Trạm Kế Tiếp Hạnh Phúc - Chương 01 - Phần 1
Trạm Thứ Nhất: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Chợ cá
Sau khi mang một
thùng cá ra sau cửa hàng, Lương Mộ Tranh lập tức vọt tới trước mặt ông chủ.
[Chúc bạn đọc
sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
“Ông chủ, hôm qua
tôi đã dặn trước với ông, ông chưa quên chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
Ông chủ cười nhẹ nhàng. “Cô muốn con cá mú chứ gì? Tôi đã đặc biệt để lại con
tốt nhất cho cô đấy.”
“Ông chủ nói sẽ
tính cho tôi theo giá nhân viên, nên vừa tròn hai ngàn tệ đúng không?” Vừa nói,
Lương Mộ Tranh vừa lấy tiền từ trong người ra đưa cho ông chủ, nhưng ông lại
lắc đầu.
“Cô làm công việc
giết cá ở đây, lại làm rất chăm chỉ, hai ngàn đồng này coi như là tiền thưởng
thêm cho sự chăm chỉ của cô đó.”
“Thật ạ?” Đôi mắt
của Lương Mộ Tranh sáng ngời. “Cảm ơn ông chủ, cảm ơn ông!”
Cô không ngừng nói
lời cảm ơn, rồi thật cẩn thận đem hai ngàn tệ cất vào ví, số tiền này cô sẽ
dùng để đăng ký tham gia dự thi, đỡ đi một khoản lớn thật tốt quá.
Cô vui vẻ nhận lời
ông chủ rồi nhận túi cá sống, vội vàng chạy đi, vì để giữ cho cá còn sống tươi
ngon, trong vòng hai giờ cô phải chạy kịp về nhà ăn của trường.
Khi chạy tới trạm
xe buýt, xe buýt vừa vặn tới bến, cô nhanh chóng lên xe, tìm được chỗ ngồi ở
hàng cuối cùng tránh được cái nắng gắt của mặt trời.
Cô ôm chặt túi cá trong
người, vì cá sống nên không tránh khỏi mùi cá tỏa khắp xe, những hành khách
xung quanh đều nhìn cô với ánh mắt khó chịu, cô dường như đã quen rồi, nên cũng
không thèm để ý, chỉ lấy sách tham khảo tiếng Anh ra, tranh thủ thời gian rảnh
ôn tập một chút.
Trên đường về
trường, một đám trẻ nhỏ trên xe hát vang cả đoạn đường, ngân nga nhiều giai
điệu khác nhau, đột nhiên Lương Mộ Tranh ngẩn người vội ngẩng đầu lên, giai
điệu kia đúng là “Canon In D”, là ca khúc trước đây cô yêu thích nhất cũng là
ca khúc ba cô thích nghe nhất. Cô bất giác sững sờ, chăm chú lắng nghe, ngón
tay đặt trên sách tham khảo cũng gõ nhịp như đang đánh đàn theo phản xạ, như
vẫn tạo ra hàng loạt những âm thanh thần kì trên phím đàn đen trắng ngày đó...
Còn đánh đàn gì
nữa? Ba mày đã làm hư mày rồi! Tuổi còn nhỏ cái gì cũng không thiếu, ông ta đã
chết, đã chết rồi! Chỉ để lại khoản nợ lớn cho tao, mày về sau cũng hai bàn tay
trắng như tao, cái gì cũng không có! Đã nghe rõ chưa? Có hiểu chưa? Không có
đàn dương cầm, không có party sinh nhật, cái gì cũng không có nữa!
Ngày đó ba vừa mất,
dì đã quá khích mà tức giận mắng cô như thế. Bỗng nhiên trong đầu cô vang lên
tiếng vọng, cô dừng lại động tác, kinh ngạc nhìn hai tay của mình, tuy ngón tay
thon dài hơn hồi bé, nhưng không còn mềm mại như trước nữa, mà đã có nhiều vết
thương do giá lạnh.
Đây là đôi tay
không xứng với đàn dương cầm, từ rất lâu trước kia, cô đã nhận thức được việc
từ bỏ ước mơ đánh đàn, thật sự từ rất lâu trước kia rồi...
Lương Mộ Tranh cắn
chặt môi, bắt mình hoàn hồn ôn tập tiếp, giấc mơ cái gì chứ, bây giờ nhớ lại
chỉ thấy tốn thời gian, hiện tại đối với cô mà nói, thi đậu kì thi Đại học mới
là việc quan trọng nhất.
Kítttttttttttttttttt
– Xe buýt đột nhiên lắc lư một trận, tài xế đột nhiên phanh xe, tất cả các hành
khách trong xe ngã trái ngã phải, Lương Mộ Tranh cũng không khỏi sẩy tay, trơ
mắt nhìn túi cá trượt ra ngoài – “Xuống xe cho tôi!”
Một chiếc xe thể
thao nhẵn bóng sáng chói đỗ ở giữa đường gây cản trở xe buýt đằng sau, ở trên
xe có một đôi trai đẹp gái xinh, mặc kệ hành động của mình gây khó chịu với
người khác, mặc kệ người xung quanh mà vẫn cãi nhau.
“Sao lại muốn em
xuống xe?” Người đẹp nũng nịu kháng nghị. “Anh ghen à? Được, vì anh, em có thể
vứt hết những chiến lợi phẩm trước kia!” Vừa nói, cô vừa gỡ hoa tai hàng hiệu
và đồng hồ kim cương xuống, ngay cả giày cao gót trên chân cũng cởi ra. “Như
vậy đã được chưa? Những chàng trai khác đưa gì, em đều không cần, anh đừng ghen
nữa nhé?”
“Ai nói tôi ghen?”
Anh chàng đẹp trai cười lạnh, ánh mắt liếc người đối diện rất tà ác. “Tôi đang
cho cô cơ hội rời khỏi thằng con trai thối nát nhất thế giới là tôi, Nhậm Quang
Hy! Mau xuống xe đi!”
Người đẹp ngạc
nhiên, thấy anh giận thật, lập tức thay đổi vẻ mặt, ủy khuất làm nũng. “Quang
Hy, đừng đối xử với em như vậy mà, em thật sự rất thích anh đó.”
“Được, tôi cho cô
mười giây, cho tôi xem những giọt nước mắt đau thương của cô đi, chứng minh xem
cô thích tôi cỡ nào.” Anh chàng đẹp trai giễu cợt đưa ra lời đề nghị.
Người đẹp liều mình
trong nháy mắt, cứ cố gắng nhưng khóe mắt vẫn rất khô, làm thế nào cũng không
thể chảy ra những giọt nước mắt thương tâm được, rồi cô đột nhiên nổi giận.
“Nhậm Quang Hy, anh đang chơi em à? Em nói cho anh biết, dù anh có nói gì, thì
em cũng tuyệt đối không đồng ý chia tay đâu!”
Không thể nào? Cô
ta có cần thiết phải đeo bám anh chặt vậy không?
Nhậm Quang Hy vừa
tức vừa buồn cười, rõ ràng anh chính là loại người thối nát nhất trần đời, sao
đứa con gái này lại cứ muốn bám chặt anh không buông chứ? Anh nhếch môi giễu
cợt, đang muốn lên tiếng, thì có mùi buồn nôn bỗng ập tới mũi anh, anh nhíu mày
khó chịu, ánh mắt di chuyển. Không biết từ khi nào, đã có một cô gái trẻ tuổi
đứng trước xe thể thao, dáng vẻ có vài phần nết na thùy mị, thanh tú đáng yêu,
đáng tiếc trang phục lại quá quê mùa giản dị, còn đang ôm chặt túi đựng cá
trong lòng.
Cô ấy đúng là Lương
Mộ Tranh. “Anh à, tôi không muốn cản trở cuộc nói chuyện của hai người, nhưng
hai người có thể đem xe qua bên đường, để xe buýt có thể đi tiếp được không?”
Vẻ mặt của cô nghiêm túc kiên cường yêu cầu anh.
Nhậm Quang Hy hừ
lạnh. “Xin lỗi, là cô ta muốn nói, còn tôi thì không.” Nói xong, anh thoải mái
nhảy qua cửa xe, tùy tay đem chìa khóa quăng tới Trương Ngải đang ngồi bên
cạnh. “Xe này tôi không cần nữa, coi như phí chia tay đi.”
Anh đang muốn chạy
đi, nhưng Mộ Tranh lại quyết không nhượng bộ.
“Anh không thể đi
được, anh đi như vậy cũng không giải quyết được vấn đề, không phải ai cũng
giống hai người, có thời gian rảnh để nói lời yêu đương rồi giận dỗi, gây trở
ngại cho người khác, làm ơn mau chạy xe đi, những xe đến sau đều bị tắc rồi!”
Sứ giả chính nghĩa
hả trời?
Nhậm Quang Hy nhíu
mày, nhìn vẻ mặt thực sự nghiêm túc của Mộ Tranh, ý xấu chợt nổi lên, anh nhịn
không được liền trêu chọc cô. “Này cô, cô có biết không? Thích lo chuyện của
người khác thì hay gặp chuyện lắm đấy, ví dụ như, sẽ khiến một người đàn ông có
hứng thú với cô.”
Nói xong, anh từ từ
tiến tới gần Mộ Tranh.
Trực giác của Mộ
Tranh mách bảo cô nên lùi về sau.
Trương Ngải thấy
bạn trai mình đang tán tỉnh cô gái khác thì càng tức giận hơn, cũng vội xuống
xe, rồi hung hăng mắng Mộ Tranh, “Làm ơn đi! Người ta đang tâm sự, cô rảnh rỗi
xen vào làm gì? Cút ngay!”
“Người cút đi không
phải cô à?”
Mấy bà cô nhiều
chuyện trên xe buýt đang đứng nhìn Nhậm Quang Hy và Trương Ngải bá đạo vô lý,
nhịn không được mà lên tiếng phản đối.
“Hai người trẻ tuổi
này, thật không ngoan hiền mà! Cô này, cô đừng nói nhiều với bọn họ nữa, cái
thằng ranh này, cô cứ cho nó một bạt tai là được rồi!” Đám người xung quanh hô
hào reo hò muốn Mộ Tranh xuất ra hành động quyết đoán chính nghĩa hơn.
Nhưng Mộ Tranh sao
có thể vô cớ đánh người chứ? Cô đang do dự thì Nhậm Quang Hy lại cười nhẹ nói
nhỏ bên tai cô, “Cô à, cô can đảm lắm, tôi thấy mến cô rồi, nhưng như vậy làm
tôi hơi mất mặt rồi đó, thế này đi, cô hãy giúp tôi để cả hai cùng hài lòng, cô
thấy sao?”
“Giúp cái gì?” Mộ
Tranh nghi ngờ hỏi.
Nhậm Quang Hy cười
nhẹ, đưa tay đẩy cô ngồi lên xe thể thao, sau đó lấy lại chìa khóa xe từ trong
tay Trương Ngải ra, rồi giúp cô cắm vào ổ khóa.
“Thế nào, cô muốn
chiếc xe này rời đi, vậy tự lái đi.”
“Nhưng tôi không
biết lái xe.”
“Rất đơn giản, tôi
sẽ chỉ cho cô.” Giọng nói của anh dịu dàng. “Đầu tiên chân trái đạp thắng, chân
phải đạp ga, sau đó khởi động máy... Đúng, là vậy đó.”
Mộ Tranh làm theo
hướng dẫn của anh từng động tác một, đợi cô phát hiện có chuyện bất thường thì
xe thể thao đã nhanh chóng lùi về phía sau, đụng vào xe buýt.
Tên này thật quá
đáng mà! Anh ta dám lừa cô đụng xe buýt.
Ở Sở cảnh sát, Mộ
Tranh bắt đầu thấy hối hận, mắt thấy con cá trong túi đang thoi thóp yếu ớt, cô
càng giận bản thân đã quá ngu ngốc mới có thể bị tên con trai đáng giận kia
lừa.
Anh ta làm vậy thì
có ích gì? Mọi người cùng nhau làm loạn ở Sở cảnh sát không lẽ rất vui à?
Vấn đề là, anh ta
dường như thật sự cảm thấy chơi rất vui, hai chân vắt lên đung đưa, đối mặt với
câu hỏi chất vất của cảnh sát thì lộ ra vẻ mặt không quan tâm.
“Tôi đã nói hết rồi
ngài cảnh sát à, sao anh lại hỏi tôi nhiều thế, người lái xe là cô gái kia, cô
ta làm hỏng xe của tôi, tôi hẳn là có quyền bắt cô ta bồi thường chứ?”
Cái gì? Còn muốn cô
bồi thường tiền nữa?
Mộ Tranh quả thực
trợn mắt há hốc mồm, “Rõ ràng chính anh yêu cầu tôi lái xe…”
“Tôi yêu cầu cô à…”
Quang Hy không để ý tới cô. “Một cần bảo hiểm, lớp sơn ngoài, trang trí nội
thất bên trong… ít nhất cũng phải mấy chục ngàn.”
“Này anh, anh đừng
có nói lung tung.” Mộ Tranh vừa tức vừa vội, không muốn tốn thời gian cãi nhau
với người bệnh thần kinh vì sẽ làm sự tình càng khó thu xếp, cô đành phải nhẹ
nhàng nói chuyện. “Anh làm ơn nói thật cho cảnh sát biết đi, là anh hướng dẫn
tôi lái như vậy mà.”
“Tôi đâu có ngốc,
nếu nói như vậy thì công ty bảo hiểm sẽ không đền cho tôi đâu.”
“Cầu xin anh đừng
đùa nữa, tôi chỉ còn mười lăm phút để đem con cá về nhà thôi.”
Cô nóng vội nhìn
con cá mú trên bàn, không ngờ Quang Hy lại chú ý tới tầm mắt của cô, anh nhanh
chóng cầm lấy túi cá, ném vào thùng rác tạo thành một đường cong hoàn hảo.
Mộ Tranh khiếp sợ,
rốt cuộc không thể nhịn được nữa.
“Anh là một người
ích kỉ, không coi ai ra gì hết, đúng là bệnh tâm thần! Cuộc sống của anh nhất
định không quan tâm tới suy nghĩ của ai nên mới có thể thản nhiên tổn thương
đến người khác!
Tôi nói cho anh
biết, người bị tổn thương thực chất chính là anh, là chính bản thân anh đã tự
coi mình là đống rác, anh mới là người xứng đáng bị ném vào thùng rác!”
Một bài thao thao
bất tuyệt rất tốt, mắng rất hăng say, rất giỏi!
Quang Hy cố ý bỏ
qua cảm giác không thở được, kiêu ngạo vỗ tay.
“Chính xác! Tôi
chính là một đống rác, từ sau khi mất ba năm tám tuổi thì bị PISD[1], vết
thương thời niên thiếu dẫn tới trở ngại tâm lý, cô hiểu chưa? Tôi luôn không
thể kiểm soát được cảm xúc của mình, thích gây chuyện, coi bản thân mình như
đống rác, cô hài lòng chưa?”
[1] PISD: là một chứng bệnh tâm lý thường có ở trẻ
em khi gặp phải đả kích lớn về tinh thần.
Mộ Tranh ngạc
nhiên, anh mất ba từ nhỏ? Điều đó không phải cũng giống cô sao?
Cô hơi hoảng loạn,
không biết nên nói gì, thì đột nhiên có một người đàn ông trung niên mặc tây
trang thản nhiên đi vào Sở cảnh sát.
“Lại muốn cho tôi
một thử thách mới à, Quang Hy.” Ông ta cười nhẹ. “Gây nguy hiểm cho công cộng?
Đụng vào xe buýt, chuyện thế này tôi chưa giải quyết bao giờ.”
Thấy ông ta, mặt
Quang Hy liền biến sắc, nhưng chỉ chốc lát lại khôi phục vẻ mặt đáng đánh đòn.
“Kì thật đại luật
sư Lâm, ông không cần phải xuất hiện, tôi cũng có thể tự giải quyết được, mấy
trò mà ông bịa ra cho tôi như tổn thương tâm lý từ nhỏ gì đó, tôi học thuộc hết
rồi, không tin ông hỏi cô gái này xem, vừa nãy có phải bị tôi hù dọa hay
không.”
Anh ta đang dọa cô
sao? Mộ Tranh nhíu lông mày.
“Không thừa nhận
mình có bệnh, cũng là một trong những triệu chứng của bệnh nặng, đây chính là
đơn xác nhận của bác sĩ về bệnh tình của Nhậm Quang Hy.” Luật sư Lâm làm như
đây là câu nói quen miệng của ông, vẻ mặt điềm tĩnh, đưa cho cảnh sát một phần
văn bản. “Xin lỗi, đương sự của tôi có vấn đề về tâm lý, trước mắt còn đang
trị liệu nên tôi có quyền thay mặt cậu ấy xử lý mọi phương diện thủ tục về pháp
luật.”
Cảnh sát nhận lấy
đơn chẩn đoán của bác sĩ, không vui liếc mắt một cái.
“Luật sư Lâm, mặc
kệ như thế nào, vẫn mong ông khuyên nhủ cậu Nhậm đây, không cần năm ngày ba
lượt đến náo loạn phòng cảnh sát, nói thật chúng tôi cũng rất đau đầu, nếu
không phải xem cậu ta là con của Chủ tịch Đại Học Thánh Đức...”
“Tôi hiểu, các vị
đã vất vả rồi.” Luật sư Lâm gọn gàng cắt đứt lời than oán giận của cảnh sát.
Thì ra anh ta chính
là đứa con trai vô pháp vô thiên của Chủ tịch Đại Học Thánh Đức.
Sau khi biết được
thân phận của Nhậm Quang Hy, Mộ Tranh quay đầu nhìn anh, trong mắt chứa vài
phần khinh thường.
Quang Hy nhất thời ảo não, “Nhìn gì vậy?”
“Không có gì.” Ánh mắt cô lãnh đạm tỏ vẻ không
muốn nói chuyện, dù sao từ nay về sau hai người cũng không liên hệ gì, cô
cũng không cần cãi nhau với anh nữa.
…
“Mộ Tranh, hôm nay em bị tai nạn có sao không?”
Vào thời gian nghỉ buổi chiều tại nhà ăn đại học Thánh
Đức, một chàng trai trẻ tuổi xông vào gọi lớn.
Mộ Tranh đang rửa chén giúp dì trong nhà
bếp, nghe thấy giọng nói quen thuộc này làm cô ngẩn người, rồi mau chóng rửa sạch
hai tay, lau khô trên tạp dề, vội đi ra.
Người vừa tới là bạn tốt Hoa Thác Dã của Mộ
Tranh, hiện đang học nghề làm vườn tại đại học Thánh Đức, cả đời anh luyến tiếc
nhất là hoa Sen, cũng coi việc bảo vệ Mộ Tranh là nhiệm vụ của mình.
“Thác Dã, sao anh lại tới đây?” Cô kinh ngạc hỏi, hai
người không phải mới nói chuyện qua điện thoại à.
“Anh đến thăm em!”
Hoa Thác Dã đặt bồn hoa trong ngực xuống, kích động nắm
lấy cánh tay Mộ Tranh, xem kĩ toàn thân cô từ trên xuống dưới.
“Em không sao chứ, có bị thương không?”
“Em không sao.” Mộ Tranh mỉm cười, trấn an đẩy anh ngồi
xuống. “Em không bị thương, anh đừng lo.”
“Vậy là tốt rồi.” Hoa Thác Dã thở phào nhẹ nhõm. “Em có
biết, anh vừa nghe em nói trong điện thoại là bị đụng xe, làm anh rất sợ hãi.”
Anh lo lắng nhìn cô. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao em
có thể lái xe để đụng xe buýt chứ.”
“Không phải gặp được một tên thần kinh rồi bị anh ta đùa
giỡn đấy thôi.”
Nhắc tới tai họa bất ngờ bay đến sáng nay, làm tính tình
Mộ Tranh luôn ôn hòa cũng phải tức giận, cái tên công tử nhà giàu kia chẳng
những lừa cô làm đụng xe buýt, còn hại cô vô duyên vô cớ tổn thất con cá mú,
bất đắc dĩ phải mua lại con khác, cô còn phải giải thích cho dì với chú Tài
nữa.
“Tên thần kinh? Rốt cuộc là ai? Để anh tìm hắn tính sổ!”
Hoa Thác Dã tức giận và phẫn nộ nắm chặt tay lại, ai dám làm phiền Mộ Tranh
chính là gây sự với hắn.
“Quên đi, dù sao cũng qua rồi.” Mộ Tranh lắc đầu, không
muốn bạn tốt chạm mặt tên công tử có quyền có thế kia. “Dù sao về sau cũng
không có khả năng gặp lại hắn nữa, lần này coi như em xui xẻo thôi.”
“Haiz, Mộ Tranh, em hiền lành quá.” Thác Dã thở dài, nhìn
Mộ Tranh, mắt không giấu được vẻ yêu thương.
Không phải cô hiền lành, chỉ là không muốn tìm thêm phiền
toái. Mộ Tranh cười khổ.
“Đáng tiếc buổi sáng cãi nhau với anh ta, nên cuốn sách
‘Ngữ Pháp tiếng Anh thường dùng’ anh mượn cho em từ thư viện cũng bị mất
rồi, xin lỗi anh.”
“Không có gì, cùng lắm anh sẽ mua lại quyển khác đền cho
trường là được, không sao đâu.”
“Nhưng…”
“Mộ Tranh! Con bé này muốn lười biếng tới khi nào. Còn
không mau lại đây giúp dì?” Tiếng thét chói tai của dì từ nhà bếp truyền đến.
Mộ Tranh giật mình, “Thật xin lỗi, Thác Dã, không thể nói
chuyện với anh thêm nữa, cảm ơn anh đã tới thăm em nhé.”
“Chờ một chút!” Thác Dã thấy cô xoay người đi, vội vàng
gọi cô lại, nhanh chóng cầm lấy bồn hoa rực rỡ trên bàn đưa cho cô. “Hoa này
tặng em.”
“Đẹp quá!” Mộ Tranh đón nhận. “Đây là hoa Cát cánh[2] à?
Ý nghĩa của hoa là gì?”
[2] Hoa Cát cánh: tên khác là Hoa Kết Cánh - có ý
nghĩa cho tình yêu thầm lặng, một sự thủy chung, sự khiêm tốn, lòng kiên định,
trung thành và không bao giờ thay đổi. Loài hoa dại này luôn phủ tấm thảm xanh
biếc lấm tấm những bông hoa tim tím lên những cánh rừng vào mỗi độ tháng Năm.
“Ừ, nó mang ý nghĩa vĩnh viễn không thay lòng đổi dạ, vì
em anh nguyện chờ đợi.” Thác Dã lắp bắp trả lời, trong lời nói có chút tình ý.
Đáng tiếc Mộ Tranh nghe không hiểu, cô vui sướng nói lời
cảm ơn rồi vẫy tay chào anh, miệng nở nụ cười thản nhiên.
Thác Dã đưa tay che ngực, chỉ cảm thấy nụ cười ngọt ngào
kia như mũi tên đâm vào chính giữa trái tim của anh.
Một mũi tên cô bắn ra đã trúng vào chính giữa hồng tâm
trái tim anh.
Một chiếc phi tiêu bay trong khoảng không, đích ngắm
trúng ngay chính giữa hồng tâm bia bắn.
Vài sinh viên đang vây xem vỗ tay ồn ào.
“Thật không hổ là thái tử của đại học Thánh Đức chúng ta,
thật lợi hại, quá lợi hại!” Một đám người nịnh nọt Quang Hy.

