Dục vọng chiếm hữu - Chương 10 - 11

Chương 10

Vừa đúng giờ ăn trưa, cửa
nhà ăn tấp nập người ra vào. Một cái tát của người đẹp khiến cả tốp sinh viên
quên luôn bữa trưa, bu xung quanh thành một đám đông.

Sau khi lĩnh trọn một
phát tát của người đẹp, Hứa Triển còn chưa lấy lại tinh thần thì người đánh đã
đỏ mắt trước, có thể nhìn ra sự uất nghẹn của cô ta đến đâu. Cô ta nhỏ giọng
nói với Hứa Triển: “Lần này là đánh cô vì cô không biết xấu hổ! Chủ động quyến
rũ bạn trai người khác, cô đúng là không biết hổ thẹn!”

Xung quanh đã có người
xì xào, “Đây chẳng phải là Bạch Giai Nhu sao? Xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Con bé
kia là ai?”

Lúc này, Quách Lâm Lâm
đứng cạnh Hứa Triển cũng tỉnh táo lại, gào lên với Bạch Giai Nhu, “Cô... làm gì
thế hả? Dựa vào cái gì mà đánh người ta?”

Đáng tiếc, Bạch Giai
Nhu còn chẳng thèm liếc mắt nhìn cô nàng. Sau khi dạy dỗ “kẻ thứ ba đáng xấu hổ”
xong, cô ta xoay người, chuẩn bị ra về với vẻ mặt buồn sầu ưu thương.

Hứa Triển ôm một bên má
đau rát, trừng mắt nhìn ba ả cùng phòng đang hả hê đứng sau Bạch Giai Nhu, lập
tức hiểu rõ nguồn cơn.

Bản thân cô một đêm mặc
áo ngủ không về, sáng ra lại có cảnh tượng trước khu kí túc, thêm ít dầu mỡ gia
vị của ba ả này, rõ rành rành là cô đã sắm vai “hồ li lẳng lơ”. Vị Bạch tiểu
thư này, đáng lí ra phải là người khuôn phép thanh tao, giờ lại bất chấp mà
xông vào nhà ăn tát cho cô một cái. Yêu hận thâm sâu, có thể hiểu được lòng
ghen tuông đã phủ mờ tâm trí đến mức nào!

Như bình thường thì
không chừng Hứa Triển còn đồng tình với Bạch Giai Nhu, một cô gái xinh đẹp như
vậy mà lại vớ phải tên bạn trai cầm thú, thật đáng thương. Có điều, lúc này, Hứa
Triển vốn đã ôm một bụng tức từ tối hôm qua, dọc đường đi thì phải lĩnh “giọt
ngắn, giọt dài” của Quách Lâm Lâm, còn chưa được miếng cơm nào đã ăn một phát
tát.

Hứa cô nương không chịu
nhục đâu!

Cô quẳng bát cơm trong
tay xuống đất, lao lên trước Bạch Giai Nhu, chuẩn xác tóm được tóc cô ta.

Phải biết rằng, cảm
giác đầu tiên mà Hứa Triển đem đến cho người khác chính là nhỏ nhắn nhanh nhẹn,
nói là bé hạt tiêu cũng được. Người thấp bé, mặt non choẹt, dáng người mảnh khảnh,
cực kì vô hại.

Bạch Giai Nhu có thể
vung một cái tát, ắt hẳn là vì cực sôi máu, mà cũng nghĩ bụng sau khi đánh Hứa
Triển rồi là có thể khóc lóc thong dong rời khỏi trận địa. Âu cũng là kết quả hợp
lí thôi!

Mặc dù Bạch Giai Nhu
khá cao nhưng bị cô nàng kia tóm tóc lôi cúi thấp xuống.

Mọi người trố mắt đứng
nhìn cảnh tượng: Cô nàng búp bê xinh đẹp giờ như một con chó Samoyed bị vặt
lông.

Sau khi lĩnh thêm mấy
phát tát, Bạch Giai Nhu cũng không chịu thua, vung bộ móng sắc nhọn lên cào vài
đường trên mặt Hứa Triển. Hứa Triển còn mơ hồ nghe thấy tiếng móng tay gãy.

Hứa cô nương đã kinh
qua một trận đày ải vào tối hôm trước, cũng học được tuyệt chiêu từ Uông Nhất
Sơn. Cô dứt khoát dúi Bạch Giai Nhu xuống rồi ngồi lên người cô ta mà cấu véo!

Xung quanh hỗn độn âm
thanh, đây đích thực là màn ẩu đả của phái đẹp! Cảnh tượng này còn kích thích
hơn cả màn quăng quật đồ đạc của mấy cô nàng trên tivi! Chụp ảnh quay phim đủ rồi,
cuối cùng cũng có mấy người đến ngăn hai cô nàng lại.

Mặt Hứa Triển bị cào năm
đường, Bạch Giai Nhu còn thảm hại hơn. Khí chất thanh cao lúc trước đã không
còn lại chút nào, có lẽ cả đời cô ta cũng không trải qua việc nào như thế này,
quả thực là vừa tức vừa sợ. Được người khác đỡ từ dưới đất lên, cô ta đưa ngón
tay run rẩy chỉ vào Hứa Triển, “Cô... cô còn mặt mũi đánh tôi?”

Hứa Triển xoa xoa mặt,
kéo lại làn váy hơi vén lên, rồi nói với Bạch Giai Nhu: “Biết tại sao tôi đánh
chị không? Thay bố mẹ chị dạy dỗ chị đấy! Lớn như thế này rồi, tốt hơn là nên
kiềm chế, đánh người thì đáng phải bị đánh lại! Hiểu chưa? Hơn nữa, cái thứ gì
mà gọi là bạn trai? Ngoài có tiền ra thì chỉ là rắm chó! Tưởng ai cũng thích
sao? Vốn đang muốn đến khuyên nhủ chị, nhưng giờ xem ra hai người đúng là một
đôi cặn bã! Phiền chị trông thằng đàn ông của chị cho cẩn thận! Suốt ngày đi lừa
gạt người này, dụ dỗ người kia, đúng là lưu manh! Chị mau ôm về làm của đi!”

Lời nói này quả thật là
tin sốt dẻo! Đám người đứng xem ngày càng đông, vì tin này mà như bùng nổ.

Hứa Triển liếc xéo Bạch
Giai Nhu còn đang tức đến phát run, không chừng còn ngất đi nữa. Cô mặc kệ cô
ta có đau buồn không, tốt nhất là nên kết thúc êm xuôi, trước khi kinh động đến
nhà trường thì phải chuồn! Nhìn lướt qua mặt đất, cô nhặt bát cơm vừa vứt lên,
đẩy đám người rồi đi ra khỏi nơi rắc rối này.

Cuộc sống trong trường
thật tốt! Nếu vừa rồi nhà ăn thu vé vào cửa, chắc chắn đã ăn nên làm ra rồi.

Quách Lâm Lâm vẫn đi
theo sau cô, cô nàng đó cũng còn đang kinh hãi, lúc trước còn thao thao bất tuyệt,
giờ thì ngậm chặt miệng, không nói một từ.

Về tới phòng, Quách Lâm
Lâm giúp cô xả một chậu nước ấm, sau đó dùng khăn bông nhẹ nhàng chấm sạch vết
thương cho cô.

Lúc này, Quách Lâm Lâm
thật sự không nhịn được nữa, e dè hỏi: “Câu cậu nói lúc trước... là thật hả?”

Đầu óc Hứa Triển còn
đang ong ong, “Cậu hỏi câu nào?”

“Uông Nhất Sơn muốn... làm
gì cậu...” Hứa Triển không nói, xoay người nằm xuống giường rồi nhắm mắt lại.

...

Buổi chiều có tiết học,
Hứa Triển rõ ràng cảm thấy sau lưng mình đang có người chỉ trỏ. Từ khóa chỉ có
một vài: Hồ li tinh, tiểu tam, đồ chanh chua...

Thì ra, những bạn học
trước còn thân thiết với mình, giờ cũng đã xa cách, còn đang quy tụ một chỗ nói
móc mình, thỉnh thoảng lại len lén liếc xéo mình một cái.

Hứa Triển tránh xa chỗ
đó, ngồi vào một góc, cố ép mình không được nghĩ ngợi mà phải tập trung nghe giảng
và chép bài. Không phải là đời có khốn nạn đến đâu thì vẫn phải tiếp tục đi về
phía trước sao?

Giữa buổi, Quách Lâm
Lâm mang đồ ăn nguội cho cô, còn đang trong giờ học mà dám ra khỏi lớp.

“Chiều nay tớ không có
tiết, đến đây ngồi cùng cậu thôi.”

Nói xong, cô nàng moi
túi khoai tây trong ba lô ra, có cả bánh quy soda, còn thêm ít mực khô xé sẵn.

“Trưa nay cậu không ăn cơm, ăn một tẹo lót dạ
đi.”

Hứa Triển lén véo má
Quách Lâm Lâm, nhỏ giọng nói: “Cất đi nhanh, muốn bị giáo sư gọi tên hả?” Quách
Lâm Lâm nhìn Hứa Triển, trong lòng buồn rầu, “Hứa Triển, trong khoa Anh bọn tớ
truyền tin về cậu khó nghe lắm...”

“Ồ, nói thử nghe xem?”

“Bọn nó bảo... cậu chủ
động mặc áo ngủ đi quyến rũ Uông Nhất Sơn, cậu qua đêm với anh ta... Còn nói, cậu
chủ động yêu cầu anh ta bao nuôi...” Nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Hứa Triển,
Quách Lâm Lâm vội vàng bổ sung, “Mặc kệ bọn nó nói gì, tớ đều không tin, cậu
không phải là người như thế! Tên Uông Nhất Sơn kia, vừa nhìn đã biết chẳng phải
hạng tốt đẹp, cái mắt phong lưu đấy...”

Nhìn vẻ mặt căng thẳng
của Quách Lâm Lâm, Hứa Triển bỗng bật cười, “Được rồi! Tớ không sao đâu! Miệng
là của người ta, người ta thích nói thế nào thì nói!”

Tiểu Quách thấy Hứa Triển
cười thì lại làm mặt than khóc khổ sở, “Cậu còn cười được à? Có biết hay không?
Dáng vẻ lúc trưa của cậu như một bà cô, đánh Bạch Giai Nhu quá thê thảm! Bây giờ
ai cũng đồng tình với cô ta! Trên diễn đàn của trường còn đầy tin hoa khôi
chính thất bị tiểu tam ra đòn hiểm ác! Hơn nữa... cảnh đánh nhau của hai người
bị quay lại rồi, còn nóng hổi hơn cả vụ xe Audi lúc trước!”

Cô nàng này quả thật
không khéo ăn khéo nói, căn bản không hề biết mình đang khiến người chị em càng
thêm chán nản. Nói xong, cô nàng liền im lặng, lén lút lôi đoạn phim đó ra cho
Hứa Triển xem.

Khá lắm! Xem lại, Hứa
Triển cũng tự thấy mình thật tệ! Lúc ngồi trên người Bạch Giai Nhu, váy cô bị tốc
lên, quần lót màu hồng nhạt cũng lộ ra theo! Quản lí diễn đàn làm ăn kiểu gì
không biết, đoạn phim vừa bạo lực vừa khiêu khích thế này mà cũng không xóa đi!

Nhìn mình trong bộ dạng
đồ chanh chua phố huyện, Hứa Triển thật sự hối hận: Lúc ấy cứ nhịn cái tát đi
là được rồi! Cũng chẳng phải lần đầu bị đánh, trận bão này xảy ra, bốn năm đại
học phải làm thế nào đây?

Chương 11

Hình tượng Uông Nhất
Sơn trong mắt Quách Lâm Lâm đang từ phấn trắng sang đen sì. Nhưng cứ nghĩ đến
chuyện Uông Nhất Sơn làm với Hứa Triển, cô nàng vẫn thấy rất khó tin.

Cô gái nhỏ rầu rĩ tiếc
nuối: “Không ngờ khẩu vị của Uông Nhất Sơn lại quái đản thế! Với cậu mà cũng ra
tay được?”

Đây đâu phải phòng
riêng đâu! Hứa Triển không thèm nói gì, lẳng lặng xé gói mực khô ra, thừa lúc
thầy quay lên viết bảng liền nhét một miếng vào miệng.

Lúc trở lại phòng, Hứa
Triển bất ngờ phát hiện ra tất cả hành lí của mình đều đã được thu dọn xong
xuôi. Dì Lưu ở nhà Uông Nhất Sơn và người tài xế đã đặt đống hành lí đó vào xe
đỗ ở phía dưới rồi.

“Sao cô lại động đến đồ
đạc của cháu?” Mặc dù biết người phụ nữ này, nhưng Hứa Triển không thể nói bằng
giọng điệu tốt được.

Dì Lưu cũng không để
tâm, chỉ chậm rãi nói: “Uông tổng dặn dò như vậy, nếu cô làm sai gì thì cháu cứ
nói ra, chân tay cô vụng về, chỉ sợ làm hỏng đồ đạc.”

Hứa Triển không đành
lòng làm khó người phụ nữ đáng tuổi mẹ mình, một người đi làm công ăn lương vốn
đã chẳng dễ dàng gì.

Nhưng bắt cô phải ngoan
ngoãn đi theo, không có cửa đâu!

Hứa Triển bảo tài xế mở
cốp xe rồi tự mình lôi hành lí ra ngoài. Người tài xế và dì Lưu nhìn nhau,
không dám ngăn cản. Sau đó, tài xế lấy điện thoại ra, có vẻ là muốn gọi cho
Uông Nhất Sơn.
Một lát sau, người tài xế đưa điện thoại cho Hứa Triển, cô cắn răng nhận lấy.

Uông Nhất Sơn không nói
lan man, lời ít mà ý nhiều. Anh ta đã trả phòng, nếu cô không đi, không những
có khả năng phải ngủ ngoài đường, mà còn khiến Uông tổng mất hứng, lô ảnh kia sẽ
bị phát tán!

“Nếu tôi muốn đối phó với
em, lúc nào cũng có cách…” Lời nói này vô cùng hợp lí!

Chả sớm thì muộn, Hứa
Triển đã từng nghĩ, phát tán thì phát tán đi, ai sợ ai!

Nhưng trải qua sự việc
lúc trưa, thế nào là miệng lưỡi thế gian, cô hoàn toàn cảm nhận được rồi. Thử
tưởng tượng một chút, nếu như bạn học nam hay thầy giáo mà ngồi trước màn hình
máy tính và xem những bức ảnh kinh tởm đó, tuổi hai mươi của Hứa Triển thật sự
thảm.

Mới ngớ người một lúc
mà người tài xế đã lại kéo hành lí của cô lên xe, còn mở cửa chờ cô.
Cô gái nhỏ sửng sốt, lại ngẩng đầu nhìn khu kí túc, bao nhiêu ô cửa sổ đều có mấy
cái đầu thò ra nhìn.
Suy đi tính lại, cuối cùng, Tôn Đại Thánh vẫn phải ngồi vào xe.

Khi đến biệt thự trên
núi, Uông Nhất Sơn vẫn chưa về.

Hứa Triển nhìn quanh một
vòng, cuối cùng chui vào phòng làm việc của Uông Nhất Sơn. Máy tính thì mở được,
nhưng các tập dữ liệu bên trong đều có mật khẩu, không thể mở ra. Không biết
tên khốn đó có lưu ảnh trong này không?

Cô thử sức gỡ ổ cứng của
máy tính ra, nhưng cả máy chỉ thấy liền một khối, không biết phải lấy ở đâu. Cuối
cùng, Hứa Triển dứt khoát rót một cốc nước, thỏa mãn nhìn làn khói xanh bốc
lên. Tất cả mọi thứ trong máy tính đều không thoát nạn, đều phải chịu khổ dưới
tay Hứa Triển.
Làm xong mọi chuyện, Hứa Triển phủi phủi tay ra khỏi phòng.

Cô không muốn chờ trong
phòng ngủ như một cung nữ may mắn được sủng ái. Vì vậy, cô cố gắng ngồi trên
salon trong phòng khách. Bàn thức ăn lần này của dì Lưu vẫn khiến người ta chảy
nước miếng như cũ.

Nhưng trái tim cô nàng
Hứa đang bị “tổn thương”, đâu còn hứng thú ăn uống! Khoanh chân thẫn thờ ngồi
trên ghế, cô đang nghĩ xem nên nói thế nào để thuyết phục Uông Nhất Sơn thả
mình ra.
Mười giờ tối, Uông Nhất Sơn vẫn chưa về.

Hứa Triển mệt, lưởng vưởng
nguyên một ngày một đêm, một mình chiến đấu với cặp đôi chó má, đâu dễ dàng gì.
Xoay xoay khớp cổ, cô nằm xuống ghế, ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ chập chờn, cô
cảm thấy có người thô lỗ lay người mình. Cô nàng Hứa mơ màng mở mắt, phát hiện
ra Uông Nhất Sơn đang sa sầm mặt mày nhìn mình. Thấy Hứa Triển tỉnh, anh ta liền
hỏi: “Mặt em bị sao thế này?”

Hứa Triển trừng mắt
nhìn, “Bạn gái anh cào.”

Uông Nhất Sơn nhíu mày,
hung hăng giật cà vạt xuống rồi vứt sang một bên, sau đó đứng dậy đi lấy hộp
thuốc. Đổ cồn i-ốt vào bông, anh ta chấm chấm lên những vết xước đo đỏ.
Đàm phán cũng phải chú ý đến bầu không khí, cô nàng Hứa biết mình không thể nào
chọc điên kẻ trước mặt này, vì vậy đành phối hợp, sau đó cẩn thận nói: “Chuyện
này… anh như vậy, bạn gái anh đau khổ lắm đấy, cô gái xinh đẹp đó, không dễ gì
gặp được. Anh phải quý trọng… Ai ui…”
Đột nhiên tay Uông Nhất Sơn ấn mạnh hơn, khiến Hứa Triển đau suýt khóc.

“Em có ngu không? Cô ta
cào em mà em không biết trốn hả? Chỉ giỏi làm tôi sôi máu! Cái mặt vốn đã chả đẹp
đẽ gì, giờ trông càng như mặt lợn!”

Có ai không nói lí lẽ
như thế này không? Đột nhiên Hứa Triển phát hiện ra sự hiểu biết của mình về thế
giới này còn quá hạn hẹp! Trong lúc nhất thời, cô không biết nên cãi lại Uông
Nhất Sơn thế nào.

Sau khi bôi thuốc xong,
Uông Nhất Sơn kéo tay Hứa Triển và nói: “Đi, lên tắm rồi ngủ tiếp.”
Mông Hứa Triển như đeo đá, cô ngồi bất động trên ghế. Uông Nhất Sơn hiểu cô
đang sợ gì, liền nghiêm túc nói: “Yên tâm, chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ không
mạo phạm đến em!”
Hứa Triển ngây thơ găm từng chữ thô thiển một trong tai, trừng mắt liếc xéo
Uông Nhất Sơn.
“Em mà còn nhìn tôi như vậy, có tin tôi thịt em ngay trên ghế này không?”

“…”

Sau khi bị Uông Nhất
Sơn tóm lên tầng, Hứa Triển kinh ngạc phát hiện ra, cả căn phòng ngủ đã thay đổi
hoàn toàn.

Ga giường đã được đổi
thành màu trắng sữa ấm áp, gần cửa sổ có kê một chiếc bàn trang điểm hiện đại.
Mỗi góc của căn phòng đều trang trí theo phong cách nữ.

Đống ảnh còn chưa biết
đã được xóa hay chưa, vẫn còn phải bàn bạc kĩ lưỡng, còn phải thận trọng với
anh ta. Hứa Triển thầm thuyết phục mình: Không phải chỉ là tạm thời thay đổi bạn
cùng phòng sao! Là nam cũng không có gì phải sợ. Chỉ cần qua đêm nay, sau khi
anh ta không còn bản gốc ảnh nữa, mình sẽ lập tức quay về trường.

Nói đùa! Kể cả có tiền,
nhưng đây là xã hội pháp trị, qua mặt pháp luật nhà nước được không?
Nhưng anh bạn cùng phòng này thật sự không có đạo đức, tắm xong không thèm mặc
quần áo, chỉ quây một cái khăn tắm quanh nửa người dưới, còn lượn lờ khắp nơi.
Hứa Triển là con gái nhà lành, nhìn đàn ông ở trần một nửa, liệu có cần phải tỏ
vẻ hoảng sợ hay xấu hổ không?

“Anh… nói phải giữ lời!”

Uông Nhất Sơn cởi khăn
tắm, thoải mái nằm xuống giường, nói một cách thâm thúy, “Tôi không giống bọn
vô lại… Lời hứa với em, tôi lúc nào cũng là, nói thì sẽ làm được…”
Hứa Triển không nghe thấy sự đùa bỡn lưu manh của anh ta thì nhẹ nhàng thở
phào, đang định vòng sang bên kia giường.

Uông Nhất Sơn trừng mắt
nhìn cô, “Em không định tắm rửa thay quần áo mà đã ngủ hả?”
Hứa Triển nói: “Người ở huyện tôi không có nhiều thói xấu như vậy, tắm rồi sẽ… mất
ngủ.”
Uông Nhất Sơn gật gù, đột nhiên đưa tay kéo Hứa Triển vào lòng, sau đó đè ngửa
cô nàng không thích tắm rửa ra hôn ngấu nghiến một trận.

Hứa Triển muốn cắn anh
ta, nhưng đầu lưỡi lại bị ngậm chặt, từ môi đến lưỡi đều tê dại.
Chỉ trong chốc lát, quần áo của cô đã bị cởi bỏ, áo lót cũng bị đẩy lên tận cổ.
Uông Nhất Sơn nắm lấy một quả đào tròn, sau khi nhấm nháp một lượt thì liền
dùng răng cắn đỉnh nhọn hồng phấn của trái đào.

“Uông Nhất Sơn! Đồ khốn
nạn! Vừa rồi anh còn nói không mạo phạm đến tôi cơ mà?” Hứa Triển bị ghì chặt,
tâm trí căng thẳng.

Uông Nhất Sơn đưa lưỡi
trêu trọc một đỉnh hồng khác, lúng búng nói: “Tôi nói không mạo phạm em, nhưng
không nói sẽ không chơi đùa em, ngoan ngoãn đi! Yêu tinh! Nhớ em cả ngày rồi!”
Hứa Triển mà có thể ngoan ngoãn sao? Còn đang muốn thò móng vuốt cào cấu anh
giai đây. Nhưng Uông Nhất Sơn này thật sự là ông chủ mạnh mẽ, anh ta kéo một
ngăn tủ đầu giường ra, ôi mẹ ơi! Kho vũ khí! Còng tay, máy rung, kẹo que… đủ cả.

Trước kia, khi Hứa Triển
bán hàng trước hiệu thuốc, còn len lén dưa mắt nhìn vào tủ kính trưng bày mấy
thứ đồ ác ma. Lúc ấy cô còn nghĩ thầm, cũng nhiều người không biết xấu hổ thật!
Giờ nhìn người tiêu dùng này, quả thật rất chịu đầu tư!

Lần bị còng tay này khá
chuyên nghiệp, vỏ nhung hồng da báo bọc lấy vòng kim loại, khóa chặt hai tay cô
vào đầu giường.

Sau đó, Uông Nhất Sơn lấy
ra một đồ vật nữa.

Sắc mặt Hứa Triển trắng
như tấm ga trải giường. Đó là thứ đồ chơi gì vậy? Trông giông giống một cái gậy,
ở ngoài đính đầy hạt nhỏ!

Uông Nhất Sơn cầm thứ
đó, xấu xa lướt qua môi Hứa Triển, “Triển Triển, đây là thời dân chủ, tôi cho
em chọn, em thích cái này, hay là ngón tay tôi?”

Lúc này, Hứa Triển có
ngây thơ đến đâu cũng biết màn biểu diễn này có ý gì. Cuộc sống phú quý giàu
sang nát đến đâu, có thể tượng tượng được. Uông Nhất Sơn phóng đãng như thế, bạn
gái chẳng ít, không biết có bao nhiêu người đã dùng qua cái này? Có lẽ nào dính
vi khuẩn của người khác không?

“Uông Nhất Sơn, tôi muốn
giết anh!” Hứa Triển la lên oai oái.

Đáp án này quả nhiên
khiến người ta không hài lòng, Uông Nhất Sơn kéo quần lót của Hứa Triển xuống,
sau đó đâm vào trong!

Cảm giác được cục cao
su đó đã tiến vào đến đâu rồi, Hứa Triển sợ đến hồn bay phách tán, “Đừng… Ngón
tay! Ngón tay!”

Uông Nhất Sơn vừa nghe
xong liền mỉm cười. Rõ ràng là một tên cầm thú, nhưng lúc anh ta mỉm cười lại rất
có sức cuốn hút, khiến người ta không thấy một chút vẻ tà ác nào…

Đêm ở chung đầu tiên,
lăn qua lộn lại đến hơn ba giờ sáng.

Qua một đêm, cô gái nhỏ
phố huyện đã lĩnh hội thêm được một kiến thức, nhưng cũng không to tát cho lắm.
Cô đã biết, thì ra phía dưới của con gái có ba lỗ, cái để đi tiểu và để làm
không phải là một; chỉ cần kích thích đến một chỗ thì quả thật là bụng dưới sẽ
co thắt, toàn thân bủn rủn. Mà sau khi chính mình bị ngón tay anh ta quấy nhiễu
bốn lần, cô biết… hình như, tên súc sinh này tinh lực quá dồi dào…

Ngày hôm sau là thứ bảy,
Hứa Triển không phải đi học.

Thân thể mệt mỏi, cô
không tài nào mở mắt ra nổi, nhưng đến tám giờ, cô đã bị tiếng rống dưới nhà
đánh thức.

“Hứa Triển! Xuống đây
xem em đã làm chuyện tốt gì!”

Báo cáo nội dung xấu