Nhật ký lấy chồng - Chương 01 - Phần 2
Trong tàu điện ngầm, người đông như kiến, hành khách mặt mày căng thẳng, người thì cắm đầu vào chiếc điện thoại di động, người thì ngồi đọc báo nghiêm túc, những người không có việc gì làm thì hờ hững ngắm những tấm biển quảng cáo bên ngoài. Các đôi tình nhân thì hoàn toàn khác, người đông đến mấy cũng thân mật tay trong tay, lúc nói chuyện ghé sát vào tai nhau, giống như những cặp song sinh dính nhau.
Đa Đa rất ít khi đi tàu điện ngầm, bình thường cô cũng không có cơ hội rỗi rãi như thế này, vì thế lúc này cô ngồi ở chiếc ghế cuối cùng nhìn ngắm một cách thích thú.
Trong tàu điện ngầm rất ấm, ngồi lâu cũng thấy buồn ngủ. Cô đổi tư thế ngồi, đặt túi xách lên trên đầu gối, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi bến mình cần xuống.
Có người giơ những tờ báo được gấp cẩn thận với đủ màu sắc khác nhau, đi từ toa này đến toa khác để rao bán, còn có một đứa trẻ mười mấy tuổi bước đến chỗ từng người để phát tờ rơi quảng cáo, rất nhiều người khua tay từ chối, chỉ trong nháy mắt đứa trẻ đó đã lại gần chỗ Đa Đa.
Bên tai vang lên tiếng thông báo đã đến điểm dừng, Đa Đa ngồi trong toa tàu cuối cùng, vội vàng chuẩn bị đứng dậy. Đứa trẻ phát tờ rơi quảng cáo đã bước đến trước mặt cô, gương mặt đen sạm, nhìn vào mắt cô, đôi mắt đó khá sáng, chỉ có điều ánh mắt có phần lẩn tránh, chỉ trong nháy mắt đã lướt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân.
Đa Đa tưởng rằng cậu ta sẽ nhét tờ rơi vào tay mình, bèn cúi người đưa tay khua khua. Cửa đã bật mở, cô vội bước ra, chỉ trong tích tắc, túi xách của cô bị giật mạnh, thoắt cái đã bị thằng bé đó túm lấy chạy mất.
Chưa bao giờ gặp tình huống như thế này, Đa Đa luống cuống không biết phải làm gì. Hồi còn học trong trường đại học, cô đã từng tham gia đội bóng chuyền nữ, phản ứng đương nhiên là không chậm, tay vừa buông túi ra liền ra sức túm lấy thằng bé đó, nhưng rõ ràng là đối phương rất lành nghề, đầu ngón tay của Đa Đa chỉ chạm được vào vạt áo nó, nhưng nó đã thoát được ra ngoài, tốc độ nhanh như gió.
Không kịp hô hào ai, Đa Đa co giò đuổi theo, chỉ tiếc rằng lúc này bộ quần áo công sở đang mặc trên người đã trở thành trở ngại lớn nhất, cô vẫn chưa chạy ra khỏi toa tàu, suýt nữa thì vấp ngã vì gót giày nhọn kẹt vào cửa.
Trên thắt lưng có một lực khác rất mạnh giữ lấy cô, thế giới trước mắt cô giống như cảnh quay trong một bộ phim điện ảnh hậu hiện đại, cô bất ngờ quay một vòng, sau khi đứng vững mới nhìn thấy bên cạnh mình có một bóng người lao về hướng thằng bé đó chạy. Cửa toa tàu điện ngầm phía sau lưng đóng lại, sau đó là tiếng tàu điện ngầm khởi động.
Tàu chạy tạo ra một luồng gió, thổi bay tóc cô, mọi người xung quanh đều dừng chân nhìn về phía trước. Thằng bé với nước da đen bóng cầm chiếc túi chạy như bay, bất chấp mọi nguy hiểm, nó co chân vượt qua hàng rào, và người đàn ông đuổi theo nó rất khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, khi chạy nhìn giống như một loài động vật họ mèo nguyên thủy, trong tiếng la ó đã áp sát được thằng bé đó, đưa tay túm lấy chiếc túi xách trong tay nó.
Hai tay Đa Đa vuốt lại mái tóc rối bời của mình, cổ họng ngắc ngứ, mắt trân trân nhìn thằng bé đó ném túi xách của mình lại phía sau để tiếp tục bỏ chạy.
Lúc bảo vệ tàu điện ngầm hớt hải chạy đến, mọi việc đã kết thúc, bên cạnh có tiếng vỗ tay khen ngợi, người đàn ông đó dừng lại, nhặt chiếc túi xách dưới đất lên quay đầu lại nhìn, ngoác miệng ra cười.
Đa Đa đón lấy chiếc túi xách vừa bị cướp trước ánh mắt của bao người, tim vẫn còn đang đập thình thịch, sau khi nhìn rõ gương mặt của vị anh hùng ở cự ly gần, tần suất đập của tim càng có xu hướng mất kiểm soát.
Không có cách nào cả, người người đều yêu cái đẹp, huống hồ anh chàng trước mặt này vừa dùng hành động thực tế của mình để chứng minh mình là tấm gương vừa đẹp trai lại giỏi giang.
Trời lạnh như thế này, bên trong chiếc áo khoác của động vật họ mèo chỉ mặc một chiếc áo thể thao mỏng, mũ lòng thòng lộn ra bên ngoài, chiếc quần thể thao rộng chùng xuống, phía dưới đương nhiên là một đôi giày thể thao màu tím than rất thích hợp để chạy.
Mặc dù ăn mặc rất bụi, nhưng kết hợp với gương mặt vừa cười là rạng rỡ đó của anh chàng lại hợp vô cùng, chiếc túi xách xinh xắn của cô trở nên vô cùng cọc cạch trong tay anh. Đa Đa vội đón lấy rồi cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn anh, thật là cảm ơn anh quá”.
Nụ cười đó đột nhiên khựng lại, nhưng lập tức trở lại như cũ, “Không có gì cả, lần sau nên cẩn thận”.
Còn có lần sau nữa ư? Đa Đa thề từ nay về sau nếu còn đi tàu điện ngầm thì nhất định phải như Hoàng Kế Quang(*) ôm bọc thuốc nổ chết cũng không chịu rời tay.
(*) Hoàng Kế Quang (1931-1952): “Anh hùng đặc công” của Trung Quốc, người đã hy sinh thân mình chặn họng súng quân địch để đồng đội tiến công.
Sắp đến giờ rồi, cô lại cảm ơn một lần nữa rồi bắt đầu bước về phía trước, không ngờ động vật họ mèo lại đi theo cô.
“Đi đâu vậy? Đang vội ư?”.
Ý, Đa Đa thốt lên trong lòng, câu này nghe có vẻ như đang bắt chuyện thì phải? Tuy nhiên khi quay đầu sang nhìn người đàn ông bên cạnh, cô lập tức từ bỏ suy nghĩ tưởng bở đó.
Trẻ trung là nhất rồi! Ánh mắt cô liếc sang có chút ghen tị. Hai người nhìn hoàn toàn không xứng đôi, có lẽ là cùng đi về một phía, không có chuyện gì nên hỏi đôi ba câu.
“Hẹn bạn đi ăn cơm”.
“Bạn trai à?”.
Hả? Mắt Đa Đa bắt đầu trợn trừng, câu hỏi này quá động chạm đến đời tư của người khác thì phải? Nhìn kỹ người đàn ông bên cạnh một lần nữa, anh ta đang cúi đầu cười, phải nói sao nhỉ? Đa Đa có vẻ hơi ác khi lúc này chợt nhớ đến bộ phim thần thoại đã từng xem - Nắng xuân rực rỡ Trư Bát Giới.
Nụ cười tươi như thế này, nếu là cô nữ sinh trẻ nào khác chắc chắn sẽ phải ngất ngây con gà tây. Cũng đúng, cô cũng có phần ngất ngây. Nhưng là cậu em, quả thật là lãng phí, Đa Đa là người có nguyên tắc.
“Có thể cho tôi số điện thoại của em được không?”. Động vật họ mèo tiếp tục cười, sau đó đưa tay vào túi quần, “Hay là để tôi đưa cho em nhé?”.
Chủ động thẳng thắn thế ư? Lần này Đa Đa muốn mình không tưởng bở cũng không được, “Xin lỗi anh, tôi thật sự đang vội”.
Hai người đã lên đến thang máy cuốn. Anh chàng vẫn đang cười, chỉ có điều nụ cười không còn tươi như lúc trước nữa, “Đừng đùa nữa được không? Lẽ nào em không cảm thấy tôi rất quen hay sao?”.
Tiếp theo đó có phải anh chàng sẽ nói, lẽ nào em không có cảm giác rằng năm trăm năm trước chúng ta đã quen nhau ư? Đa Đa cảm thấy trước mắt tối sầm, trong lòng bắt đầu lo lắng, hay là kẻ biến thái nhỉ? Lẽ nào sự việc ban nãy có âm mưu từ trước ư? Không thể, Tiền Đa Đa này làm sao lại có phúc được lọt vào mắt xanh kẻ biến thái hạng sang này?
May mà lối ra đã ở ngay trước mặt, Đa Đa rảo bước ra khỏi thang máy, “Tôi có hẹn với một người, tôi đi trước nhé! Hôm nay thật là cảm ơn anh quá, tạm biệt”.
Lần này anh chàng không đuổi theo nữa, Đa Đa rảo bước nhanh về phía trước, cảm thấy sau lưng bị người ta nhìn chằm chằm, nhưng cô không dám ngoái đầu nhìn lại. Đi một đoạn rất xa mới cẩn thận quay lại nhìn.
Mắt cô không tốt lắm, nhưng anh chàng đó dù đứng giữa dòng người cũng rất nổi bật, vì thế cô vẫn nhận ngay ra dáng anh chàng.
Anh chàng vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, hai tay đút túi quần, đứng bên thang máy nhìn cô, nhìn thấy cô quay đầu lại, liền nhếch đôi lông mày lên cười một cái, lại còn nhún nhún vai.
Người có nguyên tắc như Đa Đa đã giật mình, chân trái loạng choạng hơn chân phải hai nhịp. May mà ở đây đường bằng phẳng, cô đã nhanh chóng giữ được thăng bằng, không ngoái đầu lại nữa, kiên định mục tiêu, tiếp tục tiến về phía trước.
Bước vào quán cà phê, vừa nhìn Đa Đa đã phát hiện ra Y Y. Cô ấy ngồi trên chiếc ghế sofa gần cửa sổ, tay giở cuốn tạp chí, mái tóc vừa làm xong uốn lượn có trật tự, móng tay đặt trên trang giấy art màu hồng nhạt lấp lánh, tất cả đàn ông đều nhìn về góc đó một cách vô tình hay hữu ý.
Lúc đến Đa Đa bước rất nhanh, đôi giày đế vuông cạch cạch giẫm nát ảo tưởng muốn bước tới bắt chuyện của đám đàn ông. Cô vứt chiếc túi công sở xuống ghế sofa, sau đó ngồi phịch xuống.
Y Y cau mày, “Lại là đồng phục công sở, không mặc được cái gì cho ra dáng con gái hay sao?”.
“Đi làm mà! Ai được như cậu ngày nào cũng là ngày nghỉ! Đi ăn nhé?”.
“Không vội, bàn mà tớ đặt còn phải đợi nửa tiếng nữa, nói chuyện một lát rồi qua đó”.
“Ừ”. Cũng phải, vừa nãy Đa Đa bị một phen hoảng hồn, giờ phải ngồi xuống chờ cho hết sợ.
Địa điểm này là cứ điểm quen thuộc của họ, Đa Đa không cần phải xem thực đơn, gọi luôn một cốc moca hạnh nhân to.
“Sao lại có thời gian rỗi đi ăn cùng tớ, không phải cậu đang hẹn hò với người nào đó sao?”. Y Y rất có hứng thú với tình hình gần đây của Đa Đa, vứt cuốn tạp chí sang một bên bắt đầu tò mò.
“Đừng nhắc nữa”. Nói đến chuyện đi gặp các anh chàng do người quen làm mối là Đa Đa lại bực mình, “Còn cách quá xa so với yêu cầu của tớ”.
“Thế cậu muốn tìm người như thế nào? Hay là đổi một người nữa xem sao? Để tớ nói chuyện với Steve xem anh ấy có người bạn nào tốt không để giới thiệu”.
Steve chính là ông chồng triệu phú của Y Y, tên tiếng Trung có phần hơi quê, tên là Ngưu Chấn Thanh, Y Y cảm thấy gọi không hay nên kiên quyết gọi tên tiếng Anh của anh.
“Không cần đâu, tớ cảm thấy những ông được dắt mối đó đều có vấn đề, vẫn nên tự tìm thì hơn”.
“Không phải cậu muốn kết hôn đó sao? Những người đàn ông chịu đi gặp gỡ mới là những người một lòng muốn kết hôn, còn những người khác...”.
Y Y xua xua tay, móng tay tỉa gọn gàng, lấp lánh, “Hơn nữa, đến giờ này mà cậu vẫn còn ra sức làm thêm giờ, làm gì có anh chàng nào chịu nổi!”.
Moca hạnh nhân đã được mang đến, Đa Đa bưng cốc cafe nóng hổi lên thở dài, “Lấy gì giải sầu đây? Chỉ có công việc thôi. Dù thế nào thì công việc cũng không phản bội tớ. Còn việc lấy chồng, nửa tốt nửa xấu. Mỗi người có một quan điểm riêng”.
Lúc đầu Y Y rất hào hứng, nghe xong câu này bèn im lặng một phút, nhưng cũng chỉ là một phút, sau đó lại tiếp tục chủ đề trước đó của mình, “Thế kết quả của cái mỗi người có một quan điểm riêng của cậu là gì? Rốt cục cậu có định lấy chồng nữa không?”.
“Lấy chứ”. Đa Đa đặt cốc cafe xuống nói. “Tớ đã hứa với mẹ tớ rồi, đằng nào tớ cũng đã nghĩ kỹ rồi, tức là tìm một đối tác để hợp tác”.
“Đối tác để hợp tác?”. Từ này mới mẻ, Y Y trợn tròn mắt hỏi, “Thế có nghĩa là gì? Có cần ký hợp đồng không?”.
“Tức là tìm một người đàn ông có thể chấp nhận được. Mọi người đều vì mục đích kết hôn mà gặp nhau, lúc cần ra mắt đừng để mất mặt, lúc cần thực hiện nghĩa vụ thì giúp một tay là được, còn bình thường thích làm gì thì làm. Nếu anh ta muốn ký hợp đồng thì tớ cũng không ngại”.
“Không cần tình yêu ư?”.
“Tình yêu á?”, Đa Đa thở dài, “Lần trước nghe thấy từ này hình như là kỷ Phấn Trắng thì phải”.
Y Y bụm miệng cười, “Cậu nghĩ kỹ rồi ư? Đã nói chuyện này với mấy đối tượng đã gặp gỡ trước đó chưa? À, tớ biết rồi, họ đã bỏ của chạy lấy người vì sợ cậu rồi”.
“Gì cơ, tớ chưa nói gì về chuyện này cả”, Đa Đa thở dài, cúi đầu nói với vẻ chán nản, “Lúc chưa gặp tớ cảm thấy điểm nào của tớ cũng rất tốt, vừa xuất hiện trong bầu không khí đó, thì tạch, tớ chỉ là mớ rau cải bẹ ế, đầu chẳng dám ngẩng lên”.
Y Y đã được nghe kể về ba lần xem mặt của Đa Đa, nghĩ một lát rồi hỏi: “Có phải là cậu kén cá chọn canh quá không? Hai anh chàng đầu tiên chắc chắn là không được rồi, nhưng anh chàng làm IT đó cũng hợp đấy chứ? Các cậu đã mấy lần hẹn hò với nhau còn gì?”.
Đa Đa úp tay lên trán tỏ vẻ bất lực, “Kiểu gì thì cũng phải để con người tớ chấp nhận mới được chứ, chỉ mỗi cầm tay thôi tớ đã không chịu được rồi, về sau còn phải quan hệ thể xác nữa chứ”.
Y Y cười ngất, nửa người ngả xuống tay vịn của ghế sofa, vừa lau nước mắt vừa nói: “Hiểu rồi, yêu cầu về thể xác của cậu với đối tác cũng cao đó nhỉ. Thôi được, cứ giao cho tớ, tớ biết cậu cần tìm một người đàn ông như thế nào rồi, lần này cam đoan là sẽ ok”.
“Sao cậu lại biết tớ cần tìm người đàn ông như thế nào? Ngoài những yêu cầu vừa nói, tớ vẫn phải có nguyên tắc nữa đấy”. Đa Đa nhếch nhếch lông mày.
“Tớ biết”. Từ nhỏ Đa Đa đã là cô bé có nguyên tắc, làm sao Y Y không hiểu chứ, “Không tìm anh chàng nào nhỏ hơn mình, không tìm người nước ngoài, hiểu rồi hiểu rồi, đợi tớ nhé”. Y Y chớp chớp mắt với cô như hồi còn bé.
“Được, thế thì tớ giao tớ cho cậu đấy. Đi ăn cơm thôi, tớ đói chết đi được”. Đa Đa đã chai lỳ trước những chuyện mối lái, nói xong cô cũng chẳng buồn để tâm, đặt cốc moca xuống kéo cô bạn.
Hôm sau, người có nguyên tắc như Đa Đa vẫn đi làm như bình thường. Dự án sản phẩm mới kéo dài hai năm do cô phụ trách đã bước vào giai đoạn cuối, đang tiến hành vòng điều tra cuối cùng trước khi đưa vào thị trường, báo cáo từ khắp các nơi gửi về xếp thành một chồng dày, cả nhóm công tác đều bận tối mắt tối mũi.
Từ sáng đến tối vùi đầu làm việc, Đa Đa hận mình không có được ba đầu sáu tay, làm hết được đống việc đang chất cao như núi trước mặt, tuy nhiên bận cũng có cái lợi, bận là quên hẳn chuyện về đàn ông. Quả đúng là như vậy, lấy gì giải sầu? Chỉ có công việc.
Đến lúc sắp hết giờ làm mà công việc vẫn chưa giải quyết xong, Đa Đa gọi vị trợ lý mới đến vào phòng làm việc.
“Jennie, đợi một lát bên Nhật Bản sẽ có cuộc hội nghị qua điện thoại, thông báo cả nhóm chuẩn bị đi nhé”.
“Trưởng phòng, hôm nay em không thể làm thêm giờ được”. Jennie nói rất quả quyết.
“Tại sao?”, Đa Đa lộ vẻ thắc mắc.
“Hôm nay là sinh nhật boyfriend của em, bọn em muốn đi ăn cơm với nhau để chúc mừng anh ấy”.
“Ừ. Sau khi kết thúc hãy đi, tiện thể cho chị gửi lời chúc mừng sinh nhật nhé”. Đa Đa còn nhớ bạn trai của Jennie, rõ ràng là gương mặt bán hàng ở đầu đường mà lần nào cũng giày da complet phong độ ngời ngời xuất hiện ở tầng dưới đợi bạn gái, thỉnh thoảng còn thấy anh chàng cầm hoa làm bộ dạng kẻ si tình, lần nào cũng khiến cô phải che mặt đi qua mà không nói câu nào.
“Không được, nhà hàng đã đặt từ lâu rồi, nếu em làm thêm giờ, chắc chắn anh ấy sẽ không vui”.
Thế thì để anh ta không vui cũng có sao, cô chỉ muốn tặng câu nói này cho vị trợ lý, nhưng trước khi mở miệng Đa Đa đã nhìn thấy vẻ kiên nghị trên mặt cô trợ lý, nghĩ một lúc rồi kìm lại.
Người phụ nữ hạnh phúc trong hôn nhân và tình yêu ngọt ngào đều có một nội lực, nội lực này không thể miêu tả, nhưng lại toát từ trong ra ngoài. Cho dù tính cách của họ như thế nào, khiêm nhường nhũn nhặn hay ghê gớm mạnh mẽ, luôn cho người ta một cảm giác rằng, tôi có người làm hậu thuẫn, tôi không sợ gì hết, cả thế giới không coi tôi ra gì nhưng tôi vẫn là báu vật của một người nào đó.
Nếu là trước kia, chắc chắn Đa Đa sẽ giống như vị sếp trực tiếp ngày xưa của mình, sẽ cười khẩy trước cảm giác này, sau đó lấy ví dụ thực tế để nói về những vấn đề triết lý nhân sinh phụ nữ nên lấy gì làm trọng với cô trợ lý nhỏ. Tuy nhiên loạng chà loạng choạng đi đến ngày hôm nay, đặc biệt là sau khi trải qua ba lần xem mặt đau khổ, Đa Đa quyết định không nói gì.
Con đường của mỗi người đều không giống nhau, giống như cô và Y Y, mỗi người một lý tưởng, nói nhiều cũng vô ích.
Cuộc hội nghị qua điện thoại diễn ra rất thuận lợi, đến lúc kết thúc đã gần bảy giờ. Từ chối lời mời đi ăn lẩu của đồng nghiệp, Đa Đa ở lại văn phòng sắp xếp giấy tờ.
Lúc ra khỏi thang máy Đa Đa gặp ngay giám đốc khối thị trường, ăn mặc quần áo công sở chỉnh tề, nhìn thấy cô, mặt mày rạng rỡ: “Đa Đa à, sao em về muộn thế?”.
Đúng là muộn thật, nhưng cũng chỉ có những sếp nữ độc thân như các cô mới đầu tắt mặt tối như vậy, những người đã chồng con đề huề, đến giờ ai chẳng phi về như bay, mất tăm mất tích?
Hai người đồng bệnh tương lân, cùng đến quán bar ở góc đường. Giám đốc khối thị trường là người Australia, năm nay đã ba mươi tám tuổi, che giấu thế nào, khóe mắt vẫn có nếp nhăn. Lúc này chị bưng cốc rượu lên, tay chống cằm, hỏi Đa Đa: “Sao vậy nhỉ? Thoáng một cái mà đã đến ngày hôm nay?”.
Đa Đa có quan hệ rất tốt với vị giám đốc điều hành này, biết nhiệm kỳ của chị sắp hết, rất nhiều cảm xúc. Đa Đa nhẹ nhàng an ủi chị: “Tiếp theo chị sẽ sang châu Âu à? Paris hay Luân Đôn? Đều là những chỗ tốt”.
“Đến chỗ nào mà chẳng giống nhau. Công ty đã sắp đặt trước từ lâu”. Giám đốc điều hành thở dài, “Lúc vào UVL mới hơn hai mươi tuổi, thoáng một cái mà đã hơn mười năm rồi, thế giới chỗ nào cũng đã từng đặt chân đến, trước đây nhấc chân lên là có sức bật, bây giờ thì hết hẳn rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi thôi”.
“Nếu mệt thật thì chị nên tranh thủ cơ hội này nghỉ ngơi đi du lịch một thời gian, sẽ ổn thôi”.
“Du lịch?”. Giám đốc điều hành nhìn Đa Đa cười, góc tường của quán bar có một quả địa cầu phỏng cổ, chị chỉ vào nó xê dịch ngón tay, “Ngay cả Bắc Cực cũng đi rồi, ở đâu cũng chỉ có một mình, còn gì là thú vị nữa?”.

