Hướng dẫn xử lý “rác thải” (Tập 1) - Vụ thứ sáu - Chương 03

Chương 3: Nổi loạn

Trích
lời Gia Mộc: Nhà tù là trường học tốt nhất.

Công việc
giúp người khác ly hôn này thực sự cũng có khách hàng quen sao? Uông Tư Điềm rót
trà nóng cho khách hàng, sau đó ngồi luôn tại chỗ xem trò vui.

“Con bé
Giai Giai này bướng bỉnh quá, bố nó vừa nói chuyện với nó xong nó liền chạy ra ngoài,
đến giờ đã được một ngày một đêm mà vẫn không thấy bóng nó đâu”. Phương Trân xoa
xoa tay, tỏ ra vừa căng thẳng vừa xấu hổ: “Đều là lỗi của tôi, tôi nên nói rõ ràng
với nó”.

Phương
Trân là một phụ nữ rất đẹp, mặc dù đã có tuổi nhưng ăn mặc rất thời thượng, tóc
uốn sóng xinh xắn buông thoải mái, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thoạt nhìn trẻ
hơn tuổi thực ít nhất mười tuổi. Chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay phát sáng
xanh dịu, dù không phải hàng thượng hạng nhưng cũng rất đáng giá. Ngược lại, Lâm
Như ngồi bên cạnh bà ta vẫn ăn mặc giản dị như ba năm trước, trên mặt không hề son
phấn, có vẻ rất dịu dàng, rất nữ tính. Vu Trường Thanh là một người đàn ông trung
niên hơi béo, dung mạo bình thường. Nói thật, ông ta chẳng xứng với bất kỳ ai trong
số hai người phụ nữ này.

“Anh chị
đã thỏa thuận ly hôn rồi?”.

“Đúng.
Chúng tôi định đợi Giai Giai vào đại học mới công bố”. Phương Trân thở dài: “Tôi
mệt rồi, thật sự không muốn dây dưa nữa. Mệt chết mệt sống, đắc tội bao nhiêu người,
cuối cùng chồng mình lại ngoại tình, yêu người ta chết đi sống lại. Tôi còn gì
phải tranh giành? Cả con người và trái tim ông ấy đều không còn ở nhà nữa…”.

Nghe bà
nói những lời này, hai người có lỗi là Lâm Như và Vu Trường Thanh đều cúi đầu không
nói gì.

“Bà không
phải làm trò nữa, bà đã có thằng khác ở bên ngoài từ lâu rồi”. Đột nhiên Vu Trường
Thanh tức giận quát lên: “Chẳng qua tôi giữ thể diện cho bà trước mặt con gái thôi”.

“Đúng
vậy, tôi có người khác ở bên ngoài, còn không chỉ một người, có giỏi ông tìm được
người nào trong số đó đi! Tìm được tôi chia một nửa tài sản cho ông!”, Phương Trân
bật cười nói. Người đàn ông này… Khi đó tại sao bà lại thích ông ta? Lại còn vất
vả nhiều năm vì ông ta? Bà đã buông tay, nhưng người đàn ông này lại làm như không
bỏ xuống được, nhất định đòi tìm ra gian phu để biện minh cho sự phản bội của mình.

Vu Trường
Thanh mấp máy môi rồi lại ngậm miệng. Đúng vậy, ông ta không tìm được, cho nên mới
chỉ có thể tay trắng ra đi.

“Được
rồi, mấy người đừng ầm ĩ nữa. Bây giờ việc quan trọng nhất là tìm được Vu Giai”,
Lâm Gia Mộc vuốt trán. Tính ra thì một nam hai nữ này cũng không lớn hơn cô bao
nhiêu, con cái cũng không còn bé, tại sao lại biến cuộc hôn nhân của mình thành
ra như vậy? Cô không ngại những người như thế này, không có những người như họ thì
cô kiếm tiền kiểu gì? Cô chỉ ngại vì những người này tụ tập trong phòng khách của
cô cãi lộn ầm ĩ, nói tới nói lui, cuối cùng thì được gì? “Tư Điềm, em lên mạng
hỏi bạn học của nó xem bọn nó có biết nó ở đâu không?”.

“Vâng”.
Thì ra vẫn còn việc cho mình làm? Uông Tư Điềm cầm chiếc laptop bị Phương Trân đẩy
sang một góc sofa lên. Lúc chạm vào tay Phương Trân, Uông Tư Điềm đột nhiên nghĩ,
nếu mẹ mình cũng kiên cường như vậy thì có phải tất cả đã khác rồi không? Trong
xã hội hiện đại, nếu một người thật sự không muốn bị bất kỳ ai tìm được thì chuyện
đầu tiên chính là ném điện thoại di động đi. Chuyện thứ hai là rút hết tiền trong
tất cả các thẻ ngân hàng. Chuyện thứ ba là tuyệt đối không được dùng các tài khoản
mạng xã hội thường dùng để liên lạc với ai. Nếu không làm cả ba chuyện này thì
chắc chắn sẽ bị tìm thấy trong vòng hai mươi tư tiếng.

Sơ bộ
xem ra Vu Giai làm những chuyện này rất tốt. Uông Tư Điềm gần như đã hỏi hết tất
cả bạn học và bạn bè của cô ta mà không ai biết cô ta đi đâu.

Trịnh
Đạc bảo bố mẹ Vu Giai mang CPU máy tính của cô bé đến văn phòng tư vấn. Sau khi
phá mật khẩu đăng nhập máy tính, anh ta tra ra tất cả mọi tài khoản QQ và tài khoản
ngân hàng trực tuyến của Vu Giai. Tài khoản chính của Vu Giai luôn để chế độ ẩn
nhưng lần đăng nhập gần nhất lại diễn ra cách đó không lâu, xem ra cô gái nhỏ này
vẫn không nhịn được dùng điện thoại di động lên mạng. Vu Giai cũng xem như một
người có tiền trong các thiếu nữ vị thành niên, trong tài khoản ngân hàng có khoảng
mười sáu, mười bảy ngàn tệ, nghe nói mười lăm ngàn tệ trong đó là bà nội cô bé để
lại cho cô bé trước khi chết để dùng cho việc học hành, mẹ Vu Giai chuyển thẳng
vào tài khoản của con gái luôn. Số tiền còn lại là các loại tiền dành dụm như tiền
mừng tuổi, trong ví điện tử có hai, ba trăm tệ.

Qua các
số liệu trên ngân hàng trực tuyến thì cô bé đã rút ba ngàn tệ khi bỏ nhà ra đi,
ngoài ra không còn giao dịch nào khác. Trịnh Đạc mở lịch sử tin nhắn, quả nhiên
cô bé không có nhiều bạn cùng tuổi, nội dung trao đổi với các bạn học phần lớn
cũng là các vấn đề học tập. Sau khi các bạn học của cô bé biết tin cô bé bỏ nhà
ra đi, nhóm của lớp cô bé đã bàn tán sôi nổi một hồi, rất nhiều người nói đã nhìn
thấy cô bé ở chỗ nọ chỗ kia, trong đó có một người nói anh họ của mình là nhân
viên quản lý một quán net, có một cô bé đã ở lỳ trong quán net hai ngày một đêm
rất giống Vu Giai.

Trịnh
Đạc dùng máy tính của mình gửi mấy tin nhắn trojan cho Vu Giai. Năm phút sau cô
bé sờ đến điện thoại, mở tin nhắn ra. Trịnh Đạc xâm nhập điện thoại, cưỡng chế
khởi động GPS, nhanh chóng xác định được vị trí hiện nay của cô bé, cách quán net
mà bạn học của cô bé nói rất gần.

Uông Tư
Điềm lấy cớ đến đưa nước, lại dứt khoát cầm khăn lau đứng lau bàn bên cạnh, đứng
xem hết toàn bộ quá trình: “Oái… Điện thoại thông minh đúng là không an toàn, thế
mà đã bị khống chế rồi?”.

“Cho nên…”.
Trịnh Đạc mở ngăn kéo, lấy điện thoại dự phòng của mình ra: “Trong những thời khắc
mấu chốt thì cục gạch vẫn đáng tin nhất”.

Uông Tư
Điềm cười hê hê: “Anh Trịnh, anh sẽ nói với bố mẹ Vu Giai chỗ nó đang ở hiện nay
chứ?”.

“Nói đúng
ra thì quan hệ ủy thác của Vu Giai với chúng ta chưa hề chính thức kết thúc”.

“Cái gì?”.

“Con bé
ngốc này, em quên bảo nó ký thanh lý hợp đồng rồi”. Lâm Gia Mộc gõ trán Uông Tư
Điềm.

“Cho nên?”.

“Cho nên
chúng ta phải coi trọng ý kiến của thân chủ. Nhóc con, nhiệm vụ này giao cho em
đấy”.

“Em?”.
Uông Tư Điềm chỉ mũi mình: “Vì sao?”.

“Bởi
vì anh chị còn phải đi bắt gian, có người đang vội ly hôn”.

“Chính
là phú bà nghi ngờ chồng mình nuôi bồ nhí đó à?”.

“Em à,
những vụ kiểu đó mới kiếm được nhiều tiền”. Lâm Gia Mộc vỗ đầu cô. Vụ án Lâm Gia
Mộc và Trịnh Đạc đang làm không lớn, cũng không có gì phức tạp. Một phú bà cưới
một người trung niên đẹp trai, chưa được hai năm lại nghi ngờ chồng ngoại tình,
dùng nhiều tiền ủy thác họ tra rõ. Số tiền kiếm được từ vụ này cộng với vụ của
Vương An Ni đã gần bằng toàn bộ thu nhập nửa năm trước rồi.

“Chẳng
qua là bà ta muốn đá người đàn ông đó mà lại không muốn mất tiền thôi”. Uông Tư
Điềm cắn môi: “Em cho rằng công việc của anh chị là giúp đỡ người khác”.

“Cho nên
anh chị mới phái em đi”, Lâm Gia Mộc vuốt tóc cô. Trịnh Đạc đã thay quần áo xong,
cầm thiết bị đi ra cửa, thấy hai người còn đang nói chuyện, anh ta huýt một tiếng
sáo, Lâm Gia Mộc vội vã đi theo.

Không
khí trong quán net chưa bao giờ dễ chịu, đặc biệt là buổi chiều, ánh nắng bị rèm
cửa sổ dày cản lại nhưng nhiệt độ vẫn cứ tăng lên. Gió thổi ra từ chiếc điều hòa
cũ không thể nào át được nhiệt độ từ mấy chục chiếc máy tính tản ra, càng không
cần phải nói đến mùi thuốc lá ngột ngạt suốt ngày. Gần như vừa mới bước vào quán
net, Uông Tư Điềm đã hắt hơi. Quản lý thấy cô liền đi ra chào hỏi: “Chào bạn, mời
bạn lấy chứng minh thư đăng ký”.

Uông Tư
Điềm lấy chứng minh thư ra. Quản lý nhìn cô một cái rồi lại thoáng nhìn chứng minh
thư, không hỏi gì mà ghi lại số chứng minh thư luôn: “Máy số 10 đang rảnh”.

“Mở cho
tôi máy bên cạnh cô ấy đi”. Uông Tư Điềm chỉ chiếc máy tính bên trái cô gái ngồi
trong góc.

“Máy đó
bị hỏng webcam rồi”.

“Không
sao, tôi không cần webcam”.

“Được”.
Quản lý bật máy tính cho cô, Uông Tư Điềm cầm thẻ đi tới ngồi vào máy lên mạng.

Vu Giai
đang chơi game Kiếm Tiên. Trước cô chỉ nghe người khác nói trò chơi này rất hay,
nhưng cả ngày bận rộn học hành, đâu có thời gian chơi game online. Bây giờ nghĩ
lại, trước đây mình cố gắng gò bó bản thân như thế cũng có ích lợi gì? Người ta
chỉ muốn cô lên đại học rồi cả hai đều được tự do, còn cô là gì, chỉ là một gánh
nặng của họ. Hai ngày một đêm ở lỳ trong quán net, cô đã đăng ký tài khoản tất
cả các game nổi tiếng, lần lượt chơi từng trò một. Trong lúc hoa mắt chóng mặt,
cô cũng quên những chuyện thối nát của nhà mình.

Mãi cho
đến khi Uông Tư Điềm ngồi xuống bên cạnh cô, cô hỏi: “Cô tới làm gì?”.

“Chơi
game”. Uông Tư Điềm đăng nhập QQ của mình: “Ba năm không lên QQ, không còn ai chơi
trò nông trại nữa”.

Vu Giai
lườm cô: “Bố mẹ tôi biết tôi ở đây không?”.

“Không
biết”.

Câu trả
lời này khiến Vu Giai sửng sốt: “Vậy vì sao cô lại đến?”.

“Ông chủ
của tôi nói cô vẫn là thân chủ của chúng tôi, tôi quên không bảo cô ký thanh lý
hợp đồng”.

“Vậy thì
sao?”.

“Ông chủ
tôi nói khách hàng là số một. Chỉ cần cô vẫn là khách hàng của chúng tôi thì chúng
tôi vẫn phục vụ cô”.

Vu Giai
thoát khỏi game: “Ý cô là gì?”.

“Cô muốn
bỏ nhà đi bụi hay là muốn cắt đứt quan hệ với bố mẹ? Muốn tiếp tục đi học hay bỏ
học?”.

“Không
phải cô đến để khuyên tôi về nhà à?”.

“Tôi?”.
Uông Tư Điềm chỉ chỉ chính mình: “Ngay cả nhà của chính tôi cũng không có, vì sao
tôi phải khuyên cô về nhà?”.

“Cô… không
còn nhà nữa à?”.

“Lần đầu
tiên cô gặp tôi, tôi mới từ trại quản giáo ra”.

“Trại
quản giáo?”.

“Bố tôi
ngoại tình, bị mẹ tôi bắt quả tang. Bố tôi đánh mẹ tôi, mẹ tôi giận dữ nhảy lầu.
Bố tôi lấy tình nhân, ở căn hộ mẹ tôi để lại cho tôi, tôi như là khách trong nhà
mình. Bố tôi còn tốt với con gái người ta hơn với tôi, tôi giận quá, chờ đến lúc
mụ kia có thai sáu tháng, tìm người đến đánh mụ ta một trận, đá mạnh vào bụng mụ
ta khiến mụ ta sảy thai, xuất huyết, vỡ tử cung. Sau đó tôi vào tù”.

“Chị là…
Uông Tư Điềm đó?”.

Uông Tư
Điềm lớn hơn Vu Giai một tuổi, dù không phải cùng trường nhưng cũng chỉ học trên
một khóa. Chuyện năm đó rất ồn ào, Vu Giai từng nghe các anh chị khóa trên bàn tán
chuyện này, chỉ có điều từ đầu đến giờ cô chưa hề hỏi Uông Tư Điềm tên là gì… “Chính
tôi đây…”.

“Chị…
nếu em là chị thì em cũng sẽ làm như chị”.

“Tuyêt
đối đừng học tôi. Khi đó tôi ngốc quá”.

Vì một
con mụ đê tiện mà chính mình phải ăn cơm tù ba năm. Ngày thứ hai trong tù, Uông
Tư Điềm đã bắt đầu cảm thấy không đáng. Khi đó nên làm kín đáo hơn một chút, sau
khi xảy ra chuyện phải khóc nức nở trước mặt cảnh sát và quan toà để tuyên án ít
hơn một, hai năm. Quả thật nhà tù chính là trường học tốt nhất, mới ngồi có một
ngày mà đã khôn ra không ít.

“Có dám
cùng tôi làm một việc tàn nhẫn hơn không?”.

“Sao?”.

“Cô không
thay quần áo, cũng không tắm à? Hôi chết đi được. Đi với tôi, tôi tìm một chỗ cho
cô tắm rửa thay đồ”.

“Chị không
mang em về nhà chứ?”.

“Tôi nói
rồi, không phải tôi tới khuyên cô về nhà”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.