Arsène Lupin - Sa bẫy địa ngục - Chương 05 phần 2 (Hết)

Chỉ có mỗi một lần ở bên ngoài là Ganimard nói gãy gọn câu nói khi dập
mạnh chân xuống đất với một giọng gay gắt và giận dữ:

- Nhưng tôi xin thề trước Chúa rằng, việc bắt giữ sẽ được thực hiện
bằng chính các cách thức của tôi mà không dùng đến một sự chỉ dẫn nào của tên
khốn nạn ấy. Ồ! Không, thế thì...

Càu nhàu với Lupin, giận dữ vì bị lôi kéo vào việc này, nhưng ông quyết
định gỡ rối, đi dạo phố xá một cách vô tình. Đầu óc ông xao động; ông tìm cách
sắp xếp lại thứ tự những ý nghĩ của ông và tìm ra một chi tiết ít khi gặp giữa
những sự việc tản mát mà không bị Lupin nghi ngờ, có thể dẫn ông đến thành
công.

Ông nhanh chóng ăn trưa ở một quầy bán rượu, rồi lại đi dạo, rồi bất
thình lình ông dừng lại, kinh ngạc, bối rối. Ông đi dưới cổng của phố Surène,
vào chính một ngôi nhà mà Lupin đã thu hút ông vào vài giờ trước đây. Một sức
mạnh có hiệu lực nhất như ý chí của ông lại dẫn ông đến đấy. Lời giải của bài
toán là ở đấy. Ở đấy có tất cả những yếu tố của sự thật. Mặc dù ông có nói gì
đi nữa thì những lời khẳng định của Lupin là hết sức chính xác, những tính toán
của anh ta là rất đúng đến nỗi ông phải lúng túng đến tận đáy lòng bởi một khả
năng tiên đoán kì diệu đến thế; ông chỉ tiếp tục công việc đến mức mà kẻ thù
của ông đã để lại.

Không còn gì trở ngại nữa, ông leo một mạch lên ba lầu gác. Căn hộ đã
mở. Không có ai sờ mó đến những vật bằng chứng, ông đã thu, bỏ tất cả vào túi.

Ngay từ đấy, ông suy luận và ông hành động có thể nói là một cách máy
móc dưới những thôi thúc của ông chủ mà ông không thể nghe theo.

Ông công nhận rằng đối tượng ở quanh gần cầu Pont-Neuf, cần phải tìm ra
trên con đường từ cầu này đến phố Berne, hiệu bánh ngọt quan trọng mở cửa vào
buổi tối mà ở đó người ta đã mua được những chiếc bánh ga - tô. Công việc tìm
kiếm không đến nỗi lâu. Gần nhà ga Saint-Lazare một người bán bánh ngọt đưa ra
cho ông những chiếc hộp nhỏ bằng bìa cứng giống hệt nhau cùng chất liệu và cùng
hình dáng như chiếc hộp của Ganimard đang có. Mặt khác một bà bán hàng nhớ lại
tối hôm trước đã phục vụ một người đàn ông rụt cổ trong chiếc cổ áo da lông mà
bà đã nhác thấy ông ta có đeo chiếc kính một mắt.

- Thế là đã kiểm tra được dấu hiệu đầu tiên - viên thanh tra nghĩ - của
người đàn ông đeo kính một mắt.

Sau đấy ông gom những mẩu của tờ báo Đua ngựa và đưa cho một người bán
báo xem, người này dễ dàng nhận thấy đấy là số báo Le Turfillustré. Ngay tức
khắc ông đến văn phòng của tờ Turf hỏi danh sách người đặt mua.

Ông chép lại tên và địa chỉ của tất cả những người ở vùng Pont-Meuf và
chủ yếu là về phía tả ngạn của con sông, vì Lupin đã có nói với ông như thế.

Sau đấy, ông trở lại cơ quan An ninh tuyển chọn nửa tá nhân viên và
phái họ đi với những chỉ dẫn cần thiết của ông.

Đến bảy giờ tối, người cuối cùng trong số đó về báo cho ông tin tức mới
nhất: ông Pre’vailles đặt mua báo của Turf, đang ở một gác lửng trên bến cảng
Augustins. Tối hôm trước ông ấy ra khỏi nhà, mặc một chiếc áo da lông nhận thư
từ và báo Turfillustré từ tay của người gác cổng rồi ra đi, mãi đến nửa đêm.

Ông PreVailles ấy đeo kính một mắt. Đấy là một người khách quen của
trường đua ngựa và chính ông cũng có nhiều ngựa cưỡi và cho thuê.

Cuộc điều tra rất nhanh chóng, những kết quả đạt được y như dự đoán của
Lupin đến nỗi Ganimard cảm thấy ngao ngán khi nghe nhân viên báo cáo lại. Hơn
nữa, ít ra ông cũng đã đánh giá tầm lớn lao của những phương pháp mà Lupin đã
xếp đặt. Suốt cuộc đời khá dài của ông, chưa bao giờ ông gặp được một sự sáng
suốt đến thế, một đầu óc sắc sảo và mẫn tiệp như vậy.

Ông đi tìm ônq Dudouis.

- Mọi việc đã sẵn sàng, thưa sếp. Sếp đã có lệnh chưa?

- Thế nào?

- Tôi nói là tất cả đã sẵn sàng cho vụ bắt giữ sếp ạ.

- Ông đã biết được kẻ nào ám sát Jenny Saphia chưa?

- Rồi ạ.

- Nhưng thế nào? ông nói đi xem.

Ganimard cảm thấy ngại ngùng, hơi đỏ mặt, nhưng ông đã trả lời:

- Một sự tình cờ thôi, sếp ạ. Tên giết người đã ném mọi thứ có thể có
hại cho mình xuống dòng sông Seine.

Một phần của cái gói những thứ ấy đã được vớt lên giao cho tôi.

- Do ai vớt?

- Một người lái xuồng không muốn nói tên mình ra, sợ bị trả thù. Nhưng
tôi đã có tất cả những dấu hiệu cần thiết. Công việc dễ thôi.

Rồi viên thanh tra kể lại làm thế nào mà ông đã tiến hành.

- Thế mà gọi là tình cờ, - ông Dudouis kêu lên - và còn nói là công
việc dễ dàng! Nhưng đấy là một trong những chiến dịch tốt nhất của ông đấy. Ông
cứ tự mình tiến hành cho tới cùng đi, ông bạn Ganimard thân mến ạ, và hãy thận
trọng đấy.

Ganimard vội vàng kết thúc báo cáo của mình. Ông đến bến cảng Augustins
cùng với các nhân viên của ông mà ông phân bố xung quanh ngôi nhà. Bà gác cổng
được hỏi đã trả lời rằng người thuê nhà ăn ở ngoài nhưng ông thường về sau bữa
cơm chiều.

Trên thực tế, gần chín giờ bà nhô người ra ngoài cửa sổ báo cho
Ganimard biết, ngay lúc ấy ông thổi một tiếng còi. Một người đàn ông đội mũ
chóp cao, bọc trong một chiếc áo da lông, đi trên vỉa hè dọc theo sông Seine.
Ông vượt qua mặt đường và đi đến phía ngôi nhà.

Ganimard tiến lên

- Ông khỏe chứ, ông Prévailles?

- Vâng, nhưng chính ông là?...

- Tôi được giao một nhiệm vụ...

Ông không đủ thì giờ để nói xong câu nói. Vừa nhìn thấy mấy người đàn
ông từ trong bóng tối xuất hiện, Prévailies đã nhanh chóng lùi lại tới tận bức
tường và hoàn toàn đứng ngay trước mặt với các địch thủ của mình. Y đứng dựa
lưng vào cửa ra vào của một quán hàng, ở tầng trệt mà các cánh cửa đều đóng
kín. Y nói:

- Ông tránh ra, tôi không quen biết ông.

Bàn tay phải của y giơ ra một chiếc can dài trong khi bàn tay trái thì
lần ở phía sau như thể đang tìm cách để mở cửa.

Ganimard có cảm giác là y có thể chạy trốn khỏi đây và bằng lối thoát
nào đấy. Ông nói và áp sát đến gần:

- Nào, đừng lôi thôi, ông bị bắt... đầu hàng đi.

Nhưng trong khi ông nắm lấy chiếc can của Prévailles, Ganimard sực nhớ
lời cảnh báo của Lupin là Prévailles thuận tay trái và đúng là khi ấy y đang
dùng tay trái lần tìm súng ngắn.

Viên thanh tra lập tức cúi nhanh xuống, ông đã thấy cử chỉ tức thì của
đối tượng. Hai tiếng nổ vang lên, không ai bị dính đạn cả.

Vài giây sau, Prévailles bị một cú đấm móc hàm, “nốc-ao” ngay lập tức.
Đến chín giờ y bị tống vào nhà giam.

Ở thời kì này, Ganimard có được tiếng tăm lớn. Việc bắt bớ đó được tiến
hành bất thình lình và bằng cách hết sức đơn giản đến mức cảnh sát vội vàng
tiết lộ rằng ông đáng được nổi tiếng ngay, người ta quy cho Prévailles tất cả
những tội lỗi chưa đến mức bị nghiêm trị, nhưng các báo chí thì tán dương những
kì tích của Ganimard.

Lúc đầu, sự việc được dẫn độ một cách nhanh chóng. Trước tiên, người ta
nhận thấy rằng Prévaiỉles với tên thật là Thomas Derocq đã có bất đồng với cơ
quan xét xử. Vả lại việc khám xét đã tiến hành tại nhà của y nếu không có những
bằng chứng gì mới thì cũng đã dẫn đến việc phát hiện được một cuộn dây nhỏ
giống như dây để buộc gói hàng và việc tìm được con dao găm có thể gây nên
thương tích tương tự như các vết thương ở nạn nhân.

Nhưng đến ngày thứ tám, tất cả đã thay đổi. Cho đến lúc bấy giờ,
Prévailles đã từ chối không chịu trả lời; y có thầy cãi của mình tham dự đã
dùng một thủ đoạn rất rõ ràng để chống lại: Tối hôm xảy ra vụ án, y còn ở
Folies-Bergère.

Trên thực tế, người ta đã tìm được trong túi áo đuôi tôm của y một thẹo
vải thừa của đệm ghế bành và một bản chương trình biểu diễn mà cả hai cái đó
đều có ghi ngày tháng của tối hôm ấy.

- Thủ đoạn chuẩn bị sẵn - ông dự thẩm bác bỏ.

- Ông chứng minh đi - Prévailles đáp lại.

Sụ đối chiếu đã được thực hiện. Cô gái ở hiệu bánh ngọt tin rằng mình
đã nhận ra người đàn ông đeo kính một mắt, người gác cổng ở phố Berne thì khẳng
định là người đàn ông đó đã đến thăm Jenny Saphia. Nhưng chẳng có ai
là dám chắc cả?

Như vậy là việc thẩm cứu chưa có gì là chính xác, không có một mảnh đất
nào vững vàng để trên đó người ta có thế thiết lập được một bản cáo trạng
nghiêm túc.

Ông dự thẩm mời Ganimard đến và kể cho ông này về sự lúng túng của
mình.

- Tôi không thể nhấn mạnh hơn được nữa, chưa đủ điều kiện để buộc tội.

- Nhưng ông đã tin chắc rồi, thưa ông dự thẩm! Presvailles sẽ không dễ
gì để cho bị bắt mà không kháng cự lại nếu hắn không phải là thủ phạm.

- Hắn dám chắc rằng hắn đã tin có một cuộc tấn công. Cũng vậy, hắn
khẳng định không bao giờ hắn gặp Jenny Saphia và sự thực chúng ta không thấy có
ai làm cho hắn bối rối cả. Và không có gì hơn là khi cho rằng viên ngọc Saphia
bị mất cắp, nhưng chúng ta không thể tìm thấy ở nhà hắn.

Ganimard nói:

- Ở nơi khác cũng không.

- Được, nhưng đấy không phải là lời buộc tội đối với hắn. Ông có biết
điều gì chúng ta làm ít lâu nữa không, ông Ganimard? Còn mẩu kia của chiếc khăn
choàng đó?

- Mẩu kia à?

- Đúng, bởi vì đó là điều dĩ nhiên, chính vì có những vết máu của dấu
những ngón tay trên vải nên kẻ giết người đã mang đi.

Ganimard không trả lời. Dù sao từ nhiều ngày qua ông cũng cảm thấy toàn
bộ cuộc phiêu lưu đã chẳng ra đến chỗ kết thúc. Không có một chứng cớ khác có
thể có được. Với chiếc khăn choàng lụa và chỉ với cái đó, tội lỗi của
Prévailles là rõ ràng, nhưng việc làm của Ganimard lại cần có tội lỗi này.
Người chịu trách nhiệm của sự bắt giữ được minh họa và ca ngợi như đối thủ đáng
gờm nhất của những kẻ gian ác; ông đã trở nên hoàn toàn kì cục nếu Prévailles
được thả ra.

Chẳng may mà bằng chứng duy nhất và cần thiết lại ở trong túi của
Lupin. Làm cách nào mà lấy lại được?

Ganimard dò xét, ông kiệt sức về những cuộc tìm kiếm mới, điều tra lại,
qua nhiều đêm trắng dò xét điều bí ẩn ở phố Berne, lặp lại sự hiện diện của
Prévailles, huy động mười người đàn ông để tìm ra viên đá sa-phia biệt tăm. Tất
cả đều vô ích.

Ngày 27 tháng 12, ông dự thẩm hỏi ông trong hành lang của tòa nhà.

- Này, ông Ganimard, có gì mới không?

- Không, ông dự thẩm ạ.

- Trong trường hợp này, tôi phải buông vụ này mất.

- Ông chờ thêm cho một ngày nữa.

- Tại sao? Chúng ta cần phải có đầu kia của chiếc khăn choàng: ông đã
có rồi à?

- Mai mới có được.

- Mai cơ à?

- Vâng, nhưng ông hãy tin ở tôi
là mảnh vải đã thuộc về ông.

- Điều đình việc gì thế?

- Điều đình gì đâu. Tôi hứa với
ông là khôi phục lại hoàn toàn chiếc khăn choàng.

- Đồng ý.

Ganimard bước vào phòng của ông
dự thẩm, ông bước ra với mảnh lụa.

- Mẹ kiếp thật; vâng - ông càu
nhàu - tôi sẽ đi tìm chứng cứ, và tôi sẽ có... tuy nhiên Lupin dám đến chỗ hẹn
không?

Thực ra, ông chắc rằng Lupin
không có được cái táo bạo ấy và chính đấy là điều làm cho ông khó chịu. Tại sao
Lupin lại muốn có nơi hẹn ấy? Với mục đích gì mà anh ta đeo đẳng trong trường
hợp này?

Lo lắng, nhức nhối trong lòng,
đầy hận thù, ông quyết định phải có những thận trọng cần thiết không chỉ để
khỏi rơi vào một cuộc phục kích mà chính là để không mắc phải sai lầm, vì thời
cơ đã đến, phải bắt kẻ thù của mình sa bẫy. Thế là ngày hôm sau, tức là ngày 28
tháng 12, ngày mà Lupin đã ấn định sau khi đã suốt đêm nghiên cứu tòa nhà cổ ở
phố Surène và tin rằng không có một lối thoát nào khác là cửa lớn, sau khi báo
trước cho những người của ông là ông sẽ thực hành một cuộc viễn chinh nguy
hiểm; ông sẽ cùng với họ ra chiến trường.

Ông bố trí họ trong một quán cà
phê. Quân lệnh là dứt khoát: nếu ông hiện ra ở một cửa sổ của lầu ba hoặc nếu
sau một giờ ông không quay lại thì các nhân viên của ông phải chiếm ngôi nhà và
bắt bất cứ người nào cố chạy ra ngoài.

Viên thanh tra chính ngạch tin
rằng khẩu súng lục của ông vận hành tốt và ông có thể dễ dàng cứ để trong túi
của ông mà bắn ra... Rồi ông leo lên.

Ông khá ngạc nhiên khi thấy lại
mọi thứ vẫn như trước sau khi ông rời khỏi đấy, tức là cửa ra vào vẫn mở và các
ổ khóa bị phá vẫn nguyên đấy. Khi nhận thấy các cửa sổ của phòng chính mở ra
phía đường phố, ông xem xét ba gian phòng khác hợp thành căn hộ. Không có ai ở
đấy cả.

Ông thì thầm: “Lupin sợ rồi,
không phải là không có một sự vừa ý nào đó.”

- Ông ngốc lắm - có một giọng
nói sau lưng ông.

Khi quay lại, ông thấy một
người thợ già đứng trên thềm cửa, mặc một chiếc áo lui dài của thợ sơn.

- Ông đừng tìm - người đàn ông
nói - Chính tôi, Lupin đây mà. Sáng nay tôi làm việc ở nhà người thầu khoán sơn
quét. Lúc này là giờ ăn nên tôi mới lên đây.

Anh quan sát Ganimard bằng một
nụ cười vui vẻ, rồi anh kêu lên:

- Đúng rồi! Đấy là một phút tệ
hại mà tôi phải có mặt ở đấy, ông bạn già ạ. Tôi đã không bán rẻ nó để đổi lấy
mười năm cuộc sống của ông, nhưng tôi rất thích ông! Ông nghĩ gì, nhà nghệ sĩ?
Có gì phối hợp, dự kiến trước không? Dự kiến từ A đến Z? Tôi hiểu ông về vụ
việc ấy chứ? Tôi hiểu ông, về điều bí ẩn của chiếc khăn choàng chứ? Tôi đã
chẳng nói với ông rằng không có những cái lỗ hổng trong lý lẽ của tôi, những
mắt xích thiếu ở sợi dây chuyền... Nhưng kiệt tác của sự thông minh tuyệt vời
làm sao! Ông Ganimard ạ, sự khôi phục thật tài tình! Sự trực giác về những gì
đã xảy ra và tất cả những gì sẽ xảy ra từ khi phát hiện ra vụ ám sát cho đến
khi ông đến đây, đi tìm một bằng chứng. Khả năng đoán trước thực sự tuyệt vời!
Ông có chiếc khăn choàng đấy chứ?

- Một nửa thôi, đúng. Anh có
nửa kia phải không?

- Nó đây. Chúng ta đối chiếu
đi.

Họ trải hai mảnh lụa lên bàn,
những chỗ khuyết do cắt kéo khớp với nhau chính xác. Mặt khác màu sắc của chúng
giống hệt nhau.

Lupin nói:

- Nhưng tôi cho rằng ông đến
đây không chỉ vì cái đó. Điều làm cho ông quan tâm chính là để nhìn thấy những
vết máu. Ông đi theo tôi, Ganimard. Ánh sáng ở đây không đủ đâu.

Họ qua phòng bên cạnh gần với
góc sân và quả là sáng hơn và Lupin áp mảnh vải của anh vào kính.

- Ông xem - anh nói và tránh
chỗ cho Ganimard.

Viên thanh tra run lên vì vui sướng. Rõ ràng là thấy được dấu của năm
ngón tay và cả dấu in của gan bàn tay. Bằng chứng không thể nào bác bỏ được. Từ
bàn tay vấy máu của hắn, từ chính bàn tay đó, hắn đã đâm chém Jenny Saphia; tên
giết người đã nắm mảnh vài và đã thắt vào quanh cổ nạn nhân.

- Và đấy là dấu in của bàn tay trái - Lupin nói... - Từ đó, lời cảnh
báo của tôi chẳng có gì là kì lạ cả, như ông thấy đấy. Bởi vì nếu tôi công nhận
rằng ông coi tôi như một vị thần linh cao siêu, ông bạn tốt ạ trong khi tôi
không muốn ông đối xử với tôi là phù thuỷ.

Ganimard đã nhanh chóng nhận lấy mảnh lụa. Lupin đồng ý.

- Đúng thế, nó thuộc về ông đấy, ông bạn thân mến ạ. Như vậy làm cho
tôi vui thích vì tôi đã làm cho ông vui thích! Và ông thấy đấy, chẳng có cạm
bẫy gì trong toàn bộ cái ấy... chỉ có sự giúp đỡ ân cần thôi... một việc phục
vụ của người bạn đối với người bạn, của chiến hữu đối với chiến hữu... Và cũng
thế, tôi thú nhận với ông, hơi có chút hiếu kì... Vâng, tôi muốn xem xét mảnh
lụa kia... Mảnh lụa của cảnh sát... Ông đừng sợ, tôi sẽ trả lại ông... chỉ một
giây thôi.

Bằng một cứ chỉ uể oải, và trong khi Ganimard bất đắc dĩ nghe theo, anh
mân mê đùa với quả tua ở đầu mút của chiếc khăn choàng.

- Tài tình biết mấy, những tác phẩm tí tẹo này của phụ nữ! ông có để ý
đến chi tiết này của cuộc điều tra không? Jenny Saphia rất khéo tay và đã tự
mình làm ra những chiếc mũ và chiếc áo của mình. Dĩ nhiên là chiếc khăn choàng
này cũng do cô ấy làm ra... vả lại tôi đã nhận thấy như thế ngay từ ngày đầu
tiên. Tò mò là bản tính của tôi, vì vậy tôi có hân hạnh là nói điều đó với ông,
tôi đã nghiên cứu rất kĩ mảnh lụa mà ông vừa bỏ vào túi, và ngay bên trong quả
tua, tôi đã phát hiện ra một ảnh tượng nhỏ của thánh mà cô gái đáng thương đã
để ở đó như là một vật làm khước. Chi tiết cảm động, có phải không, Ganimard?
Một ảnh tượng thánh của Đức bà cứu thế.

Viên thanh tra không rời mắt khỏi chi tiết rất kích thích. Còn Lupin
thì tiếp tục:

- Vậy là tôi tự nhủ: Thật bổ ích biết chừng nào khi khảo sát kĩ nửa kia
của chiếc khăn choàng, nửa chiếc khăn mà cảnh sát sẽ tìm thấy trên cổ của nạn
nhân! Bởi vì nửa chiếc khăn này mà cuối cùng tôi giữ, ở đầu mút cũng kiểu như
thế... Đến mức, tôi biết chính cái chổ giấu và cái vật nằm trong ấy... nhưng
ông hãy xem đây, ông bạn tốt của tôi, việc làm khéo léo thật! Và hơi phức tạp!
Chỉ cần cầm một chùm sợi đỏ và tết quanh một quả ô liu rỗng bằng gỗ, hoàn toàn
vừa lại một cái ổ nhỏ ở giữa đủ để đặt ảnh tượng thánh vào đấy hoặc một vật gì
khác... một đồ nữ trang bé xíu chẳng hạn... một viên đá sa-phia...

Ngay cùng lúc ấy, anh đã tách những sợi lụa và chỗ lỗ hổng của quả ô
liu, anh dùng ngón trỏ và ngón cái nhón một viên đá màu xanh biếc tuyệt đẹp rất
trong, lấp lánh, được cắt gọt rất hoàn hảo.

- Hử, tôi nói gì ông bạn tốt của tôi?

Anh ngửng đầu lên. Viên thanh tra, mặt tái mét, cặp mắt nhớn nhác tựa
như ngơ ngác, bị quyến rũ bởi viên đá lấp lánh ở trước mặt. Cuối cùng ông nhận
ra tất cả mưu đồ...

- Đồ súc sinh - ông lầm bầm, nhận ra lời rủa của ông trong buổi tiếp
xúc đầu tiên.

Hai người đàn ông đứng sát vào nhau, người này gần đụng vào người kia.

- Trả ta cái kia - viên thanh tra gằn giọng.

Lupin chìa mẩu vải ra.

- Viên đá sa-phia cơ! - Ganimard
ra lệnh.

- Ông ngốc quá.

- Đưa nó đây, không thì...

- Không thì thế nào, người gì
ngu thế? - Lupin kêu lên - À ra thế! Ông tưởng rằng đấy là những quả mận mà tự
dưng tôi trao cho ông à?

- Trả ta ngay!

- Ông đừng dính dáng gì đến
tôi! Thế nào chứ! Đã bốn tuần nay, tôi làm cho ông chạy như một con hươu sao,
và ông muốn... Nào, Ganimard, một cố gắng nhỏ thôi, con người quyền thế của
tôi... ông nên hiểu rằng từ bốn tuần lễ nay, ông chỉ là một con chó bông trung
thành thôi... Ganimard, hãy mang... hãy mang cho quý ông... À! Con cún tốt đối
với bố của nó... Hãy giơ hai chân trước lên... ngoan nào!

Giận sôi lên, Ganimard chỉ nghĩ
đến một điều là gọi nhân viên của mình đến. Nhưng vì gian phòng - nơi ông đang
có mặt quay ra sân, với một cử động từ từ quay ra sau, ông cố trở lại khung cửa
xuyên thông và nhảy một cái đến sát cửa sổ đập vỡ một tấm kính.

- Không sao - Lupin nói tiếp -
ông và những người khác đều là một lũ ngu đần! Từ khi mà các ông cầm mảnh vải,
không có một người nào có ý nghĩ sờ nắn nó ra sao, không có một ai tự hỏi lý do
gì mà cô gái đáng thương bám chặt vào cái khăn choàng của mình. Không một ai
cả! Các ông hành động không chủ định, không suy nghĩ, không có dự kiến gì cả.

Viên thanh tra đã đạt tới cái
đích của mình. Lợi dụng trong giây lát, khi Lupin rời khỏi ông, ông quay ngoắt
lại ngay và cầm quả đấm cửa. Nhưng một lời rủa buột ra khỏi miệng ông: quả đấm
không xoay được.

Lupin cười ồ lên:

- Đâu phải thế! Chính ông không
tính trước điều ấy! Ông đã chăng ra cho tôi một cái bẫy, và ông thừa nhận rằng
tôi đã có thể đoán trước được sự việc... Và ông đã để cho người ta dẫn ông vào
căn phòng này mà không tự hỏi là có phải chính tôi đã cố ý để cho ông vào đây
không, và ông không nhớ rằng các ổ khóa đều được trang bị máy móc đặc biệt đấy
sao! Nào, ông hãy thành thực nói xem như thế nào là thế nào?

- Ta nói về việc này à?... -
Ganimard phát khùng, thốt lên.

Ngay lập tức ông rút nhanh súng
ra và ngắm thẳng vào giữa mặt kẻ thù:

- Giơ tay lên!

Lupin nhún vai, đứng ngay trước
ông.

- Lại một điều tầm bậy nữa.

- Giơ tay lên! Ta nhắc lạỉ.

- Lại tầm bậy rồi. Cái dụng cụ
nhà bếp ấy của ông không dùng được đâu.

- Sao? Người đàn bà giúp việc
cho ông, bà già Catherine đã phục vụ tôi đấy. Sáng nay, trong khi ông đang uống
cà phê sữa, bà ấy đã làm ướt thuốc đạn.

Ganimard điên tiết, cho vũ khí
vào bao rồi lao vào Lupin.

- Sau đó thì sao? - Anh nói và
chặn viên thanh tra lại bằng một cái đạp vào cẳng chân.

Quần áo của hai người hầu như
sát vào nhau. Ánh mắt của họ trừng trừng nhìn nhau như thách thức, giống như
ánh mắt của hai địch thủ sắp biến thành hành động tay đấm chân đá.

Thế nhưng chẳng có cuộc đấu đá
gì cả. Kỉ niệm của những cuộc vận lộn trước đây còn gợi lại cuộc đấu tranh vô
tích sự. Rồi Ganimard nhớ lại tất cả những thất bại đã qua, những cuộc tấn công
vô bổ, những đòn đánh trả choáng váng của Lupin, cho nên ông không hề nhúc
nhích. Chẳng có gì để làm cả, ông cảm thấy thế. Lupin đã chuẩn bị sức lực của
mình chống lại những cuộc tấn công ấy, toàn bộ sức mạnh cá nhân của anh đã tan
biến. Vậy thì, có ích gì.

- Có phải thế không? – bằng một
giọng thân tình, Lupin nói - Tốt nhất là cứ dừng lại đấy. Vả lại, ông bạn tốt
của tôi, ông hãy nghĩ kĩ về tất cả những gì mà cuộc phiêu lưu đã mang đến cho
ông: vinh quang, sự tin tưởng được thăng quan tiến chức sắp tới và nhờ vào đấy
viễn cảnh vinh hoa của tuổi già. Nhưng ông còn muốn thêm vào đấy sự tìm ra viên
ngọc sa-phia và cái đầu của Lupin khốn khó này! Điều ấy là không đúng. Không
coi rằng tên Lupin này đã cứu sống ông. Có chứ, thưa ông! Vậy ai đã báo cho ông
tại đây Prévailles thuận tay trái?... Và chính vì vậy mà ông cám ơn tôi? Không
lịch sự, Ganimard ạ... Đúng thế, ông làm cho tôi buồn.

Hoàn toàn huyên thiên, Lupin đã
làm tròn chính cái mẹo mà Ganimard đến gần cửa ra vào.

Ganimard hiểu rằng kẻ thù sẽ
thoát khỏi tay ông. Quên mất tất cả sự thận trọng, ông muốn chắn đường kẻ thù
và nhận một cái húc đầu vào bụng rất mạnh và làm cho ông lăn đến bức tường kia.

Bằng ba cử động, Lupin làm cho
lò xo hoạt động dễ dàng, xoay quả đấm, hé mở cánh cửa, rồi chuồn đi và cười lên
ha hả.

Hai mươi phút sau khi Ganimard
gặp những người đàn ông của mình, một người trong số đó nói với ông:

- Có một người thợ sơn đã ra
khỏi nhà vì các bạn của ông ấy trở về ăn cơm, và ông ấy đã trao cho tôi một lá
thư. Ông đã nói với tôi “Anh hãy trao cái này cho chủ của anh.” Tôi đã trả lời:
“Cho ông chủ nào? Ông ấy đã ở xa đây.” Tôi nghĩ thư này là của ông.

- Đưa đây.

[Chúc các bạn đọc sách vui vẻ
tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách]

Ganimard bóc thư. Lá thư viết
vội bằng bút chì, có những lời sau đây:

Ông bạn thân mến của tôi ơi, thế
này là để ông cảnh giác đề phòng với tính cả tin quá mức. Khi có một người nào
đó nói với ông rằng những viên đạn súng lục cua ông bị ướt thì ông chưa nên tin
vội, nhất là người đó tự xưng là Arsène Lupin. Ông đừng để cho mình bị lừa.
Trước tiên ông cứ bắn đi và nếu người ấy đánh trống lảng miết thì ông sẽ có
bằng chứng:

1 - Những viên đạn không hề ướt.

2 – Bà già Catherine là người ngay thật nhất trong số những người đàn bà nội
trợ.

Trong khi chờ đợi tôi có hân
hạnh làm quen được bà. Ông bạn thân mến, xin ông hãy nhận những tình cảm chân
thành của tôi.

ARSÈNE LUPIN

Hết

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.