Em không phải đồng tính - Chương 09 - 10
Chương 9: Lý trí, con tim, định mệnh
Nó vẫn dùng lý trí sắt đá của mình để
điều khiển con tim. Ngày hôm qua, dù có chuyện gì xảy ra thì hôm nay, nó vẫn có
thể mang bộ mặt như chưa có gì xảy ra. Mọi người ai cũng nghĩ nó mạnh mẽ, không
cảm xúc nữa nhưng chỉ có một người hiểu nó, biết bên trong nó buồn thế nào. Ngược
lại với nó, hắn dùng trái tim để điều khiển lý trí. Chưa bao giờ, hắn có cảm
giác bất an như lúc này, cảm giác nó thuộc về ai khác làm hắn sợ. Chạy theo con
tim mách bảo, hắn bắt đầu nhắn tin cho nó hàng ngày, những tin nhắn không có
hồi âm nhưng hắn vẫn nhắn, nhắn như thể ngày hai đứa còn yêu nhau, quan tâm nó
hàng ngày nhưng lý trí sắt đá của nó không cho nó nhắn lại. Đọc những tin nhắn
của hắn, làm nó đau, nó không muốn đọc những tin nhắn đó nữa. Nó nghĩ: Cứ để
mọi thứ như vậy sẽ tốt hơn, sao lại quay lại khơi lại nỗi đau của nó làm gì?
Nhưng, nó lại muốn nhận được tin nhắn
mỗi ngày để biết hắn vẫn bình yên.
Một tuần, hai tuần trôi qua, hắn vẫn
làm vậy với nó. Chuẩn bị một mùa thi kết thúc, năm học mới lại đến, nó sợ hắn
cứ làm vậy thì nó sẽ lại suy nghĩ mà không tập trung học được và nó quyết định
hồi âm tin nhắn cho hắn: “Anh hãy dừng lại, chúng ta chẳng là gì của nhau nữa.”
Nhận được tin nhắn của nó, hắn sung sướng vô cùng, hắn cứ nghĩ nó sẽ không để ý
tới tin nhắn của hắn nữa. Hắn vội nhắn lại cho nó: “Anh biết, không gì thay đổi
được em nhưng anh làm theo trái tim anh thôi.”
“Xin anh đấy, cho em bình yên đi.”
“Anh xin lỗi giờ thì anh không thể.” Bây
giờ, dù nó có nói gì, hắn vẫn quyết tâm thay đổi nó, biết là rất khó nhưng hắn
vẫn hi vọng.
“Thôi được rồi, hãy dừng lại ở kì thi
này, em sẽ nói chuyện với anh sau khi kết thúc kì thi.”
“Em hứa nhé.” Ôm điện thoại, hắn chờ
đợi ngày có thể gặp nó, nói cho nó biết hết suy nghĩ của hắn. Mặc dù hàng ngày
hắn vẫn gặp nó nhưng chỉ có thể nhìn nó từ xa mà không khi nào hắn có cơ hội
nói chuyện với nó.
…
Kì thi quan trọng hơn tất cả các kì
thi nên ai cũng tập trung vào học, nó và Khánh Phương cũng vậy, gạt bỏ đi mọi
thứ và chỉ tập trung vào học thôi.
Ngày thi đầu tiên cả nó và Khánh
Phương thi khá tốt. Khánh Phương và nó vẫn đi chung một con đường về nhà, trong
lúc đi về, chủ đề của hai đứa bây giờ là bài thi. Đang bàn luận thì Khánh Phương
có điện thoại, Khánh Phương rút trong túi ra là một cái điện thoại khác mọi
ngày, điện thoại rất sành điệu, rồi đi ra một góc đường cách nó một, hai mét rồi
mới nghe. Nó không biết Khánh Phương nói chuyện gì, với ai, nó đoán Khánh
Phương nói chuyện với mẹ. Thấp thoáng nó nghe thấy Khánh Phương trả lời: “Dạ, con
đang bắt đầu thi rồi. Dạ vâng, con và cô ấy vẫn rất tốt.”
Khoảng hai phút sau, Khánh Phương
quay lại chỗ nó, nó đã vội hỏi:
- Mẹ cậu gọi à?
- Ừ, hì. Mẹ tớ hỏi mấy cái ý mà.
- Mà này, điện thoại mới nha.
- Không phải, tớ có hai cái. - Khánh Phương
rút trong túi ra một cái mà mọi ngày nó vẫn thấy Khánh Phương dùng.
- Eo. Giờ mới biết cậu đại gia đấy.
- Đại gia gì… Thôi, về nhanh nào.
- Cơ mà… con và cô ấy vẫn tốt, hóa ra
Khánh Phương nhà ta đã có bồ, giấu kỹ ghê… - Nó nói chọc Khánh Phương.
- Ơ, không phải, bồ gì chứ?
- Xí... không phải giấu, cũng bình
thường mà.
- Không phải là không phải mà. - Khánh
Phương nói như bực với nó.
- Ờ, ờ… Không phải. - Nó gật gật cho
Khánh Phương đỡ giận.
Khánh Phương vừa đi vừa lẩm bẩm: Đã
bảo không phải rồi mà.
Thế là cả hai đứa đi về.
…
Ba tuần kết thúc kì thi, hôm nay, chính
thức nó được nghỉ hè, được về với bố mẹ. Mải tập trung thi quá, nó cũng quên
luôn lời hứa với hắn, nó tính là ở lại thêm hai hôm, nghỉ ngơi rồi về quê, nó
có thể quên còn hắn thì không thể quên. Chiều, hắn gọi điện cho nó, nhắc nó về
lời hứa. Lúc này, nó mới nhớ, hắn hẹn nó tối gặp mặt nói chuyện. Thế là tối nó
đến chỗ hẹn, hắn đã đợi nó ở đó sẵn rồi. Đến đó, nó không nói gì chỉ nghe hắn
nói. Hắn nói toàn bộ những suy nghĩ của mình, hắn nói hắn còn yêu nó. Hắn luôn
quan sát nó mỗi ngày. Hắn thấy hối hận vì suy nghĩ của hắn ngày đó. Hắn sợ nó
yêu ai khác, hắn xin nó tha thứ cho hắn, cho hắn một cơ hội. Nó ngồi im lặng
nghe hắn nói. Lần này, nó gắng không khóc, gắng ngăn không cho những giọt nước
mắt rơi xuống, cho tới khi, hắn im lặng thì nó chỉ lạnh lùng nói một câu:
- Em mệt mỏi, em cần suy nghĩ. Ngày
mai, mười chín giờ, hẹn nhau ở chỗ cũ, một tiếng sau thấy em không đến thì anh
đi về nhé.
Nói xong, nó đứng dậy đi về, không để
hắn kịp nói lời nào nữa.
…
Từ hôm nay, nó được ngủ sớm và không
phải lo học hành nữa. Thế là quãng đời sinh viên năm ba kết thúc, một năm nữa
thôi là nó có thể thực hiện được ước mơ của nó rồi. Cũng hai tháng nay rồi, nó
chưa về nhà, nó nhớ nhà. Chỉ cần nghĩ rằng hai ngày nữa, nó có mặt ở nhà là nó
đã thấy vui, lại được ăn những món ăn do mẹ nấu và nó lại được xuống bếp nấu
những món ăn cho cả nhà, nhưng trước khi về, nó phải giải quyết xong mọi chuyện
với hắn, hoặc là chấm dứt, hoặc là sẽ suy nghĩ về những gì hắn nói. Đang mải
suy nghĩ thì có tiếng nhạc vang lên:
Giọt nước mắt hay tiếng mưa, nhẹ lăn trên má em thật buồn.
Giờ em đã cất bước, em sẽ bên…
Nó lấy điện thoại, nhìn lên thì ra là
Khánh Phương gọi.
- Tớ đây Phương.
- Ừ, cậu đang làm gì đó?
- Tớ chuẩn bị ngủ thôi.
- Sặc, giờ mới chín giờ mà. Cậu ngủ
gì mà sớm thế?
- Ừ, hì, tớ ngủ bù mấy hôm trước.
- Bao giờ cậu về quê thế?
- Tớ ngày kia về, có gì à?
- Mai đi chơi nhá, chia tay trước khi
nghỉ hè chứ.
- Ok, thế chiều mai nhé.
- Sáng đi không được à?
- Không, sáng phải ngủ chứ, cứ mấy
hôm được ngủ bù lại bị cậu gọi, mai cấm gọi nhá.
- Hì, vâng, biết rồi thưa cô.
- Hì, thế nha, tớ ngủ đây, cậu ngủ
sớm đi, chúc cậu ngủ ngon.
- Ừ, cậu ngủ ngon.
Thế là nó lăn ra ngủ đến sáng. Hôm
nay, nó ngủ nướng đến chín giờ mới dậy. Nó dậy chuẩn bị mọi thứ để mai về với
bố mẹ. Chiều nó đang ngủ thì bị thằng bạn thân của nó gọi điện thoại dậy. Chiều
nay, nó và Khánh Phương đi tổng kết một năm học đầy thành công của cả hai. Nó
và Khánh Phương đi khắp các phố, lượn lờ cả chiều. Không hiểu sao, từng con phố
nó đi qua, đâu đó, nó đều thấy hình bóng của ai đó, bao nhiêu kỷ niệm ùa về
trong tâm trí nó. Đi chán rồi, hai đứa dừng lại ở một quán ven đường, ăn uống, chém
gió, nó chợt nhìn vào đồng hồ và nhớ ra cuộc hẹn với hắn, và nó cần đến:
- Khánh Phương ơi, mười tám giờ ba
mươi phút rồi, tớ phải về đây.
- Về làm gì? Tớ còn chưa đưa cậu đi
tới nơi này mà.
- Nơi nào để sau nhé, tớ có cuộc hẹn
với Minh rồi.
- Vậy à, còn tớ thì sao?
- Sao thế?
- À, không có gì! - Khánh Phương như
đang muốn nói với nó điều gì đó nhưng không dám nói.
- Cậu về luôn không? - Nó đứng dậy và
rủ Khánh Phương về.
- Thôi, cậu đi đi, tớ muốn đi dạo thêm
tí nữa.
- Tớ về trước nha.
- Ừ!
Nhìn thấy nụ cười của nó khi nhắc đến
cuộc hẹn với Minh là Khánh Phương biết chuyện gì xảy ra rồi, có nỗi buồn hiện
lên khuôn mặt Khánh Phương. Nó vừa bước xuống đường để sang đường thì giật mình
nghe tiếng Khánh Phương gọi lớn:
- Quỳnh Anh, tớ có chuyện này muốn
nói với cậu.
Sau câu nói của Khánh Phương nó quay
mặt lại, nhìn về phía Khánh Phương. Một giây, hai giây…
Rầm… két…
tiếng phanh gấp của chiếc ô tô.
Một cái ô tô đi đằng sau nó không kịp
dừng lại trước phản ứng dừng lại của nó thế là…
- Quỳnh Anh! - Khánh Phương vừa chạy,
vừa hét lên gọi tên nó. Nó đã bị xe tông vào người, mặc dù xe phanh nhưng vẫn
đụng vào nó.
Những người đi đường đỗ xe lại, chạy
lại chỗ nó, cùng Khánh Phương đỡ nó dậy.
- Cô gái… cô gái… cô có sao không?
- Băng bó để cầm máu cho cô ấy đi…
- Ai gọi cấp cứu đi. - Tiếng láo nháo
của người đi đường.
Nó đã ngất và người nó thì dính đầy
máu.
- Gọi cấp cứu đi…
- Cậu tỉnh lại đi, Quỳnh Anh. - Khánh
Phương ôm nó trong tay và gắng băng vết thương ở người nó đang chảy máu quá
nhiều.
Khánh Phương vừa khóc, vừa gọi nó. Ba
phút sau, có xe cấp cứu đến, Khánh Phương bế nó lên xe cấp cứu, rồi vội vàng
hỏi bác sĩ:
- Bác sĩ ơi, bạn em có sao không?
Khánh Phương lúc này vô cùng lo lắng
cho nó, không còn chút bình tĩnh nào, cứ rối rít hỏi bác sĩ. Khánh Phương sợ nó
xảy ra chuyện gì đó không hay thì tất cả là tại Khánh Phương. Ba phút sau xe
cứu thương tới bệnh viện. Bác sĩ và y tá đưa nó vào phòng cấp cứu.
- Ai là người nhà bệnh nhân? Đi làm
thủ tục nhập viện. - Tiếng bác sĩ nói vội vàng trước khi đưa nó vào phòng cấp
cứu.
- Em là bạn cô gái này. - Khánh Phương
nói với cô y tá ở ngoài.
- Thôi cậu ở đây đi, tôi đi làm thủ
tục cho, đưa cho tôi giấy tờ của cô gái. - Người lái chiếc xe gây tai nạn cho nó
cũng đi vào cùng và nói.
- Vâng, đây thưa chú. - Khánh Phương
lôi đống giấy tờ trong túi xách của nó ra, đống giấy tờ rơi vương vãi xuống nền.
- Cậu bình tĩnh đi, cầu trời cho cô
gái không sao. Tôi đã mang tội lớn với cô gái. - Người lái xe vừa nói, vừa nhặt
đống giấy tờ lên, những giọt mồ hôi cũng vã trên mặt người lái xe bởi nhìn thấy
nó như vậy không ai là không lo lắng.
- Tôi đi đây, tôi đi rồi về ngay, có
gì báo cho tôi. - Người lái xe hớt hải chạy đi.
- Vâng.
Nói dứt lời, Khánh Phương ngồi sụp
xuống, Khánh Phương nghĩ tại mình mà Quỳnh Anh mới bị vậy. Khánh Phương không
nghĩ được gì ngoài cầu nguyện cho nó bình an, cầu cho nó tỉnh lại.
- Ai là người nhà bệnh nhân? - Bác sĩ
vội vàng đi từ phòng cấp cứu ra và hỏi.
- Dạ, em. Bác sĩ ơi, bạn em sao rồi
ạ? - Khánh Phương đứng bật dậy, chạy tới chỗ bác sĩ.
- Cậu nhóm máu gì?
- Dạ, em nhóm máu A ạ.
- Tốt, cậu cùng nhóm máu, đi xuống
phòng thử máu, chuẩn bị truyền máu cho bệnh nhân.
- Dạ, dạ. - Khánh Phương vội vàng đi
theo một cô y tá từ trong phòng cấp cứu xuống phòng thử máu.
Năm phút sau, Khánh Phương được đưa
tới phòng cấp cứu, truyền máu trực tiếp cho nó. Nhìn thấy nó nằm bất động băng
bó đầy người, Khánh Phương không thể ngăn cho nước mắt mình không rơi. Mặc dù
là con trai nhưng trước hoàn cảnh này Khánh Phương không thể kìm lòng được. Truyền
máu xong, Khánh Phương nhìn thấy nụ cười nở trên môi bác sĩ và y tá, Khánh Phương
hỏi bác sĩ:
- Bạn em sao rồi bác sĩ?
- Cô gái tốt rồi, đã qua cơn nguy
kịch. Đưa bệnh nhân tới phòng hồi sức. - Bác sĩ nói với Khánh Phương và cô y tá.
Nghe bác sĩ nói xong, Khánh Phương
mừng ra mặt, nụ cười đã xuất hiện trên môi Khánh Phương.
- Cảm ơn bác sĩ ạ. Em rất cảm ơn bác
sĩ.
- Mà, cậu là gì với cô gái? Anh trai
cô gái này à?
- Dạ không, thưa bác sĩ, em là bạn
học cùng lớp.
- Vậy à, rất may cho cô gái đã được
đưa tới bệnh viện sớm và tìm được nhóm máu hợp nhanh chóng nên cô gái mới qua
cơn nguy kịch được.
- Dạ, cảm ơn bác sĩ đã cứu giúp ạ.
- Thôi, cậu nghỉ ngơi và báo cho
người nhà cô gái đi.
- Dạ vâng.
Cho tới khi bác sĩ nhắc tới người nhà
thì Khánh Phương mới nhớ ra gọi điện cho người nhà. Lôi điện thoại ra, người đầu
tiên Khánh Phương gọi là mẹ Khánh Phương.
- A lô mẹ à!
- Ừ, sao hai đứa lâu về vậy con?
- Dạ, con và cô ấy đang trong bệnh
viện.
- Hả, hai đứa vào đó làm gì?
- Quỳnh Anh bị tai nạn, con vừa
truyền máu cho Quỳnh Anh xong, giờ đã qua cơn nguy kịch rồi ạ.
Tút tút…
- Mẹ… a lô… mẹ ơi! - Khánh Phương vừa
nói dứt lời thì điện thoại của mẹ Khánh Phương tắt máy, Khánh Phương vội vàng bấm
gọi lại cho mẹ.
- A lô, mẹ có sao không ạ? - Khánh Phương
nghe thấy tiếng mẹ lạc giọng nên vội hỏi.
- À, mẹ không sao.
- Quỳnh Anh giờ ổn rồi ạ. Mẹ đừng lo
quá, khi nào về nhà, con sẽ kể chi tiết ạ.
- Hai đứa đang ở bệnh viên nào?
- Bệnh viện A ạ…
- Mẹ sẽ tới ngay.
…
Hôm nay, Khánh Phương định đưa Quỳnh Anh
về nhà, một phần, để nói cho nó biết hoàn cảnh thật của Khánh Phương và cho nó
biết tình cảm của Khánh Phương dành cho nó. Và rất nhiều chuyện đằng sau mối
quan hệ bạn bè giữa nó và Khánh Phương mà nó không hề biết…
Chương 10: Quỳnh Anh nằm viện (Mối quan hệ bí ẩn giữa mẹ Khánh Phương và
nó)
Minh vẫn đợi nó đúng địa điểm ngày
còn yêu nhau hai đứa vẫn thường hẹn nhau ở đó. Hắn chờ mãi mà không thấy nó xuất
hiện. Hắn thấy nóng ruột, rồi nhìn vào đồng hồ tự dưng thấy đồng hồ chết, không
chạy nữa. Hắn lại lôi điện thoại ra xem giờ. Cũng đã hơn bẩy giờ rồi, hắn nhớ
tới lời nó nói rằng nếu một tiếng mà không thấy nó tới thì đi về, cố đợi nó tới
tám giờ mà cũng không thấy nó xuất hiện. Hắn bắt đầu lo lắng, bất chợt hắn nghĩ
xui: Đồng hồ mới thay pin sao mà chết được hay nó có chuyện gì xảy ra.
Đây là chiếc đồng hồ đôi năm đó hắn
mua tặng nó. Hắn vội vàng bấm số của nó, rồi ấn nút gọi. Hắn gọi một cuộc, hai
cuộc... đều không thấy nó bắt máy. Ban đầu hắn nghĩ nó không muốn nói chuyện
với hắn. Lòng hắn cồn cào không yên. Hắn gọi tiếp, thông thường nếu hắn gọi tới
cuộc thứ năm, nó sẽ tắt máy hoặc sẽ bắt máy nhưng lần này hắn gọi tới cuộc thứ mười
cũng không thấy đâu. Ý nghĩ nó bị làm sao lại tới, hắn vội lao xe như điên rời
khỏi chỗ hẹn, về xóm trọ của nó. Hắn hỏi bác chủ nhà thì biết nó đi chơi với
Phương. Hắn gọi điện cho Khánh Phương cũng không thấy bắt máy. Hắn bắt đầu
chuyển từ lo lắng sang tuyệt vọng. Hắn tự cho rằng hắn đã hết cơ hội và hắn lang
thang khắp phố như một kẻ không hồn. Đi qua một con phố, hắn thấy lòng đường có
một chòm đầy máu, hắn nghĩ: Chắc ai đó bị tai nạn, giá như là mình thì giờ này
mình chẳng phải suy nghĩ gì và không đau đớn thế này.
…
Nói chuyện với mẹ xong, Khánh Phương
mới nhớ đến cuộc hẹn của Minh và nó. Lôi điện thoại trong túi xách của nó ra, Khánh
Phương thấy mười cuộc gọi nhỡ của Minh và rất nhiều tin nhắn. Khánh Phương liền
lấy máy của nó gọi cho Minh.
Hắn vẫn thẫn thờ bước đi trên con
phố, thấy chuông điện thoại hắn cầm lên, thấy là số nó. Hắn mừng như tỉnh sau
cơn mơ, vội bấm nghe nhưng tiếng ở đầu dây bên kia không phải nó mà là người
khác. Một người con trai, nụ cười trên môi hắn lại tắt.
- Tớ là Phương đây.
- Ừ! Quỳnh Anh đâu? Sao cậu lại cầm
máy của Quỳnh Anh?
- Tớ và Quỳnh Anh đang ở bệnh viện, Quỳnh
Anh bị tai nạn lúc chuẩn bị ra gặp cậu.
Hắn như chết lặng sau khi nghe Khánh Phương
nói, cầm cái điện thoại mà tay hắn run.
- Cậu nói gì? Quỳnh Anh có sao không?
Bây giờ Quỳnh Anh đang ở đâu? - Hắn hỏi Khánh Phương một cách điên cuồng.
- Quỳnh Anh giờ đã qua cơn nguy kịch.
Không để Khánh Phương nói hết câu, hắn
đã hét lên trong điện thoại.
- Nói đi, bệnh viện nào?
- Bệnh viện A…
Nghe xong, hắn tắt máy, định hình
hướng đi, hắn chạy đi như điên loạn về hướng bệnh viện, bệnh viện cách hắn chỉ vài
trăm mét. Giờ trong đầu hắn chỉ biết tới nó, muốn nhìn thấy nó không sao.
Tới bệnh viện, hắn chạy tới chỗ làm
thủ tục hỏi xem nó nằm phòng nào, không đợi người ta tìm xem nó nằm ở đâu, hắn
đã chạy đi, hắn nghĩ nó ở phòng cấp cứu. Gặp bác sĩ nào hắn cũng hỏi, cuối cùng,
hắn cũng biết nó ở đâu nhưng lúc này hắn không được vào thăm nó vì nó vừa qua
cơn nguy kịch, đang cần hồi sức. Đứng ngoài nhìn nó qua ô cửa kính, hắn thấy
mình vô dụng, bất lực, sao không bảo vệ nó, hắn lại nghĩ: Ông trời sao không để
người nằm đấy là hắn mà lại là nó. Đứng một lúc thì Khánh Phương và mẹ Khánh Phương
tới chỗ hắn.
- Cậu tới lúc nào đấy?
- Ừ, tớ vừa tới.
- Cháu chào cô ạ, đây là… - Hắn chào
người phụ nữ trước mặt.
- Ừ, chào cháu.
- Đây là mẹ tớ.
- Mẹ cậu, sao lại... - Hắn đang thắc
mắc sao mẹ Khánh Phương đến đây.
- Quỳnh Anh thế nào rồi cháu? - Mẹ Khánh
Phương hỏi hắn.
- Dạ, Quỳnh Anh đang được hồi sức
trong kia thưa cô, cháu cũng không biết Quỳnh Anh thế nào ạ.
- Mẹ và Minh cứ yên tâm đi, bác sĩ
vừa bảo con Quỳnh Anh đã qua cơn nguy kịch rồi.
- Làm sao mà yên tâm được khi con bé
còn nằm đó. - Mẹ Khánh Phương xìu mặt xuống.
- Không sao đâu mẹ, Quỳnh Anh sẽ ổn
thôi. Mà con phải gọi điện cho bố mẹ Quỳnh Anh đã, giờ con mới nhớ. - Khánh Phương
vừa nói với mẹ vừa lôi cái điện thoại ra.
- Đừng con ơi, từ từ rồi gọi, giờ gần
đêm rồi, gọi ông bà ý lại lo lắng, có gì mẹ sẽ gọi cho, mẹ ở đây chăm sóc nó
rồi.
- Vâng. - Khánh Phương trả lời trong
thắc mắc.
Trước thái độ của mẹ với nó, hắn thấy
thắc mắc. Ngay chính Khánh Phương cũng có nhiều điều chưa lý giải được về mẹ
mình. Ngồi một lúc, mẹ Khánh Phương bảo đi hỏi bác sĩ về tình hình của nó.
Sau một tiếng thì ba người được vào
thăm nó, ngồi bên giường bệnh, nhìn nó mà hắn thương, hắn đau, hắn rối bời cảm
xúc. Đâu đó có giọt nước mắt rơi một cách kín đáo của một người phụ nữ khi nhìn
nó.
…
Mười một giờ đêm, bệnh viện vẫn tấp
nập người đi lại, ba người ngồi trông nó, mỗi người một dòng suy nghĩ khác
nhau. Khánh Phương thấy cũng đã muộn nên muốn Minh đi về nghỉ ngơi.
- Minh này, cậu về nghỉ đi, tớ và mẹ
ở đây trông cho.
- Thôi, cậu và mẹ về nghỉ đi, tớ ở
đây cho.
- Tớ thấy cậu mệt rồi, cậu nghỉ đi.
- Tớ không…
Hắn chưa kịp nói hết câu thì mẹ Khánh
Phương tiếp lời.
- Phương nói đúng đó cháu, cháu về
nghỉ đi, cô và Phương ở đây trông con bé cho, mai cháu lại tới.
- Cháu… vâng, cô và Khánh Phương ở
lại, mai cháu lại qua, có tin gì về Quỳnh Anh, cô báo cho cháu biết cô nhé.
- Ừ, được rồi, cháu cứ yên tâm về đi.
Trước lời nói của mẹ Khánh Phương,
hắn không thể không nghe theo, sau khi hắn đi về mẹ Khánh Phương hỏi Khánh
Phương:
- Cậu ý là thế nào với con bé vậy?
- Dạ, người yêu cũ của Quỳnh Anh ạ.
- Sao hai đứa lại chia tay?
- Chuyện dài lắm mẹ à. Lúc nào con kể
cho, Quỳnh Anh phải chịu nhiều tổn thương lắm ạ.
- Khổ thân con bé, giá như…
Khánh Phương nhìn mẹ rất buồn thì
phải, có chút gì đó rất kì lạ. Chưa khi nào Khánh Phương thấy sắc mặt mẹ như
thế này cả.
- Mẹ ơi, con muốn hỏi mẹ chuyện này.
- Để sau đi con, con đi nghỉ đi, mẹ
trông Quỳnh Anh cho.
- Thôi, mẹ nghỉ đi, con trông cho.
- Thế cũng được, mệt thì gọi mẹ trông
cho.
- Vâng, có gì con sẽ gọi mẹ.
…
Ngồi bên cạnh nó, Khánh Phương thấy
thương nó vô cùng, cái suy nghĩ lỗi do mình cứ vật vờ trong đầu Khánh Phương, thức
trắng đêm trông nó, rất mệt nhưng không muốn mẹ thức giấc.
Năm giờ sáng, bệnh viện đã ồn ào,
người qua lại cũng rất nhiều, mẹ Khánh Phương tỉnh dậy vẫn thấy Khánh Phương
ngồi bên cạnh giường của nó.
- Sao con không gọi mẹ dậy? Con mệt
quá rồi.
- Dạ, con không sao.
- Con đi ăn sáng đi để mẹ trông cho.
- Vâng. Thế con đi ăn tẹo con quay
lại.
Sáng nay, nó đã khá hơn và nó đã tỉnh.
Lúc Khánh Phương quay trở lại thì
thấy hắn cũng vừa tầm tới. Cả hai đi vào thì thấy mẹ Khánh Phương đang nói
chuyện gì đó với bác sĩ, cả hai vào phòng thăm nó, đợi mẹ Khánh Phương vào.
Một lúc sau thì mẹ Khánh Phương đi
vào, Khánh Phương hỏi mẹ về tình hình của nó:
- Mẹ ơi, Quỳnh Anh sao rồi ạ?
- Con bé vừa tỉnh rồi, bác sĩ vừa
tiêm thuốc, giờ con bé lại ngủ rồi. Ơn trời, con bé không sao.
- Tốt quá rồi ạ.
- Mong cho Quỳnh Anh không sao. - Hắn
nói với nụ cười trên môi.
Cả ba người đang ngồi đợi nó tỉnh lại
thì bác sĩ vào:
- Người nhà đợi bệnh nhân tỉnh thì ra
làm thủ tục xuất viện cho bệnh nhân.
Nghe bác sĩ nói xong, hắn và Khánh Phương
trố mắt lên nhìn, ngạc nhiên, không định hình được bác sĩ nói gì nữa, cả hai
đang thắc mắc sao có thể cho nó xuất viện trong tình trạng như thế.
- Tình trạng của bệnh nhân không tốt
ạ, hôm qua, bác sĩ bảo…
- Không phải, mẹ bảo bác sĩ cho con
bé xuất viện. - Mẹ Khánh Phương nói.
- Sao ạ? Là do mẹ đề nghị? - Khánh Phương
ngạc nhiên hơn sau khi nghe mẹ nói.
- Cảm ơn bác sĩ, khi nào cháu tỉnh
tôi sẽ đi làm thủ tục xuất viện. - Mẹ Khánh Phương nói với bác sĩ.
Hắn và Khánh Phương vẫn ngỡ ngàng
nhìn bác sĩ đi ra ngoài.
- Quỳnh Anh làm sao mà xuất viện được
trong tình trạng như thế này hả mẹ?
- Mẹ sẽ đưa con bé về nhà và mời bác
sĩ về chăm sóc riêng cho con bé.
- Cái gì ạ?
Lại thêm một lần nữa cả hai bất ngờ.
- Bác và Quỳnh Anh?
- Nó không hề biết bác, có dịp ta sẽ
nói cho các con nghe mọi chuyện, các con cứ làm theo lời ta đi. - Mẹ Khánh Phương
biết hắn định hỏi gì nên cắt ngang trả lời luôn.
- Vâng ạ. - Trước lời nói của mẹ Khánh
Phương, cả hai không biết nói gì nữa.
Hai tiếng sau, nó tỉnh lại nhưng vẫn
chỉ là mở mắt chứ chưa cử động được. Bác sĩ vào nói với nó rằng nó sẽ được
chuyển tới nơi khác nằm viện cho yên tĩnh, nó trong trạng thái chỉ biết gật đầu
đồng ý. Mẹ Khánh Phương bảo bác sĩ nói với nó như vậy, không muốn nói với nó là
sẽ về nhà Khánh Phương vì nếu biết về nhà Khánh Phương thì biết chắc là nó không
đồng ý. Nó tỉnh được một lúc rồi lại thiếp đi. Nó được đưa về nhà Khánh Phương,
đi cùng nó có mẹ Khánh Phương, Khánh Phương, hắn và vài bác sĩ nữa. Khi chiếc
xe chở nó dừng lại trước một tòa nhà biệt thự, nằm ở phố biệt thự, nơi nó và Khánh
Phương hay đến chụp ảnh, vừa bước xuống xe, nhìn vào ngôi nhà trước mặt, hắn
thấy sốc, quá ngạc nhiên vì ngôi nhà quá lớn và đẹp.
- Phương, đây là nhà cậu à? - Hắn nói
với vẻ như không thể tin nổi.
- Ừ, nhà tớ đấy.
- Sao nhìn cậu? - Hắn chỉ vào bộ quần
áo mà Khánh Phương đang mặc.
- Tớ không thích phô trương, sống thế
này mới có bạn tốt chứ.
- Ừ! Nhưng sao cậu bảo nhà cậu ở Hưng
Yên?
- Đó là quê ngoại tớ, mà nói sau đi.
- Vậy à, ừ.
Mấy người khiêng nó lên xe điện rồi
đưa nó vào trong nhà. Vào trong nhà Khánh Phương, hắn còn sốc hơn nữa vì nhà Khánh
Phương quá sang trọng, thế nhưng Khánh Phương vẫn đi ở trọ và mặc những bộ quần
áo hàng bình thường, và vẫn chơi với bạn bè rất hòa đồng, trong khi Khánh Phương
có thể đi một chiếc ô tô hạng sang đi học, mặc trên mình đồ hiệu và có thái độ
công tử với bạn bè.
Xong xuôi mọi việc. Để nó nghỉ ngơi, có
y tá chăm sóc cho nó, lúc này mọi người mới có thời gian nói chuyện, hắn ngồi
nói chuyện với Khánh Phương, có bao nhiêu điều khiến hắn thắc mắc:
- Quỳnh Anh về nhà cậu lần nào chưa? Sao
mẹ cậu biết Quỳnh Anh rõ vậy? - Hắn hỏi Khánh Phương.
- Chưa, thật ra hôm nay, tớ đang định
đưa Quỳnh Anh về nhà tớ nhưng chưa kịp thì Quỳnh Anh bảo đi gặp cậu. - Khánh Phương
nói với vẻ mặt rất buồn khi nghĩ về lúc nó bị tai nạn.
- Nhưng sao mẹ cậu?
- Ừ, tớ cũng thắc mắc như cậu thôi. Tớ
cũng không biết sao mẹ tớ lại biết Quỳnh Anh nữa, chính mẹ là người bảo tớ làm
quen Quỳnh Anh. Bắt đầu sang năm thứ hai thì mẹ bảo tớ chuyển sang khu Quỳnh Anh
trọ và hàng ngày đi học rồi quan sát Quỳnh Anh. Sang năm thứ ba thì mẹ xin cho
tớ chuyển xuống lớp mình bây giờ, để nói chuyện và làm quen với Quỳnh Anh.
- Hả? Sao cậu không hỏi mẹ lý do à?
- Tớ có hỏi nhưng mẹ tớ bảo rồi mẹ tớ
sẽ nói. Trước đây, mẹ có nói với tớ về việc tớ đã có hôn ước với một người con
gái, tớ nghĩ người đó là…
- Hôn ước, Quỳnh Anh và cậu? - Chẳng
để Khánh Phương nói hết câu hắn đã nói cắt ngang, hắn sốc thì phải.
- Chắc vậy, tớ đang chờ mẹ nói.
Hắn im lặng không nói gì nữa, Khánh Phương
cũng vậy. Cả hai đang suy nghĩ lại mọi thứ. Mọi suy nghĩ của hắn lúc này là
chuyện của nó và Khánh Phương, nếu hai người có hôn ước từ bé thì chẳng phải
hắn không có hy vọng gì nữa về nó. Hắn giờ chỉ mong nó khỏe lại để nhìn thấy nó
mỉm cười trước khi hắn chính thức từ bỏ nó. Khánh Phương thì vẫn mải suy nghĩ, vẫn
không thể hiểu được những điều mẹ làm với Quỳnh Anh và không ngừng cầu nguyện
cho nó mau khỏi lại.

