Trà trộn phòng con gái - Phần 08
“Đâu có đâu có, chị Tư Vy mới gọi
là xinh đẹp. Mà tiếng Trung của chị Tư Vy cũng lưu loát hơn tôi tưởng tượng nhiều,
tôi còn định nói chuyện với chị bằng tiếng Pháp nữa”. Trình Lộ nói giọng xu nịnh.
“Bố tôi là người Trung Quốc,
nên từ bé tôi đã học tiếng Trung”. Trình Tư Vy đáp lại.
Trình Lộ khẽ cười, nói, “Theo tục
ngữ Trung Quốc, chị và tôi đều họ Trình, năm trăm năm trước chúng ta còn là người
một nhà cũng nên”.
“À không, họ “Trình” là phiên
âm tên tiếng Pháp của tôi, tên Trung Quốc của tôi không phải họ Trình”. Trình
Tư Vy lập tức chỉnh lại.
“Hóa ra là vậy, hì hì”. Trình Lộ
cười ngượng ngập, thấy tôi ngồi bên cạnh xem kịch hay, đá tôi một cái dưới gầm
bàn.
“Nói như vậy, tên tiếng Pháp của
chị Trình chắc là Chiswill hả?”. Tôi hỏi, giải tỏa không khí giúp Trình Lộ.
“Tên tiếng Pháp của tôi đúng là
Chiswill”. Trình Tư Vy nhìn tôi mấy giây, cười, “Không ngờ anh Lương còn biết cả
tiếng Pháp”.
“Chỉ chút xíu thôi”. Tôi cười
nói. Cùng lúc, đá cho Trình Lộ một cái dưới gầm bàn.
“Thời gian chúng ta hẹn là mười
một giờ, sao cô Tư Vy lại xuống sớm vậy?”. Trình Lộ chuyển chủ đề, hỏi.
“À, tôi nghĩ chắc các vị sẽ đến
sớm, nên mới xuống xem sao, quả nhiên thấy hai người đã ngồi đây rồi”.
“Sao cô Tư Vy lại biết chúng
tôi đến hai người?”. Trình Lộ lại hỏi.
“À, tôi sớm đã nghe nói giám đốc
bản quyền của Nhà xuất bản An Mặc là một đại mỹ nữ, hôm nay lại đang là ngày
làm việc, khách trong Starbucks cũng không đông, nên thấy cô ngồi ở đây, tôi
đoán có lẽ là cô”. Trình Tư Vy quay đầu nhìn tôi, “Không ngờ, còn mang theo một
anh chàng đẹp trai”.
“Cô Tư Vy quả biết nói đùa”.
Trình Lộ cười đáp lễ, lưỡng lự không biết vào chủ đề chính thế nào.
Không đợi Trình Lộ mở miệng,
Trình Tư Vy đã chủ động nói vào chuyện chính, “Được rồi, chúng ta nói chuyện
công việc đi, tôi không nên làm mất thời gian của hai người nữa”.
“Được”. Trình Lộ lấy từ trong
túi ra một kẹp tài liệu mini, “Tôi giới thiệu một chút về những thành tựu mà
công ty chúng tôi đã đạt được trong lĩnh vực mua bản quyền, nhanh thôi, sẽ
không làm mất thời gian của chị”.
Trình Tư Vy gật đầu, ngồi tựa
vào thành ghế, cầm tách cà phê, lặng lẽ ngồi nghe.
“Công ty chúng tôi thành lập
năm 1998, khởi đầu từ công việc mua bản quyền, và kéo dài cho đến nay, đã có lịch
sử mười năm, vì thế trên lĩnh vực mua và bán bản quyền đều chuyên nghiệp hơn bất
cứ công ty hay nhà xuất bản nào khác trong nước. Từ năm 2002, công ty bắt đầu
chuyển sang xuất bản sách nguyên tác, đến nay đã xuất bản được hơn ba mươi cuốn
sách bán chạy, có kinh nghiệm quảng cáo sách rất phong phú, phần này sẽ do anh
Lương Mân trợ lý của tôi giới thiệu với chị sau. Điều tôi muốn nói tiếp theo,
chủ yếu là sự hợp tác của công ty chúng tôi với các nhà xuất bản lớn nước
ngoài, và tình hình tiêu thụ sách nước ngoài ở Trung Quốc mà công ty chúng tôi
đã nhập trong mấy năm gần đây…”.
Trình Lộ mở kẹp tài liệu, giải
thích một cách rõ ràng, tường tận. Việc tiếp đối tác nước ngoài hoàn toàn không
giống đối tác trong nước, chỉ cần ăn cơm uống rượu là xong, vì thế Trình Lộ
không dám có một chút sơ sảy nào, giải thích từng câu từng chữ một cách rõ
ràng.
Tôi nghe lời giới thiệu của
Trình Lộ, cuối cùng cũng biết cô ta ngồi được lên ghế giám đốc phòng bản quyền
hoàn toàn không phải do may mắn. Sự phân tích của cô ta về sự khác nhau giữa thị
trường xuất bản nước ngoài và trong nước, kết cấu xuất bản quốc tế, quy định luật
pháp các nước đều đều rõ như lòng bàn tay.
Đúng lúc tôi đang nghe Trình Lộ
giới thiệu, đột nhiên, tôi cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình. Tôi hơi
nghiêng đầu, thấy Trình Tư Vy vừa nghe Trình Lộ giới thiệu vừa nhìn tôi đắm đuối.
Tôi cười với cô ấy, cô ấy cũng
cười đáp lại. Tôi quay lại nhìn Trình Lộ, cô ấy vẫn chăm chú nhìn tôi.
“Về cơ bản tình hình của công
ty chúng tôi là như vậy”. Nói xong một tràng dài, cuối cùng Trình Lộ gấp kẹp
tài liệu lại, “Chị có điều gì muốn hỏi không ạ?”.
“Tôi không còn gì thắc mắc cả,
chỉ muốn biết chị giới thiệu về công ty chị nhiều như vậy, liệu có phải chị
cũng hiểu rõ về công ty chúng tôi không? Hợp tác là xuất phát từ hai phía, có
thể chúng tôi không hợp với các chị thì sao? Chị nói cho tôi biết Wolters
Kluwer có thể được lợi gì từ công ty chị, mà không cho tôi biết các chị sẽ được
hưởng lợi gì từ chúng tôi”. Trình Tư Vy nhìn Trình Lộ, hờ hững nói.
Câu hỏi này khiến Trình Lộ ngắc
ngứ. Chắc chắn cô ta chưa có sự chuẩn bị cho câu hỏi này, trong tất cả các nhà
xuất bản của Trung Quốc, có ai mà không muốn hợp tác với Wolters Kluwer? Cái
này còn phải có lý do sao?
Trình Lộ ngẫm nghĩ một lúc,
“Wolters Kluwer là tập đoàn xuất bản có quy mô lớn, sản phẩm chủ yếu là sách giấy,
ngoài ra còn có sách điện tử, sách CD, sách online, phần mềm, sách giáo dục và
đào tạo…”.
Trình Tư Vy ngắt lời cô ta:
“Thông tin này tôi chắc chắn người trong giới xuất bản các chị ai cũng rõ. Ý
tôi là, quý công ty muốn đạt được sự phát triển như thế nào từ phía công ty
chúng tôi, tại sao lại cấp bách muốn hợp tác với chúng tôi, chị cũng biết, chuyện
kinh doanh mà không phải cả hai bên cùng có lợi thì rất khó bền vững. Xin lỗi,
chắc chị không trách tôi ép người quá đáng chứ”.
“Cái này…”. Bất chợt Trình Lộ
không nói được gì. Cô ta đã nghĩ ra, nhưng trong phút chốc không thể sắp xếp tư
duy một cách rành mạch.
“À, là thế này”. Tôi xen vào,
“Bởi vì chúng tôi muốn kiếm tiền”.
Dưới gầm bàn, Trình Lộ giẫm mạnh
vào chân tôi một cái.
Trình Tư Vy nhìn tôi, hơi sững
lại một chút, rồi nở nụ cười.
“Nói hay lắm!”. Cô ấy nhìn tôi
ánh mắt ngưỡng mộ, “Rất thẳng thắn, tôi thích câu trả lời này. Xuất bản là văn
hóa, cũng là kinh doanh”.
Vẻ mặt Trình Lộ cuối cùng cũng
giãn ra.
“Lương Mân, giới thiệu cho chị
Tư Vy những kinh nghiệm của công ty chúng ta về lĩnh vực quảng cáo sách đi”. Cô
ta nói.
“À, không cần”. Trình Tư Vy
khoát khoát tay, “Chúng ta nói đến đây là đủ rồi”.
“Vậy… có cần chuyển đến chỗ
khác bàn tiếp không? Nếu chị không khách sáo, chúng tôi có thể có vinh dự mời
chị dùng bữa không?”. Trình Lộ hỏi thăm dò.
“Không cần đâu. Hôm kia tôi mới
đến thành phố Bình Hải, hôm qua đã nghỉ cả ngày rồi, còn chưa đi dạo phố. Hôm
nay tạm đến đây thôi”. Trình Tư Vy nói.
Vị khách quý Trình Tư Vy đã nói
vậy rồi, Trình Lộ cũng không còn cách nào khác, “Vậy chúc chị vui vẻ, có cơ hội
chúng ta sẽ gặp nhau bàn về những nội dung khác”.
“Mỗi đại diện của các công ty
xuất bản tôi chỉ tiếp một lần, lần trước tôi đã nói rồi. Việc còn lại, chúng
tôi sẽ tiến hành thông qua khảo sát. Thế này đi, nếu chị không phiền, tôi muốn
nhờ anh Lương đưa tôi đi dạo quanh Bình Hải, nhân tiện giới thiệu cho tôi những
kinh nghiệm của công ty về lĩnh vực xuất bản”. Trình Tư Vy từ từ đứng lên, nói.
Á? Điều này hoàn toàn nằm ngoài
dự đoán của tôi. Tôi nhìn Trình Tư Vy, không thấy ánh mắt cô ấy để lộ điều gì cả.
Tôi lại nhìn Trình Lộ.
Trình Lộ giẫm mạnh vào chân tôi
một cái, kéo tôi đứng lên, lườm tôi một cái.
“Được. Nếu chị Tư Vy không thấy
phiền, tôi đưa chị đi quanh Bình Hải”. Mu bàn chân tôi bị gót giày cao gót của
Trình Lộ giẫm lên đau điếng, nhưng vẫn phải giữ vẻ mặt bình thản, nói với Trình
Tư Vy.
“Vậy tôi xin cáo từ, ở công ty
còn rất nhiều việc cần giải quyết”. Trình Lộ xách túi lên, bắt tay với Trình Tư
Vy.
Trình Tư Vy mỉm cười gật đầu, rất
có phong độ.
“Giao cho anh đấy, một trăm
nghìn tiền thưởng”. Lúc đi ngang qua trước mặt tôi, Trình Lộ thấp giọng nói.
Tôi lấy tay búng vào người cô
ta một cái, nghĩ bụng cô lấy tôi làm vật hy sinh, tối nay về sẽ tính sổ với cô
sau.
“Định đưa tôi đi đâu vậy?”. Sau
khi Trình Lộ đi, Trình Tư Vy hỏi tôi.
“Đi loanh quanh đâu đây thôi,
chị muốn đi mua quần áo hay đi ăn?”. Tôi nói. Tuy đối mặt với một Trình Tư Vy
bí hiểm khó đoán lại xinh đẹp không thể nói là “dê vào miệng cọp”, nhưng Trình
Lộ bỏ tôi lại một mình thế này, tôi khó tránh khỏi có cảm giác bị bán đứng.
“Đi ăn nhé, tôi mời anh, hay là
anh mời tôi?”. Cô ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng nói.
“Để tôi mời nhé”. Tôi hào phóng
nói.
“Ok”. Cô ấy cũng hào phóng trả
lời.
Vậy là tôi đưa cô ấy rời khỏi
khách sạn năm sao hào hoa tráng lệ này, đến con phố sầm uất bên ngoài. Trình Tư
Vy dường như thực sự rất lạ lẫm với thành phố này, theo sát tôi như một cục nam
châm, tôi đi đến đâu, cô ấy liền đi theo tôi đến đó, duy trì khoảng cách rất ngắn,
nhưng không dính sát vào nhau.
Đây là trung tâm thành phố Bình
Hải, tôi đưa cô ấy đi, qua rất nhiều nhà hàng, khách sạn lớn, rẽ hết ngõ này
qua ngách khác, đi vào một con hẻm nhỏ hẹp, bẩn bẩn.
Cô ấy cũng không nói gì, vẫn đi
theo tôi.
Cuối cùng, tôi dừng lại trước một
quán vằn thắn tối tăm, đầy mùi dầu mỡ.
“Anh mời tôi ăn cái này sao?”.
Cô ấy nhìn tôi, hỏi.
Tôi gật gật đầu, kéo cô ấy vào,
“Quán này rất đông khách, có khi còn phải xếp hàng nữa”.
Đúng như tôi dự đoán, đang là
buổi trưa, trong quán tấp nập, bàn nào cũng có người ngồi rồi. Một hàng dài
đang xếp hàng chỗ cửa sổ mua vé, chầm chậm chuyển động về phía trước. Trong
khung cảnh náo nhiệt mà tối tăm, mười mấy nhân viên phục vụ bê vằn thắn trên
cao, vừa luôn miệng nói: “Nhường đường, nhường đường”, vừa luồn lách giữa đám
đông.
Trên người Trình Tư Vy mặc toàn
hàng hiệu tiền triệu, cô ấy ôm lấy tôi, tránh những người đang chen chúc luồn
lách qua.
“Bên kia có hai người chuẩn bị
đứng lên, chị qua bên đó ngồi giữ chỗ đi, tôi xếp hàng”. Tôi nhìn một lượt khắp
quán, nói với Trình Tư Vy.
Trình Tư Vy nhìn tôi, nghĩ ngợi
một lát, cuối cùng vẫn đi qua sàn nhà trơn tuột, cẩn thận bước qua bên đó, rồi
lấy giấy, lau bàn ghế, sau đó mới ngồi xuống.
Tôi đứng tận cuối cùng hàng người
chờ mua vé, chầm chậm chuyển động theo dòng người.
Điện thoại của tôi rung lên.
Tôi móc điện thoại ra, thấy có
một tin nhắn của Trình Lộ.
“Tiến triển thế nào?”. Tôi mở
tin nhắn ra, thấy chỉ có bốn chữ.
Chẳng buồn để tâm đến cô ta,
tôi nhét điện thoại vào túi. Rồi ngoái đầu nhìn Trình Tư Vy, thấy cô ấy đang ngồi
trên ghế, ánh mắt xuyên qua lớp lớp người, đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi cười với cô ấy, ý bảo cô ấy
hãy kiên nhẫn ngồi đợi, rồi lại tiến lên mấy bước theo chuyển động của dòng người.
Hôm nay tôi ra ngoài gặp khách hàng với Trình Lộ, hoàn toàn không nghĩ đến việc
sẽ phải ở lại tiếp khách một mình, gần như không mang theo tiền. Thẻ tín dụng
thì để trong xe, hôm nay đi gặp khách hàng lại không lái xe đi. Nếu Trình Lộ mà
biết tôi đưa Trình Tư Vy đến đây ăn, không biết cô ta sẽ mắng chửi tôi tới mức
nào.
Cuối cùng tôi cũng mua được hai
bát vằn thắn, sau đó quay vào trong khu ngồi ăn, ngồi đối diện với Trình Tư Vy.
“Đợi lâu quá phải không?”. Tôi
hỏi cô ấy.
“Bình thường”. Cô ấy cười, có
chút ngượng nghịu.
“Nói thật, hôm nay tôi không
mang theo tiền. Ví lại để quên trong túi áo thay ra hôm qua, thẻ tín dụng cũng
không mang theo người”. Tôi nói.
“Thế mà lúc nãy còn nói là mời
tôi”. Trình Tư Vy nhìn tôi, nói.
“Đúng mà, mời chị ăn một bát vằn
thắn thì vẫn đủ mà”. Tôi nói.
Trình Tư Vy mỉm cười, nhìn tôi,
khẽ lắc đầu, dường như cũng bó tay với tôi.
“Anh không sợ tôi vì chuyện này
mà không hợp tác với các anh nữa hả?”. Cô ấy tiếp tục hỏi tôi.
“Kinh doanh là kinh doanh, tôi
nghĩ chị Tư Vy sẽ không vì bát vằn thắn này mà từ bỏ một công ty tốt như công
ty chúng tôi”. Tôi nói.
“Anh rất tự tin, đối thủ cạnh
tranh của các anh có rất nhiều tập đoàn xuất bản lớn, chúng tôi chưa chắc đã chọn
các anh. So với những tập đoàn đó, công ty các anh có ưu thế gì hơn?”. Trình Tư
Vy nói.
“Công ty chúng tôi có tôi, họ
không có”. Tôi trả lời.
Trình Tư Vy nhìn chằm chằm tôi
mấy giây, cuối cùng nhoẻn miệng cười.
Lúc này, hai bát vằn thắn nóng
hổi đã được bê đến.
“Được rồi, ăn vằn thắn thôi.
Tôi nghĩ, hôm nay chị Tư Vy không muốn bàn chuyện công nữa”.
Trình Tư Vy mỉm cười gật đầu,
“Chính xác là như thế”.
Hai bát vằn thắn này vừa mới
múc khỏi nồi còn rất nóng, Trình Tư Vy cắn một miếng, liền vội vàng nhè ra một
nửa, rồi quay về phía cửa sổ, há to miệng.
Trông dáng vẻ khổ sở của cô ấy,
tôi không nhịn được phá lên cười.
Cô ấy quay đầu nhìn tôi, tôi vội
nín cười.
“Đây là lần đầu tiên tôi ăn một
bát vằn thắn Trung Quốc chính cống”. Cô ấy nói, rồi cười, “Rất ngon”.
“Đương nhiên, đây là nơi làm vằn
thắn ngon nhất vùng này, quán này có lịch sử trăm năm rồi”. Tôi trả lời.
“Anh Lương, anh bao nhiêu tuổi
rồi?”. Cô ấy nhìn bát vằn thắn nóng hôi hổi, nhưng không dám ăn ngay, chờ cho vằn
thắn nguội bớt, đột nhiên cô ấy hỏi.
“Tôi tốt nghiệp hơn một năm rồi,
sao, trông tôi rất già hả?”. Tôi đảo vằn thắn trong bát, hỏi.
“Không, nhìn anh vẫn còn rất trẻ.
Anh thử đoán xem tôi bao nhiêu tuổi?”. Cô ấy hỏi.
“Tuổi tác của phụ nữ là bí mật,
tôi không dám đoán”.
“Anh cứ thử đoán xem, tôi không
quan trọng đâu”.
“Cảm giác như hai mươi tư tuổi,
nhưng ở tuổi này chắc cũng khó mà ngồi lên vị trí cao như thế?”. Tôi nói.
Cô ấy cười, nói, “Tôi đã hai
mươi lăm, chuẩn bị sang hai mươi sáu rồi”.
“Quả thật nhìn không ra đấy,
nhìn chị có cảm giác còn nhỏ hơn tôi”. Tôi nói. Câu này tuyệt đối không phải nịnh
hót.
“Ở tuổi của chị mà có thể làm tổng
đại diện của Wolters Kluwer tại khu vực châu Á Thái Bình Dương, quả không dễ
dàng gì”. Tôi nói. Câu này thì có chút nịnh hót.
“Cái này không khó”. Cô ấy nói.
“Tại sao?”. Tôi lập tức hỏi cô ấy.
“Bởi vì mẹ tôi là chủ của
Wolters Kluwer”. Cô ấy mỉm cười, nói.
Cái này, thực sự nằm ngoài dự
tính của tôi, tôi ngồi ngơ ra nhìn cô ấy, rất lâu sau mới khẽ “à” lên một tiếng.
“Bây giờ có thể ăn vằn thắn rồi
chứ?”. Cô ấy hỏi tôi.
“Chắc là được rồi, không còn
quá nóng nữa đâu”. Tôi trả lời. Thực sự không thể ngờ Tư Vy lại có thân phận đặc
biệt như vậy. Trên đường đi không thấy Trình Lộ nhắc đến chuyện này, chắc cô ta
cũng không biết.
“Có bao nhiêu người biết thân
phận của chị?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Không có, anh là người đầu
tiên”. Cô ấy cúi đầu, khẽ cắn một miếng vằn thắn, trả lời.
Tôi nuốt mấy miếng vằn thắn, bất
chợt thấy hôm nay đưa cô ấy đến đây ăn có chút lỗ mãng.
“Cho tôi nói thật, tôi thấy
năng lực của giám đốc Trình của các anh không quá xuất sắc. Ngược lại, anh còn
linh hoạt hơn cô ấy, tại sao cô ấy là giám đốc, anh là trợ lý?”. Trình Tư Vy bất
ngờ hỏi tôi.
“Trình Lộ rất có năng lực, chỉ
có điều cô ấy hơi căng thẳng”. Không hiểu sao, tôi chưa nghĩ gì đã biện minh
thay cho Trình Lộ.
Khi Trình Tư Vy nói Trình Lộ
năng lực kém, trong lòng tôi có chút không thoải mái. Có thể, vì tôi luôn cho rằng
năng lực của tôi và Trình Lộ tương đương nhau, nên khi người khác nói cô ấy kém
cũng có nghĩa là gián tiếp nói tôi kém.
“Thế nào cũng được”. Trình Tư
Vy ngẩng đầu nhìn tôi, “Tôi hỏi anh, anh có hứng thú đến Wolters Kluwer làm việc
không?”.
“Hả?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Mấy năm gần đây Wolters Kluwer
vẫn luôn mở rộng kinh doanh, tiến quân vào thị trường Trung Quốc là một ví dụ.
Anh cũng biết, hiện nay Wolters Kluwer đã có công ty con ở Bỉ, Tây Ban Nha,
Pháp, Italia, Mỹ, Đức, Australia, Hà Lan, Scandinavia, Trung-Đông Âu, nhưng thị
trường Trung Quốc là nơi chúng tôi chưa đặt chân lên nhiều”. Trình Tư Vy nói.
“Chị muốn tôi gia nhập vào chi
nhánh của Wolters Kluwer tại Trung Quốc ư?”. Tôi hỏi.
“Không, nếu anh gia nhập
Wolters Kluwer thì anh sẽ không ở lại Trung Quốc lâu. Tôi là người phụ trách
liên doanh xuất bản văn hóa giữa chi nhánh của công ty tại châu Âu, Mỹ và khu vực
châu Á Thái Bình Dương, đây là thị trường rất rộng lớn, tôi cần một người thông
minh trợ giúp mình”.
“Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần
đầu, chị đã tin tôi chính là người chị cần tìm sao?”. Tôi nhún nhún vai, hỏi.
“Ánh mắt không biết nói dối,
người thông minh thì ở đâu trí tuệ cũng tỏa sáng. Tiếng Anh của anh chắc cũng
không tệ chứ”.
“Tàm tạm thôi”.
“Thế nào, có hứng thú không?”.
“Hóa ra chị giữ tôi lại một
mình, chính là muốn nói với tôi chuyện này?”.
Trình Tư Vy nhìn thẳng tôi,
“Tôi sẽ ở đây một tháng, tôi cho anh một tháng suy nghĩ”.
Tôi im lặng, suy xét được và mất
của chuyện này. Có thể đối với bất kỳ người nào trong ngành xuất bản, có thể
vào một tập đoàn xuất bản lớn hàng đầu trên thế giới như Wolters Kluwer là chuyện
hằng mơ ước.
Nhưng, tôi còn có những điều
khác phải cân nhắc. Tôi đi rồi, phòng thị trường của công ty sẽ làm thế nào,
bây giờ đang là thời kỳ phát triển mạnh mẽ của công ty, sếp lại rất xem trọng
tôi.
Con người sống trên đời này,
không chỉ vì tiền bạc, tiền đồ mà còn vì tình nghĩa.
Huống hồ, tôi đi rồi, hàng ngày
ai sẽ đấu khẩu với tôi. Trong lòng tôi bất thình lình thoáng qua một suy nghĩ.
“Chị Tư Vy, chẳng phải chúng ta
đã nói không bàn chuyện công nữa sao?”. Nghĩ đến đây, tôi nhìn Trình Tư Vy,
nói.
“Được thôi, chúng ta không bàn
chuyện công nữa. Nhưng tôi có một kiến nghị nho nhỏ, sau này anh đừng gọi tôi
là chị Tư Vy nữa, gọi tên tiếng Anh của tôi, Will đi”.
“Will? Cái tên này cũng rất
hay”. Tôi mỉm cười, nói.
“Ừm, như vậy nghe sẽ thân thiết
hơn. Nếu hôm nay anh không ngại chuyện trốn làm, có thể đi dạo phố với tôi
không?”.
“Tôi đâu có trốn làm, tôi đang
đi cùng khách hàng mà”. Tôi lập tức trả lời.
Trình Tư Vy lại cười, “Đúng là
một nhân viên láu cá. Đi cùng tôi dạo loanh quanh là được rồi, xong tôi sẽ lái
xe đưa anh về công ty. Tôi không quen thuộc thành phố Bình Hải, cần người dẫn
đường”.
“Được”. Tôi cười gật đầu, cảm
thấy việc kinh doanh đã thành công được một nửa.
Cái mà Trình Tư Vy gọi là dạo
phố, cũng chỉ là đi xem quần áo, mỹ phẩm. Tôi có thể nhìn ra, thực tế cô ấy
không hề có ý định mua sắm gì cả, mà chỉ là đi giết thời gian mà thôi.
Cô ấy xem quần áo qua loa, thi
thoảng lại thở dài, dường như không tìm thấy cái gì khiến cô ấy hài lòng.
“Xung quanh thành phố Bình Hải
có thị trấn cổ nào không?”. Đột nhiên cô ấy quay người lại hỏi tôi.
“Thị trấn cổ ư? Gần đây có thị
trấn cổ Bình Tây, không gian cũng tuyệt lắm. Tuy nhiên tôi cũng chỉ mới đến đó
một lần hồi học đại học, bây giờ không biết thế nào rồi”. Tôi nghĩ ngợi một
lúc, nói.
Cô ấy “Ừ” một tiếng, tiếp tục
ngắm quần áo.
Một lát sau, cô ấy lại hỏi:
“Ngoài Wolters Kluwer, anh còn biết tập đoàn xuất bản nào khác trên thế giới?”.
“Còn có tập đoàn Bertelsmann, tập
đoàn báo chí Murdoch, tập đoàn Pearson, tập đoàn Reed Elsevier, tập đoàn
Thomson, tập đoàn Tosda, tạp chí thì có tập đoàn xuất bản Reader’s Digest, truyện
tranh thì có Kodansha của Nhật Bản, sách học thuật thì có nhà xuất bản Đại học
Oxford”. Tôi lập tức trả lời như đếm vật báu trong nhà.
Cô ấy truy hỏi: “Vậy anh thấy tập
đoàn nào cạnh tranh trực tiếp nhất với Wolters Kluwer? Đây không coi là chuyện
công, chỉ là nói chuyện phiếm thôi”.
“Đương nhiên là tập đoàn
Bertelsmann, trụ sở chính của họ ở châu Âu, phương châm chủ yếu giống của các
chị, ổn định thị trường châu Âu, mở rộng thị trường quốc tế, sự va chạm về mặt
thế lực, đương nhiên là trực tiếp nhất”. Tôi buột miệng nói.
Trình Tư Vy nhìn tôi bằng ánh mắt
tán thưởng, “Anh biết rất nhiều, những điều anh suy xét còn nhiều hơn”.
Cô ấy lại tiếp tục hỏi:
“Bertelsmann bị thất bại thảm hại ở Trung Quốc phải rút lui, anh thấy Wolters
Kluwer chọn thời điểm này thâm nhập vào Trung Quốc, có phải là lựa chọn sáng suốt
không?”.
“Bertelsmann không thích ứng được
với thị trường Trung Quốc, mười năm trở lại đây luôn đòi hỏi người tiêu dùng
Trung Quốc phải thích ứng với nó, mà lại không chịu thích ứng với người tiêu
dùng Trung Quốc, thái độ như vậy, đương nhiên là thất bại”.
“Vậy anh nói xem phải làm thế
nào?”.
“Hạ thấp mình, thay đổi cách thức.
Những phần còn lại, tôi không thể nói nhiều”.
“Hả? Tại sao?”. Trình Tư Vy tò
mò hỏi tôi.
“Phần còn lại, đương nhiên phải
đợi sau khi chúng ta hợp tác mới có thể nói ra được”. Tôi nhìn cô ấy, cười nói.

