Nhắm mắt lại sẽ thấy sao rơi - Chương 25 - 26 - Ngoại truyện (Hết)
25. Ở nơi cao nhất
Dự báo thời
tiết nói rằng tuyết sẽ không rơi vào đúng Giáng sinh, thêm vào đó là mưa rơi
vào sáng nay làm trời đã lạnh lại lạnh thêm nhiều hơn nữa. Tôi lười biếng dẹp
hết công việc qua một bên, nhìn ra bên ngoài trời ảm đạm thì chẳng muốn làm gì
hết.
Chiều nay
Osamu về nhà sớm để làm bữa tối, lại là tempura với súp miso. Bé Miu được cái
rất dễ tính trong ăn uống nên chẳng bao giờ phàn nàn chuyện thực đơn hiếm khi
có thay đổi gì đáng kể trong mỗi bữa ăn. Quả là một đứa trẻ ngoan bởi trẻ con
bất kể ngoan hay hư khi ăn uống thường đều kén chọn cả. Tôi chẳng nghĩ thêm
được gì nữa, lại lười nhác chui xuống dưới bàn sưởi mà cuộn tròn giống như Miu,
đã lâu lắm rồi tôi mới cho phép mình hành động như một kẻ hai mươi hai tuổi
thực sự như thế này.
“Chị Kumiko
chiếm nhiều chỗ quá.” Miu phàn nàn cựa quậy bên cạnh nhưng không có vẻ gì là
đang bất bình.
“Chà, ước gì
Miu cứ bé thế này mãi mãi nhỉ?” Tôi nói, kéo hai bím tóc của con bé rồi cọ cọ
đuôi tóc vào má nó khiến nó rúc rích cười.
“Nhưng Miu
muốn lớn lên cơ.” Con bé bảo: “Sau này lớn lên Miu sẽ gia nhập đội quân Trinh Sát
để tiêu diệt Titan, bảo vệ Wall Maria, bảo vệ mẹ này, bà này, chị Kumiko và cả
anh Osamu nữa.”
“Lại bị lậm “Attack
on Titan” đấy hử?” Tôi hỏi, có lẽ sau này lớn lên Miu sẽ là một cô bé có rất
nhiều mơ mộng. Mơ mộng không phải là điều gì xấu cả, ít ra thì những gì con bé
mơ tưởng thường không có màu hường phấn nên có lẽ sẽ không vấp phải những tổn
thương sau này.
Tôi chống tay
nằm nhìn tấm lưng tất bật trong bếp của Osamu. Anh mặc một chiếc áo len màu
xanh dương, hai tay áo xắn lên đến tận khuỷu để khỏi bị dây bẩn khi làm bếp.
Chiếc tạp dề mà anh mặc không phải là loại tạp dề làm bếp mà là tạp dề mặc khi
vẽ sơn dầu của tôi, phía trước ngực chiếc tạp dề vẫn còn lấm lem những vết màu
khô không tài nào giặt sạch được. “Ô kìa Kumiko.” Tôi tự nhủ thầm: “Có một
người đàn ông năm nay hai mươi tám tuổi muốn lấy mày làm vợ và đang làm bữa tối
cho mày đấy!” Cứ thế, tôi cứ hết nhìn Osamu rồi lại liếc xuống Miu đang nằm bên
cạnh hí hoáy bấm điều khiển chỉnh kênh hoạt hình. Giả vờ như lúc này là nhiều
năm về sau nữa khi tôi và Osamu đã làm đám cưới rồi, và giả vờ Miu chính là đứa
con gái mà tôi chưa từng có. Chẳng rõ có phải tại bàn sưởi hay không nữa mà
trong lòng tôi bỗng thấy thật ấm áp. Kết hôn không tệ, sinh con cũng chẳng bao
giờ là một điều tệ cả thế nhưng từ trước đến giờ tôi vẫn luôn lấy cái lý do
“tôi còn trẻ” ra để ngăn cản mình. Đối với phụ nữ Nhật Bản, kết hôn trước độ
tuổi hai bảy chẳng khác nào tự sát, nhưng đấy là đối với những người phụ nữ có
sự nghiệp lớn, kiếm ra tiền và đi du lịch khắp nơi không lo vướng bận. Còn tôi
xét cho cùng vẫn chỉ là một họa sĩ vẽ tranh minh họa, tiền kiếm ra dù dư dả để
sống nhưng vốn quanh năm cũng chỉ quanh quẩn ở nhà, vẽ xong lại lo chuyện nhà
cửa chẳng khác gì những bà nội trợ bình thường. Thế thì cái cớ “tôi còn trẻ”
xét cho cùng cũng chỉ là một cái cớ nhìn vào thì trông có vẻ hợp lý nhưng xét
ra thì chẳng hợp lý chút nào. Vậy rốt cuộc lý do gì đã khiến tôi luôn tự ngăn
cản mình đến thế?
Trước đây tôi
đã từng có lần nghĩ về đám cưới của chính mình, chuyện đó xảy ra trước cả khi
tôi biết Osamu. Trong một lần nói chuyện với những đứa bạn gái hồi đại học tôi
đã bảo rằng tôi muốn đám cưới sau này của mình sẽ là một buổi lễ giản dị, tôi
sẽ mặc một chiếc váy cưới đơn giản kiểu Tây và khách mời sẽ chỉ là một số ít
những bạn bè thân thiết. Fuyu đã phản đối điều này, cô ấy nói tôi sẽ đẹp hơn
trong đám cưới kiểu truyền thống, trong bộ Shiromaku trắng mà mỗi khi nhìn vào
đều khiến tôi muốn nghẹt thở.
“Tại sao lại
phải là Shiromaku chứ?” Tôi hỏi cô ấy.
“Còn phải hỏi
sao? Gia đình cậu truyền thống đến vậy còn gì!” Fuyu trả lời. “Bố mẹ cậu nhất
định sẽ mặc những bộ Kimono truyền thống đắt tiền đó, còn tớ sẽ mặc một bộ
Tsukesage và làm phù dâu cho cậu.”
Phải, nếu bây
giờ tôi kết hôn với Osamu, liệu cha mẹ tôi sẽ đến dự đám cưới của con gái họ
chứ? Rồi tôi sẽ đổi tên thành Naohito Kumiko, liệu họ sẽ cảm thấy như thế nào
về điều đó nhỉ? Đối với tôi giờ đây, mối dây liên kết duy nhất của tôi với gia
đình mình chính là Hiro. Thật sự chẳng thể trì hoãn được chuyện này thêm một
ngày nào nữa. Tôi đứng dậy, rời khỏi chiếc kotatsu ấm áp để vào phòng làm việc
tìm điện thoại gọi cho Yuuya. Chẳng cần nấn ná đến sau kỳ nghỉ đông mà làm gì
nữa, tôi sẽ cùng Yuuya đến Todai, Yuuya sẽ giúp tôi đến gặp Hiro, và dù tôi vẫn
chưa nghĩ ra mình sẽ nói những điều gì với Hiro cả nhưng tôi hy vọng mọi chuyện
rồi sẽ ổn. Đối mặt với quá khứ dù nó khổ đau đến mấy để có thể một cách đường
hoàng mà bỏ nó lại phía sau vẫn luôn tốt hơn việc giả vờ như mình đã quên đi
nhưng cái quá khứ vẫn luôn tồn tại ấy lại không ngừng gây nhức nhối. Kumiko của
tuổi mười chín đã chọn cách chạy chốn và giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy
ra. Giờ đã ba năm trôi qua, ngày hôm nay tôi chọn cách quay trở lại và đối diện
với nó. Để có thể thanh thản chạm vào, đặt phần quá khứ đó gọn gàng sang một
bên rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Tôi hẹn Yuuya
vào sáng ngày hôm sau, cậu ta trông chỉn chu hơn thường ngày, tóc vuốt ngược ra
phía sau rồi buộc lại thành một túm sau gáy. Hai chúng tôi bắt xe buýt đến khu
vực trường Đại học Tokyo, vì xe khá đông nên cả hai không có chỗ ngồi. Tôi và
Yuuya im lặng suốt chặng đường trên xe, tôi không nói nổi câu nào cả, có lẽ là
vì đang lo lắng quá.
Thời tiết hôm
nay vẫn lạnh nhưng mưa đã tạnh từ đêm qua. Bầu trời âm u kể cũng chẳng đến nỗi
tệ lắm dù tôi thích những ngày nắng nhẹ hơn nhiều.
“A. Đến bến
rồi kìa.” Yuuya nói rồi rẽ đường kéo tôi theo xuống, từ đấy đi bộ thêm một lúc
là đến trước cổng trường Đại học Tokyo. “Chị sẵn sàng rồi chứ?” Cậu ta hỏi như
thể biết rõ cuộc gặp gỡ này đối với tôi quan trọng như thế nào vậy.
“Tôi chẳng có
gì là sẵn sàng cả.” Tôi đáp. “Nhưng nếu cứ nghĩ mãi xem bản thân mình đã sẵn
sàng hay chưa thì chẳng biết sẽ phải trì hoãn đến tận bao giờ nữa. Vậy nên
trước khi tôi nghĩ được gì thì cứ đâm lao trước thôi.”
“Lý luận kỳ
cục.” Yuuya khịt mũi. “Đi thôi nào.”
Tôi đi phía
sau Yuuya, trong đầu chẳng hiểu vì sao cứ nghĩ đi nghĩ lại đến hình ảnh những
bông hoa sumire tím nhỏ xinh nở rộ bên vỉa hè trong một vùng ký ức xa xôi nào
đó. Tự hỏi không biết có đúng là nó mang màu tím không hay bởi ánh chiều chạng
vạng trong quá khứ đã nhuộm lên tất cả một màu như thế?
“Chị Kumiko.”
“Ơi?” Tôi
hỏi, Yuuya bất ngờ dừng lại khiến tôi suýt chút nữa là đâm sầm vào lưng cậu ta.
“Chị cứ như
người mất hồn ấy, đến nơi rồi này.”
Ở nơi cao
nhất của trường Đại học Tokyo, tôi và Yuuya cảm tưởng như có thể thấy gần như
mọi thứ. Một cơn gió lạnh buốt thốc tới thổi rối tung mái tóc của tôi. Thì ra
đây chính là cái cảm giác mà mỗi ngày Hiro đều trải qua ư?
“Lạnh quá!”
Yuuya run cầm cập ngồi gập xuống đất. “Mà chẳng biết hôm nay cậu ta có tới hay
không nữa.”
Tôi và Yuuya
ngồi núp vào một góc khuất gió chờ đợi. Yuuya lấy điện thoại ra chơi 2048, kéo
khăn quàng lên cao che kín nửa mặt vì sợ lạnh. Một tiếng trôi qua, tôi nhìn
bóng dáng những sinh viên đi lại phía bên dưới sân trường trông chỉ nhỏ xíu như
côn trùng. Họ không đi thành hàng như kiến nhưng mỗi người đều có một nơi chốn
nhất định để mau chóng hướng tới. Một lần nữa tôi lại nhớ đến những tháng ngày
sinh viên của mình, trong một trường đại học cũng lớn như thế này nhưng khoa Hội
họa tôi học lại là một khoa nhỏ với ít sinh viên hơn. Liệu Hiro có đang tận
hưởng quãng thời gian tươi đẹp này của mình không nhỉ?
“Hay cậu cứ
về trước đi? Tôi chờ ở đây một mình là được rồi.” Tôi bảo với Yuuya sau hơn một
giờ đồng hồ ngồi chờ bên cạnh mình.
“Đâu có được,
em phải có trách nhiệm đưa đón chị về đàng hoàng chứ.” Cậu ta đáp, mắt vẫn
không rời khỏi màn hình điện thoại.
“Trời lạnh
lắm đấy.”
“Cái đấy thì
ai chả biết.” Cắm cúi chơi thêm một lúc lại thua ván, Yuuya nhăn mày với cái
điện thoại rồi quay sang hỏi tôi: “Mà em vẫn thắc mắc một chuyện này. Tại sao
chị lại giữ bí mật với anh Osamu?”
“Bí mật nào?”
Tôi hỏi lại.
“Thì chuyện
chị gặp Takahashi Hiro ấy?”
“Hỏi khó
quá.” Tôi nghiêng đầu tìm câu trả lời. “Người ta vẫn bảo khi yêu nhau, nếu muốn
tin tưởng nhau nhiều hơn nữa thì đừng giấu giếm bất cứ điều gì cả. Thế nhưng mà
cậu biết đấy, nếu như cậu thực sự muốn giữ gìn một mối quan hệ nào đó thì vẫn
có những bí mật tuyệt đối không nên nói ra.”
“Vậy tại sao
chị lại dẫn em theo cùng?”
“Vì tôi đảm
bảo rằng cậu sẽ chẳng bao giờ biết được bí mật ấy thực chất là gì cả. Và cậu
cũng chẳng phải kiểu sẽ đi hớt lẻo cho anh Osamu biết.”
“Kỳ lạ thật.”
Yuuya thở dài. “Giá mà bản tính của em tò mò được thêm một chút nữa.”
Lời vừa dứt
chưa được bao lâu thì cánh cửa sau lưng hai chúng tôi bật mở. Những cảm xúc
phức tạp từ bối rối cho đến ngỡ ngàng khi ánh mắt chạm nhau khiến mọi âm thanh
bỗng nhiên như chẳng còn tồn tại trên thế gian này.
“Vậy em xuống
mua nước đây.” Yuuya là kẻ đầu tiên phá vỡ bầu không khí. “Chị uống gì?”
“Hả?”
“Chị uống gì?
Cà phê nóng nhé?” Yuuya hỏi lại.
“Ừ, cũng
được.” Tôi đáp.
“Vậy chị đợi
ở đây nhé.” Nói rồi Yuuya lách người qua cánh cửa để xuống cầu thang. Những
bước chân gấp gáp của cậu ta xa dần rồi biến mất.
Trong một
thoáng tôi tự nhủ rằng không biết có chuyện gì đang xảy ra? Hiro đứng trước mặt
tôi, áo khoác dạ đen dài lịch lãm. Sau ba năm một chàng trai có thể trưởng
thành lên nhiều như vậy sao?
Ánh mắt em
nhìn tôi thoạt đầu đầy ngỡ ngàng, sau sắc lạnh đến lạ lùng. Hiro cau mày quay
lưng bỏ đi.
“Chờ đã!” Tôi
hốt hoảng túm lấy cẳng tay thằng bé mà chẳng kịp suy nghĩ gì hết. “Hiro…”
“Lại gì nữa
chứ?” Hiro cất giọng hỏi.
Tôi chạy tới
đứng chắn trước mặt Hiro để buộc nó phải nhìn thẳng vào tôi. “Chị xin lỗi vì đã
đến đây đường đột như thế này. Thực sự xin lỗi.” Nói rồi cả hai lại chìm vào im
lặng.
“Chỉ thế thôi
sao?” Hiro ngoảnh mặt về hướng khác hỏi: “Đó là tất cả những gì mà chị muốn nói
với em sau ba năm biệt tích đấy hả?”
“Chị xin
lỗi.” Tôi nhắc lại một lần nữa, dường như mọi câu từ lúc này đều chạy khỏi đầu,
chẳng còn lại mấy từ dùng được ngoài câu xin lỗi. Mãi sau lấy được bình tĩnh
mới nói thêm được vài từ: “Bố mẹ có khỏe không?”
Bất chợt tôi
nghe tiếng phì cười, chẳng hề có ý mỉa mai gì nhưng đó là tiếng phì cười của
Hiro: “Chị vẫn thế nhỉ? Vẫn cứ là một kẻ yếu đuối như hồi ấy.”
Tôi nhìn Hiro
trân trân, chưa kịp hiểu nó có ý gì khi nói với tôi lời đó.
“Họ vẫn
khỏe.” Hiro trả lời. “Bố luôn giả vờ rằng không quan tâm nhưng thực chất cả hai
người họ đều hối hận. Họ thậm chí còn chẳng biết rằng đó chẳng hoàn toàn là lỗi
của họ nữa.”
“Hiro.” Tôi
bình tĩnh nói: “Ngày hôm nay chị đến đây không phải vì muốn nghe em tự nhạo
báng những lỗi lầm thuộc về quá khứ của gia đình mình. Hiro ạ, chị đã sống với
Osamu suốt ba năm rồi nhưng vẫn chưa lần nào nhận lời mỗi khi anh ấy đề nghị
kết hôn. Và bây giờ khi gặp lại em, chị có thể thấy đã suốt ba năm rồi nhưng em
vẫn không ngừng đổ lỗi cho chính mình. Giờ chị muốn cả hai chúng ta cùng đối
diện và giải thoát cho chính bản thân.”
“Chị…” Hiro
hỏi: “Tại sao lại từ chối kết hôn?”
“Bởi vì chị
sợ rằng mình đang lừa dối anh ấy.” Tôi đáp. “Chị yêu Osamu, nhưng nếu không
phải vì chuyện của chúng ta thì chị không chắc rằng mình sẽ rời bỏ gia đình để
đến bên anh ấy. Vậy nên trong suốt ba năm nay mỗi khi anh Osamu ngỏ lời chị đều
từ chối. Khoảng thời gian gần đây có rất nhiều chuyện đã xảy ra quanh chị và
chị thực sự cảm thấy mình đã sẵn sàng rồi. Cả em cũng vậy, hãy tha thứ cho mình
đi thôi.”
Hiro như chết
lặng chẳng nói nổi nên lời. Ánh mắt nhìn xuống như đang suy nghĩ rất nhiều rồi
cuối cùng lại như chẳng thể nghĩ thêm được gì cả. Hiro tiến tới chỗ bậc cấp rồi
ngồi xuống nhìn xa xăm ra khoảng không trước mặt. Bầu trời vẫn cứ âm u như lúc
ban sáng, mùi không khí lạnh buốt và ẩm tràn ngập khắp nơi còn gió thì đã ngừng
thổi từ bao giờ.
“Buồn cười
thật, vậy mà trước giờ em cứ nghĩ rằng chỉ có chị mới là người yếu đuối.” Hiro
đưa bàn tay phải lên che mắt mà cười. “Trước đây có lẽ chị chỉ nghĩ em là một
thằng nhóc hay đánh nhau vì dính vào rắc rối. Thật ra chẳng được như vậy, em là
một thằng đầu gấu chuyên đi tìm rắc rối, đánh nhau chẳng vì gì kể cả khi bản
thân cũng chẳng thích thú mấy. Nhưng kể từ sau khi chị bỏ đi em đã chỉnh đốn
lại cách sống của mình rất nhiều, chuyển đến một ngôi trường khác nơi chẳng ai
biết mình, và phát hiện ra việc học cũng chẳng đến nỗi nào. Rồi em đỗ vào
trường đại học tốt nhất Nhật Bản, yêu một ai đó, lại thêm một lần nữa phát hiện
ra bản thân mình không giống như kẻ mà mình đã từng lầm tưởng. Em đã nghĩ rằng
mình thật mạnh mẽ, nhưng hóa ra cuối cùng người vượt thoát được khỏi những ám
ảnh của quá khứ trước tiên lại là chị chứ chẳng phải em.”
“Trong một số
việc, đôi khi những kẻ yếu đuối lại thường làm tốt hơn những con người tưởng
chừng rất mạnh mẽ đấy.”
Hiro lại phì
cười rồi không nói thêm gì nữa. Tôi mở túi xách lấy ra một mẩu giấy ghi số điện
thoại và địa chỉ nhà mà mình đã viết sẵn từ lúc ở nhà đưa cho Hiro:
“Giáng sinh
này chị tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ tại nhà. Tám giờ tối hai tư tháng mười
hai. Chị hy vọng em sẽ đến. Giờ chị phải đi về đây, Yuuya có lẽ đang chết cóng
dưới sân trường rồi.”
Tôi bỏ về, để
Hiro có lẽ sẽ ngồi lại đó một lúc lâu. Cảm giác quá khứ như những bông hoa
sumire của ký ức đang tan dần đi theo gió.
26. Nhắm mắt lại sẽ thấy sao rơi
Bữa tối hôm ấy
Osamu đi làm về như mọi ngày bình thường, tôi ở nhà lại thêm một ngày nữa dẹp
hết công việc sang một bên để nấu nướng với bé Miu làm phụ bếp.
Trong bữa
cơm, khi nhìn thấy bát súp miso trên bàn ăn thì Miu hỏi:
“Em tưởng chị
Kumiko chán súp miso rồi?”
Tôi cốc vào
đầu nó một cái: “Ngày xưa ở Nhật Bản mình, người ta cầu hôn bằng việc nói bóng
gió về súp miso đấy.”
“Nói bóng gió
nghĩa là gì ạ?” Miu hỏi.
“Tức là những
lời dùng để ám chỉ về điều mình thực sự muốn nói nhưng không tiện thẳng thắn
nói ra ấy mà.” Tôi giải thích cho con bé, đoạn quay sang Osamu hỏi: “Anh này,
sang mùa xuân mình làm đám cưới nhé?”
Osamu đứng
hình nhìn tôi chằm chằm. “Em nói sao?” Anh hỏi lại.
“Sáng nay em
đã đi giải quyết một số chuyện rồi, đợi sang năm anh và em về nhà em thưa
chuyện với bố mẹ. Có lẽ sẽ hơi khó khăn nhưng không sao cả, em đã quyết tâm sẽ
kết hôn vào mùa xuân sang năm rồi.”
Osamu chẳng
nói chẳng rằng, nhẹ nhàng đặt bát cơm đang ăn dở xuống bàn rồi đi vào phòng ngủ
trước sự khó hiểu của tôi và bé Miu. Một lúc sau anh trở ra, đặt xuống một
chiếc hộp bọc nhung màu xanh lá cây rồi đẩy nó đến trước mặt tôi.
“Anh đã định
để dành cái này đến Giáng sinh.” Anh nói và mở nó ra, bên trong là một chiếc
nhẫn.
“Giờ chú rể
có thể đeo nhẫn cho cô dâu!” Miu reo lên rồi chạy vòng quanh bàn ăn một cách
phấn khích. “Miu phải gọi điện cho bà! Phải kể cho bà nghe chuyện này mới
được!”
Cuối cùng sau
suốt ba năm chung sống tôi cũng để Osamu lồng vào ngón áp út của mình một chiếc
nhẫn đính hôn. Chẳng còn những tháng ngày dằn vặt trong quá khứ nữa, tôi và anh
cuối cùng cũng được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc.
Đêm Giáng
sinh Osamu về nhà sớm giúp tôi nấu nướng. Anh mang về ba chiếc tạp dề mới, một
cặp dùng để làm bếp cho tôi và anh, chiếc còn lại có màu xanh dương là tạp dề
dùng để vẽ sơn dầu. Những gói quà dành cho Miu được xếp kín dưới chân cây thông
nhỏ trong góc phòng, trong số đó có cả một hộp quà rất lớn được gửi từ Thụy
Điển, và một gói quà được gói giản dị hơn bằng giấy xi măng kèm thư viết tay
được gửi từ Okinawa. Đêm nay chắc chắn Miu sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên
đời.
Bàn ăn được
bày biện xong, đúng tám giờ thì chuông cửa reo lên theo đúng phong cách nhấn
chuông của Yuuya. Chẳng mất mấy giây để Miu nhận ra ngay điều đó. Con bé hào
hứng chạy nhào ra mở cửa trong lúc tôi đặt hai chiếc bánh ngọt hình khúc cây
mới hoàn thành vào trong tủ lạnh.
“Yuuya đến
rồi! Yuuya đến rồi!” Tôi nghe tiếng Miu vọng tới đầy hào hứng rồi lại im bặt,
sau đó là giọng bẽn lẽn hỏi: “Em là Mimasaka Miu, năm nay em năm tuổi. Anh là
ai vậy ạ?”
Nghe đến đấy
cả tôi và Osamu chột dạ nhìn nhau rồi chạy ra ngoài xem. Yuuya đứng ở bậc thềm
đang ngồi cởi giầy nhìn thấy chúng tôi liền cười tít mắt:
“Vào gần đến
nhà em thấy tên này đang đứng nấn ná ở cửa nên kéo vào theo luôn.”
Hiro đứng đó
nhìn tôi rồi liếc sang Osamu, lịch sự cúi đầu chào. Thế rồi em quay sang trả
lời câu hỏi của bé Miu: “Anh là Takahashi Hiro, em trai của chị Kumiko. Em
không phải là con gái của chị ấy đấy chứ?”
“Dạ không!”
Miu toét miệng đáp. “Nhưng em cũng là em gái của anh Osamu đấy!”
Yuuya xem xét
tình hình, hết đưa mắt nhìn Hiro xoa đầu Miu rồi lại nhìn Miu trông đầy vẻ phấn
khích. Có lẽ phần nào cũng cảm nhận được vị thế của mình sắp có sự lung lay.
Tôi và Osamu bất giác nhìn nhau mỉm cười hài lòng. Bầu không khí quây quần hội
ngộ này quả thật là ấm áp.
Đồ ăn thơm
lừng bày trên bàn, tôi mở tủ lấy một chai vang đỏ rót cho mỗi người một ly,
riêng Miu thì uống nước ép nho, nó có màu gần giống như rượu vang vậy.
Tôi nói với
Hiro: “Hôm nay chị làm hai chiếc bánh khúc cây lận. Tối về nhớ nhắc chị đưa rồi
mang về cho bố mẹ nhé.”
Sau bữa tối
Yuuya và Osamu lãnh tránh nhiệm rửa bát. Trời tuy lạnh nhưng tôi vẫn mở cánh
cửa dẫn ra mái hiên để nhìn ngắm bầu trời đêm Giáng sinh. Tiếc rằng đêm nay
không có tuyết, nếu tuyết rơi thì đêm nay sẽ thật hoàn hảo biết mấy.
“Bé Miu dễ
thương nhỉ?” Hiro nói, nhìn về phía Miu đang ngồi trong đống quà tặng để đọc
bức thư mà mẹ nó viết.
“Cuộc sống
của chị và anh Osamu đã thay đổi rất nhiều kể từ khi đón con bé về.” Tôi đáp:
“Cũng chẳng bao lâu nữa Miu sẽ quay trở về sống với mẹ của nó, nhưng cũng không
sao, con bé đã để lại cho chị quá nhiều điều tuyệt vời rồi.”
“Tối nay về
em sẽ nói chuyện với bố mẹ.” Hiro cúi đầu. “Sẽ thật tốt nếu cả nhà lại ở bên
nhau vào ngày cưới của chị.”
Osamu nhấc
bổng bé Miu lên rồi mang con bé đến chỗ chúng tôi trong khi Yuuya theo thói
quen mỗi lần ra hiên nhà ngồi lại bày thêm vài lon bia cùng đĩa mực.
“Lạnh quá!
Nhưng may mà không có gió.” Cậu ta giật nắp lon rồi đưa bia cho tôi. “Uống mừng
gia đình hội ngộ nào!”
Miu nắm chặt
lá thư trong tay cười khanh khách khoái trá. Và như một phép màu đêm Giáng sinh
trở thành hiện thực, những bông tuyết trắng nhẹ nhàng bắt đầu rơi.
“Tuyết rơi!
Tuyết rơi rồi kìa!” Miu đứng phắt dậy chạy ra mảnh vườn nhỏ dưới hiên nhà. Con
bé ngẩng đầu nhìn tuyết rơi trong đêm một lúc lâu rồi nhắm mắt lại.
“Miu đang làm
gì vậy?” Osamu hỏi.
“Miu làm như
thế này, nhìn tuyết rơi thật lâu rồi sau khi nhắm mắt lại sẽ cảm thấy như có
một cơn mưa những ngôi sao đang rơi xuống.”
Tôi làm theo
lời con bé nói, im lặng nhìn ra màn đêm tuyết đang rơi mỗi lúc một nhiều. Và
khi nhắm mắt lại, quả thật tôi đã thấy sao rơi.
Hà Nội.
01:15 AM, 01/12/2015.
Ngoại truyện:
Câu chuyện nho nhỏ của Yuuya
Tôi là Uchida
Yuuya, hai mươi mốt tuổi và là sinh viên năm thứ ba tại trường Đại học Waseda –
ngôi trường đứng số một về học thuật Nhật Bản. Nếu như đặt lên một bàn cân khác
để so sánh ví như là trong liên đoàn Ivy thì nếu như trường Đại học Tokyo là
Harvard thì Waseda chắn chắn phải là Yale. Vậy nên nhìn theo một hướng tích cực
thì sẽ là Uchida Yuuya: học vấn xuất sắc, ngoại hình ưa nhìn, tính cách vui vẻ
và biết cách quan tâm đến người khác. Thật là hoàn hảo!
Thế nhưng
trong suốt những tháng năm vừa dài vừa ngắn của cuộc đời mà tôi đang trải qua
này, tôi vẫn luôn có một cảm giác rất kỳ quặc rằng mọi thứ đang trôi qua thật
nhàm chán. Tôi vẫn còn nhớ trước kia khi đọc bộ truyện tranh “Honey and Clover”,
nhân vật Takemoto trong truyện do vẫn còn hoang mang về tương lai của mình nên
vào một ngày nọ đã quyết định leo lên xe đạp, đạp từ Tokyo đến tận cực bắc của
Hokkaido. Hồi đó thì tôi đơn giản nghĩ rằng chỉ những kẻ học nghệ thuật chắc
mới phải cần những chuyến đi kiếm tìm bản thân như thế. Nhưng bây giờ khi đến
cùng cái độ tuổi ấy của Takemoto tôi mới nhận ra rằng kể cả đã nhìn thấy được
tương lai phía trước thì cái cảm giác mơ hồ trống rỗng trong lòng vẫn là có
thật.
Có lẽ tôi
thật sự cần một chuyến đi như thế. Cứ đi để xem mình có thể đi xa được tới đâu,
đi thật lâu để có cảm giác muốn được về nhà.
“Đợi đã.
Chẳng phải anh Takemoto quyết định trở về là do muốn gặp chị Megu hay sao? Anh
Yuuya thì làm gì có ai chứ?”
Lời nói của
một con nhóc mẫu giáo như giáng vào đầu tôi một cú. Miu là em họ của anh Osamu,
người hàng xóm mà tôi vẫn thường tới chơi nhà mỗi buổi chiều. Đôi mắt to luôn tò
mò quan sát và nụ cười tinh ranh của cô nhóc vẫn thỉnh thoảng khiến tôi phải
sụp xuống, bó gối lăn vào trong góc nhà khóc thành một dòng sông như thế.
“Đồ tàn
nhẫn.” Tôi bảo, kéo hai chùm tóc của Miu sang hai bên trêu con bé.
“Người khổng
lồ tấn công!” Miu hét rồi nhảy ào lên lưng tôi. Lúc này tôi lại nghĩ mình vừa
có thêm một điểm tốt nữa: tôi là người yêu trẻ con và biết cách chơi với chúng.
Mặc dù tất nhiên là việc sụm lưng thì không hề vui tí nào cả.
Khi tôi còn
học cấp ba, vào một ngày nọ anh Osamu đưa chị Kumiko về và nói rằng đấy sẽ là
cô dâu sau này của anh ấy. Chị Kumiko thật lạ lùng, một cô gái vừa điềm đạm
truyền thống lại hơi có nét gì đó hoang dại trong tính cách giống hệt như một
nghệ sĩ thực thụ. Tôi nghĩ rằng mình đã rất thích chị ấy, thậm chí ngay cả bây
giờ thỉnh thoảng tôi vẫn nói rằng: “Hay là em lấy chị nhé!” Chị ấy chỉ nghĩ
rằng tôi đang nói đùa. Mà tôi cũng chẳng biết nó là giả hay thật nữa, tôi chỉ
cười. Nhiều đến nỗi giờ tôi cũng không chắc chắn rằng liệu mình có còn đang thích
chị ấy hay tất cả đã thực sự trở thành một trò đùa rồi.
[Chúc bạn đọc
sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]
Có lẽ cái cảm
giác trống rỗng trong lòng tồn tại cũng vì lý do đó. Vì tôi chẳng biết bản thân
mình đang cảm thấy ra sao, đang thật lòng hay chỉ là sự cợt nhả không nghiêm
túc? Nếu thế lại thật không vui chút nào, bởi sự thiếu nghiêm túc chính là nhân
tố đánh bay mọi ưu điểm mà tôi đã cố gắng xây dựng suốt hai mươi mốt năm cuộc
đời mình. Trở thành một gã trai tồi đáng buồn không hơn không kém.
“Yuuya.” Miu
trông có vẻ buồn ngủ, con bé kéo tấm chăn in hình mèo của mình lại chỗ tôi rồi
nằm xuống, cẩn thận phủ chăn lên cả người tôi và nó. “Anh Yuuya đang buồn à?”
“Gì chứ?” Tôi
cười bẹo má Miu nhưng nó chẳng hét lên hay cằn nhằn phản ứng gì cả, khuôn mặt
nhìn tôi nghiêm túc với cái má bị bẹo trông lại càng buồn cười. “Mệt rồi thì
ngủ đi.” Tôi bảo.
“Nhưng anh
không bỏ đi đến tận cực bắc Hokkaido chứ?” Miu hỏi.
“Không đâu.”
Tôi đáp.
Trông Miu có
vẻ yên tâm hơn một chút, con bé cười khì rồi rúc đầu vào ngực tôi thở đều đều
chìm dần vào giấc ngủ.
“Yuuya này.”
Giọng Miu lơ mơ nói.
“Gì cơ?”
“Thật ra
Yuuya đi xa chút cũng được, không phải là không có ai đợi Yuuya về đâu.”
“Vậy sao?”
“Vì ở nhà còn
có Miu mà.”
Nói rồi Miu
ngủ hẳn. Tôi thiết nghĩ nếu như tôi đi tới tám năm hay mười năm dài thì con bé
vẫn sẽ chờ tôi chứ? Tôi mỉm cười ôm chặt lấy Miu. Cuối cùng thì cái cảm giác mơ
hồ trống rỗng ấy cũng đã được lấp đầy và trở nên ấm áp như những tia nắng mùa
xuân được ôm gọn vào lòng.

