Trà trộn phòng con gái - Phần 17

Tuy từ trước đến nay họ chưa
bao giờ đóng cửa phòng, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tôi vào phòng Hiểu Ngưng.
Phòng cô ấy rất sạch sẽ, không có bàn trang điểm, không có gương treo tường,
còn trên giá có rất nhiều sách, mà cũng chẳng phải loại tiểu thuyết mấy cô gái
thường đọc, toàn là sách dày cộp về chuyên ngành sinh vật, y học.

Nhưng cách bày biện đơn giản
ngăn nắp này vẫn rất nữ tính. Rèm cửa sổ và ga trải giường đồng màu xanh lá cây
nhạt, đem lại cho căn phòng này cảm giác tự nhiên mát mẻ.

Tôi đã tỉnh ngủ, bước vào căn
phòng ấm áp này lại thấy buồn ngủ. Bỗng nhiên tôi nhớ ra sáng nay Hiểu Ngưng
nói tối về có chuyện cần bàn với tôi.

Hiểu Ngưng ngồi trên giường
nhìn tôi, “Ngày mai anh có thể xin về sớm trước hai giờ không?”.

“Chắc là được. Có chuyện gì thế
em?”.

“Haizz em không nên nói dối”.
Hiểu Ngưng nhìn thẳng tôi, hai mắt long lanh, cuối cùng cũng thốt ra, “Em nói
là em có bạn trai rồi, bố mẹ nhất quyết đòi gặp mặt bạn trai em”.

“Hả?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy,
“Bao giờ?”.

“Ngày mai. Bố mẹ em sẽ lái xe đến
đây nhưng họ không vào thành phố mà nghỉ một ngày ở khu sơn trang nghỉ mát ở
ngoại ô phía nam thành phố, bảo em ngày mai đưa bạn trai đến cùng ăn thịt nướng”.
Hiểu Ngưng nói.

Tôi nhìn cô ấy, “Em muốn anh…”.

“Vâng”. Hiểu Ngưng gật đầu,
“Anh đồng ý với em rồi còn gì”.

Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy.
Tôi chỉ có thể trách mình quá hào phóng khi nhận lời, không ngờ các cuộc “khảo
nghiệm” cứ thi nhau đến. Chỉ vỏn vẹn vài ngày đã phải thực hiện lời hứa rồi.

“Chỉ có chuyện này thôi chứ gì?
Được, anh biết rồi, anh về phòng đây”. Tôi ngáp một cái, đứng dậy.

“Không được”. Hiểu Ngưng nói.

“Lại gì nữa thế?”. Tôi nhìn cô ấy.

“Anh biết số đo ba vòng của em
không?”. Hiểu Ngưng hỏi tôi.

“88, 62, 90”. Tôi chưa kịp nghĩ
đã buột miệng nói ra.

Hiểu Ngưng kinh ngạc nhìn tôi,
không ngờ tôi lại biết rõ số đo ba vòng của cô ấy như thế.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đã
lỡ lời, đúng là dại mồm dại miệng, liền vội vàng giải thích, “À, sáng sớm hôm
trước lúc anh buôn chuyện với Tô Tô con bé nói với anh”.

Hiểu Ngưng nhìn tôi, ánh mắt dần
bình tĩnh trở lại. Có lẽ cô ấy nghĩ tôi là gay, sẽ không có ý đồ gì với mình,
nhớ được số đo ba vòng cũng chỉ bởi tôi là người quá tỉ mỉ mà thôi.

“Anh có biết họ tên đầy đủ của
em là gì, em học đại học nào, trung học nào, nhà em ở đâu không?”. Hiểu Ngưng
nhìn thẳng tôi, hỏi liền một lúc rất nhiều câu.

“Ặc…”. Tôi bị cô ấy hỏi khó rồi,
“Mọi người đều gọi em là Hiểu Ngưng, thực sự anh không biết em họ gì”.

“Đến họ của em anh cũng không
biết, thì ngày mai làm sao qua mặt được bố em. Bố em xuất thân là cảnh sát hình
sự, không cần thẩm vấn anh, chỉ hỏi vài câu tìm một hai kẽ hở không phải là việc
quá dễ dàng sao?”. Hiểu Ngưng hỏi, vẻ mặt hơi thất vọng.

Bố Trình Lộ là giáo sư đại học,
một trí thức điển hình, chỉ qua loa đại khái thôi cũng đã coi tôi là bạn trai của
Trình Lộ, cho qua một cách dễ dàng. Còn bố của Hiểu Ngưng là cảnh sát hình sự,
kỹ năng nghề nghiệp chính là thẩm tra… Càng ngày độ khó càng tăng cao.

“Em họ Hạ, Hạ trong mùa hạ”. Hiểu
Ngưng nhìn tôi, chủ động nói.

“Hạ Hiểu Ngưng…”. Tôi nhẹ nhàng
đọc tên đầy đủ của cô ấy một lượt, cảm thấy cái tên này nghe rất hay.

“Thế Linh Huyên họ gì?”. Tôi lại
hỏi.

“Bạch”.

“Bạch Linh Huyên…”. Tôi cũng khẽ
đọc tên đầy đủ của Linh Huyên.

Đúng lúc tôi đang đọc thầm tên
của Linh Huyên, Hiểu Ngưng lấy trong chiếc tủ đầu giường ra một tập tài liệu
dày cộp, để lên đùi tôi.

“Em thích màu gì nhất, thích bộ
phim nào nhất, chiều cao bao nhiêu, cân nặng bao nhiêu, sinh nhật ngày nào, có
quan hệ tốt nhất với chị nào trong gia đình, thời đại học đã nhận được những giải
thưởng gì, chương trình đang nghiên cứu hiện nay liên quan đến cái gì… tất cả đều
có trong này, tối nay anh không được ngủ, học thuộc hết đống này, lát nữa em sẽ
kiểm tra”.

Bình thường tôi luôn cảm thấy
Hiểu Ngưng là người kiệm lời, vậy mà nói một lèo một tràng dài.

Tuy tìm hiểu bí mật của người
con gái khiến trái tim mình rung động là mơ ước của tất cả đàn ông, nhưng như
thế này thì…

Haizz, giờ mới thấy Hiểu Ngưng
cũng rất biết cách làm khổ người khác.

Tôi cầm xấp tài liệu dày cộp, bắt
đầu thấy đau đầu.

Tối nay, tôi được trở lại thời
đại học, cắm đầu cắm cổ vào ôn thi ngay trước đêm kiểm tra học kỳ, cả kỳ không
chịu nghe giảng, mà chỉ dành ra một đêm bổ sung lại toàn bộ chỗ kiến thức đó.
Mượn được tập vở ghi chép của cô bạn nào đó mà mang đi photo là “vật báu qua ải”
mà người người trong giang hồ tranh cướp nhau mới có được.

Điều khác biệt duy nhất là, tôi
đang “ôn tập” trong phòng con gái. Hiểu Ngưng ngồi trên giường hỏi từng câu một,
tôi nằm nghiêng trên ghế mơ mơ màng màng trả lời.

Đầu càng lúc càng đau, cơ thể
càng ngày càng không chịu nghe lời.

Đợi đến khi tôi mở mắt ra, phát
hiện mình đã nằm yên vị trên chiếc giường êm ái.

Trần nhà màu xanh lá cây nhạt
pha với màu hồng, có điểm những ngôi sao màu trắng.

Đây không phải giường trong
phòng tôi!

Tôi bất chợt nhớ ra, nhảy lên,
thấy mình đang ngủ trong phòng của Hiểu Ngưng, còn Hiểu Ngưng đang cuộn mình ngủ
bên cạnh tôi!

Cùng với phản ứng kịch liệt của
tôi, chiếc giường rung rung, Hiểu Ngưng cũng tỉnh giấc.

“Sao anh lại ngủ ở đây?”. Tôi hỏi
cô ấy. Rồi cúi đầu nhìn xuống, quần dài của tôi đã bị tụt ra, tôi càng kinh
hoàng hơn.

“Hôm qua em hỏi anh được một nửa,
tự nhiên anh trèo lên giường, rồi nằm mặt đối mặt với em trả lời câu hỏi, sau
đó ngáy khò khò ngủ một cách ngon lành, em lay thế nào anh cũng không tỉnh”. Hiểu
Ngưng nói.

“Quần của anh là em giúp anh cởi
hả?”. Tôi hỏi cô ấy.

“Là anh vừa nói mơ vừa tự cởi”.
Hiểu Ngưng nhìn tôi đáp.

Tôi rất khâm phục khi cô ấy có
thể điềm tĩnh ngủ với một người đàn ông cả đêm, có lẽ cô ấy gặp chuyện gì cũng
rất bình tĩnh, tự nhiên như thế. Có lẽ cô ấy đã coi tôi là gay nên thấy an
toàn, hoặc có thể cô ấy cảm thấy tôi vừa mệt vừa say, ngủ như lợn chết sẽ không
có gì nguy hiểm.

“Anh không nói mê gì chứ?”. Tôi
nghĩ ngợi một lúc, rồi lo lắng hỏi.

Nếu chẳng may lúc nói mê tôi
không ngừng gọi tên Hiểu Ngưng thì chẳng phải toi đời hay sao?

“Anh có gọi tên em”. Hiểu Ngưng
ngồi dậy, kéo mái tóc thướt tha như tơ lụa ra sau vai, nhìn tôi, nói.

Trong lòng tôi bỗng khựng lại một
lúc, rồi lập tức cảm thấy ánh mắt Hiểu Ngưng có gì đó khác thường.

“Nhưng tên em anh chỉ gọi hai lần,
còn tên một người khác anh gọi tới tám lần”. Hiểu Ngưng tiếp tục nói.

“Là ai thế?”. Tôi hỏi cô ấy.

Hiểu Ngưng lắc đầu: “Em không
nghe rõ, chắc là em không quen”.

“Ờ, chắc chắn người đó nợ anh rất
nhiều tiền”. Tôi vuốt cằm, ngẫm nghĩ, nói.

Hiểu Ngưng khẽ mỉm cười: “Anh mau
về phòng đi, nếu để họ thấy anh ngủ ở đây, không hay lắm”.

Bình thường Hiểu Ngưng khiến
người khác cảm thấy cô ấy rất lạnh lùng, cũng chính vì vậy, lúc cô ấy cười vô
cùng cuốn hút. Dáng vẻ khi mặc đồ ngủ của cô ấy trông rất thuần khiết. Bộ đồ ngủ
rộng thùng thình không hề làm mất đi những đường cong đẹp đẽ trên cơ thể cô ấy,
ngược lại càng làm chúng nổi bật hơn.

Tôi thấy không còn sớm nữa, mấy
cô gái còn lại chắc sắp dậy rồi, vội vàng cầm quần lên, chạy khỏi phòng Hiểu
Ngưng, chuồn về phòng mình. Cảm giác này, giống như lén lút làm chuyện gì đó xấu
xa, vừa căng thẳng vừa kích thích.

Lúc thay quần áo, tôi ngửi thấy
tay mình vẫn còn lưu mùi hương cơ thể của Hiểu Ngưng, không thể không hoài
nghi, hôm qua khi ngủ, chắc không phải tôi ôm Hiểu Ngưng đấy chứ? Hiểu Ngưng
nói cô ấy lay thế nào tôi cũng không tỉnh, lại không thể gọi bọn Tô Tô đến trợ
giúp, lẽ nào lại giống như Tô Tô lần trước, cuộn ngủ trong lòng tôi cả đêm?

Tôi cố gắng hồi tưởng lại vẻ mặt
của Hiểu Ngưng vừa nãy, vẫn không đoán ra điều gì. Hiểu Ngưng không giống Tô
Tô, cái gì cũng biểu hiện trên mặt. Hôm qua tôi ngủ say như lợn chết, chẳng nhớ
mình ngủ từ lúc nào nữa, chỉ nhớ tối qua ngủ rất ngon, rốt cuộc có ôm Hiểu
Ngưng ngủ không, e sẽ mãi mãi là một câu đố không lời đáp.

Tôi đưa hai tay lên mũi, ngửi kỹ,
quả nhiên có mùi thơm của con gái.

“Anh Tiểu Mân, mau ra ăn sáng
nào!”.

Tôi đang kinh ngạc thì Tô Tô chạy
sộc vào, làm tôi giật bắn người.

Cô bé thấy tôi đầu tóc còn rối
bù, hai mắt thì mơ màng, cười hí hí, chạy lại khoác tay tôi, “Anh Tiểu Mân, tối
qua anh ngủ có ngon không?”.

Tôi có tật giật mình, tự dưng
thấy sợ hãi chút xíu. Nhưng đi cùng Tô Tô ra ngoài, theo những gì mà họ đang
nói thì bọn Tô Tô không hề biết chuyện tối qua giữa tôi và Hiểu Ngưng.

“Hôm nay không mưa, anh không
đưa em đi học đâu”. Nhìn ánh mắt cô bé, tôi biết ngay nó định hỏi gì nên từ chối
thẳng luôn.

“Không có, hôm nay anh không cần
đưa em đi học đâu”. Tô Tô lè lưỡi cười một cách tinh ranh, “Em định nói một
chuyện khác cơ. Anh Tiểu Mân, ngày lễ Tình nhân trường chúng ta có tổ chức lễ hội,
anh đi cùng em nhé”.

“Các cô ấy có đi không?”. Tôi hỏi
cô bé.

“Đương nhiên là có! Vừa rồi mọi
người đã thống nhất!”. Tô Tô phấn khích trả lời.

Tôi cứ nghĩ Tô Tô định hẹn tôi
đi chơi riêng, xem ra tôi đã nghĩ nhiều quá rồi.

“Ừ được, vào buổi tối hả?”. Tôi
hỏi.

“Dạ, đúng, vào thứ bảy, chiều
đi dạo phố, tối đến trường”. Tô Tô nói giọng đầy sung sướng.

“Cũng chính là ngày kia rồi”.
Tôi nhẩm tính, nói. Dù sao đã đồng ý đi cùng Tô Tô, vậy kế hoạch đi cổ trấn
cùng Trình Tư Vy, chỉ còn cách hủy bỏ.

Không biết hôm đó cô ấy sẽ làm
gì, tôi thầm nghĩ.

“Anh Tiểu Mân, ra ăn sáng
thôi!”. Thấy tôi chìm đắm vào suy tư, Tô Tô kéo tay tôi ra khỏi phòng.

Trong phòng khách, Trình Lộ, Hiểu
Ngưng và Linh Huyên đều đã ăn mặc chỉnh tề, thêm cả Tô Tô nữa, phòng khách như
phòng trang điểm ở hậu trường của một buổi biểu diễn nào đó, toàn mỹ nữ.

“Chị Linh Huyên, chị nói ngày
kia là lễ Tình nhân, anh Tiểu Mân đi cùng chúng ta, người khác sẽ nghĩ ai là
người yêu anh ấy?”. Bỗng dưng Tô Tô hỏi. Nhắc đến lễ Tình nhân, cô bé lại vô
cùng hưng phấn, mong chờ.

“Đương nhiên là em rồi, em quấn
anh ấy nhất mà”. Linh Huyên cười, nói.

Tô Tô cười một cách vui vẻ,
hình như không có ý phản đối Linh Huyên, nhưng lại lập tức nói: “Em luôn cảm thấy
anh Tiểu Mân và chị Trình Lộ rất đẹp đôi, rất nhiều người sẽ nghĩ rằng chị ấy
là người yêu anh Tiểu Mân”.

“Hứ!”. Trình Lộ lạnh lùng hứ một
tiếng, không muốn phá vỡ sự vui vẻ của Tô Tô, nhưng cũng không đồng ý với cách
nói của cô bé.

Trong khi họ đang nói chuyện
linh tinh với nhau, ánh mắt Hiểu Ngưng khóa chặt vào người tôi, như nhắc nhở
tôi hôm nay nhớ về sớm. Hiểu Ngưng dường như không muốn cho họ biết cô ấy nhờ
tôi đóng giả bạn trai. Có thể thấy rõ, cô ấy rất coi trọng việc này, chứ không
tùy tiện như Trình Lộ, có vẻ như bố mẹ cô ấy rất nghiêm khắc, không dễ qua mặt.

“Anh Tiểu Mân, anh biết không?
Thực ra hôm anh đi gặp bố mẹ chị Trình Lộ, em với chị Linh Huyên vốn định đến
nhìn trộm, nhưng vì dự báo thời tiết nói có mưa rào nên mới không đi nữa. Nếu
không chắc chắn có rất nhiều trò hay”. Tô Tô vừa ăn sáng vừa nói.

Tôi uống một hơi hết sạch hộp sữa,
nhìn dáng vẻ tinh ranh của Tô Tô, lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Hiểu Ngưng, cuối
cùng cũng biết, tại sao Hiểu Ngưng không muốn cho họ biết chuyện hôm nay.

Tôi là người đầu tiên đến văn
phòng. Tôi sắp xếp lại một số đồ của mình, rồi lên mạng tìm một số tư liệu liên
quan đến Carl Sura. Càng thu thập được nhiều tài liệu tôi càng thấy Carl Sura
không hề bình thường. Nếu Trình Tư Vy giao quyền xuất bản sách của ông ấy cho
tôi thì đó thực sự là một món nợ ân tình quá lớn.

“À, đúng rồi, Trình Lộ, hôm nay
tôi có việc bận muốn xin về sớm”. Tôi nói với Trình Lộ đang ngồi đối diện.

“Hứ, gọi tôi là giám đốc Trình!
Muốn về sớm thì nói năng ngọt ngào một chút. Vụ kinh doanh với Wolters Kluwer
bàn đến đâu rồi?”. Trình Lộ dẩu môi về phía tôi, hỏi.

“Lạ thật, đây không phải là
“case” do giám đốc Trình phụ trách ư? Sao lại biến thành việc của tôi rồi?”.

“Cái cô Trình Tư Vy tổng đại diện
khu vực châu Á Thái Bình Dương chẳng phải có tình cảm với anh sao? Anh không hiến
thân chẳng lẽ để tôi hiến hả?”.

“Hi hi, không chừng người ta lại
thích phụ nữ đó, bây giờ trên đời này trăm ngàn loại hoa đua nhau nở, loại gì
cũng có”.

“Có nở nữa cũng không lợi hại bằng
tên gay như anh!”. Trình Lộ trừng mắt nhìn tôi, cô ta ngẫm nghĩ một lúc, “Thôi bỏ
đi, để hôm nào tôi mời cô ta ăn cơm, trông mong vào anh cũng chả được tích sự
gì”.

“Khỏi cần, cô ấy không gặp bất
kỳ công ty nào đến lần thứ hai”. Tôi lập tức nói.

“Không thử làm sao mà biết được?”.

“Tôi biết quy tắc của cô ấy”.

“Hả?”. Trình Lộ nhìn tôi bằng
ánh mắt thăm dò, “Hình như anh biết khá nhiều nhỉ”.

“Yên tâm, chuyện này tạm thời cứ
giao cho tôi xử lý. Có điều, tôi có một điều kiện nho nhỏ, tôi muốn về trước
lúc hai giờ. Chuyện xin nghỉ nhỏ nhặt này, giám đốc bộ phận như cô chắc chắn có
quyền hành”. Tôi nói.

“Được, vừa hay chiều nay tôi phải
tiễn bố mẹ tôi ra ga, cũng phải về sớm, không quản nổi anh”. Trình Lộ bất mãn
nhìn tôi, nói.

“Á, hôm nay bố mẹ đã về rồi
sao?”. Tôi lập tức hỏi.

“Hứ! Ai là bố mẹ anh? Muốn ăn
đòn hả?”. Trình Lộ vừa nói vừa ném chiếc kẹp tài liệu rỗng trong tay cô ta về
phía tôi.

Buổi sáng nhanh chóng trôi qua,
chiều đến tôi giải quyết công việc một cách nhanh gọn, thu dọn đồ đạc, về sớm.
Trình Lộ và tôi rẽ hai đường khác nhau, cô ta tuyệt đối không thể ngờ được tôi
xin về sớm là để đi đón Hiểu Ngưng. Bốn người bọn họ nhìn thì có vẻ rất thân
thiết, nhưng mỗi người lại có bí mật riêng.

Cơ quan của Hiểu Ngưng cách đây
không xa lắm, tôi lái xe qua bên đó, cô ấy đã đứng đợi ở cửa.

Hôm nay cô ấy lại mặc váy, là một
chiếc váy ngắn màu đen, chân đi giày bệt, tuy không phải là giày cao gót nhưng
nhờ có đôi chân thon dài, nên trông cô ấy vẫn rất cao. Lúc này cô ấy đang đứng ở
bên đường, chiếc váy bay bay theo chiều gió, áo sơ mi trắng tinh tươm, sạch sẽ,
trông thuần khiết như cô sinh viên, nhìn từ xa, tôi không kiềm được lòng mình
mê mẩn trước vẻ đẹp ấy.

Tôi lái xe đến, đón cô ấy lên
xe.

Hai năm trở lại đây kinh tế của
thành phố Bình Hải phát triển rất nhanh, những người nông dân ở ngoại ô cũng
vay tiền xây dựng những khu nghỉ mát, tuy đẳng cấp không cao, nhưng điểm quan
trọng là môi trường thiên nhiên trong lành và không khí thảnh thơi, thoải mái,
khiến cho ngành du lịch của mấy vùng xung quanh cũng phát triển không kém.

Tôi lái BMW, xuyên qua hết sơn
trang này đến sơn trang khác, cuối cùng cũng tìm được đến “Sơn trang Lạc Du” mà
Hiểu Ngưng nói.

“Căn số 18”. Hiểu Ngưng nhắc nhở
tôi.

Tôi lái xe vào, lượn một vòng,
cuối cùng cũng tìm ra số 18, lái xe đến đỗ ở chỗ đất trống cạnh tường. Căn biệt
thự nhỏ này, thực chất là một căn nhà hai tầng, có một khu vườn xinh xắn có thể
nướng thịt. Giá hai trăm tệ một tối, rất bình dân, những nhà trong thành phố có
ô tô chở cả gia đình độ mấy người đến đây nghỉ cuối tuần là hoạt động giải trí
rất thịnh hành thời gian gần đây.

Tôi thấy trước cửa số nhà 18 đã
có một chiếc xe Santana 2000 màu đen, đoán chắc gia đình Hiểu Ngưng cũng chỉ
thuộc loại khá giả, so với gia đình có bố mẹ đều là giáo sư đại học như Trình Lộ,
có thể không sánh bằng.

Nghe thấy tiếng xe, bố mẹ Hiểu
Ngưng từ trong nhà đi ra.

“Bố! Mẹ!”. Hiểu Ngưng xuống xe,
vẫy tay về phía bố mẹ cô ấy.

Tôi vừa đỗ xe vừa lén nhìn bố mẹ
Hiểu Ngưng. Bố cô ấy không hề cao lớn uy nghiêm như tôi tưởng tượng, ông đeo
kính, hơi gầy nhưng rất có thần thái, không giống cảnh sát hình sự mà giống
nhân viên văn phòng hơn. Mẹ cô ấy và mẹ Trình Lộ gần tựa như nhau, thân thiện,
gần gũi, chỉ có điều gầy hơn một chút.

Trong thời gian ngắn ngủi có
hai, ba ngày tôi đã đi gặp bố mẹ của hai cô gái xinh đẹp, cũng coi như là phá kỷ
lục rồi.

“Bố, bố đến thật sao ạ?”. Hiểu
Ngưng đứng bên cạnh bố cô ấy, vừa nhìn tôi đỗ xe vừa hỏi.

“Đương nhiên, bố nghe nói con
gái cưng có bạn trai, bố lập tức giao công việc cho thư ký Vương giải quyết,
lái xe tới đây thăm con gái”. Bố Hiểu Ngưng nói.

“Sao bố lại chọn chỗ xa xôi thế
này? Nếu anh Lương Mân không có ô tô, đến đây không tiện lắm”. Hiểu Ngưng nói.

“À, cậu ấy tên Lương Mân hả?”.
Bố Hiểu Ngưng nhìn tôi xuống xe, “Hiểu Ngưng, sao con không giới thiệu một chút
đi?”.

“Có gì mà phải giới thiệu ạ, bố
mẹ tự tìm hiểu là được mà”. Hiểu Ngưng cười một cách trang nhã, nói. Trước mặt
bố mẹ, cô ấy cũng có một số cử chỉ nũng nịu, điều này bình thường tôi chưa bao
giờ được nhìn thấy.

“Được được được, vào trong hãy
nói”. Bố Hiểu Ngưng nhìn tôi vài giây, rồi giơ tay ra, ý bảo tôi và Hiểu Ngưng
vào bên trong rồi nói chuyện tiếp.

Hiểu Ngưng nhẹ nhàng đi đến bên
cạnh tôi, khoác tay tôi. Tôi cũng phối hợp, nắm lấy tay cô ấy, khẽ vuốt ve,
trông điệu bộ rất thân mật. Dù sao cũng là đóng giả bạn trai, không lợi dụng
lúc này cũng phí.

“Sắp xếp gặp mặt ở đây là vì
không muốn vào thành phố, tránh người này mời bố ăn cơm, người kia mời dùng bữa,
lấy đâu ra thời gian gặp mặt con gái cưng của bố”. Bố Hiểu Ngưng vừa đưa chúng
tôi vào trong vừa nhìn cô con gái ngoan ngoãn của mình bằng ánh mắt đầy yêu
thương, giải thích với cô ấy.

“Bố, bố có hài lòng về anh ấy
không?”. Hiểu Ngưng hỏi.

“Vừa mới gặp lần đầu, sao có thể
nói hài lòng hay không hài lòng”. Ông cười, “Nhưng người mà con gái bố chọn, chắc
chắn không kém cỏi rồi. Trong viện nghiên cứu hả?”.

“Không ạ, công việc của anh ấy
liên quan tới sách”. Hiểu Ngưng nói.

“Cháu làm bên tiêu thụ sách báo
ạ”. Tôi nói xen vào.

“Rất tốt, rất tốt”. Bố Hiểu
Ngưng nhìn tôi, “Con gái bác tính tình lạnh lùng, chán lắm đúng không?”.

“Dạ, cô ấy rất ít nói, cháu
thích thế ạ”. Tôi đáp.

“Con bé này ấy à, không thích
quan hệ với người trong xã hội, nên mới chọn làm trong viện nghiên cứu. Không
hiểu sao nó lại thích mấy thứ thuốc men thế”. Mẹ Hiểu Ngưng bên cạnh nói.

“Mỗi người có chí riêng, con
gái tôi cống hiến công sức cho sự nghiệp khoa học, cũng rất hay mà. Nếu nó vào
các công ty bên ngoài làm, công việc trong công ty nước ngoài thì bận rộn, công
ty trong nước thì cạnh tranh cao, chẳng có gì tốt đẹp cả”. Bố Hiểu Ngưng xoa đầu
con gái, nói.

Tôi nghĩ cũng đúng, với tính
cách của Hiểu Ngưng, làm việc ở những nơi như viện nghiên cứu là thích hợp nhất.

“Bố mẹ đang nướng thịt, bố
không biết nướng mấy, Hiểu Ngưng mau đến trợ giúp đi”. Bố Hiểu Ngưng nắm tay cô
ấy đi ra vườn, nói.

Có thể thấy, ông rất yêu con
gái mình, nhưng với tôi thì lại tỏ ra hơi lạnh nhạt. Ông ấy có một phong cách
hoàn toàn khác bố Trình Lộ.

“Hạ Xích Văn! Mau đến giúp em
khiêng cái lò này ra ngoài, bốn người mà chỉ có hai cái không đủ!”. Mẹ Hiểu
Ngưng từ trong phòng gọi với ra.

Tôi chủ động nói: “Để cháu
giúp! Bác gái bác cứ để đó ạ!”.

“Cháu không bê được đâu, để đấy
bác bê cho”. Bố Hiểu Ngưng nói.

Không chờ ông nói xong, tôi đã
chạy vào nhà, đến bên mẹ Hiểu Ngưng, bê chiếc lò vỏ sắt nặng năm mươi cân lên.

Để tránh làm bẩn quần áo, tôi
còn để lò cách ngực mình một khoảng nhất định, chỉ dựa vào lực tay, nhấc bổng
chiếc lò lên.

“Thằng bé này thể lực cũng
không tồi nhỉ!”. Bố Hiểu Ngưng kinh ngạc nhìn tôi, khen ngợi.

“Đâu có giống anh, suốt ngày ngồi
văn phòng”. Mẹ Hiểu Ngưng thừa cơ hội này trách móc một câu.

Tôi bê chiếc lò ra vườn, đặt nó
xuống một cách vững chắc. Hiểu Ngưng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khâm phục, chắc
chắn trước đây cô ấy cũng không nghĩ tôi lại khỏe mạnh thế này.

“Ngày trước khi tôi làm cảnh
sát hình sự, cơ thể cũng rất khỏe mạnh. Hồi đó đi bắt tội phạm, chỉ một quyền
là đánh gục một tên”. Bố Hiểu Ngưng thấy mẹ cô ấy từ trong nhà đi ra, nói.

“Được rồi, được rồi, đã là chuyện
cũ bao nhiêu năm trời, còn lôi ra để khoe khoang”. Mẹ Hiểu Ngưng nói.

“Tuy bây giờ tôi không luyện võ
nữa, nhưng những tố chất trong cơ thể vẫn còn đấy. Mấy chiêu trước đây tôi đều
nhớ cả”. Bố Hiểu Ngưng càng nói càng hăng, vừa nói còn vừa khoa chân múa tay nữa.

“Bác trai, chiêu này của bác là
kẹp người gập cánh tay phải không ạ?”. Tôi đứng bên cạnh, nói.

Bố Hiểu Ngưng ngạc nhiên nhìn
tôi, “Trời, cháu cũng biết hả?”.

“Dạ, cháu đã từng tập tán thủ
ba bốn năm”. Tôi gật đầu trả lời.

Báo cáo nội dung xấu