Cái ghế trống - Phần III - Chương 24

CHƯƠNG
HAI MƯƠI TƯ

Một Lincoln Rhyme nghiêm nghị
lăn xe quay vào la-bô khám nghiệm đã được thu dọn.

Lucy Kerr và Mason Germain đứng
bên cạnh chiếc bàn bằng gỗ ép công nghiệp lúc nãy đặt kính hiển vi. Họ đứng
khoanh tay trước ngực và khi Thom cùng Rhyme vào phòng, cả hai đều nhìn nhà
hình sự học cùng anh chàng phụ tá với vẻ vừa khinh miệt vừa nghi ngờ.

“Thế quái nào mà cô ta có thể
làm việc đó chứ?” Mason hỏi. “Lúc ấy cô ta nghĩ gì?”

Nhưng đây chỉ là hai trong số
nhiều câu hỏi về Amelia Sachs và việc cô đã làm, những câu hỏi không thể trả
lời, chưa thể, bởi vậy Rhyme chỉ hỏi: “Có ai bị thương không?”

“Không,” Lucy nói. “Nhưng
Nathan rất bàng hoàng, nhìn xuống nòng khẩu Smith & Wesson mà chúng
tôi
thật điên rồ mới đưa cho cô ta.”

Rhyme nỗ lực duy trì vẻ ngoài
điềm tĩnh, nhưng nỗi lo sợ cho Sachs xuyên thấu trái tim anh. Lincoln Rhyme vốn
tin tưởng vào các chứng cứ hơn bất cứ thứ gì khác, và các chứng cứ thì chỉ ra
rõ ràng rằng Garrett Hanlon là một kẻ bắt cóc, giết người. Sachs, bị vẻ ngoài
có tính toán của gã đánh lừa, cũng đang chịu nguy hiểm y như Mary Beth hay
Lydia.

Jim Bell bước vào phòng.

“Cô ấy có lấy cái xe nào không?”
Rhyme tiếp tục hỏi.

“Tôi nghĩ là không,” Bell nói.
“Tôi đã hỏi xung quanh đây. Không có cái xe nào biến mất cả.”

Bell nhìn tấm bản đồ vẫn được
dính trên tường. “Đây không phải một khu vực dễ dàng để đi khỏi, cũng không dễ
dàng bị phát hiện. Nhiều đầm lầy, không nhiều đường lớn. Tôi đã…”

Lucy nói: “Hãy sử dụng chó,
Jim. Irv Wanner trông nom mấy con chó săn cho cảnh sát bang đấy. Hãy gọi cho
Đại úy Dexter ở Elizabeth City và xin số điện thoại của Irv. Ông ta sẽ lần theo
dấu vết bọn họ.”

“Ý kiến hay đấy. Chúng ta sẽ…”

“Tôi muốn đề xuất một việc,”
Rhyme ngắt lời.

Mason cất tiếng cười lạnh lùng.

“Cái gì?” Bell hỏi.

“Tôi muốn thương lượng với
anh.”

“Không thương lượng gì hết,”
Bell nói. “Cô ta là một tội phạm chạy trốn. Và có súng, để nhả đạn.”

“Chị ấy sẽ không bắn bất cứ ai,”
Thom nói.

Rhyme tiếp tục: “Amelia tin
tưởng rằng không có cách nào khác để tìm thấy Mary Beth. Đó là lý do tại sao cô
ấy hành động như vậy. Họ đang đến chỗ Mary Beth bị giam giữ.”

“Điều này chẳng thành vấn đề,”
Bell nói. “Vấn đề là không thể cướp một kẻ giết người ra khỏi nhà tù được.”

“Hãy cho tôi hai mươi tư tiếng
đồng hồ trước khi anh gọi cảnh sát bang. Tôi sẽ tìm thấy hai người cho anh.
Chúng ta có thể vạch các lời buộc tội. Nhưng nếu để cảnh sát bang và chó nghiệp
vụ tham gia vào thì chúng ta đều biết rằng họ sẽ hành động đúng theo quy định,
mà như thế thì có nghĩa sẽ có nhiều khả năng dẫn đến thương vong.”

“Thương lượng ghê nhỉ, Lincoln,”
Bell nói. “Cô bạn anh đã cướp tù nhân của chúng tôi…”

“Nếu không nhờ tôi thì hắn đã
chẳng trở thành tù nhân của các vị. Tự các vị chẳng bao giờ
tìm thấy hắn được.”

“Thôi, quên mẹ nó đi,” Mason
nói. “Chúng ta đang lãng phí thời gian và mỗi phút chúng ta lãng phí nói này
nói nọ bọn nó sẽ đi được xa hơn đấy. Tôi tán thành quan điểm huy động tất cả
mọi người ở thị trấn tìm kiếm bọn nó. Rải cảnh sát khắp khu vực này. Làm như
Henry Davett gợi ý ấy. Phát súng trường và…”

Bell cắt lời anh ta, hỏi Rhyme:
“Nếu chúng tôi cho anh hai mươi tư tiếng đồng hồ thì chúng tôi được gì?”

“Tôi sẽ ở lại giúp đỡ các anh
tìm thấy Mary Beth. Dù mất bao nhiêu lâu.”

Thom nói: “Cuộc phẫu thuật,
Lincoln…”

“Quên cuộc phẫu thuật đi,” anh
lẩm bẩm, cảm thấy nỗi tuyệt vọng khi nói điều này. Anh biết lịch của Tiến sĩ
Weaver sít sao đến mức nếu anh bỏ lỡ ngày hẹn đã đặt trên bàn anh sẽ phải quay
lại danh sách chờ. Cái ý nghĩ là Sachs làm việc này để anh không làm phẫu thuật
được thoáng qua trong đầu Rhyme. Kéo dài thêm vài ngày và cho anh cơ hội thay
đổi quyết định. Nhưng anh gạt cái ý nghĩ đó sang bên, nổi khùng lên với chính
mình: Hãy tìm ra cô ấy, hãy cứu cô ấy. Trước khi Garrett bổ sung cô ấy vào danh
sách các nạn nhân của gã.

Bị đốt một trăm ba mươi bảy
phát.

Lucy nói: “Chúng tôi đang đứng
trước cái, người ta gọi thế nào nhỉ, lòng trung thành bị chia sẻ, có phải
không?”

Mason nói: “Đúng, làm sao chúng
tôi biết được rằng anh sẽ không khiến chúng tôi tìm kiếm lòng vòng và để cô ta
trốn thoát?”

“Bời vì…” Rhyme kiên nhẫn nói.
“Amelia đã sai lầm. Garrett là kẻ sát nhân và hắn chỉ sử dụng cô ấy để vượt
ngục. Một khi hắn không cần cô ấy nữa, hắn sẽ giết cô ấy.”

Bell đi đi lại lại một lúc, đăm
đăm nhìn tấm bản đồ. “Được rồi, chúng tôi sẽ làm như vậy, Lincoln. Anh có hai
mươi tư tiếng.”

Mason thở dài. “Và cách quái
nào mà ông tìm thấy cô ta giữa chốn hoang dã ấy chứ?” Anh ta hất tay về phía
tấm bản đồ. “Ông sẽ chỉ gọi cho cô ta và hỏi cô ta ở đâu ư?”

“Đây chính xác là việc tôi sẽ
làm. Và ai đó hãy đưa Ben Kerr quay lại đây!”

Lucy Kerr đứng trong văn phòng
bên cạnh phòng tác chiến, gọi điện thoại.

“Cảnh sát bang Bắc Carolina,
Elizabeth City nghe đây.” Giọng phụ nữ trả lời dứt khoát. “Chị cần gì?”

“Tôi muốn gặp Thám tử Gregg.”

“Xin giữ máy.”

“A lô?” Lát sau, một giọng nam
giới hỏi.

“Pete, tôi là Lucy Kerr ở
Tanner’s Corner.”

“Này, Lucy, tình hình thế nào?
Mấy cô gái mất tích sao rồi?”

“Đã kiểm soát được tình, hình,”
Lucy nói, giọng điềm tĩnh, tuy cô điên tiết vì Bell cứ khăng khăng yêu cầu cô
phải nhắc lại đúng như lời Lincoln Rhyme: “Nhưng chúng tôi gặp một vấn đề nhỏ
khác.”

Một vấn đề nhỏ…

“Chị cần gì? Vài cảnh sát à?”

“Không, chỉ là truy tìm vị trí
một máy điện thoại di động.”

“Có lệnh không?”

“Thư ký thẩm phán sẽ fax cho
anh ngay bây giờ.”

‘‘Cho tôi số điện thoại và số
sêri.”

Lucy cung cấp thông tin.

“Mã vùng nào đấy, 212 à?”

“Đó là một số điện thoại của
New York. Đang sử dụng điện thoại di động ở ngoài vùng đăng ký.”

“Không vấn đề gì. Chị muốn có
ghi âm các cuộc nói chuyện chứ?”

“Chỉ cần vị trí thôi.”

Và một tầm nhìn rõ ràng đến mục
tiêu…

“Khỉ nào… hẵng hượm. Tờ fax đây…”
Gregg ngừng lại một chút, đọc. “Ồ, chỉ là một người mất tích?”

“Chỉ thế thôi,” Lucy miễn cưỡng
nói.

“Chị biết là tốn kém đấy. Chúng
tôi sẽ phải yêu cầu chị trả tiền.”

“Tôi hiểu.”

“Được rồi, giữ máy nhé, tôi sẽ
gọi các nhân viên kỹ thuật của tôi.” Có một tiếng cách khẽ.

Lucy ngồi bên bàn, vai rũ
xuống, bàn tay trái gập lại. Cô nhìn chằm chằm những ngón tay đỏ lên sau nhiều
năm làm vườn, vết sẹo cũ do chiếc đai kim loại của một thùng gỗ nâng bổi, vết
thắt ngẫng ở ngón đeo nhẫn sau năm năm đeo nhẫn cưới.

Gập lại, duỗi ra.

Quan sát các tĩnh mạch và cơ
phía dưới da, Lucy Kerr nhận ra một điều. Rằng vụ phạm tội của Amelia Sachs đã
trút vào lòng cô nỗi tức giận mãnh liệt hơn bất cứ tình cảm nào từng xuất hiện
trong cô từ trước tới nay.

Khi người ta cắt mất một phần
cơ thể cô, cô đã cảm thấy xấu hổ, rồi cảm thấy thật bất hạnh. Khi chồng cô rời
bỏ cô, cô cảm thấy tội lỗi và nhẫn nhục chịu đựng. Và khi rốt cuộc cô tức giận
trước các sự việc này, nỗi tức giận của cô tựa như than hồng - nó tỏa ra sức
nóng ghê gớm nhưng chưa bao giờ bùng lên thành những ngọn lửa.

Nhưng vì một lý do mà cô chẳng
thể hiểu được, người nữ cảnh sát đến từ New York ấy đã khiến cơn giận giữ mãnh
liệt và ngoài ra không có thứ cảm xúc gì khác, bùng lên trong trái tim Lucy -
tựa như đám ong bắp cày tuôn khỏi tổ, giết chết Ed Schaeffer theo cái cách thật
khủng khiếp.

Cơn giận giữ mãnh liệt trước sự
phản bội lại Lucy Kerr, người chưa bao giờ cố ý làm ai phải đau đớn, một phụ nữ
yêu cây cỏ, một phụ nữ từng là người vợ tốt của chồng mình, người con gái hiếu
thảo của cha mẹ, người chị gái hiền hậu, người nữ cảnh sát chân chính, một phụ
nữ chỉ mong muốn những niềm vui vô hại mà cuộc đời hào phóng ban phát cho tất
cả, tuy nhiên dường như quyết tâm từ chối riêng mình cô.

Chẳng còn cảm giác xấu hổ hay
tội lỗi hay nhẫn nhục hay buồn rầu.

Chỉ là nỗi tức giận - trước
những sự phản bội xảy ra trong cuộc đời cô. Từ cơ thể cô, từ chồng cô, từ Chúa.

Và bây giờ từ Amelia Sachs.

“A lô, Lucy?” Pete hỏi từ
Elizabeth City. “Chị đang ở đầu dây chứ?”

“Vâng, tôi đây.”

“Chị… chị có sao không? Nghe
giọng chị là lạ.”

Lucy hắng giọng. “Không sao.
Anh sẵn sàng chưa?”

“Rồi. Khi nào thì đối tượng thực
hiện cuộc gọi?”

Lucy nhìn sang phòng bên kia.
Cô hỏi to: “Sẵn sàng chưa?” Rhyme gật đầu.

Lucy nói vào điện thoại: “Bất
cứ lúc nào kể từ lúc này.”

“Hãy giữ máy nhé,” Gregg nói.
“Tôi sẽ kết nối.”

Làm ơn cho việc này có tác
dụng, Lucy tự nhủ thầm. Làm ơn…

Rồi cô thêm dòng ghi chú vào
lời cầu nguyện của mình: Và, lạy Chúa lòng lành, hãy để con bắn một phát trúng
tim đứa phản bội.

Thom đeo bộ tai nghe qua đầu
Rhyme. Rồi anh chàng phụ tá bấm một số điện thoại.

Nếu Sachs đã tắt máy, sẽ chỉ có
ba hồi chuông và tiếp theo cái giọng phụ nữ trầm bổng êm ái ở hộp thư thoại sẽ
cất lên.

Một hồi… hai hồi…

“A lô?”

Rhyme không tin mình lại cảm
thấy nhẹ nhõm dường ấy khi nghe thấy giọng Sachs. “Sachs, em không sao chứ?”

Im lặng một chút. “Em không
sao.”

Rhyme nhìn thấy, trong căn
phòng bên cạnh, Lucy Kerr với gương mặt rầu rĩ gật đầu.

“Hãy nghe anh này, Sachs. Hãy
nghe anh này. Anh biết tại sao em hành động như vậy, nhưng em phải đầu thú
thôi. Em… em vẫn nghe đấy chứ?

“Em đây, Rhyme.”

“Anh biết em đang làm gì.
Garrett đã đồng ý đưa em đến chỗ Mary Beth.”

“Đúng vậy.”

“Em không thể tin tưởng hắn đâu,”
Rhyme nói. (Đồng thời nghĩ trong nỗi tuyệt vọng: Và cả mình nữa. Anh trông thấy
Lucy xoay ngón tay thành hình tròn, nghĩa là: Giữ cho cô ta đừng cúp máy.) “Anh
đã thương lượng với Jim. Nếu em đưa hắn quay lại, họ sẽ có hướng xem xét tội
trạng của em. Cảnh sát bang hiện vẫn chưa tham gia. Và anh sẽ ở đây tới chừng
nào tìm thấy Mary Beth. Anh hoãn phẫu thuật rồi.”

Rhyme nhắm mắt chốc lát, cảm
giác tội lỗi xuyên thấu anh. Nhưng anh chẳng có sự lựa chọn nào. Anh hình dung
ra cái chết của cô gái ở Bến tàu kênh Nước đen, cái chết của Ed Schaeffer…
Tưởng tượng thấy những con ong bắp cày xúm xít trên cơ thể Amelia. Anh phải
phản bội cô để cứu cô.

“Garrett vô tội, Rhyme. Em biết cậu ta vô tội. Em không thể để cậu ta bị đưa tới
trung tâm tạm giam được. Ở đó bọn họ sẽ giết chết cậu ta.”

“Thế thì
chúng ta sẽ thu xếp giam giữ hắn tại một chỗ khác. Và chúng ta sẽ xem xét lại
các chứng cứ. Chúng ta sẽ tìm kiếm thêm các chứng cứ. Chúng ta
sẽ cùng làm. Em và anh. Chúng ta đã nói như vậy, phải không, Sachs? Em và anh…
Bao giờ cũng là em và anh. Không có gì mà chúng ta lại không
tìm ra được.”

Một chút
im lặng. “Không có ai đứng về phía Garrett. Cậu ta hoàn toàn đơn độc, Rhyme.”

“Chúng ta
có thể bảo vệ hắn.”

“Anh không
thể bảo vệ một người trước cả một thị trấn, Lincoln.”

“Đừng dùng
tên riêng,” Rhyme nói. “Điều đó sẽ đem đến xui xẻo, nhớ không?”

“Toàn bộ
chuyện này đã là xui xẻo rồi.”

“Làm ơn
đi, Sachs…”

Cô nói:
“Đôi khi, người ta chỉ cần dựa vào niềm tin.”

“Bây giờ
thì ai đang phân phát các câu châm ngôn đấy?” Rhyme bắt buộc mình cất tiếng
cười - một phần để trấn an Sachs. Một phần để trấn an chính mình.

Tiếng rọt
rẹt mơ hồ.

Hãy trở về
nhà đi, Sachs, Rhyme tự nhủ thầm. Làm ơn đi! Chúng ta vẫn còn cứu vãn được gì
đó. Tính mạng em cũng đang mong manh y như cái sợi thần kinh ở cổ anh - cái sợi
bé tí duy nhất vẫn còn hoạt động.

Và cũng
quý giá y như vậy đối với anh.

Sachs nói:
“Garrett bảo em là bọn em có thể tới chỗ Mary Beth trong đêm nay hoặc sáng mai.
Em sẽ gọi cho anh khi nào bọn em gặp được cô gái.”

“Sachs,
đừng cúp máy vội. Còn điều này. Để anh nói điều này.”

“Gì vậy?”

“Dù em
nghĩ về Garrett như thế nào, cũng đừng tin tưởng hắn. Em nghĩ hắn vô tội. Nhưng
cũng hãy chấp nhận là hắn có thể có tội. Em biết chúng ta vốn vẫn tiếp cận các
hiện trường vụ án như thế nào, Sachs.”

“Với một
tư duy mở.” Cô đọc thuộc lòng quy tắc. “Không định kiến. Tin tưởng rằng mọi cái
đều có thể.”

“Đúng. Hãy
hứa với anh là em sẽ nhớ như thế.”

“Cậu ta bị
còng mà, Rhyme.”

“Cứ còng
hắn nhé. Và đừng để hắn đến gần vũ khí của em.”

“Vâng. Em
sẽ gọi cho anh khi nào bọn em gặp được Mary Beth.”

“Sachs…”

Đường dây
im bặt.

“Mẹ kiếp,”
nhà hình sự học lầm bẩm. Anh nhắm mắt, trong cơn giận dữ cố gắng giải thoát
mình khỏi bộ tai nghe. Thom vươn người về phía trước, nhấc nó ra khỏi đầu
Rhyme. Anh chàng chải lại mái tóc thẫm màu cho nhà hình sự học.

Từ căn
phòng bên cạnh, Lucy gác điện thoại và bước sang. Qua vẻ mặt cô, Rhyme có thể
nói là việc truy tìm vị trí không đạt được kết quả.

“Pete bảo
bọn họ ở trong vòng bán kính ba dặm tính từ trung tâm Tanner’s Corner.”

Mason lẩm
bẩm: “Họ không xác định được cụ thể hơn à?”

Lucy nói:
“Nếu cô ta giữ máy thêm mấy phút nữa, họ sẽ có thể xác định vị trí của cô ta
chỉ sai số mười lăm feet.”

Bell đang
xem xét tấm bản đồ. “Được rồi, cách trung tâm thị trấn ba dặm.”

“Liệu hắn
có quay lại Bến tàu kênh Nước đen không?” Rhyme hỏi.

“Không,” Bell nói. “Chúng ta
biết rằng bọn họ đi ra khu Bờ Ngoài và Bến tàu kênh Nước đen thì ở hướng ngược
lại.”

“Đường ngắn nhất để đi ra khu
Bờ Ngoài là đường nào?” nhà hình sự học hỏi.

“Bọn họ không thể đi bộ,” Bell
vừa nói vừa bước tới trước tấm bản đồ. “Bọn họ sẽ phải đi ô tô hoặc vừa ô tô
vừa thuyền. Có hai đường để ra đó. Bọn họ có thể theo đường 112 về phía nam đến
đường 17. Theo tuyến ấy bọn họ đến Elizabeth City và có thể dùng thuyền, hoặc
tiếp tục đi hết đường 17 đến đường 158 rồi lái xe ra bãi biển. Hoặc bọn họ có
thể lựa chọn đường Harper… Mason, anh lấy Frank Sturgis và Trey, đến đường 112.
Dựng rào chắn tại Belmont.”

Rhyme nhận ra đây là ô M-10
trên tấm bản đồ.

Viên cảnh sát trưởng tiếp tục:
“Lucy, cô và Jesse lấy thêm Harper xuống đường Millerton. Dựng rào chắn tại đấy.”
Đây là ô H-14.

Bell gọi cậu em rể vào. “Steve,
cậu điều phối thông tin liên lạc và trang bị bộ đàm cho tất cả mọi người nếu ai
chưa có.”

“Rõ rồi, Jim.”

Bell bảo Lucy và Mason: “Thông
báo với tất cả mọi người là Garrett đang mặc bộ đồ nỉ của phòng tạm giam. Màu
xanh lơ. Bạn gái anh đang mặc gì? Tôi không nhớ.”

“Cô ấy không phải bạn gái tôi,”
Rhyme trả lời.

“Xin lỗi.”

Rhyme nói: “Quần bò, áo phông
đen.”

“Cô ta có
đội mũ không?”

“Không.”

Lucy và
Mason đi ra cửa.

Một lát
sau, căn phòng chỉ còn Bell, Rhyme và Thom.

Viên cảnh
sát trưởng gọi cho cảnh sát bang, đề nghị viên thám tử vừa giúp đỡ họ định vị
số máy di động cử người theo dõi tần số đó, vì đối tượng mất tích có thể sẽ
liên lạc lại.

Rhyme để ý
thấy Bell ngừng một chút. Anh ta liếc nhìn Rhyme và nói vào điện thoại: “Cảm ơn
đề nghị của anh, Pete. Nhưng tới lúc này mới là một đối tượng mất tích. Chưa có
gì nghiêm trọng đâu.”

Bell gác
máy, lầm bầm: “Chưa có gì nghiêm trọng. Lạy Chúa, lạy Chúa tôi.”

Mười lăm
phút sau, Ben Kerr bước vào văn phòng. Anh ta thực tế có vẻ mừng rỡ được quay
lại, tuy rõ ràng là bối rối trước cái tin tức đòi hỏi sự quay lại của anh ta.

Anh ta cùng
Thom dỡ các thiết bị khám nghiệm mượn của cảnh sát bang đã được gói ghém lại,
trong lúc Rhyme đăm đăm nhìn tấm bản đồ và các bảng chứng cứ trên tường.

TÌM THẤY
TẠI HIỆN TRƯỜNG TRỰC TIẾP - BẾN TÀU KÊNH NƯỚC ĐEN

Khăn giấy
Kleenex thấm máu

Bụi đá vôi

Nitrate

Phốt phát

Ammonia

Chất tẩy

Camphene

TÌM THẤY
TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÁN TIẾP – PHÒNG RIÊNG CỦA GARRETT

Xạ chồn
hôi

Lá thông
bị cắt rời khỏi cành

Các bức vẽ
côn trùng

Ảnh chụp
gia đình

Ảnh chụp
Mary Beth

Các sách
về côn trùng

Dây câu

Tiền

Chìa khóa
chưa xác định

Dầu hỏa

Ammonia

Nitrate

Camphene

TÌM THẤY
TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÁN TIẾP - MỎ ĐÁ

Túi vải
bao bì cũ - Không đọc được tên in bên trên

Ngô - Thức
ăn chăn nuôi?

Muội than trên túi

Nước đóng chai nhãn hiệu Deer
Park

Bích quy phó mát nhãn hiệu
Planters

TÌM THẤY TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÁN
TIẾP - CỐI XAY

Bản đồ khu vực Bờ Ngoài

Cát bãi biển

Lá thích/sồi đã rữa

Rhyme đăm đăm nhìn bảng chứng
cứ cuối cùng, nhận ra rằng chứng cứ Sachs tìm thấy tại cối xay mới ít ỏi làm
sao. Đây luôn luôn là vấn đề khi người ta đã đặt các manh mối hiển nhiên tìm
thấy tại hiện trường vụ án vào một địa điểm cụ thể - ví dụ như chỗ cát và tấm
bản đồ. Xét theo khía cạnh tâm lý, người ta bớt tập trung chú ý và rà soát ít
cẩn thận hơn. Anh ước gì họ có thêm chứng cứ từ hiện trường này.

Rồi Rhyme nhớ lại một việc.
Lydia nói rằng Garrett thay quần áo khi đội tìm kiếm đang đến gần. Tại sao? Lý
do duy nhất là hắn biết những quần áo hắn giấu ở đó có thể tiết lộ nơi hắn giấu
Mary Beth. Anh liếc nhìn Bell. “Anh bảo Garrett đang mặc bộ đồ nỉ của tù nhân
à?”

“Phải.”

“Anh có quần áo hắn mặc lúc bị
bắt chứ?”

“Ở đằng phòng tạm giam.”

“Anh cử người đem đến đây được
không?”

“Chỗ quần
áo ấy à? Có ngay.”

“Hãy yêu
cầu bỏ chúng vào túi giấy.” Rhyme đưa ra mệnh lệnh. “Đừng gập lại.”

Viên cảnh
sát trưởng gọi tới phòng tạm giam, yêu cầu một cảnh sát đem chỗ quần áo đến. Từ
những câu trao đổi ở đầu dây đằng này, Rhyme suy luận rằng viên cảnh sát kia
còn hơn cả sung sướng khi được góp phần vào việc tìm thấy cái cô ả đã trói chân
trói tay anh ta lại với nhau và làm anh ta phải mất mặt.

Rhyme đăm
đăm nhìn tấm bản đồ bờ biển miền Đông. Họ có thể thu hẹp phạm vi rà soát, chỉ
tập trung vào các ngôi nhà cổ - vì chúng có những chiếc đèn đốt bằng camphene -
và chỉ tập trung vào các ngôi nhà không nằm sát bãi biển - với dấu vết của lá
thích và sồi. Nhưng việc xác định một khu vực cụ thể thì thật đáng nản. Hàng
trăm dặm.

Điện thoại
của Bell đổ chuông. Anh ta nhận cuộc gọi và trao đổi một phút rồi cúp máy. Anh
ta bước tới trước tấm bản đồ. “Các rào chắn đã được dựng. Garrett và Amelia có
thể sẽ đi vào trong nội địa ở chỗ này để vòng qua - anh ta đập đập vào ô M-10 -
nhưng từ vị trí của Mason và Frank, cánh đồng này nằm trong tầm quan sát tốt và
bọn họ sẽ bị phát hiện.”

Rhyme hỏi:
“Tuyến đường sắt phía nam thị trấn thì sao?”

“Nó không
được sử dụng để chở hành khách. Nó là tuyến vận chuyển hàng hóa và không có
lịch tàu chạy. Nhưng bọn họ có thể đi bộ dọc theo đó. Đó là lý do tại sao tôi
dựng rào chắn tại Belmont. Tôi cuộc rằng bọn họ sẽ đi lối ấy. Tôi cũng đang
nghĩ Garrett có thể lẩn trốn một thời gian trong khu Bảo tồn sinh thái Thác
Manitou - với mối quan tâm của hắn đến côn trùng và thiên nhiên hoặc đại loại
vậy. Hắn có thể vẫn hay ở đó.” Bell đập đập vào ô T-10.

Farr hỏi: “Sân bay thì sao?”

Bell nhìn Rhyme: “Cô ta có thể
lái trộm máy bay đi không?”

“Không, cô ấy không biết lái
máy bay.”

Rhyme để ý thấy một ghi chú
trên tấm bản đồ. Anh hỏi: “Căn cứ quân sự gì kia?”

“Nó từng được sử dụng làm kho
vũ khí trong thập kỷ sáu mươi và bảy mươi. Đã đóng cửa nhiều năm nay rồi. Nhưng
khắp chỗ đó có các đường hãm và boong ke. Chúng ta sẽ cần đến hai chục người
mới lục soát hết chỗ đó và hắn vẫn có thể tìm được một cái xó để ẩn trốn.”

“Chỗ đó có lực lượng tuần tra
không?”

“Trước thì có, bây giờ thì
không.”

“Khu vực hình vuông kia là gì?
Ở ô E-5 và E-6 ấy?”

“Kia á? Có lẽ là cái công viên
giải trí cũ,” Bell nói, nhìn Farr và Ben.

“Đúng,” Ben xác nhận. “Hồi nhỏ
em trai tôi và tôi hay đến đấy. Nó được gọi là, gì nhỉ? Nóc Nhà Anh điêng hoặc
đại loại vậy.”

Bell gật đầu. “Nó từng là khu
vui chơi giải trí của một làng người Anh điêng. Cách đây mấy năm thì ngừng hoạt
động - không có ai đến đấy nữa. Williamsburg và Sáu Lá Cờ được ưa thích
hơn nhiều. Là nơi ẩn trốn tốt, nhưng nằm ở hướng ngược lại hướng ra khu Bờ
Ngoài. Garrett sẽ không đến đấy đâu.”

Bell đặt tay vào ô H-14. “Lucy
đang ở đây. Mà ở những khu vực đó Garrett và Amelia sẽ phải bám theo đường
Harper. Rời xa con đường sẽ là đầm lầy đầy đất sét. Bọn họ phải mất hàng ngày
trời mới đi qua được - nếu bọn họ còn sống sót, mà chưa chắc bọn họ đã sống sót
nổi. Bởi vậy… Tôi nghĩ chúng ta hãy cứ chờ xem sẽ xảy ra chuyện gì.”

Rhyme lơ đãng gật đầu, cặp mắt
anh di chuyển từ mốc địa hình này sang mốc địa hình khác trên tấm bản đồ quận
Paquenoke y như chiến hữu của anh - con nhặng bất kham, lúc bấy giờ đã bay
khỏi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.