Nếu Gặp Người Ấy, Cho Tôi Gửi Lời Chào - Chương 02 - 03
2.
Rời khỏi cửa hàng, tôi và Misaki đi bên nhau trên con đường đêm dẫn đến ga.
“Cảm ơn anh về bữa ăn. Ngon lắm.”
“Nghe em nói vậy là anh vui rồi.”
Misaki khoác áo cardigan trắng bên ngoài bộ váy liền màu kem. Một bộ cánh
mềm mại, khiêm nhường, phù hợp với nàng.
“Nhất định…” Misaki nói. “Anh lại kể cho em nghe tiếp câu chuyện nữa nhé?”
“Đương nhiên rồi,” tôi trả lời. “Nếu em thích nghe.”
Sau ba lần hẹn hò, đến hôm nay không khí gượng gạo giữa hai chúng tôi cũng
bắt đầu được nới lỏng. Đều là nhờ hai người bạn thân lập dị thuở nào. Cảm giác
như là tình thế khó xử giữa chúng tôi được gỡ rối nhờ những người bạn cũ ngẫu
nhiên đi ngang qua. Chuyện hẹn hò của chúng tôi vẫn còn cần đến những người trợ
giúp.
Giá mà tôi là tuýp người có thể xử lí linh hoạt khi hẹn hò ăn uống với phụ
nữ thì có lẽ đã không phải khổ sở như thế này.
Năm nay tôi sang tuổi ba mươi. Ấy vậy mà tôi vẫn phải nếm trải những tháng ngày
chán ngắt chưa có được một cuộc gặp gỡ với cô gái nào đủ để gọi là “người yêu.”
Ai đó bảo tôi là kẻ chậm lớn thì cũng chẳng sai, nhưng tôi cho rằng mình là một
kẻ mộng tưởng ngây ngô đã lí tưởng hóa quá mức về duyên kì ngộ của mình với phụ
nữ. Nói cách khác, tôi là kẻ truy tìm cô độc, cả đời theo đuổi duy nhất một
người con gái bằng niềm tin vững chắc của bản thân. Vì tôi muốn nghĩ rằng, việc
tôi nhút nhát đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt phụ nữ, chỉ là một trong
những lí do vớ vẩn gây ra tình trạng cô đơn của mình.
Dĩ nhiên là tôi cũng có một, hai kỉ niệm ngọt ngào với phụ nữ. À mà không,
phải ba bốn ấy… Tầm tầm đấy.
Nụ hôn đầu đời của tôi vào năm mười bốn tuổi. Về xuất phát điểm thì không
hẳn tôi bị mọi người bỏ xa. Còn về khoản tình dục, tôi cũng kịp trải nghiệm
trước khi tốt nghiệp đại học. Mặc dù không đến mức tự mãn kiểu “Thấy chưa!”
nhưng tôi nghĩ mình cũng không nghèo nàn kinh nghiệm đến mức bị khinh thường.
Mùa thu năm thứ ba đại học, một ngày không lâu sau khi học kì mùa thu bắt
đầu. Dưới sự dẫn dắt của một chí khóa trên, tôi đã nhẹ nhàng, khẽ khàng, vượt
qua ranh giới của cuộc đời. Tôi nghĩ là cũng có tình cảm. Không muốn nghĩ đó là
sự thương cảm. Chị ở trong nhóm seminar cùng tôi, hơn tôi một khóa. Đã xin được
việc làm trong một nhà xuất bản văn học thiếu nhi.
Tình cờ khi tôi đang một mình ăn bữa trưa set C ở nhà ăn sinh viên (chuyện
set C thì chẳng phải tình cờ), chị ấy lại gần bắt chuyện. Chị kể chị đang nuôi
cá thần tiên. Nó không được khỏe. Và thế là chúng tôi quyết định về nhà chị.
Một chung cư gần trường.
Vấn đề được giải quyết ngay tức khắc. Do nhiệt độ nước quá cao (bấy giờ
trời đã vào thu nhưng cái nóng mùa hè vẫn ngoan cố bám trụ), bể cá lại đặt ở
nơi hứng nắng xiên khoai. Phải luôn buông rèm thấp xuống và hẹn giờ mở điều hòa
trong phòng lúc hai giờ chiều kể cả những lúc vắng nhà. Làm vậy chắc chắn vấn
đề sẽ được giải quyết.
Sau đó tôi được chiêu đãi trà quế tại phòng khách. Chị ngồi xuống cạnh tôi
với điệu bộ không hề khách khí. Tự nhiên không ngại ngần.
Toàn thân tôi cứng đờ, y như lấy đồng hồ ra tính, cứ năm giây tôi lại đều
đặn đưa tách trà lên miệng. Tinh thần căng thẳng tới mức tội nghiệp.
“Lúc nào em cũng ăn cơm một mình nhỉ,” chị nói.
“Đúng thế… Dạ vâng, đúng thế.”
“Tại sao?” Chị hỏi. “Ngay cả trong phòng seminar, lúc nào em cũng ngồi một
mình cạnh cửa sổ.”
“Vì em thích ở một mình,” Tôi trả lời. “Thích ở trong một thế giới nhỏ đang
kết thúc.”
“Là dân cư duy nhất trên một hành tinh nhỏ?”
“Đại khái thế.”
Chị thở phù một tiếng, đưa tay vén sợi tóc dài vương trên mặt. “Con gái không
sống được trên hành tinh đó sao?”
Đây là lời bộc bạch gì chăng? Tôi giữ tách trà nơi miệng lâu hơn mức cần
thiết. Trà quế đã cạn tự bao giờ.
“Cái đó…” Tôi ngập ngừng, rồi thổ lộ với chị sự thật. “Em đang đi tìm. Một
người con gái duy nhất trong đời.”
“Là một nửa em đánh mất?”
“Có lẽ là vậy.”
“Là người như thế nào?”
“… Đến giờ em vẫn không thể quên được người con gái em đã trao nụ hôn đầu.
Nụ hôn năm mười bốn tuổi đã in sâu trong trái tim em.”
Chị liếc tôi bằng đôi mắt trong veo, đuôi mắt dài. Tôi lại đưa cái tách
không lên miệng.
“Nghe hay đấy! Chắc chắn đó là nụ hôn tuyệt vời nhất phải không? Đến giờ mà
em còn chưa quên được.”
Như thế nào nhỉ?
Nụ hôn đầu đời của tôi vụng về đến độ ngốc nghếch, đã thế mùi vị của nó
khác xa mùi vị của một nụ hôn thông thường.
“Đến bây giờ chắc em vẫn thích người con gái đó hả?”
“Em không biết.” Tôi nói. “Giờ thì em hoàn toàn không gặp cô ấy. Thế nhưng,
em có cảm giác những chuyện hồi đó không phải là quá khứ. Thậm chí đôi khi kỉ
niệm còn gợi lại trong em nhiều cảm xúc chân thực hơn cả hiện tại. Và cả mơ
tưởng nữa. Em tưởng tượng ra hình ảnh mình sống vui vẻ bên cạnh họ ngay cả
trong những tháng ngày sắp tới.”
“Đó chính là bản chất thực sự về thế giới bị khép lại của em nhỉ?”
Tôi gật đầu. “Người mà em đang theo đuổi chính là hình ảnh này. Có lẽ em
đang kiếm tìm cô gái mỉm cười trong khung cảnh ấy, chứ không phải bản thân cô
ấy.”
“Và rồi, em một mình đến tận hôm nay phải không?” Không phải giọng điệu
trách móc, nhưng cách nói của chị thoáng chút buồn. “Em không định thử nhích chân
ra khỏi thế giới đó hay sao?”
Không nhận ra ý nghĩa thực sự nằm trong câu hỏi, tôi gật đầu lia lịa chỉ
cốt không làm chị thất vọng. Tôi sực nhớ có lần Yuji đã nói thế này, “Bước đi
mà cứ nhìn về đằng sau thì chỉ có thể trông thấy những thứ đã đi qua. Phải đặt
chân lên con đường bên trái thì mới biết được rằng bên phải cũng có đường.”
Tôi nghĩ mọi chuyện đúng là nên như thế.
Trong ánh nắng hanh hao chiều thu, chị vừa cởi chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt
vủa nói với tôi, “Có lẽ đây là lần cuối cùng chị gặp Toyama.” Rồi quay lưng
lại, chị tụt chiếc váy jean đơn giản xuống sàn. Tôi vốn luôn nghĩ rằng trong
trường hợp này thì người phụ nữ sẽ tắt điện tối om, nên đâm sốc trước màu sáng
đồ sộ của chiếc quần lót, không thốt ra được lời nào.
“Chị bắt đầu đi làm rồi, tín chỉ cũng đã lấy xong nên từ giờ hầu như chị sẽ
không đến trường nữa. Trước khi đi, bằng mọi cách chị muốn nói chuyện với em.”
Chị vo tròn chiếc quần lót vừa cởi ra, điềm nhiên cất vào một chỗ tôi không thể
nhìn thấy. Một thủ thuật cực kì tinh xảo chẳng khác nào một ảo thuật gia. Chị
thả người xuống giường, vỗ vỗ tay xuống nệm, gọi tôi, “Chị nghĩ em là một chàng
trai tốt.” Và vừa chạm lên ngực tôi lúc đó đã trượt xuống bên cạnh, chị vừa
nói. “Thế nên nếu em cứ càng ngày càng già đi mà không trao gửi tâm hồn cho ai
thì chị cảm thấy phí lắm. Cả với em, cả với những người xung quanh em nữa. Đời
người ngắn hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng.”
Nói đoạn chị cuốn chân chị vào chân tôi. Lông mu của chị cọ vào đùi tôi
khiến tôi nhột nhột, co rúm toàn thân.
“Chị sẽ mở cánh cửa phòng của em.” Chị nói. “Hãy bước ra ngoài, bằng chính
đôi chân của mình đi.”
Làm tình là hành vi tạo ra rất nhiều cảm xúc. Đương nhiên nó mang tính hòa
hợp cao với tình yêu. Thế nhưng không chỉ vậy. Tình dục còn có mối quan hệ chặt
chẽ với thứ tình cảm gọi là quý mến, đồng tình, cũng như từ bi, thương cảm. Đôi
khi nó còn gắn liền với lòng căm ghét, sự hận thù.
Tôi biết đấy không phải là tình yêu. Thế nhưng tôi nghĩ tôi cũng có cảm
tình, không dám nghĩ đó là sự thương cảm.
Trong lúc chờ tàu điện về ga, chúng tôi quyết định đứng chờ bên ngoài cửa
soát vé. Do tác dụng của lực hướng tâm, chúng tôi xích lại gần nhau hơn, để cảm
nhận được nhiệt độ cơ thể người kia. Hơi ấm len lỏi vào cả lời nói.
“Anh Toyama lúc mười ba tuổi là cậu bé như thế nào nhỉ?” Misaki làm động
tác lấy hai tay ôm người, rồi ngước lên nhìn tôi.
“Hầu như giống hệt bây giờ. Rút ngắn đi khoảng mười lăm xentimét, chỉ cần
thay câu cửa miệng “Hồi ấy thì” bằng câu “Một ngày kia sẽ” là ra anh của thời
đó.”
Misaki cười khúc khích, rồi nhìn tôi với ánh mắt ấm áp, “Em rất muốn gặp
anh của ngày ấy. Nếu có thể em muốn được thử ngồi cạnh anh trong lớp học và
cùng nhau nghe giảng.”
Tôi cảm giác câu nàng nói giống như một lời cầu hôn bóng gió, nhưng có lẽ
đơn giản chỉ do tôi quá nhạy cảm. Dù sao thì hai chúng tôi đêm nay vô cùng thư
thái. Tôi đã có thể nhìn thẳng vào mặt nàng mà nói chuyện, dẫu bốn mắt chạm
nhau tôi vẫn giữ nguyên được tia nhìn trong khoảng năm giây mà không phải hướng
đi chỗ khác. Và tôi cũng nhận ra rằng màu mắt của Misaki rất đẹp. Màu hạt dẻ,
hoặc màu be, nói chung là có màu sáng như thế.
Màu mắt đó cũng giống màu mắt của Karin. Tôi đã định khen để Misaki biết
nhưng xấu hổ quá không nói ra được.
(Mắt em đẹp lắm!)
Tôi không thể nói được.
Hai chúng tôi vui vẻ với những câu thoại vô thưởng vô phạt. Nếu tôi nói
điều gì đó để chọc cười Misaki, nàng sẽ cười hết sức vui vẻ; còn nếu tôi nói
chuyện nghiêm túc thì nàng cũng sẽ lắng nghe một cách nghiêm túc. Chúng tôi hợp
nhau như hai đứa trẻ sinh đôi. Một phép màu trong buổi chiều xuân muộn.
Điều hạnh phúc hơn cả là nàng đã bỏ lỡ chuyến tàu trở về nhà vì muốn được
nói chuyện với tôi nhiều hơn nữa.
“Và rồi nàng bỏ lỡ chuyến tàu, tiếp tục nói chuyện với chàng.”
Nghe hệt như một phần trong chương mở đầu của tiểu thuyết tình yêu, tôi
nghĩ. Lẽ nào tình yêu sắp bắt đầu?
Tôi đã có linh cảm. Đêm đó nàng bỏ lỡ ba chuyến tàu, trở về nhà trên chuyến
thứ tư. Không phải một chuyến, không phải hai chuyến, mà là ba…
3.
Tiễn Misaki xong, tôi bỏ nhà ga nhỏ lại sau lưng, bước đi trên con đường đêm
uốn lượn mềm mại dưới ánh trăng. Bước qua barie, tôi tiến về phía con đường
chính của khu dân cư mới nằm ở hướng ngược lại với khu thương mại.
Leo hết con dốc thoai thoải này sẽ đến cửa hàng kiêm chỗ ở của tôi. Đó là
một cửa hàng cực kì bé, bé đến độ giả sử vị khách thứ năm định vào thì vị khách
đầu tiên sẽ bị đẩy ra ngoài bằng cửa sau (thực ra thì từ ngày khai trương tới
nay chưa bao giờ có năm khách vào cửa hàng cùng một lúc).
Ở đó tôi bán cây thủy sinh. Đó là loại sản phẩm khá kén người mua nên việc
buôn bán luôn giữ đường bay ở độ cao thấp, đúng như tôi lường trước. Lí do
khiến nó không rơi xuống là nhờ một kẻ đầy ham mê nhiệt huyết đã thổi khí nóng
ra khỏi thân máy, tạo nên luồng không khí đẩy nó lên cao. Trong vòng bán kính
50 kilômét, chỉ có mỗi cửa hàng của tôi bày ngần ấy sản phẩm. Ví thử không có
cửa hàng này thì khách hàng sẽ gặp trở ngại, nên nói một cách khác, chúng tôi
cùng nằm trong một dạng quan hệ cộng sinh. Chẳng hạn như một cửa hàng bày toàn
đĩa nhạc Pop của Pháp thập niên sáu mươi, hay một hiệu sách mà các đầu sách
chính là sổ tay về chim cánh cụt, những nơi kiểu như thế cũng phản ánh mối quan
hệ cộng sinh.
Phải tiến lại khá gần tôi mới nhận ra có bóng người đang ngồi bệt xuống
đường, tựa lưng vào cánh cửa. Tôi cứ thế xoay người, định quay lại con đường
vừa đi dến.
Đồng hồ đã chỉ quá mười một giờ. Xung quanh không một bóng người. Tôi không
còn chút sức lực nào. Nên hành động này có thể nói là phản ứng tự nhiên.
Thế nhưng tôi vừa đi được ba bước, cái bóng đã nói với theo, “Anh là chủ
cửa hàng phải không?”
Giọng của cô gái trẻ. Tôi dừng chân, quay người lại. Cái bóng mà tôi đinh
ninh là của một gã say rượu hóa ra lại là một cô gái tóc dài, mặc chiếc áo
choàng đen.
“Phải.”
Nghe tôi trả lời, cô gái phe phẩy tờ A4 phôtô trên tay.
“Tuyển nhân viên làm thêm. Không phân biệt giới tính. Bất cứ ai yêu thích
sinh vật thủy sinh. Chi tiết xin liên hệ chủ cửa hàng.” (Chữ sao mà xấu thế!)
Khỏi phải nói cũng biết đó là tờ quảng cáo tìm người do tôi viết. Nó được
dán ngay trước cửa tiệm.
“Cô đến phỏng vấn xin làm thêm hả?”
“Đúng vậy.”
“Sao lại đến vào đêm muộn thế này?”
Cô gái bèn đứng dậy, lấy tay phủi lộp bộp vào mông quần jean. “Tôi đến từ ban chiều. Là do anh đã bắt tôi
phải chờ đến giờ này.”
“Cô đâu có hẹn
trước.”
“Cũng phải. Mà tôi
đâu trách gì anh. Tôi chỉ nói ra sự thật thôi.”
Tôi tiến tới chỗ
cô gái, nhận lại tờ giấy phôtô trên tay cô. Nhìn gần, cô gái có khuôn mặt hết
sức cân đối. Có lẽ nhờ ánh sáng xanh từ mặt trăng rọi xuống. Nét mặt trông tựa
một pho tượng đất nung cổ điển. Nếu ví với người phụ nữ bằng xương bằng thịt
thì có thể là Ingrid Bergman trong phim Khải hoàn môn (Tật so sánh phụ nữ thời
cổ là do ảnh hưởng từ người cha già nên tôi cũng đành chịu).
Tôi lấy chìa khóa
từ túi quần vải cotton, mở cửa tiệm rồi bước vào trong. Cô gái cũng nối bước
theo sau. Tôi bật công tắc đèn, khi thứ ành sáng màu cam nhạt tràn đầy căn
phòng, tôi có thể nghe tiếng hớp hơi của cô gái sau lưng.
Ngạc nhiên cũng
phải. Vì cô đang ở giữa một khu rừng nước.
“Bật đèn ở tất cả
các bể thì còn đẹp hơn nữa.” Tôi bật toàn bộ đèn của các bể trong cửa hàng. Ánh
sáng trắng xanh của các bể thủy sinh nổi bật trên nền không gian mờ tối.
“Đẹp thật đấy! Đây
là cửa hiệu của anh à?”
“Đúng là như vậy.”
Cô gái áp tay trái
lên ngực, nín thở, ngắm nhìn rừng thủy sinh vây quanh mình. “Như đang ở đáy hồ
vậy. Mùi của nước, rồi cả âm thanh của nước… Thủy sinh màu cỏ non, thủy sinh
màu xanh nhạt, lại còn có cả thủy sinh màu đỏ nữa nhỉ?”
“Có chứ. Ngay
trước mặt cô là thanh hồ điệp.”
“Nghe cứ như thần
chú ấy.”
“Loài thủy sinh
nào cũng có tên kiểu như thế. Đại hồng điệp, đuôi chồn đỏ, thanh hồng điệp.”
Mấy loại thủy sinh
tôi vừa trỏ đều đang khép lá chìm vào giấc ngủ.
Tôi bị hút vào đôi
mắt đang ngước lên nhìn như muốn hỏi điều gì của cô gái.
… Tôi biết cô gái
này.
“Tên cô là gì? ”
Tôi buột miệng hỏi.
“Tên tôi?”
“Phải, tên cô.”
“Morikawa…” Cô gái
tự xưng là Morikawa Suzune. Cái tên này không gợi cho tôi điều gì. Thế nhưng
không hiểu sao một cô gái lần đầu tiên gặp đã khiến tôi có cảm giác như đã nhìn
thấy ở đâu đó?
Tôi quan sát khuôn
mặt cô lần nữa. Cô gái nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn hỏi “Gì vậy?” Tôi không
trả lời mà tiếp tục nhìn đăm đăm vào mắt cô.
Người nhìn lảng đi
trước là cô gái. Cô giả đò quay lại với niềm hứng thú từ rừng thủy sinh, tránh
ánh mắt của tôi. Và rồi, tôi nhận ra một điều hiển nhiên.
Sao lại thế? Vì
sao tôi không hề cảm thấy khổ sở khi bốn mắt chạm nhau?
Với cô gái, tôi
cảm thấy một sự quen thuộc đến lạ lùng. Vẻ mềm mại trong cái áo khoác jacket cũ
như thể thừa hưởng của người bố, mái tóc dài cột qua loa, nét mặt không chút đề
phòng cùng khuôn mặt đẹp tuyệt vời nhưng không khiến đàn ông phải lúng túng, có
lẽ là những yếu tố gợi lên cảm giác quen thuộc ấy.
Tôi nghĩ như vậy,
đoạn mời cô gái ngồi vào chiếc ghế đẩu ngay sát quầy tính tiền. “Tôi mà nói dời
lịch phỏng vấn chắc cô bực mình lắm nhỉ?”
Cô gái nheo mắt
rồi nở nụ cười vẻ hăm dọa.
“Tôi biết rồi. Vậy
thì làm luôn cho xong nào.” Tôi đi vào bên trong quầy, mở tập file đặt sát bên
máy tính tiền. “À, cô mang sơ yếu lí lịch đến đây chứ?”
Cô gái lắc đầu.
“Tại tôi nghĩ là không cần. Tôi có cảm giác việc tôi tốt nghiệp trường đại học
nào, hay có thể nói được tiếng Hi Lạp và có hứng quan sát thiên văn không,
không liên quan đến công việc này cho lắm.”
“Ừ, cũng đúng.”
Tôi gật đầu, đoạn hỏi cô. “Cô nói được tiếng Hi Lạp?”
Cô cười (lần này thì
cười hiền), giải thích rằng đấy chỉ là ví dụ.
Ra thế.
Tiếp đó tôi hỏi
tuổi cô.
“Hai mươi chín.
Tuổi tác cũng liên quan đến nội dung công việc hả?”
“Không phải thế
nhưng mà… chỉ hỏi theo thói quen thôi.”
“Vậy sao?”
“Cái đó thì, thực
ra tôi cũng hai mươi chín tuổi.”
“Điều đó có ý
nghĩa gì nhỉ?”
“Chắc là có chứ.
Trong lúc cùng làm việc, hi vọng sẽ có những buổi nói chuyện vui vẻ. Chúng ta
có thể có những đề tài chung như một chương trình tivi khiến ta mê mệt thời
tiểu học, hay một bài hát nghe thuở mối tình đầu.”
“Cũng phải, chắc
vui đấy nhỉ!”
“Ừ.”
Sau đó tôi lấy từ
tập file ra tờ phô tô ghi chế độ tiền lương và phúc lợi y tế của nhân viên làm
thêm đưa cho cô xem. “Đại khái là như thế này.”
Cô chỉ đảo mắt qua
loa rồi gật đầu với tôi ra vẻ không mấy hứng thú, “Tôi biết rồi.”
“Ngoài ra về thời
gian làm việc, tôi muốn cô làm hơn ba ngày một tuần và nếu có thể được hãy làm
vào cuối tuần.”
“Tôi định làm một
tuần bảy ngày, từ lúc mở cửa cho đến lúc dọn hàng.”
Tôi nói “à,” rồi
tiếp luôn, “Thế hả? Tức là làm suốt?”
“Phải, làm suốt.”
“Lương theo giờ
thôi không đổi đâu nhé?”
“Tôi không bận
tâm.” Cô gái nhìn tôi đăm đăm, đoạn nở nụ cười vẻ lấn lướt (hình như cô có thể
thực hiện khá nhiều kiểu cười). “Anh có thuê tôi không?”
Tôi lúng túng.
Không cần phải nhắc lại là cửa hàng của tôi vắng khách đến kinh ngạc. Hệt như
khu trượt tuyết vào mùa hè hay bãi biển nghỉ dưỡng vào mùa đông. Khối lượng
công việc thì nhiều đến mức vô lí nhưng lại không có được thu nhập tương xứng.
Tôi cần nhân lực nhưng kinh phí sử dụng thì chỉ có hạn. Nghe hơi thảm, nhưng đó
là sự thật.
“Cô có kiến thức
gì về thủy sinh không?”
Cô gái lắc đầu.
“Thế nhưng tôi thích. Suốt từ hồi nhỏ đến giờ. Đó là điều kiện còn gì?”
Đúng là như thế.
Với nét chữ nguệch
ngoạc, lại còn gạch chân, tôi đã nhấn mạnh đó là điều kiện duy nhất.
“Ngoài ra tôi nói
điều này vì có thế sẽ dùng trong công việc, đó là tôi khá thành thạo máy vi
tính. Như thế có được không?”
“Ok. Cô được
nhận.”
Đó chính xác là kĩ
năng mà tôi đang cần. Từ nay trở đi cửa hàng thủy sinh sẽ không còn là nơi vô duyên
với chip silicon.
“Ngoài ra tôi còn
muốn xin anh một điều nữa.”
“Gì thế?”
“Tôi không có chỗ
ở. Tôi ngủ lại đây được không?”
Tôi á khẩu mất một
lúc. Chủ yếu là do quá đỗi ngạc nhiên.
“Chỗ này, ý cô là
ở đây?” Tôi trỏ xuống sàn.
“Phải. Chỉ cần anh
cho tôi mượn sàn nhà, tôi có đệm và túi ngủ rồi nên đây sẽ thành một phòng ngủ
dễ chịu.”
Hừ.
“Tôi không ẵm hàng
chạy trốn đâu nên anh đừng lo. Nếu lo thì tôi đem gửi anh thứ tôi quý nhất cũng
được.”
Tôi cũng chẳng có
ý định giữ gì cả, nhưng vẫn hỏi, chỉ đơn giản vì tò mò, “Thứ cô quý nhất là gì
vậy?”
Từ phần ngực của
chiếc áo sơ trắng mặc bên trong áo choàng, cô gái rút ra một sợi dây chuyền có
mặt. Trên sợi dây chuyền màu bạc, treo lơ lửng một khối đa diện trong suốt.
Khối đa diện to cỡ đầu ngón tay cái, trông giống vật liệu của sản phẩm công
nghiệp hơn là một món đồ trang sức. Dạng vật liệu người ta thu gom từ các đồ
dùng như đồng hồ bấm giờ hay dụng cụ đo lường.
“Đó là thứ cô quý
nhất?”
“Chính thế.”
“Chắc nó đắt tiền
lắm đấy nhỉ?”
“Đúng thế. Vô cùng
đắt tiền. Là báu vật mà không bao giờ tôi có được lần thứ hai.”
Tôi gật đầu và ra
dấu, “Cô cất đi cũng được. Không cần phải giữ đâu. Tôi tin cô.”
Cô gái bảo “à,”
rồi thốt lên, “Thế hả?” Và nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, đoạn nói bằng giọng
điệu của một bà chị (mặc dù tôi không có chị). “Anh tin người dễ dàng thế mà
được sao?”
Không ngờ mình sẽ
bị nói như vậy, tôi hơi ngạc nhiên, pha lẫn thất vọng, “Không không, à mà, thật
là thế hả?”
“Cái gì thật?”
“Tôi không được
tin cô à?”
Cô gái đảo tròn
mắt, nhìn lên trần nhà, điệu bộ đồng nghĩa với câu “chà chà.”
“Tôi có nói thế
đâu. Tôi chỉ nói về tính cách dễ dàng tin người của anh thôi mà.”
Ra thế.
“Có phải ai tôi
cũng tin ngay được đâu. Tôi thế này nhưng cũng có mắt nhìn người lắm đấy.”
Cô gái mở to đôi
mắt hơn nữa, vẻ ngạc nhiên, “Tức là tôi đạt phải không?”
“Đúng rồi, ừ, tôi
nghĩ thế.”
“Một người đột
nhiên đến ép anh, nói muốn sống và làm việc ở đây mà anh không thèm hỏi gì sao?
Thế mà cho đạt à?”
“Tôi hỏi nhiều rồi
đấy chứ.”
“Tôi hiểu rồi,” Cô
gái nói rồi vòng cánh tay ôm lấy người. “Anh đúng là nhà ngoại cảm. Cái gì cũng
biết hết. Chắc anh biết cả việc tôi đang mặc quần lót ngày hôm qua phải không?”
Tôi giơ hai tay tỏ
vẻ đầu hàng, thở dài thườn thượt. “Hiểu rồi. Vậy tôi hỏi từ đây, trước đến giờ
cô làm việc gì, sống ở đâu?”
“Câu hỏi hay đấy.”
“Cảm ơn.”
“Người mẫu,” cô
gái trả lời. “Tôi đã là người mẫu.”
“À, vậy hả. Ra thế.”
“Ra thế?”
“Thì bởi mặt cô đẹp thế cơ mà. Ý tôi là đấy quả là một nghề xứng đáng với
cô.”
Cô nhìn chăm chăm về phía đầu mũi mình, rồi khẽ nhếch khóe môi, “Những lời
đó, làm tôi rất vui.”
“Vậy hả?”
“Ừm. Đúng là anh nói vậy thì tôi không thấy có ác ý.”
“Thế thì tốt.”
Cô gái nhìn vào mắt tôi, rồi nở một nụ cười nhuốm nét thẹn thùng. Điệu cười
giống một cô bé mười bốn tuổi. Tôi cũng biết một cô bé có nụ cười như thế.
Chuyện đã lâu lắm rồi. “Thế nhưng sao cô lại bỏ? Tôi nghĩ đó là công việc thú
vị đấy chứ!”
“Vì việc ăn kiêng quá khổ sở.” Nói rồi cô gái thở phù một tiếng. “Tôi đã
ước được đi ăn buffet bánh ngọt dù chỉ một lần.”
Nghe như một lời thoại đã được soạn sẵn, thế nhưng tôi quyết định tin. “Ước
mơ của cô thực hiện được chưa?”
Cô gái lắc đầu, “Chưa.”
“Nếu vậy hôm nào cùng đi nhé. Trên đoạn đường có hàng cây ở phía trên này
có hàng bánh ngon lắm.”
“Thật hả?”
“Thật.”
“Như mơ ấy nhỉ?”
“Mơ, đại khái thì cũng chỉ thế thôi mà. Ngoài ra, nếu ngủ lại chỗ này cô
nên mua một cái gường gấp. Cũng có thể mua ở cửa hàng nội thất chỗ đoạn đường
có hàng cây.”
“Tôi sẽ mua,” cô nói. “Chỗ tôi sống trước kia là một căn hộ chung cư thuê
của văn phòng người mẫu. Toàn bộ nội thất cũng thuộc sở hữu văn phòng nên tôi
không có đồ gì cả.”
“Tại sao cô lại đến con phố này?” Tôi hỏi.
“Không hiểu sao nữa. Sau vài lần chuyển xe buýt, tôi tới con phố này. Đang
đi lang thang thì thấy quảng cáo tuyển người của anh, tôi bèn nghĩ ở lại đây
thôi.”
Ra thế.
“Cô tìm giỏi nhỉ. Chào mừng đến với cửa hàng thủy sinh Trash!”
“Đó là tên cửa hàng này à?”
“Phải.”
“Anh bán cả “rác” nữa hả?”
“Không phải thế. “Trash” là cái tên dành cho một thứ tuyệt vời.”
“Vậy hả?”
“Đúng thế.”
Cô gái mang theo túi ngủ thật. Cô ra ngoài rồi trở vào với một ba lô to
đùng trên vai.
“Cứ như cô định leo lên cả núi Tây Tạng đấy nhỉ?”
“Cái đấy thì chịu. Chắc chắn chỉ năm phút là gặp nạn.” Cô nói. “Trong này
phần lớn là quần áo. Ngoài ra còn giày mềm, đồ lót và đồ trang điểm.”
“Cả đệm với túi ngủ nữa chứ?”
“Sao lại cả những thứ đó?” Tôi hỏi. “Cô định dùng để đi dã ngoại công viên
chắc?”
“Chắc vậy. Tôi vốn thích thế mà, vừa ngắm sao vừa ngủ.” Cô trải rộng tấm
đệm xuống khoảng trống nhỏ phía trong quầy tính tiền. “Chỗ này được đấy. Ở đây có
vẻ tĩnh tâm được.”
“Cô không sợ ẩm hả? Các bể cá tỏa ra khá nhiều hơi nước.”
Không khí trong cửa hàng đẫm hơi nước như ở vườn cây nhiệt đới.
“Không vấn đề. Không chừng còn tốt cho da ấy chứ.” Nói đoạn cô mỉm cười.
“Tôi từng đi du lịch Đông Nam Á, độ ẩm ở đó còn kinh khủng hơn nhiều.”
“Thế thì được.”
Cô cởi chiếc áo choàng thùng thình, cởi tiếp đôi bốt thấp cổ màu đen đoạn
ngồi khoanh chân lên tấm đệm. “Chúc anh ngủ ngon.”
“Ừm.”
Chẳng hiểu sao tôi vẫn chưa thể rời chân đi, cứ đứng lừng khừng nhìn cô sửa
soạn chỗ ngủ. Cô ngước nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi “Gì vậy?”
“Ừ. Chắc cô cũng biết rồi, phòng tôi ở trên tầng hai. Một không gian nhỏ
hẹp với phòng ngủ và bếp.”
Cô gật đầu kiểu “Vâng.”
“Ở trên… Ở trên đó có cả phòng tắm tiện nghi. Nếu có cần dùng cứ nói với
tôi một tiếng.”
“Cám ơn anh.” Cô đáp. “Nhưng không cần đâu.”
“Vậy sao?”
“Ừ.”
Tôi tiếp tục, “Có một phòng vệ sinh nhỏ ở phía trong cửa hàng. Cô dùng chỗ
đó nhé.”
“Cảm ơn.”
“Ngoài ra…”
“Ngoài ra?”
“À, bữa sáng ngày mai ấy mà…”
“Không phải lo. Gần đây có một tiệm bánh mì, tôi sẽ mua ở đó.”
“Ừ. Bánh Chocolate Danish ở tiệm ấy ngon lắm,” tôi gợi ý.
“Thế hả?”
“Ừ, tuyệt vời.”
“Tôi sẽ ghi nhớ.”
Đột nhiên nhớ ra, tôi tiến về phía cửa ra vào rồi xoay khóa, xong lại trở
về chỗ cô ấy. Trên tấm đệm màu hoa hồng, cô đang cởi cúc chiếc áo cotton. Cô
dừng tay, nhìn tôi, “Sao nữa?”
Những điều cần nói tôi đã nói cả rồi. Nghĩ thế nào lại nói thêm, “Ngoài
ra…”
“Ừ…”
“Tôi nghĩ cô nên thay đồ lót hằng ngày thì hơn.”
Cô gái nheo mắt, gật đầu với tôi, đoạn trỏ tay về phía cầu thang dẫn lên
tầng hai. Đến tôi cũng hiểu, hành động đó đồng nghĩa với câu, “Anh quan tâm quá
mức rồi đấy, mau lên đi.”
“Chúc ngủ ngon.” Rồi tôi làm như lời cô bảo.

