Đại thần manh động - Chương 36
Chương 36: Lần thứ hai chưa rửa tay
Tròng mắt màu đen
ngập nước, bước chân nhàn tĩnh, đường cong tuyệt đẹp cùng với lông vũ rực rỡ đa
dạng, trên quả đầu còn có một màu son như sắp sửa nở nụ hoa, đem nó làm nền thì
cực kì tươi mới.
Đây là một con gà
mái tơ rất đẹp.
Diệp Nhân Sênh
ngồi xổm xuống trước mặt gà mái, vẻ mặt hết sức ưu sầu.
Căn cứ theo nội
dung kịch bản mà đạo diễn Hồ đã thêm thắt vào, Khổng Tước tinh sẽ liều mạng
cùng với chồn tình, diễn viên nữ cùng với sư huynh sư muội đứng bên cạnh sung
sướng hóng xem, lúc con chồn bị thương trước khi tiểu sư muội làm cho “vũ trụ
nhỏ bé” của nữ chính bạo phát, đã thêm vào tình tiết vốn không có trong kịch
bản gốc: Tiểu Hoa vì cứu Khổng Tước tinh mà PK cùng chồn tinh và đã thành công
trở thành vật hi sinh, sau đó nhắm mắt tỏ vẻ vì Khổng Tước ca ca mà không uổng
công con gà là cô đã được sinh ra.
Toàn bộ lời kịch
của Diệp Nhân Sênh chỉ có ba chữ “A” “Không” “Phụt,” trong đó chữ thứ ba còn
phối hợp thêm động tác phun máu, chỉ có thể coi là trợ từ. Cô u buồn nhìn chằm
chằm vào tiểu gà mái, tiểu gà mái cũng u buồn nhìn chằm chằm cô, một người một
gà đều rất đau lòng.
Vai chồn tinh
cũng là mời một vị sư huynh trong Mã gia ban, bởi vì đánh diễn rất nhiều, hơn
nữa đặc hiệu với trang phục cũng rất là kinh sợ, cho nên thật sự không cần
thiết cần phải kĩ xảo đẹp mắt hay điều kiện bên ngoài, Diệp Nhân Sênh làm gà
mái tinh, hiển nhiên tài nghệ ngang hàng với chồn tinh, mấy ngày nay hai người
thường xuyên luyện võ cùng nhau, còn có cả Khổng Tước tinh đẹp trai cùng trao
đổi lời thoại.
Sắm vai Khổng Tước
tinh đẹp trai là một diễn viên trẻ tuổi có chút danh tiếng, tính cách cởi mở, Diệp
Nhân Sênh rất chờ mong có thể tập dượt lời thoại và diễn xuất với anh ta, nhưng
lời thoại của mình chỉ có ba chữ, hơn nữa những động tác tiếp xúc thân mật thật
sự đều là do tiểu gà mái làm, tuyệt đối không đến lượt cô. Lúc quay phim, tiểu
gà mái nhảy ra khỏi lòng nữ diễn viên, sau đó một làn sương khói bốc lên, Diệp
Nhân Sênh trên đầu cắm lông gà trong hình dạng cô gà mái ngồi ở đó, như bao bể
dâu cách xa.
Trước khi chết
mặt Diệp Nhân Sênh giàn giụa nước đường, cô ngẩng đầu một góc bốn mươi lăm độ
đau buồn, tay phải run rẩy giơ lên, chưa đến một nửa đã ngã xuống ngiêng đầu ợ
cái rắm. Sau đó là cảnh Khổng Tước tinh đẹp trai điên cuồng than khóc, lúc ấy
Diệp Nhân Sênh đã đi rửa sạch mặt mũi, căn bản không có nói chuyện tình cảm với
người ta nhá nhấc bàn!
Đúng là người có
lịch sử bi ai nhất nha...
Sau lại thì làm
chỉ đạo kĩ thuật cho Đản Đản, nữ chính có rất nhiều động tác cần phải có khí
lực, Diệp Nhân Sênh nhiệt huyết sôi trào, Đản Đản không có bản lĩnh, nhưng hơn
ở thái độ học hỏi, học rất mau, hai người đi lại với nhau nên cũng khá thân
thuộc, ngày hôm đó khi kết thúc buổi luyện tập động tác, Diệp Nhân Sênh đã
không cần gọi cô là Đản Đản, mà là theo tên khai sinh của Đản Đản là Thiệu Ngọc
Khiết mà gọi là Ngọc Khiết.
“Tiểu Diệp buổi
tối rảnh không? Trợ lí tôi nói bên này có một quán lẩu không tệ đâu.”
Lẩu! Hai mắt Diệp
Nhân Sênh lộ ra tia nhìn thèm muốn.
“Cái này...” Cô
hơi ngượng ngùng: “Tôi có lẽ...”
Thiệu Ngọc Khiết
thấy cô mất tự nhiên, liền vỗ bả vai của cô rồi cười nói: “Người của công chúng
ra ngoài ăn một bữa cơm thực không dễ dàng gì, Tiểu Diệp cô phải đi theo bảo vệ
tôi thôi!”
Lập tức cảm giác
anh hùng của Diệp Nhân Sênh bành trướng: “Không thành vấn đề.”
Vì thế sau khi
tạm biệt Mã Thiến Thiến, Diệp Nhân Sênh liền ngồi lên ô tô của trợ lí Thiệu
Ngọc Khiết, ba cô gái lén lút vào quán ăn, từ bên ngoài Diệp Nhân Sênh đã nghe
thấy tiếng bếp lửa cùng với mùi hương từ trong nồi tỏa ra, vẻ mặt nhộn nhạo, nhưng
không biết trong quán sớm đã có người.
Cho nên vì thế, cô
nhìn chằm chằm vào mấy diễn viên trong ekip cùng trợ lí của họ, cảm thấy giống
như một bóng đèn công suất rất nóng và siêu sáng bóng...
“Để cậu đợi lâu
rồi, Đường Dập.” Thiệu Ngọc Khiết mỉm cười giơ tay ra.
“Khách khí quá.”
Đường Dập cười cười, Quách Khả Kiêu cũng đứng lên: “Mấy cô đến rất đúng lúc, bọn
tôi tất nhiên phải đến trước rồi, làm sao có thể để cho chị em phụ nữ chờ chúng
ta chứ.”
Anh ga lăng giúp
Thiệu Ngọc Khiết kéo ghế ra, Thiệu Ngọc Khiết nói cảm ơn, sau đó quay sang Diệp
Nhân Sênh đã muốn hóa đá: “Đây là trợ lí đạo diễn hành động Tiểu Diệp, mấy
người quen nhau sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Khóe mắt Quách Khả Kiêu giật giật, dường như là đang nhớ lại mấy chuyện không
hay.
“Tôi đã xem qua
cái cảnh cô diễn.” Đột nhiên Đường Dập mở miệng: “Diễn rất tốt.”
Diệp Nhân Sênh vò
đầu cười ngốc nghếch: “Đâu có đâu có, ha ha ha ha.”
Chỉ có ba lời
thoại và hóa trang gà mái thì làm sao có thể nhìn ra diễn được rất tốt chứ, nhấc
bàn!
Trợ lí của Thiệu
Ngọc Khiết cười trộm một tiếng, nhất thời khiến Quách Khả Kiêu cũng nhịn không
được mà cười rộ lên, cái cậu Đường Dập này, tuyệt nhiên không biết như thế nào
là lấy lòng con gái, bắt chuyện cũng gượng gạo quá đi.
“Tiểu Diệp lần
đầu đóng phim, rất lợi hại.” Quách Khả Kiêu bưng li rượu lên hỏi thăm cô, tròng
mắt không chớp nhìn chằm chằm cô.
… Cấm cô đem
chuyện hôm đó kể ra.
Cái tên này đã
muốn cô cam đoan rất nhiều lần rồi, nhưng mà cô cũng hơi thấy áy náy, nói thế
nào đi nữa thì Quách Khả Kiêu bị dọa đến mức chạy ra khỏi rạp cũng có một phần
lỗi của cô, Diệp Nhân Sênh tiếp tục cười ngây ngô.
… Yên tâm yên tâm
tôi sẽ không nói đâu.
Dù sao thì Quách
Khả Kiêu cũng không dám trước mắt Đường Dập lại liếc mắt đưa tình với Diệp Nhân
Sênh, đành phải từ bỏ như vậy. Nhưng anh ta không ngờ rằng, tên đầu sỏ khiến
anh thất bại chính là cái tên đang tỏa khí hàn ngồi bên cạnh kia.
Diệp Nhân Sênh
cảm thấy không khí có hơi kì lạ, cái này rõ ràng là Thiệu Ngọc Khiết hẹn Đường
Dập ra ngoài, bởi vì cả hai đều dẫn theo trợ lí, cho nên theo phương diện làm
việc, không được nói chuyện tình cảm riêng tư.
Mà Thiệu Ngọc
Khiết hẹn cô, cũng có thể chỉ là muốn thân hơn với cô một chút, hơn nữa cô chỉ
là một lính mới tép riu chỉ đạo hành động, không hề biết gì về giới giải trí, cho
nên ở đây cũng không có gì nguy hại.
Còn suy nghĩ của
người nào đó chỉ dừng lại trên đồ ăn, nắp nồi lẩu mở ra, bánh răng nhỏ trong
đầu Diệp Nhân Sênh đã không còn hoạt động.
Chuyện đau khổ
nhất trên thế giới, đó là bạn rõ ràng rất đói, nhưng vẫn phải giả vờ như bình
thường.
Hai miếng thịt
cừu cách chỗ Diệp Nhân Sênh rất xa, cô lại ngại đứng lên. Làm quái gì mà đám
người kia ăn mà cứ như khó sinh thế chứ... nhai từ từ chậm nuốt, tướng ăn tao
nhã, mạnh mẽ một chút thì sẽ chết sao?
Thịt thịt thịt
thịt thịt! Sắp có người lấy thịt đi rồi!
Trong miệng cô
đang nhai nấm, nhìn chăm chú vào đĩa thịt cừu nằm đối diện, căn bản không nghe
rõ mấy người kia đang nói chuyện gì. Sau đó... một đôi đũa bỗng nhiên thả miếng
thịt cừu vào trong bát cô.
Diệp Nhân Sênh
hai mắt sáng rực lập tức ngẩng đầu lên, trông thấy mắt Đường Dập tối đen như
mực.
Là bị hiểu lầm
như con khỉ nôn nóng, hay là đang nhớ lại lần tiếp xúc gần gũi trước đó, Diệp
Nhân Sênh cũng không rõ, chỉ là đỏ mặt, trong lòng có mấy con voi chạy qua.
Đường Dập thu đũa
lại, nhất thời cô thấy vô cùng đau đớn.
Cái chạm mặt tỉnh
bơ này đã sớm lọt vào trong mắt bạn học Quách Khả Kiêu lão luyện trong tình
trường, anh cảm thấy Diệp Nhân Sênh vô cùng hoài nghi, cho dù là nhược điểm của
mình bị cô nắm trong tay...
Đó là cái nhược
điểm quái gì chứ á nhấc bàn! Một cô gái lại có thể thích xem phim kinh dị là
phim kinh dị đấy, cái sở thích này vốn không thể tha thứ!
Trong lòng mỗ
Quách bắt đầu kế hoạch hừng hực thiêu đốt tiêu diệt Diệp Nhân Sênh.
Mỹ vị trước mặt, hiếm
khi thấy Diệp Nhân Sênh có thể nhớ đến việc mình quên.
... Kí tên!
Vừa hay Đường Dập
lúc này rời bữa đi toilet, Diệp Nhân Sênh lén lấy giấy bút từ trong túi xách ra,
giả vờ đau bụng, cũng lén lút chạy ra ngoài.
Đường đại minh
tinh đi đến đâu là bên cạnh đều có một đám người, muốn tìm riêng anh ta để được
kí cái tên cũng không dễ dàng gì. Diệp Nhân Sênh “bịn rịn” bên WC một hồi lâu
mà không thấy anh đi ra, dứt khoát thật sự vào nhà vệ sinh, vừa mới mặc quần đi
ra, đã trông thấy bóng Đường Dập thấp thoáng ở cửa. Cô vội vàng đuổi theo.
“Khụ... có thể
giúp tôi kí tên được không...” Diệp Nhân Sênh chặn Đường Dập lại, ngại ngùng
vò đầu.
“Không phải đã
kí một lần rồi sao?” Đường Dập đội mũ lưỡi trai màu đen, vành mũ kéo xuống cực
thấp, chỉ có thể thấy được đường viền vòm họng trắng nõn mà thanh tuyển cùng
với đôi môi mỏng tuyệt đẹp.
“À, đúng là đã
kí tên...” Dường như không nhìn thấy ánh mắt của anh khiến Diệp Nhân Sênh thả
lỏng đôi chút: “Đây là hai cô bạn khác của tôi...”
Cô nói như vậy, tức
là nói kí tên lần thứ nhất cũng là tặng bạn mình, khóe miệng Đường Dập cong
lên, đưa tay đón lấy giấy bút trong tay cô.
Đột nhiên có
người chạy nhanh từ cầu thang xuống chỗ rẽ, đâm vào Đường Dập khiến anh vô tình
đè lên người cô, Diệp Nhân Sênh vội vàng lui về sau, nhưng dù vậy cũng bị đè
lên tường.
Nhưng hình như
Đường Dập không đứng dậy.
Đột nhiên toàn bộ
thần kinh của Diệp Nhân Sênh đều tập trung vào bên tai, anh cúi đầu, đôi môi
mỏng khẽ mở ra, hơi thở lướt nhẹ bên cổ cô, ngứa ngáy tê dại nói không nên lời.
“Mũ.”
Diệp Nhân Sênh cả
kinh, lúc này mới phát hiện ra mũ của Đường Dập rơi trên đất.
Cho dù Diệp Nhân
Sênh có mù mờ đến đâu, nhưng cũng biết tại nơi lắm thấy nhiều ma như thế này
thì việc bại lộ thân phận rất nguy hiểm, chỉ riêng việc Đường Dập với Thiệu
Ngọc Khiết gặp nhau, không biết rằng có thể bị đám chó săn tạo ra bao nhiêu vụ
scandal nữa.
Cô quả quyết, nắm
chặt bàn tay của Đường Dập đang đặt trên vai mình, không đi nhặt mũ, Đường Dập
phối hợp cúi đầu, cơ hồ cúi sắp đến trước ngực cô, cũng không biết anh có mở to
mắt hay không, Diệp Nhân Sênh đỏ mặt, nhanh chóng đưa tay ôm eo Đường Dập, đột
nhiên cảm thấy thân hình anh vừa động, dường như mất tự nhiên mà cứng lại.
“Uống nhiều quá
mau đi thôi!” Diệp Nhân Sênh lớn tiếng, sau đó vội vàng dìu Đường Dập đi qua
cánh cửa sau gần nhất.
Hai người đi được
một hồi, cho đến lúc rẽ vào một con ngõ nhỏ tối đen mới mau chóng tách nhau ra.
Không thể tưởng
được người này thoạt nhìn thấy gầy như thế, thì ra dáng người lại không tệ lắm,
Diệp Nhân Sênh rụt lại bàn tay khi nãy đặt bên hông anh, xấu hổ cười cười, đột
nhiên nhớ lại, có vẻ như cô vẫn là đi vệ sinh xong mà chưa rửa tay...
...
Bí mật này tuyệt
đối có thể dẫn vào mộ phần.
“Chắc là không ai
nhìn thấy đâu.” Diệp Nhân Sênh đánh trống lảng.
“Cám ơn.” Anh
nhìn Diệp Nhân Sênh: “Tôi nợ cô một ân tình.”
“Cái này thì là
gì chứ...” Diệp Nhân Sênh không tự nhiên cười cười, đầu hẻm có một chiếc xe con
lái qua, đèn xe sáng ngời hắt lên người Đường Dập, bờ môi của anh vô cùng tuyệt
vời, mới mươi phút trước còn dừng lại bên tai cô.
Mà âm thanh của
anh, nghe giống như Lệnh Hồ vậy.
Diệp Nhân Sênh
ngẩn ngơ, lập tức cảm giác não của mình bị “bồi bổ” quá, thậm chí nghe tiếng mà
cũng không rõ ràng, hơn nữa trên Thế giới này người có giọng nói giống nhau vô
cùng nhiều, mà người trước mắt, không có khả năng trùng với Lệnh Hồ.
Ngày hôm sau lại
xuất ngoại.
Tối hôm qua Đường
Dập gọi điện cho Quách Khả Kiêu, nói sơ qua tình hình lúc đó, năm phút sau mấy
người bọn họ chạy đến, buổi tiệc liên hoan kết thúc trước thời hạn. Diệp Nhân
Sênh cảm thấy ánh mắt của Quách Khả Kiêu như muốn nhìn xuyên qua mình, người
này lòng dạ tiểu nhân quá đi, cô cần gì phải nói chuyện nhàm chán như vậy chứ...
Cô ngồi nghỉ dưới
mái lều, hớp một ngụm nước khoáng, không nghĩ rằng Đường Dập cũng ngồi đây, Diệp
Nhân Sênh cảm giác không biết nên nói chuyện thế nào với Đường Dập, liền cúi
đầu lấy điện thoại ra bấm loạn.
… Đang làm gì
thế?
Cô bấm phím OK, trong
lòng đầy chờ mong.
… Mới xong việc, đang
nghỉ.
… Ừ, ta cũng đang
nghỉ ngơi đây.
… Cuối tuần này
có thể lên mạng không?
Đồ đệ đại nhân
rảnh? Diệp Nhân Sênh hưng phấn.
… Không thành vấn
đề.
Cô còn đang nghĩ
đến địa điểm lên mạng cuối tuần, lập tức nhớ lại vụ kí tên cho Trình Mạt Mạt
và Mễ Đóa, nhất thời tìm được chủ đề với Đường Dập.
“Hôm qua giúp tôi
kí tên...” Diệp Nhân Sênh dò xét nói, bỗng phát hiện Đường Dập đang nhắn tin, đành
phải khó khăn ngậm miệng.
“Ừm?” Hình như
anh đã gửi tin nhắn xong, ngẩng đầu nhìn cô. Diệp Nhân Sênh luôn không dám nhìn
thẳng vào mắt Đường Dập, cô trốn tránh, đột nhiên di động vang lên.
“Sẽ lại giúp tôi
kí tên chứ.”
“Ừ, buổi tối có
được không?”
“Được.”
Tuy không biết vì
sao phải chờ đến tối, nhưng Diệp Nhân Sênh vẫn vui vẻ hưng phấn, Lệnh Hồ chủ
động hẹn cô lên mạng, a a a thật vui vẻ.
… Buổi chiều một
chút, Niệm Anh cốc.

