Nữ hoàng tin đồn - Chương 10 - Phần 2

Tổ
tiên dạy con cháu không được để lộ tiền bạc cho người khác biết. Nhưng con người
vốn có nhiều thói hư tật xấu, thích thể hiện bản thân, không ít thì nhiều đều cảm
thấy sĩ diện, rất ít người có thể không để lộ tiền bạc ra ngoài. Anh em nhà họ
Phong có thể coi là một trong số ít đó.

Đến
ngã tư thì Bỉnh Thìn tạm biệt Phong Bình, mặc chiếc áo khoác cũ và đi dép lê, bắt
taxi đi dự tiệc.

Phong
Bình về nhà một mình, khi đi qua công viên, đến chỗ rẽ bước chân lên bậc thềm
thì bỗng nhiên phía sau có tiếng người nói: “Hello”.

Tiếng
nói vừa dứt thì có một bàn tay đặt lên vai cô.


nhanh chóng nắm lại bàn tay ấy, đang định dùng lực nhưng khi quay người lại,
nhìn rõ mặt đối phương thì lập tức bỏ tay anh ta ra và nói: “Này, suýt nữa thì
cậu bị gãy xương đấy, biết không?”.

Đối
phương vung cổ tay, cười khì khì và nói: “Không đến nỗi thế chứ?”.

“Không
đến nỗi”, Phong Bình nhíu mày cười khẩy, nắm tay tạo tư thế đánh nhau và nói,
“Đai xanh Judo, đánh được cả cao thủ, cậu có muốn thử không?”.

Đối
phương vội cười, xua hai tay và nói: “Không không”.

Phong
Bình hỏi: “Cậu lén lén lút lút bám theo tôi làm gì?”

Đối
phương vẫn cười khì khì, nói: “Tôi có thể hẹn hò với cô được không?”

Phong
Bình ngạc nhiên, sau đó nhíu mày: “Chẳng hài hước chút nào”.

“Tôi
nghiêm túc đấy”.

“Tốt
nhất cậu nên rút lại câu nói ấy, nếu không Quân Di sẽ xé xác cậu ra”. Phong
Bình nghiêm mặt nói với cậu ta.

“Quân
Di?”, cậu ta tỏ vẻ ngạc nhiên một chút nhưng lập tức cười ngay, răng trắng môi
hồng, trông rất đáng yêu, “Ha ha, cô ấy không quản được tôi. Tôi là người tự
do”.

Phong
Bình biết thanh niên bây giờ tư tưởng rất thoáng, nhưng không biết rằng thoáng
đến mức này. Nghe vậy cô im lặng một lúc nhưng vẫn không kìm được nhíu mày: “Nếu
đã vậy thì Richard, cậu đi chỗ khác mà mua vui, tốt nhất đừng làm phiền tôi,
tôi không phải là…”.


vẫn chưa nói hết câu, cậu ta đã không kìm được cười phá lên.

Phong
Bình ngừng lại nhìn cậu ta và nói: “Buồn cười lắm sao?”.

Cậu
ta không cười nữa mà nói: “Cô không muốn đi dạo ở công viên đằng kia sao?”.

Phong
Bình gần như đã dùng hết sự nhẫn nại của mình, cô lạnh lùng nói: “Không muốn, tốt
nhất cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa”.

Cậu
ta không để ý đến lời nói của cô, chỉ về phía công viên mà cô vừa đi qua và
nói: “Chính là công viên này, sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu”.

Phong
Bình không tin nhưng vẫn hướng ánh mắt về công viên mà cậu ta chỉ.

Sau
đó, cô sững người lại.

Một
người đàn ông đứng cạnh công viên trong màn đêm, chỉ cần nhìn qua Phong Bình đã
biết ông ta là ai.


khẽ thở dài, sau đó gườm gườm nhìn cậu ta và quát lên: “Lần sau đừng chơi trò
này với tôi, Richard…”.

Cậu
ta cười ngắt lời cô: “Tôi là Charlies”.

Phong
Bình ngây người, nhưng lập tức nói: “Ồ, hai người là anh em sinh đôi”.

“Không,
chúng tôi là anh em sinh ba”.

Nhìn
nụ cười khoái chí của Charlies, Phong Bình không còn gì để nói.

“Thôi,
tôi không làm phiền hai người nữa, chỉ có điều câu nói này tôi không nói đùa
đâu”, trước khi quay người bước đi, Charlies cười và nói, “Cô là người con gái
xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp”.

Đối
với lời khen ngợi ấy, Phong Bình chỉ có thể mỉm cười tiếp nhận.

Con
riêng của Đường Trạm không chỉ có một mà là ba, ông ta thật khéo sinh.


quay người đi về phía công viên, một bóng người cao gầy đi lại, cô cười gượng
và nói: “Thì ra là anh em sinh ba, tôi cứ tưởng cậu ta là Richard”.

“Trước
đây tôi cũng thường nhầm lẫn”, giọng nói của Đường Trạm pha lẫn niềm vui, trong
đêm tối, giọng nói ấy thật hồn hậu, “Richard chín chắn một chút, Charlies thì
nghịch ngợm hơn, giống thằng Nam”.

Ông
ta đến gần trước mặt cô. Lúc ấy Phong Bình mới nhìn rõ chiếc áo da màu đen, để
lộ chiếc cổ áo len trắng ở trong, nhìn trông trẻ hơn rất nhiều, không còn cảm
giác nghiêm trang như trước, có lẽ vì ăn tối với con trai nên mới ăn mặc thoải
mái như thế. Phong Bình nhìn ông ta rồi khẽ mỉm cười.

“Tôi
vừa ăn một bữa cơm miễn phí, chắc là chủ tịch Đường…”.

“Có
cơ hội mời anh em nhà họ Phong ăn cơm là niềm vinh dự của tôi”. Đường Trạm mỉm
cười, đôi mắt sâu thẳm cũng sáng hẳn lên.

Phong
Bình nghe vậy cảm thấy không tự nhiên, cô cười gượng và nói: “Xin lỗi, tôi
không cố ý giấu giếm”.

“Tôi
hiểu”, Đường Trạm cười, im lặng một lúc rồi nói, “Nếu không phải vừa nhìn thấy
hai người ăn tối thì tôi cũng khó lòng tưởng tượng được, quả là khiến người ta
ngạc nhiên”.

“Ngài
quen Bỉnh Thìn?”. Phong Bình cũng thấy rất ngạc nhiên.

“Tôi
đã từng tham dự một cuộc họp cùng cậu ấy, trong cuộc họp, có hai nhà ngân hàng
có máu mặt đều tỏ ra hết sức tôn kính đối với cậu ấy. Tôi đặc biệt chú ý đến tấm
thẻ trước ngực cậu ấy. Tối hôm ấy, tất cả những người có mặt trong bữa tiệc đều
đeo tấm thẻ giống nhau, giới thiệu về thân phận, quốc tịch của mình, nhưng thẻ
của cậu ấy chỉ có một tên tiếng Anh là Chage”, Đường Trạm ngừng lại một lúc,
sau đó khẽ mỉm cười, “Tôi đã từng nghe nói về một người trẻ tuổi tên là Chage,
gia tộc của anh ta rất có thế lực, gần như nắm giữ mạch máu kinh tế của một nửa
châu Âu…”.

“Những
lời đồn đại đều không đáng tin”. Phong Bình không đợi ông ta nói xong mà mỉm cười
lắc đầu.

“Vậy
sao?”, Đường Trạm quay sang nhìn cô.

Phong
Bình cố tình xị mặt, nghiêm túc nói: “Trên thực tế, gia tộc của tôi đã thống trị
cả châu Âu, lúc nào cũng chuẩn bị thống trị thế giới…”. Chưa nói hết câu cô đã
cười trước.

Đường
Trạm mỉm cười nhìn cô, không quan tâm đến lời nói đùa của cô, dưới ánh đèn đường,
dường như ánh mắt ấy ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa.

Phong
Bình không cười nữa mà nói: “Xin lỗi, tôi làm mất số điện thoại của ngài rồi”.

Đường
Trạm cũng không hỏi cô nói giả hay thật, chỉ xua tay tỏ ý không có gì, ngẩng đầu
lên thở dài một tiếng rồi nói: “Nói thật, thằng Nam đính hôn với cô, tôi rất tức
giận”.

“Ngài
tức giận?”, Phong Bình hơi ngạc nhiên, “Sao tôi không nhận ra nhỉ?”.

“Thật
sao? Vậy thì điều đó chứng tỏ tôi ngụy trang rất thành công”. Đường Trạm mỉm cười
và nói.

“Ngài
tức điều gì?”.

“Nó
sống buông thả như vậy, tôi khó mà không giận được. Sở dĩ tôi không tỏ ý tức giận
là vì tôi biết nó cố ý chọc tức tôi, cô có hiểu không?”.

“Tôi
hiểu”. Phong Bình gật đầu. Cô đã mơ hồ nhận ra ý đồ của Đường Ca Nam, anh ta cố
tình chọc giận bố mình, chỉ có điều cô không hiểu vì sao.

“Vì
sao anh ấy lại làm như vậy?”.

“Tôi
cũng không rõ”, Đường Trạm khẽ thở dài, giọng nói toát lên vẻ tự trách, “Hồi nó
và Hạo Vân còn nhỏ, tôi không quan tâm nhiều đến chúng, mẹ chúng lại mất sớm… Hạo
Vân còn đỡ, thằng Nam thì tôi chịu, không quản được. Hồi còn đi học nó sống rất
buông thả, cả nhà đã đe dọa, dụ dỗ nhưng vô ích, cuối cùng cho nó ra nước ngoài
mới đỡ hơn một chút. Hai năm nay, tôi cứ tưởng nó chín chắn hơn rồi, nào ngờ nó
vẫn chứng nào tật ấy, vẫn sống buông thả như xưa”.

Nghe
ông ta nói vậy, Phong Bình cũng không biết nói gì.

Quả
thực Đường Ca Nam đính hôn cũng có chút vội vàng, tùy tiện nhưng cô cũng là người
trong cuộc, theo cách nói của Đường Trạm thì cô cũng không chín chắn, cũng
buông thả.

“Nó
có rất nhiều bạn gái nhưng không có người nào được lâu, sự xuất hiện đột ngột của
cô quả thực khiến mọi người rất ngạc nhiên. Lúc đầu, tôi còn lo không biết có
phải cô bị nó bắt nạt không. Bây giờ xem ra sự lo lắng ấy là thừa, ha ha…”, ông
ta cười hai tiếng, bỗng nhiên lại nói đùa rằng, “Nó mà dám bắt nạt cô thì e rằng
sau này đừng nghĩ đến chuyện lên tầng thượng của khách sạn Thời Quang nữa”.

“Chủ
tịch Đường cũng quan tâm đến tin tức giải trí?”. Phong Bình mỉm cười và hỏi,
trong lòng thì biết rằng ông ta đã điều tra mình từ lâu. Thật đúng như ông ta
đã nói, ông ta là người rất giỏi ngụy trang.

“Ai
bảo tôi có thằng con trai suốt ngày lên báo”, Đường Trạm tự cười mình.

Phong
Bình vẫn giữ nụ cười trên môi, quả thực không biết nói gì, may mà Đường Trạm
không cần cô nói gì. Ông ta khéo léo chuyển chủ đề và nói tiếp: “Phong Bình,
tôi không biết tình cảm giữa thằng Nam và cô đã đến mức nào rồi, nhưng có một
điều tôi cần nhắc nhở cô, tuy nhà họ Đường không bằng nhà họ Phong, nhưng làm
con dâu nhà họ Đường không phải là dễ”.

Phong
Bình hơi ngạc nhiên: “Ngài nói thế có ý gì?”.

Đường
Trạm chần chừ một lúc rồi mới mỉm cười và nói: “Lấy tin giải trí mới nhất của
thành phố Thánh Anh làm ví dụ, Chu Tân Trúc khiến cô phải chịu ấm ức, nhưng
trong mắt tôi thì đó chỉ là trò trẻ con, nhà họ Đường sẽ không vì thế mà trở mặt
với nhà họ Chu. Dĩ nhiên, tôi nói như vậy có thể khiến cô thấy không vui…”.

Phong
Bình ngắt lời ông ta: “Chủ tịch Đường, ngài coi thường tôi rồi. Tuy tôi không
tán thành lấy ân báo oán nhưng cũng không phải là người tâm địa hẹp hòi”.

Đường
Trạm vẫn mỉm cười, trầm giọng nói: “Phong Bình, cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ lấy ví
dụ trước mắt. Ý tôi là nhà họ Đường sẽ khiến cô phải chịu thiệt thòi. Cô xuất
thân cao quý, thằng Nam không hợp với cô”.

Ý
đồ của ông ta quá rõ ràng.

Phong
Bình im lặng một lúc rồi mỉm cười và nói: “Đây là lần đầu tiên tôi bị kỳ thị vì
xuất thân cao quý”.

Đường
Trạm chỉ cười, không nói gì.

“Tôi
nghĩ đây không phải là ý của anh Nam?”.

“Là
ý của tôi”. Đường Trạm nói.

“Vậy
thì tôi đã bắt đầu hiểu vì sao anh ấy không thích ngài rồi”.

Đường
Trạm ho khan một tiếng, tỏ vẻ khó xử.

“Tạm
biệt ngài”. Nói xong, Phong Bình quay người bước đi.

Đường
Trạm dõi theo bóng cô, trong đêm tối, ánh mắt ấy ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa.

Phong
Bình cảm thấy buồn bực, về nhà cũng không ngủ được.

Không
phải cô không nghĩ đến việc Đường Trạm sẽ yêu cầu cô rời xa Đường Ca Nam, nhưng
trong lòng thì nghĩ ông ta không phải là người dung tục như thế. Bây giờ, sau
khi ông ta đã biết thân phận của cô thì lại đưa ra yêu cầu đó. Thôi được, coi
như là cảm giác của riêng cô, nhưng vì xuất thân cao quý mà cô bị người ta chê
bai, thật là nực cười, lẽ nào ông ta sợ cô sẽ ngược đãi con trai mình sao?

Buồn
bực thì buồn bực, trằn trọc một hồi cuối cùng cô cũng ngủ thiếp đi.

Nhưng
dường như vừa mới ngủ thì cảm giác có người sờ mặt mình, mở mắt ra thì thấy
khuôn mặt mơ mơ màng màng của Bỉnh Thìn, lập tức đẩy tay anh ta ra và nói: “Về
phòng của anh đi”.

“Anh
thấy em mê nói nên mới vào”.

“Em
không bao giờ mê nói”.

“Em
vừa nói mà!”. Nét mặt của Bỉnh Thìn không giống đang nói đùa chút nào.

“Em
nói gì?” Phong Bình bị anh ta làm cho rối tung lên.

“Không
nghe rõ, nhưng có hai câu chửi người”.

“Thật sao?”.

“Thật”.

“Em không tin”.

Bỉnh Thìn nhún vai, xòe hai tay, tỏ
ý không còn gì để nói, sau đó nằm vật xuống giường, không nói gì.

Phong Bình đạp vào người anh ta: “Về
giường anh mà nằm”.

Một lúc lâu sau, Bỉnh Thìn mới lên
tiếng: “Có sao đâu, dù sao thì giường em rộng mà”.

Phong Bình không làm gì được anh
ta, im lặng một lúc rồi hỏi: “Này, anh gặp bốn kỳ nữ ấy chưa?”.

Đợi một lúc lâu không thấy anh ta
trả lời, nghĩ bụng chắc là anh ta đã ngủ say như chết.

Cô xoay mình, cố ép mình ngủ tiếp.

Lần này, cảm giác vừa mới ngủ thì
đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Thật là ức chế.

Nhắm mắt quờ quạng khắp giường mà
không thấy điện thoại đâu, chỉ nghe thấy Bỉnh Thìn nói với giọng ngái ngủ đặc sệt:
“Ai đấy?”

Phong Bình ngẩng đầu nhìn, chiếc điện
thoại trên tay anh ta chính là của mình.

Không cần phải hỏi, đầu dây bên kia
chắc chắn là Đường Ca Nam, ngoài anh ra, không ai biết số điện thoại này.

“Trả đây”. Phong Bình đạp anh ta.

“Cúp máy rồi”.

Phong Bỉnh Thìn vứt điện thoại lại,
sau đó đắp chăn, xoay người ngủ tiếp.

Đường Ca Nam cúp điện thoại, quay
sang nhìn đồng hồ.

Không sai, lúc này bên London là
sáng sớm.

Anh lại nhìn lại số điện thoại vừa
gọi đi, cũng không sai, vậy thì người đàn ông nghe điện thoại là ai?

Vào thời điểm ấy, nghe giọng nói
ngái ngủ đặc sệt như vậy, bất kỳ là ai cũng phải suy nghĩ miên man, huống hồ
anh ta còn tùy tiện nhấc điện thoại của Phong Bình, điều đó chứng tỏ quan hệ của
hai người không phải là bình thường, có lẽ đêm qua họ cùng ngủ trên một chiếc
giường.

Đó là một buổi chiều đẹp trời.

Đường Ca Nam ngồi trong phòng tổng
giám đốc trên tầng ba mươi hai, bên ngoài cửa sổ là bầu trời cao xanh của thành
phố Thánh Anh. Tầm nhìn rộng, phong cảnh tuyệt đẹp, nhưng anh cảm thấy ngạt thở
nên đưa tay nới cà vạt.

Con người là vậy, càng những thứ
không nghĩ ra được thì càng thích nghĩ lung tung, càng cố gắng nghĩ thì càng dễ
làm phức tạp hóa vấn đề.

Chỉ có điều bây giờ là giờ làm việc,
không có thời gian để anh nghĩ lung tung.

Thư ký thông báo với anh, phó giám
đốc An Duyệt Sinh của doanh nghiệp Viên Thị đã đến, đang đợi anh trong phòng họp
số hai.

Đường Ca Nam đang nằm trên ghế, anh
xua tay, tỏ ý đã biết, nhưng vẫn nằm im không nhúc nhích.

Anh im lặng khoảng năm phút rồi mới
đứng dậy đi vào phòng họp.

An Duyệt Sinh đang ngồi trong phòng
họp, nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu lên thấy anh bước vào, lập tức đứng dậy,
mỉm cười và nói: “Giám đốc Đường…”.

Đường Ca Nam bắt tay anh ta, cười
gượng và nói: “Thật ngại quá, để anh chờ lâu”.

An Duyệt Sinh khách sáo vài câu,
sau đó hai người mới ngồi xuống bàn vấn đề chính.

Giọng nói gợi cảm của người đàn ông
đang ngái ngủ choán hết tâm trí của Đường Ca Nam lúc này, vì vậy mà khi bàn
công việc khó tránh khỏi không tập trung chú ý, An Duyệt Sinh cảm thấy rất gượng
gạo.

Điều đó càng khiến anh ta thấy khó
hiểu, bởi anh ta đã từng tặng hoa cho Phong Bình nhưng không thấy hồi âm, lẽ
nào có sơ suất gì?

Nghĩ đến điều đó, anh ta cảm thấy
có chút bất an, nhân lúc uống cà phê, anh ta cười và hỏi: “Giám đốc Đường, lần
trước may mà cô Phong nhượng lại nên tôi đã mua được chiếc bình của thời Minh.
Sau khi về, giám đốc Viên bảo tôi phải cảm ơn cô ấy. Tôi đã mạo muội tặng cô ấy
một bó hoa…”.

Đường Ca Nam gật đầu và nói: “À, bó
hoa ấy tôi nhận được rồi, giám đốc Viên khách khí quá…”.

An Duyệt Sinh bừng tỉnh ngộ, thì ra
anh ta đã nhận bó hoa ấy, chả trách mà Phong Bình không có phản ứng gì, trong
lòng thì nghĩ vậy nhưng ngoài miệng vẫn cười rất tươi: “Đối với cô Phong thì
chiếc bình ấy không là gì nhưng với giám đốc Viên thì rất hiếm có. Ông ấy rất
mê đồ cổ, vốn dĩ định đến nhà cảm ơn, nhưng sợ quá đường đột, nếu có cơ hội xin
mời giám đốc Đường và cô Phong ăn cơm…”.

Đường Ca Nam không quan tâm đến điều
đó bởi anh thường xuyên nhận được những lời “ton hót nịnh nọt” như thế này,
nghĩ là anh ta muốn làm thân nên tỏ rõ thái độ: “Phó giám đốc An, khoản tiền
này tôi sẽ bảo bên tài vụ kiểm tra lại, nếu không có vấn đề gì thì sẽ tiến hành
ngay, xin anh đừng lo”.

Trước đó An Duyệt Sinh nói rất nhiều
chuyện nhưng thấy anh ta không thèm để ý, đầu óc trên mây trên gió nên cứ tưởng
rằng số tiền này sẽ bị chậm lại, không ngờ bỗng nhiên anh ta lại trả lời nhanh
như thế, anh ta vội cười và nói: “Vậy thì cảm ơn giám đốc Đường”.

Đường Ca Nam xua tay, tỏ ý không cần
khách sáo: “Còn về ăn cơm thì có lẽ thôi, hơn nữa Phong Bình cũng không ở trong
nước…”. Nói đến đây anh lại không kiềm chế được bản thân, lại nghĩ đến giọng
nói của người đàn ông kia. Thật quái lại, vì sao anh lại cúp máy, anh nên nói
thẳng cho anh ta biết mình là chồng sắp cưới của cô ấy.

Đúng vậy, anh danh chính môn thuận
mà, có tư cách hỏi lại anh ta, vì sao lại cúp máy cơ chứ?

Nghĩ đến điều đó, Đường Ca Nam như
chợt bừng tỉnh, hai mắt anh sáng lên, chỉ mong có thể gọi điện ngay sang bên
kia để hỏi tội họ, vì thế anh đứng dậy và nói: “Phó giám đốc An, tôi còn có
chút việc khác, anh xem…”.

An Duyệt Sinh thấy anh ta đứng lên
nên đã hiểu ý, mỉm cười và nói: “Anh bận, vậy thì tôi xin cáo từ”.

Đường Ca Nam tiễn anh ta rồi phóng
như bay về phòng làm việc gọi điện thoại.

Đợi một hồi, cuối cùng cũng kết nối
được.

Vẫn là người đàn ông đó nhấc điện
thoại, vẫn là cái giọng nói “lè nhè đáng ghét” ấy, dường như đang chìm đắm
trong giấc mộng thiên thu, không bao giờ tỉnh lại.

Đường Ca Nam vừa nghe thấy giọng
anh ta vội nói: “Tôi là Đường Ca Nam, chồng sắp cưới của Phong Bình”.

Giọng nói hết sức khiêu khích, cứ
như muốn tuyên chiến vậy.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc mới
trả lời, giọng nói có vẻ trong trẻo hơn rất nhiều: “A lô, anh đợi một chút”.

Đường Ca Nam không ngờ anh ta lại
bình tĩnh như vậy, không khỏi ngạc nhiên, sau đó nghe thấy đầu dây bên kia vang
lên tiếng ngáp liên hồi, sau nữa là tiếng động rất rất nhỏ, anh a lô hai tiếng,
không thấy người trả lời, đợi một lúc nữa, sự yên tĩnh trong điện thoại lập tức
thay thế bằng tiếng nước chảy, tiếp đó là tiếng Phong Bình lớn tiếng quát mắng:
“Bỉnh Thìn, anh không biết gõ cửa sao? Em đang tắm”.

Vừa nghe thấy câu đó, não Đường Ca
Nam lập tức sung huyết.

Tuy nhiên người đàn ông đầu dây bên
kia không hề thấy xấu hổ, lại còn cười khì khì và nói: “Có sao đâu chứ? Có phải
anh chưa nhìn thấy người em đâu, em quên rồi sao? Anh còn bế em, thay tã cho em
rồi cơ, ha ha”.

“Ra ngoài đi”.

“Điện thoại của em, anh để đây…”.

“Mau đưa đây”.

Đường Ca Nam cố gắng kiềm chế, nghe
đến đó, anh không muốn lãng phí thời gian để phán đoán nữa, bởi anh hoàn toàn
biết rằng quan hệ của họ là như thế nào.

Thế là, khi Phong Bình cầm điện thoại
thì chỉ nghe thấy âm thanh vang dội đinh tai nhức óc.

Đường Ca Nam tức đến nỗi đập điện
thoại.

Cú ném này khiến cô thư ký Anna
mang tài liệu vào phòng cũng phải giật nảy mình, cô ta đứng ở cửa, không biết
là nên vào hay nên ra. Từ trước đến nay giám đốc vốn tính ôn hòa, chưa bao giờ
thấy anh giận dữ như vậy.

Thấy nét mặt ấy của cô ta, Đường Ca
Nam mỉm cười và nói như chưa có chuyện gì xảy ra: “Quảng cáo nói chiếc điện thoại
này chất lượng tốt, tôi muốn thử xem sao, có phải đã làm cô sợ không? Ha ha,
trên tay cô có phải là tài liệu của phòng tài vụ không?”.

Anna như tỉnh giấc mộng, rụt rè
nói: “Không, không ạ, là tài liệu của phòng nhân sự”.

“Phòng nhân sự?”.

“Vâng, giám đốc kế hoạch đã tuyển
người rất lâu rồi, gần đây phòng nhân sự tìm được một ứng cử viên rất thích hợp,
vì vậy đã chuyển tư liệu tới đây xem giám đốc có thể bớt chút thời gian phỏng vấn
không ạ?”.

“Cứ để đây đã”.

“Vâng”.

Anna bước nhanh vào, đặt tài liệu
trên bàn, sau đó nhanh chóng rời khỏi trung tâm của cơn bão.

Lúc ấy, Đường Ca Nam làm gì có tâm
trạng nào để đọc tài liệu, thư ký vừa đi khỏi, anh liền giẫm thật mạnh lên chiếc
điện thoại ấy, để nó “ra đi” vĩnh viễn.

Báo cáo nội dung xấu