Cô phương bất tự thưởng (Tập 2) - Chương 35 - Phần 1

Chương 35

Về đến vương cung, Diệu Thiên đã thấy
Quý Thường Thanh đợi sẵn ở đó.

“Công chúa.” Thấy Diệu Thiên, Quý Thường
Thanh cúi mình hành lễ.

Diệu Thiên khẽ đáp một tiếng, rồi mệt
mỏi ngồi xuống ghế, hai tay day thái dương, hồi lâu mới nói: “Ta đã thăm dò
Bạch Sính Đình, nàng ta quyết không về bên Sở Bắc Tiệp.”

“Vậy... ý công chúa ra sao?”

Diệu Thiên cân nhắc trước sau, giọng do
dự: “Chỉ là một nữ tử yếu ớt, nếu không uy hiếp gì đến ta, hà tất phải ra tay
hãm hại? Ta vừa nhắc đến việc rời đi, nàng ta liền vô cùng vui mừng, có thể
thấy nàng ta cũng chẳng muốn ở lại bên phò mã.”

“Công chúa mềm lòng rồi,” Quý Thường
Thanh thở dài.

“Thừa tướng...,” Diệu Thiên hạ giọng, “Chẳng
lẽ thừa tướng không hiểu chỗ khó của Diệu Thiên sao?”

Quý Thường Thanh im lặng không đáp.

Vốn luôn kiên quyết không thỏa hiệp khi
gặp vấn đề liên quan đến mệnh hệ của Vân Thường, vị lão thần đứng dậy, ánh mắt
rời khỏi Diệu Thiên, nhìn về phía bậc cao trên thành lầu xa xôi, chậm rãi đáp: “Chỗ
khó của công chúa chẳng lẽ không phải chỗ khó của Vân Thường? Quyền thế trong
tay công chúa rất lớn, người cần công chúa thương xót không chỉ mình Bạch Sính
Đình. Đúng thế, bỏ qua cho Bạch Sính Đình không phải việc khó. Điều thần lo
lắng là, nếu ngay một việc nhỏ như xử lý Bạch Sính Đình mà công chúa cũng không
thể ra tay, không chịu diệt trừ hậu họa, sau này đến lúc thực sự gian nguy, sao
công chúa có thể bảo toàn Vân Thường?”

Diệu Thiên chẳng biết nói sao, che mặt
không đáp.

Quý Thường Thanh tiếp tục: “Chiến tranh
là tàn nhẫn, chân lý nhược nhục cường thực[1]không bao giờ thay đổi.
Công chúa là người đứng đầu đất nước, nếu không ra tay quyết đoán, công chúa sẽ
bị kẻ khác thừa cơ lợi dụng. Nếu công chúa không nhẫn tâm để kẻ khác nếm quả
đắng thảm bại, chẳng lẽ đợi đến lượt mình?”

[1] Trong thế giới động vật, con mạnh sẽ
ăn con yếu, giống như “Cá lớn nuốt cá bé”.

Từng lời như thấm vào gan ruột, hồi lâu
Diệu Thiên không lên tiếng.

“Diệu Thiên hiểu những gì thừa tướng lo
lắng.”

“Xin công chúa định đoạt.”

Diệu Thiên sững lại hồi lâu, rồi thở
dài: “Thừa tướng hãy hành sự đi.”

“Tuân lệnh!”

“Thừa tướng...”

“Công chúa cứ nói.”

“Việc này phải tuyệt đối bí mật, không
được để đến tai phò mã.”

“Thần sẽ cẩn trọng,” Quý Thường Thanh
khom người lui ra.

Rèm châu khẽ động, những viên đá va vào
nhau, phát ra những tia sáng băng lạnh.

Hà Hiệp đang trên đường ra biên cảnh,
một thân phong trần. Nếu biết thị nữ mình yêu thương nhất sắp gặp bất trắc, Hà
Hiệp sẽ phản ứng thế nào?

Diệu Thiên trăm bề lo lắng, ngổn ngang
suy nghĩ.

Nàng yêu nam nhân ấy như vậy, và cũng
hiểu rõ rằng, một khi Hà Hiệp biết việc làm của nàng, cả đời này phu quân sẽ
không tha thứ cho nàng.

Số mệnh thật biết trêu người.

Sính Đình, nữ tử mang tên Sính Đình,
thật thông tuệ mà cũng thật đơn thuần. Nàng khao khát tiêu dao khắp thiên hạ,
khao khát không bị ràng buộc bởi thế tục, khao khát được tự do tự tại.

Nếu thực sự có thể như điều nàng mong
mỏi, thì tốt biết chừng nào...

Bởi luôn theo quốc sách tự lực cánh
sinh, không tham chiến, Vân Thường quả thật yên ổn hơn ba nước kia. Tuy rằng
bóng đen chiến tranh đã che phủ lên quốc gia vốn yên bình này, nhưng phố thị ở
thành đô chưa có biến động, vẫn tấp nập ngựa xe, người người hớn hở.

Khắp các con phố, người bán lạc, người
giao sữa đậu nành, bánh chưng nếp, gánh xiếc dẫn theo con chó, con khỉ đi xin
cơm, từng tốp thị nữ dạo phố, chọn lựa son phấn, có cả tiếng nhắc nhau đem một,
hai thứ về cho tiểu thư, phu nhân không đi cùng.

Sính Đình và Túy Cúc chọn nơi đông đúc
nhất để đi, rồi nhanh chóng chuyển sang con đường nhỏ, rẽ ngang quẹo dọc vòng
vèo, bước chân vội vã, chẳng mấy chốc hai người đã tới con đường phồn hoa khác.

Túy Cúc theo bên cạnh Sính Đình, tay
xách tay nải, gót chân không chạm đất, vừa đi vừa nói: “Công nương, chúng ta đi
rất lâu rồi.”

“Ta đang cắt đuôi đám người bám theo.”

Túy Cúc kinh hãi: “Có người bám theo
chúng ta?”

“Ta chỉ đoán thôi, bao nhiêu người thế
này, cũng không nhìn ra kẻ nào đang theo chúng ta.”

“Cô nương?”

Vẻ mặt bất lực, Sính Đình đáp: “Ta không
biết thật mà.”

Trước nay nàng chỉ ở trong vương phủ, có
Hà Hiệp hoặc Sở Bắc Tiệp bảo vệ, ra ngoài đã có thị vệ đi theo. Khi ra sa
trường cũng chỉ ở trong trướng soái, chưa từng nếm trải cảm giác đánh giáp lá
cà cùng quân địch.

Nếu là Hà Hiệp hay Sở Bắc Tiệp, họ sẽ
ngay lập tức phát hiện ra kẻ đang gây bất lợi cho mình trong đám đông kia,
nhưng Sính Đình lại chẳng có bản lĩnh này. Tính nhạy bén thiên phú giúp nàng
cảm nhận được nguy hiểm, nên chỉ biết hết sức tránh né.

Bước chân hai người càng lúc càng nhanh.
Một lát sau, Sính Đình dừng bước: “Ta khát rồi, mua bát sữa đậu nành uống đi.”
Nàng kéo tay Túy Cúc vào quầy sữa đậu nành, đặt xuống hai đồng tiền, bảo, “Đại
gia, cho hai bát sữa đậu nành.”

Nhận lấy bát, bàn tay Sính Đình hơi run,
khiến hơn nửa chỗ sữa sánh ra ngoài.

“Ôi!” Túy Cúc không kịp tránh, bị đổ vào
người, Sính Đình cũng chẳng kịp tránh, ống tay áo ướt sạch.

“Ôi!” Sính Đình vội vã đặt bát xuống, “Ta
tay chân vụng về, làm thế nào bây giờ?” Nàng nhìn quanh, thấy một đại nương mặt
mũi hiền từ đang đứng ở cổng nhà ngóng sang bên này, bèn vội vã kéo Túy Cúc qua
đó, nét mặt khổ sở đáng thương, “Đại nương, chúng con mượn chỗ sửa lại y phục,
được không?”

Hai người y phục đẹp đẽ, cử chỉ lễ độ,
nhìn qua đã biết con nhà tử tế. Người dân Vân Thường bản tính chất phác, đại
nương đồng ý ngay: “Có gì mà không được? Các cô nương mau vào đi, bộ dạng thế
này, đi lại trên phố sao được?”

Nói rồi, hai vị đại nương nhường đường,
dẫn hai người vào trong nhà.

Nhìn bộ dạng ướt như gà mắc mưa của Túy
Cúc, đại nương xuýt xoa: “Sữa đậu có đường, áo không cũng sẽ dính nhem nhép, cô
nương cứ cởi ra, lão nương giặt giúp cho.”

Sính Đình vội nói: “Áo của con cũng bị
bẩn, về nhà sẽ bị mẹ trách mắng. Đại nương cho con ít nước, để con tự giặt cũng
được.”

“Ai da, đừng tự giặt, đã vào nhà ta thì
là khách của ta, lấy đâu ra cái lý bắt khách giặt đồ chứ?”

Đại nương tốt bụng, tìm ra hai bộ y phục
cũ, “Các cô nương thay vào đã, đây là y phục của con dâu lão nương, kích cỡ
cũng trạc như nhau, tuy không được tốt như y phục của các cô nương, nhưng rất
sạch sẽ.”

Sính Đình được đúng như ý nguyện, vội vã
cảm tạ, rồi cùng Túy Cúc vào trong thay áo. Nàng hạ giọng nói với Túy Cúc: “Lấy
cho ta thỏi bạc trong tay nải.”

Túy Cúc làm theo.

Hai người thay xong y phục bước ra, đại
nương cầm y phục bẩn, bảo: “Lão nương đi giặt, một lát là xong ngay. Ôi, chất
liệu này rất quý đấy, đều là lụa tốt cả.”

Thấy bóng đại nương khuất sau cổng, Sính
Đình vội kéo Túy Cúc: “Chúng ta mau đi.” Nàng vừa nói vừa đặt thỏi bạc trên
bàn. Đang định đi, Sính Đình lại chần chừ, cầm theo cái khăn trải bàn màu xanh
sẫm, rồi kéo Túy Cúc rời khỏi.

Túy Cúc vội nói: “Cô nương, đó là hậu
viện mà.”

“Không thể ra ngoài theo lối cổng trước.
Nếu có người theo chúng ta, chắc chắn những người đó đang chờ sẵn ngoài kia.”
Vì nhìn thấy không gian quanh nhà này rộng rãi nên Sính Đình mới cố tiếp cận vị
đại nương ấy. Theo kiến trúc dân gian, nếu hậu viện rộng rãi, thường sẽ có thêm
một cửa nhỏ.

“Nhìn kìa!” giọng Sính Đình mừng rỡ, “Quả
nhiên có cửa.”

Hai người rón rén ra khỏi cửa, bên ngoài
là một hẻm nhỏ yên tĩnh. Sính Đình bất chợt tháo tung tóc Túy Cúc ra: “Mau bện
thành hai bím.” Sau đó, nàng nhanh chóng thả tóc của mình, búi kiểu bình thường
nhất. Một lúc sau, hai người đã có một vẻ ngoài khác hẳn.

Sính Đình giở khăn trải bàn vừa lấy trộm
ra, bọc ngoài tay nải, “Giờ thì chúng cũng chẳng nhận ra tay nải của chúng ta.”

Hai người nhìn nhau cười, nắm tay nhau
ra khỏi hẻm sau, bước chân chậm rãi như đôi tỷ muội hiếm khi được dạo chơi nơi
phố thị.

“Giờ chúng ta sẽ ra khỏi thành chứ?” Túy
Cúc hạ giọng.

“Không.” Ánh mắt Sính Đình nhìn chằm
chằm về phía tấm biển treo cao đằng xa, mỉm cười, “Đi tìm quán trọ.”

Túy Cúc hiểu ra ngay, thầm khen Sính
Đình thông minh, gật đầu nói: “Vậy chúng ta đi tìm quán trọ.”

“Ngươi đi trước,” Sính Đình cười khẽ, “Ngươi
đến trước, ta đến sau, mỗi người thuê một phòng đơn, chẳng ai liên quan đến ai.
Lấy thêm cho ta ít bạc.”

Thấy Sính Đình vui vẻ như chim sổ lồng,
Túy Cúc mỉm cười ngọt ngào, lấy trong tay nải ra mấy thỏi bạc đưa cho nàng,
nói: “Túy Cúc hiểu rồi, chúng ta chẳng ai liên quan đến ai. Túy Cúc sẽ đi luôn,
khi nào cô nương tới?”

“Không được ở gần nhau quá, trời sẩm tối
ta sẽ đến.”

Túy Cúc lo lắng: “Cô nương, hay cô nương
đi trước, Túy Cúc sẽ đi dạo quanh quẩn một lát...”

“Đừng tranh nữa,” Sính Đình mím môi, “Giờ
thành đô này đã trở thành chiến trường, ta là chủ soái, ngươi chỉ là một tên
lính nhỏ, không được phép kháng lệnh.” Nói rồi, nàng lại đẩy vai Túy Cúc, “Đi
đi.”

Túy Cúc nghe theo sự phân công của Sính
Đình, bước vào quán trọ hỏi thuê một phòng đơn.

Phòng tuy nhỏ, nhưng rất sạch sẽ. Kiểm
tra kỹ trước sau, không phát hiện thấy điều gì bất thường, Túy Cúc mới yên tâm
ngồi trong phòng chờ Sính Đình.

Sự yên ắng đến tĩnh mịch như đang thiêu
đốt tâm can. Từ khi rời khỏi Đông Lâm, Túy Cúc chưa từng xa Sính Đình, nên vừa
đợi một canh giờ đã thấy lòng như lửa đốt.

Sính Đình là mục tiêu của họ, cơ thể lại
không thuận tiện, nhỡ chăng... Một mình trong yên lặng, Túy Cúc thành ra suy
nghĩ lung tung.

Túy Cúc thầm hối hận, biết thế chẳng
nghe lời Sính Đình vào quán trọ một mình thế này. Lòng như kiến đốt, Túy Cúc
càng nghĩ càng sợ hãi, cuối cùng đứng bật dậy, xông ra ngoài cửa phòng, muốn
lập tức đi tìm Sính Đình, nhưng lại chần chừ đứng yên.

Giờ ra ngoài, ngộ nhỡ Sính Đình tới, không
tìm thấy mình thì làm thế nào? Suy đi tính lại, thế này không được, thế kia
cũng không xong, Túy cúc chỉ còn cách cố dằn lòng tiếp tục chờ đợi.

Thời gian trôi đi rất chậm, sắc trời
cũng không chiều lòng người, càng tối mà Sính Đình vẫn chưa tới. Túy Cúc lo
lắng, cứ đi vòng vòng trong phòng.

Đáng chết, đáng chết, không nên nghe
theo lời của Bạch Sính Đình.

Màn đêm từ từ buông xuống, Túy Cúc càng
lúc càng lo.

Cốc cốc cốc...

Cuối cùng cũng vang lên tiếng gõ cửa,
lòng Túy Cúc bỗng thắt lại, nắm chặt tay, cố trấn tĩnh mở cửa phòng.

“Ngươi tìm ai?”

Trước cửa là một nam nhân mang hành lý,
vừa cao vừa gầy, đầu đội mũ rộng vành che hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ mỗi cái
cằm nhỏ đen sì.

“Ha ha...,” tiếng cười vang lên dưới
vành mũ.

Sắc mặt chợt đổi, Túy Cúc vội kéo tay
nam nhân lôi vào phòng, cẩn thật đóng cửa, nghiến răng kèn kẹt: “Cô nương làm
Túy Cúc lo chết được! Đi những đâu thế? Sao giờ mới tới?” rồi mới thở phào nhẹ
nhõm.

“Nghe nhiều chuyện giấu kín hành tung
của nam nhân, cũng xem như hôm nay được thử qua.” Sính Đình bỏ mũ xuống, khuôn
mặt bôi đen càng làm nổi đôi mắt sáng rõ, trông như hai viên đá quý lấp lánh.
Không biết nàng độn thứ gì trong y phục mà bờ vai rộng lên khá nhiều, dáng
người vì thế mà càng gầy thêm.

Sính Đình tháo đôi giày độn đế ra, xoa
hai bàn chân đau đến đỏ ửng, ngồi trên giường: “Thời gian không nhiều, chỉ có
thể cải trang tạm thế này. Mệt quá, ta muốn nghỉ một lát.” Dứt lời, nàng dựa
lưng vào giường nghỉ.

“Chẳng phải đã nói chẳng ai liên quan
đến ai, mỗi người một phòng sao?” Túy Cúc nhắc, “Cẩn thận người khác nghi ngờ.”
Túy Cúc bỗng cau mày, hỏi tiếp: “Sao giọng cô nương lại khản thế? Bị lạnh à? Có
cần uống thuốc không?”

“Ta cố ý uống thuốc cho giọng khản đi,
nếu không làm sao giả được nam nhân?” Sính Đình bỗng nghĩ đến đoạn này, bật
cười thành tiếng, “Ta đến quán trọ, tả với tiểu nhị hình dáng của ngươi, nói
ngươi là thê tử của ta, vì cãi nhau nên giận dỗi bỏ nhà đi, tiểu nhị bảo ta lên
đây tìm ngươi.”

Túy Cúc nói giọng bất mãn: “Thế thì đến
ngày mai, người ta tha hồ chê cười sau lưng Túy Cúc.” Nói rồi, Túy Cúc cũng
chẳng nhịn được cười, vừa mở cái túi to Sính Đình mang về, vừa hỏi: “Gì thế
này? A!” ngay tức khắc rụt tay lại.

“Cẩn thận! Đều rất sắc đó!” Sính Đình
vội vàng xuống giường lại gần, “Để ta xem, có bị đứt tay không?”

“Không, may mà rụt tay kịp.” Túy Cúc giơ tay cho Sính Đình
xem, trên ngón tay có vết đỏ, “Cô nương mua những thứ này làm gì?”

“Mang theo phòng thân trên đường. Tối nay chúng ta sửa lại
một chút, chỉ cần khéo léo lắp ráp sẽ dễ sử dụng hơn.” Sính Đình lần lượt lấy
từ bên trong ra những kiếm sắc, dao găm và rất nhiều thứ đồ cổ quái mà Túy Cúc
chưa từng biết tên, đặt trên bàn, “Vẫn còn vài thứ hay ho khác, các sư phụ ở
xưởng đang làm cho kịp. Ta trả công gấp đôi, sáng sớm ngày kia có thể lấy.”

Nàng lại lấy bút nghiên, viết tên vài loại thảo dược, đưa cho
Túy Cúc: “Mai ngươi tới hiệu thuốc mua những thứ này.”

Túy Cúc đọc qua, ngạc nhiên hỏi: “Mấy vị thuốc này có dược
tính hoàn toàn trái ngược, không bao giờ dùng lẫn với nhau, cô nương muốn làm
gì? Cô nương khó chịu ở đâu à?”

“Yên tâm. Ta không uống thứ này đâu.”

Nghe thế, Túy Cúc mới chịu cầm lấy đơn thuốc, nói như tự dặn:
“Túy Cúc biết cô nương cũng tinh thông dược lý, nhưng việc bồi bổ an thai vẫn
nên làm theo cách của Túy Cúc thì hơn.”

“Ta biết rồi.”

Sính Đình đã mua ít bánh bao nóng trên phố, hai người không
ra ngoài mà ăn luôn trong phòng rồi đi ngủ.

Giường ở quán trọ vừa lạnh vừa cứng, nhưng Sính Đình nằm
xuống lại dễ chịu vô cùng, liền xuýt xoa: “Thật dễ chịu...”

“Cô nương đắp thêm chăn đi, đừng để lạnh,” Túy Cúc khẽ nói: “Có
chật không? Giường nhỏ quá.”

“Chật một chút càng ấm.” Sính Đình nắm bàn tay Túy Cúc trong
chăn, giọng dịu dàng: “Thật may, hài nhi của ta không phải sinh ra ở cái nơi
nhiều âm mưu quỷ kế đó. Ta muốn hài nhi chào đời giữa chốn núi rừng, chim ca
suối chảy.”

“Dựng một căn nhà gỗ, phía sau trồng rau, rồi mua một cây đàn,”
Túy Cúc nói tiếp.

Sính Đình cười, “Phải mua cả cái cuốc chứ.”

Ngây ngô nghĩ tới cuộc sống chốn núi rừng sau khi quy ẩn, hai
người đắm chìm trong màn đêm tươi đẹp. Sính Đình lại hỏi: “Ngươi không định về
chỗ sư phụ ư?”

“Sao lại không? Xa sư phụ bao lâu như thế, Túy Cúc nhớ người
lắm,” Túy Cúc buồn bã, “Gặp lại, chắc chắn sư phụ sẽ trách mắng Túy Cúc.”

“Túy Cúc, chúng ta hứa với nhau một việc nhé.”

“Hả?” Túy Cúc quay lại, gặp ánh mắt nghiêm túc của Sính Đình,
cảm nhận ngay được suy nghĩ của người nằm bên cạnh, bèn nói luôn: “Túy Cúc sẽ
không nói tung tích của cô nương cho bất cứ ai, càng không bao giờ nói với
vương gia.” Nói xong, Túy Cúc thề độc theo phong tục Đông Lâm.

Sính Đình gật đầu, thở dài.

Hai người nằm cạnh nhau, chìm vào giấc ngủ.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3