Dốc quỷ ám - Chương 24
Chương 24: Khám
phá khu mộ
Trời đêm lạnh lẽo, đường núi âm u, thỉnh thoảng mới
có một vài tiếng kêu của dã thú vọng lại, lúc gần lúc xa, khó biết tung tích,
một mình đi đường trong hoàn cảnh như vậy, trong lòng La Phi không khỏi gợn lên
cảm giác ghê sợ.
Ngôi miếu thờ nằm trong khe núi đó lúc này đang bị
bao phủ dưới ánh trăng mờ ảo. Ba cánh cửa thông ra khu mộ sau nhà lần lượt mở
toang, như thể đang đợi người nào đó đến.
La Phi bước vào trong nhà. Nhà ngoài vẫn giữ nguyên
cảnh tượng lúc Huệ Thông và Tang Quân Dũng đi ngủ: chăn trải ra, một ngọn đèn
dầu để trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường Huệ Thông.
La Phi tìm được bao diêm, châm đèn lên, ánh sáng đỏ
đục lan tỏa khắp phòng, ánh đèn lúc sáng lúc tối, phản chiếu bóng đen đung đưa
trên bức tường, phủ lên bầu không khí kì quái. La Phi cầm ngọn đèn trên tay, đi
về hướng nhà sau, so với những bước chân như sao băng hồi nãy, bước chân của
anh lúc này rõ ràng là chậm hơn rất nhiều, liệu có phải là sợ đánh thức cái gì
đó đang nằm ngủ say trong bóng tối chăng?
Cỗ quan tài đặt giữa nhà trong, dưới ánh sáng đèn
dầu lóe lên thứ màu đỏ gụ, Tiết Hiểu Hoa và hòa thượng Đức Bình đang nằm yên
trong đó, mặc dù họ đã tắt thở nhiều giờ, nhưng vẫn mở to mắt, như thể vẫn đang
quan tâm theo dõi những chuyện sắp diễn ra.
La Phi không dừng lại ở nhà sau, tâm trí anh lúc
này toàn bộ tập trung hết vào khu mộ ở sân sau, nơi an nghỉ của hàng ngàn vong
linh những oan hồn trong trận sóng thần.
Đúng như Huệ Thông đã miêu tả, tấm bia mộ cao lớn
ấy đã bị xoay ngược kim đồng hồ một góc khoảng bảy mươi độ, để lộ ra dưới đáy
bia mộ một cửa hang đen ngòm. La Phi đứng bên cạnh bia mộ, một luồng âm khí ẩm
mốc phả lên mặt. Ngọn đèn dầu trên tay anh dường như cũng nhận được cảm ứng nào
đó, ánh đèn đột nhiên sáng lấp lóe, chả lẽ nó cũng run lên vì sợ hãi?
La Phi hít thở một hơi thật sâu, hai mắt chăm chú
nhìn vào cửa hang không rời, kể cả nơi đây có dẫn thẳng đến địa ngục đáng sợ,
thì anh cũng phải khám phá đến cùng! Trước tiên anh quỳ lên mặt đất, cúi người
thò đầu, soi đèn vào bên trong, xem tình hình bên trong thế nào. Nhưng anh cũng
chỉ nhìn thấy một đường hầm dẫn ra bên ngoài, sâu khoảng trên một mét, tiếp đó
đường hầm rẽ ngang, ăn theo hướng ngôi mộ. Bên trong mộ rất yên tĩnh, không có
bất cứ phản ứng gì trước động tĩnh và nhòm ngó của thế giới bên ngoài.
La Phi quyết định xuống tận nơi. Cửa hang không
rộng lắm, chỉ miễn cưỡng vừa một người chui qua. Anh để ngọn đèn trên cửa hang,
hai tay chống xuống đất, từ từ đưa phần dưới thân người xuống trước, khi miệng
hang gần ngang với ngực thì cũng là lúc bàn chân anh tiếp đất.
La Phi cầm đèn xuống hang, sau đó ngồi xổm xuống,
toàn bộ thân người ẩn nấp trong đường hầm. Lúc này anh nhìn rõ kết cấu của bia
mộ, phần đáy của nó thực ra là do hai tảng đá tạo thành, phần tiếp giáp với bia
mộ là một hình tròn, tảng đá hình tròn này lại được lồng với một đế đá hình
vuông chôn nổi trên mặt đất. La Phi đã từng quan sát từ bên ngoài thấy đường
viền tròn trên đế bia, nhưng không nghĩ đây lại là hai tảng đá khác nhau, hơn
thế lại còn xoay được.
Bên trong đường hầm ở phía ngược chiều với bia đá,
có một cửa hang hình vuông cao khoảng nửa thân người, hiển nhiên là cửa dẫn vào
bên trong huyệt mộ. La Phi cúi người tiến lên vài bước, đỉnh đầu bỗng nhiên
không còn chịu sự gò bó của mặt đất nữa, toàn bộ không gian rộng rãi thênh
thang, anh đã đi vào bên trong huyệt mộ!
Vì cơ thể của La Phi nãy giờ luôn ở trong trạng
thái di chuyển, nên ánh đèn cũng lắc lư theo, nhất thời không thể nhìn rõ tình
hình bên trong huyệt mộ. Trước tiên anh đứng thẳng lên, sau đó nín thở, không
động đậy, một lát sau, ánh đèn dần ổn định.
Đập vào mắt La Phi là một chiếc quan tài đặt ở vị
trí chính giữa, thực ra, ngoài chiếc quan tài này ra, thì bên trong cái huyệt
động không gọi là nhỏ này không có bất cứ thứ gì khác, càng không thấy có dấu
vết hoạt động của con người để lại.
Vậy thì, tiếng khóc trẻ em vang lên hằng đêm, được
phát ra từ chiếc quan tài này sao?
Chiếc quan tài trông màu bạc phếch, nước sơn cơ bản
đã bong hết, các cạnh thậm chí còn có dấu hiện bị mục ruỗng, cho thấy nó được
đặt trong huyệt mộ đã nhiều năm. La Phi từ từ bước tới trước quan tài, chuyển
đèn sang bên tay trái cầm, tay phải đặt vào mép nắp quan tài, sau đó nhún vai
lấy sức, cùng với tiếc “răng rắc” nhẹ, nắp quan tài từ từ dịch ra phía ngoài.
Một đầu ván nắp dịch chuyển được khoảng hơn nửa mét
thì La Phi dừng lại, anh giơ đèn soi vào phần đã được mở, nhìn vào bên trong
quan tài.
Tình hình bên trong quan tài lập tức có mối liên hệ
với những lời đồn xuất hiện trước đó. Ấn tượng đầu tiên của La Phi là: anh nhìn
thấy một người phụ nữ, người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ!
Chỉ khác là người phụ nữ này, cùng với đứa trẻ bà
ta đang ôm trong tay, đã chết cách đây rất nhiều năm, thi hài của họ đã phân
hủy gần hết, chỉ để lại bộ hài cốt trắng xám.
La Phi nhìn vào những mảnh quần áo còn lại của
người chết để nhận định đó là một phụ nữ, bộ đồ bà ta mặc ngày ấy chắc hẳn là
một chiếc váy dài. Hài cốt của đứa trẻ nằm cuộn trong bộ tã lót mục nát, tư thế
của nó trông rất đau khổ và tuyệt vọng, cái miệng nhỏ chưa mọc răng đang cố sức
há rộng, dường như đang phát ra tiếng khóc gào thảm thiết đến nao lòng. Người
phụ nữ thì đang ôm chặt lấy cuốn tã lót, hai hốc mắt sâu hoắm đang nhìn chằm
chằm vào La Phi, mặc dù bây giờ không thể đoán được bà ta muốn nói gì, nhưng có
thể tưởng tượng, cho đến phút cuối trước khi chết, bà ta cũng không muốn rời
đứa con của mình.
Mặc dù La Phi đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước,
nhưng khi xâu chuỗi tình hình xảy ra ngay trước mặt với lời đồn “Dốc quỷ ám” và
lời đồn về tiếng khóc trẻ em lúc nửa đêm, vẫn khiến anh rợn tóc gáy.
Ma nữ, đứa trẻ. Chả lẽ, đây chính là lời giải mà
anh cần tìm hay sao?
Định thần lại, La Phi đặt ngọn đèn sang một bên,
sau đó bước qua đầu bên kia của quan tài, lật toàn bộ nắp quan tài ra, nghiêng
người dựa vào một bên của quan tài, để có thể nhìn rõ hơn hoàn cảnh bên trong
quan tài.
Sau một hồi rà soát kỹ lưỡng, bên trong quan tài
ngoài hai thi hài này ra, không có bất cứ manh mối có giá trị nào khác. Tuy
nhiên, đúng lúc La Phi đang chuẩn bị đậy nắp quan tài vào như cũ thì anh để ý
thấy một chi tiết: ở phần eo chiếc váy dài mà thi hài nữ mặc có một cái khuy
tròn, nhưng không thấy dấu vết của dây lưng đâu. Anh chợt nghĩ ra điều gì đó,
tạm ngừng tay lại, thò tay vào túi lấy ra dải lưng đã được dùng để siết cổ hòa
thường Đức Bình. Tuy ánh đèn mờ tối, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ, màu sắc và chất
liệu của dải băng này trùng khớp một cách kinh ngạc với chiếc váy đang mặc trên
cơ thể của thi hài.
Người chậm hiểu nhất lúc này cũng nhận ra một điều:
dải băng được dùng để siết cổ hòa thượng Đức Bình, chính là dây lưng của chiếc
váy mặc trên thi hài người phụ nữ!
La Phi lặng người trong giây lát, sau đó đậy nắp
quan tài lại. Tiếp đó, anh cầm cây đèn lên, soi kĩ những chỗ khác bên trong
huyệt mộ.
Lần này tuy chưa có phát hiện gì đặc biệt, nhưng
anh không buồn rầu, huyệt mộ này đã cho anh biết nhiều điều, mặc dù biểu hiện
bên ngoài của những việc này rất kì quái, nhất thời đem lại cho anh cảm giác
hoang mang hoặc thậm chí sợ hãi, nhưng anh tin rằng, sau khi phân tích kĩ, anh
nhất định sẽ tìm ra được manh mối có giá trị trong đó.
Lúc này, anh còn phải làm một cuộc thử nghiệm, công
việc trong huyệt động coi như đã xong.
La Phi đã ra đến chỗ đường hầm gần cửa vào, phía
dưới đế bia vẫn trồi ra một khúc dài khoảng chừng hai mươi centimet. Anh lấy
hai tay tì vào phần tảng đá nhô ra, dùng sức đẩy mạnh, bia đá trên mặt đất xoay
theo, cửa vào đường hầm từ từ khép lại, ngăn cách không cho ánh trăng ảm đạm ở
thế giới bên ngoài lọt vào.
Quá trình đẩy bia mộ diễn ra không khó như tưởng
tượng, khe lồng giữa đế bia chắc hẳn phải có thiết kế bi lăn bằng đá gì đó. Kết
quả thử nghiệm khiến La Phi cảm thấy hài lòng: lối vào này có thể kiểm soát
theo ý muốn từ bên trong huyệt mộ.
Đóng cửa huyệt mộ xong, ánh đèn bỗng trở nên lấp
lóe không ổn định. Hiện tượng này lập tức gây sự chú ý của La Phi, anh lại gần
cây đèn quan sát tỉ mỉ, thấy ngọn lửa bập bùng, như lè lưỡi về một hướng cố
định nào đó.
La Phi nhận ra đây là hiệu ứng do luồng gió nhẹ tạo
nên. Anh cầm đèn giơ lên trước mặt để xác định hướng gió. Rất nhanh sau đó, anh
phát hiện ra: trên trần huyệt mộ ở hướng đông nam có một lỗ tròn to bằng đầu
ngón tay, qua lỗ tròn này có thể thấp thoáng trông thấy một chút bầu trời đêm
màu xanh đen, rõ ràng là, lỗ tròn này thông với thế giới bên ngoài. Nếu tắt đèn
đi, có thể sẽ có một tia sáng của ánh trăng lạnh lẽo từ khoảng trống chiếu vào,
chiếu thẳng vào phần đầu của quan tài.
Hoàn toàn bị nhốt kín trong một không gian u ám kì
quái thế này, ngay sau đó La Phi cảm thấy trong lòng gợn lên một cảm giác ức
chế và bất an. Anh nhận thấy mình phải ra ngoài hít thở không khí trong lành.
La Phi vừa đẩy cửa mộ ra, thì nghe thấy bên ngoài
một tiếng kêu sợ hãi, anh vội bò lên mặt đất thì thấy Lý Đông và Kim Chấn Vũ
dạt sang một bên, sắc mặt tái mét, mở to mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
“Đừng sợ, tôi La Phi đây.” Anh vội vàng "xưng
danh" cùng lúc cầm đèn trên tay lắc lư ra hiệu.
“Cảnh sát La Phi? Anh… thế này là thế nào?” Nghe
lời La Phi, Lý Đông gọi Kim Chấn Vũ đến miếu thờ, nhưng khi đến nơi thì không
thấy tung tích của anh đâu. Đúng lúc anh ta đang lo lắng không biết liệu có xảy
ra chuyện gì bất trắc không, thì bỗng nhiên thấy bia mộ xoay tròn, sau đó từ
trong huyệt mộ bò ra một con “quái vật” đen sì, khiến họ sợ như muốn rơi tim ra
ngoài. Giờ đây phát hiện ra con “quái vật” này chính là La Phi, nỗi sợ hãi dĩ
nhiên biến mất, nhưng thay vào đó lại là sự hoang mang không hiểu tại sao.
“Tại sao à? Chuyện này bắt đầu từ lúc Tang Quân
Dũng bị ốm.” La Phi nheo mắt, kể tỉ mỉ cho họ nghe về những việc mà Huệ Thông
đã trải qua và những gì mình mắt thấy tai nghe ở dưới huyệt mộ. Hai người chăm
chú lắng nghe, thỉnh thoảng xuất hiện nét mặt ngạc nhiên và nghi ngờ, trong khi
kể về một vài tình tiết đã xảy ra, Lý Đông thậm chí còn nhìn La Phi với ánh mắt
khó tin, nhưng điệu bộ nghiêm túc của anh thì hoàn toàn không giống như đang
nói đùa.
La Phi kể xong, khu mộ tạm thời chìm trong im lặng.
Chỉ có tiếng gió thổi qua vù vù, như thể muốn bầu không khí sợ hãi này trở nên
đông cứng. Cuối cùng, Lý Đông không nhịn được, lắc đầu lẩm bẩm: “Làm gì có
chuyện đó? Đứa trẻ biến thành hài cốt rồi mà vẫn còn khóc được sao? Vả lại,
trên đảo ai mà chả biết ngôi mộ vong linh này chỉ là một phần mộ trống lập nên
để cúng tế, bên trong sao lại xuất hiện di hài của một cặp mẹ con?” Trong quá
trình nói, mắt anh ta nhìn chằm chằm về phía cửa hang của huyệt mộ. Ánh mắt vừa
chứa đựng sự sợ hãi, vừa biểu lộ mong muốn mạnh mẽ trong việc tìm ra lời giải
cho điều bí ẩn.
La Phi đánh mặt về phía Kim Chấn Vũ, bỗng nhiên
nói: "Có một vài vấn đề, e là phải nhờ đến trưởng thôn Kim Chấn Vũ giải
đáp cho chúng ta.”
Kim Chấn Vũ đang ở trong trạng thái vừa mới bừng
tỉnh, nghe La Phi nói vậy, ông ta gần như chưa chuẩn bị tinh thần, cơ mặt giật
giật, cố ra vẻ cười gượng, sau đó hỏi vặn lại: “Anh… nói thế là có ý gì?”
“Ông không biết sự tồn tại của điều bí ẩn này sao?”
“Tôi làm sao mà biết được?” Kim Chấn Vũ điều chỉnh
và khôi phục lại năng lực tư duy bình thường của mình, “Ngôi mộ vong linh này
lúc đầu là do Đức Bình một tay xây dựng. Ngần ấy năm nay, cũng đều là do ông ấy
trông nom, tôi mặc dù là trưởng thôn, nhưng không can thiệp vào mặt này.”
“Đó là chuyện giữa họ với nhau, có thể là có điều
bí mật nào đó. Anh phải hỏi Tang Quân Dũng mới đúng, sao lại hỏi tôi?” Kim Chấn
Vũ lúc này trông có vẻ như vừa không hiểu gì lại vừa rất hồn nhiên.
La Phi thấy ông ta luôn giả vờ không hiểu gì, bèn
chơi bài ngửa, đấu trí chính diện luôn: “Thôi được. Vậy để tôi hỏi ông một câu
hỏi mà chắc chắn ông biết. Đợt sóng thần khi ấy, hòa thượng Đức Bình khi ấy tên
là Thường Kiến, đã cứu sống ông trên biển, đúng không?”
Kim Chấn Vũ nhắm mắt hít thở dài một hơi: “Đúng
thế, chuyện này rất nhiều người biết, tôi cũng không phủ nhận.”
“Thế tại sao từ trước đến giờ không thấy ông nhắc
đến? Ông đang che giấu điều gì?”
“Chuyện này thì có gì đáng nói?” Kim Chấn Vũ xuôi
tay, tỏ vẻ hơi bất lực, “Tôi mà mang ơn người khác, thì sẽ ghi nhớ trong lòng,
khi nào có dịp tất sẽ trả. Chứ không như một số người, miệng lúc nào cũng xoen
xoét, nhưng như thế hóa ra lại chẳng có ý nghĩa gì.”
“Nhưng Đức Bình còn cứu sống cả Mông Thiếu Huy?
Điều này cũng không có ý nghĩa gì hay sao? Chu Vĩnh Quý, Tang Quân Dũng cũng là
do Đức Bình cứu sống, trong thời gian đó, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Bí mật
mà Tiết Hiểu Hoa dùng để đe dọa các ông là gì vậy?” La Phi tóm được mấu chốt
của sự việc, không nhượng bộ nửa bước.
“Tôi không biết bí mật gì cả. Đúng là chúng tôi đều
được Đức Bình cứu sống. Nhưng mà ông ấy cứu chúng tôi trước, sau đó mới tiếp tục
cứu Mông Thiếu Huy, trong thời gian này đã xảy ra chuyện gì thì chỉ có Đức Bình
mới rõ. Mẹ của Mông Thiếu Huy tại sao lại gặp nạn? Bóng đen trên ‘Dốc quỷ ám’,
và cả thi hài trong huyệt mộ nữa thì có liên quan gì với chuyện này? Tôi cũng
như anh đều muốn biết lời giải của những câu hỏi này.” Kim Chấn Vũ đối chất đâu
ra đấy, không hề lúng túng.
La Phi chau mày. Đúng thế, theo như lời của bà Tiết
Hiểu Hoa, khi Đức Bình cứu Mông Thiếu Huy, lúc đó trên bè không còn người nào
khác. Vậy thì đúng là không thể nhận định rằng Kim Chấn Vũ và những người khác
chắc chắn biết được chi tiết sự việc. Nhưng từ sự phân tích tình hình hiện nay,
Tang Quân Dũng, Chu Vĩnh Quý đều không liên quan đến sự việc này, nếu Kim Chấn
Vũ cũng đứng ngoài cuộc thì hiển nhiên là không hợp với logic. Vấn đề là, làm
thế nào để khiến ông ta nói ra?
Hàng loạt vụ án xảy ra trên đảo Minh Trạch, đã hình
thành một vòng tròn kì quái trước mặt La Phi: Anh không thiếu manh mối phá án,
nhưng đương sự ở đầu manh mối thì lại luôn cố ý che giấu một điều gì đó. Họ
cung cấp cho bạn những những nhận định và giải thích tương ứng, bạn có thể phát
hiện ra điểm nghi vấn ở đó, nhưng lại không có lý do xác thực để phủ nhận. Hơn
thế, họ chỉ là nạn nhân trong vụ án xảy ra tiếp đó, nên ngay cả với một cảnh
sát như La Phi cũng không thể áp dụng biện pháp cưỡng chế được. Điều này đã trở
thành vấn đề hóc búa khiến anh đau đầu nhất.
Mọi người ai cũng cố ý giữ điều bí mật từ nhiều năm
trước. Trong điều kiện đó, nếu La Phi muốn đi tìm lời giải cho điều bí ẩn, e
rằng chỉ còn cách dựa vào chính mình.
La Phi nhìn Kim Chấn Vũ với ánh mắt như lửa đốt,
nhưng không hỏi tiếp câu nào khác.
Anh biết rằng, trong tình hình hiện nay, tốt nhất
là không nên kì vọng có bất cứ thu hoạch nào thông qua việc dò hỏi.

