Duyên tới là anh - Chương 13 - 14
Chương 13:
Bình tĩnh
Cố Hàm Ninh bĩu
môi, từ từ xoay người lại, quả nhiên thấy Cao Thần vẻ mặt mừng rỡ bước nhanh đi
tới, đi theo phía sau là Bạch Vũ Hân, Trần Minh cùng Mạnh Khởi Đức mà kiếp này
cô chưa gặp, bạn học giường số một, phòng 205, nhà số
sáu.
“Cố Hàm Ninh, cậu
đi nhận sách à! Mình giúp cậu cầm lên!”
Cao Thần tươi
cười xán lạn, đường cong duyên dáng, hàm răng trắng noãn dường như có thể tỏa
ra tia sáng bảy màu dưới ánh mặt trời, Cố Hàm Ninh nghe thấy Thịnh Mạn Mạn cùng
Thôi Hà Miêu bên cạnh nhỏ giọng hỏi thăm: “A, anh đẹp trai này là ai vậy?”
Cố Hàm Ninh vẫn
luôn cúi đầu liếc nhìn mấy quyển sách trên tay thoạt nhìn cũng không nặng lắm,
ngẩng đầu lướt qua bên người Cao Thần, nhìn về phía Bạch Vũ Hân đang tươi cười
ảm đạm dần.
“Không cần, sách
của mình đã cầm lên. Đây là của bạn cùng phòng mình.”
“Không sao, mau
đặt lên đi!” Cao Thần cằm hướng tới đống sách trên tay mình.
Cố Hàm Ninh vẫn
không định làm, chỉ nhìn Bạch Vũ Hân đi tới bên cạnh Cao Thần nói: “Đây là sách
của Hân Hân? Mấy cậu trước giúp cậu ấy cầm lên đi, chúng tớ có một chút như vậy
thôi, không nặng.”
Cao Thần cúi đầu
nhìn sách trên tay mình một chút, lại nhìn sách trên tay Cố Hàm Ninh một chút,
cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Vậy được rồi, Mạnh Khởi Đức, nếu không cậu ở dưới
lầu chờ một lát?”
Bọn họ là dùng xe
đẩy của học trưởng năm thứ hai đại học đẩy tới đây, giờ phút này sách của ba
người đều để xuống dưới bên cạnh cửa.
Mạnh Khởi Đức gật
gật đầu: “Các cậu lên đi, mình ở chỗ này chờ.”
Cố Hàm Ninh đánh
giá Mạnh Khởi Đức, bộ dạng ngây ngô trong trí nhớ, thành thật chất phác.
Sau khi tốt nghiệp,
chỉ ở hôn lễ của mình Cố Hàm Ninh mới gặp Mạnh Khởi Đức, mà khi Mạnh Khởi Đức
kết hôn, cô cùng Cao Thần đều bận, chỉ tặng quà mừng, người không đến.
Cố Hàm Ninh đột
nhiên liền nhớ đến, năm đó, lúc mình kết hôn, hình như không nhìn thấy Triệu
Thừa Dư.
Lúc ấy, hình như
cô còn hỏi Cao Thần.
Quan hệ của Triệu
Thừa Dư cùng Cao Thần, Phạm Ý Mân tốt vô cùng, trước kia Cao Thần cũng nhiều
lần nhắc tới, ba người bọn họ chính là bạn rất thân hồi cấp ba.
Lúc ấy, mặc dù cô
có chút nghi ngờ, nhưng bởi vì bận quá, cũng không có chú ý nhiều, chỉ cho rằng
Triệu Thừa Dư bề bộn nhiều việc, không rảnh tham gia mà thôi, dù sao, quà, Triệu
Thừa Dư vẫn tặng...
Cố Hàm Ninh đáy
lòng buồn bã, thầm than một tiếng, một lần nữa nhìn về phía Mạnh Khởi Đức.
Cô nhớ được, sau
khi tốt nghiệp Mạnh Khởi Đức liền trở về quê, sau đó mở một công ty thiết kế
phần mềm, tuy Cao Thần từng đánh giá: Chẳng qua chỉ là thứ nhỏ
bé. Nhưng cũng coi như an ổn qua ngày.
Năm đó bởi vì Cao
Thần, cô đối với phòng ngủ 205 coi như quen thuộc, trong ấn tượng, Triệu Thừa
Dư lặng lẽ, Mạnh Khởi Đức thành thật, Trần Minh cơ trí, Cao Thần tỏa sáng. Bây
giờ quay đầu nhìn lại, kì thật cũng có chút lệch lạc.
Cố Hàm Ninh lặng
lẽ chuyển tầm mắt qua, nhìn Cao Thần lên tầng trước, Bạch Vũ Hân theo sát phía
sau cậu ta, sau đó là Trần Minh.
“Ninh Ninh, người
kia là ai?” Thịnh Mạn Mạn không chịu nổi hiếu kì hỏi.
“À, đều là bạn
cùng phòng của Triệu Thừa Dư, bộ dạng thấp một chút, là bạn học cấp ba của Hân
Hân.” Cố Hàm Ninh không chút quan tâm nói.
“À, thì ra là
thế,” Thịnh Mạn Mạn gật đầu, vừa rồi, Thôi Hà Miêu đã cùng cô nói, sách của cậu
ấy cùng Cố Hàm Ninh đều do bạn của Cố Hàm Ninh cầm lên.
Cố Hàm Ninh đi
theo Thịnh Mạn Mạn cùng Thôi Hà Miêu leo lên tầng sáu, Bạch Vũ Hân đã cất sách,
đang cùng Cao Thần, Trần Minh cười nói.
Mở cửa, Cố Hàm
Ninh nhìn Cao Thần đang ngồi trên ghế mình, cười nhìn về phía mình, nhịn không
được nhíu mày, đáy lòng không nén được một tia phiền chán.
Ở kiếp trước, Cao
Thần đối với mình tự nhiên quen thuộc, thân thiết không đề phòng, cô có cảm
giác thích thú mặt đỏ tới tận tai, nhưng hôm nay, cũng chỉ thấy phiền chán.
Quả nhiên, đời
người thay đổi, người vẫn vậy, cảnh vật vẫn vậy, nhưng khi đổi tâm tình, nên
cái gì cũng không còn giống...
Thấy ba người các
cô đi vào, Bạch Vũ Hân lập tức cười đón.
“Hắc, trưởng
phòng, trưởng phòng phòng 205 nhà số sáu, muốn kết quan hệ hữu nghị phòng ngủ
với chúng ta, cậu có đồng ý hay không?”
Bạch Vũ Hân cười
nói ngọt ngào, đưa tay chỉ chỉ Cao Thần tay chân dài đang tùy ý ngồi ở trên ghế
của Cố Hàm Ninh, đang cười xán lạn.
“Quan hệ hữu nghị
phòng ngủ?” Thôi Hà Miêu sửng sốt, nhìn về phía Bạch Vũ Hân.
Bạch Vũ Hân cười
giải thích: “Chính là hai phòng ngủ bọn mình sẽ kết thành quan hệ hữu nghị
phòng ngủ, từ đó về sau thường xuyên cùng đi ra ngoài chơi, khiến cuộc sống
thêm sống động.”
Đại học có nhiều
chỗ khác với cấp ba lắm, ví dụ như kiểu quan hệ hữu nghị này, quan hệ hữu nghị
phòng ngủ, quan hệ hữu nghị lớp, coi như là cuộc xem mắt trong khuôn viên
trường đại học, cùng nhau hẹn ra ngoài gặp mặt, nhìn vừa mắt, sau đó thành một
đôi.
“Ninh Ninh, Mạn
Mạn, ý của các cậu thì sao?” Thôi Hà Miêu quay đầu hỏi Cố Hàm Ninh cùng Thịnh
Mạn Mạn.
Cố Hàm Ninh hơi
hơi giật mình.
Ở kiếp trước,
phòng ngủ các cô cùng phòng ngủ Cao Thần là quan hệ hữu nghị phòng ngủ, khi đó,
Cao Thần trước tiên nói với cô, cô lúc ấy dĩ nhiên sẽ không phản đối, nhưng
hiện tại...
Cố Hàm Ninh đột
nhiên nhớ tới ở kiếp trước, mỗi lần có hoạt động quan hệ hữu nghị Triệu Thừa Dư
tất nhiên tham gia, nhưng lại trầm mặc ít nói, thoạt nhìn cực không hợp với
bầy.
Kiêp này chẳng
qua chỉ gặp mặt mấy lần, Triệu Thừa Dư kiếp trước dường như mơ hồ không rõ,
chậm rãi trở nên sống động, cô mới biết được, trước kia mình đã xem nhẹ chàng
trai này bao nhiêu...
Nhớ đến vẻ tươi
cười ngượng ngùng của Triệu Thừa Dư, lời cự tuyệt, đến bờ môi lại nuốt xuống.
“Thế nào cũng
được...” Cố Hàm Ninh nghe thấy mình nhàn nhạt nói một câu.
“Dường như rất
thú vị nha!” Thịnh Mạn Mạn mắt lấp lánh, cười nói.
“Được rồi, vậy là
cho toàn phiếu thông qua đi.” Thôi Hà Miêu cười nói.
Cao Thần đứng lên
cười, nhìn Thôi Hà Miêu nói: “Thật vui vì cùng các bạn trở thành quan hệ hữu
nghị phòng ngủ.” Vừa nói, tầm mắt dời về phía Cố Hàm Ninh, “Để chúc mừng, buổi
tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm thấy thế nào?”
“Được đấy được
đấy! Gần đây có chỗ nào ăn ngon?” Trả lời là Thịnh Mạn Mạn người luôn coi đồ ăn
là việc lớn hàng đầu hưng phấn lắc lắc cánh tay Thôi Hà Miêu, hận không thể
ngay lập đi xuống lầu ăn một bữa.
Cố Hàm Ninh nhìn
Thịnh Mạn Mạn hưng phấn, cũng không nhịn được bật cười.
“Cậu không phải
mới vừa ăn xong bữa sáng sao? Tại sao đã lại đói bụng?”
“Không phải, mình
không phải đói, mình là thèm ăn!” Thịnh Mạn Mạn vỗ bụng cười nói.
Có một màn này
của Thịnh Mạn Mạn, không khí liền dịu lại và sinh động hẳn lên, Cao Thần cười
nói: “Được, tùy các cậu chọn, nội thành cũng được, mình sẽ lập tức đi thu quỹ
phòng, đảm bảo đủ dùng!”
“A, mình còn
tưởng là cậu mời khách đấy.” Bạch Vũ Hân cũng tới cười đùa trêu ghẹo.
Cao Thần cười
nói: “Lần này là chúc mừng quan hệ hữu nghị phòng ngủ chúng ta, đương nhiên
phải nhường cho mấy người còn lại cũng được thơm lây chứ. Nếu mình đơn độc mời
bốn vị mĩ nữ, vậy thì không cho bọn họ cơ hội bỏ tiền vì người đẹp rồi!”
“Được, được! Có
người mời khách là tốt rồi!” Thịnh Mạn Mạn không tim không phổi cười cười, có
người mời ăn cơm, vậy là được, về phần ai bỏ tiền, cũng không liên quan tới cô.
Cố Hàm Ninh nhìn
Thịnh Mạn Mạn mím môi cười, cô bé này, chính là chọc người cười, quay đầu liền
đối diện với ánh mắt Cao Thần chăm chú nhìn mình, thấy mình nhìn sang, nháy mắt
nở ra một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.
Nụ cười của Cố
Hàm Ninh cứng lại, mượn cớ giúp Thịnh Mạn Mạn dọn dẹp đống sách, tự nhiên dời
tầm mắt đi.
Có lẽ, trải qua
cái chết, cô đã sớm luyện thành tâm như đá, trước Cao Thần cười nhìn thật đẹp,
cũng không mảy may rung động nữa...
Buổi sáng có hai
việc kiểm tra sức khỏe cùng lấy sách, sắp xếp xong sách liền nhàn rỗi.
Cao Thần cùng
Trần Minh đi xuống lầu, nói là trở về phòng ngủ thu tiền, thuận tiện bàn xem
nên đi nơi nào ăn cơm.
Cố Hàm Ninh không
quan tâm, tâm như nước lặng, một lần nữa lau cái bàn, ghế dựa, ở trên sách mới
cẩn thận viết họ tên, tên lớp, sau đó liền rút quyển sách ra đọc lại.
Rõ ràng tâm trạng
Bạch Vũ Hân rất tốt, lôi kéo Thịnh Mạn Mạn, cười đùa bàn về buổi tối nên bắt
chẹt những nam sinh kia thế nào đây.
Chuyện nam nữ
sinh bị người ngăn cấm hồi cấp ba, chỉ sau hai tháng, đã trở thành lịch sử.
Cố Hàm Ninh nhìn
chằm chằm quyển sách trên tay, lại đột nhiên nghĩ đến, nếu như Triệu Thừa Dư
biết rõ hai phòng ngủ kết làm quan hệ hữu nghị phòng ngủ, buổi tối lại sắp cùng
ăn cơm, cậu ta sẽ nghĩ như thế nào?
Mà giờ phút này,
ở trong phòng ngủ 205, Triệu Thừa Dư nghe Cao Thần cười tuyên bố phòng ngủ 205
cùng phòng ngủ 617 kết làm quan hệ hữu nghị phòng ngủ, cần mọi người cống hiến
chút phí, buổi tối sẽ mời các nữ sinh ăn cơm, ngẩn người, lập tức kiềm chế lại
tim đập nhanh vì kích động, thấy Cao Thần dẫn đầu bỏ ra hai trăm, suy nghĩ một
chút, cúi đầu, do dự cũng đưa hai trăm.
Thật ra, cậu muốn
đóng năm trăm tệ... Ai, lúc nào thì mới có thể mời riêng đây...
Tuy rằng thời
tiết còn có chút nóng, bốn người phòng 617 vẫn là kết bạn với sân trường nửa
ngày.
Ngày mai là buổi
lễ khai giảng, sau đó thứ ba chính thức đi học, đại học không giống với cấp ba,
mỗi tiết học cơ bản đều không cùng một phòng học, không tìm tốt phòng học
trước, đến lúc đó thời gian mười phút nghỉ giữa tiết có khi còn có người
không tìm được phòng học.
Bốn người dạo đến
bốn giờ hơn, điện thoại di động Bạch Vũ Hân liền vang lên.
Bạch Vũ Hân cầm
điện thoại nhìn thoáng qua, ánh mắt liền rất nhanh lướt qua Cố Hàm Ninh, sau đó
cầm điện thoại di động, đi tới góc khuất nhận điện thoại, giọng nhỏ nhẹ nói một
lúc mới kết thúc, lúc đi về, khóe môi cong lên.
“Điện thoại bên
205 gọi tới, nói là đặt chỗ ở Nam Đường Nhân Gia của thị trấn Nam Đường, bọn họ
hỏi, có muốn đi qua đi cùng hay không?”
Trường đại học Z
đang ở Trấn Bắc, thị trấn Nam Đường, thành phố H, bên cạnh trường học dĩ nhiên
có một số nhà hàng, nhưng mà vì phục vụ cho sinh viên, dĩ nhiên chỉ ở cấp phổ
thông, ngược lại trong thị trấn Nam Đường có vài nhà hàng có vẻ xa hoa một chút,
giá cả ở Nam Đường Nhân Gia này không tính là quá cao, nổi bật về mặt hương vị.
Thịnh Mạn Mạn
không ý kiến, Cố Hàm Ninh từ chối cho ý kiến, Bạch Vũ Hân liền nhìn về phía
Thôi Hà Miêu.
Thôi Hà Miêu giờ
tay lên nhìn đồng hồ, hỏi: “Hiện tại là 4 giờ 15, nếu không thì 5 giờ để cho bọn họ chờ ở cửa Đông, sau đó cùng nhau đi
qua?”
Mấy người các cô
đều chưa từng đi thị trấn Nam Đường, vị trí Nam Đường Nhân Gia ở nơi nào cũng
không biết, không bằng cùng 205 đi.
Cố Hàm Ninh dĩ
nhiên là biết, nhưng cô bây giờ, hẳn là không biết, cho nên không phát biểu ý
kiến.
Nếu đã là đặt
quan hệ hữu nghị phòng ngủ, theo như ý Bạch Vũ Hân cùng Cao Thần, tự nhiên sẽ
sắp xếp nhiều hoạt động, mình đã không có ngăn cản, như vậy về sau đoán có thể
sẽ thường xuyên nhìn thấy Cao Thần.
Cô cũng đã chuẩn
bị xong tâm lí, gặp nhiều như vậy thêm bớt một lần, cũng chẳng sao cả.
Năm giờ chiều, Cố
Hàm Ninh đi theo phía sau ba người Thôi Hà Miêu, từ từ đi bộ đến gần cửa phía
đông, từ xa liền thấy bốn chàng trai trẻ đang đợi dưới cây nhãn lớn.
Cố Hàm Ninh nhìn
qua, tầm mắt liền chạm vào tầm mắt Triệu Thừa Dư, một đôi mắt trong suốt sáng
ngời trước sau như một, Cố Hàm Ninh hướng về phía Triệu Thừa Dư mím môi cười
một cái.
Chương 14:
Khai giảng
Thịnh Mạn Mạn kéo
tay Cố Hàm Ninh, cười hì hì cùng Thôi Hà Miêu nói đùa, ba người đi ở phía sau,
cực kì nhãn nhã, Bạch Vũ Hân đi ở phía trước các cô, ngẩng đầu, cười ngọt ngào
cùng Cao Thần nói chuyện, ngẫu nhiên quay đầu cùng Trần Minh nói vài câu.
Cố Hàm Ninh nghe
Thịnh Mạn Mạn cùng Thôi Hà Miêu nói chuyện, ngẫu nhiên cũng tán gẫu thêm mấy
câu, ánh mắt lại vượt qua Cao Thần cùng Bạch Vũ Hân, nhìn chằm chằm bóng lưng
uể oải của Triệu Thừa Dư đi tít phía đằng trước, trong lòng âm thầm buồn cười.
Vừa rồi vẻ mặt
của Triệu Thừa Dư là không tình nguyện đi lên phía trước dẫn đường, Cố Hàm Ninh
lúc ấy chỉ cảm thấy, lưng thẳng của cậu nháy mắt xụ xuống, kéo bước chân bất
đắc dĩ đi phía trước dẫn đường.
Nam Đường Nhân
Gia chính là trong trấn Nam Đường, đại khái đi mất khoảng hai mươi phút.
Nhà ăn đã đặt
phòng xong xuôi, Cao Thần cười mời nữ sinh vào ngồi trước, bốn người nam sinh
bọn họ gọi thức ăn.
“Nơi này cũng
không tệ lắm nhỉ, về sau phòng ngủ chúng ta tụ họp có thể đến nơi này đấy!”
Thôi Hà Miêu đánh giá chung quanh một chút, mới ngồi xuống.
“Chờ ăn mới biết.
Trang hoàng đẹp thì cũng là bề ngoài, thức ăn làm ngon mới là điều quan trọng
nhất.” Thịnh Mạn Mạn nói.
“Xem ra cũng
không tệ, có lẽ sẽ không thể nào ăn không ngon.” Bạch Vũ Hân cười nói.
Cố Hàm Ninh từ
chối cho ý kiến, bởi vì cô biết rõ, nơi này không phải nơi thường đến của các
cô.
Món ăn ở Nam
Đường Nhân Gia quả thật khá, nhưng giá tiền cũng so với những nhà hàng xung
quanh trường học cao hơn một chút, đối với học sinh mà nói, so ra vẫn chênh
lệch một chút.
Cố Hàm Ninh đi
tới ngồi bên cạnh Thôi Hà Miêu, bên kia là Thịnh Mạn Mạn, Bạch Vũ Hân ngồi bên
cạnh Thịnh Mạn Mạn bên kia, nhưng vẫn hướng ra cửa nhìn xung quanh.
“Buổi trưa hôm
nay nhà hàng có món sườn kho tàu cũng không tệ lắm. Mình đã sớm nghe nói, nhà
ăn của trường học chúng ta là nổi danh toàn tỉnh, quả nhiên không uống phí mình
nỗ lực chống lại ý kiến đám đông, điền vào nguyện vọng một!” Thịnh Mạn Mạn vui
vẻ nói, nghĩ đến mĩ vị xương sườn giữa trưa, nước miếng giống như muốn chảy
ra.
Cố Hàm Ninh buồn
cười liếc nhìn Thịnh Mạn Mạn, nhắc tới trà cứ thế rót trà, nhấp một chút, cầm
chén trà, cúi đầu nhìn vằn nước nhỏ bên trong.
Chỉ một lát sau,
bốn nam sinh liền nuối đuôi nhau đi vào, Triệu Thừa Dư hiếm khi lại đi trước
dẫn đầu.
Cố Hàm Ninh liếc
mắt phát hiện Triệu Thừa Dư nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, sau đó
liền ngồi đối diện Cố Hàm Ninh, nơi cách cửa gần nhất.
Cố Hàm Ninh mím
môi cười nhạt, lại cúi đầu xuống, xem nhẹ ánh mắt đào hoa mang ý cười của Cao
Thần.
Cao Thần giống
như người chủ nhân, nhiệt tình kêu gọi mọi người, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua
chỗ Cố Hàm Ninh.
Cố Hàm Ninh chỉ
cúi đầu, giống như không có nhìn thấy, nghiêm túc ăn món ăn.
Bởi vì là lần đầu
tụ họp phòng ngủ, mấy nam sinh cũng nghiêm túc không quá nháo, đơn giản ăn
xong, liền đứng dậy đi.
Trên đường về, Cố
Hàm Ninh vẫn đi cùng Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu.
Lần này, Triệu
Thừa Dư cũng không phải đi đầu, chậm rì rì đi ở phía sau, thỉnh thoảng ngẩng
đầu nhìn bóng lưng Cố Hàm Ninh, đáy lòng hối hận, tới nơi này ăn cơm là cậu đề
nghị, giờ xem, đường đi dài, món ăn đắt hơn, nhưng từ đầu đến cuối cậu không có
cơ hội cùng Cố Hàm Ninh nói một câu nào nha!
Triệu Thừa Dư lúc
mới biết được quan hệ hữu nghị rất hưng phấn, giờ trong mắt tràn đầy mất mát.
Ai. Cả tối chưa nói được một câu, ngày mai, ngày mai nên gặp thế nào, lại nên
nói lời thế nào đây?
Triệu Thừa Dư cúi
đầu cau mày, buồn rầu suy tư, cho đến khi trở về trường học, đưa Cố Hàm Ninh
cùng bạn cô lên phòng ngủ, vẫn không nói được gì!
Cố Hàm Ninh cùng
cha mẹ nói chuyện điện thoại xong, tùy ý lướt điện thoại di động, vừa lúc nhìn
đến danh bạ.
Điện thoại di
động của cô vừa mới mua không bao lâu, bên trong cũng không có nhiều số điện
thoại, di lên di xuống, một lát sau liền thấy tên Triệu Thừa Dư.
Nhìn tên Triệu
Thừa Dư, nhớ tới bộ dạng ủ rũ của cậu tối nay, cùng ánh mắt long lanh thỉnh
thoảng nhìn mình, khóe miệng Cố Hàm Ninh không nhịn cong lên thành một nụ cười
mỉm.
Thật tốt, mỗi một
ngày đều là một ngày tốt đẹp!
Đêm nay, Cố Hàm
Ninh lòng vẫn tràn đầy vui vẻ đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau,
ngày thứ ba sau khi Cố Hàm Ninh nhập học, buổi sáng là lễ khai giảng.
Dựa theo thông
báo, bốn người Cố Hàm Ninh đến sân Thể dục của trường đại học, bên trong đã
không ít người. Bốn người tìm một lúc lâu mới phát hiện biển lớp mình.
Đứng sau tấm bảng
gỗ cũng có nhiều người, Cố Hàm Ninh nhìn bạn học quen thuộc, đáy lòng có ít
nhiều kích động.
Sau khi tốt
nghiệp, cô đi theo Cao Thần đến thành phố S, trừ Bạch Vũ Hân ra, ngay cả Thôi
Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn, sau này cũng không thể nào gặp mặt, càng miễn bàn
tới bạn học cùng lớp còn lại.
Lúc đi học biết bạn
học, bởi vì đơn thuần, thấy nhiều hơn một phần thân thiết.
Tính cách Thôi Hà
Miêu hiền hòa, rất dễ dàng hòa đồng cùng mọi người, chỉ chốc lát sau liền lôi
kéo ba người Cố Hàm Ninh, muốn chào hỏi các bạn học cùng bốn năm.
“Nghe nói buổi
tối sẽ mở hội cho mỗi lớp đấy.”
“Là sắp mở hội
lớp đấy, mọi người vừa lúc làm quen một chút.”
“Bọn mình là
phòng ngủ cách vách các bạn, chính là 619, hôm trước lúc nhập học, mình và cậu
cùng nhau, cậu còn nhớ rõ không?”
Mọi người vui vè
trò chuyện, chỉ chốc lát sau liền cho nhau số điện thoại cùng số điện thoại
phòng ngủ, cùng tùy ý nói đùa vài câu.
Sắp đến chín giờ,
liền có một cô giáo khoảng ba mươi mấy tuổi có vẻ tri thức phía sau búi một
kiểu tóc chỉnh tề vẻ mặt nghiêm túc mặc một bộ đồ màu xanh đen ngắn tay đi tới,
sau khi tự giới thiệu đơn giản, liền cầm sổ tay bắt đầu điểm danh.
Cố Hàm Ninh xếp
hàng sau Thôi Hà Miêu, thăm dò nhìn sang, mím môi nở nụ cười.
Chủ nhiệm lớp bọn
họ Hàn Hồng Mẫn, lần đầu tiên cô nhìn thấy người, ấn tượng đầu tiên đó là
nghiêm túc, nhưng làm việc lâu mới biết, thật ra là một người rất dễ làm việc
cùng nhau, tuy rằng không hay cười, nhưng lại rất nhiệt tình.
Cho nên nói,
người không thể nhìn bề ngoài.
Mà giờ phút này,
trừ Cố Hàm Ninh, còn lại bạn học đều cúi đầu, yên tĩnh trở lại, biết điều chờ
đến tiếng chủ nhiệm lớp điểm danh.
Giáo viên và chủ
nhiệm lớp đại học khác rất nhiều so với giáo viên trước đây, nhưng các bạn học
mới thoát khỏi cuộc sống cấp ba, hiển nhiên còn mang theo tư tưởng vốn có, nhìn
thấy thầy cô giáo liền không nhịn được thận trọng từ lời nói đến việc làm, nhìn
đi, thật biết điều rất đáng yêu!
Cố Hàm Ninh giống
như đặt mình ở bên ngoài sự việc, cười nhìn những bạn học trong mắt cô như
những đứa nhỏ.
Cũng phải, số
tuổi thật sự của cô, quả thật còn lớn hơn vài tuổi so với cô giáo Hàn.
Buổi lễ khai
giảng đơn giản là nghe lãnh đạo trường nói chuyện, vừa ân cần lại uy nghiêm,
tất cả lãnh đạo lớn nhỏ thay nhau nói nửa tiếng, liền tuyên bố giải tán.
Trong đám người
bật ra một tiếng hoan hô vui mừng thật khẽ.
Kiếp sống đại
học, chính thức mở màn!
Trừ Cố Hàm Ninh
ra, trên mặt những người còn lại đều là mặt đều là hưng phấn xen lẫn vui sướng.
Cố Hàm Ninh trong
lòng cũng vui vẻ, mặc dù là đã có kinh nghiệm một lần, nhưng đại học, vẫn làm
cho người ta vui mừng vô hạn, chỉ là sự thích thú của cô, có thêm nhiều sự hờ
hững.
Cố Hàm Ninh cùng
ba người Thôi Hà Miêu đi dưới lầu phòng ngủ, liền dừng lại.
“Mình không lên
phòng đâu, có chuyện muốn đi nội thành một chút.”
“A, cậu muốn đi
nội thành chơi sao? Mình trước kia đã tới thành phố H một lần, Nam Hồ quả thật
rất đẹp. Vậy cậu biết đường sao?” Thịnh Mạn Mạn nhanh
chóng hỏi han.
“Mình là lần đầu
tiên tới H thị, Nam Hồ gần không?” Thôi Hà Miêu không phải người trên tỉnh, đây
là lần đầu tiên tới thành phố H.
Bạch Vũ Hân trong
lòng vừa động, trên mặt lộ ra tươi cười: “Nếu không, gọi 205, chúng ta cùng
nhau đi dạo Nam Hồ đi? Dù sao tiếp theo cũng không có chuyện gì.”
“Được đấy, gọi
bọn họ đến nội thành mời khách lần nữa!” Thịnh Mạn Mạn là người đầu tiên tán
thành.
Đáy lòng Cố Hàm
Ninh bị kìm hãm, không biết nên phản đối thế nào mới được.
Các cô gái, chị
là có chuyện nghiêm túc muốn đi làm nha!
Cố Hàm Ninh nhức
đầu nhìn Thịnh Mạn Mạn thúc giục Bạch Vũ Hân mau gọi điện thoại, đáy lòng ngầm
thở dài.
Chỉ có thể đến
nội thành lại làm.
Bên nam sinh
đương nhiên cũng không có vấn đề gì, lập tức liền đáp ứng, không quá năm phút,
liền đi chậm xuống lầu.
Cố Hàm Ninh bĩu
môi, nhìn Thịnh Mạn Mạn cùng Thôi Hà Miêu hưng phấn, cũng không mất hứng nữa,
chỉ có thể âm thầm ở trong lòng cân nhắc, đợi lát nữa đến nội thành, nên tìm lí
do nào để rời đội.
Thấy người đều
đến đông đủ, Thịnh Mạn Mạn lôi kéo Cố Hàm Ninh đi về phía trạm xe bus ở cổng
trường học.
“Ninh Ninh, cậu
biết xe số mấy đến Nam Hồ không?”
“Xe 205, dùng ở
trạm công viên Nam Hồ.” Cố Hàm Ninh không có hỏi nhiều “Nam Hồ lớn như vậy, cậu
muốn dạo chơi nơi nào?” Những lời này, bởi vì bản
thân bạn học Thịnh Mạn Mạn chính là cô gái không có kế hoạch không có tổ chức,
coi như Cố Hàm Ninh hỏi, cô ấy cũng sẽ hỏi lại bạn một câu: “Như vậy à, này
Ninh Ninh cậu nói đi nơi nào thì được?” Đến cuối cùng đều là mình quyết định,
không bằng ngay từ đầu cũng đừng hỏi nhiều.
“Được rồi, vậy
thì ngồi 205, đến công viên Nam Hồ!” Quả nhiên, Thịnh Mạn Mạn hoàn toàn không
có ý kiến, chỉ nhớ rõ quay đầu hỏi Thôi Hà Miêu, “Miêu Miêu, cậu nói thế nào
đây?”
“Được nha, dù sao
mình cũng chưa từng đi.”
Trước cổng trường
đại học Z có vài tuyến xe bus, vốn Cố Hàm Ninh muốn ngồi một chiếc xe khác cách
mục tiêu của cô gần hơn, nhưng hôm nay bị Thạnh Mạn Mạn quấy nhiễm, mang theo
một đống người, hành trình cũng chỉ có thể thay đổi.
Bởi vì là thứ
hai, người đợi xe ở trạm xe cũng không coi là quá nhiều, tám người mới vừa đi
tới, một chiếc 205 đã tới rồi, bởi vì cũng có ghế ngồi, tám người liền phân tán
ngồi xuống.
Cố Hàm Ninh cùng
Thịnh Mạn Mạn, Thôi Hà Miêu ngồi xuống hàng ghế cuối cùng, vừa ngẩng lên, liền
thấy Triệu Thừa Dư ngồi xuống ở vị trí trước cô.
Cao Thần tới sau,
đã không còn chỗ, chỉ có thể xoay người trở về, đương nhiên, trước khi xoay
người, không quên cười cười với Cố Hàm Ninh.
Bạch Vũ Hân đi
theo Cao Thần lên ngồi ở chỗ phía trên còn trống. Dĩ nhiên Trần Minh đi theo Bạch
Vũ Hân, Mạnh Khởi Đức vừa lên xe, liền ở phía trên ngồi xuống.
Đại học Z ở ngoại
ô thành phố H, tuy rằng giao thông coi như thông thuận, nhưng một đường đi,
cũng phải mất nửa tiếng.
Thịnh Mạn Mạn
quay nhìn cửa kính xe, lôi kéo Cố Hàm Ninh cùng Thôi Hà Miêu, dọc theo đường đi
chỉ chỉ trỏ trỏ, cười cười nói nói.
Cố Hàm Ninh nhìn
phong cảnh quen mắt một ít đã phai mờ trong kí ức ngoài cửa sổ, tâm tình cũng
giống như trở lại thuở ngây ngô chân chính, nhẹ nhàng vô ưu như vậy!
Triệu Thừa Dư yên
lặng ngồi ở phía trước Cố Hàm Ninh, hơi hơi nhắm mắt, khóe môi thoáng cong lên
một nụ cười nhẹ thỏa mãn, một đường tập trung nghe giọng nói phía sau nói
chuyện.
Ánh nắng cuối hè,
chiếu vào, không còn dọa người nữa, ngược lại mang theo một chút mát mẻ thấm
người, mang đến tâm tình tốt cả dọc đường!

