Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (Tập 1) - Chương 11 - 12
Chương 11
Đàm Duy nghe Tiểu Băng nói vậy, lòng vô cùng bất an,
anh biết Tiểu Băng đang đùa nhưng mấy từ ngữ mới mẻ này của cô thực làm anh phiền
lòng. Mấy khách hàng của cô rốt cuộc là hạng người gì vậy?
Kể từ khi Tiểu Băng đi làm bảo hiểm đến nay, có vẻ
như đã học được không ít những từ mới kỳ quái, đều là liên quan đến chuyện nam
nữ hoan ái, gì mà “tắm uyên ương”, “hai vua hai hậu”, “3P”, “chơi giả làm thật”,
vân vân và vân vân, cứ từ này nối từ kia. Nếu như anh hỏi cô học từ ai, Tiểu
Băng liền cười anh: “Đồ ngốc, còn phải học sao? Đường cái ngõ hẻm đâu đâu cũng
nói mấy từ này, ngoài anh ra còn ai không biết nữa?”
Anh nhớ tới lời của Thường Thắng ngày đó: “Đã “ra
khơi” rồi, sao còn có thể không bị “ướt giày”?” Nếu nói rằng đàn ông “ra khơi”
rất dễ “ướt giày”, vậy đối với phụ nữ chuyện đó lại càng dễ xảy ra, bởi vì đàn
ông dù sao cũng phải có tiền có lực mới có thể sa ngã được, đúng không? Nhưng
phụ nữ thì khác, phụ nữ có thể thực hiện “kinh doanh không vốn”, có tiền hay
không tiền thì vẫn có thể trở nên hư hỏng. Phụ nữ cũng không cần phải mạnh mẽ
làm gì, chỉ việc chờ đối phương mỏi mệt, ngồi mát ăn bát vàng, chính là phương
sách “binh đến tướng chặn, nước lên đất che”, “một bà giữ cửa, vạn ông thân
tàn”, một ngày hai mươi tư tiếng, muốn hư hỏng bao nhiêu lần thì có bấy nhiêu lần,
không hề có giới hạn nào.
Anh cảm thấy bản thân nghĩ như vậy có chút bỉ ổi
nhưng lại tự an ủi rằng: Mình nói vậy cũng chỉ là một khả năng mà thôi, không đồng
nghĩa với việc Tiểu Băng là loại người như vậy. Tiểu Băng dường như vô tâm
không để ý đến nỗi lòng của anh, hoan hỉ chạy vào trong nhà Tạ Di Hồng, cười
nói ồn ào: “Đói rồi, đói rồi, có món gì ngon không?”
Tạ Di Hồng đã bày biện xong thức ăn trên bàn, thấy
Tiểu Băng liền hướng về phía phòng khách, lớn tiếng gọi: “Thường Thắng, ăn cơm
thôi!”
Thường Thắng đáp lại một tiếng rồi bước vào bếp,
chào Tiểu Băng xong liền ngồi xuống bàn ăn cơm, Đàm Duy và Tạ Di Hồng cũng cùng
ăn thêm một chút. Xong bữa, Thường Thắng đề nghị đánh mạt chược, nhưng ba người
kia đều không có hứng, Thường Thắng đành thôi, buồn chán ngồi xem ti vi ở phòng
khách. Tiểu Băng cùng Tạ Di Hồng trốn trong phòng ngủ thì thà thì thầm với
nhau, vứt Đàm Duy có mỗi một mình qua một bên, anh đành phải ra phòng khách xem
ti vi. Thường Thắng xem được một lát thì lăn ra ngủ, Đàm Duy cũng tắt ti vi, tới
phòng của Tạ Di Hồng gọi Tiểu Băng về nhà.
Hai cô gái cùng lúc kêu to: “Về nhà làm gì? Hôm nay ở
lại đây đi!”
Tạ Di Hồng nói với Đàm Duy: “Phòng của khách tôi đã
dọn dẹp gọn gàng để các cậu ngủ, cậu còn muốn đi về sao? Cậu muốn về thì cứ về,
Tiểu Băng sẽ ở đây. Phải không, Tiểu Băng?”
Tiểu Băng cũng kẻ xướng người họa: “Đúng đó, đúng
đó, anh muốn về thì anh về đi, tối nay em không về đâu, sáng mai em phải đi gặp
một khách hàng ở gần đây, từ chỗ này bắt xe số 5 đi hai bến là tới nơi.”
Anh nghe vậy, cũng quyết định qua đêm tại đây, nếu
thế ngày mai Tiểu Băng có thể bớt được một quãng đường. Anh nói với Tiểu Băng:
“Anh về phòng trước, em cũng nhanh về... nghỉ ngơi nhé!”
Tạ Di Hồng cười gian, nói: “Tiểu Băng, về “nghỉ
ngơi” sớm chút, Đàm Duy đợi lâu cuống lắm rồi đó...” Sau đó hai cô gái cùng bật
cười khanh khách.
Anh nghĩ mãi không hiểu có cái gì đáng cười, nhưng
anh biết phụ nữ là thế, hễ tụ tập với nhau là ríu rít như cái chợ, chỉ cần hai
hoặc hơn hai người phụ nữ ở cùng một chỗ là có chuyện. Phụ nữ đặc biệt thích cười
cợt và đùa giỡn, như thể họ đang nắm giữ bí mật lớn nào đó mà họ không đời nào
tiết lộ cho những gã đàn ông đang bị xoay mòng mòng biết. Anh cũng chẳng thèm để
ý hai người đang cười cái gì, quay người đi về phía phòng ngủ cho khách, ngả
lưng xuống giường đợi Tiểu Băng về “nghỉ ngơi”.
Vẫn còn may, Tiểu Băng không để anh đợi lâu, nhoáng
cái đã về phòng, nói với vẻ bí hiểm: “Chúng mình đi tắm uyên ương đi!”
“Thế này không phải tốt rồi sao? Hai người họ, một
chưa ngủ, một ở phòng khách, nếu chúng ta cùng đi vào nhà tắm một lúc... vậy họ
nhất định sẽ tưởng chúng ta ở trong làm cái gì đó...”
“Họ biết thì anh sợ cái gì? Phải như thế thì mới
kích thích. Chúng ta là vợ chồng danh chính ngôn thuận, có phải mèo mả gà đồng
đâu...”
Anh nghe khẩu khí của Tiểu Băng như thể chuẩn bị vào
bồn là làm tới nơi tới chốn, có chút e ngại, không chỉ sợ người khác nghe thấy
mà còn sợ kỹ thuật không đủ để theo, muốn thoái thác nên nói: “Vợ chồng mình chẳng
mang theo cái gì...”
Tiểu Băng bắt lấy tay anh, lôi về phía phòng tắm.
“Di Hồng đã chuẩn bị cho chúng ta rồi, anh không cần cuống.”
Anh cùng Tiểu Băng đi về phía phòng tắm, có chút lơ
đễnh nhìn đông ngó tây, sợ Tạ Di Hồng hoặc Thường Thắng nhìn thấy hai người đi
tắm chung. Thật may, Thường Thắng đang ngủ ở phòng khách nhưng ti vi vẫn mở, chắc
là kiểu người không có tiếng ồn thì không thể ngủ nổi. Không thấy Tạ Di Hồng
đâu, có thể là trong bếp hoặc phòng ngủ. Anh cùng Tiểu Băng rón rén vào phòng tắm,
đóng cửa lại, khóa kĩ, Tiểu Băng bắt đầu cởi quần áo của mình. Anh bị sự nhiệt
tình của Tiểu Băng làm cho tan chảy, cũng không cần để tâm xem người ở bên
ngoài nghĩ gì, nhanh chóng cởi quần áo, mở vòi nước ở phía trên bồn tắm.
Tiểu Băng nói: “Đợi chút, để em cọ rửa bồn tắm đã.”
Anh đợi không được. “Được rồi, khỏi cần tắm uyên
ương gì nữa...”
“Phải tắm, phải tắm, khó khăn lắm mới có cơ hội được
tắm uyên ương, sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy chứ?” Tiểu Băng cũng đã cởi sạch,
tìm được một cái bàn chải, cúi người xuống kỳ cọ bồn tắm.
Anh vốn định giúp cô một tay nhưng vừa nhìn thấy
thân hình trắng ngần của cô đang cúi xuống, liền kìm lòng không đặng, bước tới
ôm lấy cô từ đằng sau. Tiểu Băng đánh rơi bàn chải, bồn tắm cũng không cọ rửa nữa,
đứng thẳng người dậy, đưa tay ra sau bắt lấy anh đùa nghịch.
Lần này anh rất nhanh đưa Tiểu Băng lên tới cao
trào, khiến anh vui sướng hơn cả khi chính mình lên đỉnh, chẳng biết là dây thần
kinh bị chập ở đâu nữa.
Hai người nghỉ một lúc, dọn dẹp sạch sẽ rồi mới ra
khỏi phòng tắm. Vừa bước ra đã kinh ngạc phát hiện Tạ Di Hồng ngồi ở chiếc ghế
bên cạnh cửa, Đàm Duy đỏ bừng cả mặt, thầm nghĩ âm thanh trong phòng tắm vừa
nãy ắt hẳn bị Tạ Di Hồng nghe hết cả rồi. Anh không biết cô ấy ngồi ở đó làm
gì, đợi để đi vệ sinh sao? Anh biết nhà cô còn một phòng vệ sinh nữa, không có
bồn tắm vòi sen gì nhưng vẫn có bồn cầu, vậy Tạ Di Hồng chắc là đang đợi ở
ngoài để đi tắm rồi?
Tạ Di Hồng thấy hai người họ từ phòng tắm đi ra, đột
nhiên có hứng thú ngắm nghía, đánh giá cả đôi, Đàm Duy vội vàng bỏ chạy về
phòng nhưng Tiểu Băng không hề bối rối, còn ríu rít trò chuyện với Tạ Di Hồng,
không biết là ai nói gì, chỉ nghe thấy hai người bật cười to. Trong lòng anh có
chút hồ nghi, không biết họ lại đang bàn luận điều gì sau lưng anh, nhưng anh cảm
thấy ngày hôm nay anh chẳng có điểm nào đáng bị đem ra cười nhạo cả, bởi vì biểu
hiện của anh không tồi, hai lần khiến Tiểu Băng lên cao trào. Tiếng cười của họ
tuyệt đối không mang hàm ý ngợi khen, rất có thể là đang nói chuyện hôm nay Tạ
Di Hồng đã trêu chọc anh như thế nào.
Chương 12
Sáng sớm hôm sau, Đàm Duy và Tiểu Băng tỉnh dậy. Ở lại
nhà người khác, có tự do tự tại cỡ nào cũng không sánh được với khi ở nhà mình,
còn ngại gây thêm phiền phức cho chủ nhà, vẫn là nên sớm rời đi, khách đi chủ
yên lòng.
Tiểu Băng vừa mặc quần áo vừa kể khổ: “Úi da, eo đau
quá!”
“Có phải là đệm quá mềm không? Giường mà êm quá khi
ngủ eo hay bị đau lắm.”
“Nhất định là không phải, em cũng chẳng phải chưa từng
ngủ trên cái giường này, trước giờ chưa từng bị đau eo...” Tiểu Băng giả làm mặt
quỷ. “Chắc chắn là đêm qua phóng túng quá mức.”
Anh ôm lấy Tiểu Băng, đưa tay xoa xoa lên eo cô một
hồi. “Xoa bóp một lúc có phải đỡ hơn rồi không? Em còn đau không?”
Tiểu Băng đáp: “Ừm, xoa xoa một lát thì dễ chịu hơn
nhiều. Chỗ đó... còn có chỗ đó... Mạnh... mạnh hơn nữa” Anh vừa massage cho cô
vừa nói đùa: “Hóa ra em chỉ có chút bản lĩnh đó thôi à? Mới có ba lần đã không
chịu nổi rồi? Em xem anh vẫn khỏe mạnh bình thường đây này.” Thật ra anh cũng cảm
thấy hơi mệt, nhưng lại quy kết là do đêm qua ngủ không ngon giấc, hoặc là giường
quá mềm mà không cho là anh làm quá nhiều. Nếu mới làm có hai, ba lần đã đau eo
mỏi lưng, vậy chẳng phải biểu hiện rằng mình quá “không được” rồi sao?
Tạ Di Hồng hình như còn dậy sớm hơn, hai người họ
đang sửa soạn, Tạ Di Hồng đã đeo tạp dề đi tới hỏi họ xem sáng nay muốn ăn gì.
Cả hai đồng thanh nói: “Không cần phiền như thế,
chúng tôi ra ngoài ăn là được rồi...”
Tạ Di Hồng đề xuất: “Ở nhà có sữa với trứng gà đấy,
còn có cháo ngũ vị, cháo tổ yến, canh sườn rất bổ dưỡng, ăn một chút nhé, tôi
thấy hai người đều cần được tẩm bổ...”
Tiểu Băng không chút để ý cười hì hì nhưng Đàm Duy
thì rất không thoải mái. Anh không biết là cảm giác gì, chỉ thấy Tạ Di Hồng có
vẻ thích hỏi nhiều về đời sống riêng của vợ chồng anh, nhưng cũng không thể nói
là “hỏi nhiều”, bởi vì Tạ Di Hồng cũng có hỏi gì đâu. Anh vẫn kiên quyết đòi ra
ngoài ăn sáng, Tiểu Băng cũng nói ăn ở ngoài thì tiện hơn.
Tạ Di Hồng thấy hai người không muốn ăn, cũng không
miễn cưỡng nữa, vừa cởi tạp dề vừa nói: “Mấy cậu không muốn ăn, vậy tôi cũng
không ép, chúng ta cùng ra ngoài ăn sáng, sau đó Tiểu Băng bắt taxi đi gặp
khách hàng, tôi cùng Đàm Duy gọi xe tới trường. Xe máy của tôi vẫn gửi ở bệnh
viện...”
Tiểu Băng hỏi: “Bác sĩ không viết giấy chứng nhận
nghỉ phép cho cậu à?”
Tạ Di Hồng nói: “Mình không sao, không cần nghỉ.”
Đàm Duy từ chối: “Hai người đi taxi đi, anh ngồi xe
buýt được rồi.”
Tạ Di Hồng huỵch toẹt: “Tôi thấy não cậu đúng là có
bệnh, lúc này đang là giờ cao điểm, từ đây tới trường còn phải chuyển một tuyến
nữa, đợi đến lúc cái xe buýt của cậu đến nơi, tiết chiều cậu cũng khỏi cần dạy.”
Anh không hiểu lại đắc tội gì với Tạ Di Hồng mà khiến
cô nổi cơn tam bành như thế, anh cũng lười nghĩ xem là tại sao, bởi vì Tạ Di Hồng
bản chất vốn thế, đột ngột vì chuyện nào đó mà nổi đóa, thường xuyên vô duyên
vô cớ tức giận với anh, nhưng rất nhanh lại như không có chuyện gì xảy ra, cho
nên anh cũng chỉ coi như là triệu chứng lúc có “nguyệt sự” mà thôi.
Tiểu Băng dường như không để ý việc Tạ Di Hồng bốp
chát lại anh như thế, còn phụ họa: “Anh cứ ngồi taxi với cô ấy đi, đi taxi thì
một người hay hai người giá cước đều như nhau.”
Nhưng chính Tiểu Băng lại không muốn bắt taxi, cô
nói chỉ qua hai bến là tới, đi xe buýt rất tiện. Ba người cùng ra ngoài, tìm một
chỗ bán đồ ăn sáng mua bữa sáng xong, Tiểu Băng liền bắt xe số 5, còn Đàm Duy gọi
một chiếc taxi, cùng Tạ Di Hồng đến trường. Lúc xuống xe, Tạ Di Hồng lại tranh
trả tiền, bị anh gắt cho mới thôi. Kỳ lạ là, anh cáu gắt với cô ấy, cô ấy lại
không nói một lời nào, hiền lành một cách đột xuất.
Buổi tối hôm đó, Tiểu Băng về nhà khá sớm, hơn nữa vừa
ăn xong cơm liền lên giường nằm, nói rằng tối qua hoạt động nhiều, rất mệt. Anh
cũng đi ngủ sớm, nhưng cả hai dường như không còn hơi sức để làm “chuyện kia”,
nằm vô cùng ngoan ngoãn rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Hai người họ đều có thể coi là có “mệnh vất vả”, là
kiểu người không hưởng nổi phúc, trời sinh số chịu khổ cực, tối có ngủ sớm thì
sáng hôm sau cũng tỉnh dậy rất sớm. Anh vừa xoay người định ngủ thêm lát nữa
nhưng Tiểu Băng dường như đã tỉnh hẳn, bắt anh nói chuyện cùng.
Tiểu Băng nói: “Di Hồng thật lợi hại, bị ngã xong, động
thai mà vẫn đi làm được.”
Anh buột miệng: “Động thai cái gì? Cô ấy có mang thai
đâu.”
“Em cũng có cảm giác cô ấy không mang thai, nhưng
sao anh lại nói trong điện thoại là cô ấy sảy thai nên mới phải đi bệnh viện?”
Anh không rõ vì sao Tạ Di Hồng cùng Tiểu Băng chuyện
trò, tán gẫu lâu như vậy mà cô không hề nói chuyện này cho Tiểu Băng hay. Anh
giải thích: “Cô ấy... không phải “vì” sảy thai mà là “lo” bị sảy thai nên mới
đi khám...”
“Thế sao anh bảo cô ấy không mang thai? Không mang
thai thì sao lại sợ sảy thai? Anh nói gì mà câu trước câu sau mâu thuẫn vậy?”
“Việc này thì có gì mâu thuẫn? Cô ấy tưởng mình có
thai nên mới đi viện khám, nhưng đến nơi kiểm tra rồi biết thực ra là không
có... Lời anh nói trước sau không mâu thuẫn chút nào.”
Tiểu Băng nửa đùa nửa thật nói: “Này, anh quan tâm
cô ấy thế à? Có phải... hai người có gì mờ ám?”
“Bọn anh có gì mờ ám? Anh chẳng qua chỉ đang kể sự
thật thôi mà.”
Tiểu Băng bày ra tư thế “kể sự thật giảng đạo lý”,
nói: “Được, cứ cho là anh đang nói sự thật, vậy em hỏi anh, nếu bệnh viện đã kiểm
tra xác định cô ấy không có thai, anh còn đưa cô ấy về nhà làm gì?”
“Là cô ấy bảo anh đưa về nhà.” Qua lời cảnh tỉnh của
Tiểu Băng, anh cũng bắt đầu cảm thấy kỳ lạ. Đúng rồi, Tạ Di Hồng nói bệnh viện
xác nhận là không mang thai, vậy thì sao không sớm nói cho anh biết, còn nhờ
anh đưa cô ấy về nhà làm gì?
Tiểu Băng thấy anh im lặng không nói, bèn đùa: “Hì
hì, đồ ngốc, cắn câu của người ta rồi đúng không? Mau khai ra, cô ấy lừa anh đến
nhà làm gì?”
“Sao anh biết được? Anh mà biết thì đã không bị lừa.”
“Không cần biết cô ấy lừa anh để làm gì, dù thế nào
thì anh cũng đi rồi. Nói, hai người bọn anh cô nam quả nữ ở cùng một chỗ lâu
như vậy, có phải đã làm ba cái chuyện không dám ngẩng đầu nhìn thiên hạ rồi
đúng không?”
Anh thấy tội danh của mình ngày một nghiêm trọng, vội
vàng chủ động khai nhận, mong được hưởng khoan hồng. Anh kể từ lúc Tạ Di Hồng
nhờ anh lấy cái thùng giấy trên nóc tủ xuống, cho tới khi Tiểu Băng đến nhà cô,
không bỏ sót chi tiết nào, ngay cả chuyện Tạ Di Hồng nói đùa nhờ anh giúp cô
sinh con cũng không giấu giếm. Kể xong, anh hỏi: “Chuyện này có phải do em với
Tạ Di Hồng cấu kết với nhau trêu anh không?”
“Không có, em trêu anh làm gì chứ?”
Anh cảm thấy trong giọng nói của Tiểu Băng không có
chút gì là giả vờ, xem ra Tiểu Băng không trêu anh, vậy trò đùa ấy chỉ do Tạ Di
Hồng bày ra. Nhưng Tạ Di Hồng đùa anh như vậy vì cái gì chứ? Nếu người khác
cũng có mặt lúc đó, trêu chọc anh một chút có thể khiến anh xấu mặt, biến anh
thành chuyện cười hoặc trò vui cho người ta xem, nhưng nếu chỉ có hai người bọn
họ thì đùa như vậy có gì vui? Đùa như vậy để cho ai xem?
Anh suy đoán: “Nếu như không phải hai người bọn em
liên kết lại đùa giỡn anh, vậy thì chỉ có cô ấy làm... Nhưng mà anh nghĩ mãi vẫn
không hiểu cô ấy đùa như thế là có dụng ý gì...”
Tiểu Băng đáp vẻ quả quyết: “Em cảm thấy cô ấy không
đùa anh mà là đang thử anh, cô ấy thực sự muốn sinh con của anh...”
“Đừng nói lung tung!”
“Không phải em nói lung tung, là sự thật, em sớm đã
có dự cảm về chuyện này rồi. Cô ấy đã thầm yêu anh từ lâu, chỉ là anh mãi không
chịu theo đuổi cô ấy, cô ấy mới dùng chiêu khích tướng để thăm dò anh, ví dụ
như cùng Thường Thắng yêu đương rồi giới thiệu em cho anh, đều là dụng ý này.
Chỉ đáng tiếc là anh lại yêu em thật, hại cô ấy mình làm mình chịu, tự chụp bao
lên đầu mình, đó là nỗi khổ khó nói nên lời...”
“Dựa theo phương pháp tư duy của em, đến cả Nữ hoàng
Anh cũng muốn được gả cho anh, chỉ là vì muốn khích anh nên mới kết hôn với tay
hoàng thân gì gì đó hả? Nữ hoàng Anh thật đáng thương, mình làm mình chịu, tự
chụp bao lên đầu mình mất rồi, mà không phải là bao nào, là vương miện mới đúng
nhỉ?”
Tiểu Băng cấu anh một cái. “Anh giỏi lắm, bê non đòi
gặm cỏ già này, ngay cả một bà già cũng không tha? Già như thế, mãn kinh từ lâu
rồi, chắc chắn còn khô hơn cả em...”
Hai người cười đùa khúc khích một trận về vấn đề khô
hay không khô, anh còn đưa tay thăm dò thử “cơ sở” một chút, thấy lần này không
có “thoa xà phòng”, anh cũng chẳng còn “hàng tồn”, vì vậy buông tay ra.
Tiểu Băng nói: “Phân tích của em về Di Hồng chắc chắn
chính xác. Trước kia, lúc cô ấy giới thiệu anh với em, nói về anh hoàn hảo tới
mức như có hoa bay đầy trời, rõ ràng là bộ dạng si mê anh đắm đuối. Em hỏi cô ấy:
“Anh ta tốt như thế, lại quen biết với cậu, sao cậu không làm người yêu anh
ta?” Cô ấy nói cô ấy đã có người yêu rồi, nếu không cũng chẳng đến lượt em đâu.
Nhưng cô ấy có người yêu chắc chắn là chuyện sau khi quen biết anh, bởi vì Thường
Thắng là bạn học của anh, cô ấy ắt hẳn là quen biết Thường Thắng thông qua anh,
cho nên lúc đó em liền cảm thấy cô ấy đang lấy em ra thử anh, xem xem khi bức
anh đến mức đấy rồi, anh có theo đuổi cô ấy không.”
“Này, em sáng tác giống tiểu thuyết Quỳnh Dao quá đấy!”
Tiểu Băng cười phì một tiếng. “Anh thì biết cái quái
gì về tiểu thuyết Quỳnh Dao, anh chắc chắn chưa từng đọc, còn ngồi đó mà nói
hươu nói vượn. Quỳnh Dao có viết hay đến đâu chăng nữa cũng không thể viết được
một câu chuyện cuốn hút hơn chính cuộc sống thực này được.” Tiểu Băng tiếp tục
hồi tưởng rồi nói: “Lúc đó em hoàn toàn chẳng có hy vọng gì với anh, nếu bên cạnh
cô ấy có một người đàn ông tuyệt vời đến thế, cô ấy nhất định sẽ không đi tìm
người yêu khác, nhất định sẽ coi anh như một báu vật mà không nỡ giao cho em.
Cho nên khi cô ấy cho em xem ảnh của anh, em hoàn toàn không tin đó là anh...”
“Thế sao em lại nói là vừa thấy ảnh của anh đã trúng
tiếng sét ái tình?”
“Em đúng là trúng tiếng sét ái tình mà, nhưng lúc đó
em không tin người đàn ông trong bức ảnh là anh, nhất định là anh nhìn giống một
con ếch nên cô ấy mới dùng ảnh của người khác để dụ dỗ em đi gặp mặt anh. Mãi đến
khi gặp trực tiếp, nghe hai người nói chuyện em mới tin anh đúng là đồng nghiệp
của cô ấy, vậy đừng trách em đã làm việc đúng đắn. Có khi cô ấy cảm thấy anh
yêu cô ấy, chỉ là chưa chủ động theo đuổi nên mới dùng cách hẹn hò với người
khác để khích anh một tí. Kết quả anh vẫn không theo đuổi, có lẽ cô ấy cho rằng
anh đang tỏ ra quân tử, muốn tỏ ra vượt xa người khác, thế là lại tìm em đến thử
anh. Nào ngờ cái tên mọt sách ngốc là anh lại thật sự yêu em...”
Anh phân trần: “Em nói anh là con mọt sách ngốc về mọi
mặt cũng được, nhưng có một điểm, anh rất có mắt nhìn người, nếu không cũng sẽ
không... trúng tiếng sét tình yêu với em.”
“Hì hì, đừng có xem thường cái tên mọt sách này, dụ
dỗ được khối cô rồi, biết là em thích nghe mấy lời này liền buông mấy câu đường
mật. Có điều anh đã có thể phát hiện ra em là cô gái tốt, chứng tỏ là anh cũng
hiểu những cái... tốt của em. Nghe em phân tích tiếp đây! Cô ấy thấy hai người
chúng ta phải lòng nhau rồi, biết lợi thế của mình bị tước mất, thế là vội vã kết
hôn với Thường Thắng, bảo toàn danh dự của bản thân, tìm kiếm chút an ủi cho
tâm hồn đã tan vỡ, hơn nữa còn trở thành bạn tốt của em, mục đích là để tiếp cận
anh...”
“Sao em còn thân thiết với cô ấy như thế?”
“Vì cái gì mà em không nên thân thiết với cô ấy? Chí
ít cô ấy và em đều chung một con đường, cả hai đều yêu anh, cùng nói chuyện về
anh cũng rất thú vị.”
Anh đùa: “Xem ra anh cũng nên cùng Tiểu Lục của em kết
làm bạn tốt mới được, cùng chung một con đường mà.”
“Tiểu Lục nào? À, anh nói Lục Vĩnh Nguyên? Quên từ
lâu rồi. Kể từ khi quen anh, những người đàn ông khác đều biến mất khỏi tầm
nhìn của em rồi. Anh không nhắc, em cũng không nhớ ra anh ta.”
Anh ghen tuông: “Sao có thể chứ? Anh ta là mối tình
đầu của em mà...”
“Cái gì mà tình đầu tình sau, lúc đó có biết yêu là
gì đâu? Chơi bời lung tung mà thôi!” “Người ta bây giờ đang làm việc ở Mỹ đấy!”
“Ha ha, ở Mỹ nhặt rác cũng được coi là một nghề đấy.
Anh chẳng qua là không muốn ra nước ngoài chứ nếu muốn thì cũng đi từ lâu rồi,
sợ là cả vợ ngoại quốc cũng cưới về được. Anh đừng có ghen với anh Lục gì đó,
anh ta không đáng đâu. Anh xem, em không ghen với Di Hồng, một chàng trai độc
thân như anh làm việc cùng cô ấy mấy năm mà cũng không để ý đến, bây giờ anh đã
có người vợ tài sắc vẹn toàn là em đây thì càng không thèm để ý đến cô ấy, đúng
không nào? Làm người phải có sự tự mãn tối thiểu chứ.”
Anh đang nghĩ xem bản thân có hay không cái sự tự
mãn tối thiểu đó thì nghe Tiểu Băng hỏi: “Lúc đó vì sao anh lại không yêu Di Hồng?”
Chính anh cũng không biết tại sao lại không yêu Tạ
Di Hồng. Trên đời này có biết bao nhiêu người, không thể cứ lần lượt đi tìm căn
nguyên tại sao lại không yêu người này người kia, nhiều nhất cũng chỉ có thể giải
thích được tại sao lại yêu một người nào đó. Đối với những người còn lại, có lẽ
vốn không coi họ là một lựa chọn để suy xét, cũng không hề tồn tại câu hỏi có lựa
chọn hay không, đương nhiên sẽ càng không tồn tại nguyên nhân vì sao lại bỏ qua
họ.

