Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 09 phần 2
"Không
sao!" Mật Điềm gật đầu, để tránh sự chú về mình, cũng là để trốn tránh ánh
mắt sáng rực của Tu Dương khi hỏi, cô cố ý ngoảnh đầu về phía cửa xe, dòng
người đi lại trên đường, lại khiến cô nghĩ đến Ôn Kỷ Ngôn, những chuyện xảy ra
trong hơn một tháng sống chung, dường như giống như một bộ phim, từng cảnh từng
cảnh hiện ra rõ ràng trong đầu cô.
Lần
đầu gặp anh với bộ dạng khủng khiếp, bám lấy cô rồi nói dối, muốn ở chung nhà
cùng cô, cuối cùng lại nhẹ nhàng ra đi.
Kì
thực, trong lòng Mật Điềm đã từng hi vọng, Kỷ Ngôn cũng có tình cảm với cô, chí
ít khi cô đuổi anh đi, anh sẽ làm mặt cười, hoặc mặt dày bám lấy cô...
Kì
thực, trong lòng Mật Điềm biết rõ, chỉ cần Ôn Kỷ Ngôn nói ra, cô thật sự sẽ
không từ chối anh...
Ngay
từ lúc bắt đầu, Mật Điềm đã không thật sự muốn từ chối anh...
Nhưng
anh lại không nói gì, chỉ thu dọn hành lí như vậy, rồi chào tạm biệt cô, và ra
đi...
Rời
bỏ thành phố này, rời bỏ Mật Điềm... sau này, có thể, hai người sẽ không còn cơ
hội gặp mặt nữa, những điều còn chưa kịp nói, cũng không thể nói ra được nữa.
Mật
Điềm nhớ lại, trong lòng cô chợt thấy xót xa, cảm thấy sống mũi cay cay, nước
mắt chỉ trực trào ra, cô vội cắn môi, nuốt nước mắt vào trong. Nhưng, nước mắt
đã chảy rồi, sao có thể thu lại?
Hai
hàng nước mắt chợt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Mật Điềm, và cứ thế tuôn
ra, nước mắt một khi đã trào rơi thì tuôn trào giống như vòi nước vậy, chảy
không ngừng.
Mật
Điềm cố gắng không phát ra âm thanh, càng lau nước mắt càng nhiều.
"Điềm
Điềm, rốt cuộc em làm sao vậy?" Mễ Tu Dương đột nhiên lên tiếng phá vỡ
không khí im lặng trong xe, đồng thời khiến cho Mật Điềm đang hoang mang giật
mình.
Mật
Điềm vội định thần, lau nước mắt, thở sâu, cười xã giao với Tu Dương: "Tôi
không sao, thật không sao..."
"Điềm
Điềm, em đừng nói là em không sao nữa!" Mễ Tu Dương cau mày nói: "Em
nói không sao như thế còn khiến anh lo hơn là nói em có chuyện."
Mật
Điềm rất muốn cười nhưng cười không nổi, cô ngại ngần nhìn Mễ Tu Dương hồi lâu
rồi nói: "Xin lỗi."
"Em
sao phải xin lỗi tôi?" Tu Dương chớp đôi mắt đen sâu.
"Mễ
Tu Dương, tôi thấy, chúng ta không hợp nhau lắm!" Do dự một lúc lâu, Mật
Điềm cất lời nói tiếng từ chối, tình trạng của cô hiện nay, hoàn toàn không
muốn đi hẹn hò cùng Mễ Tu Dương, cô thật sự đã miễn cưỡng tình cảm của mình
rồi.
"Điềm
Điềm, chúng ta còn chưa bắt đầu, sao em biết là không thích hợp?"
Mễ
Tu Dương nhìn Mật Điềm với ánh mắt đầy tình cảm: "Em chí ít cũng phải cho
tôi một cơ hội để thử chứ!"
Mật
Điềm buồn phiền ôm lấy đầu mình, "Mễ Tu Dương, tôi biết, anh rất tốt, dịu
dàng, lịch sự, hơn nữa lại rất tốt với tôi!"
Mật
Điềm dùng nguyên lời nói của mẹ cô, "Tôi rất cảm ơn anh vì tốt với tôi
nhưng xin lỗi, thực lòng tôi chỉ cảm kích, nhưng không có tình cảm."
Mễ
Tu Dương không nói gì, chỉ dịu dàng nhìn Mật Điềm!
"Tôi
không có tình cảm với anh, tức là không muốn bắt đầu với anh." Mật Điềm
nhìn Tu Dương thẳng thắn nói: "Tôi không muốn bắt đầu, cũng không muốn
miễn cưỡng bản thân thử với anh, tôi thấy, chúng ta làm bạn, cũng rất
tốt." Mật Điềm nói xong nhìn Tu Dương nói tiếp: "Đương nhiên nếu anh
thấy tôi không được, không muốn làm bạn với tôi, tôi cũng sẽ không miễn cưỡng
anh." Nói rồi cúi đầu, giống như một đứa trẻ mắc lỗi vậy.
"Điềm
Điềm, nói thật với tôi có phải vì Ôn Kỷ Ngôn không?" Tu Dương im lặng một
lúc lâu, rồi mới nói.
"Tôi
cũng không biết!" Mật Điềm lắc đầu.
"Sao
em lại không biết?"
"Hoặc
là vì..." Mật Điềm trả lời: "Nhưng, không phải." Mật Điềm nói
xong, nhìn Mễ Tu Dương đang bối rối nhìn cô, liền từ từ nói: "Tôi có chút
tình cảm với Kỷ Ngôn, nhưng giờ anh ấy đã bỏ đi rồi!"
"Tôi
từng nghĩ tôi có thể chuyển tình cảm với anh ấy sang anh." Mật Điềm chăm
chú nhìn Tu Dương nói: "Tôi cũng rất cố gắng làm như vậy, hẹn hò với anh,
đi chơi với anh!" cô ngập ngừng: "Nhưng tình cảm của tôi với Kỷ Ngôn,
càng ngày càng sâu đậm, tình cảm ấy, đã đi xa hơn tôi nghĩ! Nhưng tôi lại không
biết phải nói thế nào."
"Sao
em không nói với anh ta?" Tu Dương thở dài.
"Vì
tôi luôn nghĩ anh ta là Gay." Mật Điềm mấp máy môi, "Tôi không thể
hỏi một chàng Gay, là có thích tôi hay không?"
"Ôn Kỷ Ngôn là Gay? Thật không nhận ra được."
Tu Dương nói: "Mật Điềm em có nhầm không đấy?"
"Anh ta lừa tôi." Mật Điềm nhìn ra ngoài xe
nói: "Kỷ Ngôn vì muốn thuê chung nhà với tôi, lừa tôi nói anh ta là gay,
thực ra, anh ấy không phải." Mật Điềm thở sâu: "Nhưng cho dù anh ấy
có Gay hay không, thì anh ấy đều không thích tôi..."
"Kỷ
Ngôn không thích em?" Tu Dương có chút nghi ngờ, anh chàng kia ban đầu đã
tuyên chiến với anh, từ ánh mắt cuồng say ấy, không cần phải nghi ngờ cũng biết
anh ta thích Mật Điềm.
"Ừ,
tôi đã thử dò hỏi, anh ấy không thích." Mật Điềm nói đến đây, giọng nói có
chút xót xa, "Cho nên, tôi kiên quyết để anh ta ra đi..."
Tu
Dương tò mò nói: "Anh ta không nói gì à?" trong lòng tự hỏi không
biết Ôn Kỷ Ngôn rốt cuộc muốn làm gì, đã nói rõ sự thật sao không thổ lộ với
Mật Điềm, hai người hạnh phúc nắm tay nhau cùng tận hưởng những ngày hạnh phúc
có tốt hơn không?
"Không
nói gì, anh ấy thu dọn đồ đạc, rồi nhanh chóng rời đi." Mật Điềm nói xong,
nhìn Tu Dương: "Tôi vốn nghĩ anh ta đi rồi, thì có thể không áy náy hẹn hò
cùng anh, có thể yêu anh." Mật Điềm vặn ngón tay, cắn môi tiếp tục nói:
"Nhưng, cho dù tôi có trang điểm thật đẹp, có cười vui, nhưng đều là
giả." Nói rồi chỉ vào đầu mình, "Trong đầu tôi, lúc nào cũng nhớ đến
anh ấy", rồi chỉ vào tim mình: "Đây, chỗ này đã phản bội lại cảm
giác, miễn cưỡng cùng anh hẹn hò, tôi cảm thấy thật mệt mỏi và cảm thấy không
công bằng với anh!"
Mễ
Tu Dương thấy tình hình, do dự một chút, rồi đưa tay nhẹ nhàng ôm Mật Điềm vào
lòng, an ủi, dịu dàng nói: "Điềm Điềm, không sao! Em có thể thành thật nói
với tôi tình cảm của em, tôi rất trân trọng." Ngập ngừng nói tiếp:
"Cho nên, tôi sẵn sàng làm bạn cùng em!"
"Mễ
Tu Dương, cảm ơn anh!" Mật Điềm ngước đầu lên, lịch sự ôm anh: "Đưa
tôi về nhà nhé!" Cô thật sự không còn tâm trạng để đi ăn, cũng không còn
tâm trí để đi chơi.
"Đừng
khách sáo, chúng ta là bạn mà!" Mễ Tu Dương dịu dàng cười, "Thực sự,
Kỷ Ngôn thích em." Mễ Tu Dương không chịu nổi nhìn Mật Điềm đau lòng như
thế, nói vài câu an ủi.
"Cảm
ơn anh đã an ủi tôi, nhưng tôi thật sự không sao rồi!" Mật Điềm chỉ xem
lời nói là Tu Dương an ủi mình, không phải là sự thật, cười xã giao.
Tu
Dương cười lại với cô, cũng không nói thêm, anh không giỏi trong việc nói giúp
tình địch! Anh bị từ chối, vẫn đang đau lòng đây!
Mật
Điềm về tới căn nhà nhỏ của mình, một mình cô ngồi dựa vào salon, nhẹ nhàng
nhắm mắt vào, cố gắng cảm nhận thời gian cô và Kỷ Ngôn sống chung ở căn nhà
này.
Mặc
dù chỉ có hơn một tháng ngắn ngủi, nhưng lại dài giống như cả một đời vậy.
Hai
người vui vẻ, cãi nhau cùng làm việc nhà, vì tranh nhau một chút thức ăn mà cãi
nhau ầm ĩ, mở mắt ra, chỉ là phòng khách nhỏ hẹp vắng lạnh, nhưng cũng thật
trống trải, trống trải đến nỗi Mật Điềm cảm thấy hít thở cũng có cảm giác cô
đơn lạnh giá.
Thói
quen là một việc đáng sợ, mới trong thời gian ngắn, cô đã quen ở cùng với Kỷ
Ngôn, bây giờ khi trở lại sống một mình, cô cảm thấy thật sự rất buồn.
Căn
nhà chỉ có một người, nghĩ tới những kỉ niệm của hai người, thật nuối tiếc, xót
xa.
Mật
Điềm không biết người vốn hoạt bát, vui vẻ như cô bỗng trở nên buồn bã như thế
này, cô đưa hai tay ôm chặt lấy bản thân, dường như như vậy mới cảm thấy chút
ấm áp, mới khiến cô không run lên...
Cô
thật sự hối hận vì đuổi Kỷ Ngôn đi, thật sự hối hận lúc anh đi, đã không thổ lộ
với anh.
Cho
dù bị Kỷ Ngôn từ chối, Mật Điềm cũng nên thổ lộ trước khi đuổi anh đi, như vậy,
trong lòng cô mới không thấy nuối tiếc!
Nhưng,
hiện tại, nhìn căn phòng trống trải, trong cô đầy tâm sự, còn chưa kịp nói ra,
cô thật sự thà hối hận còn hơn phải cảm thấy nuối tiếc, nhưng khi mở điện thoại
ra, cô phát hiện, buổi tối khi cô đuổi anh đi, đã tức giận xóa hết số điện
thoại, tin nhắn của anh, còn cô thì chưa từng thuộc số điện thoại của anh...
Số
điện thoại vốn để liên lạc giữa cô và anh ngay từ lúc đầu đã không còn.
Ôn
Kỷ Ngôn một mình tĩnh lặng ngồi trong công viên Tân Hải cho đến lúc hoàng hôn,
nhìn dòng người thưa thớt, anh liền gọi cho Trần Cẩm Ngôn "Cẩm Ngôn, mình
nên về nhà nhận lỗi, và còn mang theo cả bạn gái về nhà nhận lỗi nữa..."
"Kỷ
Ngôn, cậu nói gì thế?" Trần Cẩm Ngôn đang lái xe trên đường tan làm về
nhà, cắm tai nghe vào hỏi, vì giọng Kỷ Ngôn nghe hơi lạ, "Cậu muốn về nhà
nhận lỗi?"
"Ừ,
lang thang đủ rồi, muốn về nhà nhận lỗi." Kỷ Ngôn nói: "Nhưng, mình
chỉ sợ bố nhốt lại." Vì lần này chuyện xảy ra nghiêm trọng, Kỷ Ngôn nói:
"Mình không sợ bị nhốt, chỉ sợ khi bị nhốt, vợ của mình bị người khác cướp
mất..."
"Sao?
Kỷ Ngôn cậu đang nói gì thế?" Nghe Kỷ Ngôn nói đến chữ vợ, trong lòng Cẩm
Ngôn liền lo lắng, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn -
Diêu Dao.
"Cậu
đã từng yêu một người chưa?", anh hỏi có chút lo lắng, câu nói lụy tình
như thế, vốn không phải là phong cách của anh, nhưng từng này tuổi rồi, anh lần
đầu tiên yêu một cô gái.
"Cậu
đang nói gì?" Cẩm Ngôn kinh ngạc đáng nhẽ phải đạp ga lại đạp nhầm thành
phanh, xe phanh kít lại, hoang mang hỏi: "Kỷ Ngôn, mình có nghe nhầm
không?"
"Mình
nói, cậu đã từng yêu ai chưa?" Kỷ Ngôn nhắc lại câu hỏi, "Cậu gặp
được người cậu yêu hả?" Cẩm Ngôn không trả lời, hỏi lại Kỷ Ngôn: "Có
phải là cô gái ở cùng với cậu, gọi là... Đường... Đường gì nhỉ?"
"Đường
Mật Điềm." Kỷ Ngôn không do dự nói, "Mình yêu cô ấy, nhưng mình sợ bị
cô ấy từ chối, cậu xem, mình phải làm thế nào?"
"Cậu
còn dám bỏ đám cưới, sao việc thổ lộ cỏn con mà cũng sợ?" Cẩm Ngôn trêu
đùa: "Ôn Kỷ Ngôn, cậu có phải là đàn ông không?"
"Đương
nhiên" Kỷ Ngôn trả lời: "Nhưng anh hùng không qua ải mĩ nhân!"
"Mặc
dù, khó qua ải mĩ nhân, nhưng, chỉ cần cậu dũng cảm tiến lên, thì có thể qua ải
rồi!" Cẩm Ngôn đùa: "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, cậu
có quyết tâm thì việc gì cũng xong."
"Mình
muốn về nhà giải quyết xong mọi việc, rồi tiếp tục theo đuổi cô ấy." Kỷ
Ngôn nhẹ nhàng nói: "Nhưng hôm nay khi rời đi, mình thật sự không nỡ, vì
tình địch của mình quá nham hiểm!"
"Á,
cậu còn có tình địch?" Cẩm Ngôn thắc mắc hỏi.
"Đúng
vậy." Kỷ Ngôn nghĩ đến Mễ Tu Dương, trong lòng cảm thấy không tự tin:
"Tên đó rất cao tay, mình chỉ sợ Điềm Điềm không cẩn thận bị hắn
lừa..."
"Cậu
sợ bị tình địch cướp mất, vậy thì cậu hãy mang về nhà trước đi!" Cẩm Ngôn
mấp máy mồm nói: "Những chuyện nhỏ nhặt trong nhà cậu, chắc chắn giải
quyết được, nhưng vợ cậu bị cướp đi, thì quá muộn rồi!"
"Cậu
đã nghĩ thông, vậy hãy mau theo đuổi đi!" Cẩm Ngôn cười khích lệ,
"Nhưng mình bị cô ấy đuổi đi rồi!" Kỷ Ngôn nói: "Mình không còn
mặt mũi nào quay lại!" Đây chính là lí do anh đi hóng mát, ngắm trời đất
cả ngày ở công viên Tân Hải.
"Kỷ
Ngôn, tôi tặng cậu một câu, Cây không có vỏ, thì cây chết ngay, người không
biết xấu hổ, thiên hạ vô địch!" Cẩm Ngôn nói: "Không có việc gì khó,
chỉ cần cậu mặt dày" rồi bổ sung thêm: "Cậu thấy thể diện quan trọng
hay là vợ tương lai quan trọng hơn?"
"Mình
rõ rồi!" Kỷ Ngôn lên tinh thần, "Mình sẽ mặt dày đi thổ lộ tình
cảm." - "Đúng thế, một người đàn ông mình đồng da sắt, sao phải sợ
mất thể diện" trước khi cúp máy, Cẩm Ngôn không quên đùa một câu, trong
lòng đang hi vọng, Kỷ Ngôn sớm có được mĩ nhân, còn anh, cũng sẽ học theo Kỷ
Ngôn mặt dày thổ lộ tình cảm, rốt cuộc, vợ tương lai quan trọng hơn thể diện.
Kỷ
Ngôn vui vẻ lái xe, lái thật nhanh, về đến khu nhà Mật Điềm, anh hưng phấn đỗ
xe, bước lên, ánh trăng dưới chân, nhìn lên tòa nhà chỉ có vài ánh đèn còn
sáng, không do dự lâu, nhanh chóng đi lên, lúc này, anh biết rõ rằng, mình đang
yêu, cảm giác này còn mãnh liệt hơn là thích, cảm giác này lần đầu xuất hiện
trong hơn hai mươi năm cuộc đời anh, anh trân trọng cảm giác ấy, sẵn sàng vì nó
phá bỏ tất cả, vì anh thích cảm giác được ở cùng cô.
Nếu
không cố gắng, không đấu tranh, thì sao biết kết quả sẽ như thế nào?
Bàn
tay cắm chìa khóa của Kỷ Ngôn run run, anh bình tĩnh lại, cuối cùng cửa chính
đã mở, nhìn vào trong, phòng khách tối om, Mật Điềm cô đơn đang ôm lấy cánh tay
của mình, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, nghe thấy tiếng mở cửa, cô từ từ
ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Ôn Kỷ Ngôn.
Mật
Điềm dụi đôi mắt cay cay, không tin vào mắt mình, cô cất tiếng nói không giấu
nổi vẻ vui mừng: "Kỷ Ngôn, sao anh quay về?"
"Điềm
Điềm..." Ôn Kỷ Ngôn thận trọng nhìn Mật Điềm, nói to: "Điềm Điềm, cho
dù em có đánh anh, có đuổi anh đi chăng nữa thì anh vẫn phải nói rõ với em là
anh không phải là Gay."
"Tôi
biết anh không là gay, tối qua anh nói rồi!" Mật Điềm ngắt lời Kỷ Ngôn.
"Nhưng
tối qua anh vẫn chưa nói với em, anh yêu em!" Kỷ Ngôn đỏ mặt nhìn Mật
Điềm: "Anh yêu em, anh rất yêu em!" nói một hơi, anh mở to đôi mắt
đen sâu, nhìn chằm chằm vào Mật Điềm, trong lòng lo lắng đợi phản ứng của cô.
Đây
thật là một trải nghiệm kì diệu, Kỷ Ngôn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, thổ lộ
tình cảm với bộ dạng như vậy, lo lắng chờ đợi câu trả lời từ một người con gái.
Mật
Điềm có chút bất ngờ, lời nói của Kỷ Ngôn giống như tiếng sét ngang tai vậy, cô
vui mừng nhưng chợt không biết nói gì.
Trên
thế giới này, khoảnh khắc hạnh phúc nhất, không phải là người bạn yêu, cũng
thích bạn, hơn nữa còn lấy hết cam đảm để bày tỏ với bạn sao!
"Điềm
Điềm, em trả lời đi được không?" Kỷ Ngôn đợi lúc lâu, cũng không thấy Mật
Điềm từ chối hay đồng ý vội xua tay trước mặt cô.
Mật
Điềm ôm choàng eo Kỷ Ngôn, cằm dựa vào vai anh, nói rõ từng chữ: "Ôn Kỷ
Ngôn, em cũng yêu anh!"
Kỷ
Ngôn nghe thấy câu nói trên, vội cúi đầu xuống, nhìn ánh mắt láp lánh của Mật
Điềm, sung sướng hỏi: "Điềm Điềm, em nói thật chứ? Em yêu anh?"
Mật
Điềm gật đầu không do dự: "Ừ", tình yêu ở thời đại mới mãnh liệt và
thẳng thắn như vậy, cô chợt cảm thấy sự thăm dò trước đấy thật lãng phí thời
gian, lại làm tổn hại tinh thần, nếu sớm hỏi thẳng Kỷ Ngôn có lẽ đã không đau
khổ nhiều như vậy sợ chi bị từ chối, chí ít, nỗi đau lâu dài không bằng nỗi đau
trong thời gian ngắn.
Kỷ
Ngôn không nói thêm gì nữa, cúi đầu, mãnh liệt hôn vào bờ môi yêu kiều của Mật
Điềm, chiếc lưỡi linh hoạt cuốn chặt vào chiếc lưỡi nhỏ mềm mại của cô, dùng
sức hút hết không khí trong người cô, Mật Điềm cũng cuốn theo nụ hôn của anh,
hai tay cô vịn vào cổ anh, hai người hòa vào nhau, hạnh phúc hôn nhau...
Đêm
hôm đó, ánh trăng thật lãng mạn, đôi tình nhân cuối cùng đã thổ lộ hết tình
cảm, những hiểu lầm trước đây đã được hóa giải.
Kì
thực, tình yêu là một chuyện hết sức đơn giản, không phải là em yêu anh, anh
yêu em, chúng ta cùng yêu nhau sao.
Khi
thức dậy, Mật Điềm phát hiện cả đêm cô gối đầu vào tay anh, được anh ôm chặt
vào trong lòng, cô khẽ mỉm cười, mắt ngước nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, Mật
Điềm nhìn Kỷ Ngôn ngủ say sưa, chợt cảm thấy không khí cũng mang vị ngọt ngào.
Khi
tình yêu đến, hạnh phúc cũng sẽ ập đến.
Nhẹ
nhàng quay người, Mật Điềm vội nhẹ nhàng đưa tay mát xa mặt của anh, tỉ mỉ ngắm
khuôn mặt anh, lông mày rậm, mũi cao, môi gợi cảm, lông mi dài của anh khẽ động
đậy, giống như nhảy theo nhịp trong giấc mơ vậy.
Trước
đây Mật Điềm luôn thấy Kỷ Ngôn ưa nhìn, nhưng không ngờ anh lại có thể đẹp như
vậy, giống như thiên sứ trong truyện cổ tích, còn có vòng hạnh phúc trên đầu
vậy.
Mật
Điềm không kìm nén được đã hôn lên mắt của anh.
"Điềm
Điềm, em tỉnh rồi à." Nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào khiến cho Kỷ Ngôn tỉnh
giấc, anh từ từ mở đôi mắt sâu đen, nhìn Mật Điềm đang nhìn anh đầy tình cảm,
chợt cảm thấy ấm áp cười tươi hạnh phúc.
Nụ
cười này càng khiến người ta ngây người, nó tràn ngập sự quyến rũ.
Kỷ
Ngôn nhẹ nhàng ôm lấy Mật Điềm đang ngây người, cằm chạm vào đầu cô, từ từ nói:
"Điềm Điềm, ôm em thật thích!"
Mật
Điềm quay người ôm lấy cổ Kỷ Ngôn cười tinh quái: "Ừ, ôm anh cũng thật
thích!" nói rồi cười to: "Nhưng có thích mấy chúng ta cũng phải dậy
đi làm!"
"Điềm
Điềm, anh đang có chuyện muốn nói với em." Kỷ Ngôn giữ lấy Mật Điềm đang
định đẩy anh ra để đứng dậy.
"Nói
gì?"
"Anh
muốn nói, anh yêu em!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, nghiêm túc nói. "Em
cũng yêu anh." Mật Điềm đáp lại và thơm vào mặt anh: "Giờ em dậy được
chưa?"
"Điềm
Điềm, em đã yêu anh, thì hãy đồng ý với anh một chuyện." Kỷ Ngôn kéo Mật
Điềm đang định dậy vào trong lòng lần nữa.
"Ôn
Kỷ Ngôn, anh sao vậy?" Mật Điềm cảnh giác hỏi.
"Anh
không sao." Kỷ Ngôn cười với Mật Điềm: "Chúng ta đã rõ tâm ý của
nhau, vậy để chúng ta có thể được ở bên nhau, chúng ta có lẽ phải trải qua một
trận chiến bảo vệ tình yêu!"
"Trận
chiến bảo vệ tình yêu?" Mật Điềm bối rối chớp mắt.
"Trước
đây anh chạy trốn hôn nhân, cái này em biết rồi." Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm,
"Giờ vợ chưa cưới của anh đến thành phố S tìm."
"Cô
ấy muốn gì?" ánh mắt Mật Điềm có chút không tự nhiên, "anh kể lại tất
cả mọi chuyện cho em nghe lần nữa, không được nói dối."
"Anh
cũng không biết cô ấy muốn làm gì." Ôn Kỷ Ngôn nói: "Cẩm Ngôn nói cô
ấy muốn từ hôn với anh, nhưng lại bay đến thành phố S tìm anh, anh thật không
hiểu, vì anh thật sự không quen cô ấy."
"Có
phải cô ấy muốn tìm anh về để kết hôn?" Mật Điềm lo lắng "Ôn Kỷ Ngôn,
anh mau nói thẳng với em."
"Điềm
Điềm, em đừng vội, anh cũng đang định nói hết với em." Ôn Kỷ Ngôn ôm Mật
Điềm, an ủi cô, sau đó giới thiệu đơn giản về gia tộc, nói về việc cha anh sắp
xếp hôn nhân kinh doanh, anh chưa từng nhìn thấy vợ chưa cưới, thậm chí không
biết tên cô ấy, cuối cùng anh nói: "Anh muốn dẫn em về cùng, nhận lỗi với
cha anh, từ bỏ hôn ước kia, sau đó, giải quyết việc hai chúng ta."
"Bố
anh thích kết hôn vì kinh doanh?" Mật Điềm dò hỏi Kỷ Ngôn: "Vậy bác
ấy có chê em không?" Rốt cuộc, Mật Điềm không phải là người xuất thân từ
danh gia, yêu đại thiếu gia như Kỷ Ngôn, cô biết thân phận của mình, cô chợt
cảm thấy tự ti.
"Nói
thật, anh cũng không dám chắc." Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm thành thật nói,
thấy cô thể hiện rõ sự thất vọng, liền nắm chặt tay cô an ủi: "Anh đến
việc bỏ trốn khỏi lễ đính hôn còn dám làm, nếu bố chê em, anh sẽ cùng em bỏ
trốn!" Cầm tay Mật Điềm đặt lên ngực anh: "Điềm Điềm, chỉ cần em kiên
định tin tưởng, anh yêu em, anh sẽ luôn bên em, cho dù phía trước có bao nhiêu
khó khăn, chỉ cần em kiên định, anh nhất định sẽ cùng em vượt qua."
"Em..."
Mật Điềm do dự, trong lòng cô chưa chắc chắn, dù sao không môn đăng hộ đối, lọ
lem lấy được hoàng tử cũng chỉ là trong truyện cổ tích, còn hiện thực thì cô
không dám nghĩ đến.
"Điềm
Điềm, nói với em những điều trên, không phải vì giờ anh nhiều tiền, anh chỉ
muốn em có sự chuẩn bị tâm lí, cùng anh đối diện."
Kỷ
Ngôn nhìn Mật Điềm: "Tương lai là của chúng ta, chúng ta sẽ sống hạnh
phúc."
"Nhưng
chúng ta có tương lai không?" Mật Điềm nghi ngờ hỏi.
"Chỉ
cần chúng ta yêu thương lẫn nhau, chắc chắn sẽ có." Kỷ Ngôn động viên Mật
Điềm, "Điềm Điềm, hứa với anh, cùng anh dũng cảm tiến lên, được
không?" Kỷ Ngôn chọn cách nói thẳng, chuẩn bị trong thời gian ngắn, Cẩm
Ngôn gởi chứng minh thư đến, sẽ dẫn cô về gặp bố.
Nhưng,
vì Cẩm Ngôn gây họa khi bỏ trốn tại lễ đính hôn, anh sợ bố nổi giận, xua đuổi
Mật Điềm, cho nên, chuẩn bị tâm lí cho cô trước, tránh trường hợp Mật Điềm
không chịu được sự đả kích của bố anh mà rút lui, khiến cho tình yêu mới nảy nở
trong anh bị dập tắt, bảo vệ tình yêu trước như vậy, để tránh rủi ro.
Nhưng,
phàm chuyện gì có sự chuẩn bị, nhưng khi đến lúc quyết định Mật Điềm bị bố anh
làm cho bỏ đi, anh sau này muốn đến hỏi vợ, càng khó khăn hơn, Kỷ Ngôn không dễ
dàng gì mới có được người đẹp!
"Em
hứa với anh." Mật Điềm nghiêm túc nhìn Kỷ Ngôn: "Cho dù tương lai có
khó khăn, chỉ cần anh không bỏ cuộc, em nhất định sống chết cùng anh!" Hai
người khó khăn lắm mới hiểu rõ tâm ý của nhau, vậy thì tương lai, họ phải cùng
nhau phấn đấu.
"Điềm
Điềm, anh yêu em!"
Kỷ
Ngôn mắt đầy tình cảm, "Kỷ Ngôn em cũng yêu anh." Mật Điềm cười tươi
đẹp, nụ cười đẹp như hoa.

