Bức thư tình cuối - Phần I - Chương 10

Chương 10

Bà đã nhìn thấy bà Stirling rời khỏi buổi tiệc và ông
Stirling với điệu bộ rất bồn chồn cho tới khi không thể kiên nhẫn hơn được nữa,
ông dằn mạnh li nước xuống bàn và bước nhanh ra ngoài hành lang. Nóng lòng muốn
biết chuyện gì đang xảy ra, bà đã muốn đi theo ông, nhưng Moira Parker là người
biết cách kiềm chế và bà vẫn đứng nguyên một chỗ. Không ai nhận ra ông đã rời
khỏi buổi tiệc.

Cuối cùng ông cũng quay lại. Bà nhìn theo ông giữa rừng người
đang nhấp nhô theo điệu nhạc, ông như một kẻ bị bỏ rơi trên hoang đảo. Mặt ông
hầu như không thể hiện cảm xúc gì, tuy nhiên bà có thể thấy rõ sự căng thẳng
hiện ra trên đó, điều bà chưa từng bao giờ chứng kiến ở ông.

Chuyện gì đã xảy ra ở ngoài đó? Jennifer Stirling đã làm gì
với người đàn ông trẻ tuổi đó?

Bà bỗng thấy hài lòng một cách tội lỗi, mặc cho trí tưởng
tượng lớn dần lên trong người. Có thể giờ ông mới nhận ra vợ ông là một người
ích kỉ như thế nào. Moira biết khi văn phòng mở cửa trở lại, chỉ cần vài lời
bàn tán cũng có thể khiến thái độ của vợ ông tối nay trở thành mục tiêu đàm
tiếu. Rồi, bà lại nghĩ một cách buồn bã, rằng điều đó cũng có nghĩa là ông
Stirling cũng sẽ buồn như thế nào. Hình ảnh một người đàn ông cao quý, dũng cảm
bị đem ra làm trò cười cho những chuyện ngồi lê đôi mách của mấy ả thư kí trong
công ty khiến tim bà thắt lại. Làm sao cô ta lại có thể hạ nhục ông ngay tại
nơi ông cần được tất cả mọi người tôn kính?

Moira đứng lặng, bất lực nhìn ông từ phía bên kia phòng, sợ
không dám đến gần an ủi ông. Bà thấy ông đi về phía quầy bar và với vẻ mặt
không lấy gì làm tươi tỉnh, ông gọi một li rượu nhìn có vẻ giống whisky. Ông
làm một hơi hết li rượu và gọi thêm li nữa. Sau khi uống hết ba li, ông gật đầu
với mọi người ở xung quanh và đi về phòng mình.

Moira len lỏi đi qua đám đông đang nhảy nhót. Đã mười một giờ
mười lăm phút. Nhạc đã tắt và vài người đã bắt đầu về. Những người chưa có ý
định về chắc chắn là đang định đi tiếp đến một nơi khác, nơi họ không bị dòm
ngó bởi đồng nghiệp. Phía sau giá để áo, Stevens đang hôn cô gái đánh máy tóc đỏ
như thể không ai nhìn thấy họ vậy. Chân váy của cô nàng bị kéo lên quá nửa đùi
và những ngón tay to mập của anh ta vướng phải dây nịt vớ bằng da chân lộ ra
dưới váy. Moira phát hiện ra anh chàng đưa thư cũng đã mất hút luôn cùng cô
nàng Elsie Machzynski sau khi vẫy taxi và bà tự hỏi sau này bà cần phải nói gì
với Elsie để cô nàng biết là bà biết việc làm này của hai người, ngay cả khi
không ai trong văn phòng nhận ra. Chẳng lẽ tất cả mọi người ở đây trừ bà ra đều
bị ám ảnh bởi vấn đề xác thịt? Những lời chào lịch sự, những cuộc nói chuyện xã
giao hàng ngày chỉ đơn giản là bình phong cho bản năng gốc mà bà không có?

“Chúng tôi tới Câu lạc bộ Cat”s Eye chơi tiếp đây. Chị có
muốn đi cùng chúng tôi không Moira? Thỉnh thoảng phải vui vẻ một chút chứ?”

“Ồ, chị ấy sẽ không đi đâu,” Felicity Harewood phủi tay, một
cách phũ phàng đến mức mà trong một khoảnh khắc Moira nghĩ bà sẽ làm tất cả bọn
họ phải sửng sốt khi gật đầu, “Sao cơ, tất nhiên rồi, tôi rất thích nhập hội
với các bạn.” Nhưng phòng ông Stirling vẫn sáng đèn. Cuối cùng Moira quyết định
là cái điều mà bất kì một thư kí riêng có trách nhiệm nào cũng sẽ làm cho giám
đốc của họ. Bà ở lại để dọn dẹp đống đồ ngổn ngang trong văn phòng.

Bà dọn văn phòng xong cũng đã gần một giờ sáng. Cũng may là
bà không phải dọn một mình: một nữ nhân viên mới của phòng Kế toán cầm túi để
bà thu gom vào đó một đống chai lọ và trưởng phòng bán hàng, một người đàn ông
Nam Phi cao to, giúp bà thu dọn mấy cái cốc giấy, anh ta vừa làm vừa hát ông
ổng từ chỗ anh ta đứng trong phòng giữ đồ của nữ. Cuối cùng chỉ còn lại Moira,
lau sạch những vết dơ trên tấm thảm lót sàn và dùng chổi và hốt rác dọn sạch
những mẩu bánh ngọt và hạt đậu còn vương vãi trên sàn. Những người đàn ông chỉ
việc đẩy những chiếc bàn về vị trí cũ trong văn phòng. Ngoại trừ mấy băng rôn
và cờ đuôi nheo treo quanh văn phòng, nơi này bây giờ nhìn đã ngăn nắp trở lại.

Bà nhìn cây thông Noel méo mó, mấy đồ trang trí trên đó cái
thì bị gãy, cái thì thất lạc còn hòm thư mini thì bẹp dúm, chắc hẳn ai đó đã
ngồi lên đó. Giấy lộn được quét gọn sang một bên. Bà mừng vì mẹ bà không còn
sống để phải nhìn những món đồ trang sức rẻ tiền của bà bị quẳng lung tung một
cách cẩu thả như thế.

Dọn dẹp nốt những mẩu giấy vương vãi cuối cùng bà bất chợt
nhìn thấy ông Stirling. Ông ngồi trên chiếc ghế da, đầu tựa trên tay. Trên
chiếc bàn cạnh cửa vẫn còn lại một ít whisky, bà rót vào li. Bà bước về phía
văn phòng của ông và gõ cửa. Ông vẫn đeo cà vạt. Ông lúc nào cũng rất coi trọng
hình thức, ngay cả những lúc như thế này.

“Tôi vừa dọn dẹp xong,” bà nói khi thấy ông nhìn lên. Bà bỗng
cảm thấy bối rối.

Ông nhìn về phía cửa sổ và bà nhận ra ông không hề biết bà
vẫn còn ở lại văn phòng vào giờ này.

“Bà thật tử tế, bà Moira,” ông nói nhẹ nhàng. “Cảm ơn bà.”
Ông nhận li whisky từ bà và uống, lần này rất chậm rãi.

Moira nhận rõ sự suy sụp trên khuôn mặt ông, trên đôi tay run
run cầm li. Bà đứng gần hơn nữa về phía góc bàn, tự cho bà có lí do chính đáng
để đứng ở đó. Trên bàn làm việc của ông, trên tập tài liệu gọn gàng, là những
hồ sơ bà đệ trình sáng nay để ông kí. Dường như chúng đã nằm đó cả thế kỉ vậy.

“Ông có muốn một li nữa không?” Bà hỏi khi thấy ông uống hết
li whisky bà đưa. “Vẫn còn một ít trong chai.”

“Tôi nghĩ thế là đủ rồi.” Một sự im lặng kéo dài. “Tôi phải
làm gì bây giờ, Moira?” Ông lắc đầu, như thể ông đang tự nói với mình. “Tôi cho
cô ấy tất cả mọi thứ. Tất cả. Cô ấy không bao giờ phải thèm khát một thứ
gì cả.”

Ông dừng lại, giọng chùng xuống.

“Họ nói mọi thứ đang thay đổi. Phụ nữ thường muốn một cái gì
mới... Có Chúa mới biết là cái gì. Vì sao mọi thứ phải thay đổi chứ?”

“Không phải tất cả phụ nữ đều thế,” bà nói nhỏ. “Còn rất
nhiều phụ nữ cho rằng có một người chồng và một gia đình để họ thương yêu đã là
một điều rất tuyệt vời rồi.”

“Bà nghĩ thế ư?” Mắt ông ngấn đỏ và mệt mỏi.

“Ồ, tôi biết chắc chắn như thế. Có một người đàn ông để rót
rượu khi anh ta trở về nhà, để nấu cho anh ta ăn và thỉnh thoảng càm ràm nữa.
Tôi - tôi nghĩ chỉ cần thế đã là hoàn hảo rồi.” Bà hơi đỏ mặt.

“Vậy thì tại sao...” Ông thở dài.

“Ông Stirling,” bà ngắt lời, “ông là một ông chủ tuyệt vời.
Một người đàn ông tuyệt vời. Thật đó.” Bà không ngừng lại. “Cô ấy quả là may
mắn khi có được ông. Cô ấy phải biết điều đó. Và ông không đáng bị... ông không
đáng...” Bà dừng lại, biết rằng nếu tiếp tục nói nữa chắc chắn bà sẽ phạm phải
một vài điều khoản bất thành văn giữa hai người. “Tôi xin lỗi,” bà nói khi thấy
sự im lặng bỗng trở nên nặng nề. “Ông Stirling, tôi không định nói...”

“Điều ấy sai ư,” ông hỏi, nhỏ tới mức bà không chắc có phải
là ông đang nói không, “khi một người đàn ông muốn được ôm thật chặt? Chẳng lẽ
điều ấy khiến anh ta không còn nam tính nữa?”

Bà cảm thấy nước mắt dâng trên mi... và một điều gì đó đau
buốt trong tim. Bà dịch lên phía trước một chút và nhẹ nhàng quàng tay qua cổ
ông. Ôi, cái cảm giác được gần ông. Cao và to lớn, chiếc áo khoác ôm vừa khít
thân hình của ông. Bà biết bà sẽ nhớ lại giây phút này, sẽ nghĩ về nó trong
suốt cả quãng đời còn lại. Cảm giác về ông, được đụng chạm vào ông... Bà gần
như ngất đi vì sung sướng.

Khi thấy ông không làm gì để dừng bà lại, bà vươn người về
phía trước, nín thở và tựa đầu bà trên vai ông. Chỉ là một cử chỉ thể hiện sự
an ủi, đồng cảm. Đây chính là cái cảm giác bà vẫn nghĩ tới, bà hài lòng nghĩ.
Bà ước có ai đó ở đây chụp được hình họ đang ôm nhau thật chặt và đầy thân
thiết. Ông ngẩng đầu lên, bà đột nhiên khựng lại - và bà xấu hổ.

“Tôi rất xin lỗi - tôi sẽ đi lấy...” Bà đứng thẳng dậy, chưa
biết phải nói gì. Nhưng bàn tay của ông đã níu bà lại. Ấm áp. Gần gũi. “Moira,”
ông nói, mắt khép hờ, giọng lộ rõ sự tuyệt vọng và khát khao. Tay ông áp trên
mặt bà và kéo nó xuống gần ông, miệng ông đầy khát khao, tìm kiếm, tuyệt vọng
và sở hữu. Bà thốt ra một tiếng đầy bất ngờ và phấn khích đáp trả nụ hôn của
ông. Ông là người thứ hai bà hôn trong đời và nụ hôn lần này tuyệt vời hơn cả
lần trước, càng tuyệt vời hơn khi nó là kết quả của một tình yêu đơn phương bao
năm trời không được đáp trả. Có cái gì đó trong bà như muốn nổ tung, huyết quản
trong bà chảy mạnh mẽ, bà cố ghìm lại để tim không nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ông ghì bà tựa lưng xuống bàn làm việc, tiếng thì thầm hổn
hển thoát ra từ cổ họng ông, tay ông lần trên cổ bà, ngực bà một cách vội vã,
hơi thở của ông phả vào xương cổ bà đầy ấm áp. Không có nhiều kinh nghiệm nên
bà không biết phải để tay ở đâu, để chân ở đâu, bà chỉ thấy mình đang quấn chặt
lấy ông, muốn ông thật thỏa mãn và hoàn toàn lạc lối trong sự hưng phấn mới mẻ.
Em tôn sùng anh, bà nói với ông trong im lặng. Hãy làm bất kì điều gì
anh muốn với em.

Nhưng dù cho bà hoàn toàn thả mình vào miền hoan lạc này, Moira
biết bà vẫn cần phải giữ lại một chút tỉnh táo để còn nhớ về phút giây này sau
này. Ngay cả khi ông ghì lấy bà, cho vào bà, hất ngược váy bà lên cao, bà biết
bà không phải là một mối đe dọa của Jennifer Stirling. Một Jennifer nào đó có
thể là một viên ngọc theo cái cách mà bà không bao giờ có thể làm được. Nhưng
Moira Parker lại có một lợi thế: bà biết trân trọng những điều mà Jennifer
Stirling, người luôn được ban phát sẵn những điều đó, lại không hề trân trọng.
Bà cũng biết rằng dù chỉ là một đêm ngắn ngủi nhưng đó sẽ là điều quý giá nhất
trong số tất cả những điều quý giá và cho dù đây chỉ là một kỉ niệm hiếm hoi
trong đời sống lãng mạn của bà, một phần nào đó trong con người bà vẫn đủ tỉnh
táo để cất giữ chúng tại một miền kí ức an toàn. Rồi, để khi kỉ niệm ấy qua đi,
bà vẫn có thể sống cùng nó qua những đêm dài vô tận khi bà đơn thân lẻ bóng một
mình.

Cô ngồi đợi trong phòng khách lớn phía trước nhà khi ông về.
Cô mặc một chiếc áo khoác bằng vải tuýt màu đỏ và xách chiếc túi màu đen. Đôi
tay đeo găng cũng màu đen kiên nhẫn để trên đùi. Cô nghe tiếng xe ô tô của ông
trờ tới trước cửa nhà, thấy ánh đèn xe tắt và cô đứng dậy. Cô khẽ kéo rèm nhìn
ra ngoài, thấy ông đang ngồi sau tay lái, chưa vội bước ra dù động cơ xe đã
tắt.

Cô liếc nhìn lại va li hành lí phía sau, rồi cô rời cửa sổ.

Ông bước vào nhà và thả phịch chiếc áo choàng lên chiếc ghế
bành cạnh cửa. Cô nghe tiếng chìa khóa xe ông vứt vào chiếc đĩa chuyên để chìa
khóa ở trên bàn, rồi tiếng một thứ gì đó vỡ loảng xoảng. Ảnh cưới của họ? Ông
chần chừ một lúc ngoài cửa phòng khách, rồi ông mở cửa và thấy cô.

“Em nghĩ em cần phải đi.” Cô nói khi thấy ông đưa mắt nhìn
chiếc va li ngay dưới chân cô, chiếc va li cô đã dùng khi từ bệnh viện về đây
vài tuần trước.

“Cô nghĩ cô cần đi.”

Cô thở một hơi thật sâu và nói những điều cô đã nhẩm đi nhẩm
lại cả hai giờ đồng hồ vừa rồi. “Cuộc sống này không đem lại hạnh phúc cho cả
hai chúng ta. Chúng ta đều biết điều đó.”

Ông bước qua người cô về phía quầy rượu và rót cho mình một
li whisky. Cái cách ông cầm bình rượu khiến cô bất giác tự hỏi không hiểu ông
đã uống bao nhiêu rượu kể từ lúc cô rời bữa tiệc.

“Vậy là...” Ông cất tiếng. “Cô đã có một kế hoạch trong đầu?
Một kế hoạch khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn?” Giọng ông mỉa mai một cách khó
chịu; rõ ràng rượu đã ảnh hưởng tới ông. Nhưng cô không sợ. Cô đã hiểu rất rõ
một điều rằng ông không phải là tương lai của cô.

Họ nhìn chằm chằm vào nhau, sẵn sàng cho một cuộc chiến không
dễ dàng gì.

“Anh biết điều ấy, đúng không?” Cô hỏi.

Ông cầm li rượu lên, mắt không rời cô. “Tôi biết gì cơ
Jennifer?”

Cô hít thở. “Anh biết em yêu một người khác. Và đó không phải là Reggie Carpenter.
Chưa bao giờ là anh ấy.” Cô vừa nói vừa vân vê túi xách. “Tối nay em đã phát
hiện ra điều đó. Em đã nhầm với Reggie, sự thực không phải là anh ấy. Nhưng anh
luôn tỏ ra tức giận với em. Anh đối xử với em như thế kể từ khi em ở bệnh viện
về. Bởi vì anh biết, cũng như em biết, rằng có một người yêu em, và anh sợ
không dám nói ra điều đó. Vì thế anh không muốn em hỏi quá nhiều câu hỏi. Vì
thế mà mẹ em - và tất cả những người khác - chỉ muốn em nhìn sự việc thật đơn
giản. Anh không muốn em nhớ lại bất kì điều gì. Anh chưa bao giờ muốn vậy.”

Cô tưởng ông sẽ nổ tung lên vì tức giận.
Nhưng ông chỉ khẽ gật đầu. Rồi, khi cô đã kiềm chế được một chút, ông nâng li
rượu lên. “Vậy thì... người yêu của cô, mấy giờ anh ta mới tới đây?” Ông nhìn
đồng hồ đeo tay rồi liếc sang đống hành lí dưới chân cô. “Tôi đoán anh ta sẽ
phải tới đây đón cô chứ?”

“Anh ấy...” Cô nuốt nước bọt. “Em...
Chuyện không phải như thế.”

“À, nghĩ là cô sẽ gặp anh ta ở một nơi
nào đó.”

Ông tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Như thể ông
đang vui thú trước hoạt cảnh này.

“Vâng. Rút cuộc sẽ là như thế.”

“Rút cuộc?” Ông nhại lại lời cô. “Lí do
của sự chậm trễ là gì vậy?”

“Em... em không biết anh ấy ở đâu.”

“Cô không biết anh ta ở đâu.” Laurence
nốc cạn li rượu. Ông đứng dậy và lấy cho mình một li khác.

“Em không thể nhớ ra, anh biết là em
không thể. Mọi việc quay trở lại với em quá đột ngột và đầu óc em vẫn chưa hoàn
toàn tỉnh táo, nhưng em biết chắc chắn rằng phải có lí do gì đó em mới có cảm
giác lạ lẫm này. Cảm giác lạ lẫm vì em đã yêu một người khác. Em rất tiếc nhưng
em phải đi. Đó là điều nên làm. Cho cả hai chúng ta.”

Ông gật đầu. “Tôi có thể biết quý ông ấy
- người yêu của em - có gì mà tôi không có?”

Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ chập chờn.

“Em không biết,” cô thú nhận. “Em chỉ
biết em yêu anh ấy. Và anh ấy cũng yêu em.”

“Ồ, tất nhiên là cô biết điều ấy. Cô còn
biết điều gì nữa? Anh ta sống ở đâu? Anh ta làm nghề gì? Làm sao anh ta có thể
nuôi được cô, với những sở thích xa xỉ như vậy? Liệu anh ta có mua được cho cô
những chiếc áo choàng mới không? Có đủ tiền để cô thuê một người giúp việc
không? Còn đồ trang sức nữa?”

“Em không quan tâm tới những thứ đó.”

“Chắc chắn cô đã từng rất quan tâm tới
những thứ đó.”

“Giờ thì khác. Em chỉ biết là em yêu anh
ấy và đó mới là điều quan trọng. Anh có thể nhạo báng em thoải mái, Laurence,
nhưng anh không biết rằng -”

Ông nhảy ra khỏi chỗ ngồi và cô bất giác
lùi lại. “Ồ, tôi biết rất nhiều về người yêu của cô, Jenny.” Ông gầm lên. Ông
rút ra từ chiếc túi bên trong áo khoác một chiếc phong bì nhàu nát và vung lên
trước mặt cô. “Cô có thực sự muốn biết chuyện gì xảy ra với cô không? Cô có
thực sự muốn biết người yêu của cô ở đâu không?” Nước miếng trong miệng ông
phun ra, mắt ông đỏ ngầu đầy sát khí.

Cô tê cứng người, tim như ngừng đập.

“Đây không phải là lần đầu tiên cô bỏ
tôi. Ồ, không. Tôi biết chứ, cũng như tôi biết về anh ta, bởi vì tôi tìm được
bức thư này trong túi xách của cô sau khi tai nạn xảy ra.”

Cô nhận ra nét chữ viết tay quen thuộc
trên phong bì và không thể rời mắt khỏi nó.

“Của anh ta đấy. Anh ta muốn cô đến gặp
anh ta. Anh ta muốn hai người cùng nhau bỏ chạy. Chỉ cô và anh ta thôi. Bỏ chạy
khỏi tôi. Để bắt đầu một cuộc sống mới bên nhau.” Ông nhăn mặt, nửa tức giận,
nửa đau khổ. “Giờ thì em đã nhớ ra rồi chứ, em yêu?” Ông vứt lá thư về phía cô
và cô nhặt lên bằng những ngón tay run rẩy. Cô mở phong bì ra và đọc.

Tình yêu lớn nhất và duy nhất của anh,

Anh chỉ nói những gì mà anh nghĩ. Anh đã
đi đến kết luận cuối cùng là con đường giải thoát duy nhất cho cả hai chúng ta
là chúng ta cần kiên quyết.

Anh quyết định sẽ nhận công việc mới.
Anh sẽ có mặt ở Sân ga số 4, ga Paddington, lúc 7:15 tối thứ Sáu.

“Cô nhớ ra rồi chứ, Jenny?”

“Rồi,” cô thì thầm. Những hình ảnh vụt
qua đầu cô. Tóc sẫm màu. Áo choàng bằng linen nhàu nát. Công viên nhỏ, với
những người đàn ông mặc áo xanh.

Boot.

“Vậy là cô biết anh ta rồi chứ? Tất cả
đã trở lại với trí nhớ của cô rồi đúng không?”

“Đúng vậy, em đã nhớ ra...” Cô có thể
thấy rõ mặt ông. Ông đang ở rất gần cô.

“Nhưng không phải là tất cả.”

“Ý anh là -”

“Anh ta đã chết, Jennifer. Anh ta chết
trong chiếc xe. Cô đã may mắn thoát nạn, còn người bạn lịch thiệp của cô thì đã
chết. Chết ngay tại chỗ, theo lời cảnh sát. Vì vậy, chẳng còn ai đang đợi cô
ngoài kia đâu. Chẳng có ai ở trên sân ga Paddington nữa. Không còn ai để cô nhớ
đâu.”

Căn phòng chao đảo xung quanh cô. Cô
nghe tiếng ông nói, nhưng cô không hiểu gì. “Không,” cô nói, chưa hết run rẩy
bàng hoàng.

“Ồ, tôi e là đúng vậy. Tôi có thể kiếm
thêm một vài bài báo vào thời điểm đó, nếu cô muốn bằng chứng. Chúng tôi - bố
mẹ cô và tôi - đã cố gắng để tên cô không lọt ra ngoài - vì những lí do nhất
định. Do đó họ chỉ đề cập tới cái chết của anh ta.”

“Không.” Cô đẩy ông ra, đôi tay cô đập
một cách giận dữ lên người ông. Không không không. Cô không nghe thấy
ông đang nói gì. “Anh ta đã chết ngay tại chỗ.”

“Anh im đi! Đừng nhắc lại điều đó!” Cô
xông vào ông, giận dữ, hoang dại, không thể kiềm chế. Cô nghe giọng mình như
vọng lại từ một nơi rất xa xôi, lờ mờ thấy bàn tay cô đập vào mặt ông, ngực ông
và đôi bàn tay chắc khỏe của ông nắm chặt cổ tay cô lại cho tới khi cô không
thể nhúc nhích. Ông đứng bất động. Những gì ông vừa nói cũng không hề thay đổi.

Chết.

Cô thả người xuống ghế bành và cuối cùng
ông cũng buông cô ra. Cô cảm thấy như mình đang nhỏ dần lại, căn phòng rộng ra
và nuốt chửng lấy cô. Tình yêu lớn nhất và duy nhất của anh. Cô cúi đầu
xuống thấp, để chỉ nhìn thấy duy nhất sàn nhà, và nước mắt cô dàn dụa chảy
xuống mũi và nhỏ xuống tấm thảm đắt tiền dưới chân.

Một lúc lâu sau cô ngẩng lên nhìn ông.
Mắt ông nhắm nghiền, như thể cảnh tượng này chẳng có gì thú vị để ông ngắm
nhìn. “Nếu anh đã biết thế,” cô cất lời, “và anh biết em đang cố gắng nhớ lại
mọi việc, vì sao... vì sao anh không nói sự thật với em ngay?”

Ông không còn giận dữ nữa. Ông ngồi
xuống chiếc ghế đối diện, giải thích. “Bởi vì tôi đã hi vọng... khi tôi nhận ra
cô hầu như không nhớ một chút gì, rằng chúng ta có thể khép câu chuyện đó lại.
Tôi hi vọng chúng ta sẽ tiếp tục cuộc sống của chúng ta như không có chuyện gì
xảy ra.”

Tình yêu lớn nhất và duy nhất của anh.

Cô không có nơi nào để đi cả. Boot đã
chết. Anh ấy đã chết kể từ hồi đó. Cô thấy mình thật ngốc nghếch, mù quáng, như
thể một cô gái mới lớn tự cho phép mình tưởng tượng ra những thứ như trong tiểu
thuyết.

“Và,” Laurence phá tan sự im lặng. “Tôi
không muốn cô lúc nào cũng phải mang cảm giác tội lỗi khi biết rằng, nếu không
phải vì cô, thì người con trai ấy đã không chết.”

Thì ra là như thế. Nỗi đau này xót xa
tới mức như một nhát dao xuyên qua tim cô.

“Jennifer, cho dù cô nghĩ gì về tôi, tôi
tin cô sẽ hạnh phúc hơn khi sống cùng tôi.”

Thời gian lặng lẽ trôi. Cô không biết bao nhiêu giờ, bao
nhiêu phút đã trôi qua. Cuối cùng Laurence cũng đứng dậy. Ông rót thêm cho mình
một li rượu whisky, như thể ông đang uống nước lọc vậy. Rồi ông để lại chiếc
cốc ngay ngắn trên chiếc khay bạc.

“Vậy, em phải làm gì tiếp theo đây?” Cô ngây ngô hỏi.

“Tôi đi ngủ đây. Tôi thực sự rất mệt.” Ông quay lưng và bước
về phía cửa. “Tôi nghĩ cô cũng nên làm thế.”

Sau khi ông đi cô còn ngồi lại một lúc nữa. Cô nghe tiếng
chân ông bước nặng nền lên cầu thang, tiếng chân của một người say xỉn mệt mỏi,
tiếng thả phịch người xuống giường của ông. Ông đã ở trong phòng ngủ chính.
Phòng ngủ của cô.

Cô đọc lại bức thư lần nữa. Đọc lại một tương lai giờ đã
không thuộc về cô. Một tình yêu cô đã không thể sống nếu thiếu nó. Cô đọc lại
những dòng thư từ một người yêu cô hơn cả những gì anh ta có thể viết ra, một
người đàn ông đã chết vì cô. Cuối cùng cô đã mường tượng ra gương mặt anh: thật
sống động, tràn ngập tình yêu và niềm hi vọng.

Jennifer Stirling đổ người xuống sàn, ôm chặt lá thư trước
ngực và cô bắt đầu khóc.

J thân mến. Em biết em là một kẻ hèn nhát. Em rất xin lỗi. Em
biết anh sẽ trở về nhà vào ngày mai nhưng em sẽ không gặp anh. Em và David dự
định cưới nhau tại *** và em không thể gặp lại anh nữa. Tự đáy lòng em vẫn còn
yêu anh, nhưng cách nào đó em vẫn yêu David hơn. Tạm biệt anh & xxx.

Thư một
người đàn bà gửi cho người đàn ông.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3