Người hầu của đại ma vương - Tiết tử
Tiết Tử
“Hai người các ngươi nhanh
một chút, máy bay sắp cất cánh. Mỹ Dương! Tháng trước mẹ từ Anh quốc có mua về
cái đàn violon còn tốt lắm. Ông xã, đừng quên đem mấy cuộn băng ghi bỏ vào
trong hành lí...”
Trong biệt thự xa hoa, một
người đàn ông mang hàng hiệu và một người phụ nữ bận váy đi lại, người giúp
việc trong nhà cũng nhất nhất chấp hành mỗi mệnh lệnh của nữ chủ nhân.
Người phụ nữ xoay người, bực
mình cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, không không cẩn thận đụng vào một cô bé đáng
yêu đang ôm con gấu.
Món đồ chơi gấu bông trong
tay cô bé rơi trên mặt đất, người phụ nữ một bước đi tới, sắc mặt nhất thời vô
cùng khó coi.
Bà thô lỗ nhéo lỗ tai cô bé, “Lăng
Thủy Nguyệt, mọi người hiện tại đều rất vội, xin con đến một nơi không ai để
mắt đến được không, cút ngay! Không được ở trong phòng khách làm loạn.”
Vành tai của cô bé bị người
phụ nữ đó kéo, đau đến nước mắt lưng tròng, “Mẹ, con rất đau...”
“Đau chết đi cái đồ vô dụng. Nếu
mày thông minh bằng một nửa của chị hai, mẹ cũng coi như không uổng công nuôi
mày, quên đi, đối với đứa ngu ngốc như mày mẹ không còn gì để nói.”
Người phụ nữ không chút khách
khí đẩy cô bé sang một bên, không để ý cô bé té ngã trên đất vẻ mặt đau đớn, bắt
đầu căn dặn người hầu tiếp tục dọn dẹp đồ vật này nọ.
“Bà lớn, bà và tiên sinh còn
có đưa đại tiểu thư đi Vienna (thủ đô nước Áo) ít nhất cũng phải đi nửa năm, lần
này cô chủ nhỏ... Vẫn ở lại đây một mình sao?”
Quản gia Trần Tẩu đồng tình
nhìn cô chủ nhỏ bị té trên mặt đất, cánh tay của cô bé bởi vì đụng trúng góc
bàn, chảy ra một chút đỏ sẫm vết máu.
“Mang con bé này đi Vienna?!”,
người phụ nữ khinh thường cười lạnh, “Cũng không ngẫm lại nó có mấy lượng trọng,
muốn diện mạo không có diện mạo, muốn tài hoa không có tài hoa, nhiều nhất
chính là mua lỗ một món hàng, tôi cho nó ăn, cho nó mặc, coi như cũng không có
lỗi với nó.”
Lúc này có hai người đi từ
cầu thang đi xuống, nam thoạt nhìn ba mươi tuổi, tuấn mĩ dị thường, bên người
còn có một cô gái xinh đẹp giống như thiên sứ, tuổi đại khái là mười một, mười
hai tuổi, tóc dài tận thắt lưng, con mắt sáng phấn má, dáng vẻ đáng yêu người
gặp người thích.
Vừa thấy được con gái bảo bối,
người phụ nữ này vừa rồi còn mới kêu gào nhất thời thay đổi vẻ mặt tươi cười, “Mỹ
Dương, mẹ không nghĩ tới con mặc chiếc váy màu vàng nhạt này, xinh đẹp giống
như tiểu công chúa.”
“Mẹ hôm nay ăn mặc cũng rất
giống tiên nữ tỉ tỉ nha!” - Cô bé đó quả nhiên biết làm sao để mẹ vui.
“Tốt lắm bà xã, chúng ta
nhanh xuất phát ra sân bay đi, vạn nhất đi trễ giờ thì không hay lắm.” - Người
đàn ông tuấn mĩ cầm hành lí lên, tay phải còn nắm tay bà xã âu yếm, trên mặt lộ
nụ cười sủng nịch.
Ánh mắt ông thủy chung không
nhìn người ngồi dưới đất, cánh tay cô bé đang ở chảy máu, mà vẻ mặt cô bé đang
được cha mẹ nắm tay vô cùng cao ngạo.
Thẳng đến một nhà ba người
bước ra khỏi nhà lớn, quản gia Trần Tẩu mới nhẹ nhàng nâng cô bé bị người thờ ơ
dậy.
“Tiểu thư, có phải rất đau
hay không? Trần Tẩu lấy hộp thuốc cầm máu cho tiểu thư.”
“Không đau.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé
bình thường không có biểu lộ nhiều cảm xúc lắm, chẳng qua là nhẹ nhàng cười
cười, sau đó đứng dậy, cô đem con gấu bông bị mẹ giẫm lên một lần nữa ôm vào
trong ngực, còn cẩn thận phủi phủi tro bụi mặt trên.
Trần Tẩu nhịn không được từ đáy
lòng đồng tình cho tiểu thư nàng, bà vào phụ việc trong nhà họ Lăng trong vòng
năm năm, từ ngày đầu tiên bà bắt đầu bước vào Lăng gia, liền phát hiện tiểu thư
ở trong gia đình này hoàn toàn không được coi trọng.
Giống như sống trong một biệt
thự lớn như vậy, chỉ có một nhà ba người, mà tiểu thư bị mọi người xem nhẹ, cho
tới bây giờ cũng chưa được cha mẹ tận tâm yêu thương.
Cha của cô bé có một công ty
mậu dịch, kinh doanh không tồi, cho nên kinh tế trong nhà hoàn toàn không cần
lo lắng.
Mẹ cô bé trước kia là người
mẫu nổi danh, dáng vẻ xinh đẹp, vóc người lại đẹp, tuy rằng hiện tại bà không
đi trình diễn nhưng dáng người vẫn thướt tha.
Chị của cô bé mới mười hai
tuổi, bởi vì được trời ban am hiểu âm nhạc, nên được người nhà đưa đến Vienna
bồi dưỡng.
Vì con gái lớn ưu tú, vợ
chồng Lăng gia dường như hàng năm định ở nước ngoài, mà tiểu thư Lăng Thủy
Nguyệt hoàn toàn bị quên lãng.
Nhìn cánh tay cô bé còn chảy
máu, một mình ngồi im lặng ở góc sáng sủa chơi gấu bông bẩn, Trần Tẩu không
khỏi cảm khái, trên đời tại sao có cặp vợ chồng nhẫn tâm như Lăng gia vậy.
Tội cho con bé, khi nào mới
có thể mới hưởng hạnh phúc đây...

