Biệt thự Hà Lan - Chương 11 (Hết)

XI

KHUNG CỬA SỔ SÁNG

- Đồ
ngu!

Đó là
tiếng đầu tiên của Me-grê khi ông nhặt Ba-renx lên, hoàn toàn có thể dùng từ
ấy, ông phải đỡ cậu ta một lúc nếu không chắc cậu lại ngã xuống. Những cánh cửa
mở ra. Me-grê la lên:

- Mọi
người xuống hết đi!

Ông
cầm khẩu súng lục trong tay. Ông mó máy nó không chút thận trọng, vì chính ông
đã thay đạn không có thuốc vào chỗ những viên đạn chính cống.

Pi-pô-kam
lấy mu bàn tay chải cái áo vét tông đầy bụi. Giăng Đuy-Clô hỏi, chỉ vào
Ba-renx:

-
Chính hắn à?

Cậu
học sinh trường Hàng hải trông thảm hại, không như một kẻ phạm trọng tội mà như
một cậu học trò bị bắt gặp mắc lỗi. Cậu không dám nhìn một ai. Cậu không biết
để tay vào đâu, mắt nhìn đi đâu...

Me-grê
bật đèn phòng khách. A-ni vào sau cùng. Bà Pô-pin-ga không chịu ngồi và người
ta đoán được đầu gối bà run lên trong tấm áo dài.

Lúc
đó, lần đầu tiên người ta thấy viên chỉ huy trưởng lúng túng. Ông nhồi một tẩu
thuốc, châm lửa, để lửa tắt, ngồi xuống một chiếc ghế bành, nhưng lại lập tức
đứng lên.

- Tôi
đi pha mình vào một công chuyện không liên quan gì đến tôi! Ông nói rất nhanh.
Một người Pháp bị tình nghi và người ta cử tôi đến để làm rõ vấn đề...

Ông
châm lại tẩu để có thì giờ suy nghĩ. Ông quay về phía Pi-pê-kam:

- Bét
đang ở ngoài, cũng như bố cô và Ôx-tinh... Phải bảo họ về nhà hoặc đây... Cái
đó còn tùy các vị có muốn người ta biết sự thật không.

Viên
thanh tra tiến về phía cửa. Lúc sau, Bét vào, khiêm nhường và rụt rè rồi
Ôx-tinh, trán bướng bỉnh. Sau hết, cùng lúc với Pi-pê-kam, một ông Li-ê-ven tái
nhợt và hung dữ.

Lúc
đó người ta thấy Me-grê ở cửa phòng.

Người
ta nghe ông lục lọi trong một cái tủ. Khi trở lại, ông cầm trong tay một chai
rượu cô nhắc và một cái ly.

Ổng
uống một mình. Ông cáu kỉnh. Mọi người đã đứng quanh ông và ông như có vẻ bị đe
dọa.

- Ông
muốn biết chứ ông Pi-pê-kam?

Rồi,
một cách cộc cằn:

- Mặc
kệ phải không?... Phải! Mặc kệ, dù cho phương pháp của ông là phương pháp
tốt!... Chúng thuộc về những đất nước khác nhau, những nòi giống khác nhau...
Và khí hậu cũng khác nhau.. Khi ông linh cảm thấy một thảm kịch gia đình, ông
vơ ngay lấy cái bằng chứng đầu tiên cho phép ông xếp bỏ vụ án... Tội ác của một
thủy thủ ngoại quốc!... Có thể như thế là tốt hơn cho vệ sinh công cộng...
Không có tai tiếng..

Không
có gương xấu của trưởng giả nêu cho dân chúng!... Chỉ có điều, tôi, tôi cứ nhìn
thấy lại Pô-pin-ga, ngay ở đây, vặn V.T.Đ. và nhảy dưới con mắt kẻ sát nhân...

Ông
càu nhàu mà chẳng nhìn ai:

-
Khẩu súng lục được tìm thấy trong phòng tắm...

Vậy
là phát súng bắn từ trong nhà. Bởi lẽ thật ngu ngốc mà tin rằng thủ phạm, sau
khi hoàn thành tội ác, lại có đủ sáng suốt nhằm một khung cửa sổ mở để quẳng vũ
khí của hắn vào, và nhất là để đi đặt một chiếc mũ cát két trong một bồn tắm,
mội mẩu xì gà trong phòng ăn!...

Ông
bắt đầu bước đi, hết ngang lại dọc, mà vẫn tránh nhìn những người đối thoại.
Ôx-tinh và Li-ê-ven nghe không hiểu, nhìn ông một cách dữ dội để đoán ý nghĩa
lời ông nói.

-
Chiếc mũ cát két ấy, mẩu xì gà ấy và cuối cùng khẩu súng lấy trong bàn ngủ của
Pô-pin-ga, thật là quá nhiều... Các vị hiểu chứ?... Người ta muốn chứng tỏ quá
mức... Người ta muốn xáo tung cỗ bài quá mức.. Một Ôx-tinh hay bất kì ai từ bên
ngoài vào có lẽ chỉ để lại phân nửa những dấu vết ấy, chứ không thể hơn...

Vậy
là rắp tâm... Vậy là quyết ý thoát khỏi trừng phạt..

Chỉ
còn phải dùng phép loại trừ... Ông Chủ được loại trừ đầu tiên... Có lí do gì mà
vào phòng ăn trước để lại đó một mẩu xì gà, trèo lên buồng tắm tìm một khẩu
súng lục và cuối cùng bỏ chiếc mũ cát két lại trong bồn tắm?

Rồi
đến cô Bét được gạt ra, suốt buổi tối cô không lên lầu, không thể để chiếc mũ
cát két ở đấy và cũng không thể lấy cắp nó trên tàu, vì cô đi kè kè bên
Pô-pin-ga.

Bố cô
có thể giết, sau khi bắt gặp cô đi với người tình. Nhưng lúc ấy đã quá chậm để
có thể trèo lên phòng tắm..

Còn
lại, Ba-renx... cậu ấy không lên lầu...

Cậu
không lấy cắp mũ. Cậu ghen với ông giáo sư nhưng một giờ trước đó thì cậu chưa
có gì chắc chắn.

Me-grê
im tiếng, đổ tàn thuốc bằng cách gõ tẩu vào gót giày, chẳng áy náy gì đến tấm
thảm.

Gần
như tất cả câu chuyện là thế. Chúng ta chỉ còn phải lựa chọn giữa bà Pô-pin-ga,
A-ni và Giăng Đuy-clô. Không một bằng chứng nào buộc cho một trong ba người.
Nhưng cũng lại không có một bất khả năng tính về vật chất nào. Giăng Đuy-clô ra
khỏi phòng tắm với khẩu súng trong tay. Người ta có thể lấy đó làm bảo đảm cho
sự vô tội của ông. Nhưng cái đó cũng có thể là một sự khôn khéo cực độ. Tuy
nhiên vì lúc từ thị trấn trở về, ông đi cùng với bà Pô-pin-ga, ông không thể
lấy cắp chiếc mũ. Và bà Pô-pin-ga, cùng đi với ông, cũng không thể làm việc
đó...

Chiếc
mũ chỉ có thể bị lấy bởi nhóm đi cuối cùng: Ba-renx hay A-ni... Và hồi nãy, sự
việc đã chứng tỏ rằng A-ni đã dừng lại một mình một lúc trước con tàu của
Ôx-tinh...

Tôi
không nói đến mẩu xì gà... Chỉ cần cúi xuống bất kì chỗ nào là lấy được một mẩu
thuốc cũ...

Trong
tất cả những người có ở đây buổi tối xảy ra tội ác, A-ni là người duy nhất ở
trên lầu không có chứng kiến, thêm nữa lại đã vào trong buồng ăn...

Nhưng
còn đối với tội ác thì cô có được sự ngoại trường tối hảo...


Me-grê, ánh mắt luôn luôn bất định, tránh nhìn thẳng vào những người đối thoại,
đặt lên bàn bản sơ đồ các vị trí do Đuy-clô lập nên.

-
A-ni chỉ có thể vào phòng tắm bằng cách đi qua phòng chị cô hay phòng ông người
Pháp. Một khắc trước vụ giết người, cô ở trong phòng cô... Làm sao vào được
phòng tắm? Làm sao cô chắc chắn có thể đi qua một tronq hai phòng kia vào đúng
lúc?.. Xin chớ quên rằng cô đã nghiên cứu không riêng môn Luật, mà cả những tác
phẩm về cảnh sát khoa học... Cô đã tranh luận với Đuy-clô về vấn đề ấy. Họ cùng
nói về khả năng tội ác không bị trừng trị, xét một cách thật nghiêm nhặt.

A-ni
đứng thẳng đuỗn, mặt nhợt nhạt tuy nhiên vẫn giữ nguyên bình tĩnh.

- Tôi
phải mở một dấu ngoặc. Tôi là người duy nhất ở đây chưa quen biết Pô-pin-ga.
Tôi đã phải xây dựng một ý tưởng về anh ấy dựa trên những cứ liệu... Anh ấy
khao khát hưởng thụ nhưng cũng nhút nhát trước trách nhiệm và nhất là trước
những nguyên tắc đã được thiết lập... Anh đã mơn trớn Bét vào một ngày vui
vẻ... Và cô đã thành người tình của anh. Nhất là do cô muốn thế! Ban nãy tôi đã
hỏi cô ở...

Anh
đã mơn trớn cả cô ta, như thế đấy - nhân tiện đi ngang... Nhưng anh không tiến
xa hơn vì anh không được đặc biệt khuyến khích. Còn cô gái khỏe mạnh và trẻ
trung kia, với cô này vấn đề đi trốn được đặt ra... A-ni đã
quyết định giết...

Và Me-grê kết luận:

- Tất cả là thế! Một mối tình biến thành thù hận! Một
tình yêu - thù hận! Một tình cảm phức tạp, hung tợn, có khả năng xui khiến mọi
điều. Cô đã quyết định giết... Cô đã quyết định việc ấy một cách lạnh lùng.

Giá mà không để mắc phải một sự buộc tội nhỏ nhất!

Và ông giáo sư tối hôm đó đã nói về những tội ác không bị
trừng phạt, về những kẻ sát nhân khoa học.

Niềm tự hào của cô về trí thông minh của mình sánh ngang
với nỗi say mê. Cô đã phạm tội ác tuyệt vời. Mội tội ác không thể nào đổ được
cho một kẻ lưu manh... Chiếc mũ cát két, mẩu xì gà... và sự ngoại trường không
thể bác bỏ: cô không thể ra khỏi buồng cô để giết người mà không đi qua phòng
chị cô hay phòng ông người Pháp...!

Trong buổi nói chuyện, cô đã thấy những bàn tay tìm nhau.
Trên đường về, Pô-pin-ga đã đi với Bét.

Họ đã uống rượu và nhảy nhót... Họ đi với nhau bằng xe
đạp.

Chỉ còn việc làm cho bà Pô-pin-ga bất động ở cửa sổ buồng
bà, dồn sự nghi ngờ về bà...

Và trong khi người ta tin rằng cô đang ở trong buồng, thì
cô đã mặc đồ ngủ đi qua sau lưng bà. Tất cả đều được tính trước... Cô đã vào
phòng tắm... cô đã bắn. Nắp bồn tắm mở sẵn... Chiếc mũ cát két có ở đấy. Cô chỉ
việc tuồn nó vào...

Sau tiếng súng, Đuy-clô vào, tìm thấy vũ khí trên bậu cửa
sổ, vội lao ra để gặp bà Pô-pin-ga trên đầu cầu thang, ông cùng xuống với bà...

A-ni đi về phòng, quần áo đã cởi dở chừng, theo sau họ.
Ai có thể nghi ngờ là cô không từ phòng mình chạy ra, là cô không bấn loạn, cô
với sự đoan trang đã là truyền thuyết, vậy mà xuất hiện trong cách ăn vận như
thế?

Không thương hại! Không ăn năn! Hận thù ấy giết chết tất
cả những tình cảm khác. Chỉ còn một điều, ý chí chiến thắng.

Ôx-tinh, trông thấy việc lấy cắp mũ, đã im lặng...

Vừa là sự kính trọng người đã chết, vừa là tinh thần yêu
kỉ luật! Không thể để tai tiếng xung quanh cái chết của Pô-pin-ga, Thậm chí lão
đã đọc cbo Ba-renx một lời cung khai để cho người ta tin vào một vụ án có
nguyên nhân trộm cắp do một thủy thủ lạ mặt gây ra.

Ông Li-ê-ven, trông thấy con gái quay lại phía ngôi nhà
sau khi Pô-pin-ga đã đưa cô về, và hôm sau đọc những bức thư, tin rằng Bét là
thủ phạm, đã giam cô lại, và khăng khăng tìm ra tự thật.

Cho rằng tôi sắp bắt giữ cô ta, hồi nãy ông đã toan tự
tử.


cuối cùng, Ba-renx... Ba-renx nghi ngờ tất cả mọi người, vùng vẫy chống lại
điều bí mật và cảm thấy chính mình cũng bị nghi ngờ.

Ba-renx
đã thấy bà Pô-pin-ga ở cửa sổ buồng bà. Cho rằng bà đã bắn sau khi phát hiện
mình bị lừa dối?

Cậu
đã được đón nhận ở đây như một đứa con trong gia đình. Mồ côi, cậu đã tìm thấy
ở bà một người mẹ nuôi...

Cậu
muốn hi sinh, cậu muốn cứu bà. Người đã quên mất cậu trong lúc phân vai. Cậu đã
tìm khẩu súng. Cậu vào phòng tắm. Cậu muốn bắn... giết cái người duy nhất biết
được và chắc chắn là sau đó cậu sẽ tự tử...

Một
cậu bé anh hùng tội nghiệp. Lòng bao dung như chỉ có ở tuổi mười tám.

Tất
cả là thế. Đến mấy giờ có tàu về Pháp?

Không
một lời nào. Những con người cứng đờ vì kinh dị, vì khắc khoải, vì sợ hãi bay
khủng khiếp. Cuối cùng, Giăng Đuy-clô nói:

- Ông
thật đã uổng công...

Trong
khi đó bà Pô-pin-ga bỏ ra ngoài với bước đi của người máy, và một lúc sau người
ta thấy bà nằm sõng soài trên giường, bị hành bởi một cơn đau tim.

A-ni không động đậy. Pi-pê-kam toan làm cô nói:

- Cô có gì trả lời không? Tôi sẽ nói trước mặt ông dự
thẩm.

Mặt cô nhợt nhạt... Quầng mắt lan rộng đến nửa má.

Chỉ có Ôx-tinh là bình thản, nhưng lão nhìn Me-grê với
đôi mắt đầy trách móc.

Và thế là lúc năm giờ hai phút sáng, viên chỉ huy trưởng,
mỗi mình, lên tàu ở nhà ga nhỏ của thị trấn Đen-phơ-di. Không có ai đi tiễn
ông. Không ai cảm ơn ông. Cho đến ngay cả Đuy-clô, ông này cho là ông chỉ có
thể đi chuyến tàu sau!

[Chúc các bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách]

Ngày mọc dậy khi con tàu băng qua một chiếc cầu trên sông
đào... Những con thuyền chờ đợi, buồm mềm oặt. Một viên chức sẵn sàng quay cột
cầu sau khi đoàn tàu qua.

Mãi đến hai năm sau, viên chỉ huy trưởng mới gặp Bét ở
Pa-ri. Cô đã thành vợ của mội người đại lí bán đèn điện Hà Lan và đã béo phì
ra. Cô đỏ mặt khi nhận ra ông.

Cô thông báo với ông là, cô đã có hai con, nhưng cho ông
hiểu là chồng cô chỉ tạo được cho cô một cuộc sống loàng xoàng.

- Thế A-ni? - Ông hỏi cô.

- Ông không biết à? Tất cả báo chí Hà Lan đều nói về việc
ấy. Cô ta đã tự tử bằng một cái nĩa, vài phút trước khi ra tòa...

Và cô nói thêm:

- Mời ông đến thăm chúng tôi... Đại lộ Vich-to-Hu-gô, nhà số
28. Đừng đến quá trễ, vì tuần sau chúng tôi đi dự hội thể thao phía đông ở Thụy
Sĩ...

Ngày
hôm đó, ở Nha Cảnh sát Tư pháp, ông tìm ra cách rầy la tất cả các viên thanh
tra của ông.

Thực
hiện bởi:

Nhóm
Biên tập viên Gác Sách

Thảo
Little – Du Ca - H.y

(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.