Nếu như yêu - Tập 2 - Chương 17

Chương 17: Yêu
không giới hạn

Kiều Chinh không đọc tờ báo trên tay mình mà nhìn bức hình của người đàn
ông đã mua cái bình cổ. Ông ta hiện nay là một ẩn số với rất nhiều người, các
phóng viên đều đang điều tra xem ông ta là ai nhưng rất khó tiếp cận khi ông ta
luôn đem theo một đoàn vệ sĩ hùng hậu. Ông ta chỉ xuất hiện vào khoảnh khắc mua
chiếc bình sau đó biến mất chẳng tăm tích. Sự việc rất xôn xao dư luận, chỉ qua
mấy ngày mà đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí. Có người nghi ngờ
ông là doanh nhân người Hồng Kông đến Việt Nam đầu tư, có người bảo ông ta là
người Philippines… Rất nhiều nghi án quanh người đàn ông bí ẩn nhưng chẳng có
lời giải đáp nào được cho là chính xác.

- Kiều Chinh…

Tiếng gọi của Long Sơn thật khẽ bên tai cô. Cô nhìn anh cười gượng, khẽ
khàng gấp tờ báo ngay ngắn lại rồi đặt nhẹ lên bàn. Long Sơn giục cô, tay chỉ
vào tô phở nóng bốc khói trước mặt cô dịu dàng nói:

- Mau ăn đi, phở nguội sẽ hết ngon.

Sau đó, anh đưa cô đôi đũa đã được anh dùng khăn giấy lau sạch sẽ, Kiều
Chinh cười nói:

- Cám ơn anh.

Đưa tay đón lấy đôi đũa trong tay Long Sơn nhưng cô nhanh chóng rút tay lại
giống như sợ chạm vào anh. Long Sơn hơi nhíu mày, thất vọng bỏ tay xuống, cố
gắng nói:

- Ăn thôi.

Kiều Chinh thấy bàn tay như đông cứng trên không của Long Sơn, cô cũng biết
hành động của mình làm tổn thương anh nhưng cô chẳng còn cách nào khác, ở bên
cạnh anh là giới hạn cao nhất của cô. Nếu đi xa hơn nữa, có lẽ cô chỉ càng làm
tổn thương anh mà thôi.

Không khí giữa hai người bỗng trầm lại dù rằng trong quán người qua kẻ lại
ồn ào sôi nổi. Long Sơn cố gắng làm giảm không khí ngượng ngùng giữa hai người
bèn nhìn vào tờ báo mà Kiều Chinh đọc nãy giờ hỏi:

- Em cũng để ý tới người đàn ông này sao?

- Chỉ là tò mò chút thôi – Kiều Chinh lắc đầu khẽ đáp – Anh nghĩ ông ta là
ai?

Long Sơn vốn chẳng chú ý đến mấy chuyện như thế này, nhưng cũng có nghe qua
các đồng nghiệp bàn tán, bèn với tay sang lấy tờ báo để nhìn cho rõ nửa khuôn
mặt người đàn ông. Nhìn và đọc một lúc anh mới nói:

- Người đàn ông này thật hào phóng. Nhưng chẳng qua mục đích của ông ta là
khoe của mà thôi.

- Anh nghĩ vậy sao? – Kiều Chinh mở mắt nhìn Long Sơn thích thú.

Long Sơn khẽ gật đầu:

- Tuy anh chẳng giàu có nhưng việc bỏ
ra ba trăm tỷ để mua một cái bình như thế thì đúng là quá điên khùng.

- Em cũng nghĩ như vậy đấy, ông ta
chẳng qua chỉ muốn lấy danh tiếng ở sự việc này – Kiều Chinh dừng đũa đáp –
Chắc chắn ông ta đang nhắm đến thị trường nước mình.

- Hèn gì… - Long Sơn gật đầu có chút
suy ngẫm về lời Kiều Chinh nói.

- Em muốn mua lại cái bình đó – Kiều
Chinh khẽ khàng nói sau đó tiếp tục ăn phở.

Long Sơn bị lời nói của cô dọa giật
mình, anh suýt chút nữa làm rơi đôi đũa trên tay:

- Cái bình ba trăm tỷ, em làm sao mua
lại được chứ?

- Em tự có cách của em, anh đừng lo –
Kiều Chinh thản nhiên đáp khiến Long Sơn sầu não trong lòng.

Anh biết cô không thể có đến từng ấy
tiền được. Một cô gái xinh đẹp không có tiền lại muốn mua cái bình đó, vậy thì
bằng cách nào ngoài cách…

Anh đau xót nhìn Kiều Chinh.

Dáng vẻ của cô bây giờ so với trước
cũng không khác là bao nhưng đôi mắt của cô, đôi mắt vốn trong sáng long lanh
biết cười, không chút phiền muộn đã trở nên lạnh lẽo. Dù anh ở bên cô đã lâu
nhưng thái độ của cô với anh cũng chẳng có chút thay gì, vừa xa cách lại vừa đề
phòng.

- Sao em lại muốn có cái bình đó? –
Long Sơn thở hắt ra rồi hỏi.

- Anh quên rồi sao? Năm đó, em và mẹ
liều mạng giữ…

Kiều Chinh bỏ lửng câu nói. Long Sơn
đã nhớ ra cái bình cổ đó, hình ảnh mẹ của cô, bà Kim Xuân khóc lóc ầm ĩ, ôm
chặt cái bình vào lòng năm nào hiện ra trong đầu anh. Một cảnh tượng chỉ toàn
nước mắt.

- Vì sao em lại chỉ muốn lấy lại cái
bình?

- Vì nó là linh hồn của ba em, mẹ em
muốn tìm lại nó, xem nó như ba em vậy.

Long Sơn nghẹn lời. Năm đó, khi anh
cùng mọi người chạy đến thì ông Nghiêm đã chết, Kiều Chinh nằm bất tỉnh bên xác
ba mình. Cái chết của ông được kết luận là tự sát nhưng mẹ Kiều Chinh không tin
điều đó. Bà cho rằng phía cảnh sát đã bị mua chuộc nên mới kết luận sai như
thế. Sau khi chôn cất ông Nghiêm xong, hai mẹ con cô biến mất.

- Anh sẽ tìm cách giúp em mua lại cái
bình đó – Dù không biết làm cách nào, nhưng Long Sơn vẫn nói.

- Không cần đầu, chỉ cần anh giúp em
tìm hiểu ông ấy hiện đang ở đâu là được rồi.

Nghe cô bảo thế, Long Sơn đành thở
dài:

- Được rồi, anh sẽ nhờ đồng nghiệp dò
la thông tin giúp em.

- Cám ơn anh – Cô gác đôi đũa khi đã
ăn xong mỉm cười nhìn Long Sơn cảm kích.

Sắc mặt Long Sơn u trầm cúi xuống ăn
hết những sợi phở còn lại trong tô của mình, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.

Sau khi Long Sơn đưa cô về, Kiều Chinh
tạm biệt anh rồi dợm bước vào nhà. Nhưng cô chợt khựng lại, cả người khẽ run
lên, tim đập thật mạnh. Phải khó khăn lắm cô mới quay mặt lại đối diện với
người đang đứng bên kia đường.

Khoảnh khắc cả hai nhìn thấy nhau,
không gian như ngừng lại.

Cảnh Phong đứng đó, bên dưới gốc sưa
đang nở hoa trắng. Cây sưa chính là lí do cô chọn thuê căn nhà này. Cô thích
hoa sưa, Cảnh Phong cũng thích hoa sưa. Anh đứng thinh lặng, chiếc áo màu trắng
tinh khiết, nét mặt điển trai ẩn hiện dưới những cánh hoa rụng rơi theo gió,
ánh đèn đêm in rõ bóng anh xuống nền đường tĩnh mịch. Ánh mắt anh có chút giận
dữ, hai tay siết chặt, thế nhưng khi đối diện với ánh mắt của cô, ánh mắt từ
lửa đỏ dữ dội chuyển sang mặt hồ êm đềm.

Kể từ nụ hôn lần trước, họ không gặp
lại nhau nữa. Cô hơi bất ngờ khi thấy anh, thế nhưng cô cũng nhanh chóng nhận
ra với thế lực của anh, tìm kiếm một người như cô cũng không khó khăn gì.

Cảnh Phong bước từng bước đi về phía
Kiều Chinh, còn cô thì đứng bất động, trái tim như bị trói buộc, muốn quay
người vùng thoát nhưng đôi chân lại không nghe lời. Đến khi cô muốn quay mặt đi
thì Cảnh Phong đã ở trước mặt cô rồi.

- Thật trùng hợp, có thể được gặp anh
ở đây – Kiều Chinh khẽ nhếch môi cười lạnh.

- Không phải trùng hợp, anh đợi em ở
đây đã năm tiếng đồng hồ – Cảnh Phong khẽ khàng nói, ánh mắt nhìn xoáy vào cô.

Trái tim Kiều Chinh khẽ run lên, cô
từng chờ đợi anh rất lâu, bây giờ anh lại chờ cô.

- Không biết ông chủ Cảnh Phong đợi
tôi có việc gì không? – Cô cố dùng giọng vừa lả lơi vừa lạnh lùng cười hỏi.

Một cơn gió đêm thổi qua làm cô ớn
lạnh, Cảnh Phong đưa tay nắm lấy bàn tay cô, tay anh ấm áp vô cùng. Đây từng là
bàn tay mà cô yêu nhất. Cô từng mong đợi anh nắm chặt bàn tay, cô mãi mãi như
thế.

- Có lạnh không? - Anh khẽ hỏi.

Có người nói: “Ấm áp không phải là khi
ngồi bên đống lửa, mà là khi được ở bên cạnh người mình yêu thương. Ấm áp không
phải là khi đội một chiếc mũ len mà là khi được dựa vào một bờ vai tin cậy. Ấm
áp không phải là khi đeo một đôi găng tay, mà là khi được tay ai kia khẽ nắm lấy
tay mình. Ấm áp không phải là khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm
bên tai bạn: Có lạnh không?”.

Trái tim Kiều Chinh lần nữa bị anh làm
lay động. Cô sợ hãi, vội vàng rút tay lại. Cảnh Phong hụt hẫng thất vọng buông
tay. Kiều Chinh quay đi nhìn về phía khác, ánh mắt cô sâu thẳm nhìn những bông
hoa sưa đang rơi lả tả. Ánh mắt Cảnh Phong đuổi theo ánh mắt cô. Cả hai như thế
thật lâu, nỗi xúc động lẫn đau đớn trong lòng Cảnh Phong ùa về, những ký ức
muốn chôn vùi lại lần nữa sống lại, anh khàn giọng buồn bã nói:

- Lúc em gái anh mất cũng mùa hoa sưa
như bây giờ.

Kiều Chinh có thể tưởng tượng được
hình ảnh bi thương đó, hai mắt cô cay cay, cô bé còn nhỏ như thế mà... Cô liếc
nhìn Cảnh Phong, ánh mắt anh cũng nhìn vào khoảng xa xăm chất chứa u buồn với
những hình ảnh năm xưa, cô muốn đưa tay chạm vào anh, vỗ về, an ủi anh. Thế
nhưng bây giờ cô không thể, cô siết chặt tay mình lại, bấm sâu móng vào lòng
bàn tay đến tê dại, xoay người buông một câu lạnh như băng:

- Tôi không có thời gian đứng đây nghe
anh ôn lại chuyện cũ.

Cô dứt khoát bước đi, mở cửa vào nhà,
Cảnh Phong quay lại nhìn cô, ánh mắt anh như mặt hồ sâu trầm lặng khiến cô bối
rối. Cô cụp mắt chuẩn bị đưa tay đóng cửa thì bàn tay Cảnh Phong đã nắm chặt
cánh cửa ngăn cô lại.

- Anh muốn gì đây?

- Đợi em ở đây rất lâu, cổ họng cũng
đã khô rồi, có thể cho anh xin li nước được không? – Cảnh Phong nhìn cô bằng
ánh mắt cầu xin.

- Chỉ sợ là nước nhà tôi không hợp với
ông chủ lớn như anh thôi – Kiều Chinh làm mặt lạnh từ chối, cô đẩy mạnh cửa,
nhưng lần này Cảnh Phong đã nhanh chân đặt chân mình chắn ở cửa. Kiều Chinh tức
giận trừng mắt nhìn anh.

Sắc mặt anh chẳng chút thay đổi, giống
như nếu cô không mở cửa, anh nhất quyết đứng chặn cửa như thế mãi. Kiều Chinh
hậm hực buông cửa ra để anh đi vào nhà. Cô đi thẳng đến cái tủ lạnh nhỏ của
mình, cầm ra một chai nước suối lạnh dúi vào tay anh rồi nói:

- Uống nước xong, phiền anh về cho.

Nói xong cô vào nhà tắm. Lát sau Cảnh
Phong nghe tiếng nước chảy vang lên. Anh quan sát kĩ hơn căn nhà của cô. Nó
chẳng hơn một căn nhà trọ là bao, chỉ có điều sạch sẽ, sáng sủa, rộng rãi hơn
một chút mà thôi. Căn phòng gần như trống, một cái bàn sát cửa sổ, một cái tủ
nhỏ đựng quần áo, một cái giường sát tường. Góc bếp rất đơn giản, giống như chỉ
để tượng trưng cho có nên rất sạch sẽ. Anh bước đến bên giường ngủ của cô, chỉ
có mỗi một tấm chiếu trải bên trên. Anh hơi cau mày, nhìn chăm chú cái giường
thật lâu.

Dù thế nào, anh cũng không tưởng tượng
được, Kiều Chinh có thể sống ở nơi này. Cô luôn là một nàng công chúa sống trong
nhung lụa, giường cô nằm là loại gỗ tốt nhất, nệm cô nằm rất êm. Anh còn nhớ,
Kiều Chinh từng nói rằng: “Khi đến nhà bạn chơi rồi ngủ lại không hề có đệm, em
mất ngủ cả đêm, rốt cuộc phải ra khách sạn ngủ”. Vậy mà giờ cô sống ở nơi tồi
tàn này, một tấm đệm mỏng cũng không có. Trái tim anh se thắt lại.

Kiều Chinh tắm xong mở cửa đi ra, hơi
sững lại một lát rồi đanh mặt mím môi lên tiếng:

- Sao anh còn ở đây?

- Sao không chọn một nơi tốt hơn để ở?
– Cảnh Phong đột ngột hỏi.

Kiều Chinh bật cười lớn, cô bước đến
bên cạnh Cảnh Phong, đưa tay chạm nhẹ vào vai áo anh, ánh mắt nhìn anh đầy gợi
tình, mỉm cười nhẹ nói:

- Tôi đâu có phúc phận có bạn trai
nhiều tiền như anh, để bạn gái tự do ném tiền qua cửa sổ cơ chứ.

Cảnh Phong trầm mặt, anh nhìn cô mỉa
mai:

- Chẳng lẽ những gã ông bên cạnh em
không thể mua cho em được một cái đệm tốt hay sao?

Kiều Chinh thoáng giận, sau đó nhanh
chóng cười nhạt:

- Xin lỗi, tôi không đủ bản lĩnh bán
rẻ thân xác của mình chỉ để đánh đổi lấy những thứ tầm thường đó giống bạn gái
anh.

- Vậy còn anh chàng Long Sơn thì sao?

- Tôi không đê tiện đến như thế – Cô
bừng bừng tức giận nhìn anh mắng – Anh nghĩ tôi là hạng người nào?

Cảnh Phong kinh ngạc nhìn cô, anh
những tưởng cô chấp nhận lên giường với gã đàn ông đó cho nên hắn mới chấp nhận
theo cô đến buổi đấu giá kia. Anh lại nhìn thấy cô cùng Long Sơn ôm nhau thân
mật đến như thế, anh cứ tưởng một năm qua, cô sống cùng Long Sơn.

Anh đã rất ghen tuông, dù là ai bên
cạnh cô, anh đều không thích. Chỉ cần nghĩ đến việc bọn họ chạm vào cô, anh đã
muốn giết hết bọn họ. Anh biết mình không đủ tư cách để ghen tuông, nhưng anh
không thể khống chế được suy nghĩ đó của mình.

- Xin lỗi – Cảnh Phong buồn bã nói.

- Tôi nghĩ đến lúc anh nên về rồi, nhà
tôi không tiện tiếp đãi một ông chủ lớn nhiều tiền, nhiều thủ đoạn như anh đâu.
Mời anh ra khỏi nhà tôi – Kiều Chinh nghiêm giọng nhìn Cảnh Phong cay nghiệt
chế giễu.

Cảnh Phong hít một hơi thật sâu rồi
nói:

- Em hận anh đến vậy sao?

Cảnh Phong có đôi mắt sáng, ẩn dưới
đôi chân mày đen rậm, phảng phất vẻ u buồn. Giờ đây, đôi mắt mang một nỗi bi ai
càng trở nên sâu thẳm, đen hun hút. Kiều Chinh nắm thật chặt tay để không ngã
lòng.

Cô chợt bật cười:

- Đối với anh, tôi đâu chỉ đơn giản có
thể nói một chữ hận.

Phải! Một chữ hận là quá nhẹ nhàng
dành cho anh. Nếu là anh, bị tổn thương nhiều như thế, anh sẽ hận người đó đến
mức muốn giết người chứ không phải vài ba lời trách mắng.

- Xin lỗi.

- Xin lỗi ư? – Kiều Chinh căm phẫn hét
lên – Nếu năm xưa, ba tôi nói xin lỗi anh, thì anh liệu có tha cho ông ấy
không?

Cảnh Phong dù trong suy nghĩ biết cô
sẽ hỏi lại anh như thế, thế nhưng khi cô thực sự hỏi, anh lại nghẹn họng không
trả lời được. Bởi vì câu trả lời của anh năm đó chắc chắn là “Không”.

- Cảnh Phong! Anh biết không? Đời này
kiếp này, tôi không hối hận vì đã yêu anh, thế nhưng tôi hối hận vì đã gặp anh.
Nếu như không gặp anh, thì sẽ chẳng yêu anh nhiều như thế, nếu như không yêu
anh nhiều đến mức không hối hận, tôi cũng không hận anh nhiều như thế, cũng sẽ
không bị anh làm tổn thương nhiều đến mức này.

Cảnh Phong cúi đầu im lặng, anh chấp
nhận để cô oán trách. Nhưng Kiều Chinh chẳng nói thêm lời oán trách nào cả, tuy
rằng đôi mắt cô đỏ hoe, cả người run run, ngoài ánh mắt đau buồn thay đổi, cô
tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào nữa. Lồng ngực đau đớn phập phồng,
Kiều Chinh chỉ thẳng tay ra cửa:

- Tôi không còn gì để nói với anh nữa,
anh về đi.

- Bên ngoài trời đang mưa – Cảnh Phong
chậm rãi nói.

Cô bước đến tìm cây dù dưới chân tủ
quần áo đưa cho Cảnh Phong, lạnh lùng nói:

- Cầm dù rồi ra xe của anh đi.

- Anh không đi xe.

Kiều Chinh vẫn kiên quyết nói:

- Gọi cho người của anh, bảo họ đến
đón anh.

- Anh không đem theo điện thoại.

Kiều Chinh liền lấy điện thoại của
mình chìa ra trước mặt Cảnh Phong và nói:

- Anh gọi đi.

- Nếu em có thể thì gọi cho họ, anh
không có số – Cảnh Phong vừa nói vừa ung dung ngồi xuống ghế, rõ ràng là không
có ý định rời khỏi nhà cô.

Kiều Chinh tức giận vô cùng, nhưng cô
biết dù mình có nói thế nào, một khi Cảnh Phong không muốn đi, thì cũng không
thể đuổi được anh.

Cô quyết định mặc kệ anh, ngồi lên
giường chăm chú đọc sách.

Cảnh Phong nhìn Kiều Chinh hồi lâu rồi
nói:

- Không ai đọc sách như em cả, người
khác nhìn vào sẽ biết ngay em đang giả vờ đọc.

- Không phải giả vờ – Kiều Chinh lập
tức lên tiếng phản bác – Sở dĩ tôi lật qua nhanh là bởi vì tôi đã thuộc làu
quyển sách này, không cần thiết phải đọc chậm rãi những điều vốn đã ở trong đầu
mình.

Cảnh Phong nheo mắt lấy làm khó hiểu,
Kiều Chinh chán nản gập sách lại, cô nằm xuống giường, kéo chăn trùm qua người
quyết định đi ngủ.

Cô nằm im không nhúc nhích, Cảnh Phong
chỉ thấy được bóng dáng phía sau cùng hơi thở nhẹ nhấp nhô qua tấm chăn đắp
trên người cô. Anh ngồi im nhìn dáng cô, cảm thấy cô thật gần nhưng cũng thật
xa.

Cảnh Phong đứng dậy thật khẽ, đôi vớ
dưới chân chạm nhẹ trên nền gạch không hề tạo ra bất cứ âm thanh nào, anh đến
đứng bên cạnh giường của Kiều Chinh nhìn gương mặt nằm nghiêng của cô. Kiều
Chinh tuy nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của
Cảnh Phong dán chặt trên người mình. Toàn thân căng cứng không dám nhúc nhích,
nhưng rồi cô cảm thấy hơi thở Cảnh Phong thật gần bên tai, bóng anh đổ trùm lên
cô, che đi ánh sáng.

Cảnh Phong ngồi xuống, anh nhặt cuốn
sách cô đã đọc lên xem. Đó là cuốn Thời gian không trở lại. Mở đầu cuốn
sách có câu thế này: “Hãy trân trọng những điều đang diễn ra bên cạnh bạn, đừng
vứt bỏ nó bởi vì có một ngày bạn sẽ hối hận. Nhưng một khi hối hận thì tất cả
đều đã muộn, bởi vì thời gian sẽ không bao giờ trở lại”.

Một câu nói thật nhẹ nhàng, thế nhưng
lại là một mũi dao xoáy vào lòng Cảnh Phong. Anh nhắm mắt gấp sách lại, hít thở
một hơi, cố hắt ra thật nhẹ để không kinh động cô. Thật lâu sau đó, Cảnh Phong
mới lên tiếng nói:

- Anh từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ
yêu con gái của kẻ thù. Anh cũng từng nghĩ chỉ lợi dụng em để làm quen với ba
em, anh chưa từng nghĩ em rồi sẽ yêu anh. Anh thừa nhận, bản thân có chút nổi
bật, thu hút ánh nhìn của nữ giới, rất nhiều cô gái đều ngã vào lòng anh, thế
nhưng anh chẳng hứng thú với ai cả – Cảnh Phong quay đầu nhìn về phía Kiều
Chinh, giống như muốn khẳng định cho cô thấy qua ánh mắt của mình, những lời
anh nói đều là sự thật – Ngoại trừ em.

Lời vừa dứt, Cảnh Phong có thể thấy
một cơn run nhẹ chạy dọc cơ thể Kiều Chinh hiển hiện dưới tấm chăn mỏng.

- Có lẽ em không nhớ, cũng không nhận
ra anh là chàng trai đứng bên dưới nhà em thật lâu giữa cơn mưa lạnh giá. Em đã
chạy ra cho anh mượn cây dù. Nụ cười của em lúc đó rất nhẹ và rất ấm áp, nụ
cười đó khiến anh quên đi cái lạnh của mưa gió vừa quét qua.

Gương mặt Cảnh Phong hết sức dịu dàng,
anh khẽ kể tiếp:

- Một lần khác, anh lại đứng bên kia
đường nhìn vào căn nhà của kẻ thù mình. Lần đó, anh biết rõ ba em không có ở
nhà nhưng anh cũng không biết vì sao mình vẫn cứ đứng nhìn ngôi nhà như thế,
cho đến khi em bước ra khỏi nhà. Em mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, mái tóc
dài được tết gọn trông rất xinh. Em vui vẻ tung tăng bước đi, anh bất giác cũng
bước theo em, không rõ mình đi theo em bao lâu, chỉ biết rằng anh cứ đi theo em
như thế cho đến khi đến một con đường yên tĩnh. Em ngồi xuống vệ đường nhặt một
thứ gì đó, lúc đó anh mới để ý, thì ra em đang nhặt hoa sưa. Khoảnh khắc em
ngước nhìn cây hoa sưa, ánh mắt sáng lấp lánh, anh lại giống như nhìn thấy em
gái Như Ngọc của mình đang chạy nhảy dưới tán hoa sưa. Tay anh siết chặt cây dù
mà em đã cho mượn hôm trước, anh mới phát hiện ra rằng, thì ra anh đến nhà em,
đứng rất lâu chỉ là để được nhìn thấy em. Cảnh Phong thấy Kiều Chinh khẽ động
đậy, anh mới nói tiếp.

- Thật ra trước khi em yêu anh thì anh
đã yêu em rồi.

- Yêu? – Kiều Chinh bỗng bật ra một chữ
nghi vấn bằng giọng đầy khinh miệt.

Cô từ từ ngồi dậy khiến cái chăn trên
người rơi xuống, ánh mắt vừa phẫn nộ lại vừa đau thương.

- Anh hiểu như thế nào là yêu?

Cảnh Phong muốn mở miệng nói, nhưng
rồi lại mím môi im lặng, ánh mắt trầm buồn nhìn cô.

- Để tôi nói cho anh biết – Kiều Chinh
cao giọng – Yêu một người là khi biết mình đang bị người mình yêu lợi dụng, vẫn
cố chấp cho rằng chỉ cần người đó yêu mình một chút thôi thì có thể dùng tình
yêu chân thành cảm hóa nỗi hận thù kia. Yêu một người là lo sợ người đó bị tổn
hại, đến mức trở thành đứa con bất hiếu, đẩy cha mình vào cái chết. Anh có hiểu
tình yêu đau đớn đó hay không? Có biết cái giá của chữ yêu đắt thế nào không?

- Anh…

- Anh mãi mãi không hiểu được – Kiều
Chinh lắc đầu, hai dòng nước mắt lặng lẽ rơi.

Cảnh Phong đưa tay lên lau đi dòng
nước mắt đó.

- Em từng hỏi: “Là vì yêu không đủ hay
là vì không yêu?” – Cảnh Phong lên tiếng thật khẽ - Cả hai đều không phải. Chỉ
là dù anh yêu em nhiều đến thế nào, thì đều có một giới hạn, cái giới hạn mang
tên hận thù. Bản thân anh luôn bị hận thù chi phối, đã rất nhiều lần, anh tự
nói với bản thân: “Không được yêu em”, thế nhưng trái tim anh vẫn là bị em cướp
đi. Anh lại tự nhủ với bản thân rằng: “Anh không cần em, em chỉ là một cái gai
nhức nhối trong lòng anh, chỉ cần nhổ cái gai đó đi thì lập tức sẽ không còn
đau”, nên anh nghĩ rằng, khi em biến mất khỏi cuộc đời anh, xem như cái gai đã
được nhổ, sẽ không còn vướng bận nữa. Em rồi sẽ như một bóng mây bay thổi ngang
qua cuộc đời anh. Thế nhưng anh sai rồi, hóa ra, tình yêu của anh dành cho em
hoàn toàn không có giới hạn. Em không phải là cái gai trong trái tim anh, mà em
đã là trái tim anh, em cũng không phải là đám mây mà là hơi thở của anh. Nhưng
chỉ khi em rời đi, anh mới biết rõ những điều này. Hóa ra một khi yêu thì sẽ
không có giới hạn.

Cảnh Phong dừng lại để Kiều Chinh nghe
rõ lời nói chân thành của mình, anh nắm lấy bàn tay đã lạnh giá của cô.

- Khi em rời đi, anh trở về nhà, cảm
thấy căn nhà vô cùng trống trải. Nơi đâu cũng đều thấy bóng dáng của em. Anh
cho rằng đó là vì mình đã quá quen thuộc với bóng hình em, chỉ một thời gian
nữa thôi, anh sẽ lại quen với cuộc sống một mình. Nhưng anh phát hiện, thì ra
trước giờ, anh không sống cô đơn một mình mà sống với hận thù. Giờ thì hận thù
đã trả xong, anh không cần phải sống với nó nữa, nó rời bỏ anh, anh lại cảm
thấy cô đơn thật đáng sợ. Anh nhớ những ngày tháng bên em tuy ngắn ngủi nhưng
lại là nhưng ngày tháng anh hạnh phúc nhất. Thấy cốc tình nhân thì sẽ nhớ đến
em, thấy món ăn yêu thích nhất của em cũng sẽ nhớ đến em. Thấy chiếc ghế bên
cạnh trống không trên xe cũng sẽ nhớ tới em. Khi nằm ngủ trên giường chợp mắt
lại cũng nhớ đến gương mặt nụ cười, thân thể mềm mại yêu kiều của em.

Lời anh chân thành đến mức trái tim
Kiều Chinh run lên, cô muốn bật khóc rồi oán trách thật nhiều, sau đó lao vào
lòng anh để được anh an ủi, vỗ về.

- Là thỉnh thoảng nhớ đến sao?

- Không phải là thỉnh thoảng nhớ đến
em mà là suy nghĩ về em luôn ở trong đầu anh. Giống như bóng dáng nhỏ bé của em
vẫn đứng ở nơi không biết tên nào đó nhắc nhở anh sự tồn tại của em trong cuộc
đời anh. Anh đã đi tìm em… tìm em trong tuyệt vọng. Nhưng em như đám mây nhỏ
hòa tan vào không khí, không để lại dấu tích nào. Cho đến khi anh gặp được em,
anh sẽ không mắc sai lầm lần nữa đâu, sẽ không để em biến mất để anh lại phải
vò võ đi tìm.

- Hay cho một câu không giới hạn! –
Kiều Chinh ngẩng đầu cười điên dại, sau đó cô nhìn thẳng Cảnh Phong mà nói –
Ông chủ Cảnh Phong, những lời của anh thật xúc động, thật khiến bất cứ cô gái
nào dù kiên cường đến đâu cũng phải gục ngã. Thật đáng tiếc nếu những lời này,
anh nói với tôi từ sáng, có lẽ tôi sẽ bị anh làm rung động. Thế nhưng, đáng
tiếc là có người đã đến trước anh và nói cho tôi một bí mật.

- Bí mật? – Cảnh Phong ngạc nhiên nhìn
cô, ánh mắt anh hoang mang đầy khó hiểu – Là bí mật gì?

Kiều Chinh buông một ánh mắt khinh bỉ,
miệng giễu cợt nói:

- Anh đang giả ngây hay là không biết
thật? Bí mật đó chính là lí do anh tiếp cận tôi ngày hôm nay. Không ngại hạ
thấp bản thân đi cầu xin tình yêu của tôi.

Cảnh Phong tái mặt:

- Em tin hay không tin cũng được. Điều
anh nói nãy giờ với em điều xuất phát từ tim anh, không một chút giả dối.

- Vậy sao?! – Kiều Chinh bật cười rồi
nói trong căm phẫn – Ba tôi đã định liệu lỡ như ông có gì bất trắc, hai mẹ con
tôi sẽ không sống yên thân với các người, nên đã chuyển giao hết tài sản cho
các người, để các người buông tha hai mẹ con tôi. Phần tài sản mà công an tịch
thu chỉ là phần nhỏ trong đống tài sản của ông mà thôi. Để đảm bảo an toàn cho
hai mẹ con tôi, ba tôi đã để kèm một điều kiện, chỉ khi tôi còn sống, các người
mới có thể tiếp tục sử dụng số tài sản đó, nếu muốn số tài sản đó thuộc về các
người hoàn toàn thì phải có chữ ký của tôi. Tôi nói đúng không? Anh đừng nói là
không hề có chuyện này nhé.

Cảnh Phong thất thần, anh nhìn cô với
vẻ mặt bối rối, quả thật trước khi chết, ông Nghiêm đã đính kèm theo điều kiện
này, nhưng mãi sau này anh mới biết điều đó. Sự việc đều do ông chủ Thạch đứng
ra.

- Phải! Đúng là có chuyện như thế –
Cảnh Phong thở dài thừa nhận.

- Ha ha, tôi còn tưởng anh sẽ chối bỏ
chứ, không ngờ anh lại nhận nhanh như thế – Kiều Chinh đau lòng nói.

- Anh đã nói, anh không gạt em, chỉ là
em tin hay không mà thôi – Cảnh Phong nhìn sâu vào mắt cô đáp.

Cô hít sâu, đứng dậy khỏi giường lạnh
lùng nói:

- Trời đã hết mưa rồi, anh cũng nên
trở về ngôi nhà rộng rãi của anh đi.

Cảnh Phong mấp mấy môi định nói gì đó
nhưng Kiều Chinh đã chặn lời anh:

- Giữa chúng ta không còn gì để nói
với nhau nữa rồi, phiền anh sau này đừng đến làm phiền tôi nữa, khi thời cơ
thích hợp, tôi sẽ ký tên trao lại tất cả quyền sử dụng tài sản của ba tôi cho
anh.

Nói xong, cô quay người quyết định
không cho anh cơ hội nói tiếp. Cảnh Phong đau lòng nhìn bóng lưng cô, cảm giác
khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, dù anh có cố gắng thế nào cũng
không thể rút ngắn được.

Anh tuyệt vọng rời đi, trước khi đi
vẫn hỏi một câu:

- Nếu như anh nói anh không giết ba
em, em có tin hay không?

Trong một giây toàn thân cô cứng nhắc
nhưng cô nhanh chóng quay lại nhìn Cảnh Phong hỏi:

- Nếu anh là tôi, anh có tin hay
không?

Cảnh Phong im lặng lưỡng lự rồi bất
lực đáp:

- Không tin.

- Anh đã biết câu trả lời của tôi rồi,
giờ thì anh có thể về, tôi muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi – Kiều Chinh cay đắng
nói.

Cô nhìn Cảnh Phong rời đi, cánh cửa
khép lại, nước mắt lăn dài trên má. Trên thế gian này, có điều gì hạnh phúc
bằng tình yêu nhưng cũng không có điều gì gây đau đớn bằng tình yêu. Nếu chỉ
đơn thuần là hận thù, cô sẽ không đau đớn thế này, đáng tiếc trong chữ hận có
chữ yêu, trong chữ yêu có chữ hận. Yêu hận triền miên mãi mãi sẽ không có lối
thoát.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.