Họa trung hoan - Chương 21 - 22

Chương 21

Lúc này ta
không định nhắc nhở Liễu Dự gì nữa, toàn bộ chú ý của ta đều đặt vào nửa câu
sau của hắn, ta hỏi: “Ngươi nhớ ra gì rồi?”

“Ta…” Liễu
Dự bỗng ho lên, ho đến chảy cả nước mắt, vừa hay trên bàn có một chén nước ấm,
ta liền đưa cho Liễu Dự, “Ngươi uống nước trước đi đã rồi từ từ nói.”

Hai tay
Liễu Dự nắm chặt chén sứ, hắn ngơ ngẩn hỏi ta nói: “Nương tử… nương tử đang
quan tâm ta sao?”

Ta nghĩ
thầm không thể tính toán với người bệnh, bèn nói: “Ngươi uống nước trước đi
đã.”

Liễu Dự
nghe lời uống nước, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi ta, ta chợt thấy càng lúc
Liễu Dự càng giống Tiểu Sư Tử, đặc biệt là đôi mắt nâu kia.

Ta khẽ ho
một tiếng, “Ngươi nhớ ra gì rồi?”

Liễu Dự suy
nghĩ rồi nhíu mày lại nói: “Ta nhớ ta đã từng tới ngọn núi này, khi đấy trời
mưa rất to, sơn đạo cũng rất trơn, ta đang muốn tìm một chỗ nào đó để tránh mưa
thì bỗng gặp được một nam tử quái dị, gã đeo mặt nạ quỷ, không biết là đang cãi
nhau kịch liệt với ai…”

“Sau đó thì
sao?”

Liễu Dự
nhíu mày, giống như đang vắt hết óc nhớ lại, một lúc sau hắn chán nản nói: “Ta
không nhớ ra.”

Nam tử đeo
mặt nạ quỷ, gã Phạm Văn hôm nay cũng đeo mặt nạ, liệu hai người này có phải là
một không? Sở dĩ Liễu Dự bị thương nặng, có phải là do đã nhìn thấy điều không
nên nhìn, nên bị người ta hành hung diệt khẩu?

Ta đang suy
đoán thì bỗng nhiên Liễu Dự cảm khái nói: “Nếu hôm đó ta không bị thương, đến
nhà của Chu bà bà tránh mưa thì có lẽ người nương tử gặp được không phải là Yến
Thanh mà là ta.:

Nghe Liễu
Dự nói thế, ta cũng cảm khái theo. Luận tướng mạo luận tài hoa, Yến Thanh có vẻ
ngang ngửa ald, năm đó nếu Liễu Dự gặp ta trước, có lẽ phò mã của ta đã là Liễu
Dự, nhưng thời gian lại không có chữ nếu.

Ta nhớ lại
lúc nãy đại phu nói Liễu Dự có tâm bệnh, rồi lại nhớ đến sự bùi ngùi của Liễu
Dự, trong lòng không khỏi suy nghĩ: một nam tử hán yên lành, cả ngày không biết
đã suy nghĩ những gì.

Ta nói với Liễu
Dự nói: “Đại phu nói là ngươi vì tâm bệnh mà gợi ra bệnh cũ.”

Liễu Dự cầm
chén trà im lặng, qua một lúc sau, hắn cúi đầu nói: “Nương tử, sau này ta sẽ cố
không để bị bệnh nữa, ta sẽ không đem lại phiền toái thêm cho nương tử đâu.”

Bộ dạng này
bây giờ của Liễu Dự, nhìn thế nào cũng giống như là ta ăn hiếp hắn, ta buông
tiếng thở dài, “Ngươi có tâm bệnh gì?”

Hắn ngẩng
đầu nhìn ta một cái rồi lại cúi đầu, nói: “Lúc trước nương tử hỏi ta, nếu khiến
nàng thích ta, nhưng có ngày ta nhớ lại mọi chuyện thì sẽ phát hiện ra kì thật
mình không thích nương tử đến vậy, đến lúc đó nàng nên làm thế nào. Ta đã suy
nghĩ, nương tử nàng nói đúng, ta là một kẻ đến cả trí nhớ cũng không có gì, dựa
vào cái gì mà yêu cầu nương tử nàng phải thích ta.” Liễu Dự dừng lại rồi ngẩng
đầu lên nhìn ta, “Vậy nếu đến một ngày ta khôi phục trí nhớ, nương tử sẽ thích
ta chứ?”

Ta không
đáp lại.

Liễu Dự lại
nói: “Nương tử, ta không phải là Yến Thanh.”

Trong lòng
ta run lên, cuối cùng lạnh nhạt nói: “Ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Liễu Dự vội
la lên: “Nương tử, nàng hãy khoan đi đã, ta… ta…” Ta xoay người lại nhìn hắn,
“Ngươi còn muốn nói gì?”

Liễu Dự ấp
úng hồi lâu, bỗng dưng hắn giống như nghĩ đến thứ gì đó, hai mắt sáng lên, gật
đầu cái rụp, “Có, ta còn có chuyện muốn nói.”

Lúc này quý
thủy ở bên dưới tuôn ra không ít, ta lập tức cứng đờ.

Liễu Dự
hỏi: “Ngày hôm đó tại sao nương tử lại đột nhiên muốn xuống núi?”

Ta trầm
ngâm chốc lát, trong lòng bách chuyển thiên hồi, cuối cùng vẫn là đem chuyện Ôn
Diễn biết thiên mệnh ra nói với Liễu Dự, nhưng không nói ra cái lương duyên
giữa ta và Liễu Dự.

Thần sắc
Liễu Dự ngưng trọng lại, hắn nói: “Ta nghe nói có một cuốn sách tên là “Lan
Liên Kinh”, trong sách đề cập đến rất nhiều người tài ba dị sĩ. Nếu lúc này
chúng ta có thể tìm được cuốn sách này, có lẽ có thể biết được Ôn tiên sinh là
người phương nào.”

Ta nói:
“Tàng Thư các trong cung sách nhiều vô số, có lẽ sẽ có “Lan Liên Kinh” mà ngươi
nói.”

“Chẳng qua
Tàng Thư các trong cung, thường nhân há có thể ra vào?”

Ta đưa mắt
nhìn hắn rồi bảo: “Không phải là ngươi sau một ngày một đêm sốt cao đã quên mất
ta là ai sao?” Nơi quan trọng nào ở trong cung ta cũng có thể nhẹ nhàng ra vào
như thường, huống gì chỉ là một Tàng Thư các nhỏ nhoi. Ta “ừm” một tiếng rồi
nói: “Như vậy đi, chờ ngươi khỏi bệnh xong, ta sẽ giao ngươi hai lệnh bài, một
lệnh bài tiến cung, một lệnh bài vào Tàng Thư các.”

Liễu Dự
sửng sốt, tiếp đó phô ra dáng vẻ không thể tin được, “Ta… ta có thể đi vào Tàng
Thư các?”

Ta thầm
nghĩ Liễu Dự quả đúng là mọt sách, “Đúng thế.”

Liễu Dự vui
sướng nói: “Nương tử, nàng thật tốt.”

Ta nặng nề
ho một tiếng, Liễu Dự biến sắc, cẩn thận đưa mắt nhìn ta rồi không tự nguyên
nói: “Công chúa.”

Ta hài lòng
bảo: “Trước tiên ngươi cứ dưỡng bệnh cho tốt đi đã.”

Khách quý
của ta ngày thứ tư cũng đã rời đi, Liễu Dự dưỡng thân cũng tốt hơn. Đã nhiều
ngày, ta ở với Liễu Dự có chút hòa hợp, Liễu Dự không hề gọi nương tử, tảng đá
trong lòng ta cũng rơi xuống đất.

Có đôi lúc
ta nhìn Liễu Dự, cảm thấy hắn như Tiểu Sư Tử vậy, luôn tha thiết nhìn ta đắm
đuối, ta nhìn hắn, thì hắn sẽ vui mừng cả nửa ngày. Rồi có khi ta lại cảm thấy
Liễu Dự mới giống Thừa Văn, trước khi Quán Quán chưa tiến cung, người mà Thừa
Văn quấn lấy nhiều nhất chính là a tỷ ta đây, sau này lên làm hoàng đế, nhất cử
nhất động đều thể hiện được phong thái của một thiên tử, thậm chí ta còn sinh
ra ảo giác là Thừa Văn mới chính là huynh trưởng.

Kỳ thật nếu
Liễu Dự đồng ý, ta nhận hắn làm nghĩa đệ, cũng không hẳn là không thể.

Lúc ta rời
khỏi Tùng Đào tiểu xá, chuẩn bị đến chỗ Ôn Diễn thì thần sắc Liễu Dự có chút
phức tạp, ta biết hắn đang nghĩ cái gì. Liễu Dự không phải là người có thể giấu
được tâm tư, hắn thẳng thắn quá mức, luôn đem những lời trong lòng ra nói rõ
ràng, cũng như nhiều ngày nay hắn cứ một mực lải nhải: Ôn Diễn không phải là
người tốt gì, công chúa không nên thích hắn, ngàn ngàn vạn vạn lần không nên
thích hắn.

Lúc ta lên
xe ngựa, Liễu Dự đứng bên cửa sổ mở miệng nói: “Ôn tiên sinh không gần nữ sắc,
hơn nữa lại có dị năng, là một nhân vật giống thần tiên, mặc dù công chúa là nữ
tử tôn quý nhất trên đời này, nhưng…”
Ta liếc mắt nhìn hắn, Liễu Dự thức thời ngậm miệng lại.

Ta khẽ ho
một tiếng, mở miệng bảo: “Lần này ngươi đến Tàng Thư các, nhất định phải nhớ kĩ
trong cung có rất nhiều nơi không thể đi vào bậy bạ, bằng không đến lúc đó chưa
chắc ta có thể cứu được ngươi.”
Liễu Dự gật đầu, “Ta biết rồi.”

Ta lại dặn
dò: “Nhất định không được đến Phúc cung.”

Phúc cung
chính là cung điện của Quán Quán, sau khi Quán Quán dùng mồi lửa đem đốt cung
điện đi, Thừa Văn vẫn cố chấp cho người xây dựng lại, bây giờ tuy người không
còn, nhưng ta biết Thừa Văn vẫn thường xuyên đến Phúc cung vừa xây để qua đêm,
hơn nữa cũng không cho phép cung nhân tiến vào.

Hai mắt
Liễu Dự lấp lánh lên, hắn nói: “Công chúa ngày càng quan tâm ta hơn.”

Miệng ta
khẽ giật mấy cái, cười khan vài tiếng. Thật ra ta chỉ là nghĩ con người Liễu Dự
giống như làm từ nước vậy, động một chút là lại nóng lên, một khi đã lên cơn
sốt thì cũng là hai ba ngay, nếu bị nhốt vào đại lao, không biết có thể chịu
được qua một đêm hay không. Đến lúc đó Liễu Dự không còn, rất nhiều manh mối
cũng bị chặt đứt.

Ta buông
màn xuống, bảo mã phu đánh xe đi, nhưng mới đi được một đoạn đường ngắn, ta đã
nghe thấy âm thanh của Liễu Dự vang dội ở đỉnh núi — “Không được thích Ôn tiên
sinh… Ôn tiên sinh… tiên sinh… sinh, ta sẽ sớm trở về thôi… trở về thôi… thôi…”

Ta dở khóc
dở cười.

Nhưng khi
yên tĩnh lại thì ta lại có chút lo âu. Từ sau khi Ôn Diễn trở thành tiên sinh
của ta, ta đối với hắn dường như có cảm giác không nói rõ, cho đến cái ngày hắn
pha Khổ Đinh trà cho ta thì ta mới biết là ta có thiện cảm với Ôn Diễn người
này.

Ta cũng
không bài xích hắn, ở chung với hắn cũng vui vẻ, trong mắt hắn luôn hàm chứa ý
cười dịu dàng, khiến ta có thể quên đi những chuyện khó có thể quên.

Có đôi khi
ta cũng khó mà tin được rằng chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủn, tại sao mình
lại có thể nhanh như vậy đã đem tất cả những vết thương lòng mà Yến Thanh gây
ra xóa đi hết? Thật ra thì không phải, từ năm thứ hai chuyện của Yến Thanh đi
tìm Đỗ Tịch Tịch đã khiến ta bắt đầu sa sút tinh thần, trong bốn năm tình cảm
của ta với Yến Thanh, có ba năm là sống trong tuyệt vọng, khi đứa con ta chết
đi cũng là lúc ta hoàn toàn đặt dấu chấm hết cho hi vọng này.

Ở trong
tiểu xá Ôn Diễn học vẽ tranh thì ta rất dễ tĩnh hạ tâm lại, chỉ cần vẽ lung
tung những vật những việc ra,đã dần dần quên đi tổn thương mà ta và Yến Thanh
không ngừng gây ra cho nhau.

Ôn Diễn quả
thật là một người không tệ.

Mặc dù
trước đây là muốn đề phòng hắn, cảm giác như Ôn Diễn dựa vào sắc đẹp để đi lên
ngôi vị quốc sư này. Nhưng ở chung lâu với hắn, ta mới phát hiện ra Ôn Diễn
không phải là người màng danh lợi, nói thì có vẻ hơi quá, nhưng dù là đem ngôi
vua ra để trước mặt hắn, ta tin hắn cũng sẽ không thèm ngó đến.

Thừa Văn
nói ngoại trừ Ôn Diễn, trong thiên hạ này ta muốn ai làm phò mã cũng được. Ta
nghĩ bây giờ ta có thể hiểu được đại khái ý này, trước đây là ta đã hiểu lầm Tv
với Ôn Diễn. Thừa Văn hiểu ta như vậy, đích thị là biết nếu ta ở chung lâu ngày
với Ôn Diễn, sẽ sinh ra những tình cảm không nên có. Mà bộ dáng Ôn Diễn lại
không giống người phàm1 như vậy, có lẽ
so với Yến Thanh thì ở cùng một chỗ còn gian khổ hơn.

(1 nguyên văn là ‘bất thực nhân gian yên hỏa’ – 不食人间烟火: nghĩa là
không phải khói bếp nhân gian, ko phải bình thường)

Mà a đệ tốt
của ta lại không muốn chứng kiến ta đau khổ, nên mới nói ra câu kia.

Nhưng ta
nghĩ Thừa Văn lo lắng quá rồi, tuy ta có thiện cảm với Ôn Diễn, nhưng “một lần
bị rắn cắn ba năm sợ giây thừng”, bị Yến Thanh làm khổ, Liễu Dự cũng thế mà Ôn
Diễn cũng vậy, ta thật sự không muốn nói chuyện tình cảm với họ.

Sợi dây
tình cảm với Ôn Diễn kia, cứ nằm ở trong lòng là được rồi.

Chỉ là,
thiên nhân giống như Ôn tiên sinh, cũng thật là thú vị.

Chương 22

Ta trở lại
chỗ của Ôn Diễn mà không sai người thông báo gì, nhưng khi xuống xe đã bất ngờ
trông thấy A Man. Ôn Diễn đã biết thiên mệnh, như vậy hôm nay ta muốn tới học
vẽ, hắn nhất định cũng đoán ra được.

A Man cung
kính gọi ta một tiếng “công chúa điện hạ”, ta híp mắt cười khoát tay hỏi:
“Khách quý của tiên sinh đã đi chưa?”

Không ngờ
hai bên tai A Man bỗng đỏ lên, hắn nhỏ giọng nói: “Công chúa điện hạ, công tử
nhà ta đang chờ ngươi.” Lời còn chưa dứt, hắn đã vội vàng xoay người vào rừng
cây.

Ta không
hiểu tại sao A Man lại đỏ mặt, chỉ cảm thấy chẳng ra sao cả, tuy vậy cũng không
để trong lòng, nhún vai rồi đuổi theo cước bộ của A Man.

Sau khi ta
vào nhà gỗ, đã thấy Ôn Diễn đang pha trà, có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của
ta, hắn giương mắt cười ôn hòa với ta, “Công chúa đến đây.”

Ta vốn
nghĩ hắn sẽ quay về với cây trâm gỗ của mình, không ngờ rằng hắn lại đội Bạch
Ngọc quan ta tặng hắn, ta lập tức cười rạng rỡ, chuyện không vui của ta với Ôn
Diễn hôm đó đã biến mất không còn bóng dáng, “Ừ, ta đến đây.”

Ôn Diễn
đưa ta một ly trà, “Nhiều ngày nay công chúa có luyện tập thêm chứ?”

Ta nuốt
xuống một miếng trà, hương trà lan tỏa trong miệng, tâm tình ta lúc này tương
đối vui mừng, “Tiên sinh chỉ dạy, đệ tử chưa từng quên.” Ta lấy họa quyển ra,
mấy ngày nay ở Tùng Đào tiểu xá ta không có được chút rảnh rỗi, vẽ Ôn Diễn vô
số lần, cuối cùng cũng vẽ ra một bức khiến ta hơi thỏa mãn.

Nhưng khi
ta chuẩn bị đem họa quyển đặt lên thư án thì bỗng đưa mắt nhìn Ôn Diễn một cái,
so sánh với Ôn Diễn dưới ngòi bút của ta, ta không khỏi cảm thấy chán nản vô
cùng.

Bức vẽ này
của ta tuy cũng có hình có dáng, nhưng cái thần thì không giống được. Ta sợ Ôn
Diễn sẽ giống như lần trước không chút khách khí xé đi, thế là lập tức lấy lại
họa quyển, dấu ở phía sau, “Tiên sinh, ta…”

Ôn Diễn
nhìn ta, “Sao thế?”

Ta mím
chặt môi rồi bảo: “Ngươi không được xé tranh của ta.”

Ôn Diễn
sửng sốt, sau đó lập tức mỉm cười, “Lần trước là ta đã nghiêm khắc quá mức, sau
này ta sẽ không xé tranh của ngươi nữa, đưa ta xem mấy ngày nay ngươi tiến bộ
được bao nhiêu rồi.”

Tròng mắt
ta chuyển mấy hồi, lại nói: “Ngươi không được cười ta.”

Thần sắc
Ôn Diễn cực kì dịu dàng, “Ta không cười đâu.”

Nghe hắn
nói vậy, ta mới an tâm đưa họa quyển dấu sau lưng đặt vào tay Ôn Diễn. Ta thấp
thảm nhìn Ôn Diễn mở họa quyển của ta ra, sau đó, ánh mắt hắn dừng lại ở trên
bức họa.

Thật lâu
sau Ôn Diễn vẫn không nói gì, điều này khiến ta càng thấp thỏm hơn.

Ta mở
miệng nói: “Tiên sinh, ta vẽ như thế nào?”

Lúc này Ôn
Diễn như hoàn hồn lại, liền nói nói với ta: “Vẽ không tệ, công chúa là một
người có thiên phú.” Đột nhiên hắn nhẹ nhàng nói, “Bức tranh này, ta rất
thích.”

Ta không
nghĩ là Ôn Diễn sẽ nói như vậy, trong lòng vô cùng vui mừng, bèn đáp: “Nếu tiên
sinh ưa thích như thế, thì bức họa này giao cho tiên sinh vậy. Có thể được tiên
sinh yêu thích, ta rất vui mừng.”

Lời ta nó
dường như khiến Ôn Diễn giật mình ngẩn ra, hắn dùng ánh mắt vừa rồi nhìn bức
tranh để nhìn ta, qua một lúc lâu sau hắn mới mở miệng nói: “Công chúa tặng ta
tranh, ta cũng phải đáp lễ.”

Ôn Diễn
lấy ra một cái lọ tinh xảo từ bên người, “Trong này có không ít đan dược bổ
thân, công chúa có thể vì Liễu công tử mà bồi bổ.”

Vừa nghe
thế, trong lòng ta khó chịu.

Ta là người
đôi lúc rất thẳng tính, liền sầm mặt lại, “Ta không cần.” Ta cắn môi nói tiếp:
“Mặc kệ tiên sinh biết trong tương lai ta và Liễu Dự sẽ thế nào, nhưng ta tin
rằng thế gian này không có số mệnh được an bài tốt, cho dù là có, thì con người
ta cũng có thể thay đổi được. Sau này tiên sinh chớ nhắc đến chuyện ta và Liễu
Dự, ta không muốn mình lại nổi nóng với tiên sinh.”

Thần sắc
Ôn Diễn không thay đổi, vẫn dịu dàng như cũ, hắn thu hồi cái lọ rồi nói “được”.

Lúc sau ta
đã lại khôi phục vẻ mặt tươi cười, tiếp tục cúi đầu ngồi ở bên kia thư án vẽ
tranh. Ôn Diễn để mặc ta vẽ gì tùy ý, chờ sau khi ta vẽ xong, hắn lại đến chỉ
ra những điểm thiếu sót của ta.

Lần này ta
vẽ một chậu mẫu đơn, những thanh sĩ cao nhã đều yêu cúc yêu trúc yêu liên, còn
công chúa thích những vật lóng lánh ánh kim ta đây lại chỉ thích mỗi mẫu đơn
giữa trăm ngàn loài hoa, ta cực kì thích vẻ đẹp khoan thai hoa lệ của nó.

Lúc này,
ta vẽ tranh một mạch không gặp vấn đề gì, đến lúc sắp xong thì bên ngoài chợt
có tiếng sấm vang lên, ta đưa mắt nhìn, vừa rồi vẫn là trời quang mây tạnh mà
chỉ trong nháy mắt mây đen đã dày đặc, tiếng sấm ùng ùng nổi lên rồi mưa to như
trút nước.

Ta đột
nhiên hỏi: “Tiên sinh, mưa này bao giờ sẽ tạnh?”

Ôn Diễn
sửng sốt.

Ta chớp
chớp mắt: “Không phải tiên sinh biết được thiên mệnh sao? Đã biết kế tiếp sẽ
xảy ra chuyện gì, như vậy hẳn cũng nên biết cơn mưa này sẽ rơi bao lâu chứ?”

Ôn Diễn dở
khóc dở cười, ngoài mặt tỏ vẻ bất đắc dĩ. Hắn nhấc bút lên, bắt đầu vẽ tranh
trên giấy. Trong lòng ta cũng thật tò mò, liền đặt bút trong tay xuống, đi đến
bên Ôn Diễn muốn xem hắn đang vẽ gì.

Chỉ thấy
Ôn Diễn vung bút lên, lưu loát vẽ một bức tranh trăng treo ngọn liễu.

Ôn Diễn
cười nói: “Nhìn có vẻ như đến canh ba mới ngừng.”

Trong lòng
ta vô cùng tò mò, hỏi tiếp: “Ngày mai trời sẽ nắng chứ?”

Ôn Diễn
lại nhấc bút lên, vung mấy nét trên giấy, trong tích tắc, một bức nắng rọi trên
cao đã xuất hiện. Ôn Diễn nhìn ta, lần này hắn không nói ta cũng hiểu được ý
của hắn trong bức tranh này.

Đôi mắt ta
mở tròn xoe, chỉ cảm thấy thế gian quả nhiên có đủ chuyện lạ, Ôn Diễn cũng quả
là thần kỳ.

Ta vô cùng
thích thú, “A đệ ta đời này có lấy vợ không?”

Vẻ mặt Ôn
Diễn có phần do dự, ta nghĩ người tài ba dị sĩ phần lớn sẽ kiêng kị những
chuyện đó, bèn nói: “Tiên sinh xin cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để lộ nửa
phần với bệ hạ, tiên sinh lén nói cho ta biết là được rồi.”

Ôn Diễn
đưa mắt nhìn ta, bất đắc dĩ lại nhấc bút lên.

Lúc này Ôn
Diễn vẽ một bức tranh quái lạ, trong khuê các của một nữ tử, Thừa Văn một thân
mũ phượng khăn quàng vai, ngồi thẳng ở mép giường. Ta suýt nữa muốn rớt tròng
mắt ra, ta lại gần nhìn kĩ, Thừa Văn không giống như bị ép buộc, trong thần sắc
dường như còn hàm chứa ý cười dịu dàng.

Trong nháy
mắt ta ngẩn cả người, quay đầu nhìn Ôn Diễn, “Đây là ý gì?”

Ôn Diễn từ
tốn nói: “Thiên cơ bất khả tiết lộ.”

Ta chán
nản, “Tiên sinh, ngươi đến vẽ tranh cũng vẽ ra rồi, lại còn không chịu giải
thích cho ta biết.”

Ôn Diễn
mỉm cười nhìn ta không nói gì.

Tâm tư ta
lại xoay chuyển, liền nói: “Hoàng hậu của a đệ ta trông như thế nào?”

“Thiên cơ
bất khả tiết lộ.”

Sau đó bất
kể ta có hỏi gì, Ôn Diễn cũng đều nói “thiên cơ bất khả tiết lộ”. Cuối cùng ta
hỏi đến mệt mới chịu dừng. Lúc này Ôn Diễn đưa ta một chén trà thơm, “Công chúa
nói nhiều như vậy, cũng đã khát rồi.”

Miệng ta
run rẩy mấy cái, nghĩ thầm Ôn Diễn quả thật sự là chọc người ta chết mà không
cần đền mạng.

Ta thực
không khách khí nhận lấy, ngửa cổ uống hết chén trà như uống rượu, mới đặt chén
trà xuống thì A Man vào, hắn “a” một tiếng rồi nói với vẻ mặt đau khổ: “Công
chúa điện hạ, chén trà này ngàn vàng khó có được, làm sao ngươi lại uống như
uống nước lã vậy chứ.”

Ta nhíu
mày, “Cái gì ngàn vàng khó có được?”

Ôn Diễn
khẽ mắng A Man một tiếng rồi nói nói với ta: “Chỉ là trà thơm thôi, công chúa
không cần phải để ý.”

Ta nghe
thế cũng không để trong lòng, chỉ là A Man có vẻ ngạc nhiên. Ta nhìn A Man một
cái, thấy bên tai hắn có chút đỏ hồng, chỉ nghe hắn nói với Ôn Diễn: “Công tử,
đã sớm đến giờ thìn rồi, Như Ý cô nương nàng… nàng…”

Ôn Diễn
nói: “Nếu ngươi lo lắng thế thì cứ ra ngoài đi tìm nàng đi.”

Hai tai A
Man đỏ bừng lên, “Ta… ta không có lo lắng cho nàng ta.”

Ôn Diễn
cười cười.

A Man cầm
lấy chiếc ô trúc, đỏ mặt chạy nhanh ra ngoài.

Ta nhíu
mày, “Như Ý cô nương là…”

Ôn Diễn
nói: “Là đồ nhi của ta, mấy hôm trước nàng đến thăm ta.”

Thì ra quả
nhiên A Man có khách, mà vị khách này chính là đồ nhi của hắn, ta hỏi: “A Man
thích nàng ta?”

Ôn Diễn
gật đầu.

Chẳng
trách vừa nãy A Man nhắc đến vị Như Ý cô nương này, mặt đã đỏ lên như đít khỉ.
Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng sấm chớp thật lớn, trời càng lúc càng mưa
to, ta bước đến cửa sổ nhìn, cả bầu trời như giăng một màn mưa.

“Công chúa
đóng cửa sổ lại đi, mưa lớn dễ cảm lạnh.”

Sau khi ta
đóng cửa sổ lại, đột nhiên ý thức được bây giờ ta với Ôn Diễn có thể được gọi
là cô nam quả nữ sống chung một phòng. Ngay tức khắc trong lòng ta cảm thấy hồi
hộp, tay chân cũng không biết nên làm gì.

Không biết
tại sao, rõ ràng trường hợp này ta nên bình tĩnh mới phải, chỉ là khi gặp Ôn
Diễn, hết lần này đến lần khác ta lại không biết nên làm thế nào cho phải, cảm giác
như một ánh mắt của Ôn Diễn cũng có thể nhìn thấu ta.

“Công
chúa.”

Ta đưa
mắt, “Ừm?”

Ôn Diễn
nói: “Tối nay ở lại đây đi.”

Cả người
ta run lên, hắn lại nói: “Mưa phải đến canh ba mới hết, nếu lúc này công chúa
quay về, chắc chắn sẽ ướt cả người. Đêm nay đồ nhi của ta cũng chưa về, công
chúa cứ ở trong phòng nàng tá túc một đêm.”

Ta suy
nghĩ, cảm thấy ở lại chỗ Ôn Diễn một đêm là cách tốt nhất, thế là bèn đồng ý.

Báo cáo nội dung xấu