Phía đông vườn địa đàng - Chương 06
Chương VI
Horace Quinn là Phó cảnh sát
trưởng mới, đảm trách việc an ninh quanh khu vực King City. Khi dư luận đồn tin
Adam Trask bị bắn đến tai Horace, ông liền để bà vợ tiếp tục làm thịt con heo
mà ông hạ hồi sáng, phóng ngựa đi ngay.
Tại phía Bắc cây sung lớn
chỗ góc đường Hester rẽ trái, Horace gặp Julius Euskadi. Họ Euskadi toàn những
người giàu có bảnh trai gốc dân Basque.
Julius hỏi:
- Ông định tới nhà Adam
Trask phải không?
- Đúng như vậy. Anh có
nghe tin gì lạ không?
- Chẳng nghe gì lạ ngoài
tin Adam Trask tự bắn vào vai mình bằng khẩu Colt 44, vừa sinh một đứa con đầu
lòng phải không?
- Tôi nghe hai đứa song
sinh chứ không phải một đứa. - Julius nói. - Có lẽ những người lạ bắn anh ấy.
- Nghe đâu một người cầm
súng và một người bóp cò thì phải. Anh có nghe tin gì khác không?
- Dư luận lung tung chẳng
rõ sự thực ra sao cả. Ông cần người tháp tùng với không?
Tôi không định nhờ anh
phụ tá. Cảnh sát trưởng bảo rằng nhờ các phụ tá sẽ tốn tiền lương nhiều
- Ồ, tôi không muốn làm
phụ tá đâu. Tôi chỉ muốn đến Salinas tối nay.
- Nghe đâu có mở mang một
khu mới gọi là Fayés. Tôi tò mò quá muốn tháp tùng với ông cho vui.
Hôm ấy là một ngày đẹp
trời, cỡi ngựa đi dạo rất thú. Khi rẽ vào địa phận nông trại Sanchez họ chê
việc săn bắn kém cỏi trong những năm gần đây. So với những năm trước thì việc
canh tác cũng như làm cá và săn bắn là ba thứ không khá lắm. Julius nói:
- Tôi hi vọng người ta
không giết sạch loại gấu xám. Hồi năm 1880, ông tôi có giết được một con gần
Pleyto, cân nặng gần một ngàn tám trăm cân Anh.
Nhưng khi đi ngang dưới
những cây sồi, họ im lặng. Ở đây hoàn toàn yên lặng không một âm thanh hay
tiếng động nào.
Lee ra tận ngoài sân đón
tiếp họ. Horace lên tiếng:
- Chào chú chệt, ông chủ
có ở nhà chứ?
- Ông ấy bệnh. Lee đáp.
- Hãy vào nói với chủ chú
rằng có Phó cảnh sát trưởng Quinn muốn thăm ông ấy.
Lee chạy vào bên trong
một lát rồi chạy ra ngay:
- Mời ông vào. Để ngựa đó
tôi lo cho.
Adam nằm trên chiếc
giường lớn, nơi hai đứa bé được sinh ra. Chàng tựa người trên đống gối cao, vai
trái quấn một lớp băng dày. Mắt chàng lờ đờ cận thị và đầy vẻ bệnh hoạn. Bàn
tay phải xương xẩu của chàng vò một nắm khăn trải giường.
Horace nói:
- Anh Trask. Được tin anh
bị thương, tôi đến thăm. - Ông dừng lại chờ xem phải ứng của Adam rồi mới tiếp:
- Câu chuyện xảy ra thế
nào?
Nét mặt chàng căng thẳng
cố gắng trấn tĩnh đáp:
- Tôi lau súng rủi ro
cướp cò phát nổ.
Horace liếc nhìn qua
Julius rồi quay lại. Adam thấy trên mặt ông thoáng vẻ nghi ngờ.
- Thường hay xảy ra như
vậy, - Horace nói. - Khẩu súng có đây chứ?
- Chắc Lee đem cất rồi.
Horace bước ra cửa.
- Chú Lee ơi, mang khẩu
súng vào đây tôi xem thử nào.
Trong chốc lát, Lee mang
khẩu súng vào. Horace xem xét, mở buồng đạn, tháo đạn ra, ngửi ổ đạn trống.
- Anh Trask, tôi sẽ phải
làm một bản báo cáo nên cần hỏi anh vài câu. Có phải anh đang thông nòng, có lẽ
bằng một cái que, rồi súng bị cướp vò nổ trúng vai anh chứ gì?
- Thưa ông, đúng như vậy.
- Adam vội trả lời.
- Trong khi chùi súng anh
không rút kẹp đạn ra sao?
- Vâng.
- Trong khi thông nòng,
ông vẫn để mũi súng chỉa vào người mà không khóa an toàn sao?
Hơi thở của Adam như
nghẹn lại.
Horace nói tiếp:
- Chắc cái thông nòng bị
bắn bật ngược ra đụng vào tay trái anh nữa.
Cặp mắt nhợt nhạt của
Horace không rời khỏi mặt Adam. Ông trầm giọng nói:
- Ông Trask, hãy nói thật
cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra?
- Tôi không quen sử dụng
súng. Có lẽ không hẳn như thế, nhưng sự thật chỉ có vậy. Tôi chùi súng rủi ro
cướp cò phát nổ.
Horace từ chỗ chân giường
từ từ bước tới nói:
- Anh nên biết rằng tôi
chỉ mới làm Phó trong một thời gian ngắn. Từ trước đến nay, tôi không muốn đe
dọa ai. Làm vậy hèn lắm, tôi không hề muốn. Anh Trask, anh đã từng phục vụ
trong kỵ binh. Vũ khí mà kỵ binh thường sử dụng là súng Carbine và súng Colt,
dĩ nhiên anh quen...
Ông bỏ lửng câu nói, nuốt
nước bọt rồi hỏi tiếp:
- Anh Trask, sự thật thế
nào?
Cặp mắt của Adam như mở
to hơn, chàng thì thào:
- Đó là một tai nạn.
- Có ai chứng kiến không?
Khi xảy ra tai nạn có mặt vợ anh ở đó không?
Adam không trả lời.
Horace thấy hai mắt Adam nhắm lại. Ông đợi giây lát rồi quay ra cửa nơi Lee
đang đứng:
- Này chú Lee, mời bà chủ
vào cho tôi được hân hạnh hỏi chuyện một chút.
Lee ngẩn người không hở
môi.
Adam vẫn nhắm mắt trả lời
thay:
- Vợ tôi đã bỏ đi rồi.
Bà ấy không có ở nhà lúc
xảy ra tai nạn sao? Horace liếc nhìn Julius và thấy đôi môi ông m mím lộ vẻ
nghi ngờ. Horace thầm nghĩ: Anh này có vẻ lanh hơn ta. Anh ấy có thể là một Phó
cảnh sát trưởng giỏi. Ông quay lại hỏi Lee:
- Này chú Lee, chú biết
gì về vụ này nói nghe thử coi.
- Tôi đi King City từ hôm
thứ Bảy. Đến mười hai giờ đêm mới về và thấy ông Trask nằm giữa sàn nhà.
- Vậy thì lúc xảy ra tai
nạn, chú không có mặt ở nhà phải không?
- Dạ phải.
- Được rồi anh Trask. Vợ
anh đã bỏ đi, để chúng tôi tìm chị ấy về cho anh nhé? Tôi muốn hỏi trước khi
lấy anh, tên chị ấy hồi còn con gái là gì? Chị ấy quê quán ở đâu?
Im lặng một lát. Adam
thấp giọng nói:
- Tôi thú thật không được
rõ.
- Anh Trask, vậy thì chờ
lúc vào nhà đá tỉnh hạt anh sẽ nói. Anh có thể tả sơ cho tôi biết, chị ấy cao
cỡ bao nhiêu?
Mắt Adam nhấp nháy:
- Nàng không cao, dáng
người nhỏ và thanh.
- Được rồi! Tóc và mắt
chị ấy màu gì?
- Nàng khá đẹp.
- Bây giờ vẫn còn đẹp
chứ?
- Vâng.
- Có dấu vết gì đặc biệt
không?
- Không. À, có một cái
thẹo trên trán.
- Anh bảo không biết tên
thật cũng như quê quán vợ anh, không biết nàng đâu và không thể mô tả rõ nàng
ra sao thì thật vô lý. Bộ anh coi tôi là một thằng ngu sao?
Adam phân trần:
- Nàng có một tâm sự thầm
kín. Tôi đã hứa không tò mò tra gạn. Nàng bảo nàng sợ một người nào đó.
Bất ngờ Adam bật khóc.
Toàn thân chàng run lên, nức nở. Tiếng khóc đầy vẻ tuyệt vọng.
Horace cũng thấy não lòng
theo:
- Thôi chúng ta ra phòng
ngoài đi Julius.
Ông bước đi trước về
hướng phòng khách.
- Anh Julius, anh cho tôi
biết ý kiến anh thế nào? Dám anh ấy đã giết chết vợ không?
- Tôi cũng nghi như anh.
- Tôi cũng nghĩ vậy, -
Horace nói. - Trời đất ơi! - Ông chạy trở lui phòng ngủ rồi trở ra với khẩu
súng và kẹp đạn.
- Tôi quên lửng. Tôi
không thể giữ chức vụ này lâu. Tôi sẽ ghi tên anh vào thẻ lương. Anh đưa tay
phải lên tuyên thệ ngay đi.
- Tôi không muốn tuyên
thệ đâu.
- Julius, anh không có
quyền từ chối. Nếu anh không chịu đưa tay tuyên thệ, chắc tôi sẽ phải giam anh
vào tù ngay.
Julius miễn cưỡng đưa tay
lên, lập lại lời tuyên thệ.
- Tôi nể ông mà nhận lời
chứ ông già tôi ghét lắm. Xong rồi, bây giờ chúng ta làm gì đây?
Horace trả lời:
- Tôi sẽ đến gặp ông già
anh. Tôi cần gặp cảnh sát trưởng. Anh hãy giữ khẩu súng này và mang ngôi sao
của tôi luôn.
Ông ta gỡ ngôi sao trên
áo của mình cho Julius.
- Chừng bao lâu nữa anh
sẽ đi?
- Chừng nào xong việc tôi
sẽ đi ngay. Tôi sẽ nói với cảnh sát trưởng rằng anh Trask bảo không biết tên
nàng, anh ta chỉ cho biết rằng nàng nhỏ thó và đẹp. Mô tả kiểu đó thật là mơ
hồ! Nếu tôi báo cáo lại như vậy, chắc ông ấy sa thải tôi ngay.
Julius cầm khẩu súng cân
thử trong tay.
- Anh Horace tôi chắc gia
đình Hamilton biết nhiều về bà ấy. Tiện đường anh nên ghé lại nhà họ hỏi xem để
biết rõ chị ấy thực sự trông thế nào.
- Tôi thấy anh rất xứng
đáng đeo ngôi sao Phó cảnh sát trưởng của tôi. - Horace nói.
*
Khoảng nửa đêm, Horace
lên một chiếc xe lữa chở hàng tại King City. Ông ngồi ở phòng máy với viên kĩ
sư và đến Salinas vào lúc sáng sớm. Salinas là một thị trấn nhỏ, nhưng phát
triển nhanh. Đó là thị trấn lớn nhất giữa SanJose và San Luis Obispro.
Vào lúc chín giờ mười,
Horace tới thẳng văn phòng cảnh sát trưởng đặt tại nhà giam cũ của tỉnh hạt.
Ông thuật lại câu chuyện với đầy đủ chi tiết.
Khi ông ta kể xong, viên
cảnh sát trưởng tỏ vẻ chú ý, tréo chân với nhau, ngồi thẳng người nói:
- Theo anh nghĩ, thì
chàng đã giết nàng phải không?
- Vâng, tôi nghĩ vậy.
Nhưng ông Hamilton lại nghĩ khác. Ông ta cho rằng Trask rất hiền lành không thể
giết ai được.
Viên cảnh sát trưởng hỏi:
- Ông Samuel có tả rõ
hình dáng cô ấy không?
- Hai vợ chồng ông ấy đã
tả kĩ.
Horace rút một tờ giấy
trong túi ra đọc những câu mô tả nhận dạng Cathy.
Khi Horace đọc xong, viên
cảnh sát trưởng thở dài hỏi:
- Cả hai ông bà đó đều có
cùng một ý kiến về vết thẹo phải không?
- Vâng, họ đều có cùng
một nhận xét. Cả hai vợ chồng đều để ý thấy rằng đôi khi cái thẹo ấy có vẻ sậm
hơn những lúc bình thường.
Viên cảnh sát trưởng nhắm
mắt lại, dựa ngửa người ra thành ghế. Bỗng ông ngồi thẳng người lên, mở ngăn
kéo trên cùng của bàn giấy, lấy ra một chai Whisky nửa lít, mời Horace:
- Uống một ngụm đi.
- Chắc anh không nỡ trách
tôi. Trường hợp khó xử quá. - Horace chùi miệng, trao chai rượu lại và hỏi:
- Anh có ý kiến gì không?
Viên cảnh sát trưởng nốc
liên tiếp ba ngụm lớn, đóng nút chai rượu rồi cất lại vào ngăn kéo trả lời:
- Chúng ta phụ trách một
tỉnh hạt khá phức tạp. Anh chịu trách nhiệm một thị trấn đang trên đà phát
triển như Salinas, những người lạ từ các nơi đến và đi liên miên, nếu chúng ta
không chịu khó theo dõi thật sát, chúng ta sẽ gặp nhiều chuyện rắc rối. Văn
phòng của tôi chuyên trách về những người dân địa phương một cách tốt đẹp.
Ông ta nhìn thẳng vào mặt
Horace nói tiếp:
- Tôi chỉ muốn nói với
anh một điều: Chúng ta nên sống hòa hợp theo lòng dân chứ không nên làm khó họ
bằng uy quyền.
- Theo anh nghĩ, tôi đã
làm gì quấy không?
- Không, anh không có gì
đáng trách cả. Anh xử sự rất đúng. Anh không làm khó dễ gì Trask. Như vậy là
tốt rồi. Thôi dẹp chuyện đó lại một bên. Tôi muốn nói với anh một việc khác.
- Tôi sẵn sàng nghe, -
Horace nói.
- Trên đường đi Chinatown
có một dãy nhà.
- Tôi biết.
- Ai cũng biết cả. Nếu
chúng ta cấm, nhất định họ phải dời đi nơi khác. Chúng ta nên để ý tới họ một
chút, những người đó vẫn liên lạc với chúng ta. Tôi đã tới đó họ hỏi một vài
người. Hôm tối Chủ Nhật, có một bà tên Faye gửi cho tôi một cái thư ngắn. Có
một thiếu nữ lạ đến xin ở trọ nhà bà ta, nhưng bà ta không biết rõ về nàng.
Theo nhận xét của bà ta, thì thiếu nữ ấy có vẻ như một cô gái bỏ nhà trốn đi.
- Tôi có nhìn qua nhưng
thấy nàng không có vẻ gì đáng nghi cả. Nàng trẻ và đẹp một cách ngây thơ, không
ai có thể ác cảm với nàng được.
Ông chìa tay ra hỏi:
- Sao? Anh nghĩ thế nào?
- Ông nghi thiếu nữ ấy có
thể là bà Trask phải không?
Viên cảnh sát trưởng trả
lời:
- Mắt tròn, to, tóc vàng,
một sẹo trên trán. Nàng đến đó hôm chiều Chủ Nhật.
Bộ mặt giàn giụa nước mắt
của Adam hiện rõ trong trí của Horace, ông nói:
- Này cảnh sát trưởng,
ông nên sai người đi báo cho Adam biết. Tôi sắp từ chức, nên không làm việc này
được.
Viên cảnh sát trưởng đứng
dậy:
- Chúng ta đến câu lạc
uống cà phê đã.
Họ yên lặng đi bên nhau
một đoạn đường. Viên cảnh sát trưởng lên tiếng:
- Này Horace, nếu tôi
tiết lộ vài chuyện bí mật, thì có lẽ cả vùng này sẽ xôn xao dữ lắm.
- Có lẽ đúng như vậy.
- Anh nói bà ấy vừa sinh
đôi phải không?
- Vâng, hai bé trai.
- Horace, hãy nghe tôi
đây. Chuyện này chỉ có ba người biết rõ. Đó là cô ấy với anh và tôi. Tôi sẽ báo
cho nàng biết rõ, nếu nàng không kín tiếng, tôi sẽ tống khứ nàng ra khỏi vùng
này. Còn anh, tôi muốn anh cũng đừng hở môi tiết lộ với bất cứ ai cả với chính
vợ anh, để sau này hai đứa bé khỏi biết mẹ chúng ở đâu.
*
Adam ngồi trên ghế dựa
dưới tàn cây sồi lớn, vai trái quấn đầy băng. Lee mang cái giỏ đựng đồ giặt ra
đặt cạnh Adam, rồi quay trở vào.
Hai đứa bé sinh đôi đã
thức giấc. Chúng hấp háy mắt nhìn lên đám lá sồi lay động trước gió. Một chiếc
lá khô lìa cành chao qua chao lại trên không rồi rơi vào giỏ mà hai đứa bé đang
nằm. Adam cúi xuống nhặt ra.
Chàng không nghe tiếng
chân ngựa của ông Samuel đang tới gần, nhưng Lee đã nhìn thấy từ đằng xa. Gã
mang một cái ghế dựa ra rồi dắt con ngựa Dosology vào chuồng.
Samuel ngồi im không nói
gì. Gió mát lộng trên ngọn cây và thổi tung mái tóc ông lên. Cuối cùng ông lên
tiếng:
- Tôi thấy đã đến lúc trở
lại tiếp tục việc đào giếng.
Giọng Adam hờ hững chán
chường:
- Tôi, tôi không muốn đào
giếng làm gì nữa. Để tôi gởi tiền công mấy hôm nay.
Samuel chồm tới sát bên
giỏ đặt hai đứa bé, đặt một ngón tay vào lòng tay một đứa bé. Mấy ngón tay của
nó nắm lại.
- Tôi thành thật muốn
khuyên anh một câu, không biết anh có sẵn sàng nghe không?
- Đối với tôi, lời khuyên
cũng không ích gì.
- Biết vậy, tôi vẫn
khuyên anh nên can đảm lên.
- Can đảm thế nào?
- Nghĩa là hãy sống như
người sống. Xem mọi sự như một màn kịch. Cái gì qua cho qua luôn.
- Làm sao có thể làm như
vậy được?
Samuel nhìn hai đứa bé
sinh đôi.
- Dù muốn dù không, cũng
phải vượt qua thử thách này. Nếu anh buông xuôi thả liều, cỏ dại sẽ bao phủ.
Adam không trả lời.
Samuel đứng dậy nói:
- Tôi sẽ trở lại. Tôi vẫn
tiếp tục trở lại để thăm anh nhiều lần nữa, hãy can đảm vượt mọi thử thách mới
được.
Lee dắt ngựa ra, giữ cho
Samuel leo lên.
- Tiệm sách của chú đi
tới đâu rồi hả Lee?
Chú người Tàu đáp:
- Ồ, có lẽ tôi không còn
ham nghĩ tới chuyện đó nữa.

