Hướng dẫn xử lý “rác thải” (Tập 1) - Vụ thứ nhất - Chương 12 - Phần 2

Trịnh
Đạc nhìn tất cả tập ảnh rồi xòe ra làm quạt: “Số ảnh này chụp rất khá, ít nhất trong
ảnh tôi cũng rất đẹp trai. Nhưng… ngoài mười tấm này, tất cả những tấm còn lại đều
là photoshop, trình độ photoshop cũng rất tầm thường. Chẳng hạn như… người đàn ông
trong ảnh này không cao bằng tôi, để làm anh ta cao hơn, người chỉnh sửa ảnh đã
phải kéo dài chân anh ta khiến đường chỉ gạch dưới nền cũng cong theo. Điền tiểu
thư, hy vọng cô không phải bỏ tiền ra mua những bức ảnh này, nếu bỏ tiền mua thì
thật sự là quá hớ rồi”.

Nghe đến
đó, Trương Gia Kiệt tỉnh táo hơn một chút: “Kiều Kiều…”.

Điền Kiều
Kiều không ngờ bằng chứng mình mang ra chẳng những vô dụng mà còn bị Trịnh Đạc chế
nhạo: “Anh còn muốn chối cãi?”.

“Được
rồi, nếu cô đã nhất quyết cho rằng đây là bằng chứng Tần Du ngoại tình thì chúng
ta gặp lại ở trước tòa. Có điều, luật sư Triệu, anh nên nói rõ với họ về trình
tự xác định bằng chứng của tòa án đi”.

Luật sư
Triệu cầm tập ảnh lên, quả nhiên ngoài mười tấm là nguyên bản, mấy chục tấm còn
lại đều có dấu vết photoshop hoặc nhiều hoặc ít. Ngay cả một thường dân như ông
ta mà còn phát hiện ra, những bức ảnh này đương nhiên không thể vượt qua thủ tục
xác nhận bằng chứng của tòa án: “Tất cả bằng chứng là ảnh chụp và video đều phải
nguyên bản, có nhân viên kỹ thuật kiểm tra. Chẳng hạn như hình ảnh bên anh đưa
ra lúc nãy là hình ảnh đã được biên tập lại?”.

“Đúng
thế. Hình ảnh nguyên bản có dung lượng rất lớn, dữ liệu bốn camera truyền về tổng
cộng lên tới 120 Gb. Chúng tôi sẽ cung cấp bản gốc cho tòa án kiểm tra, bên anh
cũng có thể yêu cầu bên thứ ba kiểm tra”.

Điền Kiều
Kiều không ngờ cung cấp bằng chứng cho tòa án cũng phức tạp như vậy nên nhất thời
nghẹn lời: “Ý cô là sẽ có rất nhiều người nhìn thấy đoạn video đó?”.

“Rất nhiều
người, hơn nữa tôi không thể đảm bảo trong nhiều người như vậy có ai có sở thích
tung clip lên mạng hay không, cô biết đấy, xã hội mà…”. Lâm Gia Mộc cười nói.

“Tôi…”.

Mặc dù
không xem hết video, cũng không nhìn thấy ảnh chụp, nhưng nhìn biểu hiện của Điền
Kiều Kiều, bố mẹ Trương Gia Kiệt cũng biết ảnh Điền Kiều Kiều cung cấp là giả, còn
trong chiếc USB Trương Gia Kiệt đã rút ra thì có lẽ là đoạn ghi hình con trai mình
và Điền Kiều Kiều hẹn hò thật.

“Các người
sẽ bị kiện ra tòa”. Mẹ Trương Gia Kiệt nói nhỏ.

“Chúng
tôi cung cấp bằng chứng cho tòa án, vì sao lại bị kiện ra tòa? Đúng rồi, tôi còn
biết mấy người bạn bên truyền thông, nếu bà không tin chúng tôi thì cũng có thể
kể khổ với họ”.

Bố Trương
Gia Kiệt đứng lên. Con trai ông dù sao cũng là đàn ông, không thể trở thành trò
cười trong mắt người khác được, càng không cần phải nói đến chuyện đoạn ghi hình
đó sẽ bị lan truyền ra ngoài như lời Lâm Gia Mộc nói, như vậy thì vợ chồng ông còn
mặt mũi nào nữa? Ông vỗ đùi đứng dậy: “Chúng tôi không cần nhà, chúng tôi cũng
không cần tiền gửi nữa. Trương Gia Kiệt, nếu mày còn là thằng đàn ông thì cứ trắng
tay mà đi”.

Trương
Gia Kiệt cắn răng. Bây giờ bằng chứng đều nằm trong tay người ta, nếu như đoạn video
bị đưa ra tòa án, cho dù sau đó không bị lan truyền ra ngoài thì mình cũng không
còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa: “Tôi đồng ý”.

“Vậy anh
ký tên vào thỏa thuận đi”. Lâm Gia Mộc mang thỏa thuận ly hôn trước đó Tần Du đã
chuẩn bị ra: “Tám giờ sáng thứ hai đến Phòng dân chính làm thủ tục được không?”,
Trương Gia Kiệt cầm tờ thỏa thuận chỉ có một trang rưỡi lên, lật xem một hồi. Tất
cả mọi tài sản đều được liệt kê cụ thể. Hắn mất nhà, mất xe, mất tiền, mất hết…
Hơn nữa trong thỏa thuận còn nói rõ nguyên nhân ly hôn là người chồng ngoại tình.
Hắn cắn răng, ký tên vào thỏa thuận.

Mười giờ
sáng thứ hai. Quán trà Phượng Hoàng.

Tần Du
lấy năm mươi ngàn trong túi xách ra giao cho Lâm Gia Mộc: “Cảm ơn!”.

Lâm Gia
Mộc cầm lấy hai mươi ngàn: “Thừa rồi”.

“Ba mươi
ngàn còn lại là tôi cảm ơn, cảm ơn chị!” “Vậy thì tôi xin nhận”. Lâm Gia Mộc thích
tiền, đây là chuyện mọi người đều biết. Cô cầm lấy ba mươi ngàn còn lại: “Nếu có
bạn bè hay họ hàng, hoặc chính cô lại cần giúp đỡ thì nhớ call cho tôi!” “Vậy tiền
hoa hồng môi giới thế nào?”.

“10%”.

“Chị họ
tôi cũng nhận được 10% à?”.

“Cô ấy?
Ha ha, ha ha ha ha…”. Lâm Gia Mộc cười khan mấy tiếng, không thừa nhận, cũng không
phủ nhận.

“Điền
Kiều Kiều không rời khỏi thành phố này, thật là đáng tiếc”.

“Ai bảo
thế? Cô ta đi rồi”. Lâm Gia Mộc xem giờ: “Khoảng nửa tiếng trước, đi tàu hỏa. Cô
ta quen một người giàu có, đẹp trai trên mạng. Người đó mời cô ta đến Hải Nam gặp
mặt, cô ta đi luôn không chút do dự”.

“Giàu
có, đẹp trai?”.

“Đúng
vậy”. Lâm Gia Mộc chớp chớp mắt. Trên mạng luôn có một số người giàu có, đẹp trai,
chỉ có điều không biết giàu thật hay giàu giả thôi. Nếu là giả, có mất cả người
lẫn của cũng là chuyện bình thường. Trong tay Lâm Gia Mộc lúc nào cũng có mấy tài
khoản QQ và weibo của những tên giàu có, đẹp trai giả hiệu, vì vậy mối lái một chút
là chuyện quá dễ dàng. Còn có bị lừa hay không và bị lừa tới mức độ nào thì phải
xem bản lĩnh của Điền Kiều Kiều.

Hạ Trung
An đưa tay bắt tay Tần Du: “Cô Tần, mong lần sau chúng ta lại hợp tác vui vẻ”.

“Tổng
giám đốc Hạ, ngài là bạn thân của sếp tôi, chúng tôi có mối làm ăn nào cũng phải
nhớ đến ngài mà”.

“Không
biết nếu tôi dụ nhân viên của ông ấy bỏ việc thì ông ấy có còn coi tôi là bạn nữa
không?”. Hạ Trung An nói nhỏ.

“Ha ha”.
Tần Du trả lời bằng một nụ cười xã giao. Cô đã từng được mời làm việc như thế này
quá nhiều lần rồi.

“Làm ở
đó lâu rồi, những người không bằng cô cũng đã thăng chức, chẳng lẽ cô không có suy
nghĩ gì à?”.

“Bây giờ
tôi vừa mới ly hôn…”. Hình như ông chủ cho rằng sau khi ly hôn cô sẽ không còn phải
lo nghĩ cho gia đình, sẽ tập trung vào công việc, vì vậy việc thăng chức cũng chỉ
là sớm hay muộn.

“Nhưng
ông ấy cũng chưa chắc sẽ cho cô thăng chức sớm…”. Hạ Trung An đưa một tấm danh thiếp:
“Rảnh rỗi chúng ta liên lạc nhé”.

Tổng giám
đốc Phùng cười ha ha xuất hiện gần chỗ hai người: “Hai người đang nói chuyện gì
mà vui vẻ thế? Tiểu thư Tần của chúng tôi vừa mới được tự do, tổng giám đốc Hạ
có ý định gì không?”.

“Chỉ sợ
cô Tần không chịu nể mặt”.

“Chịu
hay không là do mình chứ không phải người ta”. Tần Du nhận lấy danh thiếp, mặt sau
có một dãy số điện thoại.

Hạ Trung
An cười tít mắt nói “Call me” bằng khẩu hình rồi mới đi.

Hạ Trung
An chắc chắn không phải một người đẹp trai, lúc trẻ ngoại hình cũng không có gì
ấn tượng, chỉ có thể nói là khi đến tuổi trung niên vẫn giữ được dáng người rất
chuẩn, khí chất cũng không tầm thường, vì vậy nên rất dễ nhìn. Có những người đàn
ông đến tuổi bốn mươi mới lộ ra vẻ hấp dẫn.

Nghĩ đến
những thành tích huy hoàng trên phương diện ăn chơi của ông ta, Tần Du lắc đầu,
cô không dám chọc vào loại đàn ông như vậy.

Nhưng
không ngờ khi hết giờ làm việc, Hạ Trung An lại gọi điện thoại cho cô.

“A lô!”.

“Tôi chờ
cô Tần gọi điện mãi mà không thấy”.

“Tổng
giám đốc Hạ, ngài đừng nói đùa”.

“Tôi nói
thật. Một người như cô cũng như một món hàng best seller, một khi xuất hiện trên
thị trường là phải hạ thủ ngay, nếu không sẽ bị người khác tranh mất”.

“Ha ha,
tôi nghe nói tổng giám đốc Hạ không bao giờ đánh bắt ven bờ, không biết ngài muốn
tôi làm việc cho ngài hay là muốn theo đuổi tôi?” “Không đánh bắt gần bờ là vì sợ
khó cắt đứt, nhưng nếu là tìm vợ thì không phải lo việc này. Thế nào, có hứng thú
làm bà chủ không?”.

“Không
có”.

“Đừng
trả lời nhanh như vậy. Đây là lần thứ hai cô làm tôi đau lòng đấy”.

“Lần thứ
hai?”.

“Chuyện
của Trương Gia Kiệt, nếu cô tin tưởng tôi, gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ sa thải
hắn ngay mà không nói một lời. Nhưng cô lại lựa chọn tự mình giải quyết, đúng là
càng nghĩ càng đau lòng. Trong lòng cô, tư cách đạo đức của tôi thấp như vậy cơ
à?”.

“Ngài
nói xem!”.

“Chắc
là thế, nhưng dù sao cũng mong cô cho tôi một cơ hội”.

“Không
phải ngài vừa nói rồi sao? Tôi là hàng đã đưa ra thị trường, đương nhiên là hoan
nghênh người mua, không chỉ là ngài mà còn là tất cả những người độc thân từ hai
mươi đến năm mươi tuổi. Tôi không có điều kiện đặc biệt về tuổi tác”. Tần Du bật
cười.

“Vậy thì…
tiểu thư Tần có bằng lòng qua lại với tôi trên tiền đề tiến tới hôn nhân hay không?”.

“Ha ha
ha ha… Tổng giám đốc Hạ, ngài xem phim Hàn nhiều quá đấy… Đáp án là không…”.

“Còn đáp
án của tôi là tôi sẽ không từ bỏ, nhân tiện, câu đó tôi xem trong phim Nhật”.

Một năm
sau.

Trương
Gia Kiệt không biết đây là lần thứ mấy mình phỏng vấn thất bại. Người nhận hồ sơ
xem những nơi từng làm việc của hắn, chuyện bị đuổi việc cũng không giấu được. Có
một số người đồng ý cho hắn cơ hội phỏng vấn, có một số người thì thậm chí mời
hắn về luôn.

Công ty
hắn đến xin việc quy mô cũng càng ngày càng nhỏ, từ tập đoàn lớn đến những công
ty trước đây hắn nhìn bằng nửa con mắt, từ lương tháng mười ngàn đến sau này sẵn
sàng cạnh tranh những công việc lương tháng ba ngàn với đám sinh viên vừa tốt nghiệp.
Nhưng dù vậy hắn vẫn không thể xin được việc làm.

Hắn ngẩng
đầu nhìn tòa nhà cao tầng trước mắt. Trước đây hắn cũng từng là một thành viên ưu
tú trong số đám nhân viên này, bây giờ xoay sở thế nào hắn cũng không vào được
cửa công ty.

“Jay?”.
Đã lâu rồi không có ai gọi hắn như vậy. Trương Gia Kiệt xoay người, nhìn thấy phó
tổng giám đốc Lê.

“Phó tổng
giám đốc Lê…”.

“Đừng
gọi tôi là phó tổng giám đốc, tôi đã rời khỏi công ty rồi”.

“Sao?”.
Lúc đầu phó tổng giám đốc Lê cố tình hại hắn chính là để giữ ghế cho chắc.

“Vợ cậu…
Không, vợ cũ của cậu đúng là lợi hại, bây giờ đã là phó tổng giám đốc thường trực
của công ty rồi. Tôi không có cơ hội thăng tiến nên đương nhiên phải đi thôi”.

“Anh nói
là Tần Du?”.

“Đương
nhiên. Cô ấy còn là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Hạ, tháng sau sẽ làm đám cưới…
Cô ấy đã có thai hai tháng, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Bây giờ tổng giám
đốc Hạ đang bận một dự án, nghe nói sau khi kết hôn, toàn bộ công ty quảng cáo đều
do cô ấy phụ trách”.

Trương
Gia Kiệt nghe ông ta kể về tổng giám đốc Hạ và Tần Du, chỉ cảm thấy hết thảy giống
như ảo mộng, không biết là thật hay giả. Người phụ nữ hắn vứt bỏ như giày rách lại
bất ngờ trở thành bà xã của tổng giám đốc Hạ… “Jay này, nể tình tôi nợ cậu một
vụ, tôi cho cậu một lời khuyên. Đừng tìm công việc trong lĩnh vực quảng cáo ở thành
phố A nữa, không tìm được đâu. Cho dù bọn họ có cho cậu cơ hội phỏng vấn cũng chỉ
là để muốn nhìn xem mặt mũi cậu thế nào thôi”.

Trương
Gia Kiệt còn đang đắm chìm trong mất mát, thì ra trong mắt người khác, hắn mới là
kẻ bị vứt bỏ, hắn mới là trò cười thật sự.

Lúc hắn
và Tần Du mới lấy nhau, cả hai đều vừa bước chân vào xã hội. Thời nghèo khổ không
có tiền ra ngoài hẹn hò, ngày Valentine hay kỷ niệm ngày cưới chỉ có thể mua đồ
ăn về nhà tự nấu nướng. Hai người đều không giỏi nấu ăn, đồ ăn không cháy thì cũng
nửa chín nửa sống, nhưng họ vẫn hạnh phúc khi ở bên nhau. Vậy mà sau này… khi bọn
họ có tiền, tất cả cũng thay đổi theo.

Một năm
nay, bố mẹ không ít lần nhắc đến Tần Du trước mặt hắn, nếu như hắn không ngoại tình,
vẫn chung thủy với Tần Du thì cả hắn và gia đình đều không đến nỗi như bây giờ.
Sau đó đề tài lại chuyển thành mắng chửi Điền Kiều Kiều là hồ ly tinh. Sau đó nữa,
họ bảo hắn đi tìm Tần Du, hàn gắn quan hệ với Tần Du. Tần Du đã đến tuổi này, cho
dù điều kiện kinh tế rất tốt cũng khó có thể coi như một món hàng hot được. Nhưng
Trương Gia Kiệt không chịu. Tuy thế hắn vẫn ôm một ảo tưởng, đó là có một ngày
hắn “nghĩ thông suốt”, thành tâm thành ý xin lỗi Tần Du, hai người vẫn có thể tái
hợp, tất cả sẽ trở lại nguyên trạng. Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy
lại, hắn vẫn có thể nối lại duyên xưa. Nhưng… thì ra hắn đã không thể chạy lại được
nữa… Trương Kỳ là một cô gái xinh đẹp cao ráo, gương mặt luôn trang điểm đúng kiểu
thịnh hành nhất, dù mặc đồng phục của salon nhưng vẫn phải may bó sát người. Bộ
đồ màu đen bó chặt lấy thân hình làm lộ rõ ba vòng với tỉ lệ vàng. Bàn tay làm móng
kiểu Âu len lỏi giữa mái tóc ngắn màu nâu, chiếc kéo sáng lấp lánh bay múa vẽ ra
những đường cong đẹp mắt.

“Hôm nay
bạn đến thật không khéo, Tần Du vừa rời khỏi đây không đến mười phút, cô ấy cũng
cắt tóc rồi…”.

“A, cắt
rồi à? Sau khi xong vụ của cô ấy một năm trước, tớ vẫn chưa gặp lại cô ấy”.

“Cô ấy
muốn cắt nhưng chồng cô ấy không chịu. Hạ Trung An là người có mắt thẩm mỹ nhất
trong số các khách hàng nam của tớ, mà ông ta cũng rất tinh tế. Cuối cùng con ngựa
hoang Tần Du cũng tìm được người có thể thuần phục cô ấy rồi”.

“Con ngựa
giống Hạ Trung An ấy à? Đã ngoan ngoãn hơn chưa?”.

“Ông ta
cũng hơn bốn mươi tuổi rồi, còn có thể lông bông được bao nhiêu năm? Ông ta theo
đuổi Tần Du chính là vì muốn ổn định. Hôn nhân mà, đôi khi chỉ là vậy thôi”.

“Tần Du
biết chứ?”.

“Ông ta
nói thẳng trước mặt tớ và Tần Du. Một người từng trải như ông ta đã gặp không biết
bao nhiêu cám dỗ, một khi đã muốn ổn định thì sẽ không còn chuyện gì có thể làm
ông ta dao động nữa, chính thế lại hợp với Tần Du. Tần Du cũng không phải một cô
bé một lòng một dạ theo đuổi tình yêu lãng mạn, hai người bọn họ đến với nhau chính
là nồi nào úp vung ấy. Sự đời là như vậy, nếu sớm mười năm, chắc chắn Tần Du không
coi Hạ Trung An ra gì, Hạ Trung An cũng không để ý đến một Tần Du ngây thơ. Bây
giờ hai người gặp nhau xem như gặp đúng người đúng lúc”.

Hai người
đang nói chuyện, chợt ti vi đưa tin về một vụ án, một bóng người quen thuộc thoáng
hiện lên trên màn hình ti vi: “Trương Kỳ, cho to lên một chút”.

Trương
Kỳ cầm điều khiển tắt chế độ tĩnh âm, thấy ti vi đang đưa tin về vụ án một cô gái
bị lừa tiền lừa tình, sau khi phát hiện mình bị lừa chẳng những không báo cảnh sát
mà lại thông đồng với kẻ lừa mình đi lừa những người khác, bây giờ cả hai vừa bị
bắt.

“Cô ta
là…”. Trương Kỳ khẽ cười. “Là Điền Kiều Kiều”.

Điền Kiều
Kiều trên ti vi mặc áo tù màu lam, đang khóc nức nở với phóng viên. Lâm Gia Mộc
thề cô không ngờ sẽ khiến Điền Kiều Kiều rơi vào tình cảnh này, nhưng nhìn thấy
cô ta như vậy, Lâm Gia Mộc vẫn rất vui.

“Gieo
nhân nào thì gặp quả nấy, đáng đời”. Không đợi phóng viên nói gì thêm, Trương Kỳ
đã tắt ti vi: “Buổi tối bạn có việc gì không? Một người bạn mở quán bar cho tớ
mấy vé VIP…”.

“Bạn muốn
mời tớ hay là muốn mời Trịnh Đạc?”.

“Ha ha,
mời cả hai mà”.

“Quán
gay ấy à?”.

“Ha ha,
đâu phải tớ chỉ biết mỗi quán gay?” “Vậy tớ không gọi Trịnh Đạc đâu, hai chúng ta
đi tán trai”.

“Bạn biết
không, trong mắt đám gay, Trịnh Đạc chính là cực phẩm. Cao, to, đẹp trai, đàn ông
xịn. Bốn tiêu chuẩn này đủ làm bất cứ thằng gay nào mê như điếu đổ”.

“Thôi
đi, Trịnh Đạc đã nói rồi, anh ta không để bạn lừa nữa đâu, có chết cũng vẫn phải
là đàn ông”.

“Bạn với
anh ta là…”.

“Bạn”.

“Lãng
phí, lãng phí quá…”.

“Nói chuyện
Tần Du đi. Cô ấy thật sự sẽ cưới Hạ Trung An à?”.

“Đánh
trống lảng vụng quá đấy người đẹp ạ. Nhưng thôi, tha cho bạn đấy. Đương nhiên là
Tần Du sẽ cưới, nếu cô ấy còn không sinh con thì sau này sẽ thành sản phụ lớn tuổi
mất, mà sinh trước khi cưới thì dì Ba dượng Ba sẽ tức chết. Hạ Trung An cũng rất
lợi hại, trước khi cưới đã ký hợp đồng với Tần Du, nếu hai người ly hôn vì ông
ta ngoại tình thì tất cả tài sản đều thuộc về Tần Du”.

“Thật
không?” “Ông ta dám ký chứng tỏ ông ta sẽ không ngoại tình nữa. Mà ông ta cũng
biết bạn, bây giờ dì dượng tớ đang vui như Tết, Tần Du tái hôn mà còn lấy được người
tốt như vậy. Chỉ khổ cho tớ, năm nay có khi phải ra nước ngoài ăn Tết mới có thể
trốn không bị họ hàng hỏi tội mất”. Trương Kỳ vỗ vỗ đầu Lâm Gia Mộc: “Đổi màu tóc
đi, tớ mới nhập thuốc nhuộm mới, loại sản xuất từ thảo dược thiên nhiên, không hại
tóc và da đầu”.

“Được.
Lần này đổi thành tóc đỏ, đỏ rực, đỏ như lửa luôn”.

Lời tác
giả: Khi bạn tuyệt vọng trước hôn nhân, luôn có người nói với bạn rằng phụ nữ ly
hôn sẽ không còn giá trị gì nữa, không có ai cần một người đã ly hôn cả. Nếu bạn
cho rằng giá trị duy nhất của bạn chính là “có người cần” thì bạn cứ níu giữ cuộc
hôn nhân chỉ còn lớp vỏ đó đi. Nhưng nếu bạn cho rằng cuộc đời bạn vẫn còn rất dài,
sẽ còn có rất nhiều thứ đáng giá, bạn tự tin vào bản thân, vậy thì hãy đi ra, đi
ra khỏi chiếc lồng giam đó. Có thể sau đó cũng chưa chắc đã có một người tuyệt vời
đến với bạn, nhưng cuộc sống của bạn nhất định sẽ tốt hơn khi ở trong lồng giam
cả ngàn lần.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.