Nhật ký lấy chồng - Chương 08 - Phần 2

Anh đang đưa thìa vào bát cháo, nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên cười, “Không phải em đã biết rồi đó sao?”.

Không đùa nữa, Tiền Đa Đa nghiêm mặt hỏi: “Anh không cảm thấy hành động thu mua Hòa Điền rất mạo hiểm hay sao? Trong thị trường nước giải khát chúng ta luôn giữ vững ngôi đầu bảng, nhưng loại nước trà và nước hoa quả đưa ra trước đó đều không phù hợp. Hòa Điền hoàn toàn là một doanh nghiệp tư nhân, mặc dù chiếm thị phần lớn trên thị trường nước hoa quả, nhưng thị trường này lớn được đến đâu?”.

“Thị phần của chúng ta trên thị trường truyền thống đã không còn đất để đột phá nữa, công ty đánh giá cao tiêu thụ tiềm ẩn ở thị trường trong nước, chiếm lấy thị thường toàn phần trong giai đoạn chuyển đổi mô hình là kế hoạch đã định từ lâu”.

“Từ trước đến nay ở châu Á quyền lực vẫn nằm trong tay phe bảo thủ, họ không ưa nhất là những kế hoạch cấp tiến như thế này. Carlos quyết định sang khu vực châu Á rồi hả? Dự án này được thông qua nhanh như vậy, chắc không thể không có liên quan đến ông Yamada đúng không?”. Không muốn vòng vo tam quốc nữa, Tiền Đa Đa nói thẳng ra những điều mình đang suy nghĩ.

“Ông Yamada? Đúng là ông ấy rất có hứng thú với dự án này, lần này may mà Carlos có được sự ủng hộ từ phía ông ấy”.

Cạch một tiếng, Tiền Đa Đa đập mạnh đũa xuống bàn, mắt nheo nheo hạ thấp giọng xuống, giọng rất xã hội đen, “Dự án? Con gái ông ta có hứng thú với anh thì đúng hơn?”.

“Đa Đa, em ghen à?”. Anh lại bật cười, tỏ ra rất thích thú, “Yên tâm đi, anh rất chung tình đấy”.

...

Dáng vẻ này của anh rất đáng đánh, lần này Tiền Đa Đa đã tát một cái thật.

Ăn xong bát cháo này, cuối cùng Tiền Đa Đã đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc - Carlos đã nhăm nhe vị trí ở khu vực châu Á từ lâu, và ông Yamada đã lợi dụng thế lực của mình trong hội đồng quản trị ủng hộ Carlos lên chức ở khu vực châu Á, đồng thời củng cố địa vị của ông ta ở Nhật Bản, hai bên cùng có lợi.

Tất cả những điều này cô đều có thể hiểu, nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt của Keiko, cô lại cảm thấy bực dọc, không thể kìm chế được.

Muốn dò hỏi quan hệ giữa anh và Yamada Keiko trước đây, nhưng lại cảm thấy nói những chuyện này rất lãng nhách, định nói rồi lại chuyển sang ý khác: “Bao giờ Carlos lên nhậm chức?”.

“Trong vòng hai tháng tới thôi. Khu vực châu Á sẽ có biến động lớn, em biết trước cũng tốt”.

“Kerry”, cô nghiêm mặt, “em rất muốn nói với anh rằng, trước khi sang Hồng Kông, em đã quyết định từ chức rồi”.

“Tại sao?”. Anh nhướn mày lên, “Đa Đa, không phải em rất thích công việc này đó sao?”.

“Đúng vậy”. Cô gật đầu.

“Được tham dự vào dự án như thế này là điều rất hiếm có, nếu em để ý đến thân phận cấp trên cấp dưới của chúng ta thì em cứ yên tâm, anh sẽ không ở khối thị trường nữa”.

Lần này đến lượt cô sửng sốt, nhưng nghĩ lại cũng thấy đó là chuyện bình thường. Sứ mệnh đến Trung Quốc của anh đã hoàn thành thuận lợi, sau khi Carlos lên nhậm chức, đương nhiên sẽ không muốn để trợ thủ đắc lực của mình ở lại khối thị trường xa xôi như vậy.

Thế thì sao? Cô khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Không liên quan gì tới chuyện đó. Kerry, em thực sự muốn từ chức”.

Anh im lặng trong mấy giây, sau đó đưa tay ra, khẽ áp lên má cô, lúc nói thì mỉm cười, tựa như đang an ủi, tựa như đang khẩn cầu, “Đa Đa, em để lại anh đơn thương độc mã chiến đấu một mình ư?”.

Lòng bàn tay anh có mùi thơm của mộc hương và cháo bạch quả, rất ấm áp. Động tác của anh rất tự nhiên, một cái áp tay tràn đầy tin tưởng và yêu thương.

Tiền Đa Đa mạnh mẽ, Tiền Đa Đa quyết đoán lúc này đột nhiên mất đi sự kiên định, trước một cái áp tay đơn giản như vậy, trong chốc lát trở nên im bặt, mơ màng.

Chưa kịp nói gì nhiều, điện thoại của Hứa Phi lại đổ chuông. Anh nhìn số mới nhấc máy, trong lúc nói chuyện chủ yếu là gật đầu, trả lời rất ngắn gọn.

Biết là anh đang nói chuyện với Carlos, Tiền Đa Đa cũng không quan tâm, cúi đầu uống trà sữa của mình.

Lúc nghe điện thoại anh vẫn nhìn cô, nói xong cầm điện thoại trong tay.

“Sao vậy? Có chuyện gì à? Thế thì mình về nhé”. Cô lau miệng, giơ tay gọi thanh toán rất dứt khoát.

Động tác của Hứa Phi luôn nhanh hơn cô, lúc này tiền đã đặt dưới cốc, đứng dậy kéo cô, “Carlos tìm anh, anh đưa em về khách sạn trước”.

Nói là có chuyện, nhưng bước chân của anh cũng không vội, từ quán ăn về khách sạn đi hết khoảng mười phút, anh vẫn giữ dáng vẻ như lúc đến, nghiêng nghiêng ngả ngả kéo cô đi.

“Ê, sếp đang đợi anh, không vội hay sao?”. Làm gì có người nào chẳng coi sếp ra gì như vậy! Tiền Đa Đa rất tò mò.

“Sếp còn đang đợi người khác, không vội”. Dường như anh rất nâng niu cảm giác dắt tay cô đi dạo, giọng nói cũng trở nên chậm rãi.

“Ai vậy?”. Một ý nghĩa thoáng qua trong đầu, Tiền Đa Đa ngoẹo đầu nhìn anh, “Ông Yamada hay là Yamada Keiko?”.

“Keiko, cô ấy nói muốn học hỏi thêm. Em cũng biết chỉ cần ông Yamada mở lời, chắc chắn Carlos sẽ không từ chối”.

Anh nói rất thản nhiên, nhưng chưa nói xong câu thứ nhất đã bị Tiền Đa Đa cướp lời. Lần này khi nói, cô chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt rất gấu, “Anh đi đi, em còn quay về quán ăn nữa cơ”.

“Không phải đã ăn no rồi đó sao? Em còn muốn ăn gì nữa?”. Anh hơi bất ngờ.

“Tự nhiên rất thèm ăn giấm, quay về hỏi ông chủ, hiện giờ có còn món cua ăn với giấm nữa không”. Cô nói rất nghiêm túc, nói xong còn quay đầu bước về phía quán ăn.

Sau lưng có tiếng cười ha ha, cô bị túm chặt lại, không thể bước tiếp được nữa.

Tiền Đa Đa trợn mắt ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy anh cười để lộ hàm răng trắng, ánh mắt sáng ngời, rất vui vẻ. Sau đó mắt hoa lên, đôi môi ấm lại, cô lại một lần nữa bị anh hôn một cách quang minh chính đại trên đường.

Tay lại bị dắt đi, chủ đề ban nãy coi như tự động kết thúc. Gần đây làm những chuyện đồi phong bại tục trên đường quen rồi, thực sự không biết xử lý anh như thế nào, Tiền Đa Đa bị anh kéo tiếp tục đi về phía trước.

Lòng bàn tay anh ấm áp, tiếng gót giày của cô gõ nhẹ xuống mặt đường. Bóng hai người một cao một thấp dựa sát vào nhau, rõ ràng hôm qua còn đang băn khoăn không biết có nên chấp nhận người đàn ông này hay không, nhưng hôm nay lại dường như đã gắn bó với anh rất lâu rồi, ngay cả trong lúc đi trên đường cũng rất ăn ý nhau.

Xung quanh rất yên tĩnh, cả hai người đều không nói gì nữa, cảm thấy kỳ lạ trước cảm giác này. Đột nhiên Tiền Đa Đa có ảo giác, ảo giác mình là một con vật đã xa đàn từ lâu, cuối cùng trước lúc tuyệt vọng đã tìm được đồng loại - đồng loại duy nhất.

Sự may mắn này đáng để cô phải cảm ơn. Cô lại nhìn anh một cái nữa, dưới ánh đèn đường, khuôn mặt anh nhìn nghiêng rất dịu dàng, hoàn toàn khác với vẻ sôi nổi, hoạt bát thường ngày.

Khách sạn đã hiện ra trước mắt, quãng đường đi mất mười phút mà Hứa Phi cảm thấy chỉ diễn ra trong tích tắc, đến nơi rồi lại thấy bịn rịn.

“Đa Đa, đến nơi rồi”.

Anh còn định nói gì đó với cô, nhưng đột nhiên cảm thấy cánh tay được cái gì đó ấm áp chạm vào, anh cúi đầu nhìn xuống, dĩ nhiên là Tiền Đa Đa, đang ngoan ngoãn ghé sát má vào, cọ nhẹ một cái.

Sau khi đưa cô lên phòng Hứa Phi liền đi ra, tắm rửa xong Tiền Đa Đa liền đi ngủ, sau khi mọi việc đã ổn thỏa, cô nằm xuống giường nhắm mắt lại.

Hai ngày hôm nay xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, đầu óc căng thẳng, nhưng cơ thể lại mệt mỏi yếu đuối, chẳng mấy chốc cô đã ngủ không biết trời đất là gì. Nửa đêm đột nhiên bừng tỉnh vì gặp ác mộng, cô liền ngồi bật dậy.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, trống trải, không có tiếng động nào, tiếng thở hổn hển của cô được phóng đại lên rất to, dường như là cảnh trong một bộ phim kinh dị.

Vẫn là cơn ác mộng đó, cô một mình chạy miết, xung quanh không một bóng người, ngay cả trong nhà cũng trống không. Cô không biết mình đang tìm kiếm cái gì, chỉ mở hết các căn phòng miệt mài tìm kiếm.

Cô đang ôm ngực thở hổn hển, đột nhiên điện thoại trên đầu giường rung chuông, màn hình bật sáng trong đêm tối, là tin nhắn.

Trên đó chỉ có một dòng chữ rất đơn giản: “Đa Đa, em ngủ chưa?”.

Cô không trả lời, đi chân đất xuống giường, thảm trong khách sạn rất dày, giẫm xuống rất mềm mại, cảm giác ngón chân lõm sâu xuống.

Khách sạn như thế này, đương nhiên tất các các khu vực công cộng đều để đèn hai mươi tư giờ, nhưng dù sao cũng đã muộn lắm rồi, ngoài hành lang không có một bóng người, xung quanh rất yên tĩnh, lúc mở cửa ra, cô sững người lại.

Mắt liền hoa lên, đột nhiên người cô bị bế bổng lên, giống như tư thế bế trẻ con. Cô không cao lắm, vừa bị bế ngang thắt lưng hai chân đã lơ lửng trên mặt đất. Cô muốn kêu lên, nhưng miệng đã bị chặn đứng, bên tai vang lên tiếng đóng cửa nhẹ.

Anh vẫn mặc bộ complet đĩnh đạc đó, sau một ngày bận rộn, mùi thơm trên áo vẫn thoang thoảng, sau khi bước vào không nói câu nào, hai tay ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn cô mãnh liệt, hơi thở nóng bỏng.

Phản ứng của cơ thể rất chân thực, đó là niềm hạnh phúc thuần túy. Lúc ngửa mặt nằm xuống giường, Tiền Đa Đa buộc phải nghiến chặt răng mới có thể kìm chế, không để mình phát ra tiếng kêu.

Tất cả đã diễn ra rất tự nhiên. Khi làn da lộ ra ngoài không khí, cô lại không cảm thấy lạnh, mỗi lần hai làn da chạm vào nhau, đều có cảm giác như ngọn lửa đang bùng cháy giữa thảo nguyên bao la, cảm giác như được lên thiên đường.

Điên cuồng tìm kiếm, sự trống trải và thất vọng sau vô số lần mở cửa đột nhiên bay đi mất tăm, lúc khoái cảm ập tới, Tiền Đa Đa cắn chặt môi rên rỉ. Ngón tay anh lướt qua mặt cô, rồi nhẹ nhàng tách đôi môi của cô ra.

Bên tai có tiếng cười, rất dịu dàng, tựa như đang dỗ trẻ con.

Anh đang nói, “Đừng, nếu đau thì em cắn anh đi”.

Anh cúi xuống hôn cô, đầu lưỡi đưa rất mạnh, cô thực sự không thể kìm chế được cảm giác muốn kêu lên của mình, cuối cùng cắn một miếng vào vai anh thật, vết răng lõm sâu xuống, mùi tanh của máu len lỏi vào răng và môi.

Anh không né tránh, ánh mắt da diết, nhìn chằm chằm vào cô. Lúc bị cắn khẽ rên một tiếng, tựa như đang cười, sau đó anh cúi đầu hôn vào chiếc miệng không ngoan ngoãn của cô, giọng mơ hồ, “Đa Đa, anh yêu em”.

Cô hạnh phúc như muốn nổ tung, chỉ “ưm” một tiếng, sau đó hôn lại mãnh liệt hơn, lúc hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, cảm giác trái tim như bị lật đi lật lại hết lần này đến lần khác, người run lẩy bẩy.

Sau khi kết thúc, Tiền Đa Đa tạm thời mềm nhũn, cảm giác xương trên người đều bị rút hết, chỉ còn lại chút hơi tàn để thở, miễn cưỡng duy trì sự sống.

Không đủ dưỡng khí, lúc hít thở trong đầu cô trống rỗng.

Trước mắt mơ màng nhìn thấy anh lại cúi đầu xuống hôn cô, dùng chút sinh lực cuối cùng nghiêng đầu, Tiền Đa Đa suýt nữa thì kêu lớn.

Không biết lúc này hối hận còn có tác dụng gì nữa không, loài động vật hoang dã này quá dũng mãnh. Giống như một cuộc rượt bắt trên thảo nguyên châu Phi, anh cắn chặt con mồi không chịu buông ra, tội nghiệp cô đến ba mươi tuổi cuối cùng đã được mở mang tầm mắt, đích thân trải qua cái gọi là được chết một lần như lời đồn đại.

Tiếng cười khúc khích lại vang lên bên tai, sau đó cô lại bị anh ôm chặt. Cảnh tượng rất bắt mắt - lồng ngực người đàn ông trẻ, làn da săn chắc, ngửa mặt lên có thể nhìn thấy chiếc cằm rắn rỏi của anh.

Trên đỉnh đầu lại có tiếng nói, lần này cô nghe thấy rất rõ và rất quả quyết. Anh lại lặp lại câu ban nãy, rất chân thành, chỉ có mấy chữ, cô tựa như đang nghe sách trời.

Nội dung của sách trời là: “Đa Đa, anh yêu em”.

Câu trả lời của cô cũng rất đơn giản, là một câu hỏi, chỉ có ba chữ: “Anh điên à?”.

Không biết người khác nghĩ thế nào, nhưng theo cảm nhận của một cô gái gần ba mươi tuổi như Tiền Đa Đa, ba chữ “anh yêu em” về cơ bản có thể đồng nghĩa với“anh điên rồi”, “anh ngốc rồi”, hoặc, “anh vừa bị sét đánh”.

Chỉ có những người thiếu tỉnh táo mới tin vào những lời đàn ông nói trong lúc hưng phấn, chính vì thế vừa nãy nghe thấy câu này cô tự động cho qua, không hề để tâm.

Nhưng hiện giờ anh lại nhắc lại một lần nữa bên tai cô, tốc độ rất chậm. Cô ngơ ngác, cố gắng ngửa đầu lên nhìn anh, nét mặt rất kỳ quặc.

Cảnh Tiền Đa Đa ngửa đầu lên nhìn anh giống như một chú mèo nhỏ đang hăng hái đuổi theo con chuột, sau khi qua ngã rẽ đột nhiên nhìn thấy con chuột biến thành con voi, đôi mắt trợn trừng, vẫn còn đang thở hổn hển. Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu này của cô, Hứa Phi bật cười. Động tác tiếp theo của anh là bế bổng cô lên, đặt lên người mình.

Chỉ khi còn rất nhỏ mới được bố bế lên như vậy, cô nằm sấp trên ngực anh giống như biến thành một đứa trẻ, đầu mũi chạm vào mũi anh, đôi môi ướt mềm, hơi thở hòa nhịp với hơi thở của anh, quên hết cả những điều muốn nói, một cách vừa tự nhiên vừa bản năng, đương nhiên họ lại dành ngay cho nhau một nụ hôn da diết.

Hôn xong, Tiền Đa Đa thở hổn hển, muốn lật người bỏ trốn, nhưng lại không thể thoát ra, cuối cùng cô đành phải nghiêng người rúc đầu vào nách anh, giả vờ mình là một con chim đà điểu.

Không biết là mấy giờ rồi, trong phòng không có ánh đèn, rất ấm áp, tĩnh tâm lại có thể ngửi thấy mùi vị của ái ân.

Có tình cảm với một người, đồng thời chấp nhận anh ấy, và cũng được anh ấy chấp nhận, đây chính là niềm hạnh phúc của cả hai bên.

Hứa Phi nhìn thân hình nhỏ bé xinh xắn của cô ngoan ngoãn nằm sấp trên người mình, yên tĩnh không động đậy, dường như một con vật nhỏ cuối cùng đã tìm được đồng loại, mệt mỏi, nhưng lại đầy cảm giác an toàn.

Lúc đầu có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này anh lại không mở được miệng, không nỡ lòng phá vỡ bầu không khí xa xỉ này, cả hai người cùng im lặng.

Cô quá mệt rồi. Lồng ngực anh ấm áp rộng rãi, cô cảm thấy yên tâm và hạnh phúc, cuối cùng mơ màng ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này rất dài, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm một mình. Trời đã sáng rõ, rèm cửa của khách sạn vẫn khép kín, phòng ngủ vẫn tối mờ. Cô đưa tay bật đèn trên đầu giường, lúc ánh đèn hắt xuống, cô nhìn thấy trên bàn có mảnh giấy Hứa Phi để lại.

Nét bút của anh rắn rỏi, ngay ngắn, chỉ vài chữ đơn giản, nhưng rất thân mật, trên đó viết: “Đa Đa, anh đi chạy, anh sẽ về ngay”.

Còn có PS, viết ngay phía sau, càng đơn giản hơn, cũng chỉ có ba chữ: “Anh không điên”.

Về lời nói của đàn ông, Y Y đã từng có bài tổng kết rất sắc sảo trước mặt Tiền Đa Đa, nội dung như sau:

1. Khi làm tình đàn ông không có đại não, mọi điều anh ta nói đều có thể bỏ qua không tính.

2. Sau khi làm tình xong bọn họ có giai đoạn hồi phục, trong giai đoạn này đại não vẫn ở trong trạng thái thiếu ôxy, nhưng nếu nhắc lại nội dung cũ, độ tin cậy tăng lên 30%.

3. Sáng hôm sau khi làm tình, nếu họ vẫn có thể tỉnh táo nhắc lại nội dung cũ thì chứng tỏ họ thật lòng, độ tin cậy rất cao.

Và theo lời khai của Y Y, lời cầu hôn của cô ấy được đưa ra tại bàn ăn sáng. Lúc đó cô ấy chưa hề trang điểm, miệng vẫn còn ngậm nửa ngụm sữa, nếu trong mắt Ngưu Chấn Thanh, cảnh tượng đó vẫn thật tuyệt vời thì chắc chắn là anh ấy yêu cô ấy vô cùng.

Từ đó suy ra, mặc dù Hứa Phi viết những lời này không phải trong giờ ăn sáng, nhưng Tiền Đa Đa không cho rằng hình ảnh mình trong lúc ngủ say đẹp như thiên thần, vậy thì... ba chữ “anh yêu em” là thật ư?

Sao lại là thật nhỉ? Hiện giờ làm gì còn người nào nói thẳng lời yêu ra như vậy? Hành động này khác gì trói chặt mình rồi nộp mạng cho người khác để mặc người ta tùng xẻo.

Thực sự không dám tin, Tiền Đa Đa cầm tờ giấy này thẫn thờ một hồi lâu, sau đó mới chậm rãi bò xuống giường mặc quần áo, vào nhà tắm đánh răng, rửa mặt.

Đứng trước gương cảm thấy không quen cô gái trong đó, lâu lắm rồi cô không ngắm kỹ mình trong gương như thế này. Trước đây hàng ngày vội đi làm, nhanh chóng bôi xong kem dưỡng da là đi, về đến nhà mệt bã người, tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường, làm gì còn có thời gian nghiên cứu khuôn mặt này nữa?

Hôm nay khác với mọi bận, tâm trạng vui vẻ, lại hiếm khi có nhiều thời gian rỗi như vậy, sau một hồi ngắm nghía, Tiền Đa Đa chỉ cảm thấy gương mặt mình hồng hào mịn màng, ngay cả đôi mắt cũng tựa như được phủ một màn sương.

Thảo nào người ta nói âm dương điều hòa mới là loại kem dưỡng da tuyệt vời nhất, trước đây cô luôn vừa bôi các loại kem dưỡng da đắt tiền vừa cười nhạo nó, đến giờ thực sự tâm phục khẩu phục rồi.

Đưa tay ra vặn vòi nước, vừa nhấc tay lên mới phát hiện ra mảnh giấy đó vẫn đang nằm trong tay mình. Mảnh giấy đơn giản của khách sạn, vuông vắn, trắng ngần, đã bị cô nắm có phần nhăn nhúm, nhưng những chữ đó vẫn rõ nét.

Tưởng tượng ra cảnh anh ngồi bên cạnh mình, từng nét viết ra những chữ này, thực sự không kìm chế nổi niềm hạnh phúc trong lòng, Tiền Đa Đa bật cười thành tiếng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.