Mật mã tâm linh - Chương 4 - Phần 6

Lời hứa không phải là chiếc khóa

Bạn có thể thay đổi lời hứa trước đây, không cần thiết mãi mãi bị
nó ràng buộc như thế.

Điều này vô cùng quan trọng. Con người chúng ta coi trọng lời hứa
ngàn vàng. Kết quả thì sao, con người trên thế giới trở thành hai doanh trại
lớn, một bên là “Lời hứa ngàn vàng”, “Lời hứa tựa lông hồng”.

Lời hứa ngàn vàng tất nhiên là hàng có chất lượng tốt rồi, thế
nhưng thế sự thay đổi, nếu như tư duy của bạn có tiến bộ và thay đổi thì thực
ra cũng không cần thiết phải giữ lại lời hứa từ rất lâu rồi, nếu như thế thì
dập khuôn quá. Có một số người vì quá coi trọng lời hứa như chiếc khóa vàng này
mà sợ hãi thay đổi, cố gắng đeo nó lên cổ, thực sự như thế không đáng.

Bạn có quyền thể hiện cảm nhận của bạn. Cảm nhận thay đổi rồi,
thông qua sự lựa chọn của lý trí bạn có thể thay đổi quyết định, bao gồm cả lời
hứa.

Rất nhiều người không dám nói ra cảm nhận của mình, khi hỏi nguyên
nhân thì phần lớn mọi người xấu hổ nói: bởi vì sợ người khác không thích mình.
Nếu như có người vì sự thành thật của bạn mà không thích bạn vậy thì bạn nên
tránh xa họ ra mà thôi.

Có điều có nhiều lúc con người thường không làm rõ sự khác nhau
giữa việc phát biểu ý kiến bình luận và nói ra cảm nhận của mình. Thực ra nói
ra cảm nhận của mình ngay lúc ấy thông thường là vô hại. Không phải là bạn đang
đánh giá người khác mà chỉ là khách quan miêu tả hoạt động nội tâm của mình mà
thôi, thế nên chắc chắn không có lỗi gì. Nếu như ngay cả chủ quyền của bạn cũng
không có vậy thì hoàn cảnh của bạn thực sự là có chút đáng thương.

Không muốn gặp một ai đó, không muốn tham gia hội nghị nào đó,
không muốn đi ăn cơm với ai đó, bạn có thể không đi. Không tiếp nhận phỏng vấn,
không tham gia sinh nhật vì ai đó, không bày tỏ cảm nhận vì ai đó, bạn không
nên vì điều đó mà cảm thấy buồn rầu.

Không chịu trách nhiệm đối với cảm xúc của người khác mà chỉ chịu
trách nhiệm với cảm xúc của chính bản thân mình. Người khác nghĩ như thế nào đó
là tự do và lựa chọn của họ, không liên quan gì đến bạn. Cho dù do bạn gây nên
nhưng bọn họ có thể lựa chọn cảm xúc không giống nhau, bạn tuyệt đối không phải
là nguyên nhân chủ yếu của mâu thuẫn.

Không cần thiết đi tìm đáp án của mỗi câu hỏi.Trên thế giới
có rất nhiều việc không có đáp án. Hoặc là, hôm nay đáp án là thế này ngày mai
đáp án có thể thay đổi thành thế kia, đó là một cục diện có thể xuất hiện trong
một phạm vi bình thường.

Không cần thiết phán đoán đúng sai mỗi một sự việc. Đúng sai đối
với một sự vật nào đó là có, chỉ là không nhất thiết mỗi một sự vật bạn đều phán
đoán đúng sai mà thôi.

Không lên mạng, không dùng thẻ ngân hàng, không mở được hòm bảo
hiểm, không mở blog, không biết nhắn tin điện thoại, không hiểu nguy cơ kinh
tế, không hiểu màu sắc thịnh hành năm nay và không biết tên của một cơn bão nào
đó… những điều này không có gì mất mặt cả. Nên biết rằng thời Lý Bạch, Đỗ Phủ
đều không có những thứ này nhưng bọn họ vẫn vĩ đại như thường.

Có thể thấy không có đủ lý do để đưa ra một quyết định vậy thì bạn
nên dựa vào trực giác. Thế nhưng bạn phải có trách nhiệm với những điều đó.

Một khi có thể nhận thức bản thân một cách tốt hơn chúng ta nên
chấm dứt hành vi đóng một vai không cần thiết của mình lại.

Nhẫn nại chính là sự tôn kính với bản thân

Có một số vết thương dùng dây ruột mèo (một loại dây để khâu vết
mổ) khâu cũng không khít, dùng thuốc cầm máu cũng không ngăn được, dùng da thì
không che hết được, chỉ có thể giống như miệng con cá luôn mở ra cho đến khi bị
đất mộ vùi lấp.

Nỗi đau trong cuộc sống giống như muối, để xem bạn sẽ mang nó đặt
vào những đồ chứa như thế nào. Nếu như đổ vào một chiếc nồi sữa bé thì ghê lắm.
Bạn sẽ bị muối thành dưa góp. Nếu như là biển lớn thì thời tiết sẽ đẹp vô cùng.

Nhân loại còn lâu mới đạt đến trình độ khám phá được tất cả mọi
chân tướng sự thật. Vì thế, bạn nên nhẫn nại.

Cho dù ngoài mặt chúng ta thể hiện mệt mỏi như thế nào, cho dù
thất bại như thế nào chúng ta vẫn có giá trị. Giá trị này có liên quan đến cuộc
sống, chẳng ai có thể cướp đoạt được. Ngoài bản thân bạn ra, không ai có thể
khiến bạn mất giá.

Tuy chúng ta không thể thay đổi những chuyện đã xảy ra nhưng chúng
ta có thể thay đổi ảnh hưởng của những chuyện đó đối với chúng ta. Không nên để
những lo lắng trước đây làm tiêu tốn khả năng hưởng thụ hạnh phúc, niềm vui
trước mắt của chúng ta. Còn trong tình huống sợ hãi, khủng bố chúng ta sẽ phát
hiện ra tiềm lực nội tại mà bản thân mình không hề biết. Không rời xa mà cứ
kiên trì giữ lấy, có lúc sẽ có may mắn. Nhẫn nại nhiều lúc là thần thánh.

Tôi vốn không giỏi nhẫn nại, đến hôm nay dần dần có chút thay đổi
rồi. Tôi vốn cho rằng nhẫn nại là một ân điển đối với người khác, thực ra bây
giờ mới hiểu đó chính là sự tôn kính đối với bản thân. Tin tưởng lý luận của
chính mình, không nên vội vàng chứng minh sự cao minh của mình làm gì. Biết sự
thật cùng tồn tại nhưng sẽ một mình mình giữ. Có thể cảm nhận sự đa dạng của
vạn vật nhưng không cần người khác tán thưởng.

Nhẫn nại khiến cho tôi cảm thấy yên tĩnh. Trong yên tĩnh khiến
người ta cảm nhận được bản thân mình thật ấm áp và có sức mạnh.

Có lúc lắng nghe chính là tất cả

Lắng nghe chăm chú và lắng nghe một cách tùy ý là hoàn toàn khác
nhau. Chúng ta cùng làm một thí nghiệm nhỏ nhé. Bạn và bạn của bạn, gọi bạn là
A, cô ấy là B nhé. Hồi đầu tiên, cô ấy nói, bạn nghe.

Tiết thứ nhất, cô ấy nói một cách nghiêm túc, bạn chăm chú lắng
nghe. Chú ý nhé, là lắng nghe. Từ lắng nghe trong từ điển có nghĩa là: nghe.
Khi tôi nhìn thấy từ này tôi nghĩ nó không đơn giản như thế. Từ lắng nghe là do
bộ “nhĩ” nghĩa là cái tai và chữ lệnh trong từ mệnh lệnh hợp thành. Tôi hoàn
toàn tin rằng đây là một mệnh lệnh đối với đôi tai, giống như đôi tai nên nghe
cho tốt, nhất định không được không nghe rõ, nhất định không được chạy trốn,
nhất định phải ghi nhớ những gì bạn đã nghe thấy.

Được rồi, quay trở lại trò chơi của chúng ta. Lần thứ nhất bạn
chăm chú lắng nghe trong năm phút. Sau khi làm xong thì mời A hỏi xem B nghĩ
như thế nào. Tôi đoán B nhất định sẽ nói, rất vui, rất được hoan nghênh. Nếu
như là bi thương thì sẽ cảm thấy có người cùng bạn bước đi trên cùng một con
đường, cùng nhau gánh vác. Nếu như vui vẻ, cảm nhận sẽ là chia sẻ và cùng chung
niềm vui.

Bây giờ chúng ta cùng bắt đầu hồi thứ hai. Lần này là B nói, A nghe.
Chỉ là A không nhất thiết phải chăm chú lắng nghe, có thể nghe cái này cái kia,
không cần chú tâm lắm. Hoặc là về biểu hiện có thể làm bộ chăm chú nghe nhưng
thực ra không biết trong lòng đang nghĩ cái gì. Nhất định phải làm được là nghe
không chăm chú. Kết quả thế nào? Hãy để tôi nói cho các bạn biết, B không thể
kiên trì nói trong năm phút được, nhất định họ không nói gì nữa. Hỏi cảm giác
của B, B nhất định sẽ nói tôi cảm thấy bị tổn thương, cảm thấy một chút ý nghĩa
cũng không có, thôi bỏ đi, chẳng còn gì đáng nói nữa.

Nghiêm trọng hơn, nếu như B
trong lúc bị tổn thương như thế có thể sẽ cảm thấy sự tự ti và thất vọng càng
nghiêm trọng hơn, sẽ cảm thấy B không phải là một người đáng yêu, đáng được tôn
trọng, bạn xem, ngay cả bạn bè mà cũng không coi tôi ra gì như thế, tôi thất
bại khi làm người… Có thể nhiều suy nghĩ tiêu cực khác nữa cũng sẽ xuất hiện,
ví dụ như tự sát…

Xem đi, một chuyện lắng
nghe đơn giản lại có kết quả không giống nhau như thế. Nếu như bạn không tin,
hãy thử làm một lần nữa. Lần này vị trí của AB được thay đổi, người lần trước
nói thì lần này sẽ nghe, người nghe thì lần này sẽ nói. Tôi tin rằng thông qua
sự đóng vai đơn giản này, bạn sẽ có hồi ức sâu sắc với tầm quan trọng của việc
lắng nghe.

“Nghe” - động tác này nói
thì rất bình thường nhưng lại rất kỳ diệu.

“Nghe” là một chức năng rất
cũ. Khi chúng ta còn là động vật chúng ta đã nắm được bản lĩnh này rồi. Cho đến
hôm nay, khi chúng ta ngậm miệng lại chúng ta có thể không nói gì, khi chúng ta
nhắm mắt lại chúng ta có thể không thấy thế giới bên ngoài. Nhưng chúng ta
không có cách nào bịt tai lại. Nó mãi mãi là một chiến binh không biết mệt mỏi.
Ngày đêm lắng nghe thế giới xung quanh.

Có thể, thông tin cần tiếp
nhận nhiều quá cho nên nghe về cơ bản được chia thành ba tầng.

Tầng thứ nhất là chuyên chú
sinh lý. Chúng ta nên cảnh giác với những âm thanh quá lớn hoặc những âm thanh
nhỏ, những âm thanh bất thường. Khi chúng ta phát hiện ra những âm thanh này có
thể mang đến nguy hiểm về mặt tâm lý thì chúng ta sẽ vội bịt tai lại. Nếu như
nguy hiểm hơn nữa là chúng ta sẽ chạy, thoát khỏi nguy hiểm ấy.

Tầng thứ hai là chuyên chú
tâm lý. Điều này khá giống với lắng nghe, chúng ta không chỉ nghe mà phải dùng
ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể thể hiện với người nói rằng chúng ta hiểu họ đang
nói gì. Người ở đó, trái tim cũng ở đó. Xuất phát từ sự quan tâm và tình yêu,
trái tim của chúng ta nguyện ý cùng đập với anh ấy hoặc cô ấy. Điều này thể
hiện một ý nghĩa – tôi đồng ý ở bên bạn.

Tầng thứ ba chính là sự
chuyên chú về tinh thần. Tôi không chỉ nghe bạn nói mà tôi còn suy nghĩ, tôi
nghĩ ở vị trí của bạn, nỗi khổ của bạn, tất cả mọi thứ đến với bạn, con đường
của bạn ở đâu… Đương nhiên, có nhiều người sẽ dừng lại ở bước này, họ sẽ nghĩ
rất nhiều thế nhưng họ có thể không nói cho bạn. Người ấy có thể nói hoặc có
thể không nói. Nói và không nói thực ra đó là lý do của người lắng nghe, không
nên miễn cưỡng. Tin rằng người nói sẽ hiểu được tầng này. Mọi người đều có thể
cảm nhận được chất lượng của việc nói ra.

Bạn có thể sẽ hỏi, sau khi
nghe xong sẽ như thế nào?

Sau khi chăm chú nghe xong
bạn sẽ quyết định xem nên giúp đỡ anh ấy hoặc cô ấy như thế nào. Có thể có lúc
lắng nghe chính là tất cả.

Trong cuộc đời, bạn phải
tìm được ít nhất một đôi tai có thể lắng nghe. Chỉ cần khi bạn nói người đó có
thể hiểu bạn, nếu không thì nói càng nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy phiền
não. Nói xong đoạn đầu rồi chẳng còn hứng thú để nói tiếp nữa. Đương nhiên trước
hết phải tin tưởng bản thân có giá trị, nỗi khổ của bản thân mình có giá trị,
đáng giá để bạn bè lắng nghe.

Từ bỏ không có nghĩa là
thất bại

Từ bỏ tranh đoạt không có
nghĩa là nhường cho người khác chiến thắng, chỉ là rời xa, rời đi. Tôi không
cùng chạy thi với các bạn nữa không có nghĩa là tôi thất bại mà chỉ là nói
chúng ta không có cuộc thi chạy mà thôi.

Đời người dường như không
thể tránh khỏi các cuộc thi đấu, thế nhưng thực tế là đời người không phải là
một trận thi đấu. Bạn không cần phải thi với ai cả. Nếu nhất định phải tìm đối
thủ thì đó chính là cái chết, thế nhưng kết cục là quyết định rồi, vì thế cũng
không cần phải thi nữa, chỉ là quá trình mà thôi. Thừa nhận sự bất lực trên một
lĩnh vực nào đó bạn sẽ dùng nhiều sức lực hơn để đầu tư vào một lĩnh vực khác
để đạt được thành tích tốt hơn.

Khi tôi còn trẻ tôi thường
xấu hổ khi nói đến những kỹ năng mà tôi không giỏi. Tôi thường nghĩ lung tung,
tôi thường nghĩ mình có thể cố gắng không mệt mỏi để hy vọng có thể thay đổi
càn khôn. Bây giờ sự kiên trì của tôi càng ngày càng ít đi. Tôi thường thường
lùi bước, vì biết bản thân mình già rồi, có lúc nên tạm thời nghỉ ngơi. Thế
nhưng tôi không từ bỏ, chỉ có điều là đổi một điệu khác mà thôi.

Từ bỏ không có nghĩa là
thất bại, bởi vì bạn không hề tham gia cuộc thi vì thế kết quả có thế nào cũng
không liên quan đến bạn. Thế nhưng từ bỏ cũng không có nghĩa là thành công bởi
vì bạn đã vắng mặt, kết quả là chạy trốn và rút lui.

Nếu là một lần thì có thể
coi đó là một sách lược. Nếu như thường xuyên như thế thì đúng là bạn đã từ bỏ
rất nhiều điều đặc sắc của cuộc sống này.

Cả đời người không thể
không từ bỏ. Cuộc đời không hề từ bỏ một lần đó không phải hiện thực. ít nhất
lần cuối cùng bạn phải từ bỏ cuộc đời này, bạn không muốn từ bỏ cũng không
được, vì điều đó do quy luật tự nhiên cai quản. Trước đó, bạn có thể đã từng từ
bỏ thanh xuân, từ bỏ sức khỏe, từ bỏ lý tưởng, từ bỏ người thân…

Bất kể bạn thích hay không
thích bạn nhất định phải từ bỏ. Từ bỏ là thứ rất có sức mạnh, cuối cùng nó có
thể mang tất cả mọi thứ mà chúng ta có ra đi. Vì thế nên học cách chung sống
hòa bình với từ bỏ. Bạn học càng sớm thì càng có lợi. Bởi vì từ bỏ không phải
là thất bại, mà chỉ là một giai đoạn. Cùng với sự tăng lên của tuổi tác bạn
càng phải cẩn thận hơn khi đưa ra quyết định. Thế nhưng, không được việc gì
cũng từ bỏ, bạn không được lúc nào cũng thế. Đó là triết học của kẻ hèn nhát.

Học cách duy trì niềm vui
của mình

Duy trì niềm vui là một
việc rất cần sự cố gắng chứ không phải là một việc bẩm sinh hiển nhiên.

Vui vẻ và bi thương, đều là
một phần tình cảm của con người. Chìm đắm trong nỗi buồn là một việc rất bình
thường, nếu như không có ý thức bước ra khỏi đó thì con người sẽ cứ chìm mãi
trong đau đớn, lâu dần sẽ chẳng có cách nào thoát ra được. Thông thường ngoài
thời gian ra chúng ta cần một sự thức tỉnh, cần một tiếng gọi, có như vậy chúng
ta mới có thể đứng dậy được từ nỗi đau.

Niềm vui thì không giống
như thế, nó giống như một lỗ cát, cứ chảy dần mà chúng ta không hề biết, nó chỉ
để lại chiếc vỏ của ký ức, khiến người ta buồn rầu. Nên học cách duy trì niềm
vui của bạn, đó chính là không ngừng cảm ơn, không ngừng hướng mặt về phía có
ánh sáng. Thời gian trôi đi bạn sẽ tự nhiên học được cách sống chung với niềm
vui.

Hy vọng chỉ cần bạn đứng
dậy mọi người sẽ nhìn thấy ánh sáng cuộc sống từ con người bạn. Cuộc sống có
ánh sáng tươi đẹp nếu như nói một đóa hoa nhỏ trên đỉnh núi cũng có hương thơm,
một khúc gỗ mục cũng sẽ bị bẩn không tan, vậy thì cuộc sống của chúng ta cũng
có thể tỏa ra mùi vị.

Hy vọng bạn có thể khiến
cuộc sống của bạn giống như Milan trong bóng đêm và hoa mai trong tuyết. Con
người vẫn chưa đến gần nhưng đã bị tiêm nhiễm, sẽ hít thở từng hơi một, bất
giác sẽ thở dài vì quãng thời gian tươi đẹp bay qua.

Thúc Bản Hoa nói: Con người
sinh ra là tự do, thế nhưng lại vô tình rơi vào gông cùm.

Bình thường chúng ta cảm
thấy thời gian tự do quá ít còn thời gian xiềng xích thì lại nhiều. Có điều,
suy nghĩ kĩ một chút thì bạn vẫn tự do. Tất cả gông cùm đều do bạn đeo lên. Hãy
mở gông cùm ra để hưởng thụ hương vị của tự do, có một số người từ trước đến
giờ chưa bao giờ thưởng thức hương vị ấy. Bọn họ cứ không ngừng mở rộng sức
mạnh của gông cùm, bỏ qua sự chủ động của bản thân. Chỉ có bản thân bạn mới có
thể hóa giải những nỗi đau và mâu thuẫn trong những câu chuyện xảy ra trong
cuộc đời mà thôi, hãy để bản thân mình hướng tới sự viên mãn. Nhớ kỹ rằng bạn
mãi mãi là chủ nhân của chính bạn.

Vũ trụ không công bằng sao?
Không. Vũ trụ chỉ là không quan tâm mà thôi. Việc của mình phải tự mình làm.
Đây là đạo lý đã được học từ ngày mẫu giáo rồi.

Con người sở dĩ nhìn thấy
nhiều người khác trong hoàn cảnh khó khăn là bởi vì đó là do những người đã
thành công đang tự nói. Không thích khó khăn, không nên tự tạo ra khó khăn.
Thực ra, khó khăn đều mài mòn phần lớn tài hoa của con người, đều ăn mòn ý chí
của con người, đều trì hoãn hạnh phúc của mọi người. Tôi tin rằng trên những
mảnh đất phì nhiêu, trong bầu không khí tràn đầy ánh sáng, có như thế mới có
thể sản sinh ra nhiều mùa màng bội thu được.

Vậy thì, niềm vui có tác
dụng gì?

Tác dụng của niềm vui đó là
nó khiến cho chúng ta nhận thức được giá trị của mình, cảm nhận được người khác
khẳng định thành công của bạn, bạn có tác dụng với thế giới này. Có một tác
dụng đáng quý nữa đó là, nó khiến cho bạn khỏe mạnh hơn.

Mọi người đều thích cười

Vui vẻ cười nghe điện
thoại, đối phương sẽ cảm nhận được gương mặt vui vẻ của bạn.

Đây là một việc vô cùng đơn
giản, thế nhưng không phải lần nào cũng làm được.

Khi nghe điện thoại, bạn
hãy đặt một chiếc gương trước mặt để nhắc nhở bản thân. Không nên mang tâm
trạng không tốt của bản thân để truyền cho một người khác không liên quan. Như
vậy là không công bằng đối với người đó, mà cũng là một sự giày vò với chính
bản thân bạn.

Tập cười, tâm trạng của bạn
dần dần cũng thoải mái hơn. Đây thật sự là một phương pháp quý báu mà tổ tiên
ông cha đã truyền lại cho chúng ta, giữa các tổ hợp cơ trên mặt và cảm xúc của
chúng ta có một con đường thần bí. Bạn không thể xem thường sức mạnh của nó.

Khi chụp ảnh chúng ta sẽ
nói gì? Trước đây đều nói “cà tím”, trong hàng trăm loại động thực vật duy chỉ
có loại quả mặt mũi xấu xí, thậm chí có thể nói là có màu tím xúi quẩy nữa, vậy
mà nó trở thành đại sứ nụ cười được con người yêu thích.

Khi dịch SARS bắt đầu lan
rộng, chúng tôi đi ra ngoài phỏng vấn rồi chụp ảnh với các y tá, bác sĩ, có
người đề nghị nói SARS, khi ra ảnh gương mặt mọi người đều tươi tắn, xinh đẹp.
(Khi chụp ảnh nói SARS thì để lộ hai hàm răng, nhìn rất tươi tắn).

Hai năm nay bởi vì giá lợn
tăng cao cho nên khi chụp ảnh có người nói chúng ta cùng nói “thịt lợn”
(zhurou), thế là ai cũng giống như đang hô núi gọi biển vậy, dường như đã đến
chợ bán thịt của nông dân rồi. (Khi chụp ảnh nói “zhurou” thì đôi môi chu lên
phía trước, một kiểu chụp ảnh thịnh hành trong hai năm gần đây).

Chỉ cần là vận mẫu cuối của
từ tổ có thể khiến cho đôi môi của chúng ta như được mở rộng về hai bên thì đều
có thể trở thành khẩu lệnh đẹp khi chụp ảnh.

Mọi người đều thích cười,
cho dù đó là một sản phẩm giả tạo trong thời gian ngắn ngủi nhưng ai cũng muốn
giữ nó lại.

Nhân tâm phải có quy tắc
chuẩn

Người khác không làm việc
mà bạn yêu cầu nhưng không nhất định là vì người ta không hiểu ý của bạn, không
phục tùng bạn mà có thể là vì người ta không muốn làm như thế. Vì thế bạn không
cần phải nói đi nói lại trừ khi bạn muốn biến mình thành một người nói lảm
nhảm, chẳng có lợi ích gì cả. Phương pháp tốt nhất lúc này có thể là để cho họ
tự mình đi tìm kiếm. Cho dù phải đầu rơi máu chảy thì cũng nhất định phải giao
được số tiền ngừng trệ.

Phải học cách từ chối nhưng
không được có cảm giác hối hận. Khi chúng ta từ chối người khác chúng ta thường
có cảm giác hối hận mạnh mẽ. Điều này sẽ ảnh hưởng đến quyết định. Nếu bởi vì
một quyết định nào đó của bạn mà tổn hại đến lợi ích của người khác thì bạn
không cần phải hối hận. Hối hận - ngoài việc giày vò bản thân ra nó còn làm cho
chúng ta ngu đi.

Có lúc con đường thông
xuống địa ngục sẽ lát đầy những viên gạch chúc phúc. Một trong những việc thảm
nhất trên thế giới, chính là thiện ý trở thành tiêu chỉ đường cho bi kịch.

Có người coi ngôi nhà là
động lực tốt nhất trong cuộc sống, điều này giống như coi tiền là động lực, tầm
nhìn thấp và hoang đường. Hai năm nay giá nhà leo thang, mọi người đều có liên
quan ít nhiều đến nhà đất, nhà đất nghiễm nhiên trở thành một thành viên trong
gia đình, thậm chí còn là thái thượng hoàng. Nhà đất không giống như tiền vừa
nhìn đã khiến người ta hoa mắt, khi chúng ta nghĩ đến ngôi nhà chúng ta sẽ nghĩ
ngay đến tình thân, ấm áp, đoàn tụ, hội tụ…. tốc độ này nhanh đến mức chúng ta
khó lòng mà cảm giác được, lâu dần sẽ dễ dàng vượt qua thuộc tính kinh tế của
căn nhà, trực tiếp bước vào không khí ấm áp hừng hực, coi căn nhà như người nhà
của mình, và nơi đó tràn đầy niềm vui.

Nhưng vẫn phải phân khai.
Không có nhà tự nhiên sẽ khiến người ta chán nản, nhưng chúng ta vẫn có thể thuê
một căn phòng nhỏ để hưởng thụ niềm vui của đời người. Nếu như không có sự liên
kết tâm hồn thì nhà to đến mấy cũng trở thành một cái động rỗng.

Trái tim con người nếu như
không có quy tắc chuẩn thì một khi thời đại mang đầy tính lựa chọn và phong phú
như thế đến gần sẽ rất khó khăn. Nếu như một con thuyền không có cảm giác
phương hướng thì khi gặp gió đông tây nam bắc bạn nói xem nó sẽ đi về đâu? Vật
chất quá nhiều dễ khiến con người ta mê muội. Không nên khiển trách vật chất,
nó chỉ khiến cho trái tim sáng trong hơn mà thôi.

Chỉ có một con đường thoát
khỏi cục diện, tôi chưa từng đi qua.

Khi một người không có cách
nào khác nâng cao năng lực của mình thì có thể nâng cao mức độ lựa chọn.

Thường có người nói với bác
sĩ tâm lý rằng khi tôi rơi vào cục diện khó khăn, bác sĩ có cách nào để thay
đổi hoàn cảnh khó khăn của tôi?

Thông thường tôi nói với
họ, tôi không có cách nào thay đổi hoàn cảnh mà bạn gặp phải.

Đối phương thông thường sẽ
nói: Vậy tôi phải làm cách nào?

Tôi trả lời: Bạn có thể
thay đổi lựa chọn của bạn.

Mọi người thường nghĩ rằng
trời rất hẹp, mức độ có thể lựa chọn cũng rất hẹp, thực ra không phải vậy.

Xã hội phát triển đến ngày
nay đã cho chúng ta có càng ngày càng nhiều không gian lựa chọn.

Bạn nên sử dụng nguồn tài
nguyên này một cách hợp lý, ví dụ bạn cảm thấy hôn nhân không lý tưởng, nếu như
một trăm năm trước bạn chỉ có thể chọn cách ngấm ngầm chịu đựng, hoặc từ bỏ,
hoặc là tự sát, còn bây giờ bạn có thể chọn cách chữa bệnh cho cuộc hôn nhân
của bạn, hoặc là từ bỏ, hoặc là làm lại một cuộc hôn nhân hạnh phúc khác.

Ví dụ như cuối cùng bạn
hoàn toàn mất niềm tin vào hôn nhân bạn có thể lựa chọn sống độc thân, cuối
cùng còn có thể tự sát (Xin lỗi, tôi muốn đặc biệt nhắc nhở ở đây là, tự sát
không phải là một cơ hội tốt, tôi kiên quyết phản đối. Thế nhưng bạn không thể
không nói rằng nó cũng là một trong các lựa chọn).

Bạn xem, có phải là mức độ
lựa chọn sẽ rộng hơn rồi không?

Trên thế giới có một con
đường, con đường đó lại có cục diện “dễ thủ khó công” vô cùng hiểm trở, có thể
có con đường như vậy nhưng tôi chưa bao giờ đi qua. Về cơ bản đều có thể tìm ra
một vài con đường nhỏ, tắt, để có thể lựa chọn nhiều hơn.

Báo cáo nội dung xấu