Không yêu thì “biến” - Chương 06 - 07

Chương 6

“Anh Tần, mời anh sang
bên này”. Lúc thế này càng tránh né thì càng đáng nghi, tôi mỉm cười hiền hòa, thoải
mái dẫn hắn vào trong khách sạn.

Có lẽ ngại Trình Thần
và Thẩm Hy Nhiên đều đang ở đây, hắn cũng khách sáo gật đầu: “Phiền cô”.

Người trong thang máy
rất đông, khó tránh khỏi việc đứng sát gần hắn, ngửi thấy mùi hương không biết tên
trên quần áo hắn, trong đầu óc tôi hiện lên những cảnh tượng nóng bỏng đêm đó. Chờ
tới khi cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra, tôi bước ra ngoài như chạy trốn.

Đi đến cửa đại sảnh
tổ chức lễ đính hôn, tôi quay lại nhìn hắn, nặn ra một nụ cười: “Anh Tần, mời anh
vào bên trong, tôi còn có việc, xin được đi trước”.

Hắn không lên tiếng,
chỉ chăm chú quan sát tôi một lát, ánh sáng trong cặp mắt đen huyền thoáng chuyển
động, không biết đang nghĩ những gì.

Dù hiện giờ tôi khẳng
định chắc chắn rằng mọi biểu hiện của mình đều không có chỗ chê, nhưng bị ánh mắt
của hắn lướt qua như thế, tôi chẳng khác nào cô học trò nhỏ mắc lỗi, có cảm giác
không thể kiềm chế nổi muốn cúi đầu nhận lỗi. Nụ cười của tôi có chút gượng gạo:
“Anh Tần?”.

“Đây cũng là lần cuối
mà cô nói hả?”.

Hắn đột ngột mở miệng
hỏi, thậm chí còn chẳng có đầu đuôi gì, tôi ngẩn ra mãi mới sực tỉnh. Lần trước
khi năn nỉ hắn đưa tới bệnh viện, tôi đã thề thốt bảo đảm với hắn, đó là lần cuối
cùng hắn trông thấy tôi...

Hắn lại nhớ rất dai.
Khóe miệng tôi giật giật, không khỏi muốn hỏi ra miệng rằng, tôi xấu tới độ trời
đất căm hận người người căm hận hả? Anh nhìn tôi thêm một cái thì mắt bị rớt ra
hả? Hả?

Thế nhưng tôi vẫn còn
hiểu rõ rằng, đây là lễ đính hôn của Trình Thần, mình tuyệt đối không thể gào thét
ở chỗ này được.

Tôi hít sâu vào một
hơi, ổn định lại tâm trạng: “Tôi rất xin lỗi vì đã nuốt lời. Nhưng lần gặp mặt này
quả thực không phải điều tôi có thể kiểm soát được, anh là ân nhân cứu mạng của
Trình Thần, Thẩm Hy Nhiên cảm ơn anh, mời anh tới tham dự lễ đính hôn của họ là
điều đương nhiên. Tôi là bạn thân của Trình Thần, hôm nay ở đây cũng là chuyện thường
tình. Nếu gặp tôi sẽ gây nên phiền phức lớn cho anh, vậy tôi sẽ cố hết sức tránh
chạm mặt anh trong khoảng thời gian sắp tới đây. Chúc anh vui vẻ”.

Hắn hơi nhướn mày lên,
lạnh lùng cười: “Được”.

Tôi gật đầu lịch sự
rồi quay người đi, không ngờ đột nhiên lại va vào lồng ngực người khác.

Cuống quýt lùi lại,
tôi ngẩng đầu lên nhìn định xin lỗi, hóa ra là một trong số đám bạn bè vớ vẩn của
Thẩm Hy Nhiên - Vương Đạt Mậu. Tên của gã đọc giống “Đại Miêu” nhưng người thì trông
không khác gì con chuột, vừa trông thấy tôi, đôi mắt nhỏ rí của gã nheo lại càng
nhỏ hơn: “Tịch Tịch, vội đi đâu thế này! Không vào uống mấy ly hả?”.

Tôi gạt bàn tay đang
giữ vai mình của gã ra, có chút hốt hoảng nhìn lướt ra phía sau, thấy người kia
đã vào trong rồi, chẳng hiểu sao tâm trạng lại có chút thất vọng. Ngoảnh lại nhìn
Đại Miêu, tôi nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng tinh sáng lóe: “Vương Đại Miêu,
anh còn muốn bị tôi cắn cho một nhát hả?”.

Gã nhanh chóng giật
lùi lại mấy bước: “Ai là mèo? Ai là mèo hả? Cô mới giống mèo ấy! Lấy đâu ra đứa
con gái cứ mở mồm ra là cắn người như cô”.

Chẳng thèm để ý tới
gã, tôi quay người đi luôn. Gã kéo tôi, tôi ngoái đầu lại lườm một cái: “Làm cái
gì thế? Tôi còn phải xuống dưới giúp Trình Thần tiếp khách nữa!”.

“Cô sao thế? Người ta
đính hôn thì can gì tới cô, vào trong ngồi nhanh đi, lâu lắm rồi không gặp, chúng
ta nói chuyện chút”.

Tôi nghĩ bụng, tôi với
anh thì có gì hay mà nói? Làm bộ định hất tay gã ra.

Gã nhất quyết không
buông tay mà cố kéo tôi đi, vừa đúng lúc có thêm hai ông bạn đi ra nữa, bèn hợp
lại lôi tôi vào trong. Bọn họ ấn tôi ngồi xuống, tám, chín người vây quanh tôi,
cứ hết người này tới người nọ hỏi dò xem rốt cuộc tôi có yêu đương gì hay không.

Nghe mãi tôi mới biết,
hóa ra đám khốn nạn này đang đánh cược với nhau “Khi nào Hà Tịch mới có thể tìm
được thằng đàn ông dám yêu cô ta”. Tiền cược tới thời điểm hiện tại đã ngang với
tiền lương cả năm của tôi. Điều khiến tôi cáu nhất là... Thời gian bọn họ cược là
từ năm tới năm mươi lăm năm sau, không một ai tin rằng tôi có thể có bạn trai trong
năm nay hoặc năm sau.

Tôi tức đến độ muốn
lật bàn, bèn đập bàn đứng dậy, quát: “Tôi cược có thể tìm được bạn trai ngay trong
tuần này”.

Đám khốn nạn kia phá
lên cười ầm ĩ, tôi hận tới mức máu như chảy ngược lại.

Vương Đại Miêu cười
nói: “Tịch Tịch, nếu cô tìm được nhanh như thế thì tiền cược của bọn anh tăng thêm
năm lần, cho cô tất, còn để tùy cô sai bảo một tuần. Nếu cô không làm được…”.

Mọi người suy tính một
hồi, không biết ai đột nhiên gào lên: “Thì mặc bikini chạy quanh tòa thị chính mười
vòng!”.

Tôi hùng dũng uống cạn
ly champagne trước mặt, nói: “Đến lúc ấy ai nói không giữ lời, tự chọc mông ba ngày
ba đêm!”.

Mọi người vui vẻ đồng
ý.

Bên này vừa ầm ĩ xong
thì ánh đèn trong đại sảnh cũng dịu đi, người dẫn chương trình lên sân khấu, lễ
đính hôn coi như chính thức bắt đầu.

Tôi ngồi dưới lặng lẽ
nhìn Trình Thần và Thẩm Hy Nhiên nơi sân khấu, trên gương mặt của họ đều là nụ cười
hạnh phúc và thỏa mãn.

Tôi học đại học năm
thứ hai thì Trình Thần tốt nghiệp, làm biên tập cho một tạp chí, rồi gặp Thẩm Hy
Nhiên vào đúng năm ấy, hai người họ đã trải qua một quãng đường gập ghềnh, chớp
mắt đã năm năm trôi qua, con đường tình yêu dài đằng đẵng cuối cùng cũng có kết
quả.

Dù gặp phải chuyện gì
Trình Thần cũng vô tư cười xòa, muốn tỏ ra rằng mình không để ý, nhưng hôm nay,
khi Thẩm Hy Nhiên lồng chiếc nhẫn vào tay chị, Trình Thần bật khóc.

Thẩm Hy Nhiên ôm lấy
chị, hôn khẽ lên gương mặt chị, đọc lời thề bên tai chị hết lần này tới lần khác.

Cảnh tượng ấy khiến
lễ đính hôn trở nên vô cùng xúc động và ấm áp.

Tôi nghĩ, có lẽ mỗi
cô gái đều là công chúa ốc sên. Dù chiếc vỏ bên ngoài có rắn chắc đến mức nào thì
trong thâm tâm vẫn là mềm yếu. Bao bọc càng kín kẽ thì bên trong càng yếu đuối,
không thể chịu được nổi một đòn tấn công. Họ vừa mong không ai có thể thấy được
sự yếu đuối của họ, lại mong chờ có người có thể nhìn thấu sự bất an trong họ. Thế
rồi có thể nâng niu họ trong vòng tay, bảo vệ, yêu chiều họ, cho họ cảm giác an
toàn mà người khác không thể làm được.

Trình Thần may mắn,
đó là điều không thể nghi ngờ.

Khi vẫn còn Dương Tử,
tôi đã từng nghĩ rằng mình cũng may mắn như thế.

Thở dài thườn thượt,
tôi vứt đi chút nhớ nhung còn sót lại trong đầu, thuận tay cầm một ly rượu ở bên
cạnh lên, giơ về phía Trình Thần đang ở trên sân khấu, rồi uống cạn.

Sau khi Thẩm Hy Nhiên
và Trình Thần bước xuống sân khấu bèn bắt đầu đi mời rượu từng vị khách. Đến khi
tới chỗ tôi, Trình Thần đã ngà ngà say. Chị nhìn thấy tôi, bèn nhíu mày nhìn xung
quanh tìm tìm kiếm kiếm hồi lâu.

Tôi thấy lạ: “Chị tìm
gì đấy?”.

Trình Thần nhéo cho
tôi một cái thật mạnh: “Bạn trai đó! Anh chàng chị bảo em làm quen đâu rồi? Đã tạo
cơ hội cho em như thế mà không nắm chặt!”.

Tôi bị nhéo tới mức
nhe răng nhảy dựng lên, vội vàng chạy tới cạnh Thẩm Hy Nhiên: “Thẩm Hy Nhiên, quản
lý bạn gái anh cho kỹ vào! Chờ tới lúc tôi bốc hỏa thì đừng trách tôi không nể mặt
chị ấy nhé”.

Theo quy luật thông
thường, khi tôi và Trình Thần cãi nhau thì Thẩm Hy Nhiên chỉ có thể làm đồ trang
trí. Lần này quả nhiên anh ta vẫn làm trang trí, dù đây là lễ đính hôn của anh ta.

Không chờ Thẩm Hy Nhiên
lên tiếng, Trình Thần vòng qua túm lấy tay tôi, kéo tôi về phía trước: “Mặt trên
người của chị, ai cần cô nể”. Có rượu vào nên Trình Thần cũng có chút chẳng thèm
nể ai, nhưng tôi thì để tâm tới hoàn cảnh, không dám cãi nhau thật với chị, giãy
mấy cái mà không thoát được, bèn cười trừ để chị kéo đi.

Thấy càng lúc càng gần
với bóng người ấy, tôi không khỏi hoảng hốt, lửa giận chợt bốc lên: “Trình Thần!
Chị đừng vớ vẩn!”.

Nhưng giờ thì chị đâu
nghe lời tôi nữa, đẩy mạnh tôi một cái, đưa thẳng tới trước mặt Tần Mạch.

Tiếng nói chuyện của
hắn thoáng ngừng lại. Tôi coi da mặt mình còn dày hơn tường thành, dùng sự trấn
tĩnh cuối cùng nở một nụ cười: “Ai da, khéo quá đi! Tôi đi ngang qua, ngang qua
thôi, các anh tiếp tục đi”.

Nhưng Trình Thần đột
ngột xông tới, chặn đứng đường lui của tôi: “Anh Tần”.

“Cô Trình, chúc mừng
cô”.

Trình Thần phá ra cười:
“Tôi cũng chúc mừng anh. Anh Tần còn trẻ như thế đã thành công, có lẽ không có một
người vợ thông minh thì cũng có một cô bạn gái xinh đẹp phải không?”.

Chắc là ảo giác của
tôi, người kia dường như lặng đi, tôi đang có cảm giác sống lưng mình lành lạnh
thì lại nghe hắn cười cười có chút là lạ: “Cô đơn một mình, công việc quá bận rộn,
làm gì có thời gian…”.

“Được được!”. Trình
Thần đột ngột ngửa mặt lên cười lớn ngắt lời hắn, nâng mặt tôi lên, “Vậy anh Tần
thấy Hà Tịch nhà chúng tôi thế nào?”.

Tôi trợn tròn mắt lên
kinh ngạc nhìn Trình Thần, không ngờ chị sẽ hỏi thẳng thừng trắng trợn như thế.

Tần Mạch không trả lời,
cuối cùng Thẩm Hy Nhiên cũng đuổi đến nơi, kéo Trình Thần lại: “Xin lỗi anh, cô
ấy hơi say”.

Trình Thần giãy ra khỏi
tay Thẩm Hy Nhiên: “Thật không dám giấu, từ sau lần bất ngờ gặp anh ở bệnh viện,
Tịch Tịch vẫn luôn nhớ nhung anh, anh như vị anh hùng giơ tay ra giúp đỡ nó trong
lúc khó khăn, hình bóng anh đã in dấu trong tâm trí nó, bình thường nó cứ nhắc anh
với tôi suốt. Trong ánh mắt đều là ái mộ và sùng bái! Anh đừng trông Tịch Tịch cứ
hùng hùng hổ hổ như đàn ông mà hiểu nhầm, thực ra nội tâm nó tinh tế lắm, nó làm
nghề thiết kế nội thất, từ lúc làm việc tới giờ chưa có vị khách nào nói không hài
lòng với thiết kế của nó, ai cũng khen nó nhanh nhẹn khéo léo, hợp để lấy về làm
vợ lắm. Nếu anh Tần...”.

Thẩm Hy Nhiên quả quyết
bịt mồm Trình Thần lại, kéo chị đi.

Tôi có cảm giác toàn
thân rã rời, ôm lấy mặt, chỉ mong đi mua quan tài đưa tang mình thật luôn cho rồi.

Xung quanh yên tĩnh
một hồi, vị khách vốn đang nói chuyện với Tần Mạch biết ý rời đi. Mãi một lúc sau,
hắn mới cười cợt: “Hóa ra là thế”.

Bốn từ ấy như cơn gió,
quét qua lòng tôi nửa như trêu chọc, nửa như khiêu khích, tôi không dám nhìn hắn,
mà cũng chẳng có hơi sức đi giải thích, đành quẳng lại một câu: “Thanh giả tự thanh[4]
rồi suy sụp chạy biến đi.

[4] Thanh giả tự thanh: Người ngay thẳng, trong sạch thì
không cần phải tự biện hộ cho mình.

Hà Tịch tôi, sống đã
hai mươi bốn năm, chưa bao giờ tơi tả không còn manh giáp trước mặt ai đó đến mức
này.

Tần Mạch, chẳng lẽ đây
chính là khắc tinh trong truyền thuyết...

Khi tôi đang định rời
khỏi khách sạn thì bị Vương Đại Miêu bắt gặp, gã tóm lấy tôi, nói thế nào cũng không
thả cho tôi đi. Cả đám bạn bè của gã kéo tôi tới nơi khác chuốc rượu.

Tâm trí tôi bị Tần Mạch
đảo loạn, bọn họ chuốc rượu, tôi cũng không né tránh, uống bằng hết.

Thế nên kết quả rất
dễ thấy được là...

Tôi say.

Nhưng nếu tôi biết sau
khi say sẽ gây ra chuyện gì thì dù tâm trí có rối bời hơn gấp ngàn, gấp vạn lần,
tôi cũng nhất định không dám uống nhiều như thế...

Chương 7

Hôm sau, tôi tỉnh dậy
trong cơn nhức đầu như búa bổ.

Cảm giác nặng nề trên
đầu vô cùng đột ngột, tôi đưa tay xoa đầu, đầu óc vốn đã đặc quánh lại càng thêm
đặc quánh.

Sao đầu mình sờ vào
kỳ lạ thế này nhỉ? Trên tủ quần áo trong phòng ngủ có một tấm gương, tôi lảo đảo
bước qua đó, cơn đau nơi mắt cá chân khiến tôi phải đi khập khiễng, đến khi nhìn
thấy người trong gương, tôi liền sững ra.

Trên trán tôi quấn băng
dày cui, mà dù vòng băng có dày như thế nhưng vẫn rỉ ra một vết máu. Khẽ chạm lên,
cảm giác đau đớn nhắc tôi rằng đây đúng là hiện thực. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng
mình trong tấm gương, ánh mắt chậm rãi rơi xuống cổ, một vết “dâu tây” đỏ tươi lại
khiến lưng tôi lạnh ngắt.

Liệu có phải mình...
sau khi say rượu thèm quá mà lôi tên đàn ông nào đó ra “làm” không? Đối phương vì
muốn tỏ sự kiên trinh tiết liệt nên đánh cho tôi vỡ đầu chảy máu?

Trong đầu chợt lóe lên
một gương mặt lạnh lùng...

Tôi không khỏi rùng
mình, cố gắng nhớ lại chuyện tối hôm qua, nhưng đầu óc căng lên, đau âm ỉ, tôi không
nhớ ra được điều gì.

Thôi vậy, tôi thở dài,
đảo mắt một vòng quanh căn phòng ngủ có thể coi là sạch sẽ, bụng bảo dạ, chuyện
mình đã gây ra chắc vẫn không quá đáng lắm. Cổ họng khô khốc khó chịu, tôi mở cửa
phòng định ra ngoài uống nước.

Nhưng lúc nhìn thấy
phòng khách, tôi lập tức đờ người ra.

Cả một huyện đàn ông!

Vắt ngang trên ghế sofa,
nằm lăn ra đất, tựa bên bàn trà. Phải bảy, tám tên đàn ông nằm la liệt! Nhét đầy
cái ổ bé nhỏ của tôi.

Tôi nuốt nước miếng,
đưa tay lên sờ vào vết “dâu tây” trên cổ mình, chợt cảm thấy chóng mặt. Chẳng có
lẽ, tối qua, tôi “chiến đấu” với mấy tên này?

Là NP[5]
trong truyền thuyết...

[5] Làm tình tập thể.

Tôi vịn lên khung cửa,
trấn tĩnh mãi mới chậm rãi phục hồi tâm trí. Nhìn kỹ lại tôi mới thấy rõ được mặt
mày của mấy người đó - hóa ra cả đám này đều là bạn bè của Thẩm Hy Nhiên.

Lúc này tôi mới có chút
yên lòng, tôi biết, mình có say ghê gớm hơn nữa cũng tuyệt đối không rờ tới mấy
loại này. Thế nhưng, dấu “dâu tây” trên cổ và vết thương trên đầu tôi làm sao mà
có?

Tôi đang ngẩn ngơ thấp
thỏm nghi ngờ thì đột nhiên nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang vang lên từ trong
phòng bếp.

Có người đang nấu cơm?

Tôi chần chừ một lát,
chậm rãi bước tới. Vừa tới cửa phòng bếp, một bóng người quay ra suýt nữa va phải
tôi. Người đó nhanh nhẹn lùi lại vài bước, giữ bát cháo trong tay không bị sánh
ra ngoài. Nhìn rõ mặt mũi người kia, tôi kinh ngạc lần thứ ba từ khi tỉnh lại trong
sáng nay.

“A... anh, anh Trần,
sao anh lại ở đây?”.

Anh chàng Trần Thượng
Ngôn, vị bác sĩ đã từng xem mặt tôi, sử dụng dao chuẩn xác lại có xác động vật ngâm
phoóc-môn trong nhà. Lần trước khi anh ta đi đã nói với tôi lần sau liên lạc, nhưng
mãi tới hôm qua chúng tôi vẫn chẳng có liên hệ gì.

Hôm nay, sau ngày tôi
say bí tỉ, lại trực tiếp liên lạc với đối phương ở tận nhà.

Tình huống gì đây!

Dưới mắt anh ta là một
quầng thâm, xem ra tối qua không được nghỉ ngơi đầy đủ. Anh ta cầm bát cháo, đặt
nó lên trên bàn, cười ngượng ngùng: “Tối qua em uống say chắc không nhớ được gì
nhiều, là em gọi điện bảo tôi tới đây”.

“Tôi?”.

Tôi lại ngẩn ra, vội
vàng lần vào túi quần áo nồng nặc mùi rượu, lôi di động ra xem thử, cuộc gọi cuối
cùng quả nhiên là gọi cho Trần Thượng Ngôn. Tôi xoa trán: “Vâng, được rồi, xin lỗi
anh, đúng là hôm qua tôi uống hơi nhiều, không ngờ là…”, sẽ gây phiền phức cho anh.

Tôi còn chưa nói hết
câu, bên kia đã tiếp lời: “Tôi cũng không ngờ được”. Anh ta đỏ mặt thẹn thò, “Không
ngờ em sẽ say rượu nói lời trong lòng, càng không ngờ rằng em lại có ý với tôi,
ha ha, Tịch Tịch, giờ tôi vẫn có cảm giác mình đang ở trong mơ”.

Tịch Tịch...

Tôi cảm giác mình còn
giống ở trong mơ hơn anh ta.

Anh ta không để ý tới
vẻ mặt sợ hãi tới thất thần của tôi, tự lải nhải một mình: “Tịch Tịch, thực ra em
không biết rằng, từ sau lần chia tay trước, tôi vẫn luôn nghĩ đến lời em đã nói,
em nói không sai, chắc hẳn rất ít người có thể chấp nhận được thói quen sống như
thế của tôi, thế nên tôi vẫn luôn cố ép mình thay đổi một vài thói quen. Giờ tôi
ra ngoài đã không mang theo dao phẫu thuật nữa, hôm qua khi nhận được điện thoại
của em, cũng đúng lúc tôi mang nốt thi thể động vật cuối cùng trong nhà đi quyên
tặng. Tôi cứ không dám liên lạc với em, chỉ sợ… sợ tôi vẫn chưa thể làm tốt”.

Anh ta càng nói mặt
càng đỏ lên: “Kết quả là, kết quả là không ngờ được rằng Tịch Tịch cũng có ý đó
với tôi”.

“Không…”. Tôi chỉ uống
say thôi. Tôi còn chưa nói câu này ra khỏi miệng, phía sau đột nhiên vang lên một
loạt tiếng hô kinh ngạc. Tôi xoa gân xanh đang nổi lên bừng bừng trên trán, quay
người lại, thấy Vương Đại Miêu vác đôi mắt sưng mọng, tựa vào tường với vẻ mặt kinh
ngạc:

“Thực sự có người liều
mình dám yêu Hà Tịch cơ đấy! Tôi còn nghĩ đêm qua mình nằm mơ!”.

Tôi âm thầm siết chặt
nắm tay.

“Này anh, tối qua Hà
Tịch uống say, nó nói gì cũng không thể xem là thật được! Vả lại, nó là đứa con
gái hung hãn như thế, à không, là thằng con trai như thế, anh phải thận trọng!”.

Tôi lại âm thầm mài
răng.

“Người anh em, quý trọng
sinh mạng, rời xa Hà Tịch! Anh có biết nó khủng bố bạn trai cũ thế nào không, lấy
cái ấy làm xúc xích đó! Chúa ơi!”.

Tôi lia mắt qua chỗ
Đại Miêu, đang định ra tay thì chợt nghe giọng nói nhỏ nhẹ của anh chàng họ Trần:
“Thực ra Tịch Tịch rất tốt mà”. Tôi và Đại Miêu cùng quay đầu lại nhìn, anh ta cười
cười nói: “Tuy thời gian tiếp xúc không lâu, nhưng tôi cảm giác cô ấy còn tốt hơn
rất nhiều những cô gái khác”.

“Tại sao?”. Đại Miêu
hỏi.

“Cảm giác thôi, không
phải cô ấy không tốt, chỉ là họ không phát hiện ra cô ấy tốt nhường nào thôi”.

Tôi nhận ra sợi dây
trong trái tim mình rung lên khi câu nói này lướt qua, khó bề chống đỡ.

Anh ta đẩy cặp kính
mắt gọng vàng, dịu dàng mỉm cười với tôi, nói: “Bệnh viện hôm nay còn có việc, tôi
đi trước nhé, tôi đã múc một bát cháo cho em rồi, hôm qua say nên hôm nay ăn đồ
thanh đạm một chút mới tốt”, giọng điệu y hệt như bạn trai.

Đại Miêu nhìn Trần Thượng
Ngôn như nhìn quái vật.

Đến khi nghe thấy tiếng
đóng cửa tôi mới nghĩ ra, vội đuổi theo ra ngoài: “Chờ chút đã! Chờ đã nào! Cái
này là anh làm phải không? Còn vết thương trên đầu tôi…”. Bên ngoài đã chẳng còn
thấy bóng dáng anh ta nữa rồi.

Tôi sờ lên băng vải
được quấn rất chuyên nghiệp trên đầu mình, đầu óc trống rỗng tới mấy giây.

Rốt cuộc “thương tích”
trên người tôi có phải do anh ta gây ra không? Hôm qua tôi thổ lộ với Trần Thượng
Ngôn, vậy thì bóng dáng người đàn ông lạnh lùng kia cứ trượt qua trượt lại trong
đầu tôi là thế nào đây?

Tôi vào bếp, chăm chăm
nhìn xoáy Đại Miêu đang lén ăn cháo.

“Vương Đại Miêu!”.

Gã chợt cứng người,
ngoái đầu nhìn tôi, rồi vội vàng giấu bát cháo ra sau lưng: “Cháo này anh đã ăn
rồi, đánh chết cũng không nhả ra đâu!”.

Tôi chê bai: “Ai cần
anh nhả ra. Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì sau khi tôi
say hả?”.

Đại Miêu vò đầu nghĩ
ngợi: “Anh nhớ mang máng, hình như chúng ta đánh cược, sau đó em thắng, muốn bọn
anh đưa tiền”.

Hắn vừa dứt lời, đầu
óc tôi như có tia sáng xẹt qua, vài cảnh tượng đứt quãng và hỗn loạn ùa vào trong
não. Tôi day lên Thái Dương đau nhức, muốn ghép những hình ảnh kia lại...

Tôi uống rượu thả ga,
bọn họ gào lên trong một tuần tôi tuyệt đối không thể tìm được bạn trai, tôi tức
mình, trong cơn nóng giận... trong cơn nóng giận tôi đã làm gì nhỉ?

Chẳng quan tâm tôi đã
làm gì, hình như tôi đã kéo một người đàn ông tới trước mặt bọn họ thì phải.

Là ai nhỉ?

Trần Thượng Ngôn? Không
phải. Tôi đang vắt óc nhớ lại thì một giọng nói khàn khàn ngái ngủ vang lên: “Thơm
quá, Hà Tịch, em mà cũng biết nấu cháo à”. Một tên bạn của Thẩm Hy Nhiên đã tỉnh,
hắn mơ mơ màng màng đi tới chỗ cái nồi.

Tôi tóm lấy cổ áo hắn,
lôi tới trước mặt mình, hỏi: “Lục Tử, hôm qua em đã tỏ tình với ai?”.

Lục Tử ngáp một cái,
mơ màng hỏi lại: “Tỏ tình cái gì?”.

Tôi thấy lạ: “Không
có à?”.

Hắn ngẩng lên nhìn hoa
văn trên trần nhà, nghĩ rất lâu: “Có”.

Tôi tức tới nỗi nghiến
răng kèn kẹt, hận không thể nhấn hắn vào trong nồi cháo nóng tắm rửa kỹ càng một
chút. Hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, vỗ tay nói: “Hà Tịch, em máu thế, lại còn câu
được cả kiểu đàn ông như Tần Mạch, được lắm! Lần này anh thua tâm phục khẩu phục,
mai gửi tiền cho em”.

Lòng dạ tôi lạnh buốt:
“Anh nói ai?”.

“Người thừa kế Tần Thị
đó. Bố anh đã từng hợp tác với nhà bọn họ, anh chàng kia kiêu lắm. Nhưng năng lực
quả thực không tồi. Hà Tịch, em giỏi đấy!”.

Đầu tôi đặc quánh lại,
người lúc nãy bước ra khỏi căn phòng này với tư cách bạn trai tôi là Trần Thượng
Ngôn, nhưng Lục Tử lại nói tối qua tôi câu được Tần Mạch...

Thế giới này đúng là
càng lúc càng không thể hiểu được nữa rồi.

Thực ra những chuyện
này không quan trọng, quan trọng nhất là mấy cái thứ trên cổ tôi do ai để lại. Không
làm rõ ràng thì chị đây lôi ai ra chịu trách nhiệm bây giờ!

“Hôm qua, làm sao mà
em câu được anh ta?”.

“Em nói em nhất định
có thể tìm được bạn trai trong vòng một tuần, sau đó lại nói em đã chọn được người
rồi, xong thì chạy mất dạng. Tiếp đó anh và bọn Đại Miêu đang uống rượu thì em đưa
Tần Mạch đến, nói anh ta là bạn trai em. Bọn anh không tin, em nói em có thể chứng
minh, em bước lên mấy bước, kết quả là chẳng hiểu sao lại ngã, đập đầu lên ghế,
máu chảy đầy đất. Mọi người uống chút rượu nên chỉ có Tần Mạch là tỉnh táo nhất,
cuối cùng anh ta lái xe đưa em về nhà”. Lục Tử liếc mắt nhìn dấu vết trên cổ tôi,
nháy nháy mắt hỏi: “Sức chiến đấu của Tần công tử như thế nào?”.

Tôi lạnh lùng cười khinh
bỉ trong lòng: Mạnh lắm! Nhưng giờ không phải lúc nói câu này.

“Sao các anh đều ở nhà
em?”.

“Bọn anh tới phá động
phòng”.

Không thể nói lý với
bọn say rượu được, tôi bóp trán rồi hỏi: “Sao em lại kéo Tần Mạch tới nhỉ? Em nói
thế mà anh ta không phản bác à?”.

“Lúc ấy anh đang uống
ngất trời, không để ý mấy chuyện này. Nhưng Trình Thần thì trông em kỹ lắm, hình
như còn theo em suốt nữa, có lẽ cô ấy biết em tóm được bạn trai như thế nào ấy”.

Đang nói chuyện thì
bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc”. Tôi mở cửa nhìn, người đang đứng ở cửa
nhà là Trình Thần. Chị vào phòng, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, nhìn hai thằng bạn
đã tỉnh, lại nhìn mấy tên khác còn nằm vật ra đất, sắc mặt thay đổi, lập tức nổi
giận mắng chửi:

“Chúng mày làm cái gì
thế! Bọn mày đã làm gì với Hà Tịch nhà tao hả? Hôm qua vất vả lắm nó mới tìm được
một người, bọn mày tới phá sự trong sạch của người ta à? Cút! Cút hết cho tao!”.
Trình Thần vô cùng giận dữ, cầm tay áo Vương Đại Miêu và Lục Tử quăng cả hai ra.
Còn mấy tên đang ngủ như chết thì túm lấy cổ áo kéo lê trên đất ra ngoài, lấy sức
đóng sầm cửa lại tiếp tục chửi: “Phá hoại nhân duyên của người ta thì sớm muộn gì
cũng xuống địa ngục bị chọc mông!”.

Lúc này tôi vẫn để hết
tâm trí vào chuyện tối qua, không còn sức cảm thán sự mạnh mẽ của Trình Thần, kéo
chị lại hỏi: “Sao hôm qua em câu được Tần Mạch vậy?”.

Trình Thần nhìn tôi
một cách mờ ám: “Không ngờ em đã rung động trước người ta từ lâu rồi”.

Tôi lau mồ hôi lạnh.

Trình Thần sợ tôi phủ
nhận, bèn lớn tiếng nói: “Nhưng chị thấy rõ mồn một rồi đấy nhé! Lúc đó một mình
Tần Mạch đang hút thuốc trong sảnh khách sạn thì em chạy tới, kéo áo người ta rồi
nói, tôi thích anh, yêu tôi đi”.

Tim tôi chết lặng: “Em…
em nói thế à? Thế anh ta thì sao?”.

Trình Thần sờ đầu: “Anh
ta cũng không nói được hay không, nhưng chẳng biết lấy thứ gì ra rồi bảo, ‘Nghe
nói cô thiết kế nội thất, trình độ cũng không tới nỗi nào. Tôi có đồ bị hư, cô sửa
lại giúp tôi rồi tôi sẽ giúp lại’, trông cứ như thể đã biết em đánh cược với bọn
Đại Miêu ấy, không xem lời em nói là thật”.

“Sau đó?”.

“Sau đó em sửa đồ giúp
anh ta, cuối cùng anh ta giúp lại em”.

Tôi lẳng lặng ngẩng
lên nhìn trần nhà.

Trình Thần lại vỗ lên
lưng tôi, nói: “Nhưng em vẫn có chút thủ đoạn đấy nhé! Biết giả vờ ngã, sau đó để
Tần Mạch đưa em về nhà”. Trình Thần nhìn chằm chằm vào cổ tôi, hỏi một câu đê tiện
không khác gì Lục Tử: “Sao nào? Sức chiến đấu của anh Tần không tồi chứ hả?”.

Khóe miệng tôi giật
giật, không thèm để ý tới chị.

Giả vờ ngã? Tôi uống
say rồi còn biết tính toán việc giả vờ ngã sao? Tôi sắp xếp lại những chuyện đã
nghe được rồi cẩn thận ngẫm lại, không khó để nghĩ ra nguyên nhân tôi thành ra thế
này.

Nhất định là tôi muốn
nói ra chuyện mình đã từng lên giường với Tần Mạch để chứng minh mình là người phụ
nữ của hắn, Tần Mạch không muốn bị tổn hại danh tiếng nên ngáng chân tôi một cái,
thế là tôi ngã vỡ đầu chảy máu, cho nên mắt cá chân tôi cứ đau âm ỉ thế này!

Rốt cuộc đồ khốn nhà
anh lấy bao nhiêu sức đạp tôi hả!

Tôi hít thở thật sâu
bình ổn lại tâm trạng đang cuộn trào của mình rồi hỏi tiếp: “Sau đó thì sao ạ? Sau
khi anh ta đưa em về thì sao nữa?”. Trần Thượng Ngôn từ chỗ nào chui ra vậy trời!

Trình Thần nhìn tôi
mờ ám: “Còn phải hỏi. Nhìn dấu vết trên cổ em đi, hè hè, anh Tần đúng là cố gắng
lắm đây!”.

Mặt tôi lại tối sầm.

Rốt cuộc từ sau khi
Tần Mạch đưa tôi về nhà tới trước khi bọn Vương Đại Miêu tới “phá động phòng” đã
xảy ra chuyện gì, thì chỉ có đương sự - là tôi, Trần Thượng Ngôn và Tần Mạch - là
biết.

Điều đáng tiếc là, người
nên được biết nhất là tôi lại quên sạch.

Báo cáo nội dung xấu