Nếu tình yêu trở thành niềm đau - Chương 06 - Phần 1

Chương
6: Biến mất trong chớp mắt

Linh Tố càng khó ngủ
hơn. Cô quyết định trèo qua lan can nhỏ giữa hai ban công, để vào xem phòng Lâm
Lang.

Căn phòng tối đen
như mực, nhưng có thể lờ mờ nhìn thấy trên giường nhô lên, rõ ràng là có người
đang ngủ.

Người đó tỉnh giấc bởi
sự xuất hiện của Linh Tố, cảnh giác hỏi: “Ai đó?” Thì ra là Bạch Khôn Nguyên.

Linh Tố vô cùng kinh
ngạc. Chẳng nhẽ mấy năm nay anh luôn ngủ trong phòng Lâm Lang sao?

Bạch Khôn Nguyên vặn
đèn sáng, nhìn thấy Linh Tố liền thở phào.

“Không ngủ được
sao?” Linh Tố thở dài.

Bạch Khôn Nguyên ngồi
dậy. Anh không mặc áo, cơ thể rắn rỏi đẹp đẽ hiện ra trước mắt Linh Tố. Mặt cô
nóng bừng, vội quay đầu đi chỗ khác.

Một cô gái ngủ nhờ
nhà người khác, nửa đêm canh ba còn mò sang phòng ngủ của nam giới. Điều này bất
luận nói thế nào, cũng không được ý tứ cho lắm.

Bạch Khôn Nguyên mặc
áo vào, “Ngồi xuống thảm đi, chúng ta nói chuyện cho đỡ buồn.” Linh Tố ngoan
ngoãn bước tới ngồi xuống chiếc thảm lông dài.

Bạch Khôn Nguyên thấy
cô mất tự nhiên, khẽ cười bảo: “Anh không giống Sùng Quang đâu, em không cần lo
sợ bị anh lợi dụng.” Linh Tố dở khóc dở cười.

Hai người ngồi im,
không tìm được đề tài gì để nói, cứ giương mắt nhìn nhau.

Linh Tố thấy Bạch
Khôn Nguyên không có ý định gợi chuyện, đành phải chủ động mở lời. Lời cô nói
ra khiến ngay bản thân cô cũng kinh ngạc: “Mẹ của anh đâu rồi?” Bạch Khôn
Nguyên giống như bị điểm huyệt, hồi lâu mới chậm rãi cất tiếng: “Bà ấy sớm đã bỏ
đi rồi.” Thôi chết, vừa xuất binh đã gặp bất lợi. Linh Tố chỉ còn biết ngốc nghếch
tiếp lời: “Mẹ em cũng mất lúc còn trẻ.” Bạch Khôn Nguyên ngẩng đầu nhìn cô chăm
chú, “Hình như em hiểu nhầm rồi, mẹ anh vẫn còn sống, chỉ là bà ấy đã bỏ nhà ra
đi.” Linh Tố sững sờ.

“Năm đó anh mới năm
tuổi. Một buổi tối, bà ấy đến trước giường anh, đánh thức anh dậy, kể chuyện
cho anh nghe, hôn anh, vỗ lưng ru anh ngủ. Ngày hôm sau tỉnh dậy, cả nhà loạn hết
cả lên, bà ấy đã bỏ đi cùng người khác rồi.” Nét mặt anh rất đỗi bình tĩnh, cảm
xúc được khống chế triệt để. Chỉ có bàn tay anh không ngừng run rẩy.

“Bố anh thiểu não suốt
nửa năm trời, thường xuyên ngồi trong phòng mượn rượu giải sầu. Nếu anh đi tìm,
ông ấy sẽ hét lên: Tại sao lúc đó mày không giữ mẹ mày lại? Ông ấy không bao giờ
ngờ rằng vợ mình lại có thể tuyệt tình đến mức đó. Chuyện này ầm ĩ đến nỗi ai
cũng biết cả, họ hàng thường nhìn anh mỉm cười ám muội, chỉ trỏ sau lưng, nhìn
xem, đó chính là con của người đàn bà đó. Anh thay mẹ trở thành đối tượng công
kích của mọi người, vừa hoảng loạn lại vừa đau khổ, chỉ cho đến khi Lâm Lang bước
vào cuộc đời anh.

Ngừng lại một chút,
anh nói tiếp: “Em ấy đã thay đổi cuộc sống của anh.” Linh Tố đột nhiên cảm thấy
mệt mỏi.

Bởi vì cô không hề
xuất hiện trong vở kịch rực rỡ nồng nàn đó. Cô chẳng những không bước ra sân khấu,
mà còn chẳng được ngồi trên ghế khán giả.

Sự cảm thông hiện rõ
trên khuôn mặt cô. Đôi mắt cô long lanh ươn ướt, chăm chú nhìn anh như nhìn một
con thú nhỏ cô đơn. Anh giãi bày, cô lắng nghe, nét mặt cô chất chứa sự thấu hiểu
và vỗ về không lời, như thể đón nhận lấy tất cả phiền não của anh vào mình vậy.

Bạch Khôn Nguyên đảo
mắt nhìn xung quanh, rút một chiếc hộp từ ngăn tủ ra, nói: “Chẳng có việc gì
làm, hay chúng ta chơi xếp hình đi.” Trên chiếc hộp in hình thiếu nữ và dã thú.
Lúc đầu Linh Tố tưởng đó là ngự thú của thần núi, nhìn gần mới biết, hóa ra là
một bức tranh về cung Sư Tử.

“Lâm Lang thuộc cung
Sư Tử à?” Linh Tố nói.

Bạch Khôn Nguyên hỏi
lại: “Em thì sao?” Cô ư? Hồi trước Hứa Minh Chính đã tra hộ cô, Linh Tố thuộc
cung Thiên Yết.

Cuốn sách nhỏ viết về
các cung hoàng đạo nói rằng: Thâm trầm khiêm nhường, im lặng ít nói, trước khi
làm gì cũng vô cùng thận trọng, suy tính kỹ lưỡng, rất biết nắm bắt bản chất của
sự việc. Người thuộc cung Thiên Yết tính tình phức tạp, không giỏi biểu lộ tình
cảm, dễ đem lại cảm giác phục tùng cho người khác, kỳ thực, nội tâm kiên định
và cố chấp vô cùng.

Linh Tố chính là như
thế.

Hai người nằm xoài
trên thảm xếp hình. Nhất thời không để ý, hai người vô tình chạm đầu vào nhau,
hai tiếng “ôi chao” thốt ra cùng một lúc, hai mắt nhìn nhau, không nhịn được cười.

Dưới ánh đèn vàng ấm
áp, khuôn mặt cương nghị của Bạch Khôn Nguyên trở nên ôn hòa hơn nhiều. Trong
tiếng cười khúc khích thấp thoáng sự dịu dàng khó nói thành lời.

Bạch Khôn Nguyên chợt
kêu lên: “Nhìn thấy rồi.” Anh đột nhiên vươn người tới, lồng ngực sượt qua vai
Linh Tố, giơ tay ra, nhặt một miếng ghép nằm cạnh Linh Tố.

“Đây là mắt của hổ, bị anh tìm được rồi.”
Trong thoáng chốc, mùi hương của anh ùa đến rồi lại lui về, Linh Tố đổ mồ hôi
khắp người.

“Em có biết không? Hồi
đó Lâm Lang cũng thích xếp hình lắm.” Bạch Khôn Nguyên cười nói: “Em ấy còn nằng
nặc bắt anh phải chơi cùng. Lúc đó anh chẳng có chút kiên nhẫn nào với trò này
cả, thường xuyên ngủ quên trong lúc đang chơi. Lúc anh tỉnh dậy thì Lâm Lang đã
ghép xong rồi. Anh mới nhận ra mình đã bỏ lỡ mất trò chơi rồi.” Linh Tố nói: “Xếp
hình là trò chơi của riêng Lâm Lang. Nhưng có lẽ hai người cũng có chung một
trò chơi khác.” Bạch Khôn Nguyên cười buồn tẻ: “Em có biết không? Sau khi em ấy
đi rồi, anh mới nhận ra mình đã bỏ lỡ mất rất nhiều thứ, từ trò chơi xếp hình đến
cuộc đời của Lâm Lang.” Bạch Khôn Nguyên nói xong lại vùi mặt, tập trung vào
trò chơi.

Linh Tố ngồi cùng
anh, cho đến khuya khoắt. Một mặt, sau một ngày dài cô rất mệt mỏi, một mặt, lại
vô cùng phấn khích vì được ở bên cạnh anh, hai trạng thái tâm lý này ra sức
giao tranh, cuối cùng trạng thái thứ nhất đã chiếm thế thượng phong.

Linh Tố không biết
mình đã thiếp đi lúc nào, nhưng khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng, cô nằm trên giường,
đắp một tấm chăn mỏng. Sáng sớm trong núi trời rất lạnh, tiếng chim líu lo,
sương giăng tứ phía, biệt thự Bạch gia ẩn hiện trong cõi tiên cảnh.

Linh Tố mơ màng ngồi
dậy. Đây là phòng của Lâm Lang, chỉ còn lại một mình cô, Bạch Khôn Nguyên của
đêm qua dường như chỉ là một giấc mơ.

Cô bước xuống giường,
chân đột nhiên chạm vào cái gì đó, cúi đầu nhìn, thì ra là một bức tranh đã được
ghép hoàn chỉnh. Trong bức tranh, người thiếu nữ cưỡi trên lưng bạch hổ, hiên
ngang lẫm liệt, nhưng đôi mắt diễm lệ hút hồn người.

Thì ra cô đã bỏ lỡ mất
trò chơi rồi.

Linh Tố quay lại
phòng ngủ dành cho khách, sau khi thu dọn đâu vào đấy, cô bước xuống lầu. Bạch
Sùng Quang quay lưng lại với cô, ngồi đọc báo trên sô pha, giống hệt hôm đầu
tiên hai người gặp nhau, nghe sau lưng có tiếng động, anh liền bảo: “Cà phê.”
Linh Tố cười khẽ, “Cho mấy viên đường ạ?” Bạch Sùng Quang vội quay đầu lại, “A,
lại là em.” Linh Tố cười.

“Tối qua em ngủ ở
đây sao?” Linh Tố gật đầu.

“Chẳng trách bọn họ
nói với anh Khôn Nguyên mang về một vị khách, thật không ngờ vị khách đó lại là
em. Anh còn đang buồn rầu, không biết cậu ta có người yêu từ lúc nào.” Bạch
Sùng Quang vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu trắng như hôm qua, trên cổ áo có dấu hôn
nhàn nhạt. Đến gần anh, còn có thể ngửi thấy mùi hương kì dị.

Linh Tố khẽ khịt
mũi, Bạch Sùng Quang cười nói: “Đây là rượu Gin.” Thức đêm cùng người đẹp và rượu
ngon, quả là tiêu diêu tự tại.

Linh Tố hỏi: “Lúc ở nước
ngoài, anh làm gì?”

“Bên đó có công ty
con, anh đảm nhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị.”

“Vậy bây giờ anh về
nước, công ty con sẽ thế nào đây?”

“Nhân viên của anh sẽ
gửi những văn kiện cần xử lý sang đây. Nếu quả thật không tiện, bọn họ có thể
thay anh xử lý.”

“Không có anh, công
ty vẫn có thể vận hành êm xuôi được sao?”

“Một nhà lãnh đạo giỏi
nên xây dựng một cơ chế vận hành hoàn thiện. Dù lãnh đạo không có mặt, công ty
vẫn có thể hoạt động như thường.” Linh Tố gật đầu: “Xem ra công ty không đến nỗi
không thể thiếu anh.”

“Không sai. Nếu muốn
tranh quyền đoạt vị thì đây là thời khắc thích hợp nhất.” Linh Tố cười: “Ở trường
anh học chuyên ngành gì?”

“Chắc chắn em không
thể tưởng tượng ra nổi đâu.” Bạch Sùng Quang nhướng mày nói.

“Tài chính? Lịch sử?
Y học, hay là pháp luật?”

“Anh học nấu ăn.”
Linh Tố hơi sững người, cố nặn ra một câu khen ngợi: “LãoTử nói cai trị một nước
lớn giống như nấu con cá nhỏ.” Bạch Sùng Quang không nhịn được, ngẩng đầu cười
ha hả:

“Em thật dễ mắc lừa.
Thực ra thì anh học hý kịch.” Linh Tố trợn mắt: “Chẳng trách mà có tài diễn xuất.”
Sau lưng vang lên giọng nói của Bạch Khôn Nguyên: “Em lại bị lừa tiếp rồi.
Chính xác thì chú ấy học kiến trúc.” Bạch Sùng Quang bất mãn khi bị Bạch Khôn
Nguyên chọc gậy bánh xe, “Khôn Nguyên oán hận anh từ lâu rồi, nhớ lúc bé anh và
Lâm Lang ở nhà diễn Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài, Khôn Nguyên diễn vai Mã Văn
Tài, còn cướp lời thoại của anh nữa chứ, cái câu “Huynh đến trễ rồi”, anh còn
chưa kịp nói, cậu ta đã hét lên rồi.” Bạch Khôn Nguyên dở khóc dở cười nói, “Rõ
ràng là chú quên lời thoại nên cháu mới nhắc thôi. Chú là bậc trưởng bối, sao
có thể đổi trắng thay đen thế chứ?” Bạch Sùng Quang làm mặt hề với Linh Tố: “Lại
là cái chức danh vĩ đại này.” Linh Tố đứng ngoài cười cười. Đồng Bội Hoa mãi vẫn
chưa thấy xuất hiện.

Sau bữa sáng, Linh Tố
dẫn Bạch Khôn Nguyên đến thư viện.

Thư viện vừa mở cửa
được một lúc, bên trong chỉ có nhân viên quản lý. Người đó nhìn thấy sau lưng
Linh Tố là một người đàn ông tướng mạo anh tuấn, phong độ phi phàm thì không khỏi
liếc nhìn vài cái.

Trên tầng hai rộng
rãi sáng sủa như ngoài trời. Bọn họ đi vào góc sâu nhất.

Linh Tố đảo mắt nhìn
xung quanh, nhưng không thấy Lâm Lang đâu cả, thậm chí cô còn không cảm nhận được
mùi của Lâm Lang. Cô vội vàng ngưng thần, rà soát một vòng, cũng không cảm nhận
được gì.

Cô hết sức căng thẳng,
quay đầu về phía Bạch Khôn Nguyên, chợt kinh ngạc đứng sững.

Bạch Khôn Nguyên mặt
mày nghiêm trang, quay người về hướng Tây, quỳ trên sàn nhà, bàn tay co lại
thành nắm đấm, kề lên miệng, kính cẩn hôn lên đó.

Mở bàn tay ra, trong
đó có một chiếc nhẫn bạch kim.

“Bạch tiên sinh,
anh...” Bạch Khôn Nguyên lãnh đạm nói: “Trước khi tốt nghiệp, Lâm Lang thường đến
đây tìm tài liệu. Không biết tại sao lại cảm thấy có mùi của em ấy ở đây.” Linh
Tố nghe vậy trong lòng vừa cảm động lại vừa chua xót, cô cũng không nói rõ được
cảm xúc hiện tại của mình.

Nhưng trong thư viện
chỉ sót lại chút mùi của Lâm Lang, cuốn sách tranh về các loài bướm mà cô ấy
hay xem nằm chỏng chơ trên băng ghế dài.

Là tự cô ấy bỏ đi,
hay là ngoại lực đã đem cô ấy đi? Linh Tố hoảng hốt lo lắng.

“Sao thế?” Bạch Khôn
Nguyên hỏi.

Cơn bồng bột lại dấy
lên, Linh Tố thật muốn nói hết tất cả cho anh biết, nhưng bên tai hình như lại
nghe thấy một tiếng ho nghiêm khắc của mẹ. Cuối cùng cô vẫn kín miệng như bưng.

Bạch Khôn Nguyên
không đợi cô tìm được một cái cớ khả dĩ, anh chủ động bước xuống lầu. Linh Tố
thở phào một hơi, vội vàng chạy theo sau.

Sau khi lên xe, Bạch
Khôn Nguyên dặn tài xế đưa Linh Tố về trường. Sau đó anh không nói gì nữa. Linh
Tố bất an len lén nhìn anh, trên khuôn mặt anh hằn rõ sự mệt mỏi, hình như đang
ngẫm nghĩ điều gì đó.

Linh Tố than thầm
trong bụng. Rốt cuộc thì ai mới có thể xóa đi sự u sầu trong đôi mắt anh đây?

Bạch Khôn Nguyên đột
nhiên nói: “Linh Tố, cho anh dựa một chút, anh mệt quá.” Không đợi Linh Tố kịp
có phản ứng, anh tựa đầu vào vai cô, nhắm mắt lại.

Chiếc xe xuyên qua
thành phố chen chúc nhà cao tầng, trong xe yên ắng, Linh Tố nghe thấy rõ hơi thở
của Bạch Khôn Nguyên, hơi nóng của anh truyền qua chiếc áo đồng phục mỏng manh.

Một bên vai Linh Tố
đã không còn cảm giác gì nữa, nhưng cô vẫn không dám cử động.

Cô hết sức thận trọng
quay đầu sang nhìn Bạch Khôn Nguyên. Hình như anh đã chìm vào giấc ngủ thật rồi,
đầu vai hơi co lại, trong mơ vẫn tiếp tục phiền não, anh không cho mình được thảnh
thơi một giây phút nào.

Ma xui quỷ khiến thế
nào mà Linh Tố giơ ngón tay ra, vuốt ve lông mày anh, giãn phẳng những nếp nhăn
trên trán. Tiếp đó ngón tay không cách nào dừng lại, dần dần lướt xuống dưới,
sóng mũi, đôi mắt, gò má, bờ môi...

Bạch Khôn Nguyên đột
nhiên hơi động đậy, cô vội vàng thu tay về như con thỏ bị kinh động, không còn
dám phóng túng nữa.

Trường học đã ở ngay
trước mặt.

Bạch Khôn Nguyên hỏi:
“Có cần anh đưa em vào không?” Linh Tố lắc đầu: “Đã làm mất nhiều thời gian của anh rồi.”

“Vậy em phải cẩn thận
nhé.” Bạch Khôn Nguyên dặn dò, “Nếu vẫn còn bạn học làm khó em, thì nhất định
phải nói cho anh biết.” Linh Tố gật đầu.

Bạch Khôn Nguyên hỏi
lại lần nữa: “Thực sự không cần anh đưa em vào sao?” Linh Tố vẫn cứ lắc đầu.

Bạch Khôn Nguyên đột
nhiên giơ tay ra, vuốt tóc cô, cười nói, “Em vào trường đi.” Linh Tố chậm rãi
bước đi.

Cô khẽ liếc mắt nhìn
nghiêng, bóng cây đung đưa, vọng lại tiếng đọc bài lảnh lót.

Kì lạ, sao trên nền
đất lại có hai chiếc bóng, một trước một sau. Chiếc bóng phía sau cao lớn hơn
nhiều.

Chiếc bóng đó đi
theo cô đến trước tòa nhà. Linh Tố không quay đầu lại mà đi thẳng lên lầu. Đến
cầu thang tầng hai, cô chạy như bay đến trước lan can nhìn xuống. Bạch Khôn
Nguyên đang đứng bên dưới, ngẩng đầu nhìn cô.

Anh mỉm cười, vẫy
tay với Linh Tố, lúc này mới yên tâm quay lưng ra về.

Linh Tố đứng đó cho
tới khi bóng dáng Bạch Khôn Nguyên biến mất sau hàng cây.

Hứa Minh Chính hớt hải
chạy xuống bên cô nói, “Tối qua mình đến nhà cậu, cả đêm cậu không về nhà sao?”
Linh Tố vẫn đứng yên tại chỗ.

Hứa Minh Chính ủ rũ
nói: “Lưu Phi Vân xin nghỉ một thời gian, về nhà tự ôn tập. Hôm qua cậu không
sao chứ?” Linh Tố chậm rãi quay đầu lại, khóe miệng vẫn còn đọng lại một nụ cười
thư thái.

Cô nói: “Mình không
thể nhìn thấy nữa rồi.” Hứa Minh Chính kinh hãi, mặt cắt không còn hột máu.
Nhưng nhìn kĩ thì đôi mắt Linh Tố vẫn trong sáng có hồn, đang nhìn rất tập
trung. Lúc này cậu mới hiểu ra, Linh Tố muốn nhắc đến một đôi mắt khác.

Buổi sáng lúc tìm kiếm
Lâm Lang trong thư viện Linh Tố đã phát hiện ra, dị năng của cô đã biến mất
hoàn toàn, mắt không nhìn thấy, tai cũng không nghe thấy. Những vong hồn quanh
quẩn khắp đường to ngõ nhỏ đã biến mất không dấu tích, luồng thông tin không ngừng
chui vào não cô đột nhiên đứt đoạn.

Chỉ có một cách giải
thích, thiên nhãn của Thẩm Linh Tố đã đóng lại, cô đã trở về là một người bình
thường.

Vì thế mặc dù khi đó
Lâm Lang đứng ngay bên cạnh cô, nhưng cô không hề nhìn thấy.

Sau vài phút buồn
bã, đột nhiên niềm sung sướng bao trùm lấy cô. Cuối cùng cô đã trở thành một
người bình thường.

Chỉ có những người
đã từng không bình thường mới khát khao có một cuộc sống bình thường như thế.
Cô đã quá chán ngán cuộc sống biệt lập với xã hội rồi.

Linh Tố hít sâu một
hơi, vỗ vai Hứa Minh Chính: “Đi nào, vào lớp thôi.” Hứa Minh Chính thấy cô bình
tĩnh như thế, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bạn học thấy Linh Tố
đã quay lại lớp học, bèn chúi đầu thì thầm bàn tán, nhìn cô bằng ánh mắt còn kì
lạ hơn trước. Linh Tố coi như không thấy gì, yên lặng nghe giảng bài như thường lệ.

Thầy Triệu gặp riêng
Linh Tố, hết sức lo lắng nói: “Linh Tố, hai tuần nữa là đến kì thi đại học rồi.”
Linh Tố cúi đầu lắng nghe, “Xin thầy yên tâm, em đảm bảo sẽ không để xảy ra
chuyện gì nữa, em sẽ bình an thuận lợi bước vào kì thi.” Thầy Triệu buồn bã
nói: “Hôm qua Lưu Phi Vân nói em là yêu ma. Thầy đã khuyên người nhà em ấy đưa
em ấy đi gặp bác sĩ tâm lý. Ôi chao, cứ mỗi kì thi đại học lại làm phát điên
vài em học sinh.” Thật nguy hiểm. Chỉ sai lệch một chút thì người phải đi gặp
bác sĩ tâm lý đã là Thẩm Linh Tố rồi.

Lưu Phi Vân coi cô
như yêu nghiệt quỷ quái, có người lại coi cô là kẻ bịp bợm lừa đảo. Đây là cuộc
chiến của chủ nghĩ duy tâm và chủ nghĩa duy vật.

Nhưng Bạch Khôn
Nguyên tin cô, dù anh muốn mượn cô để an ủi vết thương lòng của mình, nhưng người
anh nhìn thấy là Thẩm Linh Tố, chứ không phải yêu ma hay kẻ bịp bợm, anh tin
cô.

Linh Tố cảm thấy mỗi
lần nghĩ đến người đàn ông nho nhã dịu dàng này, nhất thời toàn thân lâng lâng
mơ màng, một cảm giác thật tuyệt vời, hi vọng niềm vui này sẽ kéo dài mãi mãi.

Tình yêu của thiếu nữ
thuần khiết mà da diết, lúc nào cũng si tâm vọng tưởng có thể kéo dài mãi mãi.

Nhưng mà, Lâm Lang
đã biến đi đâu rồi?

Có hai khả năng. Một
là cuối cùng cô ấy đã có thể rời khỏi thư viện, hai là cô ấy đã tan thành cát bụi
rồi. Khả năng thứ nhất có thể dẫn đến những kết quả khác nhau. Rời khỏi thư viện,
có thể cô ấy đã đến một nơi khác, có thể đã bị một người pháp lực cao hơn nhốt
lại, kết cục tốt đẹp nhất là cô ấy đã được đầu thai. Nhưng cô ấy đã bị nhốt
trong ba năm trời, sao bây giờ lại có thể dễ dàng thoát ra được chứ?

Linh Tố có quá nhiều
thắc mắc nhưng không ai có thể trả lời cô được.

Chiều tối, Linh Tố
và Hứa Minh Chính cùng bước về phía cổng trường.

Đột nhiên Linh Tố bỗng
dừng bước, mắt mở trừng trừng, cô tưởng mình đã bị ảo giác.

Nhưng người đàn ông
cao lớn anh tuấn, điềm đạm nho nhã đứng cạnh ô tô đang mỉm cười với cô kia rõ
ràng chính là Bạch Khôn Nguyên.

Trong con mắt của Hứa
Minh Chính, khuôn mặt ủ dột suốt một ngày trời của Linh Tố đột nhiên sáng bừng
lên, đôi mắt kiều diễm long lanh sóng nước.

Linh Tố không nói một
lời, vội vàng chạy về phía anh, bỏ mặc Hứa Minh Chính đứng chôn chân tại chỗ.

Bạch Khôn Nguyên dịu
dàng hỏi: “ Hết giờ làm muốn đến xem em thế nào. Không sao chứ? Không bị ai bắt
nạt chứ?” Linh Tố cúi đầu nói, “Chỉ nửa ngày trời thôi mà, chẳng có gì đáng để
lo lắng cả.”

“Chúng ta đi ăn cơm
đi.”

“Hôm nay em phải đi
thăm em gái.”

“Vậy để anh đưa em
đi.” Linh Tố thẹn thùng gật đầu. Nụ cười e ấp ấy, xinh đẹp tựa sắc xuân.

Bạch Khôn Nguyên nhất
thời mê mẩn, bất giác đưa tay vuốt ve khuôn mặt ửng hồng của cô.

Hứa Minh Chính đứng
sững tại chỗ, nhìn Bạch Khôn Nguyên ôm vai Linh Tố bước lên xe, chiếc xe từ từ
lăn bánh.

Linh Tịnh thấy chị
đi cùng một người đàn ông xa lạ thì vô cùng kinh ngạc.

Trên đường đi Bạch
Khôn Nguyên đã mua một bó hoa cúc Đại Lý, nhờ y tá cắm hộ vào bình. Phòng bệnh
có thêm sắc hoa thắm tươi, không gian sáng sủa hơn nhiều.

Linh Tố bắt đầu giới
thiệu: “Vị này là Bạch Khôn Nguyên tiên sinh, đây là em gái em, tên là Linh Tịnh.”
Sau đó cô đi hỏi chuyện bác sĩ, để Bạch Khôn Nguyên ngồi chơi với em gái.

Cô gái gầy gò bé nhỏ
này có cặp mắt nhìn sắc bén không kém gì người chị, chỉ trong vài phút ngắn ngủi
đã quan sát Bạch Khôn Nguyên một cách triệt để. Mặt Linh Tịnh không chút biểu cảm,
thậm chí còn cố tình tỏ ra dè dặt.

Bạch Khôn Nguyên ho
nhẹ một tiếng. Kỳ thực anh không giỏi bắt chuyện với con gái.

Linh Tịnh đột nhiên
lắc đầu, lẩm bẩm một mình nói: “Quả nhiên là anh.” Hai chị em Thẩm gia đều rất
đặc biệt, Bạch Khôn Nguyên tò mò hỏi: “Anh làm sao?” Linh Tịnh lạnh lùng nói:
“Xuất thân tốt, có dã tâm, anh không hợp với chị em đâu.” Bạch Khôn Nguyên cười
nói: “Không cần lo lắng thế, anh và chị gái em chỉ là bạn bè thông thường
thôi.” Linh Tịnh cười nhạt: “Thật sao? Bạn bè thông thường ư?” Trên thương trường,
Bạch Khôn Nguyên mạnh mẽ, hiên ngang là thế, nhưng trước ánh mắt trong veo sáng
ngời của cô gái này, đột nhiên anh lại thấy không được tự nhiên. Anh chỉ biết
trả lời hàm hồ: “Chị em là một cô gái tốt, anh rất thích chị em.” Ánh mắt Linh
Tịnh vẫn sắc bén như một mũi tên công kích đối phương.

Bạch Khôn Nguyên chỉ
đành cười trừ: “Vậy em muốn anh phải thế nào đây?” Linh Tịnh chỉ nói: “Vào thời
khắc quyết định, mong anh hạ thủ lưu tình.”

“Cái gì?” Đúng lúc
này Linh Tố mặt mày phấn khởi đẩy cửa bước vào.

“Bác sĩ nói thế
nào?”

“Linh Tịnh này, chị
và bác sĩ đã thống nhất rằng, sau khi chị thi xong thì sẽ lập tức làm phẫu thuật
cho em, không thể trì hoãn thêm nữa.” Linh Tịnh kéo chăn che miệng, không nói
gì.

Linh Tố vuốt tóc em
gái, dặn dò vài câu, rồi cùng Bạch Khôn Nguyên ra về.

Bạch Khôn Nguyên đưa
cô đến một nhà hàng món Tây.

Đây là lần đầu tiên
Linh Tố được dùng bữa ở một nhà hàng cao cấp như thế này. Trên bàn có cả
dao nĩa, dường như sắp tiến hành một vụ
huyết án, cô không biết phải hạ thủ từ đâu.

Cô ăn không no, sau
khi Bạch Khôn Nguyên đưa cô về nhà, cô lại dắt anh đi ăn mì kéo ở một quán nhỏ
mà cô hay đến.

Bàn ghế trong quán
đính dầy dầu mỡ, nhưng Bạch Khôn Nguyên không hề bận tâm, co chân ngồi xuống
cùng Linh Tố. Hơi nóng bốc lên, khiến khuôn mặt hai người lấm tấm mồ hôi. Bạch
Khôn Nguyên rút khăn tay đưa cho Linh Tố.

Linh Tố đột nhiên hỏi:
“Lâm Lang cậu ấy... từ lúc phát bệnh đến khi qua đời, trong khoảng bao lâu?” Bạch
Khôn Nguyên nói: “Phát bệnh một cái liền đưa vào viện, ngày hôm sau bệnh tái
phát, qua đời ngay trên bàn mổ.”

“Sùng Quang nói anh
ta không về kịp.”

“Lúc đó Sùng Quang ở
xa.” Linh Tố ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi: “Công ty con của Bạch gia ở nước
ngoài, chắc không thể so với công ty trong nước phải không?” Bạch Khôn Nguyên
cười, “Địa phương sao có thể đọ với trung ương được?”

“Chẳng trách Sùng
Quang luôn cảm thấy bất bình.”

“Em đứng về phía anh
hay về phía chú ấy?” Bạch Khôn Nguyên mỉm cười nhìn cô đầy ẩn ý.

“Em không phải là
người của Bạch gia.” Linh Tố vạch rõ ranh giới.

Bạch Khôn Nguyên nghịch
đôi đũa trong tay, nói: “Có không ít thành viên Bạch gia đứng về phía chú ấy.”

“Bạch Khôn Phương?”

“Em biết cô ta sao?”
Bạch Khôn Nguyên kinh ngạc, “Ông nội của cô ta là em trai ông nội anh, cô ta là
cháu gái duy nhất, nắm trong tay không ít cổ phiếu.”

“Lúc Lâm Lang còn sống,
bọn anh đã bắt đầu đấu đá nhau sao?” Bạch Khôn Nguyên buông đũa xuống: “Anh có
lỗi với em ấy.” Linh Tố lại hỏi: “Nếu như Lâm Lang vẫn chưa chết, bọn anh cần
Lâm Lang hay là cần quyền lực?” Bạch Khôn Nguyên cười ha hả: “Giang sơn hay là
mỹ nhân.

Linh Tố, bài kiểm
tra của em khó quá, anh chịu thua.” Linh Tố cũng cười.

Đúng thế, đây là một
câu hỏi ngu xuẩn. Linh Tố đột nhiên cảm thấy đồng cảm với Lâm Lang. Được yêu
thương thì đã sao, đến giây phút quyết định, tình yêu vẫn phải nhường chỗ cho
dã tâm. Cái chết của Lâm Lang đem đến cho bọn họ cơ hội vẹn cả đôi đường, một mặt
thao túng giang sơn, một mặt hoài niệm mỹ nhân, không ai có thể chê trách được cả.

Căn nhà chìm trong
bóng tối. Mẹ không chạy ra đón cô như thường lệ. Trong phòng trống không, không
có một chút sinh khí.

Linh Tố đột nhiên
nghĩ, có lẽ em gái đã nói đúng, mẹ cô đã qua đời bao năm nay, kỳ thực chính bản
thân cô đã tự chăm sóc lấy mình, cô đã luôn lẩm bẩm một mình với không khí.

Cô nói: “Mẹ à, sự biến
mất của cô gái đó kì lạ quá, mẹ chỉ điểm cho con có được không?” Sau đó cô cứ đợi
mãi.

Không biết là bao
lâu, trong không khí phảng phất một tiếng thở dài.

“Lần cuối cùng thôi
đấy.”

“Vâng.” Linh Tố đáp,
tim nhói lên.

“Trước đây cô ta bị
ràng buộc, bởi vì người cô ta yêu luôn nhớ nhung cô ta, làm cô ta không tài nào
siêu thoát được.”

“Vậy bây giờ thì sao
ạ?”

“Vẫn chưa hiểu à?
Đương nhiên là người đó đã không còn yêu cô ta nữa.” Sức mạnh của tình yêu lụi
tàn, Lâm Lang vì thế mới có được tự do.

Quả nhiên chúng ta cần
trả giá để đạt được cái gì đó. Có đáng hay không thì chỉ có bản thân mình mới
biết.

Một làn gió nhẹ
nhàng lướt qua.

Khuôn mặt Linh Tố đầm
đìa nước mắt. Cô biết rằng cô sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.