Nếu tình yêu trở thành niềm đau - Chương 17 - Phần 2

Linh Tố gọi điện thoại cho Bạch Sùng Quang: “Anh vẫn ổn
chứ?”

“Vẫn đối phó được. Có điều sắp tới tốt nhất em không nên
liên lạc với anh.” Linh Tố cười: “Nếu em sợ liên lụy, thì năm đó đã không chạy
đến nhà anh vì nhận lời ủy thác của Lâm Lang rồi.” Bạch Sùng Quang tò mò hỏi:
“Nghĩ lại thì, sao hồi đó con bé lại ủy thác cho em?”

“Cô ấy muốn rời khỏi mảnh đất đó. Mẹ em bảo em phải đi
tìm người mà cô ấy yêu nhất.”

“Anh không hiểu.”

“Thật ra cũng đơn giản thôi. Nếu người cô ấy yêu nhất
không còn yêu cô ấy nữa, thì ý niệm lảng vảng trong tiềm thức cô ấy sẽ tan biến,
cô ấy có thể đầu thai kiếp khác.”

“Vậy con bé biến mất là do người nó yêu đã không còn yêu
nó nữa?”

“Có lẽ là thế...”

“Bạch Khôn Nguyên không thể nào không còn yêu nó nữa.”

“Không phải là không yêu, mà là không yêu nhất. Anh ta
yêu quyền uy danh lợi hơn. Lúc Bạch Khôn Nguyên quyết định lấy bằng được tờ di
chúc để tranh giành gia sản, tình yêu đó đã không còn thuần khiết nữa rồi.” Bạch
Sùng Quang trầm ngâm một hồi, “Linh Tố, em bảo anh phải làm sao đây?”

“Anh không phải đối thủ của vợ chồng Bạch Khôn Nguyên, vì
anh lương thiện hơn họ. Anh Bạch, hãy kiểm nghiệm tử thi của Lâm Lang một lần nữa.”
Bạch Sùng Quang cứ im lặng mãi. Anh cần một ít thời gian để nói lời cáo biệt với
tình chú cháu bao năm nay.

Linh
Tố nói: “Đừng do dự nữa. Bạch Hạo Miễn vẫn chưa về nhà.” Ngày hôm sau, Hứa Minh
Chính gọi điện, nói ngắn gọn:

“Có
bước ngoặt mới.” Linh Tố nói: “Có kết quả thì báo cho mình.” Cuối cùng cũng ra
tay rồi. Cô gái ngủ vùi suốt chín năm nay cuối cùng lại có thể nhìn thấy mặt trời,
bí ẩn đằng sau cái chết của cô sẽ nhanh chóng có lời giải đáp.

Trong
thời khắc này ai cũng cần có nghị lực và sự nhẫn nại phi thường.

Linh
Tố trốn làm nửa tháng, rốt cuộc cũng phải lết đến công ty. Cố Nguyên Trác không
nổi giận với cô, chỉ quan tâm nói: “Trông em hơi tiều tụy đi đấy.”

“Ngủ
không được ngon giấc.”

“Trời
lạnh rồi mà.”

“Đúng
thế, đã tháng mười một rồi.” Cố Nguyên Trác đột nhiên mỉm cười thần bí: “Em còn
nhớ bản thiết kế của Trường Thụy không?” Nụ cười kì dị của anh ta làm Linh Tố nổi
da gà, cô rụt rè nói: “Nhớ chứ, do em vẽ mà. Sao ạ?”

“Tháng
trước tôi đã lén gửi nó đến cuộc thi nhà thiết kế trẻ toàn thế giới.” Linh Tố
thất kinh: “Giám đốc!”

“Đương
nhiên là lấy tên của em rồi. Hôm qua nhận được tin vui, em trúng giải nhà thiết
kế tiềm năng. Giải thưởng ngang sáu tháng lương của em đấy.” Linh Tố há hốc mồm.

Cố
Nguyên Trác tự khen mình: “Tôi đúng là vị giám đốc tốt bụng có một không hai từ
cổ chí kim.” Linh Tố cảm kích muốn khóc ròng: “Đúng thế! Ngoài anh ra không còn
ai cả! Giám đốc, ở hiền gặp lành, nhất định sau này anh sẽ được đền đáp.” Cố
Nguyên Trác lấy làm mãn nguyện lắm, sau đó quay ra hỏi cô: “Nếu có cơ hội ra nước
ngoài học tập, em thấy thế nào?” Linh Tố ngẩng đầu nhìn lên trời: “Một chiếc
bánh từ trên trời rơi xuống chăng?” Cố Nguyên Trác cười: “Nghiêm túc chút đi.
Em hãy suy nghĩ kỹ càng.”

“Sau
khi trở về, có phải cống hiến cho công ty cho đến chết không?”

“Dĩ
nhiên đó sẽ là một khoảng thời gian dài.”

“Em
chưa bao giờ đánh giá thấp sự tàn ác của chủ nghĩa tư bản cả.” Điện thoại đột
nhiên reo lên.

“Có
kết quả rồi.” Giọng nói của Hứa Minh Chính vô cùng nghiêm túc, “Trong cơ thể
Quan Lâm Lang có một chất hóa học làm cơ tim co giật.” Hứa Minh Chính nói tên
chất hóa học đó ra.

Linh
Tố nghe mà ngón tay tê dại.

“Làm
sao lại có trong người cô ấy?”

“Bác
sĩ nói, có lẽ thuốc được dùng điều độ trong một khoảng thời gian dài, rồi đột
nhiên tăng liều lượng, dẫn đến trái tim suy kiệt mà chết.” Linh Tố hồi lâu
không nói lời nào.

Hứa
Minh Chính nói: “Linh Tố, thực ra cậu đã hiểu rõ mọi chuyện đúng không?” Linh Tố
nhẹ giọng hỏi: “Cậu định làm thế nào?”

“Đã
bắt đầu theo dõi Tống Cao rồi.” “Sau này
biết giải thích thế nào với đứa trẻ?”

“Đó
là trách nhiệm của bố mẹ nó.” Có lẽ bên Hứa Minh Chính đã bắt đầu hành động,
Linh Tố không tiện hỏi quá nhiều.

Mưa
gió bao phủ thành phố, giao thông tắc nghẽn cả ngày trời, mây đen vần vũ trên đầu đám đông đang hết sức buồn bực.

Linh
Tố ngồi trong quán bar ấm áp, vừa nghe nhạc vừa thả hồn nghĩ ngợi.

Tường
Tử hỏi cô: “Lâu lắm mới thấy cậu xuất hiện, anh Tiêu đâu rồi?” Linh Tố dở khóc
dở cười: “Sao mình biết được anh ta đang ở đâu?”

“Cậu
không biết sao?” Tường Tử vò đầu, “Không phải mọi người đều nói hai người là một
đôi sao?” Linh Tố há hốc mồm: “Cậu nghe ai nói thế?”

“Í? Mọi
người ai cũng nói thế cả. Ai chẳng nhận ra tình cảm của anh Tiêu dành cho cậu.”
Tường Tử sán lại hóng hớt, “Rốt cuộc có phải hay không? Bọn mình tò mò lắm.” Linh
Tố gõ lên trán cậu ta, đẩy cậu ta ra: “Các cậu rảnh rỗi quá phải không, còn
quay ra lo chuyện của mình cơ đấy.” Tường Tử cười ha hả, “Nghe khẩu khí của cậu,
hoàn toàn không giống hồi trước.” Linh Tố đỏ mặt, “Thôi đừng bẻm mép nữa.” Tường
Tử vỗ ngực nói, “Từng lời của mình đều mang ý tốt. Cậu và anh Tiêu đẹp đôi như
thế, ai chẳng phải công nhận. Mình quen anh ấy đã lâu, lần đầu tiên thấy anh ấy
quan tâm đến một cô gái như thế đó.” Linh Tố nghe mà chỉ biết cười buồn.

Quan
tâm cô thì có tác dụng gì chứ? Không phải anh ta đã có vợ chưa cưới rồi sao?
Trước đây Thẩm Linh Tố là em họ của anh ta, bây giờ hiểu lầm được hóa giải, cô
chỉ là người dưng nước lã.

Tiêu
Phong quan tâm đến em họ là chuyện dễ hiểu, nhưng chưa chắc anh ta đã nhọc tâm
vì một người dưng.

Tường
Tử đột nhiên đẩy Linh Tố một cái: “Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.” Cái
gì?

Linh
Tố vội vàng quay đầu lại. Một bóng người quen thuộc đang bước về phía cô.

Mắt
cô nóng bừng, định đứng dậy, nhưng đôi chân không chịu nghe lời, cuối cùng chỉ
biết thở dài một tiếng.

Tiêu
Phong ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi Tường Tử: “Ở đây có món gì ngon?” Tường Tử
đáp: “Sơn hào hải vị trên thế giới đều có đủ, anh muốn gọi món nào?”

“Một
bát mì bò.” Tường Tử sững người, Linh Tố thì bật cười.

Chỉ
là một bát mì bò thôi.

“Hậu
sự của bác đã lo liệu xong hết rồi, trên mộ ghi em và anh đều là con của bác.” Linh
Tố khẽ gật đầu: “Chắc anh đã vất vả nhiều rồi.” Linh Tố cười buồn, “Cũng không
có gì. Chuyện của Tiêu gia anh đã tính toán từ lâu, mọi người đều đồng tâm giúp
đỡ, bố anh cũng ra tay tương trợ. Nếu không phải bố anh muốn về hưu, thì anh
không định tiếp quản Tiêu gia sớm thế này đâu.” Linh Tố lắng nghe lời nói cố
tình tỏ ra nhẹ nhõm của anh, trong lòng cảm khái, chủ động nắm lấy bàn tay anh.

“Mặc
dù tôi không hiểu, nhưng tôi tin anh sẽ trở thành một nhà lãnh đạo cừ khôi.” Tiêu
Phong cũng nắm tay cô, nói: “Bác để lại tài sản cho em.” Linh Tố nghe thế lập tức
lắc đầu: “Tôi không có tư cách để nhận.” Tiêu Phong vẫn nói: “Em có quyền cư
trú vĩnh viễn tại Tiêu gia, ngoài ra còn có bất động sản, cổ phiếu và cổ phần
liên quan.” Linh Tố chán nản tự trào: “Quả là một bước lên trời.”

“Xin
em hãy nhận lấy.” Tiêu Phong thành khẩn nói: “Đây là tâm ý của bác, dù thế nào,
con cái có chút tài sản phòng thân cũng khiến bố mẹ được an lòng.” Thực ra Linh
Tố rất cảm kích: “Tôi biết, tôi sẽ sử dụng số tiền này một cách có hiệu quả.” Chuyện
nhà họ Tiêu bàn giao xong, Tường Tử bê tô mì lên. Tiêu Phong mỉm cười với Linh
Tố, bắt đầu cắm cúi ăn.

Nhìn
người đàn ông anh tuấn nho nhã vùi đầu húp mì xì xụp trước mặt, Linh Tố chỉ thấy
con tim xao động, vui sướng khôn tả.


vừa âm thầm gặm nhấm nỗi vui sướng của mình, vừa chán nản thở dài.

Tiêu Phong
ngừng lại hỏi: “Mấy hôm nay em thế nào?”

“Vẫn
thế thôi.” Linh Tố so vai, “Đi làm, tan ca, ăn cơm, đi ngủ.” Mặc dù cô đang cười,
nhưng sâu nơi đáy mắt ẩn chứa vô số lời không nói ra được. Tiêu Phong nhất thời
không hiểu tại sao giữa hai người lại có sự xa cách, nhưng anh biết một điều,
giữa hai người đang có cái gì đó âm thầm biến đổi.

Linh
Tố tiếp tục hỏi: “Lần này anh về vì công việc sao?” Tiêu Phong buông đũa xuống,
không nhìn cô nói: “Không có chuyện thì không về được sao?” Linh Tố cười cười,
“Đương nhiên là không. Chỉ là quyền lực Tiêu gia vừa bàn giao xong, nhất định
anh có rất nhiều chuyện quan trọng cần làm. Đương nhiên,” cô lập tức bổ sung,
“Anh đích thân đến thông báo một tiếng với tôi, tôi rất cảm kích.”

“Linh
Tố,” Tiêu Phong nói, “Em cũng là một thành viên của Tiêu gia, không nên phụ tấm
lòng của bác, đừng tách mình khỏi Tiêu gia.” Linh Tố đột nhiên cảm thấy những lời
thân thiết khách sáo này cực kì chối tai. Cô quay mặt đi, không nhìn đôi mắt
sâu thẳm như đáy biển của anh.

“Bao
giờ tổ chức hôn lễ?” Câu hỏi thốt ra khỏi miệng, ngay cả Linh Tố cũng phải giật
mình, mặt cô nóng bừng.

Tiếc
là trong này ánh sáng mờ ảo, Tiêu Phong không nhìn thấy được. Nhưng không nhìn
thấy được cũng chẳng sao, dù gì anh cũng hiểu được triệt để ý tứ trong câu nói
này.

Tiêu
Phong nhướng mày, tủm tỉm cười: “Triệu Du? Khả năng dò la tin tức của em lợi hại
thật đó!” Linh Tố vừa hối hận vừa tức giận, do dự không biết nên giơ tay bịt mồm
anh ta lại hay nên đứng dậy đi thẳng. Sao cô lại hồ đồ nóng vội như vậy, sao lại
không giữ được cái miệng mình?

Tiêu
Phong dường như không nhận ra sự lúng túng của cô, vẫn tiếp tục trêu cô: “Tiểu
Du là một cô gái rất tốt, khi nào có cơ hội nhất định em phải làm quen với cô ấy.
Hai gia đình chúng ta có mối giao hảo nhiều đời nay, từ bé cô ấy đã thông minh
xinh đẹp, dịu dàng nhã nhặn, cư xử lễ độ. Ai lấy được cô ấy là có phúc ba đời
đó.” Sự lúng túng của Linh Tố bị cơn ghen tuông thay thế lúc nào không hay, cô
buột miệng nói luôn: “Vậy thì phải chúc mừng anh rồi, phúc khí lớn quá mà.” Tiêu
Phong giống như hồ ly đã túm được con mồi, mỉm cười gian xảo nói: “Anh đương
nhiên là có phúc khí lớn rồi.” Linh Tố không ngồi im được nữa, đứng bật dậy
nói: “Tôi đi đây...” Tiêu Phong lập tức túm chặt tay cô. Anh làm gì cũng có chừng
mực, đương nhiên biết dừng lại đúng lúc.

“Sao
không nghe anh nói hết?” Giọng anh dịu dàng, từng chữ rành rọt: “Đúng là bọn
anh từng đính hôn, nhưng đó là ý muốn của người lớn. Lúc đó ông nội cô ấy ốm nặng
sắp không qua khỏi, vì muốn để ông được ra đi thanh thản nên bọn anh mới nghe
theo sự sắp đặt của người lớn. Nhưng bọn anh đã nói rõ với nhau, sau này chỉ cần
một trong hai người tìm được người mình thích, thì hôn ước coi như vô hiệu. Năm
ngoái cô ấy phải lòng một vị tiến sĩ vật lý người Đức, hôn ước đã bị hủy nửa
năm nay rồi.” Tiêu Phong nở nụ cười trêu chọc. Linh Tố mặt mày nóng bừng, dưới
cái nhìn của anh, cô đứng ngồi không yên.

Tiêu
Phong nói: “Linh Tố, tại sao lúc nào em cũng phải suy tính chuyện được mất?” Linh
Tố quay mặt đi.

“Linh
Tố, anh đã nói rồi, nhà của anh chính là nhà của em.”

“Đủ
rồi.” Linh Tố nói, “Nếu anh dư thừa lòng tốt, thì hãy đi quan tâm những kẻ côi
cút khác đi.”

“Em cho rằng
anh quan tâm em vì em đáng thương bi thảm sao?” Tiêu Phong không cười nữa.

“Nếu
không thì tại vì sao? Giữa tôi và anh đâu có quan hệ huyết thống.”

“Tại
sao nhất định phải có lý do mới được quan tâm em?” Tiêu Phong đanh mặt lại.

Linh
Tố lạnh lùng nói: “Vì tôi hoàn toàn khỏe mạnh, tứ chi đầy đủ, có thể tự lo cho
mình, không cần người khác ban ơn.” Cô rút chìa khóa ra đặt lên bàn.

“Trả
cho anh. Căn hộ tốt như vậy, tôi không dám ở.” Cô đứng dậy bước ra ngoài.

Tiêu
Phong giậm chân, lập tức đuổi theo.

Linh
Tố lao ra khỏi quán lẩu, chạy một mạch về phía đường lớn. Tiêu Phong đuổi theo
sau, lớn tiếng gọi tên cô.

Người
qua đường thi nhau nhìn họ, chỉ thấy người con gái đang chạy như điên, người
con trai bám theo sát nút. Hai người đều trẻ trung xinh đẹp, trông họ lúc này
giống một cặp tình nhân đang hờn dỗi nhau.

Linh
Tố chạy đến ngã ba, thấy một chiếc taxi đang đi tới, bèn giơ tay vẫy.

Chính
trong lúc đó, một lực cực mạnh kéo cô về phía sau. Linh Tố ngã vào lòng người
đó, một chiếc xe buýt bóp còi inh ỏi lướt qua người cô.

Tiêu
Phong mặt mày trắng bệch, vừa tức vừa sợ, nét mặt hung dữ kinh người. Bàn tay
anh bóp chặt cánh tay cô, đôi mắt tóe lửa nhìn cô chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt
sống.

Linh
Tố nhìn khuôn mặt nhăn nhó của anh, cơn giận dỗi, ấm ức đầy bụng tan biến lúc nào không hay, đột
nhiên cô phì cười một tiếng.


chạy nhanh quá nên mặt cô đỏ hồng, tiếng cười trong trẻo, khuôn mặt diễm lệ,
say đắm lòng người.

Tiêu
Phong nghiến răng nghiến lợi: “Em đúng là sinh ra để hành hạ anh.” Linh Tố cười
đến nỗi toàn thân run rẩy. Tiêu Phong ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn mạnh lên môi
cô.

Đúng
lúc này, Tiêu Phong cảm thấy bàn tay mình bị lực gì đó làm cho chấn động, Linh
Tố nhân cơ hội chui ra khỏi vòng tay anh.


gái xinh đẹp nở nụ cười tươi tắn đầy khiêu khích. “Tiêu Phong, muốn bắt được
em, thì phải đuổi hết sức vào.” Linh Tố quay lưng vẫy một chiếc taxi khác, ung
dung bỏ đi.

Báo cáo nội dung xấu