Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng - Hồi kết

Hồi kết

Điền
Đại Vĩ

“Đại
Vĩ! Anh vẫn ngồi chơi cờ à? Bê đồ ăn giúp em!”. Linh Tử đứng
trong bếp gọi lớn.

Không nghe thấy tiếng trả lời, Linh
Tử bèn bê đồ ăn vào phòng, nhìn thấy Điền Đại Vĩ như vị sư đang ngồi thiền,
thong thả tiếp tục chơi cờ, lòng bực vô cùng. Cô đặt đĩa thức ăn lên bàn, xông
đến làm lộn xộn bàn cờ, “Chơi gì mà chơi! Ăn cơm thôi!”.

Điền Đại Vĩ cau mày, ném mạnh quân
cờ trong tay vào hộp cờ, “Cô làm sao vậy? Cũng chỉ vì không bê thức ăn cho cô
sao? Việc có nặng nhẹ gì đâu mà nổi cáu đến vậy? Bếp núc là việc của đàn bà, đừng
nhăn nhó với tôi!”.

Linh Tử không hề chịu thua hét: “Em
là vợ của anh, không phải là osin anh thuê về! Tại sao em lại phải làm việc nhà
một mình? Không phải em không có việc bắt anh nuôi! Đều phải đi làm, tại sao về
đến nhà anh lại được ngồi chơi?”.

Tiếng cô lanh lảnh, gương mặt tròn
trĩnh đỏ rực lên vì bị chọc giận, trông có phần dữ tợn. Điền Đại Vĩ chợt nhớ đến
Phùng Hy.

Hồi Phùng Hy còn ở nhà, mọi việc được
sắp xếp đâu vào đấy. Tủ lạnh trong nhà không bao giờ để không, về nhà anh luôn
có cơm nóng chờ. Cho dù cô đi tiếp khách ở ngoài phải về muộn, chỉ cần anh nói ở
ngoài ăn chưa no, là cô liền vào ngay bếp nấu cho anh bát mì hoặc đập quả trứng
vào rang cơm nguội cho anh.

Thấy Điền Đại Vĩ đột nhiên không
nói gì nữa, ánh mắt lặng lẽ, cơn giận của Linh Tử cũng nguôi đi. Cô hạ thấp giọng
nói: “Trước khi lấy nhau anh không như thế này”.

Trước khi lấy nhau? Điền Đại Vĩ nhớ
đến lúc cùng Linh Tử đi siêu thị mua đồ, về nhà cùng nấu cơm. Anh thở dài, nói:
“Anh chỉ mê chơi cờ thôi. Ra thôi, ăn cơm”.

Ăn xong cơm, anh chủ động đi rửa
bát. Linh Tử dọn dẹp, rồi cô liếc anh khẽ hỏi: “Đại Vĩ, ăn cơm xong mình đi xem
phim nhé?”.

Điền Điền Vĩ đang định nói không muốn
xem, nhớ đến ngày trước Phùng Hy cũng đã từng hỏi anh trong sự chờ đợi như thế
này, lòng chùng xuống, đáp: “Ừ, anh mà ngủ thiếp đi thì đừng trách anh đấy!”.

Linh Tử đã vui vẻ trở lại, nhìn anh
một cái nói: “Anh xem với em là được rồi, đừng có suốt ngày nghĩ đến bàn cờ của
anh. Em nghe đồng nghiệp nói, ngày mai phố cổ Lan Khê có biểu diễn múa sư tử
dân tộc, ngày mai là ngày nghỉ, mình đi xem cho vui nhé?”.

Là ngày mai ư? Điền Đại Vĩ nhớ đến
hôm nay cục trưởng hào hứng nói đã nhận được thiếp mời. Ngày mai nhà họ Mạnh sẽ
đón con dâu. Chiếc đĩa trong tay anh cầm không chắc, suýt thì rơi vào chậu rửa.
Anh cúi đầu rửa, lầm bầm: “Có gì hay mà xem? Ngày mai về nhà bố mẹ ăn cơm”.

Linh Tử thất vọng “Vâng” một tiếng,
lẩm bẩm: “Mãi mới có ngày nghỉ cuối tuần, tại sao lại đến nhà anh hả?”.

“Cuối tuần về nhà thăm bố mẹ là điều
bình thường, hay là về nhà em?”. Điền Đại Vĩ đặt đĩa sang một bên, đóng vòi nước
lại, ra khỏi bếp như không có chuyện gì.

Anh nhìn quân cờ trong tay, nhớ đến
những lời Mạnh Thụy Thành đã từng nói với anh, hứ một tiếng, vứt cờ xuống bật
ti vi lên xem.

Đêm đến, Điền Đại Vĩ bần thần không
sao ngủ được, lại ngồi dậy ra phòng khách xem đĩa. Anh ngồi trong góc tối trên
ghế sofa, sờ lên mặt vải thô ráp của ghế sofa. Đồ đạc trong nhà chưa thay đổi
gì, Linh Tử cũng muốn thay, bị anh nói một câu “Vẫn còn khá mới, thay cho lãng
phí” nên thôi. Anh nhớ lại hồi Phùng Hy lên tổng công ty, anh ở nhà một mình
cũng thấy vui. Tại sao bây giờ lại cảm thấy trống trải như vậy? Gió đầu thu thổi
tới, rèm cửa bị thổi phồng lên một góc. Ánh sáng lờ mờ hắt xuống bồn thủy vu
trên cửa sổ. Bồn thủy tinh trong suốt, rễ trắng ngần, lá xanh mướt trải rộng.
Điền Đại Vĩ ngắm một lát, bất giác lại nhớ đến lời Linh Tử.

Không phải trước đây cô cũng đã từng
mong đợi hạnh phúc ngọt ngào của hai người đó sao? Điền Đại Vĩ tắt ti vi, lại quay về phòng ngủ,
nằm xuống ôm Linh Tử. Cô co người rúc vào lòng anh, anh cảm thấy lồng ngực nóng
hổi, Điền Đại Vĩ cô đơn nghĩ, có thể, thế này sẽ không trống vắng nữa.

Phụ Minh Ý

Anh ngồi rất lịch sự. Cô gái trước
mặt còn rất trẻ, đôi mắt to tròn có hồn, làn da trắng ngần.

Cô hút ống hút, nhìn anh với vẻ tò
mò, lẩm bẩm: “Sao nhìn anh giống cha em nhỉ?”.

“Anh hơn em mười một tuổi, rất già
rồi”. Anh mỉm cười trả lời.

“Biết thế còn được. Anh phải hiểu rằng,
mặc dù trông anh cũng được, nhưng anh hơn em những mười một tuổi. Anh lại đã từng
có vợ! Anh không cảm thấy gặp gỡ với em như bò già gặm cỏ non hay sao?”.

Phụ Minh Ý chậm rãi nhấp một ngụm
cà phê, miệng đắng ngắt. Anh bình thản nói: “Em không ưng tại sao còn đến gặp?”.

Tả Linh bỏ ống hút ra khỏi miệng,
trợn mắt nhìn anh: “Em đến chỉ vì cha mẹ em! Tốt nhất là anh về nói với người
giới thiệu rằng anh không ưng! Em uống đủ rồi, tạm biệt!”.

Cô đứng dậy xách túi xách lên, trợn
mắt nhìn anh một lần nữa bằng ánh mắt rất kẻ cả, “Ý em nói là mãi mãi không bao
giờ gặp lại nữa!”.

Trong tích tắc cô ngoái đầu lại, Phụ
Minh Ý dường như lại nhìn thấy Phùng Hy thời sinh viên, tràn đầy sức sống. Anh
nhẹ nhàng nói: “Tả Linh, em rất trẻ, nhưng em lại là cô gái không xinh nhất
trong số những cô gái mà người khác giới thiệu cho anh”.

Tả Linh giận tím người, tại sao gã
đàn ông này lại vô liêm sỉ đến vậy? Trước khi ra về còn không quên chọc tức cô!
Cô cao ngạo liếc anh ta nói: “Anh không ưng tại sao còn đến gặp?”. Cô nhắc lại
nguyên xi câu nói ban nãy của anh.

Vẻ mặt của cô lại một lần nữa khiến
Phụ Minh Ý rung động, anh mỉm cười nói: “Anh đã già rồi nên thích những cô gái
trẻ tràn đầy sức sống. Em không phải là cô gái xinh nhất nhưng lại là cô gái
khiến anh rung động nhất. Nếu em cảm thấy ưng, anh có thể theo đuổi em như cách
bình thường”.

Tả Linh miệng hơi há, ngạc nhiên vô
cùng. Cô nhìn lại một lượt Phụ Minh Ý. Anh đang ở trong độ tuổi có sức quyến rũ
nhất của đàn ông, bề ngoài không xấu, lại có tiền. Cô nhìn thấy mặc dù anh cười,
nhưng trong mắt vẫn có chút gì đó cô đơn. Cô khua khua tay, như muốn thoát khỏi
gì đó, buột miệng nói: “Cảm ơn tình cảm của anh, hai chúng ta không hợp với
nhau, tạm biệt!”.

Lúc đầu là hùng hùng hổ hổ, lúc này
đây cô lại luống cuống bỏ chạy. Mãi đến khi sang bên kia đường, cô lén quay đầu
lại, nhìn thấy Phụ Minh Ý ngồi bên cửa sổ bưng cốc cà phê uống, giống như một bức
tranh tĩnh vật trong cửa kính. Tả Linh không nén được nổi tò mò nhớ lại những lời
giới thiệu đơn giản về Phụ Minh Ý. Mấy năm trước vợ cũ qua đời, anh độc thân. Bất
chợt cô nhớ lại lời anh vừa nói, anh nói anh già rồi, thích những cô gái trẻ
trung tràn đầy sức sống, nỗi cô đơn ẩn chứa trong câu nói của anh khiến cô cảm
thấy thương thương.

Tả Linh thở dài, quay người ra về.

Uống xong cà phê, Phụ Minh Ý rút tiền
thanh toán, Phùng Hy trong ảnh vẫn đang cười rạng rỡ. Ánh mắt anh lướt trên nụ
cười của cô, thầm nghĩ, Hy Hy, em nói đúng, không thể tìm lại được nữa.

Lúc này đây điện thoại đổ chuông, lại
một người bạn gọi điện cho anh, “Ê, Minh Ý, tối nay nhớ đến ăn cơm nhé, sẽ giới
thiệu cho ông một cô bé!”.

Anh mỉm cười nhận lời, tối nay, anh
sẽ lại gặp một cô gái như thế nào đây?

Giang Du San

Cô rất thích sự náo nhiệt trong
quán bar. Đặc biệt là trong buổi tối Mạnh Thời cưới Phùng Hy như hôm nay, cô
không muốn ngồi ở nhà. Giang Du San cầm ly rượu, ngồi trước quầy bar chậm rãi uống.
Mái tóc dài phủ trên vai, để lộ ra đôi vai, tóc đen da trắng, lúc ẩn lúc hiện,
không biết có bao đôi mắt của đàn ông liếc sang.

Tiếng nhạc đâm nhói trong tim, mỗi
khi có tiếng đập mạnh, trái tim dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cười
duyên dáng, đầu óc nửa say nửa tỉnh, lúc quay đầu sang thì nhìn thấy một gương
mặt điển trai. Thật đúng là gặp quỷ rồi, hiện giờ ngày càng có nhiều gã đàn ông
kiếm cơm bằng gương mặt của mình? Thấy anh ta cười với mình, Giang Du San liền
cầm ly rượu lên.

Cách hai ghế ngồi, người đàn ông đó
uống hết rượu trong ly của mình, nhướn mày lên hỏi cô.

Tiếng cười của Giang Du San như tiếng
chuông bạc. Cô chớp chớp mắt, một anh chàng đẹp trai biết bao, đẹp trai hơn Mạnh
Thời nhiều. Không ngờ lại làm nghề đó! Có gì là không được chứ? Một anh chàng đẹp
trai như thế, dáng dấp cũng không tồi, có thể cùng cô trải qua một đêm không
còn lẻ loi trống vắng. Cô giơ bàn tay lên. Năm trăm tệ, đây có lẽ là cái giá
không thấp nhỉ?

Mắt anh chàng dường như sáng lên,
nhưng lại từ từ đưa ra ba ngón tay.

Ba nghìn? Thật đúng là mức giá cắt
cổ. Nhưng có gì đâu? Cô chỉ muốn anh chàng đẹp trai này ở bên cô. Giang Du San
mỉm cười gật đầu.

Anh chàng bèn đặt ly rượu xuống rút
tiền ra trả, tiện thể trả luôn cả phần của cô.

Giang
Du San cười vui vẻ. Mặc dù là làm nghề đó, nhưng cũng biết cách rút tiền thanh
toán, trả ba nghìn cũng không thiệt.


đặt tay lên vai anh, mắt hơi nhắm, nhìn vào đôi mắt sáng như sao như mắt Mạnh
Thời, cười khúc khích. “Anh khỏe mạnh chứ?”.

Anh
chàng cũng cười: “Anh sẽ chú ý an toàn”.

Anh
ôm eo cô một cách hết sức cẩn thận, để cô trong trạng thái ngà ngà say dựa vào
người anh. Ra khỏi quán bar, Du San đã tỉnh rượu vì có gió thổi tới.

Đã
một hai giờ đêm, cơn gió của đêm hè đã bớt đi cái nóng nực, tạo một cảm giác
mát mẻ. Cô ôm hai cánh tay, nhìn thấy anh chàng vẫy một chiếc taxi bên đường.
Cô ngần ngừ một lát, nhưng lại bị nỗi cô đơn đứng ở đầu đường nhấn chìm, hơi rượu
vừa vơi đi lại ập tới. Cô mơ màng nghĩ, tại sao phải lùi bước? Cô cần phải quên
đi một người đàn ông không yêu cô, cần phải sống một cuộc sống tốt cho mình, tại
sao lại không được? Những tam tòng tứ đức, những truyền thống của nhà họ Mạnh
kia, mau đi gặp quỷ đi!

Một
phần vì say rượu một phần vì muốn buông thả, cô ngoan ngoãn bước lên xe. Nghe
thấy anh chàng đó nói ra tên khách sạn năm sao, cô lại cười. Đúng là một tay chịu
chơi thật, thảo nào đòi giá cao thế.

Đến
quầy lễ tân, anh chàng đỡ cô ngồi xuống ghế sofa, cô làm thủ tục nhận phòng
trong trạng thái mơ màng.

Bước
vào thang máy cô mở mắt ra nói: “Ở đây một đêm nếu giảm giá cũng phải mất vài
trăm tệ nhỉ?”.

“Ở
chỗ dễ chịu một chút cho thoải mái”. Anh chàng dịu dàng nói, vuốt má cô nói:
“Em say rồi”.


cười, mặt ngửa lên, để lộ ra cái cổ đẹp tuyệt vời, tay lại ôm eo anh, cảm nhận
được thân hình rắn rỏi của anh dưới làn áo mỏng. Gương mặt tuyệt vời, thân hình
tuyệt vời. Cô vui, cô muốn, say thì cũng có sao?

Buổi
sáng, Triệu Khiêm bừng tỉnh vì tiếng kêu nhẹ của cửa. Cô gái trẻ xinh đẹp tối
qua đã không thấy nữa. Đột nhiên anh sực nhớ mình vẫn chưa trả tiền, không biết
anh đã bị lừa sạch chưa?

Triệu
Khiêm hất chăn ra, nhìn thấy vết máu trên tấm ga trải giường. Tối qua anh cũng
uống khá say, nhớ mang máng hình như đây là lần đầu tiên của cô gái. Anh nhảy
xuống giường, nhìn thấy quần áo nằm rải rác dưới đất, anh rút chiếc ví trong
túi quần ra, mọi thứ trong đó vẫn còn nguyên. Anh lắc đầu cười, chắc là lần đầu
tiên nên cô gái này không lấy tiền. Lúc này đây, ánh mắt anh lại bị hút bởi một
xấp tiền trên giường.

Đúng
ba nghìn tệ, không hơn không kém. Anh dở khóc dở cười. Anh tưởng cô ấy làm nghề
đó, hóa ra cô ấy cũng tưởng anh làm nghề đó. Anh nói với cô gái rằng một bàn
tay năm trăm tệ đắt quá, rồi anh giơ ra ba ngón tay thì bị cô hiểu lầm là đòi
giá ba nghìn tệ.

Triệu
Khiêm quay đầu nhìn tấm ga trải giường, cảm giác được ôm làn eo thon thả của cô
gái lại ập tới. Anh không giấu nổi sự tò mò. Không biết cô gái nào giàu có mà lại
không trân trọng đời con gái của mình như vậy, lại trao sự trong trắng của mình
cho một kẻ làm nghề đó?

Lần
gặp sau diễn ra vào ba tháng sau đó. Giang Du San đi ký hợp đồng thì gặp Triệu
Khiêm trong thang máy. Mặc dù lúc đó cô say, nhưng trong đầu cô vẫn còn nhớ. Cô
nghiêm mặt coi như không quen biết anh. Nhưng Triệu Khiêm đã cất lời: “Anh tìm
em rất lâu rồi. Đúng lúc quá”.


phản bác ngay: “Tôi không quen anh!”.

Thang
máy đi từ tầng ba mươi hai xuống, Giang Du San đưa tay bấm tầng ba mươi. Cửa
thang máy bật mở, cô đang định đi ra thì cánh tay bị kéo lại. Cô nhìn cửa
thang máy đóng lại, giật mình hét lên:
“Anh định làm gì vậy?”.

Triệu
Khiêm đứng sát lại gần cô, nói: “Không phải anh làm nghề đó. Anh nghĩ đó là một
sự hiểu lầm!”.


phẫn nộ quát: “Bất kể là hiểu lầm hay không, hai chúng ta không có liên quan gì
cả!”.

Triệu
Khiêm bị cô nói nổi cơn bực. Có thật là cô coi anh là tình một đêm hay sao? Tay
anh kéo ngay lại, ôm chặt eo cô, “Anh không thể quên được em”.

“Bỏ
tay ra!”. Hai cơ thể gần nhau khiến Giang Du San nhớ lại đêm hôm đó, hai má đỏ
bừng vì giận.

Người
bị ép chặt vào tường thang máy không thể nhúc nhích. Cô nghĩ chắc chắn ánh mắt
cô phải sắc như dao, cô trợn mắt đến nỗi thấy cay cay.

“Anh muốn theo đuổi em. Có thể cho
anh biết tên của em được không? Em làm ở công ty nào vậy?”, Triệu Khiêm bình thản
hỏi.

Giang Du San quay đầu ra, hứ một tiếng
nói: “Trong thang máy có camera đấy, tốt nhất anh đừng làm càn! Ngoài ra, hôm
nay trong người tôi không có tiền, anh không cướp được gì đâu!”.

Triệu Khiêm bật cười vì thái độ cứng
rắn của cô. Anh hơi lùi ra sau một bước, nói: “Anh là Triệu Khiêm, được gặp lại
em anh rất bất ngờ, anh chỉ muốn giải thích một chút, em và anh đều hiểu lầm đối
phương rồi”.

Giang Du San nhìn thẳng vào anh,
gương mặt điển trai đó toát lên một vẻ chân thành. Thang máy dừng lại, lúc cửa
từ từ mở ra, cô nhìn thấy mọi người đứng đợi ở ngoài, cảm thấy yên lòng hơn. Cô
nhìn vào Triệu Khiêm nói: “Mặc dù anh không phải làm nghề đó, tôi cũng không quan tâm đến việc
anh làm nghề nào, anh Triệu ạ, mặc dù anh rất đẹp trai, nhưng điều khiến đàn
ông thu hút được phụ nữ không phải chỉ mỗi gương mặt thôi đâu. Tôi không có hứng
thú với những gương mặt công tử bột! Nếu anh đi xe Bentley hay Maybach tôi còn
có thể suy nghĩ, còn không thì xin miễn mở lời”.

Cô hất cằm lên, cười với vẻ khinh
miệt, sải bước ra ngoài, đôi khuyên tai kim cương một carat lắc lư dưới dái
tai. Mọi người đi vào thang máy, dồn Triệu
Khiêm vào góc trong cùng. Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười và sờ tay
lên mặt. Đẹp trai thì không có tiền ư? Cô nàng này ngang tàng hống hách quá,
nhưng lại khiến anh cảm thấy vô cùng hứng thú.

Anh ngẩng đầu nhìn camera trong
thang máy, tưởng rằng anh thực sự không tìm được cô nàng ư? Anh mỉm cười nghĩ,
một cuộc đua đầy kịch tính đã bắt đầu.

Phùng Hy

Phùng Hy bất an, trước khi cha mẹ đến
đã mất ngủ một đêm.

Ôm cặp mắt thâm đen nhìn Mạnh Thời
đón cha mẹ tới, cô phát hiện ra rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều. Cha mẹ anh
không hề giận, biết tin cô đã có bầu, mặt mày rạng rỡ, còn cầm giấy đăng ký kết
hôn của hai người lên xem một hồi lâu.

Mạnh Thời len lén nói với cô: “Em
xem, không tin anh cũng phải tin nhà nước chứ. Không có tờ giấy thông hành này,
chắc chắn sẽ bực”.

Cô khẽ thở phào, nghe thấy Mạnh Thời
nói cha mẹ anh mời cả nhà cô đến Nhà Gianh ăn cơm, trong lòng lại một lần nữa cảm
thấy bất an.

Cô sợ nhất là gia thế nhà họ Mạnh
khiến cha mẹ cô không thoải mái trong lòng, nhớ đến sự khôn ngoan giảo hoạt của
cha Mạnh Thời lại thấy khó chịu. Nghe nói cô đã có bầu, gương mặt bình thường hết
sức nghiêm túc của Mạnh Thụy Thành đổi thành khen ngợi, nhẹ nhàng, ông khen chữ
cô đẹp, phẩm chất tốt, để Mạnh Thời trúng được quả lớn. Ông cụ trở nên mềm mỏng,
Phùng Hy không còn gì phải nói nữa.

Đến Nhà Gianh, cha mẹ Mạnh Thời và
chú Tần cùng đứng đợi ở cửa.

Mẹ Mạnh Thời kéo tay mẹ Phùng Hy cười
rất thân thiết. Hôm nay bà không mặc áo dài Thượng Hải, áo cotton cộc tay, quần
đen, không đeo món đồ trang sức nào cả. Mạnh Thụy Thành vẫn mặt chiếc áo lụa của
ông, cười rất tươi gọi thông gia. Ngay cả chú Tần cũng không gọi lão gia, thiếu
gia, phu nhân nữa, mọi người rất vui vẻ. Điều này khiến Phùng Hy ít nhiều có phần
cảm kích và bất ngờ.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại
www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Phùng Hy kéo Mạnh Thời, lông mày
hơi nhếch lên, hỏi anh sao lại vậy?

Mạnh Thời cười ranh mãnh khẽ nói:
“Anh là con một, nhóc con trong bụng em cũng là con một. Họ chỉ sợ đón tiếp
không được chu đáo”.

Cô buồn cười véo anh một cái. Mạnh
Thời cao giọng: “Ái, sao em lại véo anh?”.

Mạnh Thụy Thành quay đầu cười nói:
“Sợ vợ là tốt, phải để Phùng Hy quản lý chặt con”.

Phùng Hy cười, thấy cha mẹ nhìn với
ánh mắt trách móc, cô nén giọng nói: “Đừng tưởng có mặt cha mẹ mà anh được vùng
lên nhé, phục vụ cẩn thận đấy”.

Từ nhà họ Mạnh về, cha mẹ Phùng Hy
nhận xét: “Đúng là gia tộc thư hương có khác, có trình độ, có đạo đức, hòa nhã,
dễ gần. Hy Hy, con phải biết trân trọng đấy”.

Họ không biết những sự việc xảy ra
trước đó, Phùng Hy chưa hề kể. Hơn nữa, kể rồi cũng để làm gì? Tự nhiên lại để
cha mẹ phải lo lắng. Cô cúi đầu cười nói: “Mạnh Thời rất tốt với con”.

“Mạnh Thời thực sự là rất khá! Hy
Hy, con là cô gái đã từng ly hôn, tìm được một người đàn ông tốt như Mạnh Thời
là phúc đức ba đời đấy!”.

Phùng Hy khẽ lườm lườm, có những
quan niệm thâm căn cố đế không bao giờ cô có thể thay đổi. Buổi tối lúc ở phòng
với một mình Mạnh Thời, cô bình thản hỏi: “Mạnh Thời, em là người đã từng ly
hôn, anh phải chịu thiệt đó nhé!”.

Mạnh Thời rất tinh ranh, ôm cô cười:
“Bây giờ lấy câu này để chặn anh cũng chẳng còn tác dụng gì nữa. Xét trên góc độ
luật pháp, em là vợ của anh rồi”.

“Ý em là, em đã ly hôn một lần ly
hôn thêm lần nữa cũng không sợ”.

“Hê hê”.

Phùng Hy lườm anh một cái, uể oải
nói: “Sao cười đểu vậy?”.

Mạnh Thời đột nhiên nghiêm giọng trở
lại, “Hy Hy, dù nhiều của đến đâu, nhiều tiền đến đâu cũng phải sống cuộc sống
bình thường như mọi người. Trong lòng em vẫn còn ám ảnh bởi chuyện đó à?”.

Phùng Hy nở nụ cười tươi: “Em không
bị ám ảnh. Mạnh Thời, em chỉ không dám tin rằng em lại tốt số đến vậy”.

“Ngốc ạ”. Mạnh Thời ôm cô khẽ mắng,
cúi đầu nhìn thấy nụ cười trên môi cô, bèn hôn nhẹ lên trán cô.

Điều hòa tỏa ra hơi mát, căn phòng
dần dần yên tĩnh trở lại.

Chúng ta đều biết hạnh phúc mà người
phụ nữ khát khao rất đơn giản, giống như Phùng Hy, có mối tình đầu khắc cốt ghi
tâm, sau khi trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, càng cảm thấy hạnh phúc khó đến
hơn, giống như một câu nói: Đêm mênh mông, soi gương trang điểm phấn son, trong
lòng uể oải. Bao nhiêu người phụ nữ yếu đuối dịu dàng, chỉ chờ đợi một người
trong đêm tối, gặp được đúng lúc không sớm không muộn.

Hết

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách

Du Ca – Mint

(Duyệt – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.