Hòn đảo 30 chiếc quan tài - Phần II - Chương 14 phần 1

Chương mười bốn

Lão đạo sĩ

Cả ba tên đồng đảng đều hiểu biết rất sâu
các mẹo luật của tiếng Pháp, cả những tiếng lóng chúng cũng không lạ gì nên
không thể nhầm lẫn ý nghĩa của câu nói bất ngờ đó. Chúng sửng sốt.

Voócki hỏi Cônrát và Ôttô.

- Lão ta nói gì thế, hả?

- Vâng, vâng, ông đã nghe rồi đấy... Đúng
thế... - Ôttô đáp.

Cuối cùng Voócki lại thử đập lên vai lão
già vô danh một lần nữa. Lão ta chống khuỷu tay ngoảnh mặt đi ngáp, hai chân
duỗi thẳng như muốn ngủ lại và bỗng như khắc phục được cơn ngái ngủ, lão ngồi
nhỏm dậy thốt lên:

- Nào, cái gì thế! Ngủ trong cái hộp này
mà cũng không yên hay sao?

Ánh sáng của cây nến làm mắt ông già hấp
háy. Lão có vẻ hốt hoảng nói lầm rầm:

- Cái gì thế này? Người ta muốn làm gì tôi
thế này?

Voócki cắm cây nến vào một chỗ nhô ra ở
bức tường. Ánh sáng soi rõ mặt ông già. Lão ta vẫn tỏ thái độ bực bội tiếp tục
văng ra những lời cáu gắt rời rạc. Lão gương đôi mắt nhìn người đang nói chuyện
với mình và dần dần bình tĩnh trở lại, bộ mặt trở nên dễ thiện cảm. Gần như
tươi cười, lão chìa tay nói to:

- A, chà! Voócki đấy à? Mạnh khỏe chứ ông
bạn cố tri của tôi?

Voócki giật nảy mình. Lão già biết hắn,
gọi hắn bằng tên! Tuy nhiên cũng không đến nỗi ngạc nhiên quá đỗi vì rằng hắn
đã có sẵn một niềm tin theo kiểu thần bí, rằng ông già này đang chờ đợi hắn như
chờ đợi một nhà tiên tri. Nhưng một nhà tiên tri với một giáo sĩ cuồng tưởng,
một nhà tiên tri khoác áo vinh quang trình diện trước một nhân vật vô danh
thuộc hàng tăng lữ, mà vẻ uy nghi được tăng lên gấp bội vì tuổi tác thì cũng
thật khó xử cho hắn lại được đón tiếp dưới danh nghĩa “bạn cố tri.”

Dè dặt, lo lắng, không hiểu mình đang tiếp
xúc với ai, hắn rụt rè hỏi:

- Ông là ai? Vì sao lại ở đây? Ông đến đây
bằng cách nào?

Người lạ nhìn hắn ngạc nhiên. Hắn hỏi to
hơn:

- Trả lời đi, ông là ai?

- Ta là ai à? - Ông
già nhắc lại, giọng run run khàn khan, - Ta là ai? Hỡi Tơtate, thánh của những
người Gôloa! Chính anh mà cũng hỏi ta như thế ư?

Hóa ra anh không biết
ta là ai à? Nào, thử nhớ lại xem... Cái ông Xêgơnắc tót bụng ấy, hả! Anh nhớ ra
chưa? Bố của Vêlêda? Cái ông Xêgơnắc tốt bụng, bị quan tòa đáng tôn kính của
người Rêđông người mà nhà văn Satôbơriăng nói đến trong tập một của bộ Máctia
ấy? A! Ta thấy trí nhớ của anh kém đi rồi đấy!

- Ông nói với tôi
những điều tầm bậy gì đấy. - Voócki thét lên.

- Ta không nói tầm
bậy! Ta giải thích sự hiện diện của ta ở đây và những sự kiện u buồn trước kia
đã dẫn bước ta đi. Bởi chán ghét tính tình quá đáng của Vêlêda đã quyến rũ Ơđo
độc ác, ta đã vào, như hiện nay người ta nói, Tơráp và đã giành thắng lợi rực
rỡ, nghĩa là ta đã đỗ bằng tú tài đạo sĩ. Từ đó tiếp theo một vài hành động lầm
lỡ. Ôi! hầu như không có gì cả... Ba hay bốn chặng đến thủ đô, từ đó kéo ta đến
Mabi rồi sau đến Lơ Mulanh Rugiơ. Ở đây ta phải nhận cái vị trí nhỏ nhoi mà anh
thấy ta đang chiếm lĩnh đây, một cái trạm cho mọi sự nghỉ ngơi, như anh thấy
đấy, làm người canh giữ Tảng Đá Kì Diệu... Một trạm gác yên ổn ở địa phương,
thế thôi!

Trạng thái sững sờ và
lo sợ của Voócki cứ tăng dần sau mỗi câu nói của ông già. Hắn hỏi ý kiến đồng
bọn.

- Vặn cổ hắn đi, -
Cônrát nhắc lại, - Đó là ý kiến của tôi. Tôi không từ bỏ ý kiến đó.

- Còn mày, Ôttô?

- Tôi nói là ta phải
dè chừng với lão già.

- Dĩ nhiên phải dè
chừng.

Nhưng lão đạo sĩ nghe
thấy chúng nói nhỏ với nhau, liền chống gậy đứng lên kêu to:

- Thế này là thế nào?
Dè chừng với ta ư? Như thế thì kì quặc lắm! Định đối xử với ta như đồ bá láp
chăng! Mi không trông thấy chiếc rìu của ta ư? Hình vẽ chữ thập ngoặc trên cán
rìu, hả? Chữ thập ngoặc, dấu hiệu mặt trời pháp thuật bí hiểm ở mức tuyệt hảo.
Và đây nữa! Cái gì đây? - (Lão chỉ vào xâu tràng hạt) - Hả? Cái gì đây? Những cục phân thỏ, các anh cả
gan thật! Gọi là phân thỏ, trứng rắn, những quả trứng nó tan biến bằng cách hợp
lại, sắc sắc không không, nước dãi và bọt mép của chúng trộn với nhau và chúng
tuôn vào không khí với những tiếng rít. Chính Pơlin đã nói điều đó. Chắc mi sẽ
không coi Pơlin như đồ ba láp chứ, ta hi vọng như vậy? Một người được che chở
mà lại như thế ư? Không tin ta? Không tin một người có đủ bằng cấp đạo sĩ lão
luyện với đủ các thứ môn bài, chứng chỉ, giấy chứng nhận, do Pơlin và
Satôbơriăng kí tên. Mi sẽ gặp ở đây những đạo sĩ lão luyện như ta, chính cống
của thời đại, với lớp gỉ cổ xưa và bộ râu lâu đời hàng trăm năm của họ! Ta mà
là một kẻ bá láp ư! Ta là người có đủ tất cả các truyền thông và đã tung hứng
bao nhiêu tập quán cổ xưa. Mi có muốn ta cùng nhảy với mi điệu nhảy của lão đạo
sĩ như ta đã nhảy trước mặt Giuyn Xêda? Mi có muốn không?

Và không đợi Voócki
trả lời, lão già ném chiếc gậy xuống đất, bắt đầu phác họa những động tác nhảy giậm
chân phóng túng và những động tác lung tung cuồng loạn với một dáng điệu mềm
dẻo thật kì lạ. Đó là cảnh tượng kì cục nhất, buồn cười nhất. Một ông già
nhảy loanh quanh tại chỗ, lưng cúi gập, hai cánh tay đung đưa, chân khi bật
sang phải khi bật sang trái dưới vạt áo dài, bộ râu bay theo các động tác uốn
éo của cơ thể, trong khi miệng liên tiếp phát đi phát lại với giọng run run
những câu:

- Điệu nhảy của lão
đạo sĩ hay những nguồn lạc thú của Giuyn Xê da. Ô hô... Điệu nhảy cành tầm gửi
thiêng, thường được gọi là điệu nhảy của thánh Guy!... Điệu van trứng rán với
âm nhạc của Pơlin... Ô hô! Ô hô! Không còn sự chán đời!... Điệu Voócki hay điệu
tăng gô ba mươi chiếc quan tài!... Bài hát ca ngợi nhà tiên tri đó! Bài hát vui
mừng! Bài hát vui mừng! Vinh quang người tiên tri!...

Ông già còn tiếp tục
nhảy thêm một lúc nữa các điệu nhảy quay cuồng, rồi đột nhiên dừng lại trước
mặt Voócki nói với một giọng nghiêm trang:

- Thôi, không ba hoa nữa! Chúng ta hãy nói
chuyện nghiêm chỉnh. Ta là người có nhiệm vụ trao cho mi Tảng Đá Kì Diệu. Bây
giờ mi đã tin ta chưa? Mi đã sẵn sàng nhận món hàng chưa?

Cả ba đứa đều hoàn toàn ngơ ngác. Voócki
không biết làm thế nào. Hắn bất lực không hiểu cái nhân vật đáng ghét này là
ai.

- Này! Hãy để cho tôi yên! - Hắn gầm lên
giận dữ. - Ông muốn gì? Ông có mục đích gì?

- Sao? Mục đích của ta ư? Thì ta vừa nói
với mi rồi đây! Trao cho mi Tảng Đá Kì Diệu!

- Nhưng dựa theo điều luật nào? Với danh
nghĩa gì?

Lão đạo sĩ lắc đầu:

- Phải rồi, ta đã
hiểu... Việc này sẽ không diễn ra như mi tưởng đâu. Hiển nhiên là thế phải
không? Mi nóng lòng muốn đến đây, sung sướng tự hào về những việc mình làm. Hãy
đánh giá một chút... về việc đáp ứng yêu cầu của ba mươi chiếc quan tài, bốn
người đàn bà cực hình trên cây thánh giá, những người chết đuối dưới đáy biển,
bàn tay mi ngập máu, tội ác mi chứa chất đầy túi tham. Tất cả những cái đó
chẳng phải là tầm thường đâu! Và mi mong muốn một sự thu hoạch to lớn hơn, với
nghi lễ đàng hoàng long trọng với giàn hợp xướng cổ điển, với đoàn tu sĩ bác
học và nhà thơ rong, hình bánh thánh, các cuộc lễ hiến sinh. Cuối cùng là việc
làm điệu bộ, là ván bài vĩ đại!... Thay vì những cái đó kẻ đạo sĩ ăn mày khốn
khổ ngủ trong cái xó xỉnh này sẽ giao cho mi một cách đơn sơ trắng trợn. Còn gì
kết thúc hay ho cho bằng, thưa các ngài! Ý mi thế nào, Voócki? Ta phải tùy cơm
gắp mắm chứ. Mỗi người cần phải hành động theo phương pháp của mình. Ta không
ngồi trên đống vàng nên ta đề xuất với mi cái cách ít tốn kém nhất. Ngoài chi
phí giặt một vài cái áo dài trắng mười ba frăng, bốn mươi mua pháo hoa và làm
động đất ban đêm.

Voócki giật nẩy mình.
Sự việc diễn ra ngoài sức tưởng tượng của hắn. Hắn chợt hiểu ra.

- Sao? Ông nói gì? Đó
là...

- Ta đúng là ta! Thế
mi muốn ta là gì? Thánh Ôguýttanh ư! Nếu mi không giả thiết một sự can thiệp
thần thánh thì tối hôm qua các thần linh trên đảo đã không chiếu cố cử đến cho
mi một tổng thiên thần mặc áo dài trắng để dẫn đường cho mi đến chỗ cây sên
rỗng! Quả thực mi đã hành động quá đáng.

Voócki nắm chặt nắm
đấm. Hóa ra thằng cha mặc áo trắng mà hắn đuổi theo hồi đêm không phải ai khác
chính là tên bịp bợm này!

- Hừ! - Hắn gầm lên,
- Tao không thích kẻ nào đùa cợt tao!

- Ta đùa cợt mi ư? - Lão
đạo sĩ nói to. - Chính mi đang nói những lời giễu cợt con ạ. Kẻ nào đã vây ráp
ta như vây ráp con thú dữ làm ta phải chạy đến hết hơi? Kẻ nào đã bắn hai phát
đạn xuyên thủng chiếc áo dài số một của ta? Một khách hàng như vậy đấy! Hắn đã
dạy ta biết cách chạy như bay!

- Thôi đi! Thôi đi! -
Voócki dằn giọng tức tối. - Thôi đi! Lần cuối cùng tôi hỏi ông muốn gì?

- Ta đã nói với mi
đến mệt lử ra rồi đấy. Ta có nhiệm vụ gặp mi và trao cho mi Tảng Đá Kì Diệu.

- Ai giao nhiệm vụ
cho ông?

- Ái chà chà! Ta chả
hiểu gì cả! Ta bao giờ cũng sống với một ý nghĩ trong đầu rằng sẽ có một ngày ở
Xarếch xuất hiện một người tên là Voócki, hoàng tử nước Đức, người đã hạ xong
ba mươi nạn nhân của anh ta và ta có nhiệm vụ phải nổi hiệu loan báo khi nạn
nhân thứ ba mươi của anh ta trút hơi thở cuối cùng. Như vậy ta là kẻ nô lệ của mệnh
lệnh. Ta đã sửa soạn chiếc mũ trùm đầu nhỏ của ta, mua hai cây pháo hoa, một
vài chiếc pháo cối hảo hạng của người bán ngũ kim ở Bơrét và đến giờ đã định,
ta leo lên chỗ quan sát, một cuộn ruột gà trong tay, sẵn sàng. Khi mi đứng trên
cao la to “Nàng đã chết! Nàng đã chết!” Ta nghĩ đó là thời cơ tốt. Thế là ta
đổt pháo hoa và cho nổ những quả pháo đùng làm rung chuyển mặt đất! Đấy! Mi
quyết định đi!

Voócki tiến lên giơ
cao nắm đấm. Những lời lẽ thao thao, gương mặt điềm tĩnh không thể lay chuyển,
tài nói liến thoắng. Cái giọng nhạo báng thản nhiên, tất cả làm hắn nổi khùng.

- Chỉ nói thêm một
lời nữa tao sẽ đập chết mày. - Hắn thét lên, - Tao đã chán ngấy cái giọng điệu
của mày rồi!

- Mi có phải Voócki
không?

- Thế thì sao?

- Có phải hoàng tử
nước Đức không?

- Ừ, rồi sao nữa?

- Mi đã hạ ba mươi
nạn nhân?

- Phải! Phải! Phải!

- Này! Thế thì mi
đúng là người của ta rồi! Ta muốn trao cho mi Tảng Đá Kì Diệu. Ta nhất định
trao nó cho mi bằng bất cứ giá nào. Ta là người như thế đấy. Chính ta đây. Thời
cơ đã đến, mi cần phải đớp ngay lấy. Tảng Đá Kì Diệu là của mi.

- Nhưng tao coi
thường Tảng Đá Kì Diệu của mày! - Voócki giậm chân gào lên. - Và tao coi
thường cả mày. Tao cóc cần đứa nào hết. Tao đã có Tảng Đá Kì Diệu của tao. Tao
đã chiếm được nó. Nó là của tao!

- Mi đưa đây ta xem.

- Đây, cái gì đây! -
Voócki vừa nói vừa lấy ở trong túi hòn bi nhỏ mà hắn vừa nhặt được trong cái
hốc ở đầu chiếc gậy.

- Cái này à? - Lão
già sửng sổt hỏi, - Mi moi được ở đâu ra thế?

- Trong quả táo ở đầu
chiếc gậy vương quyền.

- Nó là cái gì đây?

- Đó là một mảnh của Tảng
Đá Kì Diệu.

- Mi điên rồi.

- Sao? Vậy thế lão
cho nó là cái gì?

- Cái thứ này à? Cái
khuy quần lót chứ còn cái gì nữa!

- Hả!

- Cái khuy quần lót.

- Dẫn chứng?

- Một cái khuy quần
lót bị gãy đế. Giống như loại khuy những người mọi ở Xahara vẫn dùng. Thứ ấy ta
có hàng đống.

- Đâu? Mẹ kiếp!

- Chính ta đã đặt nó
vào đấy.

- Để làm gì?

- Để thay cho loại đá
quý Magơnốc đã lấy cắp đi, thứ đá đốt cháy ông ta, buộc ông ta phải chặt đứt
bàn tay mình.

Voócki sững sờ. Hắn
bị lúng túng. Hắn không biết phải đối phó, phải xử sự thế nào với kẻ đối phương
kì cục này.

Lão đạo sĩ bước lại
gần hắn, nói dịu dàng như một người cha:

- Không, con thấy
chưa, con của ta. Mi không thể ra khỏi nơi đây nếu không có ta. Chỉ ta có chìa
khóa và câu thần chú để mở chiếc hòm. Sao mi còn lưỡng lự à?

- Tôi không quen biết
ông.

- Con ơi, ta đã nói
với con một vài điều không tương xứng với danh dự của con. Ta hiểu sự đắn đo e
ngại của con. Nhưng chiếc hòm của ta là thuộc về những kẻ táng tận lương tâm.
Hả? Như thế được chưa? Không à? Chưa à? Vậy thì theo lệnh của Tơtate, ta sẽ
phải làm gì với mi bây giờ? Hỡi Voócki, ngài muốn một điều kì diệu chăng? Sao
ngài không nói trước với ta điều đó, thưa ngài? Những điều kì diệu ư? Hiếm lắm
không dễ đâu! Mỗi buổi sáng sau khi uống xong cốc cà phê sữa là ta đã làm xong
cái điều kì diệu nhỏ bé của ta. Đó là cách suy nghĩ của đạo sĩ! Những điều kì
diệu ư? Nó chứa đầy ở trong cửa hàng của ta đến nỗi không còn chỗ hở cho ta
ngồi nữa. Mi thích cái gì nào? Tia sáng phục sinh ư? Tương lai bóc trần ư? Đấy,
mi cứ việc tha hồ mà lựa chọn. À này, nạn nhân thứ ba mươi của mi trút hơi thở
cuối cùng vào giờ nào nhỉ?

- Tôi làm sao biết
được!

- Mười một giờ năm
mươi hai. Sự xúc động của mi mạnh đến nỗi chiếc đồng hồ cũng phải ngừng chạy.
Mi xem lại xem.

Thật vô lí. Sự xúc
động làm sao có thể tác động đến chiếc đồng hồ đang chạy. Tuy nhiên theo bản
năng xui khiến, Voócki vẫn cầm lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem. Kim đồng hồ
chỉ đúng mười một giờ năm mươi hai phút. Hắn thử lên giây cót. Chiếc đồng hồ vỡ
tan.

Lão đạo sĩ không để
cho hắn kịp hoàn hồn, nói tiếp:

- Cái đó làm mi kinh
ngạc hả? Không có gì đơn giản hơn và dễ dàng hơn đối với một đạo sĩ pháp thuật
chỉ hơi cao một chút. Nhà đạo sĩ nhìn thấy cái vô hình. Hơn nữa ông ta còn làm
cho kẻ ca ngợi mình cũng nhìn thấy. Voócki, mi có muốn nhìn thấy cái không tồn
tại không? Tên mi là gì? Ta không nói đến cái tên Voócki của mi. Ta muốn nói
đến cái tên thật của mi, tên bố mi?

- Không được nói cái
đó. - Giọng Voócki như hạ lệnh. - Đó là bí mật của tôi!

- Thế tại sao mi lại
viết nó ra?

- Tôi không viết bao
giờ.

- Voócki, tên bố mi
được viết bằng bút chì đỏ trên trang thứ mười bốn trong quyển sổ tay mi đang
giữ trong người. Hãy xem đi.

Như cái máy điều
khiển từ bên ngoài, Voócki rút cái ví trong túi áo gilê có quyển sổ tay giấy
trắng. Hắn giở đến trang thứ mười bốn, môi lắp bắp với một vẻ sợ hãi không sao
tả xiết.

- Có thể như thế ư?
Ông có biết ai viết vào đây không?...

- Mi có muốn ta chứng
minh cái tên đó không?

- Một lần nữa tôi yêu
cầu ông không được nói! Tôi cấm ông...

- Tùy mi đấy, anh bạn
ạ. Điều làm chính là để mở mắt cho mi. Nó cũng chẳng tốn kém cho ta bao nhiêu!
Khi ta bắt đầu thực hiện những điều kì diệu thì ta không thể dừng lại được
nữa. Còn một chuyện vui vui nữa. Mi đeo trên cổ mi, dưới lần áo sơ mi, ở đầu
sợi dây chuyền bằng bạc một cái khung nhỏ phải không?

- Vâng. - Voócki đáp.
Hắn trố mắt ngơ ngác như người sốt rét.

- Cái khung nhỏ ấy
còn thiếu một tấm ảnh trước kia đã từng đặt vào đó.

- Vâng, vâng... Một
tấm ảnh tượng trưng...

- Tấm ảnh mẹ mi, ta
biết tấm ảnh đó và mi đã để mất.

- Mất năm ngoái.

- Mi nên nói là tưởng
bị mất.

- Tấm ảnh mất thật,
cái khung rỗng!

- Mi tưởng cái khung
rỗng, thế thôi! Không phải đâu. Cứ xem lại đi.

Vẫn như cái máy, mắt
tròn xoe, Voócki cởi khuy áo sơ mi lôi sợi dây chuyền ra. Trong cái khung tròn
bằng vàng có bức chân dung người đàn bà.

- Đúng bà... đúng bà...
- Hắn lắp bắp, đầu óc đảo lộn.

- Thế nào, đúng chứ?

- Vâng.

- Mi nghĩ thế nào về
cái đó hử? Không phải chuyện lòe bịp đâu nhé... Không phải chuyện quảng cáo rùm
beng đâu nhé. Lão đạo sĩ này thuộc loại sung sức đấy, mi sẽ nghe theo lão chứ?

- Vâng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.