Pendragon (Tập 8) - Chương 08
NHẬT KÍ #29
IBARA
Courtney, hi vọng
bạn đang đọc nhật kí này.
Và hi vọng bạn vẫn
được bình thường. Có lẽ nói vậy thì nhẹ quá. Để lại bạn một mình trên Trái Đất
Thứ Nhất mình vô cùng khổ tâm. Ước gì mình có cách khác, nhưng mình không đủ
thông minh để nghĩ ra được cách nào khác nữa. Mừng là còn cô Dodger trong khách
sạn. Cậu ta tỏ ra hơi mạnh bạo, nhưng bạn có thể tin tưởng cậu ấy. Vì ông Gunny
đã tin tưởng cậu ấy. Nếu cần gì, đừng ngại hỏi Dodger.
Dù rất buồn vì để
bạn tìm Mark một mình, nhưng việc mình tới Ibara là một điều tốt. Mình vẫn chưa
kết nối được những gì Saint Dane đang làm tại đây, nhưng mình biết chắc một
điều: Bước ngoặt đã cận kề. Dù chưa biết là gì, nhưng vài việc đã thấy làm mình
tin lãnh địa này đang thay đổi lớn. Có thể là một sự thay đổi đáng sợ. Khi viết
nhật kí này, mình đã tới đây được một tuần. Cứ với mỗi một mẩu thông tin mình
mới có được, lại có nắm vấn đề nổi lên. Không có gì giống như mình vẫn tưởng,
nhưng mình nghĩ là đã tìm ra cách kết nối những chuyện khó hiểu lại với nhau.
Mình sắp lao vào một cuộc phiêu lưu và làm một điều mà chưa bao giờ mình nghĩ
là có thể làm.
Mình sắp trở thành
một kẻ sống ngoài vòng pháp luật.
Mình biết, chẳng là
tin tốt lành gì, nhưng mình nghĩ đó là cách tốt nhất để đặt mình vào ngay giữa
cuộc xung đột sẽ dẫn tới bước ngoặt của Ibara. Đó là lí do mình viết nhật kí
vào lúc này. Chưa biết bao giờ mình mới lại có cơ hội viết, vì ngày mai mọi rắc
rối sẽ bắt đầu.
Để mình tóm tắt
nhanh gọn những gì đã xảy ra từ sau khi mình đi khỏi khách sạn Manhattan Tower.
Chuyến đi tới Ibara không có gì bất bình thường.
Nhưng khi tới nơi
thì có.
Mình rời căn hộ của
ông Gunny trước khi bạn ngủ dậy. Chúng ta đã nói lời tạm biệt đêm hôm trước, và
mình không thể trải qua sự đau khổ đó thêm lần nữa. Đi taxi tới ga tàu điện
ngầm Bronx, mình thấy công nhân vận tải thành phố đã dọn dẹp vụ tai nạn tàu. Hệ
thống dịch vụ đường sắt đã trở lại bình thường. Mình lẻn xuống đường ray, cấp
tốc tiến tới cổng vào ống dẫn. Mình không lo quig, hay dado, hoặc bất cứ thứ gì
khác ngăn chặn mình tới Ibara. Khi Saint Dane muốn mình tới một nơi nào, mình
tới đó ngay. Mình cũng không quá bận tâm sẽ gặp gì tại lãnh địa mới đó. Mở cánh
cửa gỗ, mình bước thẳng vào ống dẫn, thông báo “Ibara.” Có lẽ mình sợ nếu do
dự, mình sẽ đổi ý. Cánh chỉ kịp khép lại trước khi mình bị cuốn đi.
Đầu óc mình đang ở
trong một nơi xa lạ cùng với… toàn bộ phần thân thể còn lại của mình. Vì một
lần nữa, lại trở lại là chính mình, mình có cơ hội để suy nghĩ. Đó luôn là điều
nguy hiểm. Phản ứng lại hoàn cảnh là việc mình khá hơn nhiều. Khi đầu óc vơ vẩn
lan man ý nghĩ mình lại hướng đến những câu hỏi lớn hơn, những câu hỏi mình
không có câu trả lời. Trên hết là câu nói của Saint Dane. Hắn bảo Lữ khách tụi
mình là ảo ảnh. Ảo ảnh. Là nghĩa chết tiệt gì? Chắc chắn mình không cảm thấy là
một ảo ảnh, dù rõ ràng mình không biết một ảo ảnh phải cảm thấy ra sao. Hắn nói
theo kiểu ẩn dụ, giống như: chúng ta không là kẻ chúng ta vẫn tưởng? Hay hắn
nói theo đúng nghĩa đen?
Hắn bảo mình không
là một Lữ khách cấp cao, nghĩa là mình không thể biến thành vật thể khác. Người
chim, khói. Đúng. Nhưng Nevva Winter thì có thể. Hắn bảo là đã dạy cô ta. Đơn
giản vậy sao? Với một vài bài học và một chút tập luyện, mình có thể biết cách
trở thành người khác? Một phương tiện ngay trong tầm tay. Nhưng ngay cả không
có khả năng biến hóa, thì vẫn có vài sự thật về Lữ khách mà mình không có giải
thích. Chúng mình bình phục dễ dàng. Không tức thì, nhưng dễ dàng. Chúng mình
có thể chi phối ý nghĩ của người khác, dù mình phải thú thật, chưa bao giờ mình
làm rất tốt chuyện đó. Và, tất nhiên, sự thật hoang mang nhất là Loor đã bị
giết chết, rồi qua sức mạnh ý chí gì đó mà mình có được, mình đã đưa cô ấy trở
lại từ cõi chết.
Một vài điều đã
biết đó làm mình tự nhủ, vụ ảo ảnh Saint Dane nói rất có thể là sự thật. Ý mình
là, mình cảm thấy là một con người hoàn toàn bình thường. Nhưng người bình
thường không thể sống lại. Chúng mình là máu và thịt? Hay là một thứ gì khác?
Rắc rối là, mình không biết cái thứ khác đó là gì. Có lẽ nhiều người cho rằng
biến hóa thành người khác là một điều rất tuyệt. Mình không ở trong số mấy
người đó. Khái niệm thú vị hơn thực tế. Mình là Bobby Pendragon. Mình ra đời
trên Trái Đất Thứ Hai. Mình có một ông bố và một bà mẹ tuyệt vời. Mình có một
em gái nhỏ. Mình bình thường. Mình muốn cứ mãi bình thường. Không muốn là một
ảo ảnh.
Mình cố không nghĩ
hoài về điều này. Lo từng việc một thôi. Từng thử thách một thôi. Từng khủng
hoảng một thôi. Trăn trở tất cả mọi chuyện cùng lúc làm mình quá khắc khoải.
Mình chán trăn trở rồi. Mình muốn hành động.
Tiếng nhạc đã lớn
hơn, báo hiệu mình sắp đi hết cuộc hành trình. Nhưng còn một âm thanh khác nữa.
Một âm thanh mình không nghe trong cuối hành trình qua ống dẫn nước trước đây.
Càng tới gần Ibara cái âm thanh nghe như tiếng xì – xào – xì - xào đó càng lớn
hơn. Không còn đủ thời gian để thắc mắc đó là âm thanh gì, vì chỉ vài giây sau
mình đã ở dưới nước.
Không hề cảnh báo.
Mới giây trước mình đang bay đi, giây sau mình đã ướt sũng. Sức mạnh của cú hạ
cánh làm nước bắn tung lên tới mũi, cứ như mình vừa từ trên cao phóng chân
xuống nước trước mà không bịt mũi. Đau không là vấn đề tệ nhất. Tệ nhất là mình
không thở được, vì… mình đang ở dưới nước. Chết đuối là cái chắc. Thật sự mình
đã tự hỏi: nếu cư dân Ibara là cá, mình có thay đổi ý nghĩ không muốn có khả
năng hóa thành sinh vật khác không. Mọc mang cá, hóa thành một con cá bơn ngay
lúc này có ích lắm chứ. Mình không biết ngoi lên bằng cách nào, cũng chẳng biết
đang chìm xuống bao sâu. Nhưng mình biết nếu không sớm tỉnh táo lại thì vài
giây nữa mình sẽ tiêu luôn. Thư giãn, mình đẩy chút không khí quý giá còn lại
trong phổi ra, để xem bọt nước trôi đi đâu. Chúng bập bềnh qua mắt mình, trôi
đến một vòng ánh sáng rộng. Chắc đó là mặt nước. Mình đạp chân tiến tới.
Vui mừng báo cho
bạn biết, mình mới chỉ chìm xuống gần một mét. Mình vội vàng ngoi khỏi mặt
nước, hổn hển hít thở. Mình không sao, chỉ bị nhức đầu vì nước tràn vào mũi.
Tống hết nước ra khỏi đầu, mình nhìn quanh. Mình đang đứng nước giữa một cái
vạc tròn, được tạo bằng đá đen, trong một cái hang ngầm. Cái ao nước lớn này bề
ngang chừng hơn bảy mét. Mình vội đạp nước tiến vào một bên vách, nắm lấy bờ đá
để thở. Mình đã an toàn. Đã thành công. Đã ở trên Ibara.
Hang động được tạo ra
bằng cùng một thứ đá giống như đá của cái ao, trông giống đá đen núi lửa. Mái
trần không cao như cổng ống dẫn trên Cloral. Đây là một hang động nho nhỏ với
bể nước khá lớn chiếm gần hết đáy hang. Đúng, ống dẫn đầy nước. Tóm lại, có khi
nào cư dân Ibara là cá không?
Mình đu người lên
khỏi ao. Thành ao cao khoảng tầm mươi phân, tạo thành một vòng tròn đá lớm
chởm, làm cái ao giống như một núi lửa nhỏ. Vắt một chân ra ngoài, mình phát
hiện bên ngoài ao là nền cát. Không là đất, mà là cát. Ngồi xuống mặt phẳng
mềm, mình lại nhìn quanh. Ánh sáng lách qua những kẽ nứt dài trên vách hang đá,
rải rác quanh mình. Điều đó có nghĩa hang động này không nằm quá sâu dưới đất.
Hay dưới nước. Tất nhiên, bộ quần áo Trái Đất Thứ Nhất của mình ướt sũng, nhưng
mình không hề lạnh. Mình chỉ cảm thấy nóng và dính dáp khó chịu. Nhìn quanh,
mình thấy một chồng quần áo sặc sỡ gần chỗ mình đang ngồi. Có mấy cái quần
ngắn, trông như quần lửng. Có vẻ như dài qua đầu gối mình. Mình thắc mắc, có
thể đây thật sự là những cái quần dài và dân Ibara là những người nhỏ bé. Nếu
vậy, mình sẽ là người khổng lồ trên Ibara. Hay ít ra là một gã thật sự cao lớn.
Vậy cũng hay đấy chứ. Mình luôn là một gã có chiều cao trung bình. Sẽ chẳng áy
náy gì nếu một lần được là một anh chàng cao lớn. Cái quần đơn giản, không khuy
nút, không khóa kéo, chỉ có một sợi dây nịt. Vải nhẹ giống như vải bông, mặt
sau không có nhãn hiệu. Mấy cái quần ngắn này cho mình biết, trên một mức độ
nào đó dân Ibara là những người văn minh.
Có ba chiếc quần
với ba màu chói lọi khác nhau: đỏ, cam và xanh lá. Sau vụ trên Quillan, mình
không muốn mặc bất cứ thứ gì màu đỏ nữa. Vì vậy cởi bộ quần áo Trái Đất Thứ
Nhất ướt sũng, mình xỏ vào cái quần ngắn màu xanh lá tươi rói. Tất nhiên là rất
vừa vặn. Mình cân nhắc xem có nên mặc quần lót của mình không nhưng rồi thấy nó
quá lộ liễu. Mình chơi kiểu người rừng luôn.
Còn có một chồng sơ
mi. Ít ra mình nghĩ là sơ
mi. Trông chúng giống như những cái áo vét… không tay. Mình không thể phân biệt
mặt nào trước mặt nào sau. Mình đoán, điều đó không quan trọng. Nhặt lên cái áo
màu xanh lá, phần nào “tông xuyệt tông” với cái quần cũng xanh lá, mình tròng
qua đầu. Rộng rãi thoải mái, rất tốt vì trời Ibara nóng. Cái nóng nhiệt đới.
Nếu có thể tìm hiểu được điều gì qua quần áo, mình có thể biết người dân ở đây
khá xuề xòa và sống trong thời tiết nhiệt đới ấm áp.
Ồ! Và họ.. không là cá.
Cuối cùng là giày, hay một thứ trông giống giày. Một đôi xăng-đan như được
đan bằng chất liệu thiên nhiên. Mình nhặt lên một đôi vừa khít. Nó tuột vào
giữa ngón chân mình như đôi dép tông, nhưng còn có một quai vừa khít ngón chân
làm chúng không hẳn là đi dép tông. Chúng thoải mái, tiện lợi hơn dép tông.
Mang chúng mình có thể chạy nếu cần. Mình đã sẵn sàng. Đã tới lúc ra khỏi nơi
này.
Mình muốn nhìn Ibara.
Quan sát vách đá, mình thấy có nhiều kẽ nứt chạy thẳng từ nền cát lên. Có
những chỗ nứt trông rộng như đủ lách qua. Đút đầu qua vài khe nứt, mình chỉ
thấy bít bùng toàn là đá. Mình tiếp tục tìm kiếm vòng quanh mép hang, tin chắc
một trong những khe hở đó là lối ra. Trong khi khảo sát, mình cảm nhận các âm
thanh rõ hơn. Vẫn là âm thanh xì – xào – xì - xào mình đã nghe khi còn trong
ống dẫn. Dù là gì, âm thanh đó đến từ bên ngoài vách hang động này. Còn một âm
thanh khác nữa. Tiếng vo ve mờ nhạt, xa xa. Mình chỉ nghe loáng thoáng, nhưng
rõ ràng là có. Liên tục. Đều đặn. Bí ẩn.
Đi gần trọn vòng hang, mình mới thấy lối ra. Khe hở này lớn hơn những khe
khác. Đó là manh mối đầu tiên. Manh mối thứ hai là mặt cát trải dài bên trong.
Chắc chắn đây là đường ra khỏi ống dẫn. Ra khỏi hang mình bước vào một đường
hầm ngoằn ngoèo tăm tối. Hẹp tới nỗi, đôi lần mình phải quay ngang, mới qua lọt
hai vai. Thỉnh thoảng đường đi dẫn vào một hang động khác, rồi lại thu hẹp lại.
Qua những giao điểm, mình phải đoán nên đi theo lối nào. Những lối lắt léo bắt
đầu gây cảm giác như một mê cung. Mình rẽ, bước mấy mét, và đâm ngay ngõ cụt.
Đó là hàng loạt đường hầm rất phức tạp. Vậy cũng tốt, vì nó ngăn cản những kẻ
vô tình phát hiện ra ống dẫn. Nhưng mặt khác, nó gây khó khăn khi tìm lối ra.
Khi tiếp tục đi, mình nghe tiếng vo ve lớn hơn. Qua một khe đá, mình nghe
âm thanh đó càng rõ hơn. Mấy lần mình rẽ, âm thanh đó không còn rõ nữa. Càng
lúc sự tò mò về Ibara càng tăng. Hang động ngoằn ngoèo tối om. Thỉnh thoảng một
khe sáng giúp mình tiếp bước, nhưng hầu hết thời gian mình phải lấy tay mò mẫm
phía trước vì sợ va mũi vào đá.
Sau cùng vừa qua một khúc rẽ, mình cảm thấy có sự chuyển động. Rất nhanh.
Nhanh tới nỗi mình nghĩ là đã tưởng tượng. Đó là một tia sáng thoáng hiện, rồi
biến mất. Mình dừng lại, nhìn lên nhưng không thấy gì. Đi thêm vài bước, mình
lại thấy tia sáng chuyển động. Mắt mình vừa kịp nhìn là nó biến ngay. Cứ như
mình đang cố nhìn một ánh sao băng vậy. Trừ khi bạn đang nhìn chăm chăm ngay nó
trong lúc nó lóe lên, không thì bạn sẽ vuột mất nó.
Âm thanh xì – xào – xì - xào cũng trở nên lớn hơn. Có vẻ như mình đang tới
gần bên ngoài. Mình rẽ, và thấy đang đứng trước một cái hang, nhỏ hơn hang có
ống dẫn một chút. Mình nhận ra ngay sự thay đổi của âm thanh. Tiếng vo ve lớn
hơn rất nhiều. Quá lớn, làm át đi âm thanh xì – xào – xì - xào. Dù vật gì đang
tạo ra tiếng vo ve, thì mình cũng đang ở gần rồi.
Hang này không tối như phần mê cung kia. Nó tỏa ra một nguồn sáng mời gọi
và thân thiện. Ánh sáng từ bên ngoài rọi qua những khe hở là ánh sáng trắng,
như ánh sáng ban ngày. Nhưng ánh sáng tràn ngập hang này màu vàng kim. Mình
đoán, chắc trong hang có một loại lân tinh. Tiến một bước qua khe hở, mình quan
sát hang, tìm một khe hở khác để tiếp tục cuộc hành trình. Ngay khi mắt quen
với nguồn sáng ấm áp, mình nhìn thấy… cuối hang, đối diện mình là một khe hở
thẳng đứng. Đó là lối ra.
Không thể nói vì sao, nhưng ngay khi nhận ra lối ra, mình tràn ngập cảm
giác khiếp đảm. Không có gì xảy ra. Chẳng có gì thay đổi. Chỉ là một cảm giác
bồn chồn lo lắng. Giác quan thứ sáu cho mình biết cái hang này là một nơi không
an toàn. Mình muốn ra khỏi đây thật nhanh, và bắt đầu bước về cuối hang. Mình
mới đi được nửa đường, tiếng vo ve thoắt ngưng bặt. Im lặng. Mình chỉ còn nghe
âm thanh xì – xào – xì - xào. Cái gì làm nó ngừng bặt? Câu hỏi đúng hơn là: cái
quái gì tạo ra âm thanh đó? Mình có cảm giác, sự di chuyển đột ngột của mình
qua hang đã làm âm thanh đó ngừng lại. Nhưng bằng cách nào? Đó có phải là một
thứ gì bằng máy? Mình đã đi qua một cái nút làm tắt máy?
Tóc gáy dựng đứng, mình không biết nên tiếp tục di chuyển hay đứng im tại
chỗ. Mình quyết định chờ một chuyện gì đó xảy ra. Không phải chờ lâu. Ánh sáng
vàng kim bắt đầu sáng chói hơn. Tiếng vo ve trở lại. Lúc đầu thấp, nhưng khi
ánh sáng tăng, tiếng vo ve tăng theo. Tiếng vo ve đều đều lớn hơn khi ánh sáng
quanh mình tăng lên. Ánh sáng ấm áp.
Ánh sáng vàng.
Một vật gì đó lóc lên trước mặt mình. Đó là tia sáng biến nhanh như khi
xuất hiện. Đúng tia sáng mình đã cảm thấy trong đường hầm. Lần này mình nhìn
thấy. Một tia khác lướt qua. Nó phóng tới trước mình, ngừng lại, rồi vụt phóng
qua ngả khác. Rất nhanh. Dù vật đó là gì, nó được điều khiển. Thêm một tia nữa
vụt qua sát mặt mình. Mình nghe tiếng vù vù. Không là lân tinh. Đó là một loại
côn trùng, giống như đom đóm. Thêm tia nữa vút qua, rồi một tia nữa. Ánh sáng
vàng rực rỡ hơn. Tiếng vo ve lớn hơn. Mình nhận ra đó không phải là tiếng vo
ve. Đó là tiếng vù vù. Ánh áng chói lòa hơn, như một ngọn đèn lớn trên đầu đang
tăng độ sáng rọi khắp hang. Từ từ ngước lên, mình thấy một quang cảnh diệu kì.
Toàn thể trần hang đang lấp lánh. Cứ như mặt đá được trang hoàng bằng hàng
ngàn ngọn đèn Giáng Sinh màu vàng đến lóa mắt. Mái trần sống động hẳn lên. Đây
là nguồn năng lượng thiên nhiên kì lạ? Hóa chất? Điện? Hay là…
- Uiii!
Một vật gì đó châm vào chân mình. Vội vàng phủi văng nó đi, mình nhận ra đó
là một con đom đóm. Những con vật nhỏ bé này châm chích như ong.
- Ui da!
Một con khác chích ngay vai trái mình, đau điếng. Một con vù vù trước mặt
mình. Hai con vù vù trên đầu. Thực tế ớn lạnh làm mình bàng hoàng. Ánh sáng
trên mái trần không là hóa chất hay điện. Cũng không là mái vòm thân thiện, ấm
áp dẫn lối cho mình. Không. Mái trần phủ hàng ngàn những nữ thần báo tử nhỏ
xíu. Chúng đang nổi giận, tiếng vù vù lớn hơn. Chúng đang tỏa ra màu vàng chói
lọi. Tất cả tóm gọn lại một kết luận khủng khiếp:
Quig.
Quig trên Ibara là ong. Như có âm hiệu, mái trần sống động lên, những con
quig-ong lao xuống như một bầy đom đóm hung dữ, nóng nảy. Chúng phóng tới mình!
Mình co giò chạy lại một kẽ đá nứt. Cơn dông quig giận dữ. Mình không có đường
thoát. Chỉ còn một hi vọng: chạy ra khỏi hang trước khi chúng tóm được mình. Hi
vọng ánh sáng ban ngày sẽ ngăn chặn chúng. Tới khe nứt, vai va mạnh vào đá,
nhưng mình không ngừng lại. Mình chỉ thoáng cảm thấy là bị va. Sợ thì đâu còn
cảm thấy gì nổi. Mọi thận trọng đều tan biến trong khi mình nhảy nhót như điên
qua cái hang lắt léo. Tiếng bầy ong lớn hơn, như tiếng cưa rì rì sau gót chân
mình.
Phía trước, mình thấy đường hầm sáng dần lên. Chắc đã gần cuối đường hầm
rồi.
Một con quig chích vào lưng mình. Rồi một con nữa. Vì sao chúng không nhào
cả bầy, tấn công cùng một lúc? Mình không biết. Cóc cần biết. Điều đó chỉ làm
mình chạy nhanh hơn. Đường hầm sáng dần lên. Lối ra đã gần kề. Mình phải tới
được đó. Phải thoát ra ngoài. Phải tới vùng sáng. Phải hi vọng những con bọ sát
nhân này sẽ không đuổi theo nữa. Đó là cơ hội cuối cùng của mình. Thêm ba cú
đau nhói nữa. Chẳng khác nào bị kim đâm. Mình không đập chúng. Làm vậy chỉ thêm
chậm bước.
Mình rẽ qua một khúc cua và đã thấy nó – khoảng trống sáng chói dẫn vào
hang động. Lối vào Ibara. Hi vọng an toàn duy nhất của mình. Phải thành công.
Mình sắp ra khỏi hang, vào vùng sáng trước khi bị đám quig gây thương tích trầm
trọng.
Tin tốt là: mình đã thành công.
Tin xấu là: thành công cũng vô ích.
Mình phóng ra ngoài, để rồi thấy mình đang đứng trên một bãi biển. Phía
trước là đại dương êm đềm xanh ngăn ngắt, trông như một tấm bưu ảnh vùng
Ca-ri-bê. Mình nhận ra những cây cọ cao vút lắc lư trong làn gió nhẹ, mùi thơm
ngọt ngào của hoa cỏ vùng nhiệt đới, và sóng vỗ dạt dào êm ả. Đó chính là cái
âm thanh xì – xào – xì - xào: tiếng sóng vỗ. Hang đá có ống dẫn ở gần đại dương
này. Khi chạy vào vùng sáng, mình cách bờ nước không tới ba mươi mét. Phóng qua
cát, mình hướng tới bờ biển. Kế hoạch của mình là lao vào sóng, ngâm mình dưới
nước để bảo vệ bản thân khỏi những con quig-ong kia.
Mình không thành công. Lũ quig tấn công. Đồng loạt. Ánh sáng mặt trời không
ngăn được chúng mà còn làm cho chúng hung hăng hơn. Bây giờ đã ra ngoài, chúng
không còn giống những con đom đóm phát ra ánh sáng vàng nữa. Bây giờ trông
chúng giống những con ong bẩn thỉu, đen thui. Một bầy ong. Những con ong giận
dữ. Cứ như có một làn sóng nhỏ ập lên mình từ phía sau. Tiếp ngay sau đó là cái
đau nhức nhối. Như hàng trăm mũi kim nhỏ xíu bỏng rát, lũ quig cắm phập ngòi
chích vào mình. Chúng bu lấy chân mình. Một giây nhột nhạt. Một giây ngắn ngủi
thôi. Ngay sau đó là sự đau đớn. Dường như cả bầy châm chích cùng một lúc. Khó
diễn tả nổi đau như thế nào, vì mình chưa trải qua cảm giác này bao giờ. Chúng
bu kín đầu mình. Chúng quá đông, đến nỗi bờ biển sáng rực dường như tối thui.
Mình như bị một cái kén đen kịt bao phủ. Mình cố phủi chúng đi. Vô ích. Chúng
quá đông. Thay vì đánh đuổi chúng, mình che kín đầu, sợ chúng tấn công vào hai
mắt.
Chúng chích hai
cánh tay mình. Hàng trăm, hàng trăm lần. Chẳng khác nào bị tra tấn bằng những
giọt a-xít rát bỏng. Má, mũi mình đều bị châm chích. Hai tai, hai nách cũng
không thoát. Muốn gào lên, nhưng lại sợ chúng bay tọt vào trong miệng.
Tiếng vù vù đến
chói tai. Chúng đã tóm được mình. Mình là của chúng. Đau đến không còn cảm
giác. Đau đến quá tải. Bộ não mình tê liệt. Lơ mơ, choáng váng. Dù nọc độc
chúng đang tống vào mình là cái gì, nó đang hoạt động. Mình lảo đảo, cố tiến
tới làn nước với hi vọng được nhào xuống, rũ sạch lũ quig. Không thể. Mình ở
quá xa bờ nước. Bãi biển bắt đầu quay mòng mòng. Chỉ còn tiếng vù vù. Mình quỵ
một gối xuống, cố tỉnh táo, dù không hiểu vì sao. Tỉnh táo đồng nghĩa với đau
đớn. Mình nên đầu hàng nọc độc. Như vậy là giải thoát.
Ý nghĩ cuối cùng
của mình là: mình không cách gì là ảo ảnh được. Ảo ảnh không thể nào đau đớn
đến thế này. Rồi, tất cả trở nên tăm tối.

