Tiểu Thần - Chương 7

CHƯƠNG 7: NGƯỜI
NHÀ

Nơi
khách điếm nhộn nhịp người ra kẻ vào, tiếng nói tiếng cười ồn ào hòa lẫn vào
nhau tạo ra thứ âm thanh hỗn tạp. Chốn này nổi tiếng là nơi tụ tập nghỉ chân,
trao đổi chuyện phiếm của những thương nhân bên ngoài trước khi đưa hàng hóa
vào Bình Nguyên mua bán. Tuy rằng bọn họ xuất thân từ các vùng đất khác nhau
nhưng khi đã đến đây cũng đều xem nhau như người cùng đạo, thường hay trao đổi
tin tức qua lại. Khách điếm này nằm phía bắc khu rừng Linh Lăng, trên mảnh đất
được các thầy phong thủy xếp vào loại hiếm thấy chỉ dành riêng cho bậc thần
linh. Kẻ trần tục nào muốn chiếm giữ nó sẽ phải chuốc lấy tai họa. Vì vậy nơi
này thành ra một vùng đất vô chủ, người mở khách điếm cũng chỉ dám xem mình là
kẻ ở nhờ trên đất của thần, không dám khoa trương. Trái lại nhờ vậy những người
đến đây khi trò chuyện cũng không cần quá giữ ý tứ.

Trong
một gian phòng nhỏ ở lầu hai không khí có vẻ tĩnh lặng hơn bình thường. Gần
mười người ngồi xoay quanh chiếc bàn tròn, tập trung vào một kẻ có vẻ là thương
nhân từ xa vội vàng đến đây, quần áo vẫn còn lấm lem bụi đất, đầu tóc có phần
không gọn gàng. Y uống cạn chén rượu, làm ra vẻ bí hiểm nói với cả đám người
nọ:

-
Các người còn muốn sống thì đừng đến đó nữa… đã biếtchuyện gì chưa, ta nghe nói
quân của Phong Gia sắp tiến đánh Bình Nguyên. Nếu các ngươi có bạn bè thân
thích họ hàng ở đó thì bảo họ phải cấp tốc rời khỏi, nếu không sẽ gặp họa sát
thân. Lần này Phong Gia nhất định khiến cho Bình Nguyên biến thành bể máu!

-
Sao lại như vậy?

-
Không thể nào!

-
Từ trước đến giờ tuy binh lực Phong Gia hùng mạnh thuộchàng đứng đầu nhưng chưa
từng chủ động tiến đánh ai! Nghe nói hiện giờ bọn họ điều quân đến Châu Dương
là để tập trận cùng nhau thôi.

-
Huynh định phao tin đồn nhảm, khiến cho mọi người lo sợ
không dám đến đó mua bán để một mình hưởng lợi có phải không?

-
Đúng rồi! Đúng rồi!

Cả
đám người lập tức nhao nhao lên, tiếng tranh cãi ồn ào không ngớt, tất cả đều
cảm thấy vừa nghi hoặc vừa thảng thốt trước tin tức mới được thông báo.

-
Im lặng! Các người nghe ta nói.

Cuối
cùng tên thương nhân nọ phải đứng dậy làm dịu cơn hỗn loạn mình vừa gây ra,
gương mặt tỏ vẻ nghiêm trọng xen lẫn tự hào vì là kẻ đầu tiên loan báo tin tức
kinh thiên động địa này. Y thấp giọng thì thầm nói:

-
Các người đúng là thiếu nhạy bén tin tức, may mà gặp được ta, nếu không chết
rồi cũng không biết tại sao. Trước giờ đúng là Phong Gia chưa từng chủ động xâm
chiếm nơi nào, cũng rất ít khi dùng đến binh lực, bởi vì họ hùng mạnh như thế
nào thử hỏi có ai mà không biết, có ai dám làm cho họ phật lòng! Nhưng mà lần
này Bình Nguyên quả thật đã phạm phải tội lỗi tày đình, dám bắt Ngũ gia và nữ
thầy thuốc của họ khiến cho chủ nhân nhà họ Phong nổi trận lôi đình, ra thời
hạn cho Bình Nguyên trong vòng năm ngày phải giao người, bằng không cả Bình
Nguyên sẽ trở thành một biển máu tanh! Bây giờ quân của Phong Gia đã ở tại đất
Châu Dương, bề ngoài là điều quân tập trận cùng nhau, thật ra chính là chờ lệnh
Phong Ngạo sẽ lập tức tiến thẳng đến Bình Nguyên.

Những
kẻ khác lại tiếp tục xôn xao:

-
Ngũ gia? Là Ngũ Gia Tịnh Thủy đó sao? Bọn họ quả là gan
cùng mình.

- Nữ thầy thuốc? Có phải là người được mệnh danh tiểu
thần tiên của nhà họ Phong không?

- Đúng, đúng - thương nhân nọ đáp lời - Chính là họ, nghe
nói trước đó hai nhân vật quan trọng của nhà họ Phong này đang giúp Bình Nguyên
cải tạo đất đai ở thôn Hoa Chuông Đỏ, không ngờ trong một đêm đã biến mất không
để lại một chút dấu vết.

- Nếu hai người đó đang giúp đỡ thì Bình Nguyên sao lại
ra tay với họ, thật vô lí! Chủ nhân nhà họ Phong chẳng lẽ không thấy kì lạ hay
sao? - Một thương nhân mặc y phục màu xanh bóng bẩy lên tiếng phản đối.

- Huynh đó, đúng là biết một mà không biết mười, trước đó
Bình Nguyên dùng loại thảo dược đặc biệt gì đó chỉ mọc trên đất của mình để ép
Phong Gia chấp nhận điều kiện cho tiểu thần tiên và Ngũ gia ở lại giúp đỡ. Chủ
nhân nhà họ Phong khi đó đã mở lời: nếu hai người bọn họ có chuyện, không cần
biết do ai gây ra, Bình Nguyên sẽ phải chịu trách nhiệm. Bây giờ Phong Gia đến
đòi người, người lại biến mất, Bình Nguyên làm sao thoát được. Thật là… - y thở
dài một tiếng tỏ vẻ thương cảm - Không biết trước đây bọn họ toan tính cái gì,
có ý đồ hay không có ý đồ nhưng lần này xem ra đã rơi vào đường cùng rồi, ai mà
ngờ chủ nhân nhà họ Phong tức giận đến mức bất chấp sự can ngăn của các thành
viên Tứ Tinh Hội, nhất định tự mình đưa quân chinh phạt chứ!

- Huynh nói, chuyện Phong Gia tiến đánh Bình Nguyên bịcác
đương gia khác của Tứ Tinh Hội phản đối nhưng vẫn không có cách nào ngăn cản
được? Không thể nào! Trước giờ Phong Gia rất tôn trọng Tứ Tinh Hội, không bao
giờ tùy tiện gây ra mâu thuẫn giữa các thành viên. Không lẽ chủ nhân nhà họ
Phong vì mất người thân nên đau thương quá độ đến mức phát cuồng rồi? - một
người khác lên tiếng, giọng nói không giấu nổi kinh sợ.

- Ta cũng thấy vậy! - Những kẻ còn lại tán đồng.

- Không thể nào, không thể nào…chẳng lẽ ta lại nói càn
hay sao. Mộc gia của Bình Nguyên đã nhờ đến Tứ Tinh Hội giảng hòa chính là dùng
đến phương sách cuối cùng cứu vãn tình thế. Nhưng Phong Ngạo đã trả lời tuyệt
đối không nhân nhượng. Trước giờ, Phong Ngạo vốn rất thương yêu huynh đệ, nhất
mực bảo vệ người thân. Lần này không chỉ là Ngũ gia, còn có tiểu thần tiên rất
được họ yêu mến, thử hỏi trong một lúc vô cớ mất đi hai người thân thiết như
vậy, gió lạnh có thể không thành bão tuyết hay sao? Tóm lại, hiện giờ Phong Gia
đã chuẩn bị binh lực, sẵn sàng tiến thẳng đến Bình Nguyên. Trong năm ngày nữa
nếu bọn họ không gặp được người muốn gặp, Bình Nguyên chắc chắn không thoát một
trận thảm khốc. Một mặt ra sức tìm người, một mặt Bình Nguyên chuẩn bị giao
chiến, tin tức vẫn bị phong tỏa nên dân chúng chưa rõ mọi chuyện. Còn Phong
Ngạo có khác gì thần ở Phong Gia, hắn bảo là tập trận thì chính là tập trận,
thần dân làm sao đoán ra hắn thật sự muốn làm gì. Những bên liên quan vì đại
cuộc chưa định, xem như nhắm mắt làm ngơ. Tin tức của ta vô cùng quý báu, không
dễ gì có được. Đại ca của ta là người quyền cao chức trọng ở đất Yên Lam, là
một trong bốn thành viên của Tứ Tinh Hội nên mới nhắn cho ta một lời, muốn giữ
mạng thì tránh xa Bình Nguyên.

- Ây da, làm sao bây giờ, hàng hóa của ta mới vừa mang
đến, liệu có bán kịp không?

- Tỷ của ta vừa đến Bình Nguyên thăm họ hàng, ta phải
nhanh chóng báo cho tỷ tỷ biết.

Cả một đám người vì tin tức động trời này trở nên lo lắng
không yên, tay chân luống cuống, quả thật không biết nên làm việc gì trước mắt.
Họ hoàn toàn không nhận ra có người bên ngoài cửa đã lắng nghe câu chuyện từ
đầu đến cuối, bây giờ tâm trạng có phần bàng hoàng không kém.

Người này vội vã đi về phía căn phòng cách đó không xa,
sau khi vào phòng liền đóng chặt cửa, gọi cô nương đang ngồi chăm chú viết thư
bên bàn.

- Tiểu Nghi, chúng ta muộn mất một bước rồi. Đại ca đã
gửi thư tuyên chiến với Bình Nguyên, năm ngày nữa nếu ta và cô chưa trở về
huynh ấy sẽ biến Bình Nguyên thành một bể máu.

Tiểu Nghi kinh ngạc ngừng bút, không dám tin những gì vừa
nghe thấy:

-
Ngũ gia, người nói sao? Chủ nhân thật sự định đánh nhau với Bình Nguyên? Chẳng
phải Ngũ gia nói là…

-
Phải, Tiểu Nghi - Phong Nhàn bối rối ngồi xuống ghế - ta cho rằng đại ca nói
lời đó chẳng qua là muốn dọa bọn họ. Bình thường huynh ấy rất ghét chuyện dùng
binh đao để trấn áp người khác. Thời hạn nửa năm của chúng ta ở Bình Nguyên chỉ
vừa kết thúc cách đây mấy ngày, ta quả thật không ngờ huynh ấy ra tay nhanh như
vậy. Bây giờ quân của Phong Gia đang tập trung ở Châu Dương, tức là cách Bình
Nguyên không xa, nếu chúng ta gửi thư về Phong Gia cũng sẽ không đến kịp tay
huynh ấy, muốn đưa tin đến doanh trại Châu Dương lại không dễ dàng. Cách duy
nhất là tự mình đến đó gặp đại ca trước khi huynh ấy khởi binh đến Bình Nguyên,
nếu không mối quan hệ giữa hai bên sẽ khó trở lại bình thường như trước.

Tiểu
Nghi không nói gì, lập tức đứng dậy thu xếp hành trang. Từ khi rời khỏi rừng
Linh Lăng, cả hai đi hai ngày liên tục không nghỉ, khách điếm này chính là nơi
dừng chân đầu tiên. Nàng và Phong Nhàn chọn cách giả trang, đi đường vòng không
thuộc lãnh thổ Bình Nguyên tìm nơi nghỉ tạm, điều đầu tiên nghĩ đến chính là
viết thư báo bình an về nhà. Thật không ngờ thư chưa viết xong đã nghe tin một
trận máu tanh sắp xảy ra.

Phong
Nhàn lặng lẽ nhìn Tiểu Nghi thu xếp mọi thứ, day dứt nói:

-
Xin lỗi Tiểu Nghi, là ta đã làm chậm trễ mọi chuyện gây ra tình huống này. Cô
đừng quá lo lắng, chúng ta nhất định sẽ đến kịp, sẽ không có chuyện gì xấu xảy
ra. Ta đã nhờ người chuẩn bị ngựa.

Tiểu
Nghi vẫn không dừng tay, nhanh chóng kiểm tra thảo dược còn lại trong túi, nhẩm
tính trong đầu có lẽ phải nhờ ông chủ ở đây mua thêm một ít thức ăn khô, trên
đường trong khi cho ngựa chạy chậm có thể dùng ăn lót dạ, tận dụng thời gian
tối đa. Những thứ thảo dược giảm đau là cần nhất, phòng khi cưỡi ngựa liên tục
nhưng ở đây hiện giờ e là khó có được, chỉ có thể nhân lúc đi đường tranh thủ
tìm kiếm, đến nơi đông người sẽ tìm hiệu thuốc để mua.

Phong
Nhàn không nghe thấy Tiểu Nghi trả lời, cảm thấy sốt ruột liền đến gần khẽ gọi:

-
Tiểu Nghi, có nghe ta nói gì không? Chuyện này là do tagây ra, cô đừng suy nghĩ
quá nhiều.

Tiểu
Nghi lắc đầu thở dài:

-
Ngũ gia, bây giờ Tiểu Nghi thật sự không có thời gian đểnghĩ xem nên trách ai.
Mọi thứ đã thu xếp xong, chúng ta phải nhanh chóng lên đường. Nếu liên tục cưỡi
ngựa ngày đêm không nghỉ sẽ mất bao lâu mới đến nơi?

-
Chúng ta đi theo tốc độ bình thường vẫn có thể đến đó trong
vòng năm ngày. Nếu liên tục cưỡi ngựa không nghỉ, ta sợ cô không chịu nổi -
Phong Nhàn cảm thấy có chút bất an, ngập ngừng hỏi:

-
Tiểu Nghi, cô đang tức giận sao?

Nàng
nghiêm mặt nói:

-
Hiện giờ, cảm giác rõ ràng nhất của Tiểu Nghi chính là kinh
ngạc không nói nên lời, thật sự không hiểu tại sao chủ nhân lại ra quyết định
này. Nhưng một khi mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng, Tiểu Nghi không muốn đưa ra ý
kiến. Chúng ta cần phải đề phòng bất trắc, lỡ như có chuyện xảy ra trên đường
thì sao. Về việc cưỡi ngựa liên tục xin Ngũ gia đừng lo lắng, Tiểu Nghi nhất
định chịu được.

Ánh
mắt cương quyết khó lòng lay chuyển, Phong Nhàn chỉ có thể gật đầu tán thành.
Kể từ sau đêm nhìn thấy nữ y của nhà họ Phong dùng loại phép thuật kì lạ, mặc
dù hai người đã ngầm thỏa thuận sẽ không nhắc đến chuyện này, trong lòng Phong
Nhàn phần nào có thể đoán ra Tiểu Nghi là ai, càng thêm có phần tôn trọng.

Hai
người họ vội vàng rời khỏi, không có chút thời gian nào để nghỉ ngơi.

*
* *

-
Đại ca! Trời đã khuya rồi huynh mau nghỉ đi! - Tam gia nhìn
vẻ mặt mệt mỏi của Phong Ngạo buộc lòng phải lên tiếng nhắc nhở. Vì chuyện xuất
quân nhiều ngày hao tâm tổn trí, điều Phong Ngạo muốn khi giao chiến với Bình
Nguyên lần này không chỉ là đảm bảo thắng lợi, mà còn phải giảm số thương vong
cho Phong Gia đến mức thấp nhất. Vừa chủ động khai chiến lại vừa không muốn tổn
thương nhân mạng, trong lòng rõ ràng mâu thuẫn trùng trùng khiến tinh thần chủ
nhân của nhà họ Phong khó tránh căng thẳng.

-
Ta không sao, mọi thứ đệ đã kiểm tra đầy đủ chứ? Bao lâu nay
Phong Gia không tiến đánh nơi khác, tuy rằng binh sĩ thao luyện ngày đêm tâm
trạng cũng khó tránh có chút dao động. Đệ hãy thường xuyên chú ý, củng cố tinh
thần cho họ - Phong Ngạo vẫn chăm chú nhìn tấm sơ đồ lãnh thổ Bình Nguyên, lên
tiếng dặn dò tiểu đệ. Chính hắn cũng không nhận ra ánh mắt đã vô thức nhìn vào
địa điểm Ngũ gia và nữ thầy thuốc của nhà họ Phong xuất hiện lần cuối cùng:
Huyện Cẩn Châu.

Phong
Bình không bỏ qua hành động này, đến gần vỗ vai:

-
Đại ca, chưa có tin tức cũng là chuyện tốt. Có lẽ họ vẫn bình yên! Rõ ràng
huynh mong muốn nhất là nhìn thấy Ngũ đệ và Tiểu Nghi trở về, hà tất phải rước
thêm lo lắng vào người, trận chiến này…

-
Không thể thay đổi! - Phong Ngạo lạnh lùng đáp – ta không
quan tâm những kẻ ở Bình Nguyên đó đang làm gì, chỉ cần đúng ngày không gặp
được người, ta nhất định không tha cho chúng. Đến giờ một chút tin tức cũng
không có, đây là cách duy nhất ta có thể đưa ra lời cảnh báo rõ ràng. Nếu như
có kẻ đang bắt giữ Ngũ đệ và Tiểu Nghi thì nhất định sẽ vì chuyện này mà chồn
chân, không dám làm tổn thương họ.

-
Đệ hiểu, nhưng mà…

-
Tam đệ, đừng nói nhiều nữa. Lần xuất quân này ta cố tình chỉ
đi cùng đệ, tất cả những người khác đều ở lại thành Phong Tụ để yểm trợ khi cần
thiết chính là vì ta hi vọng đệ chỉ cần tiến về phía trước, đừng suy nghĩ quá
nhiều. Có hiểu hay không?

Cảm
nhận bàn tay Phong Ngạo trên vai siết chặt, Phong Bình dứt khoát gật đầu:

-
Được, cứ tiến về phía trước!

Bên
ngoài doanh trại đột nhiên có tiếng ồn ào, hai người lập tức ra xem:

-
Chủ nhân, phía Châu Dương báo có hai người cố tình đột nhập
vào khu vực đóng quân đã bị bọn họ cản lại. Một người tự xưng là Ngũ gia, còn
đi cùng một cô nương. Tướng quân ở Châu Dương không biết mặt nên đã giữ lại chờ
chủ nhân đến.

Phong
Ngạo sững người. Phong Bình ở bên cạnh trái lại khẩn trương hỏi chuyện:

-
Thật sao? Là đi cùng một cô nương? Họ như thế nào? Cô nương
ấy có đeo túi vải…

Tam
gia chưa hỏi hết câu cũng chưa kịp nghe trả lời, Phong Ngạo đã lên lưng ngựa
phi thẳng về khu đóng quân của Châu Dương, không hề ngoái đầu nhìn lại. Phong
Bình vội vã đuổi theo.

Phong
Ngạo phi ngựa như bay. Cố gắng chỉ tập trung vào tuấn mã, vào dây roi, vào gió
lạnh đang lướt qua mặt tê rát… Thứ duy nhất mà chủ nhân Phong Gia không muốn có
lúc này là suy nghĩ. Hắn không muốn tự gieo vào lòng bất kì hi vọng nào… Thời
gian chờ đợi đã quá dài, dài đến mức nếu lại thêm một lần thất vọng chỉ sợ
chính mình sẽ phát điên lên. Cho đến khi gặp mặt, Phong Ngạo tự nhủ bản thân
không được trông mong bất kì điều gì. Nếu họ chỉ là những kẻ xa lạ… hắn sẽ lập
tức quay ngựa trở về doanh trại, sẽ tiếp tục xem sơ đồ, sẽ xem như không có
chuyện gì xảy ra.

Quân
của Châu Dương và Phong Gia ở cùng một khu, khoảng cách không xa lắm, nhưng đã
phi ngựa rất lâu hình như cũng chưa đến.

Tiếng
Phong Bình gọi to ở phía sau. Phong Ngạo không muốn quay đầu, bởi vì chỉ cần
nhúc nhích người thì những suy nghĩ, hi vọng, trông đợi sẽ lập tức dâng trào. Nhìn
phía trước… chỉ nhìn phía trước… cuối cùng hắn cũng nhìn thấy ánh đuốc tỏa ra
từ doanh trại Châu Dương, nhìn thấy tướng quân của Châu Dương đang đứng cạnh
hai người nào đó.

Phong
Ngạo nhận ra vóc dáng nam tử cao cao quen thuộc… vẫn cái cung cách thanh nhã
hàng ngày…là Phong Nhàn đang trò chuyện với… Tiểu Nghi!

Mắt
Phong Ngạo bị hút vào bóng hình đó. Cả người Tiểu Nghi ở dưới ánh đuốc dường
như lấp lánh thứ ánh sáng kỳ lạ, có phần không rõ ràng. Hắn cố gắng mở to mắt
nhìn, sợ rằng chỉ trong khoảnh khắc xao lãng sẽ không thấy nữa. Tà áo đơn giản,
nhẹ nhàng lay động theo cơn gió đêm. Gương mặt nàng vẫn bình thản lặng yên chờ
đợi.

-
Đại ca!

Phong
Nhàn thấy người phi ngựa đến, bất chợt mừng rỡ reo lên. Tiểu Nghi đưa mắt nhìn
theo hướng đó.

Chiến
bào của Phong Ngạo bị gió thổi tung bay cao phấp phới, cả người dũng mãnh lao
về phía trước tỏa ra thứ hào khí làm người khác không thể rời mắt. Ánh mắt
Phong Ngạo dường như đang dán chặt vào chỗ này. Tiểu Nghi bất giác quay đầu
nhìn sang hướng khác.

-
Ngũ đệ! Cuối cùng đệ cũng bình an.

Phong
Ngạo vừa rời khỏi thân ngựa, đã ôm chầm lấy tiểu đệ của mình, vỗ vỗ vai mừng
rỡ. Phong Bình vừa đến cũng nhanh chóng chạy tới bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm:

- Quả thật là hai người, ta cứ sợ là nhận nhầm. Ngũ đệ không sao chứ? Tiểu Nghi, cô có
khỏe không? Hai người đã biến đi đâu, làm cho bọn ta đứng ngồi không yên.

Nàng
khẽ gật đầu:

-
Tiểu nữ ổn, đa tạ Tam gia quan tâm. Chuyện rất dài, cứ để
Ngũ gia từ từ kể lại cho mọi người sau.

Tướng
quân Châu Dương chứng kiến cảnh sum họp hoan hỉ này không khỏi vui lây, lên
tiếng chúc mừng:

-
Chúc mừng các vị chủ nhân Phong Gia đã tìm lại được người
thân, xem ra lần tập trận này của chúng ta sẽ chỉ đơn thuần là tập trận rồi.

Liếc
mắt nhìn sang Tiểu Nghi vẫn đứng ở xa xa, gương mặt hình như có phần không vui
vẻ khiến Phong Ngạo cảm thấy bất an, vội quay sang người kia gật đầu:

-
Đa tạ tướng quân đã giúp đỡ, bây giờ chúng ta về trước. Ngày mai sẽ gặp tướng quân bàn bạc
sau.

Binh sĩ Châu Dương lập tức dẫn đến hai con tuấn mã. Tiểu
Nghi và Phong Nhàn nhanh chóng lên ngựa, cùng với Phong Ngạo và Phong Bình trở
về doanh trại. Trên đường đi, Tiểu Nghi cố gắng phi ngựa thật nhanh, một mạch
thẳng hướng về phía trước, không để ý đến Phong Ngạo luôn cố gắng đi bên cạnh
quan sát sắc mặt nàng. Dù cảm thấy có phần không ổn nhưng niềm vui đã chiếm hết
chỗ của mọi suy nghĩ trong đầu, lúc này Phong Ngạo không thể lo lắng bất kì
điều gì khác.

Bốn người vừa xuống ngựa, vào bên trong chiếc lều lớn,
Phong Ngạo nghĩ ngay trong đầu chính là lập tức gọi người chuẩn bị thức ăn,
quần áo sạch sẽ, chăn mền ấm áp… gương mặt Phong Nhàn có vẻ mệt mỏi còn Tiểu
Nghi lại rất xanh xao. Nhưng chưa kịp mở miệng, Tiểu Nghi đã lên tiếng:

- Chủ nhân! Bây giờ Tiểu Nghi và Ngũ gia đã về, chuyện
tiến đánh Bình Nguyên có phải sẽ ngừng lại không?

- Phải, đại ca! Đệ nghĩ Bình Nguyên không có liên quan
đến chuyện này. Chúng ta từ từ làm rõ, trước mắt là đừng đánh Bình Nguyên nữa.

Phong Ngạo nhìn hai người trước mắt vì lo lắng cho Bình
Nguyên mà trở nên khẩn trương như vậy, nhất là Tiểu Nghi cả người tập trung
giống như nín thở chờ câu trả lời, liền nhếch miệng cười đến gần trêu nàng:

- Tiểu thần tiên của Phong Gia cũng có dáng vẻ lo lắng
này à? Bây giờ ta mới nhìn thấy, thì ra cũng rất thú vị.

Tiểu Nghi không cười, cũng không nói câu gì, chỉ chăm chăm
nhìn. Phong Ngạo quả thật không có cách nào đành phải lắc đầu:

- Được rồi, không đánh nữa. Cô …

Tiểu Nghi đột nhiên ngã vào người hắn, toàn thân mềm nhũn
không có chút sức lực. Phong Ngạo hoảng hốt ôm nàng vào lòng, cằm vô tình khẽ
chạm vào khuôn mặt lạnh như băng.

- Tiểu Nghi, làm sao vậy?

Đôi mắt nhắm nghiền của nàng làm Phong Ngạo giật thót
người.

- Đại ca! Có lẽ Tiểu Nghi kiệt sức rồi. Bọn đệ đã phi
ngựa ngày đêm không nghỉ đến đây. Mau đặt cô ấy nằm xuống nghỉ ngơi.

Phong Ngạo vội vã làm theo. Đến lúc nhìn thấy Tiểu Nghi
nằm yên trên chiếc giường nhỏ, hơi thở nhịp nhàng, khắp thân thể cũng không có
thương tích gì, Phong Ngạo mới khẽ thở ra nói với hai tiểu đệ:

- Ta trông chừng Tiểu Nghi, Tam đệ mau sắp xếp mọi thứ
cho Phong Nhàn nghỉ ngơi. Đệ ấy vất vả nhiều rồi!

Phong Bình vốn định lên tiếng đã bị Phong Nhàn đưa mắt
ngăn cản, liền hiểu ý. Hai người âm thầm rời khỏi.

Còn lại một mình, Phong Ngạo lấy chiếc chăn ấm đắp cho
Tiểu Nghi, gọi người mang vào một chậu nước nóng rồi dặn dò gia nhân nấu chút
cháo, chuẩn bị một ít thuốc bổ để khi nào Tiểu Nghi tỉnh lại có thể dùng ngay.

Phong Ngạo dùng khăn thấm nước ấm, khẽ áp vào hai gò má
vì vất vả mà trở nên xanh xao, cố gắng làm cho nó bớt đi lạnh lẽo, khẽ mắng:

- Cứ bảo mình là thầy thuốc, cô chăm sóc bản thân thành
ra thế này sao?

Khăn chạm vào đôi mắt đang nhắm nghiền làm Phong Ngạo xót
xa, lại trách một câu:

- Lúc nào cũng mở to mắt ra trông chừng sức khỏe người
khác, bây giờ sao không mở mắt mà soi gương xem cô giống bệnh nhân như thế nào.
Nếu cô nhìn thấy, nhất định sau này không dám tự hào mình là thầy thuốc từ thôn
Nhã Y nữa, có biết không!

Vầng trán Tiểu Nghi khác với vẻ bình thản thường ngày,
lúc này vẫn đang nhíu lại.

- Cô lo lắng cho bọn Mộc Kỳ đến vậy à, sự ung dung thường
ngày đâu rồi? Chỉ cách mặt có nửa năm đã bị chúng làm ra thế này! Không đúng,
ta vẫn thường xem chừng cô, cách đây hơn một tháng vẫn còn rất bình yên. Thời
gian mất tích này có phải rất vất vả không?

Môi Tiểu Nghi khẽ mấp máy điều gì đó, Phong Ngạo ghé sát
tai chỉ mơ hồ nghe được hai chữ: “Chủ nhân”, sau đó đôi môi kia lại chìm vào
giấc ngủ say.

- Còn biết gọi chủ nhân? Lúc nãy ở doanh trại Châu Dương
cô vẫn chưa nói với ta lời nào, cũng không thèm nhìn ta, tưởng rằng ta không
biết à! Nếu không phải vì chuyện Bình Nguyên cũng không chịu mở miệng phải
không? Cố gắng chịu đựng đến giờ này chỉ đợi ta nói hai chữ “không đánh” là ngã
ra ngất. Được rồi, không đánh, nhất định không đánh, yên tâm mà ngủ đi. Chỉ cần
khi thức dậy đừng tức giận nữa, nhìn cô thế này làm ta rất bất an!

Người kia vẫn say sưa ngủ, không rõ có thể nghe được bao
nhiêu lời hắn nói. Nhưng mặc kệ, chủ nhân của Phong Gia vẫn ngồi ở bên giường
tiếp tục trò chuyện cùng nàng, cảm thấy vô cùng vui vẻ. Điều mong muốn nhất đã
đạt được, trận chiến răn đe này không cần đánh nữa, bao nhiêu gánh nặng trong
lòng cũng tan biến. Lần đầu tiên kể từ khi nhận tin báo mất tích, Phong Ngạo
tỉnh táo đến mức kì lạ, dù đã vài ngày chỉ chợp mắt được một lúc cũng không còn
cảm thấy mệt mỏi, chỉ duy nhất một niềm hạnh phúc lâng lâng...

* * *

Tiểu Nghi ngủ suốt hai ngày liền, không biết rằng trong
lúc ấy một trận phong ba đã được dẹp xong.

Như kế hoạch ban đầu, Phong Ngạo tiếp tục tập trận cùng
phía Châu Dương. Mặt khác, hắn tự mình viết thư cho Mộc Kỳ, trong đó chỉ vỏn
vẹn ba câu: “Người đã về đến. Mọi chuyện đều bình an. Yên tâm!”. Phong Ngạo
cũng đoán ra sau khi xem xong Mộc Kỳ nhất định vui mừng vì tránh được chuyện
máu đổ đầu rơi nhưng cũng sẽ mắng hắn một câu: tên cao ngạo đáng ghét!

Việc tiếp theo chính là giải quyết rắc rối với Tứ Tinh Hội.
Phong Ngạo cũng biết hai nhà Tiêu Nhàn nhất định không dễ dàng bỏ qua. Quả
nhiên thư mời họp mặt chẳng bao lâu đã đến tay. Nhưng khi đọc thư này, chủ nhân
Phong Gia cũng không cho là chuyện gì to tát, vì còn bận nhìn người con gái
đang ngủ say trên giường.

Mắt nàng đang khẽ động!

- Tiểu Nghi, đã tỉnh rồi à? - Phong Ngạo lại gần, khẽ
vuốtmớ tóc lòa xòa trên trán nàng.

Tiểu Nghi khẽ nhíu mày, vì chưa quen với ánh sáng nên mắt
cảm thấy khó chịu. Phong Ngạo đưa tay lên che mắt cho nàng, khẽ cười:

- Từ từ mở mắt ra, đừng vội!

Năm ngón tay nhẹ nhàng mở rộng dần. Đôi mắt sáng lấp lánh
bên dưới chăm chú nhìn, có phần kinh ngạc, bối rối.

- Đừng hỏi, chúng ta không đánh Bình Nguyên nữa. Bây giờ
ta gọi người mang cháo đến, có phải cô rất đói không? Phong Ngạo cẩn thận đỡ
Tiểu Nghi ngồi dậy, kéo chăn quấn quanh người nàng cho thật ấm, khẽ cười:

- Ở đây thời tiết đang trở lạnh, đêm hôm đó người cô sắp
đóng thành băng mất rồi.

Tiểu Nghi cảm thấy băn khoăn trước sự ân cần của chủ
nhân, lúc gia nhân bên ngoài mang cháo nóng đến nàng vội nhích người về sau,
nhẹ nhàng nói:

- Cám ơn chủ nhân, Tiểu Nghi khỏe rồi. Chẳng qua là nhiều
ngày không ngủ nên cơ thể kiệt sức một chút, không có gì đáng lo. Đây là lều
của chủ nhân, lát nữa Tiểu Nghi ăn cháo xong có thể hồi phục rất nhanh sẽ nhờ
Tam gia chuyển sang nơi khác, không làm phiền người nữa.

Phong Ngạo nhìn thấy nàng đã lấy lại sự bình thản như
thường ngày, với chủ nhân vừa có phần thân thiết vừa giữ khoảng cách, liền cười
khẽ:

- Đã trở lại như trước đây rồi! So với vẻ tức giận hôm đó
đúng là quen thuộc hơn nhiều. Nhưng trước hết phải ăn cháo đã, muốn tự mình ăn
hay để ta đút cho!

Phong Ngạo hỏi rất thật lòng nhưng Tiểu Nghi lại bị lời
này làm cho giật mình, giống như vừa bị người ta trêu chọc liền cúi đầu xấu hổ,
vội vàng trả lời:

- Tiểu Nghi tự ăn được rồi, không dám phiền người.

- Nếu ta nói không phiền, cô sẽ để ta đút chứ? - Phong
Ngạo nhìn hai má nàng hơi ửng hồng, càng không chịu buông tha.

- Không dám…à…là không cần. Không cần, tiểu nữ tự mình ăn được
rồi - Nói xong, nàng vội đón lấy chén cháo từ tay Phong Ngạo, giữ chặt trong
tay như sợ bị người ta cướp mất.

Phong Ngạo mặc kệ Tiểu Nghi miễn cưỡng ra sao, nhất định
ngồi ở bên giường nhìn nàng ăn cháo vừa khẽ nhắc nhở:

- Nhất định phải ăn cho hết, mau chóng khỏe lại để chúng ta
cùng về Phong Gia. Việc tập trận ở đây cũng sắp hoàn thành. Tiểu Nghi nghe lời
này khẽ gật đầu, vẫn chăm chú nhìn vào chén cháo trên tay, đột nhiên đặt sang
một bên, ngẩng đầu nhìn vào mắt Phong Ngạo hỏi:

- Tiểu Nghi có một thắc mắc. Nếu chúng tôi không xuất hiện, người
nhất định sẽ ra tay tàn sát bọn họ sao?

- Phải! - Phong Ngạo gật đầu, mỉm cười. - Người có khó
khăn gì…

Phong Ngạo chặn lời:

- Ta tự mình quyết định, đánh Bình nguyên là muốn trừng
phạt bọn họ, răn đe kẻ khác. Ăn cháo đi!

- Nhất định phải dùng biện pháp tàn nhẫn, không chút
thương xót, lấy cả ngàn mạng sống đổi lấy hai người… Nhất định phải làm như
vậy? - Tiểu Nghi chăm chú nhìn người bên cạnh, hỏi từng câu rất rõ ràng.

Phong Ngạo đoán ra chuyện tiến đánh Bình Nguyên lần này
nhất định khiến nàng cảm thấy không thể chấp nhận được.

Hắn quyết định không trốn tránh, cương quyết khẳng định:

- Phải! Trước giờ ta không cho bất kì kẻ nào làm tổn
thương người thân của mình.

- Không thể lấy lí do thương yêu người nhà để tùy tiện
làmhại người khác. Trên thế gian này đâu chỉ chủ nhân mới có tình thân! - Tiểu
Nghi nhắc nhở, hi vọng người đứng đầu Phong Gia có thể bỏ đi sự cố chấp.

Nhưng Phong Ngạo vẫn thản nhiên:

- Ta đương nhiên biết điều này. Những kẻ không đủ mạnh để
bảo vệ gia đình căn bản không có quyền lên tiếng, nhưng ta đã hùng mạnh đến mức
này thì tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào làm hại người ở bên cạnh ta
được nhởn nhơ yên ổn. Chỉ làm như vậy mới khiến những kẻ khác biết sợ mà không
dấy lên dã tâm. Nếu ta không thể luôn ở bên cạnh những người mình yêu quý, thì
đây chính là cách bảo vệ tốt nhất!

- Người… - Tiểu Nghi không biết nói gì, tức giận quay
mặtđi.

Phong Ngạo bất ngờ ôm trọn khuôn mặt khả ái của Tiểu
Nghi trong hai bàn tay, kéo nhẹ về gần phía mình:

- Đừng vì người khác mà tức giận với ta nữa. Ta xem cô
làngười nhà, sau này đừng khiến ta lo lắng.

Tiểu Nghi không chút động lòng vì lời nói này, thành thật
đến mức nhẫn tâm lên tiếng từ chối:

- Không dám, nếu làm người nhà phải gánh trên vai nhiều
mạng sống như vậy, tiểu nữ thật sự không kham nổi. Tiểu Nghi chỉ làm một thuộc
hạ bình thường có lẽ sẽ tốt hơn. - Nói xong nàng dùng hai tay quấn lại chiếc
chăn quanh người, cố tình che cả khuôn mặt không để Phong Ngạo chạm đến.

Hành động xa cách của Tiểu Nghi làm Phong Ngạo không vui,
ngẫm nghĩ một lúc không biết làm sao giải thích để nàng hiểu được. Ánh mắt vô
tình chạm đến chén cháo bị bỏ sang bên cạnh, hắn nhăn mặt ra lệnh:

- Tốt, cô là thuộc hạ của ta, còn là một thuộc hạ rất đắc
lực, cho nên… để bảo vệ lợi ích của Phong Gia, ta không muốn cô tùy ý xem nhẹ
bản thân mình, vì bản thân cô cũng là tài sản của nhà họ Phong. Trừ phi ta cho
phép, bằng không kẻ nào làm tổn hại lợi ích của Phong Gia phải bị trừng trị.
Chăm sóc mình tốt một chút, đừng để ai khác làm hại, nếu không ta sẽ không tha
cho kẻ đó. Bây giờ, mau ăn hết chén cháo này đi!

- Tiểu nữ đã biết rồi! - Nhìn nét mặt nghiêm nghị của
Phong Ngạo, Tiểu Nghi khẽ khàng đáp, trong lòng quả thật lo lắng. Hai chữ
nghiệp duyên năm xưa Thượng lão từng nhắc đến lại không ngừng văng vẳng bên
tai. Nàng hoàn toàn không hay biết Phong Ngạo đang nhìn mình thầm oán than: “Ta
bảo xem cô là người nhà… lo lắng cho người nhà… vậy mà cô không chút để tâm. Ý
nghĩa của hai chữ này, ta xem trọng như thế nào, rốt cuộc cô có suy nghĩ đến
hay không?”…

Báo cáo nội dung xấu