Xứ phật huyền bí - Chương 07 - Phần 1

Chương 7

Một Cung Điện Trên Dãy Tuyết Sơn

Gặp gỡ
giữa Lahiri Mahasaya và Babaji là một truyện thần tiên, một huyền thoại phàm
thật xứng đáng với tác phong của vị tôn sư bất tử.

Chính
bởi những lời này mà tu sĩ Kebala bắt đầu câu chuyện tường thuật của ông. Lần
đầu tiên tôi nghe câu chuyện này, tôi đã thật sự giật mình vì kinh ngạc. Sau
đó, tôi đã nhiều lần yêu cầu tu sĩ, thầy dạy Phạn Ngữ của tôi, hãy lập lại cho
tôi nghe câu chuyện ấy, mà về sau Sri Yukteswar đã kể lại cho tôi nghe cũng đại
khái giống y như thế. Hai vị đều là đệ tử của đức Lahiri Mahasaya, và đều đã
được nghe tôn sư trực tiếp kể lại câu chuyện ấy. Đức Lahiri Mahasaya thuật
chuyện như sau:

- Cuộc
gặp gỡ lần đầu tiên của tôi với đức Babaji xảy ra hồi năm tôi 33 tuổi.

Mùa thu
năm 1861, tôi đang làm kế toán viên của sở Hành Chính quân đội Anh ở
Danapur.

Một
buổi sáng, ông trưởng phòng cho mời tôi đến và nói:

-
Lahiri, chúng tôi vừa nhận được một bức điện tín của văn phòng Trung Ương. Anh
sẽ được thuyên chuyển đi Ranikhet, tại đây tiền đồn quân sự vừa mới được thiết
lập.

Tôi bèn
cùng với một người gia nô bắt đầu một chuyến viễn du dài năm trăm dặm đường.
Khi thì đi ngựa, khi đi xe, sau một tháng trường chúng tôi đã đến Ranikhet,
dưới chân dãy núi Tuyết Sơn. Công việc của tôi tại đây cũng nhàn, nên tôi có
nhiều thời giờ rảnh để đi chơi trên núi. Người ta đồn rằng vùng này được thánh
hóa bởi sự hiện diện của nhiều bậc hiền giả, chân tu đã đắc Đạo. Tôi cảm thấy
một sự mong ước mãnh liệt là được gặp các ngài. Một buổi chiều, trong một
chuyến đi ngao du trên núi, tôi ngạc nhiên mà nghe thấy có một giọng nói từ
đàng xa gọi tên tôi. Tôi đang cố gắng leo lên sườn núi cheo leo như vách của
ngọn núi Drongiri, và hơi e ngại rằng có thể tôi không kịp về nhà trước khi
trời tối. Sau cùng, tôi đến một khoảng trống và hẹp giữa hai bên vách núi có
những hang động thâm u, ở trước một hang động này tôi thấy một dị nhân gương
mặt trẻ như một thanh niên, vừa mỉm cười vừa đưa một tay vẫy tôi như một cử chỉ
đón tiếp. Tôi lấy làm ngạc nhiên mà thấy người ấy giống tôi như đúc, chỉ trừ ra
mái tóc của người như màu đồng đó.

-
Lahiri, con đây rồi!

Dị nhân
nói với tôi một cách trìu mến bằng tiếng thổ ngữ Bắc Ấn.

- Con
hãy nghỉ ngơi trong động này. Chính ta đã gọi con đến đây.

Tôi
bước vào động và nhìn thấy có những nệm, chăn bông và vài cái bình bát khất
thực.

-
Lahiri, con có nhớ chỗ ngồi này không? Dị nhân vừa nói vừa chỉ một tấm nệm
vuông ở một góc.

- Bạch
ngài, tôi không nhớ.

Hơi
ngạc nhiên vì cuộc gặp gỡ lạ lùng này, tôi nói thêm:

- Bây
giờ, tôi phải trở về trước khi trời tối. Sáng mai, tôi còn phải có mặt tại sở
làm!

Dị nhân
nói một câu bằng tiếng Anh rất trôi chảy:

- Sở
làm được tạo ra cho con, chứ không phải con được tạo ra cho sở làm!

Tôi lấy
làm kinh ngạc mà thấy dị nhân không những nói được tiếng Anh, mà còn chú thích
cả lời nói của đấng Christ: “Ngày lễ Chúa Nhật được đặt ra cho con người, chứ
không phải con người được sinh ra cho cuộc lễ ngày Chúa Nhật.” (marc,
II:27).

- Ta
thấy rằng bức điện tín của ta đã có hiệu quả.

Câu nói
đó đối với tôi là một điều bí hiểm. Tôi xin dị nhân giải thích rõ. Người
đáp:

- Ta
nói về bức điện tín nó đã kêu gọi con đến nơi thị trấn hẻo lánh này. Chính ta
đã dùng thần giao cách cảm để gợi ý cho thượng cấp của con thuyên chuyển con
đến Ranikhet. Đối với người nào đã đạt tới sự hợp nhất tâm linh với toàn thể
nhân loại, thì tất cả những linh hồn đều là những trạm thu thanh vô tuyến sẵn
sàng tiếp nhận mệnh lệnh của y.

Dị nhân
nói thêm với tấm lòng ưu ái:

-
Lahiri, chắc hẳn con đã từng quen thuộc với chốn hang động này?

Tôi còn
đang hoang mang trong sự thầm lặng, dị nhân bèn bước đến gần và vỗ nhẹ một cái
trên trán tôi.

Ngay
khi đó, một luồng từ điện chạy xuyên qua óc tôi, làm cho tôi nhớ lại những kỉ
niệm đã bị che lấp về tiền kiếp của tôi.

- À,
con nhớ ra rồi!

Giọng
nói tôi đứt quảng vì xúc động, xen lẫn với những giọt lệ sung sướng:

-Ngài
tức là Babaji, sư phụ con! Cũng như tự thuở nào!

Những
hình ảnh của quá khứ diễn ra rõ ràng trong trí tôi! Chính tại đây, trong động
núi thâm u này, tôi đã từng sống trong nhiều năm trải qua nhiều tiền kiếp!
Những kỉ niệm đó mỗi lúc càng hiển hiện ra trong kí ức tôi, tôi bèn cúi xuống
hôn hai bàn chân của sư phụ thiêng liêng...

- Ta đã
đợi con ở đây từ trên ba mươi năm nay, ta hi vọng con sẽ trở lại!

Một
tình thương bao la biểu lộ trong giọng nói của Babaji:

- Con
đã từ biệt ta, và biến mất dạng giữa những cảnh giới bên kia cửa Tử. Sự hành
động của nghiệp quả màu nhiệm như chiếc đũa thần, đã khiến cho con từ giã cõi
trần, và con đã biến mất. Tầm nhãn quang của con không còn nhìn thấy ta nữa,
nhưng còn ta, thì trái lại, không khi nào! Ta đã theo dõi con trên những làn
sóng hào quang dập dồn của biển trung giới, là nơi mà các vị thiên thần bay
lượng thung dung. Xuyên qua bóng tối dày đặc, xuyên qua bão bùng, mưa gió, ánh
sáng, ta đã theo dõi con như một người mẹ tìm con. Khi con đầu thai vào lòng mẹ
trong kiếp này, ta đã chú ý đến con. Khi còn nhỏ, con tập ngồi thiền trong tư
thế liên hoa, ta đã có mặt một bên, tuy rằng vô hình vô ảnh. Trải qua bao nhiêu
năm tháng dập dồn, ta luôn luôn để ý theo dõi con, và trông đợi đến ngày tốt
lành mà con sẽ trở lại sống gần bên ta. Đây là cái động đá thân yêu của con khi
xưa. Ta vẫn giữ nó được sạch sẽ, sẵn sàng tiếp đón ngày con trở về. Đây là tấm
nệm con vẫn ngồi thiền định. Kìa, con hãy nhìn xem, đây là cái bình bát khất
thực, trong đó con đã bao lần uống cạn nước cam lộ mà ta rót cho con. Con có
nhận thấy chăng nó vẫn trơn tru, bóng láng, sáng chói, chờ đợi đến ngày nó sẽ
phục vụ con như thuở nào. Con hỡi, bây giờ con đã hiểu chưa?

- Bạch sư
phụ, con còn biết nói gì hơn? Tôi nói thì thầm, giọng nói đứt đoạn vì xúc động.
Chưa bao giờ con được nghe nói đến một thứ tình thương sâu rộng bao la như thế,
tình ấy còn mạnh hơn cả bất cứ một mãnh lực nào trên thế gian này!

Tôi rơi
vào một trạng thái say sưa ngây ngất trong một lúc rất lâu, và chiêm ngưỡng đức
sư phụ mến yêu của tôi, thầy của tôi trong cõi sống và cả trong cõi chết.

-
Lahiri, con phải tinh luyện xác thân con. Con hãy uống chất dầu đựng trong cái chén
này, rồi đi ra tắm rửa dưới dòng sông ở trước mặt.

Tôi
thầm nghĩ:

- Sự
minh triết của Babaji cũng vẫn như độ nào!

Tôi bèn
tuân theo các chỉ thị đó.

Tuy
rằng đêm lạnh như băng của vùng Tuyết Sơn đã đến, một nhiệt độ tốt lành, dễ
chịu, phát sinh từ những rung động thầm kín bên trong nội tâm, đã thấm nhuần
khắp cả những tế bào trong thân thể tôi. Hay là chất dầu mà tôi vừa uống đã đem
lại sự công hiệu nhiệm màu?

Một
ngọn gió lạnh như cắt thổi rít lên chung quanh tôi, và tung hoành như vũ bão
trong đêm tối. Những ngọn sóng nhấp nhô của con sông Gogash lạnh như băng đập
vàp mình tôi, trong khi tôi bám chặt lấy những tảng đá lớn. Những tiếng gầm
thét của chúa sơn lâm vang dội gần bên, nhưng lòng tôi không cảm thấy sợ sệt,
một nguồn thần lực vô hình xâm chiếm lấy tôi và đem cho tôi một sự dũng cảm phi
thường không thể lay chuyển. Thời gian trôi qua rất mau. Những kỉ niệm xa vời
của một tiền kiếp trở lại dồn dập trong trí tôi, xen lẫn với niềm hạnh phúc vừa
được gặp lại vị sư phụ thiêng liêng của tôi.

Thình
lình, giữa cơn vắng lặng của núi rừng tôi nghe có tiếng chân người bước đến
gần. Trong bóng tối, một bàn tay ưu ái đỡ tôi đứng dậy và cầm đưa cho tôi một
bộ áo quần khô ráo.

- Sư
huynh hãy trở về động. Sư phụ đang chờ đấy!

Người
ấy đưa đường cho tôi xuyên qua rừng. Từ đàng xa, một ánh sáng rực rỡ chọc thủng
màn đêm u tối một cách đột ngột. Ngạc nhiên, tôi hỏi:

- Trời
đã sáng rồi chăng? Sao mà mau lắm vậy, vì tôi tưởng là đêm hãy còn lâu mới
hết!

- Mới
vừa nửa đêm thôi, sư huynh ạ.

Người
hướng dẫn tôi mỉm cười:

- Ánh
sáng đó toát ra từ một tòa cung điện bằng vàng khối mà đức Sư Phụ toàn năng vừa
tạo ra. Trong một tiền kiếp, sư huynh đã bày tỏ lòng mong ước có một tòa lâu
đài bằng vàng. Sư Phụ đã làm thỏa mãn điều ước vọng đó để cho sư huynh giải tỏa
khỏi sợi dây trói buộc của nghiệp quả.

(Luật nhân quả định rằng mọi điều ước vọng của con
người rốt cuộc sẽ được thực hiện. Bởi đó, mọi điều ham muốn, dục vọng là sợi
dây trói buộc con người vào vòng luân hồi sinh tử)

Người
lại nói thêm:

- Tòa
cung điện này sẽ là nơi sư huynh làm lễ nhập môn theo đạo pháp Kriya Yoga. Tất
cả các huynh đệ đều vui mừng chào đón sư huynh sau một thời gian vắng mặt lâu
dài. Kìa, sư huynh hãy nhìn xem!

Một tòa
cung điện nguy nga đồ sộ bằng vàng chói sáng rực rỡ hiện ra trước mắt tôi. Lâu
đài có cẩn muôn nghìn viên ngọc quý đủ màu, và dựng lên giữa một khung cảnh
vườn tược rộng rãi, cây cối sầm uất, thật là một cảnh tượng có một không hai
trên thế gian này. Những vị tu sĩ thánh đức, gương mặt hiền hòa, đứng túc trực
nơi các cửa vàng có chạm những viên ngọc lưu li màu đỏ thắm chói lòa. Các cổng
ngoài, cửa trong, và khung cửa lớn, cửa nhỏ, thảy đều cẩn ngọc trai, trân châu,
kim cương, ngọc bích, ngọc thạch... huy hoàng, lộng lẫy, sang trọng vô cùng.

Tôi đi
theo người hướng dẫn viên vào tòa sảnh đường. Một mùi hương trầm và mùi thơm
của hoa hường đượm trong không khí, hàng nghìn ngọn hoa đăng muôn màu nghìn sắc
chiếu một ánh sáng nhạt mờ huyền ảo. Từng nhóm tu sĩ hoặc môn đồ da trắng hoặc
nâu sậm, ngồi rải rác đó đây, hoặc hát thánh ca, hoặc ngồi thiền theo tư thế
liên hoa, đắm chìm trong cơn yên tĩnh của nội tâm. Một niềm vui tươi phảng phất
trong không khí. Ngươi hướng dẫn viên mỉm cười một cách thân tình với tôi,
trong khi tôi thốt ra những tiếng kêu ngạc nhiên và thán phục. Y nói:

- Sư
huynh hãy chiêm ngưỡng cho thỏa lòng sự huy hoàng lộng lẫy của tòa lâu đài này,
vì nó được tạo lập nên để chào mừng sư huynh đấy!

Tôi
đáp:

- Sư
huynh hỡi, những công trình kiến trúc nguy nga tráng lệ này thật là vượt khỏi
sự tưởng tượng của con người. Xin sư huynh hãy vui lòng tiết lộ cho biết sự bí
mật về nguồn gốc của nó.

- Tôi
xin sẵn lòng!

Một tia
minh triết chiếu sáng trong cặp mắt người bạn đồng môn của tôi, người bắt đầu
nói:

- Trong
cõi thiên nhiên, không có gì là khó giải thích. Toàn thể vũ trụ chỉ là sự kết
tinh tư tưởng của đấng Tạo Hóa. Chính quả địa cầu này cũng là sự thể hiện cái
giấc mơ của đấng Hóa Công. Ngài sáng tạo mọi vật từ trong ý thức hệ của ngài,
cũng y như con người lập lại trong giấc ngủ những gì y đã thấy thật sự trong khi
thức tỉnh.

Lúc
khởi thủy, Thượng đế sáng tạo nên trời đất bằng cách phác họa hình ảnh vũ trụ
trong trí của ngài, kế đó ngài mới kết tinh lại thành hình: những nguyên tử
tinh lực mới phát sinh và kết cấu lại thành những quả tinh cầm đông đặc. Tất cả
những phân tử hóa chất đều kết hợp lại do bởi Ý Chí Thiêng Liêng. Khi thượng đế
rút lại cái Ý Chí đó, quả địa cầu lại tan rã thành tin lực vô hình vô ảnh, và
thậm chí đến tinh lực này cũng tan biến để hoàn nguyên trở lại thành ý thức của
Thượng đế. Chừng đó, quả địa cầu dưới hình thức một ý nghĩ cũa Thượng Đế, đã
mất hẳn sự tồn tại của nó trong không gian.

Báo cáo nội dung xấu