Cung khuynh - Chương 003
Đệ
tam chương
Đáng
tiếc ta không phải gả cho nàng.
Vì để tránh cho đêm dài lắm mộng, hoặc giả Hoàng đế
hắn đột nhiên hối hận, dù gì đi nữa thì mĩ sắc đối với nam nhân luôn là thứ độc
dược khó cưỡng lại nhất, Vệ Minh Khê càng hành động gấp rút tổ chức ngày đại
hôn của Thái tử, tin tức cũng mau chóng truyền khắp thiên hạ.
Việc tổ chức hôn lễ diễn ra cấp bách đến mức làm Cao
Hiên ít nhiều cảm thấy không thỏa đáng, ngày đại hôn càng đến gần, Cao Hiên
càng thấy mình cần phải trưởng thành hơn nữa, sắp phải làm phu quân người ta, tự
nhiên cũng sinh ra ý thức trách nhiệm mà mỗi nam nhân đều phải có.
Trải dài từ Kim Loan điện thẳng đến đại môn của phủ
đại công chúa là trường thảm hồng sắc (tấm thảm dài màu hồng),
không chỉ trong cung giăng đèn kết hoa, mà ngay cả bên trong phủ đại công chúa
cũng vô cùng náo nhiệt, Dung đại tướng quân gả nữ nhi so với Hoàng đế gả công
chúa còn long trọng hơn nhiều.
Hiển nhiên Thái tử lập phi cũng giống như Hoàng đế lập
hậu, kể từ sau lễ đại điển lập hậu đã hai mươi năm, đây là lần đại lễ long trọng
đình đám nhất, trong mắt người ngoài mà nói, đây quả thật là duyên trời định,
giống như năm đó thiên hạ đệ nhất tài nữ Vệ Minh Khê được thái thượng hoàng chỉ
hôn cho Hoàng thượng, đều vui mừng như nhau.
Do đó tại kinh thành hôm nay, người người sắc mặt đều
hoan hỉ hưng phấn, tựa như nhà nhà đều đón dâu, trong phút chốc hầu như tất cả
bách tính đều hướng về phía đường lớn, người người lố nhố chật như nêm cối.
“Vũ Ca, ngày sau làm chủ đông cung, không được giống
như ở nhà tùy ý như vậy.”
Vũ Dương công chúa đích thân thay nữ nhi mình chải
tóc, nhìn tuyệt thế dung mạo của nàng trong gương, trong lòng không khỏi sinh
ra cảm giác tự hào, cũng như bất kì người mẹ bình thường nào đều lo lắng dặn dò
rất nhiều khi nhi nữ mình chuẩn bị xuất giá.
“Mẫu thân, sao người cứ nhắc đi nhắc lại suốt, đến nỗi
Vũ Ca đã thuộc làu.”
Dung Vũ Ca cười thản nhiên, trấn an tâm tình mẫu
thân. Dung Vũ Ca nhìn qua lăng kính thấy dung nhan xinh đẹp của mình chỉ trang
điểm thêm một tầng phấn nhạt, đôi mi thanh tú như hàng liễu cong cong, đáy mắt
câu nhân, ở giữa vầng trán khẽ tô điểm một đóa mai hoa hồng thắm, kiều mị phi
thường, trên tai là hai viên thủy tinh trong suốt phát ra hoa quang tử sắc nhàn
nhạt, cử chỉ càng thêm rung động lòng người, thật là một tân nương tử xinh đẹp,
quả nhiên so với bình thường còn xinh hơn ba phần, đến chính mình cũng phải say
mê.
“Không muốn ta nói mãi thì con nên biết nghe lời
chút đi, mẫu thân và phụ thân chỉ có con là con gái, con là tất cả của chúng
ta, từ nhỏ đã quen được nuông chiều, cũng may là Thái tử văn nhã, nên chúng ta
cũng yên tâm đem con giao cho hắn.”
Vũ Dương cứ thao thao bất tuyệt suốt, lúc này nàng
không còn là đại công chúa tôn quý, mà chỉ là một người mẹ có nữ nhi sắp phải
xuất giá, vừa vui mừng vừa có vài phần không mong muốn.
“Mẫu thân, hôm nay con có đẹp không?”
Dung Vũ Ca mỉm cười, trong nháy mắt đã câu hồn đoạt
phách người đối diện.
“Đẹp chứ, hài nhi của ta sao lại không đẹp, là thiên
hạ đệ nhất mĩ nhân.”
Vũ Dương công chúa búi mái tóc Dung Vũ Ca lên, đeo
thêm cho nàng hoa quan biểu trưng cho thân phận tôn quý, hai bên là hai con phượng
hoàng sống động như thật. Trong nhất thời, cảm thấy nữ nhi của mình là nữ nhân
trân quý nhất thiên hạ.
“Y cũng sẽ thích con chứ?” Dung Vũ Ca hỏi, nếu thật
dung nhan tuyệt thế đến nhường này, sao có người làm như vẫn chưa từng nhìn thấy,
liệu hôm nay nàng có để ý đến mình không?
“Thái tử dĩ nhiên thích, sợ là hận không thể đem tâm
can đều dâng tặng cho con.” Vũ Dương vừa cười vừa nói, nhi nữ vậy mà cũng có
lúc thẹn thùng, Thái tử từ nhỏ vốn yêu thích nàng, ngày sau sợ rằng ba nghìn
giai lệ nhưng chỉ độc sủng một người.
Dung Vũ Ca hiển nhiên sẽ không nói cho mẫu thân biết,
mình đang nghĩ đến “nàng” chứ đâu phải nói hắn, nếu mình được gả cho nàng thì tốt
rồi, càng nghĩ càng thấy mình sao phát sinh nhiều ý nghĩ kì lạ, khóe miệng khẽ
nở nụ cười u buồn.
Dung Vũ Ca mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, ngày hôm nay sẽ
là ngày nàng đẹp đẽ nhất, nghĩ đến tại Kim Loan điện họ sẽ cùng chiêm ngưỡng
mình, trong lòng Dung Vũ Ca chợt bối rối, nếu để sau hẵn yết kiến thì có lẽ hay
hơn.
Dung Vũ Ca duỗi thẳng hai tay, để cho cung nữ đeo
cho mình đai lưng bằng hắc ngọc, làm cho vòng eo thướt tha phút chốc như nhánh
liễu vô cùng tinh tế mềm mại.
Thái tử cũng toàn thân đỏ thẫm, ngũ long hoa bào,
xuân phong đắc ý, cưỡi theo tuấn mã tiến về phía phủ đại công chúa giữa một đội
quân rước dâu hùng hậu, bách tính hai bên đều tự động nhường lối, Thái tử tuấn
tú mang theo một chút trẻ con tinh nghịch, ngũ quan tràn đầy vui sướng.
***
Vệ Minh Khê sau khi tắm gội hoàn tất, nàng dang hai
tay để cho cung nữ hầu hạ thay y phục cho mình. Cung nữ mang đến bộ cung phục
màu vàng vô cùng chói mắt, thoạt nhìn tinh xảo mà phức tạp. Trong cung vốn là vậy,
địa vị giai cấp phân chia rất rõ ràng, phàm là phi tần đẳng cấp càng cao, phục
sức lại càng phức tạp, đến cấp Hoàng hậu là phức tạp nhất, cũng đẹp đẽ và quý giá
nhất. Tuy vậy, không phải lịch đại Hoàng hậu nào cũng giống như Vệ Minh Khê ở
khí độ duyên dáng sang trọng, dù là chỉ giơ tay hay nhấc chân, Hoàng hậu đều lộ
vẻ tôn quý đoan trang, thật sự là một nữ nhân tôn quý nhất, xứng đáng đại diện
cho một quốc gia.
Dung nạp trang sức và kiểu tóc hoàn tất, sau cùng đội
kim quan lóng lánh phía sau, Vệ Minh Khê ưu nhã đưa ra ngón tay thon dài, cung
nữ liền thay nàng đeo chiếc nhẫn bằng phỉ thúy đại biểu cho thân phận Hoàng hậu,
ánh lên màu xanh biếc mà lại trong suốt như nước, càng tô điểm thêm cho bàn tay
nõn nà xinh đẹp, toàn bộ trình tự này kéo dài suốt tròn một canh giờ.
Vào cung hai mươi năm, Vệ Minh Khê sớm đã tập thành
thói quen như vậy, lúc nào cũng long trọng đoan trang nhưng không kém phần ưu
nhã. Ngày hôm nay là ngày đại hỉ của Thái tử, nên so với bình thường lại càng cẩn
trọng thêm vài phần.
***
Cao Hàn cùng Vệ Minh Khê song song đi trước nhất,
theo sau là các phi tần địa vị tương đối cao, còn các phi tử khác đều không có
tư cách tham gia, tiếp theo đó là các vị hoàng tử và công chúa, sau cùng mới đến
cung nữ và thái giám trùng trùng điệp điệp tiến vào Kim Loan điện. Cao Hàn và Vệ
Minh Khê cùng chia nhau ngồi ở giữa vị trí tối thượng, các phi tần, hoàng tử
công chúa cùng chia nhau ngồi hai bên bên cạnh đế vương và đế hậu, xuống nữa là
bá quan văn võ, bên trái là quan văn, bên phải là võ tướng.
Cao Hiên tay dắt Dung Vũ Ca cùng tiến nhập vào đại
điện, bàn tay hắn vương chút mồ hôi, dáng vẻ khẩn trương hồi hộp, mặc dù đã đến
lúc này vẫn cảm thấy giống như đang nằm mơ. Dung Vũ Ca càng tới gần đại điện,
tay càng nắm chặt lấy Cao Hiên, nhìn khách nhân biểu tình kinh động thế kia,
Dung Vũ Ca biết mình hôm nay có bao nhiêu phần mĩ lệ, chỉ mong nàng cũng có thể
chiêm ngưỡng dáng vẻ xinh đẹp của mình giống như vậy.
Cao Hàn ngồi trên cao, chú tâm nhìn Dung Vũ Ca, càng
nhìn càng ngây dại, cảnh sắc này có lẽ chỉ thiên tiên mới có. Cao Hàn hắn thật
hối hận, hối hận sao mình không làm một hôn quân, tuyệt sắc như vậy, nếu là hôn
quân thì làm sao gặp trở ngại mà không đoạt được? Cao Hàn trong lòng đầy hối ý,
chỉ là hiện tại ván đã đóng thuyền, cũng chỉ có thể thầm tiếc nuối không nguôi.
Hai người vừa bước vào đại điện, người đầu tiên Vệ
Minh Khê nhìn là nhi tử của mình, lúc này Hiên nhi khí vũ bất phàm, có vài phần
khí thế của Thái tử, Vệ Minh Khê hài lòng gật đầu với Thái tử, sau đó tầm mắt mới
đảo qua Dung Vũ Ca.
Dung Vũ Ca có chút không vui, vì sao tầm mắt của
nàng không bao giờ nhìn mình trước tiên, đến bao giờ mình mới là tiêu điểm
trong lòng nàng? Dung Vũ Ca nhìn thẳng về phía Vệ Minh Khê, trong lòng Vệ Minh
Khê chỉ có bảo bối nhi tử của nàng thôi, làm cho Dung Vũ Ca có vài phần đố kị với
Cao Hiên, hung hăng hướng lòng bàn tay hắn bấm một cái, Cao Hiên lại cho là
Dung Vũ Ca hồi hộp, càng cảm thấy cao hứng hơn, thì ra Vũ Ca so với mình còn khẩn
trương hơn, nghĩ được như vậy, Cao Hiên tự mình cũng không còn cảm thấy lo lắng
nữa.
Vệ Minh Khê sau khi nhìn Thái tử, liền dời mắt nhìn
về phía Dung Vũ Ca, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là hồng nhan họa quốc, nhưng
Vệ Minh Khê cũng phải thừa nhận rằng nữ nhân sắp sửa trở thành con dâu của mình
có dung mạo hơn người bậc này cũng làm mình sinh ra một ít lòng đố kị, càng chú
tâm quan sát nàng nhiều hơn, giữa vầng trán là hồng sắc mai hoa, câu hồn đoạt
phách, đôi mắt rạng rỡ, môi hồng đỏ thắm hé mở, đúng là yêu nghiệt, kể cả là nữ
nhân như Vệ Minh Khê cũng thấy phát hỏa vì mĩ sắc này, thử hỏi nam nhân nào có
thể chống lại đây?
Vệ Minh Khê nhìn về phía Cao Hàn, quả nhiên hắn đang
thất thố nhìn chằm chằm vào kẻ sắp trở thành con dâu của mình.
Dung Vũ Ca cảm giác được Vệ Minh Khê vốn chỉ là nổi
lên chút hiếu kì mà nhìn về phía mình, cũng chẳng hề ưa thích gì, thậm chí giống
như đánh giá một món hàng tinh xảo thông thường.
Hết lần này tới lần khác tầm mắt nàng cứ y nguyên
như vậy, nhưng vẫn khiến bản thân mình hồi hộp, nàng cảm giác được Vệ Minh Khê
cứ chăm chú nhìn mình, lòng đầy mãn nguyện, ngày hôm nay xem chừng cũng rất
đáng giá, nhưng mà lúc này nàng lại không dám nhìn thẳng Vệ Minh Khê, sợ rằng để
lộ quá nhiều tình cảm, đành cúi mặt xuống. Nhưng điều này lại khiến nàng thêm
vài phần phong tình, nhất cử nhất động đều tự nhiên như mây trôi gió thoảng. Chỉ
là ánh mắt khiến nàng nhung nhớ đêm ngày kia lại không chịu lưu lại thêm trên
người nàng dù chỉ một khắc đã nhanh chóng rời đi, trong lòng Dung Vũ Ca không
thể nào hiểu được, vì sao thế nhân đều yêu thích nàng không thôi, nhưng riêng Vệ
Minh Khê lại có thể dễ dàng bỏ qua?
Vệ Minh Khê cảm giác dường như tầm mắt Dung Vũ Ca
không biết vô tình hay hữu ý cứ nhìn mình chằm chằm nên nàng cũng mau chóng
chuyển ánh mắt, nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy ánh mắt Dung Vũ Ca nhìn mình. Nhìn
nhãn thần Dung Vũ Ca có chút gì đó kì quái, cũng không biết kì quái từ đâu mà đến,
cũng có lẽ nàng nhìn nhầm mà thôi.
Song rất nhanh Vệ Minh Khê liền hiểu Dung Vũ Ca đang
cố tình tạo ra mê chướng, bản thân nàng không bao giờ làm cho nam nhân của mình
trở nên thất thố như vậy, mà thực tế là Hoàng thượng đang lộ ra quá nhiều tâm
tư bất chính.
Khóe miệng Vệ Minh Khê khẽ cười, mọi người xem ra đã
mắc bẫy ý định của Thái tử phi, nhìn xem trong mắt nàng, hoàn toàn là tia nhìn
trào phúng châm biếm. Vệ Minh Khê duỗi bàn tay thanh mảnh của mình vươn tới mu
bàn tay Cao Hàn, nhẹ nhàng vỗ một cái, nhắc nhở Cao Hàn mau hồi tỉnh lại.
Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê đặt tay lên Cao Hàn thì
khẽ nhíu lông mày, Hoàng hậu đúng là vĩnh viễn đều lấy đại cục làm trọng, bộ dạng
lại luôn hiền lành đoan trang, cữu cữu có hiền thê như vậy còn cầu gì nữa? Dung
Vũ Ca có chút chua xót thầm nghĩ.
“Hoàng thượng, Thái tử và Thái tử phi thực là xứng
đôi phải không?” Vệ Minh Khê ôn nhu hỏi Cao Hàn.
Cao Hàn hiểu được Hoàng hậu đang nhắc nhở mình không
nên thất thố, hắn nhanh chóng thu hồi tầm mắt trên người Dung Vũ Ca, “Xứng, xứng
vô cùng!”
Nhưng trong lòng y lại thầm nghĩ, xứng chỗ nào đây,
đem Vũ Ca gả cho Thái tử thật quá ủy khuất cho nàng rồi.
“Giờ lành sắp đến, có lẽ cũng nên bắt đầu rồi?” Vệ
Minh Khê hỏi dò Cao Hàn.
“Nếu tới rồi, vậy bắt đầu đi!”
Cao Hàn ra lệnh một tiếng, nàng rốt cuộc chỉ có thể
là con dâu ta sao? Cao Hàn thầm thở dài một hơi.
Vệ Minh Khê mỉm cười chúm chím, là nụ cười chân thật
của nàng, cũng là nụ cười đắc thắng.
***
Vào đến tẩm cung đông cung Thái tử, Cao Hiên cầm tay
Dung Vũ Ca dắt vào, toàn bộ hạ nhân đều đã rời khỏi đây, Dung Vũ Ca liền tự ý
đem khăn trùm đầu tháo xuống.
“Vũ Ca, mẫu hậu nói cái này phải để phu quân làm.”
Cao Hiên chậm rãi nói, không hề có một tia trách cứ
nào.
“Ta muốn tự mình tháo, không được sao? Lời nói của mẫu
hậu ngươi đúng hay của ta đúng?” Dung Vũ Ca hỏi ngược lại, nếu Vệ Minh Khê biết
mình khi dể bảo bối nhi tử của nàng như vậy thì nhất định sẽ rất tức giận, Dung
Vũ Ca nở nụ cười càn rỡ.
“Tự nhiên lời của Vũ Ca đúng, chúng ta cũng nên uống
chén rượu giao bôi thôi?”
Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca đang quá mức càn rỡ, trong
lòng không những không trách nàng, trái lại hắn thực sự thích tính tình Vũ Ca,
nàng không như người khác đối với mình hư tình giả ý.
“Ngươi muốn cùng ta uống rượu? Cùng nhau uống cũng
được.” Dung Vũ Ca đem chén rượu đổ đầy, sau đó đưa cho Cao Hiên, Cao Hiên liền
tiếp nhận.
Dung Vũ Ca chạm nhẹ chén rượu của mình vào chén rượu
trong tay Cao Hiên một cái, sau đó uống một hơi cạn sạch.
“Đây là rượu giao bôi.” Dung Vũ Ca độc đoán nói,
nàng vốn không muốn cùng hắn uống chén rượu này.
Cao Hiên nhìn chén rượu trong tay mình, biết rõ là
không hợp lễ, thế nhưng thấy Dung Vũ Ca bá đạo độc đoán, chỉ do dự chốc lát,
đành không thể làm gì khác hơn là nhận mệnh rồi cầm chén rượu trong tay uống cạn.
Dung Vũ Ca nhìn dáng vẻ cam chịu của Cao Hiên, khóe
miệng khẽ cười, quả nhiên dễ dàng khi dể Thái tử, nếu Vệ Minh Khê biết nhi tử bảo
bối của nàng ngày sau mỗi ngày đều bị mình đối xử như vậy thì không biết sẽ như
thế nào đây? Chỉ nghĩ vậy đã khiến nàng có chút hài lòng mãn ý.
Cao Hiên nhìn dáng vẻ tươi cười của Dung Vũ Ca, thoáng
ngây dại, dưới ánh sáng le lói của ngọn nến càng tăng thêm muôn phần diễm lệ,
khiến cho người ta si ngốc. Cao Hiên có vẻ khẩn trương, vì sau chén rượu giao
bôi sẽ đến lúc động phòng hoa chúc.
“Đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ không cùng ngươi động
phòng đâu.” Dung Vũ Ca nhìn vẻ mặt Cao Hiên, nhanh chóng biết Cao Hiên đang muốn
gì.
“Ngươi tuổi còn quá nhỏ, việc đó sau này hãy tính.”
Dung Vũ Ca cắt đứt tâm tình của Cao Hiên.
“Ta đã đủ tuổi rồi, có người tầm tuổi ta đã làm tới
phụ thân...” Cao Hiên phản đối.
“Ngươi lớn hơn ta sao? Chừng nào lớn hơn ta đi rồi
tính. Ngươi không lớn hơn ta, dĩ nhiên sẽ không được chạm vào ta!” Dung Vũ Ca
càn rỡ bá đạo nói, nàng lớn hơn Cao Hiên hai tuổi, dĩ nhiên vĩnh viễn không thể
nào cải biến.
Nếu thế khác nào hắn vĩnh viễn không được đụng vào
nàng? Cao Hiên hắn không hề ngốc, tự nhiên biết Dung Vũ Ca cự tuyệt hắn, có người
nói nữ nhi lần đầu tiên đều sợ đau, Vũ Ca nàng chắc là sợ đau rồi. Cao Hiên
thương yêu Vũ Ca liền giúp nàng suy nghĩ lấy một cái cớ.
“Được rồi, ta sẽ chờ đến khi nàng đã chuẩn bị sẵn
sàng, nếu không ta sẽ không miễn cưỡng.” Cao Hiên hứa hẹn.
“Đấy là ngươi nói đó nhé, sau này không được nuốt lời
đó, giờ ta muốn đi ngủ, ngươi nằm trên bàn ngủ đi.”
Cả ngày hôm nay thật mệt, Dung Vũ Ca nhanh chóng
tháo hết trâm cài trên đầu, khiến muôn vàn tóc mây nhẹ nhàng buông xuống.
“Vậy nàng cũng ngủ sớm đi.”
Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca vẻ mặt không còn hứng thú
gì muốn nói chuyện, bèn không thể làm gì khác hơn là từ trên giường đứng dậy,
đi đến bàn bên kia.
Tính tình hắn thật tốt, Dung Vũ Ca thầm nghĩ, quả
nhiên gả cho Thái tử biểu đệ là đúng, biểu đệ dễ chi phối hơn. Nếu gả cho Cao
Hàn chắc không thể may mắn như thế, nghĩ đến Cao Hàn cữu cữu của mình, Dung Vũ
Ca cảm thấy thật chán ghét.
Ngày mai nàng còn muốn dưỡng đủ tinh thần để thỉnh
an Hoàng hậu lão nhân gia. Mẹ chồng sao? Quan hệ giữa chúng ta lại gần thêm một
chút, sau đó sẽ có thể mỗi ngày đều thỉnh an nàng, rồi mình sẽ là “con dâu” hiếu
thuận hiền thảo nhất, sẽ cùng mẹ chồng giải sầu.
Nghĩ đến Vệ Minh Khê, tâm tình Dung Vũ Ca vô cùng
vui sướng, đặc biệt thấy bảo bối nhi tử của nàng bị mình đuổi xuống giường nằm
trên bàn, tâm tình Dung Vũ Ca lại càng vui vẻ.
***

