Đợi anh ở Toronto - Chương 07 - 08

Chương 7: Lời tỏ tình không báo trước

Jacob là một
chàng trai người Nga gốc Do Thái, tóc vàng, mắt xanh, mũi lõ, chắc chắn phải
cao cỡ 1m85 trở lên, bởi vì đứng cạnh cậu, cho dù Vi có ngẩng đầu lên thì cố
lắm cũng chỉ chạm được tới vai cậu mà thôi. Trong buổi gặp mặt đầu tiên của
lớp, chính Jacob đã đến làm quen với cô… Ở lớp của cô, Vi là người Việt Nam duy
nhất đến từ Việt Nam. Nói như vậy là vì ngoài cô ra cũng có thêm hai bạn nữa
gốc Việt, nhưng sinh ra ở đây, nên hầu như không biết nói tiếng Việt. Còn lại
thôi thì đủ cả: Ấn Độ, Đức, Nga, Italy, Philipin… và non nửa lớp là người Trung
Quốc các loại (Hồng Kông, Đại Lục, Đài Loan). Vi vẫn còn nhớ hôm ấy, khi cô
đang bỡ ngỡ đứng lơ ngơ một góc, giữa những âm thanh hỗn độn của cái hợp chủng
quốc các thứ tiếng khác nhau, bỗng vang lên một câu tiếng Việt, tuy không có
dấu, nghe rất buồn cười, nhưng vẫn cứ khiến Vi ấm lòng:

- Chao ban. Ban
la nguoi Viet Nam?

Vi ngỡ ngàng quay
lại, ngạc nhiên thấy câu nói đó phát ra từ miệng một chàng trai “Tây” 100%. Vi
thích thú mỉm cười, trả lời bằng tiếng Việt:

- Vâng, mình là
người Việt. Bạn biết nói tiếng Việt à?

Chàng trai ngớ ra
nhìn Vi, rồi nhoẻn một nụ cười tươi rói, giơ tay lên đầu hàng, sau đó trả lời
Vi bằng tiếng Anh rằng cậu chỉ biết mỗi một câu tiếng Việt đó thôi. Vi lại hỏi
sao cậu biết cô là người Việt Nam, thì cậu bèn chỉ vào tên cô được ghi đậm nét
ở trang bìa cuốn sổ ghi chép mà cô đang cầm trên tay. “Họ Nguyễn là một họ rất
phổ biến của người Việt Nam”, cậu bảo. Vậy là từ đó, Vi có một người bạn thân
duy nhất ở xứ sở xa lạ này.

Gia đình Jacob
vốn rất gần gũi với văn hóa và con người Việt Nam. Bố của cậu trước đây là
chuyên gia về dầu khí, đã từng có thời gian sống và làm việc ở Việt Nam hai
năm, nhờ thế Jacob cũng đã có dịp sang thăm Việt Nam. Mặc dù khi đó còn nhỏ
nhưng ấn tượng về một đất nước có nền văn hóa khác biệt đã rất sâu đậm trong
cậu. Đặc biệt ấn tượng đó còn được làm đậm nét thêm bởi tình yêu đối với nghệ
thuật ẩm thực của đất nước nhỏ bé này. Jacob rất thích các món ăn Việt. Cậu cho
biết đã từng thử qua các món bánh cuốn chả, nem rán, gỏi cuốn… món nào cậu cũng
thích, đặc biệt phở là món ăn mà cậu yêu thích nhất. Biết Vi làm thêm ở một
quán phở Việt Nam, cậu cứ đòi Vi dẫn đến ăn. Nhưng Vi xua tay bảo, cô không
biết nấu phở nên để khi nào tiện, cô sẽ làm nem rán mời cậu chứ đừng có ăn phở
ở ngoài quán, không khéo sẽ làm hỏng mất những ký ức tươi đẹp của cậu đối với
ẩm thực Việt Nam. “Phở ở đây nhìn thì giống nhưng ăn thì lại chẳng giống chút
nào”, Vi bảo. Có lẽ các quán ăn đã phải cải biên nó đi cho phù hợp hơn với khẩu
vị của người nước ngoài.

Jacob cũng đi làm
thêm ở một quán ăn Nga. Ở đây sinh viên ai cũng đi làm thêm cả. Những sinh viên
năm thứ nhất, thứ hai như Vi thường làm thêm các công việc chân tay hoặc bán
hàng đơn giản: chạy bàn, rửa xe, baby-sitter(1), bán hàng part-time vào mùa cao
điểm, hoặc đi làm volunteer, gây quỹ từ thiện… Những sinh viên năm cuối hoặc
sinh viên cao học có thể làm gia sư, một số làm tutor(2) trong trường… Các “hoạt
động ngoại khóa” đó, vừa giúp Vi có thêm được chút tiền chi tiêu, vừa giúp cô
làm giàu thêm vốn tiếng Anh, cũng như cho cô nhiều cơ hội để tìm hiểu và hòa
nhập với cuộc sống và con người nơi đây. Vừa học vừa làm khiến cho quỹ thời
gian của Vi trở nên ít ỏi. Trong guồng quay hối hả đó, một người bạn như Jacob
đúng là món quà quý giá.

(1) Trông trẻ
em.

(2) Trợ giảng.

Những ngày này cô
và Jacob thường hẹn nhau lên thư viện ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Vốn
đã quen học chung với nhau những khi có bài tập nhóm trên lớp nên Jacob và cô
phối hợp với nhau rất ăn ý. Thông thường họ cùng ôn lại những kiến thức chung
của từng môn, sau đó một người hỏi, một người trả lời, rồi đổi lại vai trò,
khiến cho những buổi ôn tập cũng bớt phần nhàm chán.

Thế nhưng, Nguyên
mới chỉ biết điều này gần đây thôi. Đó là một buổi tối, khi anh đang ngồi trong
xe đợi Vi trước cửa thư viện thì nhìn thấy cô bước ra cùng một anh chàng tóc
vàng, mắt xanh. Anh chàng đó nói gì với Vi khiến cả hai cười rất vui vẻ rồi vẫy
tay chào cô trước khi bước xuống đường, nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt
Nguyên. Hóa ra đây chính là “mấy người bạn” cùng học với cô sao? Những hôm sau,
Nguyên cố ý đến sớm hơn thường lệ và lần nào cũng bắt gặp Vi bước ra cùng với
chàng thanh niên đó… Ngồi trong xe, mắt dán chặt vào hai cánh cửa thư viện khép
kín, anh có cảm giác mình giống như một kẻ xấu xa chuyên rình mò và chõ mũi vào
đời tư của người khác.

Khổ nỗi cái
“người khác” đó lại chính là cô… Nhưng là cô thì đã làm sao chứ? Cô cũng đã là
gì của anh đâu? Ý nghĩ đó như một đám mây đen đè nặng lên trái tim anh. Một cảm
giác khó chịu tràn ngập trong lòng khiến cho lồng ngực anh như muốn nổ tung.
Anh không thể lý giải nổi tại sao cái sự “chẳng liên quan” giữa cô và anh lại
có thể khiến anh “bốc hỏa” đến thế. Giữa anh và cô luôn có một bức tường vô
hình chắn ngang khiến anh không thể tiến đến gần cô hơn nữa. Nhưng, nói một
cách công bằng, chính anh là người đã xây bức tường đó. Chính anh là người đã
hoảng hốt lùi lại khi cô tiến tới. Chính anh là người không giải quyết được
những mâu thuẫn giằng xé vẫn khiến anh mất ngủ hàng đêm. Anh không thể chịu
đựng được một cuộc sống không có sự hiện diện của cô, dù chỉ trong ý nghĩ,
nhưng lại không thể và không có can đảm để trở thành một phần của cuộc đời cô.
Làm bạn của cô đã là một nỗ lực rất lớn để anh có thể được nhìn thấy cô, nghe
thấy cô, chạm vào cô, cảm nhận sự tồn tại của cô ấm áp và rộn rã bên anh mỗi
ngày. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh tự nguyện rơi vào cái bẫy của
chính mình, đồng nghĩa với việc anh chấp nhận thử thách sức chịu đựng của trái
tim khi phải sống trong nguy cơ một ngày nào đó cô sẽ thuộc về người khác.
Nguyên thấy máu như đang đông lại trong cơ thể anh khi nghĩ tới khả năng đáng
sợ đó. Anh thua rồi. Anh đã thất bại một cách thảm hại. Tất cả những cố gắng
điên cuồng của anh đều trở nên vô ích. Đây rõ ràng là một cuộc chiến đấu không
cân sức giữa trái tim và lý trí. Nỗi khát khao của anh luôn cháy bỏng như dòng
dung nham sục sôi đang tuôn trào, trong khi những nỗ lực để dập tắt ngọn núi
lửa đó lại chỉ như một giọt nước nhỏ nhoi. Cảm thấy thật khó thở trong không
gian chật chội này, Nguyên mở cửa xe bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu vào
lồng ngực. Không khí giá lạnh căng đầy hai lá phổi khiến cho anh bật ra một
tiếng ho khẽ, nhưng lại làm cho đầu óc anh tỉnh táo trở lại. Ngập ngừng giây
lát, rồi như có một sức mạnh vô hình thôi thúc, anh quả quyết tiến thẳng tới
hai cánh cửa gỗ nặng nề của thư viện.

Nguyên dễ dàng
tìm thấy Vi và Jacob đang chụm đầu vào nhau thì thầm gì đó. Thành thực mà nói,
để tuân thủ quy định của thư viện, cô và Jacob luôn phải hạ giọng xuống đến mức
thấp nhất có thể mỗi khi muốn trao đổi. Cô cũng buộc phải ngồi sát cạnh Jacob
cho tiện việc hỏi đáp. Mặc dù đường đường chính chính như vậy, nhưng Vi cũng
không ngờ mình lại có cảm giác ngại ngùng đến thế khi để anh nhìn thấy cô trong
hoàn cảnh này, như thể cô đang làm một việc gì đó xấu xa, vụng trộm sau lưng
anh. Vì vậy, Vi đờ người ra mất mấy giây mới mở được miệng. Anh ngồi xuống
chiếc ghế phía đối diện với cô và Jacob.

- Sao anh lại ở
đây? - Cô thì thầm.

Nguyên khẽ đặt
một cuốn vở lên chiếc bàn ngổn ngang giấy tờ, sách vở, đang ngăn cách giữa cô
và anh, cũng thì thầm đáp lại:

- Em để quên vở
trên xe - Anh giải thích ngắn gọn, rồi đưa mắt liếc nhìn Jacob và phát hiện ra
cậu cũng đang chăm chú quan sát anh.

Vi khẽ “A” lên
một tiếng, rồi chỉ Nguyên, giới thiệu:

- Đây là Nguyên,
bạn mình.

Quay sang nhìn
Nguyên, cô nói:

- Đây là Jacob,
bạn cùng lớp với em.

Jacob mỉm cười
lịch sự, Nguyên cười đáp lễ, cả hai cùng bật ra câu chào: “ Nice too meet
you!”.

Tiếng nói chuyện
rì rầm khiến những người xung quanh phải liếc mắt nhìn sang bàn của Vi. Nhận
thấy những ánh mắt đang hướng về phía mình, cả ba người ngừng nói. Nguyên hạ
giọng bảo hai người cứ học tiếp đi, đừng để ý đến anh. Jacob mỉm cười với anh,
chỉ chỉ vào quyển sách trước mặt ra ý bảo sẽ tiếp tục đọc sách, rồi cắm cúi
đọc. Vi thì cứ ngẩn người ra, chẳng dám nhìn anh mà cũng không biết phải làm
gì, cây bút khốn khổ trong tay cô bỗng dưng trở thành vật thế mạng, bị chủ nhân
của nó quay như chong chóng. Bỗng một tờ giấy được đẩy đến trước mặt cô.

- Anh có làm em
mất tập trung không? - Anh viết.

Vi khẽ ngước lên.
Anh đang nhìn cô chăm chú.

- “Có”- Cô viết.
“Biết thế sao anh còn đến đây?” - Sau khi tô đậm ba dấu chấm hỏi, cô vẽ một
mặt người đang mếu ở bên cạnh.

- Anh không tập
trung học được - Anh lại đẩy tờ giấy đến trước mặt cô.

- Vì sao? - Lại
ba dấu chấm hỏi. Lần này cô vẽ một mặt người đang ngạc nhiên, mắt chữ A, mồm
chữ O, rồi đẩy trả tờ giấy về phía anh.

Vi quan sát anh
trong lúc anh tập trung viết, cố nén để không bật ra một tiếng cười. Nét mặt
anh đầy căng thẳng, như thể anh đang soạn thảo một tài liệu rất quan trọng,
mang tính quyết định tới số phận của một người nào đó, chứ không phải đang chơi
trò chuyền giấy với Vi như những cô cậu học trò cấp hai. Tờ giấy lại được đẩy
sang phía Vi. Cô cúi xuống đọc. Trước mắt Vi, những nét chữ bay bổng nhưng rắn
rỏi của anh như đang nhảy múa. Mọi thứ bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại duy nhất
dòng chữ của anh nổi bật trên nền giấy trắng. Anh đã viết:

- Bởi vì… anh nhớ
em. Vi, ANH YÊU EM!

Bây giờ thì đến
lượt Vi hốt hoảng, ba chữ in hoa, đậm nét khiến trái tim Vi nhảy điệu rumba
trong lồng ngực. Cô gấp vội tờ giấy lại, nắm chặt nó trong hai bàn tay run run
như thể sợ ai đó có thể đọc thấy điều bí mật của mình. Dường như cơ thể cô có
bao nhiêu máu đều đã dồn hết lên mặt khiến cho khuôn mặt cô đỏ bừng như một
trái cà chua chín. Vi bối rối ngước lên nhìn anh. Anh cũng đang nhìn cô, ánh
mắt còn tha thiết hơn hàng ngàn vạn lời nói. Mãi mãi sau này, cô cũng không bao
giờ có thể quên được giây phút đặc biệt đó…

Chương 8: Quân

Noel năm ấy đúng
là một Noel trắng… Càng gần đến Noel, tuyết càng rơi nhiều hơn và nhiệt độ cũng
xuống thấp hơn. Nhưng bất chấp giá rét, không khí ấm áp của mùa lễ hội len lỏi
vào đến tận mỗi nhà. Đường phố chăng đèn kết hoa, những cây thông Noel trang
trí với đèn màu, ngôi sao pha lê và quả cầu kim loại xanh đỏ bóng loáng được
dựng lên trong các trung tâm mua sắm, các cửa hàng, siêu thị… Dundas Square rực
rỡ ánh đèn và ánh sáng lấp lánh phát ra từ một cây thông pha lê to tướng ngay
giữa quảng trường. Các trung tâm thương mại nghìn nghịt người đi mua sắm. Ngay
cả những khu phố xa trung tâm như chỗ Vi ở, người ta cũng đã treo đèn kết hoa
chuẩn bị Noel trước cả tháng trời. Năm nay, ông bà Dora quyết định về Pháp đón
Noel, vậy là chỉ còn lại Vi một mình với căn nhà nhỏ. Nhưng vừa mới hôm qua,
ông bác họ của Vi gọi điện bảo Vi đến ăn Noel với gia đình. Đây là một người họ
hàng xa bên đằng nội. Gia đình ông bác là dân Bắc di cư vào Nam những năm năm
mươi tư rồi vượt biên sang đây đã hơn hai mươi năm rồi, vì vậy tuy là họ hàng
nhưng bác và bố cô cũng ít liên lạc với nhau. Vi đã đồng ý thu xếp hai ngày đến
thăm gia đình họ. Thời gian còn lại trong hai tuần nghỉ lễ, Vi sẽ dành cho
Nguyên. Anh đã hứa với cô một Noel với nhiều bất ngờ thú vị.

Gia đình ông bác
họ ở tít tận Mississauga, nơi được coi là thủ phủ của người Việt ở Toronto. Nói
là “thủ phủ” cho oai chứ thực ra cộng đồng người Việt ở Toronto rất ít, sinh
sống rải rác và cũng lẫn lộn với người Tàu chứ không thành một khu riêng biệt
như Little Sài Gòn ở California. Bác Vi là chủ một tiệm ăn Việt Nam. Bác có hai
anh con trai, một anh bằng tuổi Vi, một anh thì đã có gia đình riêng, nhưng
cũng ở quây quần quanh đó. Bữa ăn tối đông đủ mọi người, có thêm một người bạn
của anh Minh - anh con trai cả đã có gia đình. Câu chuyện bên bàn ăn diễn ra
rôm rả. Bác trai và bác gái tíu tít hỏi chuyện Vi, những câu chuyện dây cà ra
dây muống tưởng chừng như chẳng bao giờ dứt được. Nào là chuyện làm ăn của bố
Vi, chuyện họ hàng hai bên, những bà dì, ông bác, anh A, chị B, người còn,
người mất, có những người mà Vi thậm chí còn chưa một lần gặp mặt. Nếu như bác
gái thích hỏi chuyện họ hàng thì bác trai lại thích chuyện thời sự, chính trị
và kinh tế.

- Ồ, mà dạo này bà
C có còn khỏe không? Giờ chắc bả cũng trên tám mươi rồi thì phải

- Dạ, bà C là ai
thế ạ? - Vi ngơ ngác

- Cháu không biết
hả, ừ, mà không biết cũng phải thôi. Bà C là vợ của ông D, ông D là cháu họ
đằng vợ gọi ông thân sinh ra bác mày bằng chú đấy.

Vi nghe lời giải
thích mà ù hết cả tai, chưa kịp hoàn hồn thì bác trai đã ngắt lời:

- Thôi dẹp đi bà
ơi, ba cái chuyện họ hàng, bọn trẻ làm sao mà biết được. Mà dạo này dân Việt
Nam làm ăn cũng khá quá đi chứ, có tiền cho con du học. Nhớ dạo năm 85-86 thì
đến miếng ăn cũng còn không có mà ăn, chậc chậc. À, thế dạo này…

Sau mỗi tiếng
chậc thì ông lại à lên một cái, nghĩa là Vi phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng
hầu chuyện ông một đề tài khác. Ở góc bàn bên kia câu chuyện cũng đang lên đến
cao trào, chỉ có khác là tiếng Anh, tiếng Việt lẫn lộn, và chốc chốc những
người trẻ tuổi lại rộ lên một tràng cười vui vẻ. Anh Minh sinh ra ở Việt Nam
thì còn nói được tiếng Việt, nhưng anh Bình - anh chàng bằng tuổi Vi sinh ra và
lớn lên ở đây thì hầu như chỉ có thể nghe hiểu lõm bõm, chứ anh nói tiếng Việt
thật chẳng khác gì “sinh viên” lớp một tập đánh vần. Vi cứ tự thắc mắc không
biết anh giao tiếp với bố mẹ bằng thứ ngôn ngữ gì nhỉ?

Đúng lúc bác cô
đang “à” ra một cái đề tài liên quan đến chính trị thì có một vị cứu tinh đã đến
cứu cô ra khỏi hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng. Đó là anh Quân, bạn của anh Minh,
người mà từ lúc gặp mặt, Vi mới chỉ chào xã giao. Anh rời góc bàn bên kia đến
hỏi chuyện hai bác của Vi. Câu chuyện dang dở về đề tài Việt Nam được tạm dừng
để bác giới thiệu Vi và Quân với nhau. Sau vài câu hỏi thăm, Vi tìm cách rút
lui, viện cớ vào bếp chuẩn bị gọt hoa quả làm món tráng miệng. Cô trút một hơi
thở nhẹ nhõm khi được đứng lên và ba chân bốn cẳng đi thẳng vào bếp.

Bữa ăn trưa ngày
hôm sau Quân cũng có mặt khiến Vi đoán anh chắc hẳn là một người bạn rất thân
của cả gia đình. Hôm nay Vi chủ động ngồi về phía đám thanh niên để mong trốn
tránh nghĩa vụ phải hầu chuyện hai bác, những câu chuyện mà cô không mấy hứng
thú. Chẳng biết vô tình hay cố ý, Quân đến ngồi cạnh cô. Trong suốt bữa ăn anh
hỏi Vi rất nhiều về chuyện học hành, về cuộc sống ở đây và thậm chí cả những dự
định tương lai của cô nữa. Anh rất chịu khó gắp thức ăn và tiếp nước uống cho
cô, làm như anh mới là chủ nhà còn cô là khách của anh vậy. Vi thấy anh cũng là
người dễ chịu, hiểu biết và tinh tế. Vì vậy, đến khi Vi xin phép hai bác ra về,
được cả nhà hậu thuẫn, Quân xung phong làm tài xế cho cô thì Vi cũng không tiện
từ chối. Quãng đường từ nhà bác cô về đến nơi cô ở trọ đủ dài để Vi biết được
rằng Quân là bạn rất thân của anh Minh và hai bác coi anh như con cái trong
nhà, phần vì ba mẹ anh đã mất, anh không còn người thân, phần vì anh cũng đã
từng làm cho quán ăn của hai bác một thời gian dài. Bây giờ thì anh đã có một
cửa hàng của riêng mình, bán đồ ăn Việt kiểu fast food trong một trung tâm
thương mại nhỏ. Cô cứ tấm tắc khen anh giỏi, có ý chí:

- Em cũng chỉ
mong một ngày nào đó được một phần như anh là bố em mừng lắm rồi.

- Em mong có một
cuộc sống ngày cắm mặt vào công việc và tối cô đơn trở về nhà một mình giống
anh hay sao? - Anh cười - Còn anh lại mong được giống em, được tới trường đi
học, có gia đình và người thân.

- Thì anh cứ lấy
vợ đi, có khi lúc ấy anh lại ước được quay trở lại thời kỳ độc thân ấy chứ - Vi
khuyên anh, làm như cô rất có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.

- Đó, đó - Anh
reo lên như được gãi đúng chỗ ngứa - Vấn đề nằm ở chỗ đó. Tìm được một người
hợp với mình ở cái xứ này đâu có dễ đâu em. Xứ này lạnh quá nên cũng toàn người
máu lạnh hết trơn à - Anh cười.

Cho đến khi xe đỗ
trước cổng nhà Vi thì anh cũng đã xin được Vi số điện thoại để “lâu lâu nói
chuyện chơi cho đỡ buồn”. Vi cảm ơn anh một lần nữa vì đã đưa cô về nhưng không
mời anh vào chơi. Còn anh đứng chờ cho đến khi Vi vào nhà và đóng cửa lại mới
nổ máy. Chiếc xe nhẹ nhàng vọt đi, để lại đằng sau một vệt khói mỏng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.