Hoa miêu miêu (Tập 1) - Chương 04 - Phần 1
Chương 4: Nuôi dưỡng mèo nhà
Đây chẳng phải là hành vi chiếm đoạt một
chú mèo lương thiện sao? Tại sao không bắt luôn con quạ xấu xí kia cùng đi?
Thật không công bằng! Tôi nhìn Bích Thanh Thần Quân đang tóm lấy gáy của mình,
trong lòng thấy bất mãn.
Uổng phí thiện cảm mà tôi dành cho anh
ta lúc đầu, thật nhỏ mọn, đến một con cá cũng không cho, thế mà lại bắt tôi đi
theo, thật là quá đáng!
Càng nghĩ càng tức, tôi quyết định phải
báo thù, nhưng cho dù giãy giụa thế nào thì cái móng vuốt cũng không thể cào
được ra phía sau gáy. Khi đang định biến thành người thì đột nhiên tiếng gió
rít bên tai ngừng bặt, định thần lại, thấy mình đang đứng ở trong đám mây và
dường như không nhìn thấy gì xung quanh, xa xa thấp thoáng là những tòa cung
điện, còn có những vị tiên vừa cười nói vừa bay lượn trên những đám mây, cảnh
tượng đẹp không sao tả xiết.
Bích Thanh Thần Quân đặt tôi xuống, tôi
giơ móng lên rón rén bước mấy bước, ngạc nhiên vì mình không bị rơi xuống phía
dưới, chỉ cảm thấy các đám mây mềm mại đang bồng bềnh dưới chân mình, giống như
đang giẫm lên một chiếc chăn to ấm áp, quá dễ chịu. Tôi không kìm được liền lăn
lộn mấy vòng, cái cảm giác vui sướng này đã làm tôi quên đi những điều không
hài lòng.
Rất hào hứng tôi lăn mấy vòng liền,
nhưng đột nhiên nhớ ra con quạ vẫn chưa đến, liền chạy đến bên mép đám mây gọi
to: “Ngân Tử, Ngân Tử!”
Không thấy Ngân Tử trả lời. Sao anh ta
chưa đến?
Đang cố gắng suy nghĩ thì Bích Thanh
Thần Quân khom người xuống, nói với tôi: “Đây là chín tầng mây, anh ta không
bay cao như vậy được đâu, chỉ có chim ưng hoặc đại bàng cố gắng lắm mới có thể
bay lên tới đây.”
“Không! Quạ bay rất cao đấy!” Tôi vui vẻ
khoe bản lĩnh của Ngân Tử với anh ta, “Mà còn bay rất nhanh! Trước đây anh ta
thường đưa tôi đi chơi rất xa.”
Bích Thanh Thần Quân lắc lắc đầu, không
tiếp tục vấn đề đó nữa, anh ta lại túm gáy tôi lên nói: “Ngươi nên theo ta về
cung trước, chỉnh đốn một chút.”
“Nhưng… Ngân Tử vẫn chưa đến…” Tôi ngước
ánh mắt đáng thương nhìn anh ta. Ba trăm năm qua tôi rất ít khi rời xa Ngân Tử,
bây giờ cảm thấy không quen.
“Sau này hãy nói.” Bích Thanh Thần Quân
giơ tay lên niệm mấy câu thần chú gì đó, xa xa lập tức xuất hiện một con Kì Lân
màu vàng, rất nhanh chạy đến trước mặt anh ta, cung kính quỳ xuống.
Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy
con thú nào kì lạ như vậy, nên tò mò định dùng móng thử chạm vào sừng của con
Kì Lân, nhưng lập tức đã bị Bích Thanh Thần Quân ôm vào lòng, cưỡi lên con thú
bay vút đi.
Ở trong lòng của anh ta tôi cảm nhận
thấy thân nhiệt rất thấp, nhưng lại toát lên một mùi thơm nhè nhẹ, không phải
mùi nước hoa cũng chẳng phải mùi cỏ hương, nó bay thẳng vào mũi tôi, có thể nói
là dễ ngửi, đem lại một cảm giác yên tâm, dễ chịu.
Có thể Ngân Tử bị lạc đường rồi, anh ta
sẽ đến muộn chút, hoặc tôi có thể ở cái nơi thú vị này vài ngày để chơi, không
có gì phải lo lắng cả, tôi mãn nguyện cuộn tròn trong lòng của Bích Thanh Thần
Quân và từ từ đi vào giấc ngủ.
Được xem là thợ săn bẩm sinh, mèo là
động vật rất nhạy cảm, cho nên khi con Kì Lân vừa dừng lại là tôi tỉnh giấc
ngay.
Khi mở mắt ra, mặt đất không còn là
những đám mây nữa, thay vào đó là những viên gạch màu xanh, phía trước có một
cái sân rất to, tường rào xung quanh dài vô tận, từ ngoài nhìn vào chỉ có thể
nhìn thấy một màu xanh lá cây trong vườn. Lối vào phía cửa chính có màu đỏ uy
nghiêm hùng vĩ, viền vàng, gõ vào cổng thì cánh cửa tự động mở ra, bên trong
vang lên tiếng kêu lảnh lót của Đồng Tử: “Thần Quân đại nhân đã trở về!”
Vừa nói xong, họ liền xếp thành hai hàng
dài, tôi thấy rằng hầu như tất cả những người hầu trai, hầu gái nhấp nhô như
sóng nước, ngoan ngoãn đứng về hai phía, cúi người hành lễ, không dám ngẩng
đầu.
Bích Thanh Thần Quân bế tôi xuống, một
người hầu gái trẻ vội vàng tiến về phía trước, giúp anh ta cởi áo khoác, khi
anh ta đi vào đến cửa, một Đãi Đồng nhanh nhẹn khác đi đến dắt con Kì Lân đi.
Không gian tĩnh mịch, tất cả mọi người thật giống như những con búp bê làm bằng
đất sét, ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có vài cặp mắt len lén nhìn tôi
đang được Bích Thanh Thần Quân ôm trong lòng, dường như cảm thấy không thể tin
được.
Tôi không thể chịu nổi sự nhàm chán này,
cố gắng phá vỡ bầu không khí đó bằng một tiếng kêu dài: “Meo woo…”
Tiếng kêu đã thành công trong việc thu
hút tất cả ánh mắt của những người hầu tập trung vào tôi. Con ngươi của họ đều
mở rất to, như thể sắp rơi ra vậy.
Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng “ưm” một
tiếng, tất cả đám người đó lập tức cúi đầu xuống. Anh ta lạnh lùng mở lời: “Lui
xuống, Tiểu Lâm đến phòng sách của ta.”
“Vâng.” Một người mặc chiếc áo xanh đứng
ở đầu hàng lập tức rời hàng, anh ta và Ngân Tử đều giống nhau ở mái tóc đen dài
rất đẹp, đôi mắt nhìn tinh tế, anh ta khá tuấn tú, khuôn mặt bình thản như
không biết sợ gì làm tôi không thích.
“Ối!” Đang tập trung nhìn mọi người xung
quanh, bỗng phía trên phát ra một âm thanh giống như tiếng đồ vật rơi, tôi
ngẩng đầu nhìn, là một bé gái có mái tóc và đôi mắt màu tím, nó ngã nhào từ
trên bậc thềm xuống, lăn đến bên chân của chúng tôi, vẫn chưa kịp lau những vết
bầm tím trên cơ thể và những vết trầy xước trên da, cũng không kịp kêu đau, lồm
cồm đứng dậy, cúi rạp người xuống lắp bắp nói: “Thần… Thần Quân đại nhân trở
về… Oa Oa đang quét dọn trong phòng sách… Đến nghênh đón muộn… Xin tha tội...
Tha tội.”
Bích Thanh Thần Quân cau mày không nói
gì, chỉ nhẹ nhàng bước qua thềm chỗ cô gái đang quỳ, tôi trèo lên vai anh ta
nhìn cô gái đó bị thương khá nặng, cô ta không dám động đậy, trông rất giống
con hổ mà tôi bắt nạt trước đây, dù rất đáng thương nhưng cũng không ngăn cản
được mong muốn tôi sẽ bắt nạt nó…
“Lui ra!” Bích Thanh Thần Quân bước vài
bước, lạnh lùng ra lệnh, những người đứng bên cạnh vội vàng dìu cô gái bị
thương đó dậy, tôi nhìn thấy tấm thân gầy yếu trong lòng cũng thấy đồng cảm.
Nhưng rất nhanh tôi đã phát hiện mình
sai rồi, người đáng được đồng cảm không phải là cô ấy! Mà là tôi!
Vốn nghĩ là Bích Thanh Thần Quân đưa tôi
đến đây chơi, có thể ăn ngon, uống ngon, không nghĩ là vừa vào đến phòng, anh
ta vứt tôi trên ghế, tập trung suy nghĩ, bỗng nhiên vê vê móng, xoa xoa đầu,
vừa suy nghĩ vừa nói với Tiểu Lâm ở bên cạnh: “Đây là đồ đệ mới thu nạp.”
Trong mắt Tiểu Lâm có chút bối rối,
nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, anh cũng không hỏi tại sao, chỉ nhẹ nhàng
nói: “Chúc mừng Thần Quân lần đầu tiên thu nhận đồ đệ.”
Tôi ngồi trên ghế nhìn đông nhìn tây,
ngạc nhiên hỏi: “Đồ đệ là cái gì?”
Bích Thanh Thần Quân chau mày một lúc,
không thèm để ý tới tôi, tiếp tục nói với Tiểu Lâm: “Năm đó con yêu thú này đã
uống máu của ta, lại được ta dùng nội đơn để cứu chữa, kết thành tiên duyên, sợ
sẽ làm những điều ác, không thể để ở trần gian không quản, vì thế mới đưa về
đây.”
“Thần Quân luôn lấy từ bi làm gốc.” Tiểu
Lâm khen ngợi.
“Chốn thần tiên đã có ai thu nhận yêu
thú làm đồ đệ chưa?” Bích Thanh Thần Quân hỏi.
Tiểu Lâm nghĩ nghĩ rồi trả lời: “Chốn thần tiên mọi người thu
nhận yêu thú để làm vật cưỡi rất nhiều, nhưng để nhận đồ đệ thì e rằng điều này
chỉ có Thỏ Ngọc của Hằng Nga hoặc con chó của Nhị Lang Thần là tương tự thôi.”
“Vậy ta sẽ thảo một bức thư, ngươi thay ta chuyển đến cho
Dương Tiễn, hỏi ông ta làm thế nào để dạy dỗ đồ đệ và nuôi dưỡng yêu thú.” Bích
Thanh Thần Quân không biết làm thế nào bèn nhìn tôi đang buồn bã ngáp ngắn ngáp
dài, làm phép biến hóa lập tức xuất hiện giấy bút để viết thư, lại thở dài nói:
“Chỉ sợ bản tính của con yêu thú này ngu dốt, con đường tu thành tiên rất dài…”
Tiểu Lâm phụng mệnh lên đường, tôi nghe không hiểu gì cả buồn
bã cứ ngồi thừ ra trên bàn, sau đó nhảy xuống, lao đến nằm trên cái ghế ở bên
cạnh lăn lộn mấy vòng, lại ngửi ngửi cam quýt và bánh ngọt, cảm thấy không
ngon, lại quay đầu muốn chạy ra ngoài. Không ngờ Bích Thanh Thần Quân xoay
người, đã xuất hiện trước mặt tôi, anh ta nhìn tôi, chân thành nói: “Ngươi phải
tắm đi.”
Nói xong anh ta lập tức cho nô tỳ chuẩn bị nước tắm cho tôi.
Tôi nhìn khói trắng trong phòng tắm, vội vàng lùi lại, nhân lúc anh ta không để
ý nhanh chóng lao ra cửa chạy trốn.
Phải biết là loài mèo sinh ra vốn sợ nước, biến thành người
thì vẫn còn đuôi và tai, không bao giờ đi tắm suối nước nóng, thân thể của mèo
cơ bản đều do liếm mà sạch!
Nếu như ta không sợ nước… Đồng ý tắm… Nhà ngươi cũng không
thể mang nước lạnh đến cho ta tắm được!
Cứu với! Có người muốn giết mèo này!
Gào to cũng vô dụng, cầu cứu cũng vô dụng, đối mặt với hung
thủ giết mèo, tất nhiên là trốn càng nhanh càng tốt, tốt nhất là bốn cái chân
dài thêm ra.
Tôi ra sức chạy, không biết chạy được bao xa, cuối cùng cũng
dừng lại để thở. Vừa định dùng chân vuốt vuốt lên mặt, chợt phát hiện toàn thân
bị bao trùm bởi một bóng tối ghê sợ.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, đúng là Bích Thanh Thần Quân, cái
người mà muốn ném tôi vào nước lạnh băng, không biết đuổi kịp tới từ lúc nào…
Anh ta lạnh lùng cúi xuống nhìn, làm tôi sợ dựng hết cả lông lên.
“Meo Woo!” tôi sợ quá kêu to lên, dùng móng đánh tạt ngang,
đánh vỡ cả viên gạch, vồ vào mặt anh ta.
“Hung dữ quá nhỉ, làm thế nào để bảo hầu gái đến phục vụ nhà
ngươi tắm đây?” Bích Thanh Thần Quân không biết phải làm thế nào liền thở dài,
anh ta giơ tay đỡ viên gạch, chưa nói dứt lời người đã ở trước mặt, sau đó túm
gáy tôi lên, nhanh chóng phóng người lên, cảnh vật xung quanh lùi lại phía sau
nhanh như chớp, tôi vẫn chưa kịp định thần lại để phản kháng, một lần nữa lại
bị đưa đến bên cạnh cái bể nước lạnh băng đáng sợ đó.
“Đừng… Đừng…” Tôi run rẩy nhìn anh ta, dùng ánh mắt tội
nghiệp để đánh động tấm lòng vô tình tàn nhẫn nhất của người đàn ông này.
Đáng tiếc là không có tác dụng, tim anh ta cứng như sắt đá
vậy.
Đi liền với tiếng kêu: “A! A! A! Đau!” tôi bị anh ta ném vào
bể nước, sau đó anh ta xắn tay áo lên, chà xà phòng, ấn xuống nước, nhấc lên,
bắt đầu dùng bàn chải nhỏ chải lông trên cơ thể của tôi, vừa chải vừa gằn giọng
nói: “Đừng có làm loạn, ngoan ngoãn một chút, không thì ta cắt chân nhà ngươi
đó.”
Chân của mèo ngắn không chạm được tới đáy bồn tắm, nước thì
lạnh cóng đến lục phủ ngũ tạng, tôi cảm thấy không ổn, lập tức biến thành
người, sau khi đứng vững ra sức trèo lên mép bể.
Thở hổn hển, tôi ngồi sang bên cạnh bồn tắm, cảm thấy mình
như từ mùa đông băng giá trở về với mùa xuân. Đáng tiếc là lúc này tấm áo
choàng bằng lụa trắng bị nước làm ướt rồi, nhìn xuyên suốt dính chặt lên người
tôi, nhìn thấy toàn bộ da thịt trong lớp quần áo lúc ẩn lúc hiện. Mái tóc dài
màu xanh tím ướt nhẹp bị rối tung, nước không ngừng nhỏ xuống.
Cho dù cố gắng rũ nước ở trên người và trên đầu đi, vẫn cảm
thấy rất lạnh, cái lạnh thấu vào xương, đau đớn làm tôi nói không nên lời.
Tay của Bích Thanh Thần Quân vẫn cầm bàn chải bỗng nhiên dừng
lại nửa chừng, vẻ mặt lạnh lùng của anh ta dường như có dấu hiệu sụp đổ, vội
vàng bước ra khỏi bồn tắm, đi lại phía tôi, do dự hỏi: “Ngươi… Không phải là
trẻ con sao?”
Yêu quái muốn tu thành người, phải trải qua một quá trình thơ
ấu để thích ứng với thế giới loài người. Nhưng mà! Tôi biến thành trẻ con từ
lúc nào nhỉ? Dù trong lòng rất giận dữ, nhưng tôi không dám tiến lên phía
trước, chỉ quay đầu giẫm một chân vào cái cửa sổ bị vỡ, chuẩn bị chạy trốn ra
ngoài.
“Không được!” Bích Thanh Thần Quân vừa giật mình vừa tức
giận, không biết rút từ đâu ra cái roi da, quấn lấy chân của tôi, kéo lùi lại
phía sau.
Sức không mạnh bằng anh ta, tôi vội vàng xuất chiêu Phá Thiên
Trảo, chộp lấy hòn đá ngọc dưới đất, nhưng không thể nào ngăn được sức kéo giật
lùi mạnh mẽ đó, chỉ để lại những vết cào trên mặt đất vừa dài vừa sâu.
“Tên xấu xa!” Tôi biết không còn đường thoát, chửi một câu
rất to rồi xoay người lao đến chuẩn bị liều mạng với anh ta, không ngờ vừa mới
nhảy lên, tay của Bích Thanh Thần Quân vung nhẹ một cái, cái roi da dường như
sống dậy, trói chặt tứ chi của tôi lại và kéo đến bên cạnh anh ta.
“Yêu lực của ngươi tuy mạnh… Nhưng lực khống chế lại kém,
thêm vào đó lời nói và hành động không khớp nhau… Làm ta tưởng ngươi là quái
vật nhỏ xuất sắc trời cho…” Bích Thanh Thần Quân không biết là đang giải thích
điều gì.
Tôi vẫn cố gắng chiến đấu với chiếc roi da, nhưng không nghĩ
là càng giãy giụa càng bị thít chặt hơn, làm cho tôi không động đậy được, lồng
ngực đau không ngừng vì bị nén chặt.
“Đau quá…” Tôi vẫn tiếp tục ngọ nguậy, giống như một con rắn
nhúc nhích cố bò ra phía cửa, chỉ muốn rời khỏi người đàn ông đáng sợ này.
Bích Thanh Thần Quân chặn tôi lại, mặt anh ta bỗng lóe lên
màu đỏ khác thường, nhưng lại nhanh chóng trở lại màu sắc như cũ: “Với hình
dạng này nhà ngươi tuyệt đối không được ra ngoài, đợi ta đi lấy quần áo cho
ngươi.”
Ngoài cửa những người hầu nghe thấy tiếng động ở trong, không
nhịn được hỏi nhỏ: “Thần Quân, ngài vẫn ổn chứ?”
Tôi nghe thấy phía ngoài có người, vội vàng cao giọng cầu
cứu: “Cứu với! Cứu với!”
“Không được vào!” Bích Thanh Thần Quân lập tức bịt miệng tôi
lại, bình tĩnh quát mấy người phía ngoài, “Các ngươi không cần nhiều chuyện!”
Đám người bên ngoài tuân lệnh không dám nói gì.
“Aaaa” Tôi cố gắng tiếp tục hét lên, anh ta bối rối ôm eo tôi
nhấc lên, sau đó đi đến cạnh mép bàn, một tay kéo cái khăn trải bàn xuống, quấn
tôi lại sau đó vác lên lưng, lưỡng lự một lúc, không thay đổi sắc mặt cứ như
vậy bước ra ngoài từ cửa chính.
Những người hầu nam và nữ ở phía ngoài nhìn thấy tôi bị trói
chặt vác đi, sợ hãi đứng ngây tại chỗ, ánh mắt của họ đầy kinh ngạc, bối rối và
mơ hồ… Tôi nghĩ nhất định họ đang đồng cảm với con mèo bị tên ác độc tra tấn.
Trong sự đau khổ, Bích Thanh Thần Quân bước đi như bay, không
phải đi qua nhiều lối, đi thẳng vào một căn phòng rất lớn, trong phòng trang
trí rất đơn giản, giữa phòng có một cái giường to bằng gỗ thơm được chạm trổ
màu hồng, trải đệm đầy bông và bộ bàn ghế Bát Tiên cùng chất liệu, bốn bên kê
đầy giá sách với rất nhiều loại sách, trên tường treo mấy tờ giấy viết chữ thật
giống như gà bới, không biết có phải là cái gọi là thư pháp không. Không đợi
tôi quan sát xong, anh ta nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường, lại chau mày suy
nghĩ, không biết phải làm thế nào.
Tôi lăn qua lăn lại trên giường, cảm thấy khá dễ chịu, thế là
trốn vào một góc, cảnh giác xem anh ta còn muốn làm gì nữa.
Phía ngoài cửa vang lên giọng nói trong trẻo: “Thần Quân đại
nhân, Tiểu Lâm cầu kiến.”
Bích Thanh Thần Quân lập tức khẽ ra lệnh cho tôi: “Có thể
biến lại thành hình mèo không?”
Việc kẻ địch yêu cầu làm, tuyệt đối không làm! Tôi lắc lắc
đầu, tỏ vẻ không muốn biến thành mèo. Anh ta không biết làm sao đành phải cầm
chăn lên, đắp lên cả người tôi và bảo Tiểu Lâm vào.
Sau khi Tiểu Lâm bước vào, nhìn thấy tôi đang run rẩy trên
giường, lại giật mình ngạc nhiên, do dự mở lời: “Thần Quân… Thần vừa từ chỗ Nhị
Lang Thần Quân về xin báo… Đây là…!”
Bích Thanh Thần Quân đi đến ngồi bên cạnh bàn Bát Tiên, thở
dài nói: “Ta nghĩ cô ta là yêu thú chưa trưởng thành, vì vậy mới dùng bể nước
pha thạch nhũ tắm cho cô ta”.
Sau đó anh ta không giải thích thêm nữa, nhưng Tiểu Lâm có vẻ
rất hiểu hàm ý trong đó, thế là khuyên nhủ: “Bồn nước pha thạch nhũ có khả năng
trợ giúp nâng cấp tu, Thần Quân thực ra đã lao tâm khổ tứ, nhưng trong Huyền
Thanh Cung… các Đãi Đồng và Đãi Nữ đa số là Hoa Tiên, Thảo Tiên hoặc Vật Tiên,
xưa này chưa từng có sự tồn tại của loài thú nào, cho nên Ngài không hiểu rõ
loài thú không thể chịu lạnh là chuyện bình thường.”
“Bình thường cái đầu ngươi ấy! Ngươi thử tắm xem!” Tôi điên
tiết chửi.
“Bản thần đều tắm mỗi ngày.” Bích Thanh Thần Quân không thèm
để ý đến tôi, tiếp tục nói: “Lần này do ta tính toán chưa kĩ, ở chỗ Dương Tiễn
ngươi có lấy được cách nuôi dưỡng loài vật này không?”
Tiểu Lâm lấy ra quyển sách cung kính đưa cho anh ta, Bích
Thanh Thần Quân giở ra đọc vài trang, lấy tay ra hiệu cho anh ta lui ra, sau
khi suy nghĩ xong lại dặn dò: “Đi chuẩn bị cho cô ta một căn phòng, con mèo này
tính khí bất thường, thân thủ bất phàm, cho nên tốt nhất là ở gần ta một chút,
để tiện quản, chọn cho cô ta một Đãi Đồng thích hợp nữa.” Tiểu Lâm vừa định rời
đi lại bị gọi quay trở lại và nghe dặn dò tiếp: “Chuẩn bị cho cô ta một ít thức
ăn.”

