Đại thần manh động - Chương 51

Chương 51: Hôn

Tới nửa
đêm, bởi vì giải quyết chuyện lớn trong lòng là Diệp Nhân Sênh mà Quách Khả
Kiêu mất ngủ, phải một lúc lâu sau mới chợp mắt được, nhưng không ngờ điện
thoại đột nhiên vang lên chấn động liên hồi, Quách mỗ bất đắc dĩ, đành phải ti
hí mắt cố nhìn xem là ai.

Tuyên
đại mĩ nữ, bốn tin nhắn chưa đọc, sáu cuộc gọi nhỡ.

Quách
Khả Kiêu vừa thấy mĩ nữ lập tức tinh thần tỉnh táo, anh ta dụi mắt, lật người, mở
tin nhắn ra.

“Xem
xem Đường Dập đang làm gì trong game” - Tuyên Tử.

Bốn tin
nhắn nội dung giống nhau, Quách Khả Kiêu cảm thấy có chỗ không phải, nếu Diệp
Nhân Sênh vừa hay lên mạng, thì chẳng phải là phát hiện Đường Dập ở trong phòng
Tuyên Tử thật là không làm... Á, tuy đúng là không làm gì, nhưng nếu Diệp Nhân
Sênh biết, thì chẳng phải đêm nay anh ta khổ tâm tốn thời gian lại lãng phí
sao.

Anh
chàng ngáp một cái, mở laptop ra, trong lúc chờ khởi động máy thuận tiện nhắn
tin trả lời Tuyên Tử.

Trò
chơi load lâu quá… Quách Khả Kiêu không thèm để ý, mạng ở khách sạn cũng không
dám khen tặng...

Nhưng
mà... Một điếu thuốc vừa được rút ra, trên màn hình vẫn dừng lại tại dáng người
khêu gợi phiêu dật của mĩ nữ Lưu Vân, cái này thì hơi quá mức rồi!

Quách
Khả Kiêu thoát ra rồi lại đăng nhập vào, vất vả lắm mới vào được giao diện trò
chơi, nhưng chưa kịp nhìn rõ thứ gì trước mắt, trong chốc lát đã bị kẹt lại ở
đây.

Anh ta
tức giận đến nỗi đầu lông mày co rút, nhưng khóe mắt thoáng lướt qua kênh Thế
giới, nhất thời ngẩn người.

[Thế
giới] Rơi Xuống Nước Mơ Hồ: Đường Dập ở Vân Tà cốc!

[Thế giới]
Rơi Xuống Nước Mơ Hồ: Đường Dập ở Vân Tà cốc!

[Thế
giới] Rơi Xuống Nước Mơ Hồ: Đường Dập ở Vân Tà cốc!

[Thế
giới] Tiểu Hà Đầy Gai: Người nhiều quá tìm không ra! Ta muốn chụp ảnh chung oa
oa oa.

[Thế
giới] Mỹ Lệ Bì: Lừa gạt lừa gạt, sát thành tiếp tục hợp lại.

[Thế
giới] Khuynh Thành Sắc: Đường Dập em yêu anh! Chúng em mãi ủng hộ anh!

[Thế
giới] Lão Thấp Hảo Thấp:... Lũ con gái điên cả rồi.

[Thế
giới] Lạc Tuyết: Kẻ trên cút đi, Đường Dập a a a a a.

...

Quách
Khả Kiêu trợn mắt, đợi cho màn hình trò chơi lại chạy suôn sẻ, liền nhanh chóng
mở danh sách Bạn Tốt ra.

Cái tên
mà chưa bao giờ sáng, rõ ràng nằm đầu danh sách Bạn Tốt, Quách Khả Kiêu không
kịp khiếp sợ, nhanh chóng pm anh.

[Mật
ngữ] Bạn nói với Đường Dập: Cậu đang làm gì thế?

[Hệ
thống] Người chơi từ chối nhận Mật ngữ.

... Cũng
đúng, lúc này nếu không cài đặt từ chối không tiếp, thì chỉ sợ laptop của Đường
Dập sẽ bị hàng loạt Mật ngữ của fans hâm mộ làm lag chết thôi. Quách Khả Kiêu
nhíu mày, Bất Khả Tiểu Bảo cưỡi đại Ô Quy đi về phía chủ thành Ma phái - Vân Tà
cốc.

Càng
tới gần Vân Tà cốc, màn hình càng bị giật ghê gớm, Quách Khả Kiêu trong lòng
thầm kêu khổ, không biết Đường Dập online nick này đã bao lâu rồi, cục diện có
còn khống chế nổi không... Anh ta liền dứt khoát trực tiếp đổi sang Thuấn Di
đắt đỏ, tiện tay lấy một điếu thuốc ở trên bàn, còn chưa kịp châm đã thấy màn
hình thay đổi.

Chỉ
liếc mắt một cái, điếu thuốc đã không còn trên tay, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Vân Tà
cốc chủ thành Ma phái, dưới góc nhìn của người chơi Thần phái, vốn phải ứng với
cái màu đỏ tươi của tên thủ vệ và người chơi, nhưng lúc này Vân Tà cốc hiện ra
trước mắt là một màu xanh biếc mênh mô vô bờ bến, người chời Thần phái chen
chúc chật ních một chỗ, cả màn hình hết giật lại lag, thỉnh thoảng có mấy người,
cái tên màu đỏ của Ma phái sống lại, còn chưa bước đi bước nào đã bị tầng tầng
lớp lớp pháp thuật tiêu diệt. Cái này... số lượng Thần phái này chỉ sợ cả mười
đội cũng không ngăn được?

Tranh
Giành Trung Nguyên khi nào lại có nhiều Thần phái như vậy chứ...

Lâu Vân
Phong ngồi trên chiếc ghế xoay thoải mái, hơi thẳng lưng, trong UT đã không có
tiếng động, nhân số trong nội kênh cũng giảm bớt, điều này cũng khó trách, Thần
phái đã muốn chiếm hết ưu thế, chủ của Vân Tà cốc bị giết, tiếp tục đánh cũng
chẳng có ý nghĩa gì.

Đều là vì một người.

Vừa nghĩ đến đây, dường như có một hình ảnh không ngừng
quay vòng trong đầu. Thảo nguyên rực rỡ như vậy, chàng trai Ma Ẩn không gió mà
mái tóc đen vẫn bay bay nói với thiếu nữ Ngọc Thanh những lời hứa hẹn, anh vốn
có thể ở ngoài lẳng lặng nhìn tất cả chuyện này, nhưng không hiểu sao ma xui
quỷ khiến thế nào, dường như mỗi lần đụng đến cô, anh liền trở nên kì quái. Tất
cả đều bắt đầu do trận say rượu đùa vui kia, anh sớm đã biết, nhưng chẳng biết
tại sao lại đột nhiên nổi lên ý muốn trêu đùa, giống như anh đối với tâm tư của
cô chỉ là vô tình, nhưng một chút một chút, rốt cuộc cũng tích lũy đến mức anh
cũng phải giật mình.

Thì ra... Lệnh Hồ cũng giống vậy sao?

Ánh mắt trời chói mắt sau giờ ngọ, những cánh hoa đào đã
lâu không nở hoa xoay tròn bay múa giữa không trung, thiếu nữ Ngọc Thanh vẫn
không hề nhúc nhích, anh chàng Thiên Kiếm cũng không nhúc nhích giúp cô canh
chừng trước Niệm Anh cốc. Anh biết anh tại sao phải làm như vậy… Dường như
nhìn bọn họ cách xa nhau một ít, anh và cô sẽ gần nhau hơn một ít.

Nhưng
xem ra... anh sai rồi.

Cũng
giống như trận này, Thần phái từ trên trời giáng xuống giành thắng lợi, xoay
chuyển tình thế của Thần phái, cũng phá vỡ cả cục diện Tranh Giành Trung
Nguyên.

Cũng
giống như bóng lưng của chàng trai Ma Ẩn tự nhiên mà thoải mái, dường như anh
để lại vài chữ lạnh lùng kia.

… Nếu
là chuyện của anh, hà cớ gì nhất định phải là Diệp Nhân Sênh?

… Chính
bởi vì là tôi, cho nên nhất định phải là Diệp Nhân Sênh.

Cho nên
thật ra không phải kinh ngạc như vậy.

Nhưng
sự tình đã đến bước này, trong lòng lại cảm giác đau đớn mất mát... Là cái gì
đây?

“Diệp
tiểu thư, thật khéo quá.”

Diệp
Nhân Sênh đang vịn vào tường khập khiễng đi bộ, bất ngờ nghe thấy âm thanh của
Quách Khả Kiêu từ phía sau truyền đến, thiếu chút nữa là xiêu vẹo đá chó gặm
phân. Có vẻ như sau khi mọi người làm rõ thân phận, Quách Khả Kiêu không còn
gọi cô là Tiểu Diệp nữa, mà sửa lại thành Diệp tiểu thư, tuy không có gì sai, nhưng
mỗi lần nghe thấy thế vẫn không chịu được mà nổi da gà.

Cô còn
đang gật gật đầu, đã thấy Quách Khả Kiêu đưa ra danh thiếp: “Không biết đêm nay
cô có thời gian không, có người muốn mời cô ăn bữa cơm tối.”

Diệp
Nhân Sênh đón nhận tấm danh thiếp, hoa văn màu tím nổi lên trên logo vàng, buộc
vòng quanh một cái tên vô cùng phong tình… Tuyên Tử.

Tối qua
vừa mới phá hỏng chuyện tốt của người ta, hôm nay lại muốn mời cô ăn cơm, có
nghĩ thế nào thì đây cũng không phải là chuyện tốt... Diệp Nhân Sênh sợ hãi
nuốt nước miếng, chờ lúc phản ứng lại ngẩng đầu lên, thì không thấy Quách Khả
Kiêu đâu.

Được
rồi, công việc quay phim đang sôi sục ngất trời, có lẽ bây giờ cô là người rảnh
rỗi nhất đoàn phim… Diệp Nhân Sênh không khỏi ưu sầu, không biết đạo diễn Hồ có
trừ tiền lương cô không, tuy rằng cái chuyện xui xẻo trên núi kia hoàn toàn
phải trách mình đạo diễn Hồ...

“Công
việc chuẩn bị tốt rồi, tiếp theo chỉ nhờ vào cô thôi.” Quách Khả Kiêu có chút
mệt mỏi ngã vật vào sô pha: “Thật không ngờ cô lại đi gặp Đường Hãn.”

“Ông ta
đáng sợ với mấy người thế sao.” Tuyên Tử cẩn thận đưa tay mở túi, rút ra một
tấm ảnh: “Hiệu quả không tệ, không hổ là chuyên nghiệp.”

“Bởi vì
ông ta biết thân phận của cô, tâm tư của cô.” Quách Khả Kiêu liếc nhìn tấm ảnh
chưa bao giờ thấy kia, hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Tin tôi đi, Tuyên Tử, không
thể so đo với Đường Hãn tinh ranh hơn người được, ông ta chính là một lão hồ li
chân chính.”

“Những
gì anh nói chẳng qua cũng chỉ là trên phương diện sự nghiệp mà thôi.” Tuyên Tử
mỉm cười: “Nếu tôi là ông ta, cũng không mơ tưởng rằng đứa con bị vứt bỏ hơn
hai mươi năm sẽ tha thứ cho mình, Đường Dập mãi là uy hiếp của ông ta.”

“Chậc
chậc, cô còn đáng sợ hơn, ngay cả cha chồng tương lai cũng đi tính toán...”

“Đừng
nói bừa.” Tuyên Tử cười quyến rũ, nhìn chằm chằm tấm ảnh mơ hồ trong tay, website,
báo chí, tạp chí, chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi, bức ảnh cô và Đường Dập
cùng ăn tối đã trải rộng phố lớn ngõ nhỏ.

“Cô làm
thế... Không sợ rước lấy ác cảm của Đường Dập sao?”

“Không
sao, dù thế nào đi nữa tâm tư của anh ấy cũng không đặt vào tôi.” Tuyên Tử đứng
lên, một giọt lệ lăn xuống, che khuất nơi khóe mắt xinh đẹp của cô.

Tôi
muốn, là tương lai của anh ấy, thậm chí là cả đời.

Diệp
Nhân Sênh giống như mắc phải chứng sợ hãi tiệc tùng, thường thì mỗi tối lúc có
việc bận thì lại lo lắng hồi hộp đi lui đi lại trong phòng… Cho dù chân què
cũng như vậy mà lắc lắc...

Sau mấy
lần soi gương Sênh ca đã rút ra kết luận, lần này tuyệt đối không ngồi xe lăn
nữa! Thua người không thua trận, tuy rằng cách biệt về bề ngoài quá xa, nhưng
trên khí thế nhất định phải áp đảo đối phương từng giọt một. Diệp Nhân Sênh cẩn
thận buộc tóc lên, mặc vào chiếc áo T-shirt màu hồng nhạt - thứ đồ có hơi thở
của thục nữ duy nhất mà cô có, sau đó rúc vào buồng vệ sinh liều mạng đánh giày
thể thao.

Thời
gian đến, Diệp Nhân Sênh đúng giờ ra khỏi cửa, dưới lầu chiếc xe màu đen có rèm
che sớm đã đợi sẵn. Một vệ sĩ mặc âu phục đen kính mắt đen nốt thay cô mở cửa
xe, nhất thời Diệp Nhân Sênh có cảm giác lên xe của xã hội đen.

Quả
nhiên là tiểu thư nhà giàu thích phô trương, Diệp Nhân Sênh nhìn cả đại sảnh to
lớn sáng sủa chói lóa cùng những cô tiếp tân luôn thường trực nụ cười trên môi
và những vị khách đi ra đi vào tấp nập, hết sức đau buồn muốn đập đầu vào
tường.

Tuyên
Tử ngồi ở chỗ rất dễ trông thấy trong đại sảnh, hình như không hề sợ người khác
nhận ra cô, nhưng chỗ ngồi của cô thật sự là chói mắt hết sức... Diệp Nhân Sênh
hít sâu một hơi, thẳng lưng lên, cho dù không xinh đẹp, nhưng cũng có thể coi
vài ưu điểm.

Ấy, có
lẽ đối với phụ nữ mà nói...

“Chờ cô
đã lâu.” Tuyên Tử như rất chờ mong đứng lên, mỉm cười: “Biết là cô sẽ không ngồi
xe lăn, nếu không tôi đã có thể đỡ cô rồi.”

Diệp
Nhân Sênh ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại một tiếng, nhất thời cảm
thấy quyết định không ngồi xe lăn của mình là sai... Nhưng biết đâu lúc đó
Tuyên Tử lại tìm một lí do khác thoái thoác chứ, đột nhiên cô cảm giác được
mình cố mặc chiếc áo màu hồng này thật ngu ngốc, Tuyên Tử mặc bộ âu phục màu
trắng từ đầu đến chân, già dặn mà không mất đi nét cao nhã, thật sự... thật sự
là đẹp mắt.

Diệp
Nhân Sênh không khỏi nhụt chí, bước vào cửa thang máy, trong nháy mắt cửa phòng
mở ra, cô ngẩng đầu, thiếu chút nữa lại biến thành đứa ngốc ở đây.

Tuyên
Tử cô ta... cô ta chưa từng nói sẽ mời Đường Dập!

Đường
Dập cũng ngẩn người, lập tức lễ phép đứng dậy đỡ Diệp Nhân Sênh, nhưng cô lại
không đợi anh đến đây mà nhanh chóng ngồi lên chiếc ghế gần nhất, bốn phía mùi
thơm lừng, thức ăn đầy bàn, xem ra đồ ăn đã đưa lên đủ, nên có lẽ cũng sẽ không
có người phục vụ đến quấy rầy.

“Không
biết cô thích ăn gì, nên tôi chọn mấy món thanh đạm.” Tuyên Tử gắp lên một
miếng dưa xanh đặt vào đĩa của cô: “Không nên khách khí.”

Diệp
Nhân Sênh không dám nhìn Đường Dập, chỉ buồn bực trong đầu bắt đầu ăn. Nhưng
thời gian từ từ trôi qua, Tuyên Tử và Đường Dập toàn nói về những chuyện hồi
trước ở Mỹ, dường như xem cô không tồn tại, Diệp Nhân Sênh lắng nghe một lúc, trong
lòng vô cùng buồn bực… rốt cuộc Tuyên Tử mời cô đến đây làm gì? Mục đích không
làm rõ, cô còn muốn chạy liệu Tuyên Tử có dễ thả cho cô đi không?

Hiển
nhiên Diệp Nhân Sênh đã chờ đủ rồi, liền lau khóe miệng rồi mỉm cười với Tuyên
Tử: “Cám ơn bữa tối của cô, nếu cô tìm tôi vì tối qua đã quấy rầy chuyện của
hai người hoặc là tôi đã trông thấy gì, như vậy thì thật xin lỗi, tôi chắc chắn
sẽ không…”

“Cô
hiểu lầm rồi Diệp tiểu thư.” Tuyên Tử giống như kinh ngạc nhẹ nhàng che miệng
lại: “Tôi vừa mới bắt đầu mà, nghe nói mấy người đang chơi cùng một trò chơi...
đúng không?”

Trong
nội tâm cô đột nhiên nhảy dựng lên, từ “mấy người” này là chỉ ai?

Không
đợi cô trả lời, Tuyên Tử lại tiếp tục nói: “Tôi cảm thấy rất thú vị, liền tìm
người cùng tạo nick chơi thử... Đường Dập, cậu có thể không biết mình, nhưng
mình biết ID của cậu.”

“Vậy
sao?” Đường Dập thoạt nhìn cũng không kinh ngạc lắm, ánh mắt anh sáng ngời, rồi
lại rơi xuống trên người Tuyên Tử: “Lần trước cậu dùng máy tính của mình, trên
đó có cả ID lẫn máy chủ, biết cũng chẳng có gì lạ.”

“Nhưng
mà mình còn biết một chuyện khác nữa...” Tuyên Tử thản nhiên cười: “Nghe nói, cậu
có sư phụ sao?”

Ầm một
tiếng, Diệp Nhân Sênh đụng phải chiếc li đế cao tinh xảo trên bàn. Dường như cô
có chút bối rối: “Ôi khát nước quá... Phục vụ đâu đến thêm nước đi...”

Nguy
rồi, một kích động nhỏ lại khiến quên mất nơi này chưa chắc đã phục vụ trà
nước miễn phí, Tuyên Tử cũng không sốt ruột mà nói cho xong, rồi cô nàng đứng
dậy kéo cửa đi ra, nói gì đó với phục vụ bên ngoài, rất nhanh đã cầm trong tay
một chai Whiskey Bourbon. Ánh mắt Diệp Nhân Sênh thoáng trợn tròn, muốn tìm một
cái cớ gì đó, rượu này dù quý bao nhiêu thì cũng không phải cô chi tiền nên
cũng chẳng đau lòng, nhưng thứ này nổi danh là rượu mạnh... còn cô được xưng là
Diệp đại tiên “một li thành thật…”

“Chúng
ta nói đến đâu rồi?” Tuyên Tử đợi cho người phục vụ rót đầy ba li rượu rồi mới
nhẹ nhàng nhấp một miếng: “Đúng rồi, cậu có sư phụ, có biết người đó là ai
không?”

“Ôi tôi
đâu biết cô cũng chơi game đâu cô chơi ở Tranh Giành Trung Nguyên là người nào
phe nào trang phục nghề nghiệp là đồ tốt hay xấu có muốn tôi dẫn đi thăng cấp
không…”

“Chậm
một chút...” Tuyên Tử một câu ngắt lời Diệp Nhân Sênh đang liều mạng muốn thay
đổi chủ đề: “Tôi là Mạch Tử Huyên.”

Diệp
Nhân Sênh học theo cô cầm li rượu lên, vừa định uống một ngụm, thiếu chút nữa
lại phun ra.

“Mạch...
Mạch Tử Huyên? Cái đó... Cái đó... Hành...”

“Đúng
vậy. Tôi cũng biết…” Tuyên Tử cười híp mắt nhìn Diệp Nhân Sênh nhất thời thay
đổi sắc mặt: “Ai là Sênh Sênh Ly Nhân nhỉ…”

Không
ai lên tiếng.

Cô ngơ
ngác, nhìn cánh môi xinh đẹp của Tuyên Tử khẽ đóng mở, trong tai như ồn ào
tiếng động ban đêm, cái gì cũng không nghe rõ.

Làm sao
mới có thể khiến cô ta dừng lại đây, ít nhất là không phải bây giờ, không phải
ở trước mặt anh, đừng đem cái bé nhỏ mà cô đã giấu kĩ ấy lôi ra...

Không
muốn nói!

Đột
nhiên Tuyên Tử dừng lại, cô quay sang nhìn Đường Dập.

Diệp
Nhân Sênh cũng nhìn Đường Dập.

Dường
như anh không có diễn cảm gì, ánh sáng ấm áp từ đỉnh đầu chiếu rọi xuống, khiến
anh càng trở nên nổi bật.

“Ừm.”
Đường Dập khẽ mở hai mắt, đôi mắt đen như mực nhìn chăm chú Diệp Nhân Sênh: “Mình
biết cô ấy… Hơn nữa, đã biết từ rất lâu.”

Thời
gian như chảy ngược, theo whiskey đi vào hồi ức.

[Hệ
thống] Phu quân Lệnh Hồ của bạn đã log-out.

Giống
như một gợn sóng nổi lên, mặt nước vốn yên tĩnh, chỉ sau một giây ngắn ngủi, tất
cả đều bùng nổ.

Đường
Dập online… tin tức này như virus nhanh chóng lan truyền, đêm hôm đó, cơ hồ
toàn bộ người chơi Đỉnh Hoa Sơn đều biết… Đỉnh Hoa Sơn khu Chín Tranh Giành
Trung Nguyên, Đường Dập, anh đang ở đó.

Chuyện
miễn phí phí chuyển server qua Tranh Giành Trung Nguyên của mấy Thần phái có lẽ
đã mất hẳn, thậm chí người chơi trả tiền để chuyển server trong một giây cũng
lên đến 25.5, nhưng chỉ mới nửa giờ, tình thế hoàn toàn biến chuyển. Cô ở Vân
Tà cốc bị mắc kẹt nửa bước cũng không thể đi, cho nên không thể tìm thấy bóng
dáng anh, đợi đến lúc truyền tống mới phát hiện, ngay cả Đường Dập cũng không
nằm trong danh sách bạn tốt của cô.

Đúng
vậy, phu quân của cô, chỉ có thể là Lệnh Hồ, cho tới bây giờ không phải là
Đường Dập.

Nhưng
khoảng cách một tòa thành hơn mười con ngựa, gần như vậy.

Nhưng
lại xa đến thế.

Chỉ
trong chớp mắt, Diệp Nhân Sênh nhìn vào những rắc rối, khẽ mím chặt miệng.

Có phải
đến tận cuối đời, cũng không có cách nào ở bên cạnh anh...

“Tôi có
việc đi trước đây!” Diệp Nhân Sênh đứng lên, cầm lấy nửa li rượu whiskey uống
một hơi, lúc quay người cảm thấy trời đất đảo lộn, nhưng tựa hồ như đợi thêm
một giây nữa sẽ cướp đi tính mạng của cô, Diệp Nhân Sênh hoảng hốt chạy bừa, cũng
không đợi thang máy, khập khiễng đi lối thang bộ, khiến người phục vụ ở cửa
chính nhìn mà than thở.

Cô đi
rất nhanh, trực tiếp rẽ vào con đường nhỏ tối đen, cũng không biết mình muốn đi
đâu, dường như ngay cả chân cũng không đau. Từng bước từng bước dần dần thở hổn
hển, cồn rượu như dâng lên, từng chút từng chút ăn mòn trong óc.

Đi theo
phía sau là một dáng người cao to.

Diệp
Nhân Sênh lảo đảo đi một hồi, bỗng dưng ngừng lại, xoay người vung quyền ra, nhưng
lại bị người kia nhẹ nhàng đỡ được. Trong bóng tối không thể nhìn rõ hình dáng,
nhưng dưới ánh trăng mờ mờ lại cảm giác mình biết đó là ai. Lại lảo đảo xoay
người sang chỗ khác: “Ra là anh…”

“Để tôi
tiễn cô về.” Đường Dập nói nhỏ, đưa tay đỡ cô, lại bị Diệp Nhân Sênh nắm chặt: “Tiễn
tôi... tiễn thế nào? Nhà anh sao?”

Sênh mỗ
xem như đã say, nhất thời hóa thân thành bà dì đáng khinh, cầm lấy tay Đường
Dập không buông, sung sướng muốn ca hát.

Cô thật
sự đã say? Đường Dập ôm lấy Diệp Nhân Sênh mềm như sợi bún, tùy tiện cô giở trò
trên người mình.

“Ha ha
ha ha...” Cô lại đứng không vững, Đương Dập đưa tay kia tới, nhắt mắt đã bế
Diệp Nhân Sênh lên. Cô nằm trong lòng ngực anh ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt nhỏ,
giống như phát hiện ra châu lục mới: “Òa, đẹp trai quá.”

...

Đường
Dập đang định đỡ lấy cô, bất thình lình bị Diệp Nhân Sênh đẩy vào tường.

Lần này
anh không còn sức để đỡ cô.

Diệp
Nhân Sênh nhìn vào ánh mắt tối đen của anh, chỉ cảm thấy trên mặt vô cùng lạnh
lẽo, lúc này mới phát hiện thì ra mình đã khóc.

Vì sao
lại khóc...

Đường
Dập tựa vào tường, những giọt nước mắt che đi hình dáng thanh tuyển, im lặng
nhìn cô. Diệp Nhân Sênh đưa tay lên sờ soạng, tiếp là mặt, cuối cùng là... miệng.

Một nụ
hôn dài như thế, giống như muốn dùng hết mọi khí lực, cô chỉ cảm thấy anh dường
như cũng bị cô đẩy vào trong tường, nhưng chỉ trong chớp mắt đó, bàn tay đã
hung hăng nắm lấy eo cô, ôm cô thật chặt như sợ đột nhiên cô biến mất không
thấy gì nữa.

Một nụ
hôn ngạt thở thế này.

Bởi vì
tương tư ngạt thở như thế.

Báo cáo nội dung xấu