Trà trộn phòng con gái - Phần 29

Tôi nhìn lướt qua cô ta, ngại
giải thích dài dòng, nghĩ một lúc, lại hỏi: “Thế, bố mẹ cô sau đó không nói gì
à?”.

“Cái gì?”

“Thì về việc của chúng ta ấy”.

“Có cái gì mà nói, chỉ giục tôi
kết hôn thôi. Bố mẹ tôi xem ra rất hài lòng về anh”. Trình Lộ nhìn tôi vui mừng
ra mặt, đột ngột đổi vẻ mặt coi thường: “Hứ, ai thèm kết hôn với gay như anh?”.

Tôi không thèm để ý đến cô ta,
tiếp tục đi xuống cầu thang.

“Này, tôi hỏi anh một câu
nghiêm túc, người mà cô ấy nói là không quên được ấy, có phải là anh không?”.
Trình Lộ cuối cùng không tào lao nữa, nghiêm túc nhìn tôi.

“Tôi làm sao mà biết được?”.
Tôi tránh ánh mắt của cô ta, rẽ sang bên trái, đi vào những gian triển lãm khác
ở tầng năm.

Chỉ là, tôi không còn tâm trí
nào mà xem những tài liệu quảng bá của các đơn vị khác nữa, đi một vòng như cưỡi
ngựa xem hoa, thấy triển lãm sắp đóng cửa, tôi liền kéo Trình Lộ nhanh chóng rời
khỏi trung tâm triển lãm.

“Này, tôi không thể làm bạn gái
không công của anh được”. Ra đến bên ngoài, Trình Lộ nói.

Tôi hiểu ý của cô ta: “Cô muốn
gì?”.

“Cái tôi muốn là, hôm nay tôi
muốn mua gì thì được mua cái đấy”. Trình Lộ nhân cơ hội, trả miếng vụ bố mẹ cô
ta đến Bình Hải.

Tôi nghĩ còn ngày mai nữa,
không chừng còn phải nhờ Trình Lộ giả làm bạn gái, thế là cắn răng: “Tối đa ba
nghìn tệ”.

Trình Lộ liếc nhìn tôi: “Đồng ý.
Nhưng tôi còn phải nói thêm câu này, đây là tâm lý chạy trốn điển hình của đàn
ông. Đàn ông đều như thế, gặp lại bạn gái cũ, nếu như để cho họ biết mình vẫn
còn độc thân, sẽ cảm thấy rất mất mặt”.

Tôi chả buồn đấu khẩu với cô
ta, vẫy một chiếc xe taxi, rồi đẩy cô ta vào trong.

Trình Lộ nhớ rõ sự khốn đốn lần
trước, lần này quyết trả đũa tôi một quả, đến khu mua sắm, thích gì lấy nấy, những
thứ đồ trước đây nhìn thấy ở Bình Hải không nỡ mua, ở Bắc Kinh cô ta không đắn
đo chút nào, không thèm khách khí với cái thẻ ngân hàng của tôi.

Nhưng, khi cô ta bước ra từ
phòng thử đồ, tôi chợt nghi ngờ không biết mình có bị hoa mắt hay không.

Vai trần gợi cảm, ống tay áo kiểu
công chúa ngọt ngào, họa tiết trang trí dệt móc, thiết kế ôm sát phần eo, kết hợp
với chiếc váy ngắn bó sát… Trong phút chốc hoàn thành việc biến hóa một cô gái
công sở thành một phụ nữ dịu dàng.

Không ngờ Trình Lộ cũng mặc những
loại quần áo theo phong cách này. Tôi đánh giá phụ nữ đúng là quá phiến diện rồi.

Nhìn cái cổ trống trơn của cô
ta, tôi tiến đến, tự tay đeo lên một sợi dây chuyền mặt đá đỏ.

Trình Lộ vừa vui mừng vừa thấy
khó hiểu, nhìn tôi.

“Lát nữa mời cô đi ăn đồ Tây, mặc
đơn giản quá làm mất mặt tôi”. Tôi nói.

Trình Lộ lườm lườm tôi: “Lương
tâm trỗi dậy hả?”.

Dưới hào quang của đá quý,
trong ánh mắt của cô ta, dường như lấp lánh sự cảm động.

Tôi chỉ tay vào trán cô ta: “Quần
áo một nghìn tệ, dây chuyền một nghìn năm trăm tệ, đồ ăn Tây năm trăm tệ, tôi
không nợ cô, cô cũng giúp tôi diễn nốt vở kịch này”.

Khuôn mặt vốn đang rạng rỡ của
Trình Lộ đột nhiên tối sầm, cô ta đi về phía thang máy.

Cô ta làm sao biết được, tôi thấy
mấy ngày hôm nay cô ta vất vả, mua ít đồ để bù đắp.

Quán ăn Tây ở Hậu Hải Bắc Kinh,
cách trung tâm không xa. Phía xa bên kia hồ, liễu rủ mơ hồ, những con thuyền
lay động. Còn trong nhà hàng đầy phong vị hiện đại này, ánh sáng phản chiếu qua
tường kính và mặt sàn bóng loáng, tạo ra một sắc thái mộng ảo.

Trong ánh nến vàng, sắc mặt
Trình Lộ hồng hào. Trên cái cổ trắng ngần của cô ta là sợi dây chuyền đá quý lấp
lánh đỏ, đôi vai tròn lẳn giống như sự điểm xuyết của thiên nhiên, toát lên vẻ
rạng rỡ thần bí của làn da.

Dáng vẻ khi cô ta ăn trông rất
tao nhã, ánh mắt cũng thật dịu dàng. Mấy người đàn ông ngồi bàn bên cạnh lần lượt
hướng ánh mắt về phía chúng tôi.

Tôi uống rượu vang, nhìn cô ta,
không ngờ Trình Lộ cũng có thể đẹp đến vậy.

Mà đây, hình như là lần đầu
tiên tôi và Trình Lộ hẹn hò riêng.

Tôi chắc không thích cô nàng
này đấy chứ?

Trong lòng tôi đột nhiên tự vấn.

Từ nhà hàng đi ra, đã là tám giờ
tối. Phố quán bar trên đường Hậu Hải cũng đúng là lúc náo nhiệt nhất. Tôi và
Trình Lộ không có kế hoạch gì thêm, vai kề vai đi về phía cửa chợ Hoa Sen để ra
về, đột nhiên gặp ngay Cố Sảnh và bạn cô ấy.

Chúng tôi đều đã nhìn thấy đối
phương, quay người bỏ đi là không thể được. Mà mấy người bạn của Cố Sảnh tôi đều
quen cả, đều là người trong giới xuất bản, lần này đến đây để tham gia triển
lãm.

Trình Lộ nhìn tôi, cô ta biết
tôi không cố ý sắp đặt, chỉ có thể trực diện đối mặt.

“Sao tình cờ vậy?”. Cố Sảnh
cùng với mấy người bạn đi đến phía chúng tôi, lên tiếng.

“Đúng vậy”. Tôi nắm tay Trình Lộ,
“Tôi và cô ấy đến đây ăn tối”.

“Tôi và mấy người bạn thì đến uống
rượu nói chuyện, hay chúng ta cùng đi đi?”. Cố Sảnh tiếp tục hỏi.

“Thôi, chúng tôi phải về rồi”.
Trình Lộ bước lên một bước, nói thay tôi.

Lúc này, Trình Lộ mặc bộ quần
áo mà tôi mới mua cho lúc chiều, đeo sợi dây chuyền đá đỏ, lại cao quý quyến
rũ. Chất vải lụa màu sáng nhạt, ôm lấy thân hình cô, làm nổi bật khuôn ngực,
khá gợi cảm, váy ngắn vừa đủ làm nổi bật lên độ dài của đôi chân đẹp, làm thân
hình mét bảy của cô ta càng trở nên thanh thoát.

Còn Cố Sảnh mặc một chiếc áo sườn
xám màu tối, trong sắc đêm cũng đẹp đẽ vô cùng. Chiếc áo phối hợp tinh tế với
làn da trắng nõn nà của cô ấy, tao nhã mà hiền hòa, chất liệu vải như suối tự
nhiên rủ xuống, phần xẻ của chiếc sườn xám cũng làm lộ ra đôi chân thon dài, lại
thêm vào đôi giày cao gót xinh xắn làm thân hình mỹ lệ của cô ấy càng trở nên
quyến rũ. Chiếc vòng trên cổ tay của cô ấy mang màu sắc dân tộc, như một nét điểm
xuyết cho cả bộ trang phục, vừa rạng ngời vừa lóa mắt.

Vừa hay bọn họ đều mặc chất liệu
tơ tằm, ánh sáng chiếu lên trang phục họ mặc đều phản chiếu lên người đối diện.
Cũng không biết tại sao, hai người đứng đối diện nhau, làm tôi có cảm giác như
họ đang âm thầm so bì vậy.

Ánh đèn của phố quán bar muôn
màu muôn vẻ. Thân hình của Trình Lộ mặc đồ Âu cực kỳ đẹp đẽ, còn thân hình của
Cố Sảnh mặc quần áo kiểu Trung Quốc càng toát lên vẻ trang nhã, hôm nay cả hai
đều vô cùng xinh đẹp, kẻ tám lạng người nửa cân, trong phút chốc, không ai lấn
át được ai.

“Lộ Lộ, chúng ta đi thôi”. Nhìn
thấy ánh mắt họ sắp tóe lửa đến nơi, tôi kéo Trình Lộ bước đi.

“Lương Mân! Lần này nếu như tôi
thua anh, tôi tự động rút lui”. Cố Sảnh hét lớn về phía tôi.

Tôi biết cô ấy muốn nói đến tiểu
thuyết của Carl Sura, cũng như cuộc cạnh tranh giành dự án của Wolters Kluwer nữa.
Haizz, người phụ nữ này, ở đại học cũng đối đầu với tôi, tốt nghiệp rồi vẫn muốn
đối đầu.

“Naive”. Đi ra khỏi chợ Hoa
Sen, Trình Lộ nói với tôi một câu.

“Gì cơ?”. Tôi nhìn cô ta, hỏi.

“Không phải à? Lấy tôi ra để chọc
tức bạn gái, đồ con nít”. Trình Lộ cong môi vẻ không bằng lòng.

“Có phải vì cô không thắng được
cô ấy, nên trong lòng không thoải mái chứ gì?”. Tôi quay đầu nhìn cô ta.

“Hứ!”. Trình Lộ vênh mặt lên.

Về đến khách sạn, tôi cũng
không đôi co với cô ta nữa, mỗi người về phòng mình nghỉ ngơi. Áp lực của công
việc làm cho tôi và Trình Lộ không dám sơ xuất. Đặc biệt là, tôi không muốn
thua Cố Sảnh. Cái chiêu giấu trời vượt biển của cô ấy thật quá lợi hại.

Ngày thứ hai, chúng tôi ăn mặc
chỉnh tề, đi đến trung tâm triển lãm gần đó. Hôm nay Trình Lộ mặc áo sơ mi màu
hồng phấn đơn giản, trông rất nhã. Cô ta đi dép cao gót, thân hình so với hôm
qua càng đầy đặn hơn. Qua lớp vải mỏng, tôi nhìn thấy chiếc áo ngực bằng ren
trơn, làm nổi lên thân hình quyến rũ, rất khêu gợi.

Tôi vốn cho rằng Trình Lộ thuộc
tuýp mỹ nữ khí chất, vì thế bình thường không để ý đến thân hình cô ta, trên thực
tế, ngoài bản thân cô ta không hài lòng với bộ ngực của mình ra, trong mắt mọi
người, cô ta đã là mỹ nhân tuyệt sắc rồi. Hôm nay cô ta mặc đẹp như thế này,
hình như còn muốn so bì với ai nữa?

Ở cửa ra vào của trung tâm triển
lãm, người ra vào đã tấp nập. Hôm qua là triển lãm đặt hàng của nội bộ ngành xuất
bản, còn hôm nay là ngày mở cửa tự do. Sự theo đuổi đời sống văn hóa của nhân
dân thủ đô quả nhiên vượt ra khỏi sự mong đợi của tôi.

Tôi lên tầng sáu tìm một vòng,
nhưng không hề thấy bóng dáng của Cố Sảnh.

“Tìm cô ta à?”. Trình Lộ có vẻ
hơi ghen tức, hỏi tôi.

Tôi mỉm cười, cũng không phủ nhận.

“Những nơi quy mô nhỏ thế này,
chắc cô ta không thèm đến đâu”. Trình Lộ ghen tức ra mặt, quay lưng đi về phía
cầu thang.

“Cơn giận của đại giám đốc
Trình quả là không nhỏ”. Tôi đi theo.

Nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn
bị đi xuống, cổ nhạc thanh tao vang lên từ phía gian triển lãm trung tâm.

Chỉ thấy ở gian trung tâm của tầng
sáu, ánh đèn sáng rạng, Cố Sảnh mặc một bộ đồ màu trắng, tay nắm micro, xuất hiện
trên sân khấu đó. Cô ấy thanh cao thoát tục, vẻ mặt tự nhiên, rất có khí chất,
như thần tiên trên cao đứng nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

“Cô em áo trắng kia đẹp quá”. Mấy
người phóng viên trẻ tuổi đứng phía sau bàn tán.

“Cô ta là phó giám đốc phòng thị
trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, trước đây từng làm ở phòng thị
trường của trụ sở chính Ngân hàng Bắc Kinh, lương vốn rất cao, lại nhảy qua bên
này, đãi ngộ còn không bằng lúc trước, không biết cô ta nghĩ cái gì”.

“Không phải chứ, làm gì có người
nhảy việc như vậy?”.

“Đúng là như thế, tôi có người
bạn làm ở tạp chí “Tháng mười”, là anh ta nói với tôi như vậy. Kể ra, trong tập
đoàn cũng có nhiều chủ biên và tổng biên tập còn độc thân theo đuổi cô ta lắm”.

“Tào lao, đẹp như thế, là tôi
tôi cũng theo đuổi”.

“Anh á? Con trai của phó giám đốc
ngân hàng trước đây cô ta làm còn không theo đuổi được nữa là…”.

Tôi và Trình Lộ đứng phía sau,
đúng lúc nghe được mấy tay phóng viên bàn luận về Cố Sảnh.

“Cô ấy đối với anh đúng là tình
nghĩa sâu nặng”. Trình Lộ ghé tai tôi, nói nhỏ.

Tôi lườm cô ta, dùng sức kéo cô
ta đến bên mình, nắm chặt lấy cánh tay nõn nà tưởng như có thể búng ra nước của
cô ta. Tay cô ta trắng lại mềm mềm, nhỏ nhắn mịn màng, sờ vào thật tình cũng rất
thoải mái. Dù sao hôm nay cũng đã “mua” cô ta làm bạn gái rồi, tranh thủ một tý
cũng không hề gì.

Trình Lộ đau, khẽ kêu lên một
tiếng.

Phía trước, mấy người phóng
viên quay lại nhìn chúng tôi, tiếp tục bộc lộ bản tính háo sắc, xì xào bàn tán:
“Cô gái đằng sau cũng đẹp lắm”.

Câu này, vọng đến tai của Trình
Lộ, làm cô ta có chút đắc ý.

“Nhưng hình như là công ty nhỏ
thôi”. Bọn họ nhìn tấm thẻ của Trình Lộ, nói tiếp một câu, rồi tiếp tục dồn ánh
mắt vào Cố Sảnh ở phía trước.

Câu nói này lập tức khiến sắc mặt
của Trình Lộ tối sầm. Nhìn Trình Lộ tức đến nỗi nghiến răng, tôi ghé sát: “Yên
tâm, chúng ta sẽ không thua đâu”.

Lúc này, trên sân khấu có mấy
nhân viên xuất hiện, đẩy bìa mẫu ba quyển tiểu thuyết của Carl Sura đã được
phóng to ra giữa sân khấu.

Thiết kế bìa của ba quyển tiểu
thuyết có thể được ca ngợi là hoa mỹ. Phong cách của chúng cũng thống nhất, có
thể thấy tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh lần này muốn xuất bản ba quyển tiểu
thuyết của Carl Sura thành một bộ.

“Bọn họ chắc chắn cũng muốn đoạt
được quyển sách mới trong tay chúng ta”. Trình Lộ nói nhỏ với tôi.

“Chắc chắn rồi, bốn quyển tiểu
thuyết của một tác giả cùng xuất bản một lúc, bản quyền lại không cùng một chỗ,
bọn họ còn muốn tập hợp chúng lại hơn chúng ta nhiều”.

“Nếu như bọn họ trả giá năm triệu,
chúng ta có bán không?”. Trình Lộ nghĩ ra một câu hỏi, liền hỏi tôi.

“Không bán. Ai nói công ty nhỏ
không đấu được với tập đoàn lớn? Chúng ta thử đấu với họ một trận xem”. Tôi
nhìn lên Cố Sảnh chậm rãi nói.

Trong lúc tôi và Trình Lộ nói
chuyện, bốn phía bắt đầu vang lên một bản nhạc nhẹ nhàng, Cố Sảnh cầm micro, bắt
đầu phát biểu.

Vì lần giới thiệu sách mới này,
cô ấy còn mời mấy tác giả nổi tiếng ở Bắc Kinh đến làm khách mời. So với hình
thức ra đầu phố hô hào giới thiệu của những nhà xuất bản khác, sự quảng bá gián
tiếp bằng hình thức phỏng vấn mà Cố Sảnh áp dụng quả thực rất mới mẻ. Nhưng
cũng phải nói thêm, bọn họ có ưu thế sân nhà, lại là anh lớn trong giới xuất bản,
đương nhiên có lợi thế ấy.

Ngồi giữa sân khấu được bài trí
một cách tao nhã như vậy, Cố Sảnh và mấy vị tác giả nổi tiếng từ tốn luận bàn,
từ biểu tượng trong tiểu thuyết của Carl Sura đến ý nghĩa sâu xa của nó, kiến
thức của cô ấy cũng không hề thua kém các tác giả nổi tiếng.

Mới vào ngành xuất bản non nửa
năm, đã đạt đến trình độ như vậy, năng lực học tập quả nhiên rất cao. Nhìn thấy
Cố Sảnh giống như một MC nổi tiếng thong thả tự nhiên dẫn dắt các chủ đề, trong
lòng tôi thầm khâm phục.

Ánh đèn chan hòa và âm nhạc du
dương, lại thêm vào hương thơm của trà Phổ Nhĩ được đưa tới trước mặt mỗi người
nghe, buổi quảng bá sách của Cố Sảnh, đầy ắp không khí sách vở yên tĩnh.

Do chỗ ngồi không đủ, rất nhiều
người chỉ có thể đứng, bọn họ đều nghe rất say mê, không ai bỏ đi giữa chừng cả.

“Bạn học của anh giỏi thật đấy”.
Trình Lộ nghe một lúc, quay lại nói với tôi.

“Chúng ta nếu như có nguồn nhân
lực dồi dào như thế này, chưa chắc đã làm không bằng bọn họ. Đây đều là vấn đề
về hình thức thôi, nhìn thị trường thì sẽ rõ chân tướng ngay”.

Trên sân khấu, Cố Sảnh bắt đầu
tổng kết quan điểm của cô ấy: “Thứ mà những quyển sách best seller bán là một ý
niệm, ý niệm đó là linh hồn của thị trường xuất bản, chỉ có nội dung có chất lượng
cao, mới có thể đem đến cho độc giả sự cảm nhận đẹp đẽ nhất. Mà cái gọi là chất
lượng cao, không chỉ là chất lượng cao của chính quyển sách đó, trên đó còn là
chất lượng cao trong phương thức tiến hành các thao tác…”.

Ánh mắt của cô ấy xa xăm nhìn
thẳng vào tôi lúc đó đang đứng ở hàng phía sau, dường như có chút thách thức.

“Đi thôi, không muốn nghe nữa”.
Tôi kéo Trình Lộ ra phía sau đám đông.

Nhìn tôi và Trình Lộ rời đi, Cố
Sảnh dừng lại vài giây, tiếp theo, lại nói: “Ba quyển tiểu thuyết này, tuần sau
sẽ ra mắt, hôm nay đặt hàng, đều sẽ được giảm giá 30%”.

Các nhà kinh doanh trong đám
người xem không ngồi im thêm nữa, tranh nhau tiến lên phía trước.

Cố Sảnh ngang nhiên ra mắt ba
cuốn tiểu thuyết của Carl Sura, tạo nên hàng đợt sóng lớn trong triển lãm lần
này, hơn nữa lại xuất bản trước chúng tôi, cục diện như vậy làm chúng tôi rất bị
động, làm loạn hoàn toàn kế hoạch quảng bá sách mới trong dự kiến của chúng
tôi. Tôi và Trình Lộ biết lần này phải dồn hết sức ra để ứng phó, không hề dám
lơ là, lập tức đổi vé tàu thành vé máy bay, chuẩn bị nhanh chóng đưa ra điều chỉnh
và sắp xếp.

Hành trình ngắn ngủi với hai tiếng
bay, nên tôi và Trình Lộ về đến chung cư mới có bảy giờ tối. Dự báo thời tiết
nói Bình Hải có mưa to, nhưng may thay chuyến bay của chúng tôi không bị hoãn.
Trên đường về, tôi còn nhận được tin nhắn của Cố Sảnh hẹn tôi uống trà, cô ấy
không biết rằng tôi đã về đến Bình Hải rồi.

“Được lắm, anh chị vụng trộm đi
Bắc Kinh cũng không thèm nói với bọn em!”.

Tôi và Trình Lộ vừa bước vào,
Tô Tô chạy lại như một cơn lốc, dùng nắm đấm nhỏ nhỏ của cô bé đấm loạn xạ vào
ngực tôi.

“Chính vì sợ em lẵng nhẵng đòi
đi theo, nên mới không cho em biết”. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé, cười
nói.

“Haizz, em vẫn chưa được đi Bắc
Kinh bao giờ”. Tô Tô nhìn tôi đầy vẻ tiếc nuối, đột nhiên lại giơ tay ra, “Quà
đâu?”.

“Quà gì?”.

“Vịt quay Bắc Kinh! Hoặc thứ gì
ngon ấy!”. Tô Tô chu môi lại, giống như đang trừng phạt tôi. Hiểu Ngưng và Linh
Huyên đứng bên cạnh, chỉ mải xem kịch hay, không ai giúp tôi cả. Tôi và Trình Lộ
đi Bắc Kinh, cũng giấu họ, xem ra họ cũng hơi không bằng lòng.

Tôi ngại ngùng nhìn Tô Tô, lần
này tôi và Trình Lộ ở Bắc Kinh bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian rảnh rỗi
đi mua quà.

“Tôi đi liên hệ với phòng biên
tập và phòng phát hành, xem sách của chúng ta có thể xuất bản sớm nhất vào lúc
nào”. Trình Lộ nói với tôi một câu, rồi đi về phòng cô ấy.

Nhìn Trình Lộ vẻ mặt nghiêm
túc, Tô Tô không dám làm nũng với cô ta, nên cứ lẵng nhẵng theo tôi.

Bên ngoài mấy tiếng sấm sét rạch
ngang trời, dự báo một trận mưa to gió lớn sắp xảy ra.

“Không! Anh Tiểu Mân không mua
quà cho em, em không vui đâu!”. Tô Tô lắc lắc đầu, mượn cớ để nhõng nhẽo, nói.

“Sấm em không sợ nữa à? Ngoan,
ngủ sớm đi nhé, hôm nay em ngủ với Hiểu Ngưng hoặc chị đều được”. Linh Huyên
khuyên cô bé.

“Em muốn ngủ ở phòng anh Tiểu
Mân!”. Tô Tô nói kiên quyết, xem ra tối nay chắc chắn “ăn thịt” tôi rồi.

Bên ngoài lại vang lên một tiếng
sấm nữa.

“Được rồi, ngủ ở phòng của
Lương Mân, ngủ ngoan đấy nhé”. Linh Huyên biết Tô Tô không chịu bỏ cuộc, thản
nhiên thay tôi đồng ý. Hiểu Ngưng đứng bên cạnh, cũng không có ý phản đối.

Đồng thời, Linh Huyên cũng nháy
mắt với tôi, tôi chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận. Tôi có cảm giác bốn người họ rất
mẫn cảm với những ngày trời mưa gió, đặc biệt là ba người bọn Linh Huyên cực kỳ
cẩn thận.

Dưới sự sắp xếp của Linh Huyên,
mấy phút sau, Tô Tô ôm cái gối hình hoạt hình đi vào phòng tôi. Cô bé mặc chiếc
váy ngủ hai dây, khuôn mặt mỹ miều, những lọn tóc đen như lụa buông thẳng xuống
phía sau lưng, tạo cho tôi ảo giác “trưởng thành và đầy mê hoặc”.

“Anh Tiểu Mân, bên ngoài có sấm,
em không ngủ được”. Cô bé vừa nói, vừa trèo lên đầu giường tôi. Giọng nói trong
trẻo lập tức làm tan vỡ ảo giác vừa rồi của tôi.

“Ngủ ở bên anh Tiểu Mân là ngon
nhất”. Cô bé nghiêng vai, “thoăn thoắt” chui vào trong chăn của tôi. Rõ ràng, lần
trước nếm “của ngọt”, lần này trời lại mưa, cô bé nhất định phải ngủ ở bên tôi.

Trời ơi, một lần hai lần còn được,
ba lần bốn lần thì tôi làm sao mà chịu nổi? Bọn Linh Huyên đúng là coi cô bé là
đứa trẻ con, hơn nữa lại quá tin tưởng tôi thì phải? Nếu bọn họ biết tôi không
phải là gay thật, chắc sẽ xé xác tôi ra mất.

Đùng… Bên ngoài lại vang lên một
tiếng sấm cực lớn.

“Á…”. Tô Tô hét lên, rụt đầu trốn
vào chăn của tôi.

Nhìn cô bé sợ đến mức ấy, tôi
cũng không nỡ lòng nào.

“Tô Tô, đây là lần cuối cùng
nhé”. Tôi lấy ra từ chiếc tủ bên cạnh giường một chiếc chăn, đắp riêng cho cô
bé.

“Vâng…”. Tô Tô ngoan ngoãn gật
đầu, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy năm ngón tay tôi.

Tôi nghĩ về chuyện tiểu thuyết
của Carl Sura, trong tiếng sấm đì đùng, không biết lúc nào, cũng ngủ thiếp đi.

Ầm…

Nửa đêm, tiếng sấm to như tiếng
một tòa nhà bị đổ sập vang lên, làm tôi giật mình tỉnh giấc.

Tô Tô chắc không bị giật mình
chứ. Tôi vội vàng quay đầu, nhìn Tô Tô ở bên cạnh.

Chỉ thấy Tô Tô đang mở to đôi mắt
thuần khiết, nhìn tôi. Nhìn bộ dạng của cô bé, hình như đã nhìn tôi lâu lắm rồi.

“Anh là ai?”. Cô bé đột nhiên hỏi.

Ánh mắt trong trẻo như băng tuyết
ở Bắc Cực, không hề có bất kỳ sự sợ hãi nào.

“Anh… anh là Lương Mân”. Tôi
nhìn cô bé, nói.

“Lương Mân”. Cô bé thầm đọc một
lần cái tên của tôi, “Hình như có chút ấn tượng”.

Đùng… Bên ngoài lại vang lên một
tràng sấm.

Nhưng Tô Tô không chút sợ hãi,
yên lặng và nhìn tôi đầy nghi hoặc.

“Tô Tô, em sao thế?”. Tôi cảm
thấy có cái gì đó không đúng lắm, lắc lắc bàn tay nhỏ của cô bé, hỏi.

Cô bé nhìn tôi vài giây, đột
nhiên nói: “Chúng ta đi chơi đi”.

Tôi ngạc nhiên nhìn cô bé: “Bây
giờ là nửa đêm, bên ngoài còn đang mưa”.

Nói đến đây, tôi đột nhiên nghi
ngờ hay hôm nay cô bé bị dính mưa phát sốt nên nói linh tinh, đưa tay sờ lên
trán cô bé.

Không ngờ, Tô Tô quay đầu lại,
nhanh chóng tránh khỏi bàn tay tôi, quay người ra khỏi giường, cầm chiếc áo
khoác da của tôi để trên bàn, đi chân không ra cửa, đồng thời, lạnh nhạt nói:
“Bên ngoài chỉ có sấm thôi, không mưa”.

“Tô Tô…”. Tôi vội vàng trở dậy,
nhưng lúc này cô bé đã đi ra đến phòng khách.

“Tôi phải ra ngoài, anh có đưa
tôi đi hay không?”. Cô bé quay đầu lại, nhìn tôi, hỏi.

“Nửa đêm nửa hôm, chạy ra ngoài
làm gì?”. Tôi vừa hỏi lại, vừa thăm dò vẻ mặt của cô bé.

Cô bé đưa tay lấy con dao nhỏ ở
đĩa hoa quả trong phòng khách, nhẹ nhàng ghì vào cổ tay của chính mình, tiếp
đó, nghiêng đầu nhìn tôi: “Bây giờ thì sao?”.

“Này, em đừng làm thế”. Tôi
nhìn thấy lưỡi dao sắc nhọn được đặt ngay trên những mạch máu xanh nhỏ bé, lập
tức hoảng hốt.

Cô bé cười cười, bước ra cửa
chung cư, đi một đôi sandal.

Tiếp đó, cô bé quay lại, nhìn
tôi lần nữa, rồi giơ tay lên: “Anh đi hay không?”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.