Đại thần manh động - Chương 09

Chương 9: Thú cưng Hỏa Hồ

Tục ngữ
nói, “Biệt tăm ba ngày, lúc về khiến người ta nhìn bằng con mắt khác.”

Huống
chi cô đã không gặp bọn Lưu Ly Nhược Ngư kia hai tuần rồi, lúc này gặp nhau lần
nữa, nhất thời liếc nhìn thấy số giá trị trên cột RMB của cô ta và Đón Gió Nghe
Mưa, quả thật là một sự chênh lệch.

Lúc
trước cô đưa Lệnh Hồ đi thăng cấp phải sau hơn hai tháng mới lên đến cấp tám
mươi... Còn mấy người này đã hơn tám mươi cấp, hình như sắp bằng cô rồi. Mới
hai tuần lễ mà!

Diệp
Nhân Sênh thay đổi góc nhìn, quả nhiên trúng mai phục.

Hơn
mười người chơi trên đầu đội cái tên Mưa Phùn Gió Mát Lâu rải rác xung quanh, bọn
khốn này chắc chắn vừa dùng thuốc nước ẩn thân, lại không biết thế nào đi giết
nick nhỏ làm mình chuyển thành tên tím, sau đó lại đến đánh lén bọn cô. Đón Gió
Nghe Mưa chính là bang chủ của Mưa Phùn Gió Mát Lâu, tuy Bang phái của hắn chỉ
xây dựng trong thời gian ngắn ngủi, nhưng tốt xấu gì thì cũng từng cầm quyền
trụ cột ở bang khác, ngoại trừ Lưu Ly Nhược Ngư và mấy người bạn của cô ta, còn
lại đều là mãn cấp.

Bọn
Không Tàng bị giết trở tay không kịp, lập tức phẫn nộ.

[Bang
phái] Thân Hổ Chấn Động: Ta khinh bỉ bọn chúng giở thủ đoạn!

[Bang
phái] Không Tàng Pháp Sư: Dưỡng khí cả nhà chúng nó…!

[Bang
phái] Sỉ Sỉ: Chúng ta cùng sống lại giết bọn nó bằng được.

[Bang
phái] Sênh Sênh Ly Nhân: Đừng…

[Bang
phái] Sênh Sênh Ly Nhân: Cần gì chứ, vừa nhìn là đã biết bọn chúng đã chuẩn bị
đầy đủ, chúng ta ít người, nếu lại gọi người thì nhất định sẽ đánh lằng nhằng
mãi, chúng ta làm thế làm gì, lãng phí thời gian với cái Bang phái ngu ngốc thế
làm gì.

[Bang
phái] Hoa Vương: Đúng thế đúng thế, mọi người đừng lãng phí thời gian nữa, dù
sao ban nãy giết ta cũng đã chết.

Kì thật
ngay lúc đầu Diệp Nhân Sênh cũng không có như thế, lúc trước còn là vì để trả
thù ngược lại Ma phái cô mới chơi game này, nhưng sau một thời gian chơi, làm
bác sĩ thường xuyên bị người ta ngược, nếu mỗi lần bị giết đều muốn đi tìm
người báo thù, không nói lãng phí thời gian, còn không duyên cớ bị chọc một
bụng tức, có một số người khi bạn tức giận họ càng thấy vui, nếu bạn không để ý
tới họ, ngược lại họ sẽ không thấy thú vị nữa. Cho nên khi cô bị giết chưa bao
giờ gọi người cũng không oán thán chửi bới, nếu không đi chỗ khác thì cũng
thoát mạng, đây chỉ là một game online, mọi người chỉ cần vui vẻ, thật sự không
cần phải đến mức tính toán chi li.

Nhưng
mà con trai ấy, nhiều ít gì cũng có huyết khí mạnh mẽ nuốt không trôi cục tức
này, nhưng đương sự Hoa Vương đã nói như vậy, mọi người chỉ hung hăng mắng vài
câu, sau đó liền trở về thành.

[Mật ngữ]
Hoa Vương nói với bạn: Sênh Nhi à, tớ rất là không vui.

[Mật
ngữ] Hoa Vương nói với bạn: Lão nương thật sự không cần cái loại bỏ đi này, cho
nên mới không dài dòng trực tiếp li hôn, cũng không phải vì sợ cô ta.

[Mật
ngữ] Hoa Vương nói với bạn: Cô ta dám giẫm lên mặt mũi tớ.

[Mật
ngữ] Bạn nói với Hoa Vương: Chị bảo này, đấy là đáng đời cậu, ai bảo cậu chọn
Ngọc Thanh cho tớ…

[Mật
ngữ] Bạn nói với Hoa Vương: Bằng không tớ đã giày xéo cô ta một trăm lần, một
trăm lần đó.

[Mật
ngữ] Hoa Vương nói với bạn: Sớm muộn gì cũng có ngày lão nương báo thù (biểu
tượng lửa giận).

[Mật
ngữ] Bạn nói với Hoa Vương: Ừm, lúc giết cô ta nhớ chụp màn hình lại cho tớ.

Lộ Mỹ
Hà phát tiết thoải mái với Diệp Nhân Sênh, vui vẻ quyết định log-out, nhưng thi
thể vẫn còn lại đó để bọn khốn kia cứ canh giữ, Diệp Nhân Sênh đối với sự giác
này của cô ấy cũng có chút khen ngợi, nên cũng quay trở lại nghĩa địa yếu ớt
sống lại, Gió Mát Mưa Phùn Lâu có thể không phái người canh chừng nghĩa địa, nhưng
không ngờ rằng bọn hắn không thể phản kháng đã chuồn đi.

Trong
năm phút đồng hồ sống lại không thể đánh quái, Diệp Nhân Sênh nhập đội với Lệnh
Hồ, truyền tống về thành bán tạp vật, chuẩn bị tiếp tục đưa tiểu đồ đệ đi thăng
cấp, chợt thấy trên kênh Thế giới có mấy người, đều là những ID vô cùng quen
thuộc.

[Thế
giới] Sỉ Sỉ: Ối giời ơi, tên tím ngày nào cũng có, nhưng hôm nay đặc biệt
nhiều.

[Thế
giới] Không Tàng Pháp Sư: Tọa độ 64, 145

[Thế
giới] Bánh Mỳ Đại Vương: Tới nào tới nào không thể bỏ qua, tên tím mãn cấp, thể
nào cũng có trang bị thượng hạng.

[Thế
giới] Thân Hổ Chấn Động: Ta Thân Hổ Chấn Động

[Thế
giới] Dưới Bụng Thu Lại: Ta Dưới Bụng Thu Lại

[Thế
giới] Mã Cách Lệ Tiên Sinh: Ủa sao không thấy Hoa Cúc huynh đâu?

[Thế
giới] Thân Hổ Chấn Động: À, lão Ngũ bị tiêu chảy, Hoa Cúc đang ở trên giường
dưỡng bệnh.

... Phụt,
bọn họ thật biến thái...

[Thế
giới] Vị Ương Vị Ương: Chúng ta giết người bị lùng bắt, liên quan gì đến các
ngươi? Đúng là bệnh.

[Thế
giới] Lưu Ly Nhược Ngư: Hoa Vương kêu người, cớ sao không cho chúng ta gọi
người?

[Thế
giới] Mỹ Lệ Bì: Đồ khốn, đồ khốn.

[Thế
giới] Sỉ Sỉ: Đồ khốn ta nhớ ngươi muốn chết.

[Thế
giới] Không Tàng Pháp Sư: Hả, ta có nói đến các người sao, lũ gà?

[Thế
giới] Bầu Tiên Tử: Gà...

[Thế
giới] Bánh Mỳ Đại Vương: Không Tàng là vua nội mà.

[Thế
giới] Thân Hổ Chấn Động: Tiểu Bầu muội muội là vua sự thật.

... Tiếp
tục phụt, xem ra Lưu Ly Nhược Ngư khó địch nổi lại bốn cái miệng...

[Thế
giới] Đón Gió Nghe Mưa: Bang chủ hòa thượng ra nói chuyện đi.

[Thế
giới] Không Tàng Pháp Sư: Lão tăng ở đây.

[Thế
giới] Đón Gió Nghe Mưa: Những chuyện này là chuyện riêng của ta và Hoa Vương, không
cần các ngươi nhúng tay vào.

[Thế
giới] Không Tàng Pháp Sư: Lão tăng giúp Hoa Hoa cũng là chuyện riêng của chúng
ta, cũng không cần các ngươi nhúng tay nào.

[Thế
giới] Lưu Ly Nhược Ngư: Giết các ngươi cũng không oan uổng tí nào, còn dám đến
đây kêu gào?

Diệp
Nhân Sênh không nhịn được, gõ một hàng chữ.

[Thế
giới] Sênh Sênh Ly Nhân: Ha ha, người truy nã là vợ mình, đúng là một gã đàn
ông vinh dự, còn phái một đám tên tím đến canh chừng ở đây, dùng thuốc nước ẩn
thân không nói, nhưng tất cả đều là tên tím, thật giống như là biết có người
tới... Đúng là trâu bò trâu bò.

[Thế
giới] Mễ Già Lặc: Hả? Thần phái chơi nội chiến, đến xem.

[Thế
giới] Lâm Tiểu Vũ: Ma phái tỏ ra áp lực rất lớn.

[Thế
giới] Ô Liệt: Thần phái 2B vốn ít người, còn muốn chiến tranh nội bộ, Ma phái
thấy thật tiếc.

[Thế
giới] Lăng Tiêu Tiêu: Bọn chó Ma phái đặc biết thích gọi người, đây đã là cái
gì chứ…

Đón Gió
Nghe Mưa không nói, nhất thời tắt lửa, đề tài rất nhanh đã bị hai phái Thần - Ma
quay sang mắng chửi nhau. Diệp Nhân Sênh hài lòng cưỡi con ngựa đỏ thẫm của
mình chạy về hướng Lệnh Hồ, đúng lúc đột nhiên Hệ thống hiện lên một hàng chữ
nhỏ.

[Hệ
thống] Bạn tốt của bạn là Đón Gió Nghe Mưa đã log-out.

Cô sửng
sốt, lúc này mới nhớ lại là trong danh sách Bạn Tốt chưa xóa hắn, chỉ nhìn cái
tên này thôi cô đã thấy ghê tởm rồi. Diệp Nhân Sênh vội vàng xóa tên hắn, từ
đằng xa đã nhìn thấy Lệnh Hồ tám mươi bốn cấp một mình đấu với quái Hỏa Hồ, nhất
thời cảm thấy oán niệm, quả nhiên là chức nghiệp gì cũng là mạnh mẽ hơn bác sĩ...

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Đồ đệ à…

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Ngươi đã có thể chọn quái tám mươi bốn cấp rồi, không
cần phải làm nhiệm vụ hơn bảy mươi cấp đâu.

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Chúng ta đến NPC cấp tám mươi nhận nhiệm vụ đi.

[Đội
ngũ] Lệnh Hồ: Ừm, tùy ngươi.

Đồ đệ
vẫn là lãnh đạm, Diệp Nhân Sênh sớm đã quen, liền đứng tại chỗ chờ anh. Lệnh Hồ
giết quái xong, gọi ra một con ngựa đỏ thẫm giống của Diệp Nhân Sênh như đúc, nhưng
lại đi ngược hướng lại.

[Đội
ngũ] Lệnh Hồ: Chờ ta đi giao nhiệm vụ đã.

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Được.

Thừa
dịp này Diệp Nhân Sênh đi vệ sinh, lúc trở lại đã thấy trên màn hình xuất hiện
một khung vuông.

Lệnh Hồ
muốn giao dịch với bạn, [Đồng ý] [Từ chối]


click vào đồng ý, con chuột vừa bấm thì trong giao dịch xuất hiện một thứ màu
đỏ: Thú cưng Hỏa Hồ, cấp một, sủng vật hiếm, có thể dùng kĩ năng mị hoặc, khiến
đối phương ngủ say trong tám giây.

Thú
cưng Hỏa Hồ.

Diệp
Nhân Sênh tròn mắt, sủng vật này trong Đỉnh Hoa Sơn online có không ít, nhưng
đại đa số đều dùng tiền để mua, thật sự phải có vận may mới có thể có được khi
làm nhiệm vụ, mà thú cưng Hỏa Hồ này khi PK rất được Hệ thống sủng ái, trình độ
biến thái đến nỗi khiến người ta líu lưỡi, đầu tiên phải lặp đi lặp lại nhiệm
vụ giết một trăm con hồ li mười lần, sau đó mới có thể giận được nhiệm vụ giết
yêu hồ từ NPC, nhưng khi làm xong nhiệm vụ chưa chắc NPC đã thưởng cho thú cưng,
xác suất năm phần nghìn, một khi không thưởng mà còn muốn làm tiếp, thì phải
tuần hoàn lặp đi lặp lại mười lần làm nhiệm vụ giết yêu hồ như thế...

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Vận may của đồ đệ ngươi bạo phát!

[Đội
ngũ] Lệnh Hồ: Ừm, chẳng qua là thử xem sao, không nghĩ rằng lại nhận được.

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Thật sự tặng ta…?

[Đội
ngũ] Lệnh Hồ: Ta không thích đem theo sủng vật

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân:...

Tuy nói
thế, nhưng Diệp Nhân Sênh vẫn còn nhớ rõ, hôm trước khi đi ngang qua đây cô đã
oán giận vô tình buột miệng muốn có một thú cưng con cáo, nếu Lệnh Hồ không
thích sủng vật, thì cần gì phải làm mười lần nhiệm vụ hồ li? Nhiệm vụ kia nếu
người không có tính nhẫn nại thì đã hỏng mất, huống gì anh làm mười lần...

Nói cho
cùng, tuy rằng rất có thể vì anh nhàm chán nên mới làm như vậy, nhưng ít nhiều
gì thì cũng có chút liên quan đến cô.

[Đội
ngũ] Sênh Sênh Ly Nhân: Đồ đệ... ngươi thật tốt!

[Đội
ngũ] Lệnh Hồ:...

Trên
bản đồ hai chấm xanh đứng gần nhau, hai người không nói gì thêm nữa. Diệp Nhân
Sênh còn đang đắm chìm trong cảm xúc không thể kiềm chế, được người ta coi
trọng thật kì diệu, tuy rằng cô từng oán trách đồ đệ không đáng yêu vì chẳng
chịu gọi là sư phụ, nhưng lúc này cô cảm thấy Lệnh Hồ là một đồ đệ hoàn mĩ
không cần so đo gì hết, tính cách trầm ổn thao tác phong tao, lại có rất nhiều
RMB rất nhiều RP...

Lúc cô
còn đang mơ màng, đột nhiên nhân vật bỗng đứng lại tại chỗ, ngay sau đó con ngựa
đỏ thẫm của cô biến mất, trên đầu bay lên một giá trị màu đỏ -128.


người đánh lén! Phản ứng đầu tiên của Diệp Nhân Sênh chính là tạo cho mình một
kết giới sinh mệnh, sau đó nhanh chóng chạy về phía Lệnh Hồ, nói đùa gì chứ, cô
là bác sĩ không thể một mình đấu với người khác được...

Lệnh Hồ
hiển nhiên cũng phát hiện ra điều bất thường, quay đầu về hướng cô, tăng thêm
trạng thái rồi sau đó vọt mình ra phía sau cô, Diệp Nhân Sênh thay đổi góc nhìn,
trông thấy một nữ Phạm Âm bị Ma Ẩn công kích hiện thân, cô lập tức đến gần thêm
máu cho cho Lệnh Hồ, đồng thời kết giới sinh mệnh trên người cũng hết thời gian,
quay lại phá lực công kích của nữ Phạm Âm, ngay sau đó Lệnh Hồ cũng hạ một đao
giết người.

Nhưng
tên của hai người lại đột nhiên đổi màu.

[Hệ
thống] Chúc mừng bạn đã đi săn thành công, đạt được giải thưởng truy nã năm
mươi lượng.

Diệp
Nhân Sênh ngẩn người ra, thì ra người đánh lén cô lại là người bị lùng bắt, cô
di chuột đến thi thể của nữ Phạm Âm kia, Thần phái tám mươi mốt cấp Phạm Âm, Tố
Thủ Tiêm Tiêm.

Tên này
hình như đã gặp ở đâu đó.

Cô cảm
thấy có điều gì đó, nếu Tố Thủ Tiêm Tiêm có thể công kích cô, như vậy cô tất
nhiên sẽ thành tên tím, nhưng đồng thời cô ta lại bị lùng bắt, mới tám mươi mốt
cấp, vì sao phải đánh lén một người chín mươi cấp như mình, chẳng lẽ cô ta xem
thường cô là bác sĩ?

Nếu
không phải như vậy... thì chỉ có một nguyên nhân, giết người truy nã sẽ chuyển
thành tên tím.

Tố Thủ
Tiêm Tiêm muốn cô tên tím.

Trong
đầu Diệp Nhân Sênh hiện lên vô số suy nghĩ, nhưng tất cả đã có đáp án từ một
người chơi cách đó không xa.

[Đối
diện] Lưu Ly Nhược Ngư: Gọi Kê Kê Phục Kê Kê đi bắt Tiêm Tiêm đi

[Đối
diện] Lưu Ly Nhược Ngư: Con tiện nhân kia đã chuyển thành tím

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Vì thế chương sau... Nhân
Sênh anh dũng không cần hỏi...

Báo cáo nội dung xấu