Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (Tập 2) - Chương 49 - 50

Chương 49

Sau khi bác sĩ Tiêu rời đi, Đàm Duy chuẩn bị cho Tiểu
Băng ăn mì. Tiểu Băng chống người ngồi dậy, dựa vào thành giường để anh bón mì
cho. Khẩu vị của cô không tốt, nói mì không có vị vì cả, nhưng thịt hầm lại rất
ngon. Anh vẫn làm giống như mọi ngày, tự ăn hết phần mỡ phía trên miếng thịt,
chỉ bón cho Tiểu Băng phần thịt nạc. Nhưng anh lại có phần chột dạ, sợ Tiểu
Băng ăn thịt không tốt, vừa bón vừa lo lắng hỏi: “Ăn cái này sẽ không có vấn đề
gì đâu em nhỉ?”

Tiểu Băng đáp: “Bác sĩ Tiêu chính là con người như thế,
mồm miệng độc địa nhưng lại rất tốt bụng, anh đừng để ý đến anh ấy...”

Anh cảm thấy lập trường trong câu nói này của Tiểu
Băng dường như rất kỳ lạ. Nếu Tiểu Băng nói với bác sĩ Tiêu rằng: “Đàm Duy
chính là con người như thế, anh đừng để ý đến anh ấy”, như vậy thì mới bình thường.
Anh cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, hỏi: “Bác sĩ Tiêu
ban nãy... làm gì thế?”

“Lúc nào?”

“Chính là lúc anh... vừa bước vào... Anh ta đứng trước
giường của em...”

“À, anh ấy đang kiểm tra chỗ chích mạch máu của em hôm
nay...”

“Kiểm tra chỗ chích mạch máu? Sao lại... vạch hết quần
áo của em ra?”

“Không kéo hết quần áo ra thì nhìn thế nào được? Là ở
chỗ bắp đùi... Chích ở chỗ đó...”

Anh không hiểu, hỏi tiếp: “Sao lại... chọn chỗ đó... để
chích?”

“Em cũng không biết, hình như là lưu lượng máu ở đó lớn
thì phải, nếu lưu lượng máu không đủ lớn thì việc thẩm tách không có hiệu quả...”

“Sao anh lại nhìn thấy người làm thẩm tách máu cùng
em... trên cánh tay có ống dẫn...”

“Cô ấy là người hay phải làm thẩm tách, trên tay đã có
lỗ rò mạch máu, còn em vừa mới làm, chỉ có thể chích ở trên cổ hoặc trên
đùi...”

“Thế nên anh ta đã chọn chích ở trên đùi? Anh thấy gã
họ Tiêu này có vẻ... bụng dạ khó lường...”

“Anh đừng trách oan anh ấy, những chuyện nhỏ này anh ấy
không thèm làm đâu, là bác sĩ khác đảm nhiệm, anh ấy chỉ phụ trách việc ghép thận
thôi...”

“Thế anh ta kiểm tra chỗ đó của em làm gì? Cũng chẳng
cần anh ta lo...”

“Là em bảo anh ấy kiểm tra xem, vì chỗ chích của em
chôn một cái... ống dẫn, em đi vệ sinh nên sợ làm hỏng cái đó...”

Anh nghe mà sởn gai ốc. “Em... Trên đùi em... chôn ống
dẫn hả? Tại sao?”

“Vì giai đoạn này làm thẩm tách phải dùng. Bác sĩ Tiêu
làm ở khoa Tiết niệu, hằng ngày đều nhìn thấy, còn chưa chán ư?” Tiểu Băng giảng
giải cho anh. “Vào bệnh viện rồi thì em là bệnh nhân, người ta là bác sĩ, cần cởi
thì phải cởi, cần lộ thì phải lộ. Trong mắt bác sĩ chắc chắn không có phụ nữ,
chỉ có bệnh nhân...”

Điều này anh không có cách nào phản bác, chỉ làu bàu:
“Sao anh ta... tan làm cũng không về nhà, còn ở lại bệnh viện làm gì chứ?”

“Anh ấy không về nhà vì anh ấy không có nhà, vợ con
anh ấy đều ở Mỹ, một mình anh ấy ở đây thôi.”

Anh cảm thấy không thể tin nổi. “Vợ con anh ta đều ở Mỹ
hả? Thế sao anh ta không đi Mỹ?”

“Anh ấy nói ở Mỹ anh ấy không có đất dụng võ, nếu muốn
làm bác sĩ ở bên đó thì phải thi lấy bằng gì đó, tiếng Anh của anh ấy không giỏi,
thi không qua, mà cho dù có thi qua thì cũng chẳng có ai tôn sùng anh ấy làm thần
như ở đây. Anh ấy ở đây tốt hơn rất nhiều, hô phong hoán vũ, oai phong lẫy lừng,
người đến mời anh ấy làm khách, biếu anh ấy quà cáp nhiều không đếm xuể, đầu gà
tốt như vậy không làm, cớ gì phải chạy đến nước Mỹ làm... đuôi bò[2]?”
“Thế tại sao không ly hôn?”

[2]. Người
Trung Quốc có câu: “Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng.”

“Còn không phải vì con cái ư? Vợ anh ấy vì con nên mới
ở lại bên đó, khi nào con cái được nghỉ đông hay nghỉ hè, vợ anh ấy sẽ đưa con
về nước thăm anh ấy, thời gian còn lại hai người được tự do tuyệt đối, vợ anh ấy
ở bên đó muốn ngủ cùng ai thì ngủ, anh ấy bên này cũng muốn ngủ cùng ai thì ngủ.
Anh ấy có hai đứa con, một trai một gái, anh ấy rất yêu chúng nên không muốn ly
hôn.”

Anh hoài nghi. “Anh ta yêu con cái như vậy, tại sao
không ở lại Mỹ vì chúng?”

Tiểu Băng mệt mỏi trả lời: “Cái đó em cũng không biết,
dù sao thì anh ấy cũng chỉ kể như vậy thôi.”

Anh sợ Tiểu Băng mệt, không dám hỏi tiếp nữa, chỉ cảm
thấy kỳ lạ, không hiểu bác sĩ Tiêu đã kể cho Tiểu Băng những chuyện này từ trước
đó hay bây giờ mới kể.

Tiểu Băng ăn được một ít mì với mấy miếng thịt hầm thì
không chịu ăn nữa. Đàm Duy hỏi đi hỏi lại, biết cô quả thực không ăn được nữa mới
cầm lấy ăn nhồm nhoàm. Tiểu Băng nhìn anh ăn hăng hái như thế, xót xa hỏi: “Vừa
nãy anh chưa ăn à?”

“Anh ăn một hộp cơm rồi...”

“Anh cũng đừng quá tiết kiệm, ăn thêm hộp nữa thì đáng
bao nhiêu?”

“Thế thì chỗ cơm này của em không phải đã lãng phí
sao? Bây giờ có thể tiết kiệm thì phải tiết kiệm, để dành cho em chữa bệnh...”

Tiểu Băng khẽ nói: “Em xin lỗi anh...”

Anh ngây ra, còn tưởng Tiểu Băng bị cảm động, muốn thú
thật điều gì đó nên vội hỏi: “Em... sao vậy?”

“Em mắc phải căn bệnh này làm liên lụy đến anh. Bác sĩ
nói căn bệnh này của em chỉ có thể dựa vào thẩm tách máu để duy trì, hoặc phải
thay thận.”

Anh không biết tên bác sĩ nào lại vô vị đến như thế,
nói chuyện này cho Tiểu Băng để làm gì? Lẽ nào lại rắp tâm hại chết bệnh nhân
ư? Anh chửi thầm bác sĩ mấy câu rồi an ủi cô: “Chúng mình tranh thủ thay thận sớm,
thay thận rồi sẽ không có chuyện gì đâu. Chồng của chị Diệp cũng thay thận rồi,
còn thay đến hai lần, lần đầu tiên do phản ứng đào thải nghiêm trọng nên thất bại,
vì thế lại thay lần hai, anh chồng đó hiện nay vẫn sống rất tốt, chẳng khác gì
người bình thường.”

Tiểu Băng tò mò hỏi: “Chồng của chị Diệp thay thận tận
hai lần sao? Chị ta đào đâu ra nhiều tiền như thế? Chắc hẳn là tiền kiếm được bằng
cách... bán thân?”

Chiều nay nói chuyện với chị Diệp, anh hoàn toàn không
nghĩ đến phương diện này, bởi vì anh nhận thấy chị Diệp không có vẻ làm nghề
đó, mà chắc chắn có trình độ của một trưởng phòng quan hệ công chúng. Bây giờ
nghe Tiểu Băng nói như vậy, anh cũng cảm thấy có khả năng, thay thận hai lần,
làm vô số lần thẩm tách máu, làm gì có trưởng phòng quan hệ công chúng nào kiếm
được nhiều tiền như vậy?

Tiểu Băng nói: “Phải chăng anh muốn giống như chị
ta... đi làm trai bao hả? Em cảnh cáo anh, nếu anh dùng cách đó để kiếm tiền
cho em chữa bệnh thì em thà chết còn hơn, anh đừng có dồn em vào đường cùng.”

Anh vốn chưa từng nghĩ đến việc làm trai bao gì đó,
bình thường đem chuyện làm trai bao ra để đùa giỡn đã cảm thấy hoang đường. Anh
giải thích: “Chị ấy chỉ nói làm ở công ty kiếm tiền nhanh, chứ không nói đến
chuyện làm trai bao, em cũng đừng... nghĩ bậy bạ về người ta...”

“Không phải em nghĩ bậy bạ về người khác, em cũng sẽ
không vì chị ta làm gái mà không vừa mắt chị ta, suy cho cùng, chị ta làm thế
chỉ vì muốn cứu chồng mình, em khâm phục còn không kịp, sao có thể...” Có lẽ Tiểu
Băng cảm thấy mình đã nói sai, vội vàng thanh minh: “Em nói em khâm phục chị ta
là khâm phục thái độ làm người của chị ta, chứ em không có ý bảo em khâm phục
cách làm của chị ta. Em cũng không khuyến khích anh dùng cách đó để cứu em. Em
kiên quyết không thay thận, anh cũng đừng nghĩ tới mấy chuyện đi đường ngang
ngõ tắt đó.”

“Nghe nói chi phí thẩm tách máu cao hơn nhiều so với
việc thay thận, bởi vì thẩm tách phải làm cả đời.”

“Em cũng không định làm thẩm tách cả đời, em muốn tìm
vài bác sĩ Đông y để khám bệnh, nếu có thể chữa được là tốt nhất, còn nếu không
thể, em cũng không muốn khiến mọi người táng gia bại sản.”

Anh sợ hãi hỏi: “Em có ý gì? Lẽ nào lại... bỏ cuộc như
thế ư?”

“Không bỏ cuộc như thế thì có thể làm thế nào đây?
Thay một quả thận mất mấy trăm nghìn tệ, chúng mình phải tìm ở đâu để có được
khoản tiền khổng lồ như vậy?

Nếu thay một lần không thành công, mấy trăm nghìn chẳng
phải như nước tát đổ đi ư?”

“Chúng mình có bảo hiểm...”

“Bảo hiểm y tế? Làm gì có loại bảo hiểm nào bao gồm loại
bệnh nghiêm trọng thế này? Thuốc chữa bệnh viêm âm đạo của em còn chưa trả hết,
còn kêu là thuốc nhập khẩu bảo hiểm không chi trả, anh còn trông chờ ở bảo hiểm
sao? Em biết anh lại muốn nói em ham rẻ, mua loại bảo hiểm chẳng lo được cái gì
hết, nhưng...”

“Anh không nói như vậy.”

“Anh không nói nhưng trong lòng anh nghĩ thế.”

Anh cảm thấy thật sự quá oan uổng, vội vàng nắm tay Tiểu
Băng, thành khẩn giãi bày: “Anh thực lòng không hề nghĩ như vậy, chị Diệp đã
nói, bảo hiểm y tế cơ bản mỗi năm cao nhất chỉ có bốn mươi nghìn tệ, vì thế em
mua loại nào cũng không có gì khác biệt.”

Tiểu Băng thẳng thắn nói: “Có lẽ anh không nghĩ như thế
nhưng bây giờ em nằm ở đây, lúc nào cũng cảm thấy hối hận, sớm biết sẽ như thế
này thì phải mua loại bảo hiểm cho bệnh hiểm nghèo, một tháng tiêu nhiều tiền
nhưng bây giờ cũng không cần mình bỏ tiền ra.”

Anh an ủi cô: “Đừng hối hận, bảo hiểm bệnh hiểm nghèo
cũng chưa chắc đã bao gồm cả tiền thay thận. Thật ra thay thận cũng chẳng mất
bao nhiêu, hai, ba trăm nghìn thôi, chúng mình vẫn có thể xoay xở được, em đừng
quá lo lắng, anh sẽ nghĩ cách.”

Tiểu Băng thở dài, lên tiếng hỏi: “Anh có cảm thấy em
rất phiền phức không?”

Anh lắc đầu.

“Anh có hối hận... vì đã lấy em không?”

Anh cười. “Đừng nói mấy câu ngốc nghếch nữa, anh chỉ hối
hận vì đã không chăm sóc em thật tốt, hại em phải khổ như vậy... Hôm nay chích
mạch máu có đau không em?”

“Không sao... Em không sợ chích mạch máu, em chỉ sợ tốn
tiền, nghĩ đến mỗi lần thẩm tách phải mất mấy trăm tệ, em chỉ hận không thể ném
ống dẫn rồi chạy đi... Em nghe Tiểu Trần nói, cũng có thể không cần đến bệnh viện,
chỉ cần ở nhà làm thẩm tách màng bụng, nguyên lý cũng giống nhau, chẳng qua là
dùng màng bụng của mình để lọc chất độc trong cơ thể, cái này rẻ hơn một
chút... nhưng phải khoét một lỗ trên bụng...”

Anh lập tức phản đối: “Chúng ta không chơi cái trò đó,
quá đáng sợ. Khoét lỗ trên bụng thì ai mà chịu được chứ? Anh thấy vẫn nên thay
thận đi, hiến một quả thận của anh cho em là được mà, chúng mình đều có nhóm
máu B...”

Tiểu Băng rúc vào lòng anh. “Sao anh lại tốt với em
như thế? Em nghe Tiểu Trần kể, chồng cô ấy đã ly hôn với cô ấy vì căn bệnh
này.”

Anh không tin trên đời này thật sự có người chồng như
thế, theo anh thấy, chuyện này hoang đường như việc phát hiện ra ba mẹ mình bị
bệnh liền tuyên bố chối bỏ quan hệ cha con, mẹ con. Trong những người anh quen,
hình như không có người nào như vậy. Mẹ anh bị bệnh đã nhiều năm, cũng chưa từng
nghe ba nói sẽ ly hôn vì lý do đó, chồng chị Diệp thay thận hai lần, không phải
cũng không ly hôn sao?

Cô Lam càng không cần phải nói, biết rõ bạn trai mắc bệnh
vẫn quyết tâm kết hôn với ông ta.

Anh nói lại những lời này với Tiểu Băng, cô nói: “Những
chuyện anh kể đều là người nam bị bệnh, người nữ không ly hôn, thế thì có gì chứ?
Phụ nữ bọn em trời sinh đã... vĩ đại như thế rồi...”

“Ba anh không phải là đàn ông à?”

“Nhưng bệnh của mẹ anh không... rắc rối như bệnh của
em, dù nói thế nào đi nữa, vận mệnh của mẹ anh và em cũng không tồi, tìm được một
người chồng tốt cả trong lẫn ngoài...”

“Em đừng châm chọc anh, anh thì có chỗ nào tốt chứ, nếu
anh tốt thì sẽ không để em ốm thành như vậy.”

“Chuyện này sao có thể trách anh được? Chỉ trách số mệnh
của chúng mình không tốt.”

“Em đừng nói những lời nhụt chí như vậy, bây giờ phải
dốc hết sức để thay thận, thay thận rồi sẽ không sao nữa.”

“Ngộ nhỡ không thành công, phản ứng đào thải quá
nghiêm trọng, phải làm thế nào đây?”

“Thế thì lại thay lần nữa, thay đến khi nào thành công
thì thôi.”

Tiểu Băng cười một tiếng. “Thôi đi, anh làm như chúng
mình có núi vàng núi bạc không bằng, chỉ thay một lần thôi, không được thì thôi
vậy.”

Hôm sau, hai người hỏi thăm bác sĩ Tào và bác sĩ Tiêu
về chuyện thay thận, thái độ của bác sĩ Tào tương đối trung lập, nói là thay thận
và thẩm tách mỗi cái đều có lợi và hại riêng, hơn nữa bây giờ chưa đến lúc quyết
định, vì vẫn đang phải làm các loại xét nghiệm. Nhưng bác sĩ Tiêu lại nói giống
như chị Diệp, ủng hộ việc thay thận, nói rằng thay thận là quyết định sáng suốt
nhất, đừng đợi đến khi thẩm tách đến độ cả người đầy bệnh mới thay.

Nhưng đến lúc Đàm Duy nói muốn hiến thận cho Tiểu
Băng, bác sĩ Tiêu lại dội một gáo nước lạnh. “Anh cho rằng việc hiến thận đơn
giản vậy sao? Nói hiến là có thể hiến được sao? Còn phải xem có phù hợp hay
không.”

“Hai chúng tôi đều có nhóm máu B...”

“Đều có nhóm máu B cũng không chứng minh được điều gì,
còn cần rất nhiều số liệu khác, ít nhất có một khoản anh có thể không đủ tiêu
chuẩn, anh cao to như vậy, kích thước thận của anh chắc chắn cũng rất to.”

Đây là lần đầu tiên anh nghe nói đến kích thước của thận,
vô cùng kinh ngạc hỏi: “Vóc người to thì thận cũng to sao?”

“Tất nhiên rồi, các bộ phận đều có tỷ lệ phù hợp với
cơ thể.”

Chương 50

“Nếu thận của tôi quá lớn thì... phải làm thế nào?”

“Chúng tôi có nguồn thận dự trữ, chỉ có điều phải đợi
khá lâu, hai người nộp một phần tiền đặt cọc, có thể đưa vào danh sách đợi, nếu
hai người đóng thêm “phí ưu tiên”, tôi có thể đưa hai người lên đầu danh sách đợi...”

Tiểu Băng hỏi: “Tiền đặt cọc là bao nhiêu?”

“Thường là một nửa toàn bộ số tiền.”

“Thế còn phí ưu tiên?”

“Cái này không có hạn mức tối đa, nộp càng nhiều thì
càng được xếp lên trước.”

Đàm Duy vội vàng hỏi: “Nếu như người thân hiến thận,
liệu có thể không cần xếp hàng, phẫu thuật ngay được không?”

“Anh không cần đợi nguồn thận thì cũng phải đợi xếp lịch
phẫu thuật mà, tôi không thể phẫu thuật một ngày hai mươi tư giờ, tôi cũng
không thể cùng một lúc phẫu thuật cho hai người... Chung quy vẫn phải lần lượt
từng người.” Anh cảm thấy bác sĩ Tiêu đang ám chỉ họ nên biếu quà, nếu không
thì chỉ có thể xếp vị trí cuối cùng trong danh sách chờ thay thận, hoặc là bị đẩy
xuống vị trí vô cùng vô tận trong lịch phẫu thuật. Anh sẵn sàng biếu quà, còn
mong mỏi được biếu quà nhưng thật sự không biết làm cách nào để thể hiện ý muốn
tặng quà trước mặt bác sĩ Tiêu. Anh đã trải qua mấy năm tôi luyện cũng chỉ đạt
được mức lợi dụng bóng đêm, lẻn vào nhà người ta biếu quà, còn việc khua chiêng
gõ trống tuyên bố mình muốn đút lót người ta như thế này, anh vẫn chưa bao giờ
làm thử.

Nhưng đối với Tiểu Băng, những việc này chỉ là cỏn
con, lúc này cô ỏn ẻn lên tiếng: “Bác sĩ Tiêu... anh sống ở đâu vậy? Em đã muốn
đến nhà thăm anh từ lâu rồi, nhưng lại không biết anh ở đâu...”

Anh nghe mà sởn gai ốc, một là vì Tiểu Băng nói năng ỏn
ẻn, hai là vì bản lĩnh nhắm mắt nói láo của cô, rõ ràng chị Diệp đã nói địa chỉ
của bác sĩ Tiêu cho bọn họ mà cô vẫn có thể nói câu “không biết anh sống ở đâu”
một cách bình tĩnh như vậy, cũng không sợ bác sĩ Tiêu đã bắt tay với chị Diệp.

Bác sĩ Tiêu vẫn bộ dạng đó, ngay lập tức rút ra một tấm
danh thiếp, viết địa chỉ của mình lên đó rồi đưa cho Tiểu Băng, đoạn ba hoa:
“Không dám in địa chỉ lên đó, bằng không, cổng nhà chắc chắn đã bị đạp nát rồi...”

Tiểu Băng nhận tấm danh thiếp, yểu điệu nói với bác sĩ
Tiêu: “Cảm ơn anh, đợi em khá lên một chút, nhất định sẽ đến thăm anh...”

Bác sĩ Tiêu đáp: “Hoan nghênh, hoan nghênh, đợi em xuất
viện, hoan nghênh em đến nhà anh chơi bất cứ lúc nào.”

Bác sĩ Tiêu đi rồi, Tiểu Băng nói: “Đừng đứng đó giận
dỗi nữa, em chỉ muốn lôi kéo anh ta chút thôi, để anh ta xếp chúng mình lên đầu
danh sách.”

Anh bất an nói: “Anh vẫn cảm thấy em như thế này rất...
nguy hiểm. Em làm thế không phải là cho anh ta... một tia hy vọng sao? Nếu anh
ta nhất định muốn em... đáp ứng mấy... yêu cầu cao hơn nữa mới xếp em lên đầu
danh sách, em sẽ làm gì?”

Tiểu Băng trả lời rất quả quyết: “Anh yên tâm, em luôn
cân nhắc vốn đầu vào mới quyết định, nếu thật sự đến bước đó, em nhất định sẽ
không làm, cùng lắm thì không thay thận nữa, em vẫn có thể thẩm tách, sợ gì chứ?
Em chỉ... thỏ thẻ với anh ta vài câu, liếc mắt vài cái, có gì to tát đâu, anh đừng
cau có như thế!”

Anh thả lỏng cơ mặt, lên tiếng hỏi: “Em định lúc nào đến
nhà anh ta... biếu quà?”

“Đợi xem thế nào đã, nếu chúng mình quyết định thay thận
thì sẽ đến nhà anh ta tặng quà, còn nếu không thay thận thì tặng quà làm gì chứ?”

Hai người vốn không muốn để ba mẹ biết chuyện Tiểu
Băng bị bệnh nhưng chuyện lớn như vậy, muốn giấu cũng không được, bởi vì hai
người trước giờ cứ cuối tuần là lại đến nhà ba mẹ vợ hoặc ba mẹ chồng ăn cơm,
bây giờ đột nhiên không đến nữa, dù thế nào cũng phải có một lý do chứ. Hơn nữa
căn bệnh này cũng không phải ngày một ngày hai là có thể khỏi được, giấu được
nhất thời chứ không giấu được cả đời, vì thế hai người bàn bạc rồi quyết định
nói chuyện này cho ba mẹ hai bên biết.

Khỏi cần nói, ba mẹ hai bên đều vô cùng hoảng sợ, hai
bà mẹ thì khóc sướt mướt, hai ông bố thì chết lặng, sau đó chạy ùa đến bệnh viện
thăm con, không thể thiếu mấy câu đại loại như: “Các con trước hết nên...”,
“Lúc đó ba đã nói là...”, “Sao lại thành ra nông nỗi này...” v.v...

Đàm Duy chỉ hà hừm lắng nghe, Tiểu Băng thì “ăn hồng
phải chọn quả mềm”, tức giận về việc mẹ cô chạy đến răn đe, lên tiếng oán
trách: “Làm sao con biết mình lại mắc phải bệnh này chứ? Bệnh nhân suy thận đầy
ra đấy, ít nhất hơn nửa số người lần đầu tiên chẩn đoán đã đến mức độ rất
nghiêm trọng rồi. Mẹ hỏi hết cái này đến cái nọ, phiền chết đi được, bây giờ có
tìm rõ căn nguyên tại sao mắc bệnh thì có ích gì nữa? Chẳng lẽ muốn trừng trị
ai đó sao?”

Mấy vị trưởng bối bị trách móc liền không dám mở miệng
nữa.

Tiểu Băng vừa bộc phát “thận khí”, ba mẹ hai bên đều
im bặt, anh vội vàng xoa dịu bầu không khí: “Mọi người đừng quá lo lắng, bệnh
này cũng không nguy hiểm đến tính mạng, hai ngày nay bác sĩ đã đến kiểm tra
toàn diện cho Tiểu Băng, nói là phát hiện sớm, các bộ phận khác trong cơ thể vẫn
chưa bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn nữa con với Tiểu Băng cùng nhóm máu, con có
thể hiến thận cho cô ấy, cô ấy thay thận xong thì sẽ không có chuyện gì hết...”

Ba mẹ vợ trìu mến nhìn anh như chiêm ngưỡng một nhân vật
anh hùng, mẹ vợ cảm kích đến rơi nước mắt, rưng rưng nói: “Tiểu Băng nhà chúng
ta đúng là mệnh tốt, tìm được một người chồng tốt thế này...”

Mẹ anh luôn miệng hỏi: “Thế... hiến thận liệu có...
nguy hiểm không?”

“Không đâu ạ, một người có một quả thận khỏe mạnh là đủ
rồi, phẫu thuật rất đơn giản, bây giờ chỉ sợ thận của con kích thước hơi lớn,
cơ thể Tiểu Băng không tiếp nhận được...”

Ba vợ anh nôn nóng hỏi: “Thế thì phải làm thế nào? Ba
không thể hiến thận được hả? Ba vóc người không cao lớn như con, có lẽ sẽ không
có vấn đề gì về kích thước đâu.”

Mẹ vợ anh cũng đề nghị được hiến thận, ngay cả ba mẹ
anh cũng sẵn sàng hiến thận. Ba anh nói: “Để chúng tôi hiến thận đi, ba mẹ cũng
già rồi, hiến một quả thận, có thể sống bao lâu thì sống bấy lâu, đừng để mấy đứa
thanh niên các con chỉ còn một quả thận, ngộ nhỡ quả thận đó xảy ra chuyện gì,
Tiểu Duy không phải là xong đời sao?”

Bốn người già kiên quyết muốn hiến thận, Đàm Duy đành
phải kêu Tiểu Băng ra ngoài, bàn với bác sĩ Tiêu chuyện này. Bác sĩ Tiêu sắp xếp
bốn cụ đi xét nghiệm máu, xem có tương đồng với Tiểu Băng không, nếu có thì sẽ
làm các xét nghiệm khác. Kết quả trong cả bốn người chỉ có mẹ Đàm Duy có nhóm
máu B, những người còn lại không phải AB thì là A, mà mẹ Đàm Duy vẫn luôn đau ốm,
làm sao có thể hiến thận được? Bây giờ chỉ còn lại nhóm máu của Đàm Duy phù hợp.

Đàm Duy lên mạng tìm hiểu chuyện kích thước của thận,
phát hiện đại đa số kết quả nghiên cứu đều cho thấy kích thước không phải là vấn
đề gì quá nghiêm trọng, chỉ có rất ít nghiên cứu chứng minh kích thước của thận
quả thực có ảnh hưởng đến hiệu quả phẫu thuật.

Anh vội vàng nói cho bác sĩ Tiêu phát hiện này, kết quả
lại bị bác sĩ Tiêu cười nhạo: “Chẳng trách người ta nói “ngốc như tiến sĩ”, anh
đúng là học đến ngu ngơ rồi, trên mạng nói nhăng nói cuội mà anh cũng tin được
à? Ai nói kích thước không quan trọng? Ai nói thì anh đi mà tìm người ấy thay
thận là được rồi...”

Anh sợ đắc tội với bác sĩ Tiêu, không dám nhiều lời về
chuyện này nữa, đành phải từ bỏ hoàn toàn kế hoạch hiến thận, đợi đến khi có thận
phù hợp. Điều anh có thể làm được là xoay xở phí ưu tiên và tiền đặt cọc cần
thiết cho việc thay thận.

Tiểu Băng bảo anh đến các công ty bảo hiểm thăm dò trước,
xem có hy vọng nào không, nhưng hoàn toàn chẳng có tác dụng. Cuối cùng, anh chỉ
còn hai sự lựa chọn, hoặc là xuất ngoại, hoặc là nhờ chị Diệp tìm giúp anh một
công việc. Tiểu Băng kiên quyết không đồng ý cho anh đi tìm chị Diệp: “Chỗ chị
ta chắc chắn là kinh doanh trai bao, em không cho anh đi. Hay là đi Mỹ vậy, đi
Mỹ kiếm tiền được giá, một đô la đổi được hơn tám tệ, mấy trăm nghìn tệ thay thận
quy ra đô la Mỹ cũng chỉ là mấy chục nghìn, chẳng phải anh sẽ nhanh chóng kiếm
được sao?”

“Anh đi rồi, ai chăm sóc em?”

“Bệnh của em cũng không cần phải chăm sóc gì cả, chỉ cần
em kiên trì làm thẩm tách, em cũng không khác gì người bình thường, dẫu sao thì
bây giờ cũng không phải làm việc nặng, vả lại em còn có ba mẹ chăm sóc mà...”

Anh cảm thấy đây cũng là một cách. Nếu bây giờ đã vì
tiền mà đi Mỹ thì công việc hậu tiến sĩ mà cô giáo Lam giới thiệu tương đối ổn,
vì lương một năm là bốn mươi nghìn đô. Anh nghĩ một lát rồi gọi điện cho Tạ Di
Hồng trước, kể chuyện Tiểu Băng bị ốm, sau đó bày tỏ nguyện vọng muốn sang Mỹ
làm công việc hậu tiến sĩ mà cô Lam đã giới thiệu, nhờ Tạ Di Hồng trả lại thư
trước mặt sếp của cô ấy.

Tạ Di Hồng vừa nghe đã sững sờ. “Tiểu Băng sao... tự
nhiên lại bị bệnh nghiêm trọng như vậy?”

Anh không thể không kể những lời đã lặp lại vô số lần
với vô số người cho cô ấy.

Tạ Di Hồng im lặng một lúc, đoạn nói: “Tôi cảm thấy cậu
vẫn nên làm vụ J1, hơn nữa nên đưa Tiểu Băng ra nước ngoài, bởi vì bảo hiểm y tế
bên đây khẳng định tốt hơn trong nước nhiều. Bảo hiểm của tôi là sếp mua cho, của
cậu chắc chắn cũng là sếp mua, đợi tôi đi hỏi xem bảo hiểm người thân có phải
cũng do sếp mua không.”

Anh không ngờ còn có chuyện tốt như thế, đến bảo hiểm
mà sếp cũng mua giúp, vội vàng nói: “Thế cậu giúp tôi nghe ngóng xem, nếu sếp
phụ trách mua bảo hiểm, thế thì... thật sự quá tốt rồi...”

“Không chỉ có điểm này tốt, J1 chúng tôi còn không
đánh thuế, cái p của cậu chắc chắn có đánh thuế...”

Quả thật là ngày càng tuyệt vời, lương hai mươi nghìn
đô một năm nhưng không đánh thuế, mức sống lại thấp, sếp còn mua bảo hiểm cho, thế
chẳng phải còn kiếm được nhiều hơn công việc hậu tiến sĩ kia sao?

Tạ Di Hồng nhanh chóng hỏi được giúp anh, hơn nữa rất
nhanh đã gọi điện lại, nhưng nghe giọng vô cùng ủ rũ: “Đừng hỏi chuyện đó nữa...
Hiện tại lão xếp của tôi đổi quẻ rồi, nói là suất đó đã dành cho người khác...
bởi vì cậu... nói tiếng Anh không giỏi.”

Anh vừa nghe liền cảm thấy lòng tự tôn của mình bị đả
kích nặng nề, bèn vặn lại: “Ông ta còn chưa nói tiếng Anh với tôi, dựa vào đâu
lại nói tiếng Anh của tôi không tốt? Hơn nữa công việc đó chỉ làm trong phòng
thí nghiệm, cũng không phải là ra ngoài ngoại giao, cần nói tiếng Anh làm gì cơ
chứ?”

“Chắc chắn là ông ta không muốn... mua bảo hiểm cho vợ
cậu, còn sợ cậu... có một người vợ bệnh tật... sẽ không dốc hết sức bán mạng
cho ông ta...”

“Nếu đã như vậy thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải chê
bai tiếng Anh của tôi không tốt chứ?”

Tạ Di Hồng vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu!
Chuyện này là tại tôi làm hỏng bét rồi, tôi không nên nói với ông ta chuyện Tiểu
Băng bị bệnh, tôi nên hỏi khéo ông ta... Thật sự xin lỗi cậu... Tôi đã làm lỡ mọi
chuyện của cậu rồi...”

“Đừng nói thế, cậu đã giúp tôi bao nhiêu việc như vậy,
tôi quả thật không biết phải cảm ơn cậu thế nào mới phải.”

“Giúp nhưng không giúp được, ơn với huệ cái gì? Cậu
đang mỉa mai tôi hả?” Tạ Di Hồng lo lắng nói: “Cậu bây giờ nhất định rất cần tiền,
tôi vẫn còn ít tiền tiết kiệm, để tôi bảo mẹ rút ra giúp tôi, cậu đến cầm về
dùng nhé!”

Anh kiên quyết không nhận. “Tôi không thiếu tiền, cậu
đừng bảo mẹ cậu đi rút.”

“Cậu không chịu cầm, thế thì tôi sẽ bảo mẹ đưa cho Tiểu
Chu trong khoa, để Tiểu Chu đưa cho cậu.”

Anh luôn miệng từ chối: “Cậu đừng làm thế, bây giờ vẫn
chưa phải lúc cần tiền, đợi khi nào cần tôi sẽ hỏi mượn cậu.”

“Đến lúc đó cậu nhớ phải bảo tôi đấy.”

Sau khi Tiểu Băng biết chuyện này, cô hổ thẹn nói: “Đều
tại em làm anh mất một cơ hội ra nước ngoài...”

“Anh ra nước ngoài cũng là vì em, nơi nào không chào
đón em, có kiệu tám người khiêng đến mời anh, anh cũng không đi...”

“Bên cô giáo Lam, anh nhất định đừng nói chuyện em bị
bệnh, anh cứ đi trước đi, bên đó lương một năm bốn mươi nghìn đô, có lẽ có thể
tiết kiệm được tiền thay thận, chúng mình cũng không cần hỏi mượn tiền người
khác.”

Báo cáo nội dung xấu