Hoa miêu miêu (Tập 1) - Chương 26 - Phần 1

Chương 26: Bão tuyết kín núi

Trong rừng có một đám ấu yêu khoảng bảy, tám tuổi đang vây
thành một vòng tròn, một nữ nhi đang khóc lóc đứng ở giữa. Có một giọng nói như
cầu xin xen lẫn trong đó: “Mọi người hãy bình tĩnh, con nha đầu Lạc Lạc này quả
thực không có gan lớn, nên làm sao dám chủ động đi tố cáo Ngài? Chắc hẳn có sự
hiểu lầm trong đó. Hơn nữa hai người huynh muội chúng tôi cũng là do tiểu di tử
của Ngài gửi tới đây ở nhờ, nếu Ngài đánh chết cô ta, đến khi bị truy xét sẽ
không hay”.

“Tiểu tử thối! Ai khiến ngươi lo người nào gửi tới! Đánh chết
rồi đem vứt xác xuống khe núi, tiểu di thì ở tận Thiên Đình, làm sao có thể vì
hai tên tiểu yêu nhà ngươi mà tới tận đây giáo huấn ta?” Trong tiếng khóc lóc
đó bỗng vang lên một giọng nói lanh lảnh nhưng rất hung dữ của một nam nhi.

Tiếng khóc lóc van xin đó thật quen tai, tôi hiếu kì liền đi
tới rồi tách đám trẻ ra, quả nhiên ở giữa là Lạc Lạc và Kiếm Nam. Hai đứa đang
bị trói gô cổ và chéo hai cánh tay ra sau lưng, trên người vẫn còn hằn lên
những vết đòn roi, trông thật đáng thương. Đứng bên cạnh là một tiểu nam nhi
mặc một chiếc yếm đào màu đỏ, trên cổ đeo một chiếc kiềng vàng trường thọ,
khuôn mặt trông rất xinh xắn đáng yêu, nhưng toàn thân lại toát lên vẻ hung ác
dữ tợn.

“Sư phụ! Cứu chúng con!” Kiếm Nam thấy tôi tới vội ngước lên,
vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, lập tức không quản đang bị trói chặt liền bò tới phía
tôi, vừa khóc vừa nói, “Mau cứu chúng con, bọn họ muốn giết người”.

Nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng tôi bỗng nóng như lửa
đốt, vội vàng ngồi xuống cởi trói, cùng lúc gọi Oa Oa tới trị thương cho chúng.
Tiểu yêu cầm đầu mặc yếm đào đỏ túm lấy tay tôi, hung tợn cười hỏi: “Cái thứ
nhà ngươi từ đâu tới? Dám làm hỏng việc đại sự của lão gia sao?”

“Ăn nói hỗn xược! Ta là cái thứ? Ta không phải là cái thứ!
Ta… Ta là cái thứ!” Tôi thở gấp vì giận dữ, trong đầu không suy nghĩ được gì
nữa, miệng cũng nói không thành lời, cứ thế phẫn nộ vung tay về phía mặt tên
tiểu yêu, “Ngươi mới là tên tiểu tử xấu xa từ đâu tới? Lại dám bắt nạt đồ đệ
của ta? Có phải là muốn chết không?”

Tiểu tử thấy tôi vung tay lên, lập tức định chống đỡ, nhưng
đã quá muộn, khuôn mặt đau rát, hằn lên năm ngón tay vì ăn trọn cái bạt tai của
tôi. Tiểu tử đau điếng rồi trợn mắt nhìn tôi, sau đó từ đâu trên tay bỗng biến
hoa ra một cây trường thương, nhằm bụng tôi đâm tới. Tôi dù không lường trước
được tên tiểu yêu này lại dùng trường thương để ra tay với mình, cũng kịp lách
mình nhảy sang bên cạnh né tránh cú đâm, cố gắng kiềm chế mình, cứ thế né tránh
mặc cho tiểu tử lăn lộn cách mình vài thước.

“Ngươi dám đánh ta”, hai tay tiểu tử đó lại vung cây thương
lên, một lần nữa phẫn nộ nhằm thẳng tim tôi đâm tới, miệng không ngừng hét lên,
“Ta giết ngươi!”.

Nắm đấm đi trước đạo lí theo sau sao? Cách giải quyết này
thật dễ chấp nhận, tương đối hợp với sở thích của tôi, thế là tôi vội cuộn tay
áo lên, giơ bộ móng vuốt sắc nhọn ra bổ về phía trước.

Chiêu thức của tiểu tử đó quả thực không tồi, nội lực cũng
tương đối khá, nhưng đáng tiếc vẫn chưa đủ độ chín, làm sao có thể là đối thủ
của tôi. Ngay sau khi đánh thêm vài chiêu nữa liền bị tôi tóm lấy, nằm gọn dưới
chân tôi.

Mới chỉ dùng chút lực mà bộ móng vuốt sắc nhọn của tôi đã làm
tiểu tử gục đầu xuống thổ ra máu tươi, nhịn không nổi lồng lộn kêu lên: “Đồ
chết giẫm nhà ngươi, có gan thì giết ta đi, chờ tới lúc phụ mẫu ta tìm tới báo
thù! Chúng ta cùng chết với nhau!”

Yêu quái bỏ mạng dưới tay tôi chưa tới hàng nghìn thì cũng có
tới vài trăm, không lẽ lại không dám giết? Nghe thấy những lời vô lễ này từ
tiểu tử, cuối cùng sắc mặt tôi cũng chuyển thành phẫn nộ, ngay khi định lấy
mạng tên tiểu tử này thì bỗng Ngân Tử thất thanh gọi tới: “Miêu Miêu mau dừng tay,
đây là Hồng Hài Nhi, là người nhà chúng ta”.

Hồng Hài Nhi? Cái tên này thật quen thuộc, trong lòng bỗng
nảy sinh một cảm giác thật không tốt. Tiểu tử dưới chân thừa cơ vội quay ra
phía Ngân Tử gọi lớn: “Thúc thúc mau đến cứu con! Ở đây có kẻ xấu định giết
con!”

Ngân Tử ba chân bốn cẳng vội chạy tới trước mặt, kéo tôi
xuống rồi nói: “Đây là hài nhi của đại ca, sao lại làm nó bị thương như vậy?”

“Đây là hài nhi của Ngưu Ma Vương và La Sát sao? Chẳng trách
ta nói cái tên này như đã từng nghe thấy ở đâu rồi.” Tôi liền nhấc chân lên, để
cho tiểu tử đó bò sang bên cạnh, những tiểu yêu còn lại không ngừng run rẩy,
không dám ho he lấy một tiếng.

Hồng Hài Nhi vẫn ngồi trên đất, chùi chùi vết máu trên khóe
miệng, bán tín bán nghi hướng về tôi hỏi: “Miêu Miêu tiểu di rõ ràng ở trên
Thiên Giới, ngươi không phải là đang cải trang đấy chứ?”

Tôi càng không thấy vui khi nghe thấy những lời này từ tiểu
tử, Ngân Tử vội vàng giải thích: “Đích thực là tiểu di tử đó, Hồng Hài Nhi
ngươi hết việc hay sao mà lại ở đây giáo huấn các tiểu tử kia?”

Hồng Hài Nhi tức giận chỉ tay về phía Lạc Lạc nói: “Là cái
con nha đầu đó, chẳng qua là lần trước khi con tới núi Lam ở bên cạnh đánh nhau
với sói vương, có giết vài tên yêu quái. Nha đầu lắm mồm liền bẩm báo với mẫu
thân, làm con bị mẫu thân giáo huấn tới tận nửa ngày, còn phạt con ba ngày
không được ra khỏi cửa! Cái loại lắm mồm lắm miệng này không dạy dỗ làm sao
được chứ!”

“Nô tỳ không cố ý… Không cố ý…” Lạc Lạc co quắp phía sau lưng
tôi, lắp bắp giải thích, “Là… La Sát… Là phu nhân bức ép… Nô tỳ phải nói… Phu
nhân nói sẽ trừng trị nếu tôi… Không chịu nói”.

“Ta thật là chẳng dám trừng trị người tài rồi! Con nha đầu
ngươi làm sao mà biết được ta đi đâu? Phải chăng ngươi theo dõi ta?” Hồng Hài
Nhi càng nói càng phẫn nộ, định lôi Lạc Lạc ra để trừng trị tiếp.

Lạc Lạc vẫn ôm lấy chân tôi khóc lóc: “Nô tỳ… Nô tỳ thấy
Ngài… Đi về hướng tây… Dưới chân có dính đất ở núi Lam và vài vết máu… Nên nô
tỳ mới biết Ngài đã đi đâu…”

“Ngươi nói láo!”

“Lạc Lạc không dám nói dối! Xin tha mạng xin tha mạng!”

Tôi tức giận lấy tay đẩy Hồng Hài Nhi ra, ra dáng mình là
trưởng bối để răn dạy: “Đây là đồ đệ của ta! Ngươi muốn giáo huấn là giáo huấn
sao? Ta vẫn còn chưa giáo huấn ngươi đó!”

“Thân mẫu ta từ trước đến nay còn chưa động đến một cọng tóc
nào của ta! Vậy mà ngươi lại dám đánh ta! Món nợ này vẫn chưa xong đâu!” Hồng
Hài Nhi vẫn tỏ thái độ hung hăng như lúc nãy.

Tôi định cãi lộn tiếp thì phía sau bỗng vọng lại tiếng gọi
khẩn thiết của La Sát: “Hài Nhi con ở đâu?” Chỉ thấy một dáng người mảnh mai
đang vội vàng chạy tới, nét mặt tỏ vẻ đau xót ôm chầm lấy Hồng Hài Nhi nói, “Là
tên chết giẫm không sợ chết nào đã đánh con! Sao mặt con lại sưng lên thế này
chứ?”

“Là muội…” Khi nhìn thấy La Sát, trong lòng tôi cảm thấy hơi
chột dạ, liền vội vàng thành thực nhận lỗi.

La Sát vội quay người lại nhìn tôi, sau đó ngạc nhiên nói:
“Ta cứ tưởng là ai, sao Miêu Miêu muội lại tới đây? Ngân Tử cũng đã tới? Muội…
Sao muội mới tới đã lại đánh Hài Nhi của ta ra nông nỗi này?”

Tôi liền kể rõ ngọn ngành sự việc, sau đó La Sát chỉ nhíu mày
rồi dạy dỗ Hồng Hài Nhi vài câu, căn dặn từ giờ trở đi không được làm vậy nữa.
Sau khi nhận quà và thư của Bích Thanh Thần Quân gửi tặng từ tôi, nét mặt của
La Sát liền biến sắc tới mấy lần, vội vàng ra lệnh cấm cửa Hồng Hài Nhi trong
thời gian này, càng không được gây chuyện rắc rối được, còn Hồng Hài Nhi chỉ
biết im lặng không nói lời nào.

Sự việc ở sườn núi cuối cùng cũng kết thúc, La Sát tiếp đón
chúng tôi ở trong phòng, sau đó tỏ ý như muốn tạ lỗi, nói sau này sẽ không rời
mắt khỏi Lạc Lạc và Kiếm Nam, tuyệt đối không để Hồng Hài Nhi bắt nạt nữa. Tôi
chỉ muốn sau khi quay về sẽ nói Bích Thanh Thần Quân tới đón chúng đi, để không
phải chịu sự dày vò thêm nữa. Sau một hồi nghe ngóng, tôi biết được Vân Cự và
Ninh Hương vì là hồ ly nên làm cho La Sát thấy chướng mắt, nên đã được thu xếp
cho ra ở phía sau núi, nhưng vẫn sinh sống yên ổn với nhau. Nhưng đã sắp đến
thời kì sinh nở, tôi không tiện làm phiền, sau đó cũng không tới thăm.

Bây giờ mới là buổi chiều, Ngưu Ma Vương vẫn chưa trở về, Oa
Oa mới băng bó vết thương cho Lạc Lạc xong, Ngân Tử liền thúc giục tôi. Anh ta
nói hôm nay chúng tôi phải trở về Thiên Giới, thời gian có hạn, muốn dẫn tôi và
Oa Oa ra ngoài đi du ngoạn, không thì trời tối rồi mà vẫn chưa quay về sẽ bị
Bích Thanh Thần Quân trách tội.

La Sát nghe thấy cái tên Bích Thanh Thần Quân, lập tức vui
mừng hớn hở, rồi tiễn chúng tôi ra cửa. Ngân Tử sau khi ra khỏi cửa nói còn để
quên đồ, sau khi chạy trở lại để lấy đồ, mới quay lại rồi biến thành một con
quạ trắng chở tôi và Oa Oa bay đi, nhưng càng bay càng xa, không biết là đã bay
về phương nào rồi?

Tôi hỏi anh ta vài lần, vì sao mãi vẫn chưa hạ cánh xuống
đất? Ngân Tử chỉ híp mắt cười rồi nói muốn dẫn tôi tới một chỗ rất hay ho,
nhưng ở đâu thì lại là bí mật.

Trời mỗi lúc một lạnh hơn, phía trước đang dần hiện ra một
ngọn núi cao hoang vu không có người sinh sống, những cơn gió lạnh cắt da cắt
thịt chợt thổi tới, tôi co ro nép vào giữa đôi cánh của Ngân Tử, hỏi: “Sao lại
tới đây? Dường như chỗ này chơi không vui.”

Ngân Tử liền cười nói: “Chúng ta tới đây ngắm cảnh”.

Phong cảnh thì có gì hay mà ngắm? Chỉ có người chưa một lần
được đi ra ngoài như Oa Oa mới đang thích thú nhảy nhót trên những cành cây,
nói chuyện với những con sóc, trêu đùa những chú chim nhỏ… Tôi thì ngán ngẩm
ngồi đó cùng với Ngân Tử chờ cho trời tối.

Ngân Tử bỗng nhiên hỏi: “Ngươi… thực sự thích sống ở trên
Thiên Giới? Không muốn sống ở Hạ Giới nữa?”

“Ta không thích Thiên Giới, nhưng ta thích sư phụ.” Tôi nhìn
về phía chân trời xa xăm rồi vui vẻ trả lời, “Sư phụ rất tốt, sư phụ cũng rất
thích ta.”

“Thích hơn cả thích Ngân Tử?”

Tôi ngạc nhiên liếc nhìn anh ta, liền hỏi: “Ngân Tử là Ngân
Tử, sư phụ là sư phụ, ta đều thích”.

“Nếu như chỉ được chọn một trong hai người?” Ngân Tử lại hỏi.

Tôi nghiêng nghiêng đầu nghĩ ngợi một hồi lâu, không có câu
trả lời, tỏ vẻ buồn chán hỏi: “Vì sao phải chọn?”

“Miêu Miêu… Chúng ta đã chung sống cùng nhau đến mấy trăm
năm, tại sao lại không thể so sánh được với người mới quen biết được vài năm
như anh ta?” Ngân Tử nói giọng buồn bã.

“Ta không đem hai người ta so sánh…” Tôi vội vàng an ủi.

Ngân Tử trầm mặc không nói gì.

Trời đã bắt đầu tối, một màn đêm trầm lắng đã xuất hiện, Oa
Oa đã quay lại sau khi vui chơi thỏa thích, Bích Thanh Thần Quân đến giờ vẫn
chưa thấy tới. Cảm thấy kì lạ, trong lòng muốn như đang gọi tên anh ta, muốn
mượn chiếc chuông để hỏi xem nguyên nhân vì sao.

Không ngờ rằng chiếc chuông bỗng kêu lên liên hồi.

Có… Có chuyện gì vậy? Tôi lập tức thấy nóng ruột, liền kéo
Ngân Tử lại hỏi.

Ngân Tử nhún vai tỏ vẻ thương tiếc nói: “Chắc là hỏng rồi”.

“Vậy phải làm sao?” Tôi vội vàng hỏi, “Nếu không quay về sư
phụ sẽ tức giận”.

“Ta cũng không biết phải làm sao”, Ngân Tử đứng dậy rồi nhoẻn
miệng cười, “Bằng không chúng ta hãy ở lại đây thêm vài ngày chờ anh ta đến
tìm, cùng nhau hưởng thụ cuộc sống giống như trước kia. Dù sao đây cũng là
ngoài ý muốn, là tại cái chuông bị hỏng, anh ta sẽ không trách mắng Miêu Miêu
đâu”.

“Đây là…” Tôi cảm thấy do dự.

Tuyết đã bắt đầu rơi, từng bông tuyết trắng mịn rơi xuống
thật đẹp nhưng lại cản trở tầm nhìn, ròng rã suốt hai ngày vẫn chưa dừng. Tôi
đang đề nghị muốn tới Hỏa Diệm Sơn chờ đợi thì Ngân Tử nói sức khỏe mình không
được tốt, không thể bay xa, muốn nghỉ ngơi thêm một thời gian. Oa Oa thì sợ
nóng như sợ cọp nhưng lại yêu thích tuyết một cách khó hiểu, không muốn rời đi
một chút nào. Ngày nào cô ta cũng mặc một bộ đồ mỏng rồi cứ đứng ngây người ra
trong tuyết, trên danh nghĩa là đứng chờ xem bao giờ Thần Quân sẽ tới nhưng kì
thực là đang nghịch tuyết, mỗi lần như vậy đều mất cả một ngày. Có lúc còn hiện
nguyên hình để hấp thụ khí lạnh trong không trung.

Ở đằng kia có một bông hoa tuyết liên rất to đẹp, nhụy hoa
màu tím nhạt được bao bọc ở giữa những cánh hoa có màu trắng chuyển dần thành
màu xanh nhạt ra ngoài, đang tỏa một mùi hương nhẹ nhàng êm dịu, không giống
như loại phấn hoa thường làm tôi hắt xì, thực sự rất đẹp.

Ngân Tử biết tôi sợ lạnh, không hiểu từ đâu mang về hang một
bó củi khô rồi đốt lên cho ấm, lại còn lấy chiếc áo khoác lông chồn mới mua hôm
trước ở thị trấn ra khoác lên người tôi. Tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, đến nỗi
không thể không nằm dài ra trên tấm thảm ở nơi sâu nhất phía bên trong hang,
hiểu kì hỏi: “Làm sao ngươi lại mua những món đồ này?”

Ngân Tử đang cho thêm củi vào đống lửa, nói một cách hời hợt:
“Ta nhìn thấy đẹp thì mua, không nghĩ rằng hôm nay lại dùng đến”.

Ánh sáng của ngọn lửa ở trong hang thật ấm áp, cứ thế đung
đưa theo bóng người, cơn buồn ngủ làm cho ánh mắt tôi cũng dần trở nên mơ hồ.
Nhìn nụ cười dịu dàng của Ngân Tử, trong chớp mắt, cảm thấy mình dường như đang
được quay trở lại với cuộc sống ba trăm năm ở núi Lạc Anh, rất vui vẻ và hạnh
phúc.

Ở đó tuyết rơi cũng nhiều, hang cũng to như ở đây, bọn tôi
rất thích chui vào trong một cái động rộng chừng mười thước. Ngân Tử thường hay
nhóm lửa sưởi ấm, hầm canh cá cho tôi, sau đó ngồi xuống bên cạnh rồi lau chùi
đá quý, còn thường xuyên cãi nhau, trêu đùa nhau nữa. Nếu không không vui hay
không ngủ được, anh ta thường lấy cây sáo trúc ra rồi thổi những giai điệu nhẹ
nhàng ru tôi ngủ.

Âm thanh của cây sáo trúc thật đặc biệt, rất nhẹ nhàng êm
dịu, giống như giai điệu của một bài hát vậy, những âm điệu cứ thế đều đặn vang
lên, cứ thế làm cho tôi dần dần đi vào giấc mộng. Trong giấc mộng tôi thấy Bích
Thanh Thần Quân đang không ngừng gọi tên mình, anh ta trông có chút rối loạn, ở
nơi giao thoa giữa nhân gian và Ma Giới, hễ bắt được một con yêu quái hay một
vị tiên nào đó đều dò hỏi tung tích của tôi, thế nhưng không một ai biết tôi
đang ở đâu.

Quay người lại, chỉ muốn chạm được vào suy nghĩ của anh ta,
nói rằng tôi đang ở đây, nhưng rốt cuộc lại không thể chạm được vào người anh,
chỉ nhìn thấy sự u ám trong đôi mắt đỏ như máu của Bích Thanh Thần Quân, dường
như anh ta đang rất đau khổ, thù hận. Anh ta đang hung hãn chém giết ở biên
giới của Ma Giới, cho đến khi thanh gươm sắc nhọn nhuốm đầy máu tươi, xác yêu
ma chất đống trên mặt đất. Sát khí bao phủ một vùng, đến nỗi toàn bộ thú vật
trong phạm vi trăm trượng xung quanh đều sợ hãi bỏ trốn, cả một vùng rừng núi
lẫn thảo nguyên rộng lớn bỗng chốc giống như một vùng đất chết vậy.

Hải Dương từ xa cấp tốc chạy tới nói với Bích Thanh Thần
Quân: “Thần Quân, ngài hãy nghỉ ngơi một lúc đi, có chém giết tiếp nữa cũng
không dò tìm được gì đâu. Nói không chừng Miêu Miêu chưa chắc đã tới đây.”

“La Sát nói Ngân Tử dẫn Miêu Miêu tới du ngoạn ở một vườn hoa
gần đây, vậy mà tìm khắp cả nơi này rồi cũng không thấy, chắc chắn có điều gì
đó khuất tất. Bất luận chuyện này đúng sai thế nào, dựa vào việc chiếc chuông
bị làm hỏng cùng lời khai của La Sát thì… tám phần mười đều do con quạ trắng đó
làm.” Bích Thanh Thần Quân thốt ra từng câu từng chữ rồi gầm lên, “Bất kể mục
đích của việc này là gì, ta nhất định sẽ giết chết con quạ trắng đó”.

Sát khí hung tợn của Bích Thanh Thần Quân chợt làm tôi tỉnh
mộng, bất giác nhìn xung quanh chỉ thấy Ngân Tử đang cuộn tròn mơ màng ngủ trên
một tấm thảm cách tôi không xa. Sắc mặt đang rất vui vẻ, hạnh phúc, không biết
có phải đang mơ thấy một viên đá quý đẹp đẽ không. Oa Oa thì đang nằm ngủ ở
phía cửa hang để đón những con gió mát lạnh, không ngừng thì thầm nói mơ vài câu
gì đó.

Báo cáo nội dung xấu