Duyên Kỳ Ngộ - Chương 40 - phần 1

Chương 40

A La nằm
trong điện Ngọc Hoa rất lâu thì nhìn thấy Sở Nam xông vào. Liền sau đó mấy người
nữa từ bên ngoài tiến vào, hai bên giao chiến vô cùng ác liệt. Nàng rất sợ hãi,
lo lắng lại không nhúc nhích được, mắt nhìn Sở Nam ra tay hết sức ác độc, cả cung
điện toàn tiếng kêu thảm thiết và máu tươi vọt như mưa, nàng hoảng hốt nhắm mắt.

Sở Nam giết
hết những người vừa đến, quay người ôm nàng. A La mở mắt trừng trừng nhìn hắn, Sở
Nam cười gian giảo: “Công chúa của ta, đi theo ta”.

Chắc hắn
điên rồi, hắn không biết bắt cóc mình, hậu quả sẽ là bùng nổ chiến tranh sao? A
La chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn.

Sở Nam khẽ
cười, lấy ra chiếc áo choàng, trùm kín nàng từ đầu xuống chân, nàng cảm thấy hai
người đang dần dần ra khỏi cung, điều kỳ lạ là không gặp trở ngại gì. Chợt nghĩ
đến lời nói của Minh Châu, nàng đoán là trong cung đang có biến, cho nên không để
ý đến bên này. Ra khỏi cung không lâu, Sở Nam lại đưa nàng lên ngựa, không lâu sau
nghe thấy tiếng nước chảy, nàng nghĩ, hắn đã ra khỏi Phong thành, đây có lẽ là sông
Đô Ninh.

Lên thuyền
đi được một đoạn, Sở Nam ước chừng đã cách Phong thành bốn, năm chục dặm, mới giải
huyệt cho nàng. A La chầm chậm nhìn quanh, khẳng định mình đang ở trên thuyền, nàng
mới bắt đầu cử động chân tay.

“Công chúa
thật khiến Sở Nam thán phục, không kêu không khóc, bình tĩnh vô cùng”. Sở Nam nắm
chặt cánh tay A La, càng nhìn nàng càng thấy thích.

A La liếc
nhìn hắn, bất bình nói: “Kêu khóc ích gì? Ta không địch nổi ngón tay của ngươi.’”

“Sao?”.
Vậy nếu công chúa võ nghệ cao cường, chắc sẽ thử vài chiêu với Sở Nam chứ? Sở Nam
buồn cười, dạo ở Lâm Nam hắn đã nghĩ mỹ nhân này gan to hơn người, cũng biết võ
vẽ vài chiêu, mặc dù không có chút nội công nào, nhưng cũng ứng phó được với người
bình thường.

A La bật
cười: “Nếu ngươi không cậy có võ công, ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc?”.

Sở Nam phấn
khởi: “Ta không dùng võ công, nàng tưởng nàng sẽ không sợ ta ư?”.

“Vậy thử xem”. A La từ tốn nói.

“Nàng muốn thử?”. Sở Nam vui vẻ, ham muốn chinh phục A La
trỗi dậy càng mãnh liệt.

A La nghĩ một lát, “Đây là thuyền chứ gì? Chúng ta xuống nước,
không dùng nội công, xem ai ở dưới nước lâu hơn”.

“Ha ha, được!”. Sở Nam nhận lời, hai mắt dưới cặp mày rậm
lóe sáng, hắn không tin mình không thắng nàng.

“Ta có thể mặc nam phục không?”. A La ngần ngại nhìn chiếc
váy trên người nàng.

“Người đâu, đưa nam phục đến đây!”. Sở Nam đồng
ý ngay không chút do dự.

Hai người
thong thả ra khỏi khoang thuyền, dưới ánh trăng sông Đô Ninh lững lờ chảy xuôi,
mặt nước êm ả. A La hơi thất vọng, nếu nước sông chảy xiết thì tốt, có thể nhân
cơ hội này tẩu thoát, nhưng lại chuyển ý, chỉ cần xuống nước là được, vẫn tốt hơn
ở trong thuyền, nàng hất hàm về phía Sở Nam, “Bây giờ xuống nước chứ?”.

Sở Nam đứng
lặng nhìn A La, ánh mắt nàng được ánh trăng phản chiếu, trong suốt lóng lánh vô
tội, lại như khinh khi nhìn hắn, người bỗng nóng bừng, cười lớn: “Được, xuống nước
thử xem!”.

A La thầm
mắng hắn ngớ ngẩn, vô duyên vô cớ thi thố nỗi gì, nếu mình thắng càng có cơ trốn
thoát, nếu thua chẳng qua do ở trong tay hắn. Nàng từ từ tháo ủng cầm trong tay,
liếc hắn, “Xuống đi!”.

A La đứng
trên thuyền, mớ tóc dài tết bím óng mượt, bên dưới lộ đôi chân trần trắng như ngọc,
dáng kiêu sa, có một vẻ tinh nghịch vô cùng đáng yêu. Sở Nam giật thót, hơi thở
tắc nghẹn quay mặt sang bên, hừ một tiếng, bụng nghĩ, lẽ nào mình thua nàng ta?
Hắn mỉm cười với nàng, tung người nhảy xuống nước.

A La thấy
hắn nổi lên mặt nước nhìn nàng, cười cười, cũng tung người lao xuống, lúc xuống
nước tay đã cầm chắc miệng chiếc ủng.

Mắt hai
người nhìn thẳng nhau, cùng lặn xuống. A La không buồn nghĩ, vừa xuống nước lập
tức bơi xuôi dòng về phía hạ lưu, chớp mắt đã cách Sở Nam mấy trượng. Sở Nam kinh
ngạc, trong nước không thể triển khai võ công, thấy A La càng bơi càng xa, hắn đập
tay lên mặt nước nhảy lên, vọt lên đầu thuyền, thuận tay với sợi dây thừng quấn
quanh cột buồm, lao như tên bắn về phía hạ lưu.

Chính lúc
Sở Nam lao theo, A La cố gắng bắt đầu bơi ngược trở lại, cảm thấy đã thở khó khăn,
nàng mở chiếc ủng trong tay hít một hơi không khí trong đó, lại bơi tiếp.

Mắt Sở Nam
lay động, lóe sáng, do khả năng khinh công cao cường, một lát sau đã lướt rất xa,
bụng nghĩ, nàng ta chưa thể bơi xa như vậy, cũng không thể lặn dưới nước lâu như
thế. Lúc này mặt sông không rộng lắm, nước cũng không chảy xiết, nàng ta có thể
ở đâu? Trong lòng đã biết nàng đang giở trò, cùng với nỗi bực, niềm vui phải tìm
bằng được nàng càng thôi thúc mãnh liệt. Hắn hét lên với thuộc hạ, “Lấy thuyền nhỏ,
tìm kiếm cho ta!”.

A La không
thể lặn lâu dưới nước, bèn từ từ bơi đến gầm thuyền. Khi nín thở đến sắp ngất mới
khó nhọc áp sát đuôi thuyền. Nàng từ từ thò đầu lên thở, một tay bám chặt đuôi thuyền,
một tay vít chặt miệng ủng. Nàng nhanh chóng quan sát xung quanh, chợt nghe thấy
trên mặt nước có tiếng huyên náo, biết là bọn chúng đang tìm mình.

Nước chảy
rất chậm, A La phóng tầm mắt quan sát, hai bên bờ chỉ toàn cỏ thấp và bờ dốc, vừa
không có rừng vừa không có lau lách, trên đầu nàng, người trên thuyền chạy đi chạy
lại, nàng thầm kêu khổ, giờ chỉ có thể theo thuyền tiếp tục xuôi dòng xuống hạ lưu.

Nàng ta
có thể ở đâu? Sở Nam nhìn về hạ lưu, phía đó mặt sông rất rộng, trong vòng trăm
trượng không thấy bóng dáng, trên mặt sông bao la phẳng lặng, không có vật gì nhô
lên. Sở Nam nghĩ đến đôi ủng nàng cầm trong tay, đột nhiên hiểu ra, hô to: “Dừng
thuyền!”.

Hắn nhảy
phắt xuống nước, đáy sông ban đêm không nhìn thấy gì, Sở Nam lần theo mép thuyền
tìm kiếm.

A La nghe
thấy hai tiếng “dừng thuyền”, hoảng sợ hồn bay, hít một hơi lặn xuống, lần về phía
bờ, không lâu sau đã vào gần đến bờ, từ từ nhô đầu nhìn, thấy thuyền đã ở cách ba
mươi trượng, đêm nay trăng sáng, nàng biết không thể lặn men theo bờ nước. Lúc đó
Sở Nam tìm kiếm vòng quanh thuyền, không tìm thấy người liền nhảy lên phi đến khoang
thuyền, tiếng động phát ra cách năm mươi trượng đột nhiên lọt vào tai hắn. Liếc
qua khóe mắt đã thấy một khối đen lờ mờ trên bờ, hắn hô một tiếng, nắm sợi dây thừng,
vọt ra.

A La hoảng
hốt, cuống cuồng bò lên bờ, chân trần bắt đầu chạy thục mạng, được một đoạn, chợt
thấy thắt lưng bị xiết, vừa hét một tiếng, cả người đã bị kéo giật về sau.

Sở Nam cười
sằng sặc: “Công chúa của ta, trốn giỏi lắm!”. Lời vừa dứt hắn đã tóm được nàng trong
không trung, ôm nàng xoay người vọt về thuyền.

A La rủa
thầm, đúng là không dễ bỏ trốn, nàng trợn mắt lườm Sở Nam: “Buông ta ra!”.

Sở Nam buông
nàng, nhìn đôi mắt trợn tròn của nàng, toàn thân nước chảy ròng ròng, bỗng thấy
buồn cười.

“Nữ tỳ đâu?
Mau hầu bản công chúa tắm, thay trang phục!”. A La vênh mặt ra lệnh.

“Công chúa đừng quên, bây giờ nàng là tù nhân!”. Sở Nam càng
thấy hứng thú với nàng.

“Đó là ngươi nói, không phải ta tự nguyện, không tính!”. A
La đánh trúng tâm lý hiếu thắng của hắn. Bụng nghĩ, ngươi thích thể hiện, vậy cho
ngươi toại nguyện, bắt cóc ta, ngươi đừng nghĩ dễ sống!”.

Sở Nam cười ha hả: “Người đâu, hầu công chúa tắm thay xiêm
y!”. Hắn lạnh giọng: “Xong xuôi đưa vào phòng bản vương, hầu ta ngủ!”.

A La kinh ngạc, người ở đây thật không có ai dễ bắt nạt, những
người nàng gặp sao ai cũng sắp thành tinh như vậy! Nàng bĩu môi: “Hầu ngủ ư? Bản
công chúa bây giờ chưa có hứng, lúc nào có hứng sẽ thể hiện cho biết!”.

Sở Nam bật cười: “Được, rất thú vị, ta sẽ chờ đến lúc công
chúa có hứng!”.

A La nhìn hai nữ tỳ bên cạnh, họ nhìn nàng vẻ cảnh giác, nàng
lạnh lùng hừ một tiếng, “Đi ra ngoài bình phong, bản công chúa không thích lúc tắm
có người nhìn! Nghe thấy không, lui đi!”.

Giọng nghiêm nghị lạnh lùng, hai nữ tỳ quả nhiên nghe vậy
lùi ra ngoài tấm bình phong. A La nghĩ, xem ra lúc trước mình hiền lành quá, những
người này thường ức hiếp người yếu, sợ người mạnh. Nàng từ từ cởi y phục, mắt đảo
quanh, trong khoang có một cửa sổ nhỏ. Nàng ước lượng, chấn song có thể đạp gẫy.
Vừa nảy ra ý định nàng liền nhảy vào thùng tắm, lát sau gọi: “Nước lạnh rồi, thêm
nước cho ta!”.

Một nữ tỳ ra khỏi khoang đi lấy nước, một nữ tỳ đứng canh
chừng bên ngoài bình phong.

“Ngươi vào đây gội đầu cho bản công chúa!”. A La ra lệnh.

Nữ tỳ đi vào. A La đột nhiên dùng chân đập nước, nước bắn
đầy mặt nàng ta, A La nhìn động tác khi nàng ta né người, biết ngay nàng ta không
có võ công, vậy là không kịp nghĩ, từ trong thùng đứng lên, một tay xỉa vào ngực,
đánh ngất nàng ta. Lập tức lột áo nàng ta mặc vào người, đặt nàng ta vào bồn tắm,
đầu nhô lên.

Nàng hầu kia mang nước đến, “Vào đi!” A La thản nhiên nói,
cúi đầu giả bộ vò tóc cho nữ tỳ trong bồn tắm.

Nàng kia vừa vào, A La ngẩng mặt cười với nàng ta, lại một
nhát nữa đánh ngất nàng ta. Nàng vòng đến cửa sổ nhìn ra ngoài, bên dưới mặt nước
cuồn cuộn. Bụng mừng rơn, nàng lùi lại hai bước phi chân đạp tới, chấn song “ rắc”
một tiếng gãy đôi.

Thị vệ bên ngoài hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

A La hốt hoảng vọt qua cửa sổ lao xuống sông.

Sở Nam đang đứng trên khoang thuyền, suy nghĩ đến lúc rời
thuyền lên bờ. Hắn đoán, những người đuổi theo sẽ nhanh chóng đuổi kịp thuyền này.
Nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của A La, vẻ tinh quái đáng yêu, hắn không nén được
cười. Hắn biết, bắt cóc A La quả thực rất mạo hiểm, nhưng hai nước Hạ, Trần liên
kết đồng minh, lúc này chắc đã tấn công Lâm Nam, bắt cóc nàng, cũng chưa hẳn không
hay. Đang nghĩ như vậy, đột nhiên nghe thấy tiếng chấn song cửa sổ gẫy đôi, một
bóng ngươi lao xuống sông, hắn vội lao theo. Trong đêm tối tóm được bàn chân của
người đó ở dưới nước, hắn lật ngược lại kéo lên thuyền.

A La đang mừng có thể trốn được, đột nhiên thấy chân đau điếng,
bị tay ai túm chặt, kéo giật lại.

Sở Nam nhìn kỹ nhận ra A La, hắn nổi giận: “Giỏi! Tắm mà còn
bẻ gẫy chấn song bỏ trốn!”.

“Ai nói thế, rõ ràng là cửa sổ bị hỏng, hại bản công chúa
suýt thì ngã xuống sông chết đuối. May mà Sở Nam vương tử cứu giá kịp thời, sau
này bản công chúa sẽ bẩm với vương thượng trọng thưởng cho ngươi!”. A La thản nhiên
nói rồi ngáp một cái, “Một buổi tối hai lần ngã xuống sông, ta buồn ngủ rồi, điện
hạ cứ thong thả ngắm cảnh. Người đâu! Hầu bản công chúa đi nghỉ!”.

Sở Nam cười: “Để phòng công chúa không cẩn thận lại ngã xuống
sông, bản vương sẽ đích thân hầu công chúa!”. Nói xong giơ tay tóm eo nàng ôm về
phòng.

A La biết giãy giụa cũng vô ích, lòng thầm than mình xúi quẩy
lại bị hắn tóm được.

Vào phòng, Sở Nam buông A La, lấy tấm khăn khô lau tóc cho
nàng, tiện tay cởi áo của mình. A La toàn thân sởn gai ốc, lắp bắp: “Người... ngươi
chớ làm bừa!”.

Sở Nam vừa lau nước trên người vừa tiến lại gần nàng: “Sợ
hả?”.

A La lùi hai bước, lắc đầu: “Như thế có gì thú vị?”.

“Công chúa nói đúng, quả thực không thú vị, ta ghét nhất cưỡng
bức nữ nhân. Có điều, trong khoang thuyền này nàng không thoát nổi, cũng chẳng có
bình phong che chắn, nếu công chúa sợ ta nhìn thấy, thì không cần thay y phục”.
Sở Nam khiêu khích.

A La nhìn xuống mình, lại nhìn tấm thân nửa trần của Sở Nam
liền vớ chiếc khăn lau tóc cúi đầu vắt nước trên quần áo. Bụng nghĩ thay quần áo
trước mặt hắn khác nào đưa thịt đến miệng sói, không ăn sao gọi là thú dữ?

Sở Nam hừ một tiếng, nói: “Giường cũng chỉ có một chiếc, nếu
công chúa không muốn nằm cùng ta, tự tìm chỗ mà nằm!”.

A La lườm hắn, lẳng lặng đi đến một góc ngồi xuống, bị giày
vò suốt một ngày đã quá mệt, nàng dựa vào tường vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi.

Sở Nam sao có thể ngủ được, trằn trọc mãi, thấy A La mặc đồ
ướt ngồi ngủ trên sàn, khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi, lòng đột nhiên không nỡ, thở
dài trở dậy, giơ tay muốn ôm lại sợ đánh thức nàng, liền điểm huyệt ngủ, gọi nữ
tỳ: “Thay y phục cho công chúa, để công chúa lên giường!”.

Một mình hắn ra khoang thuyền, dòng Đô Ninh như dải lụa, chỉ
thấy nước cuồn cuộn, hai bên bờ tĩnh lặng. Sở Nam thầm nghĩ, mình mê nàng ta thật
sao? Con người mình vốn nổi tiếng máu lạnh, ra tay bạo liệt, tại sao lần này không
thể ra tay với nàng ta? Đột nhiên hạ lệnh: “Cập bờ, chuyển đi đường bộ!”.

Ngày thứ hai sau khi A La bị bắt đi, Lưu Giác điểm đủ hai
mươi vạn Đông quân khởi hành đến Lâm Nam.

Thành Tư Duyệt nhận nhiệm vụ, thả chim ưng dẫn đường, đuổi
dọc theo sông Đô Ninh. Ngày hôm sau chim ưng bay liệng trên bầu trời phía trên chiếc
thuyền đang từ từ trôi trên sông. Chàng cười thầm, đi theo chiếc thuyền.

Đêm ập đến, thuyền cập bờ. Thành Tư Duyệt trầm ngâm, nếu A
La không ở trên thuyền? Chàng thay đổi y phục. Y phục vừa thay, cảm giác của Ám
Dạ lại trở về.

Chàng mắt đảo bốn phía, vận công vọt lên đầu thuyền.

Một thị vệ đi qua khoang thuyền. Ám Dạ lặng lẽ theo sau, kiếm
vừa lật ép lên cổ anh ta: “Mở miệng sẽ chết! Sở Nam có ở trên thuyền không?”.

Thị vệ lắc đầu, Ám Dạ quay chuôi kiếm đánh ngất anh ta.

Sau khi tìm hỏi mấy người, Ám Dạ cuối cùng cũng biết, Sở Nam
đã rời thuyền, lúc đi đúng là đem theo A La. Chàng suy đoán phương hướng, quyết
định đi về các thành trì phía nam.

A La vừa tỉnh dậy thấy mình đang ở trên xe ngựa. Nàng đảo
mắt nhìn quanh, nhận ra không có gì lạ nhổm người ngồi dậy. Nhìn thấy Sở Nam ngồi
ở góc đối diện trong xe, thản nhiên nhìn nàng: “Tỉnh rồi à? Đói không?”.

A La gật đầu. Sở Nam lấy ra làn thức ăn, A La nhón một miếng
bánh bỏ vào miệng. Sở Nam lại rót cốc trà đặt trên khay. A La cầm lên uống, bụng
nghĩ, đây chẳng phải là bánh hoa mai và trà tâm sen của Cốc thành sao? Lẽ nào họ
đã qua Cốc thành, đang đi về phía Lâm Nam, lẽ nào Sở Nam không sợ bị phát hiện trên
đường đi? Nàng im lặng ăn no, uống đủ. Xe buông rèm nghe bên ngoài không có tiếng
người, thầm nghĩ họ chưa vào trong thành. Nàng ngoẹo đầu nhắm mắt.

Sở Nam thấy A La không nói gì, rất chán ngán, tay cầm cốc
trà thong thả buông một câu: “Không ngờ ngọc thể công chúa hoàn mỹ như vậy, khiến
bản vương được mở mang tầm mắt”. Đôi mắt hoang dã đăm đăm nhìn A La, muốn chứng
kiến nàng hốt hoảng thế nào.

“Ồ, cách một bức ngăn dày mà điện hạ có thể nhìn thấy thân
thể dưới lần áo của bản công chúa? Mắt điện hạ chắc được ngâm trong gan khổng tước,
lợi hại đến thế! Chà chà!”. A La chậm rãi trả miếng.

Sở Nam bị vạch trần nói dối, ngụm trà vừa uống phun ra, mặt
đỏ lựng: “Nàng... nàng sao biết không phải ta thay y phục cho nàng?”.

Bên ngoài có tiếng người, biết là đã vào trong thành. A La
thầm nghĩ, trong thành chắc chắc có binh lính tuần tra, mỉm cười: “Rất đơn giản,
nếu điện hạ đích thân thay xiêm y cho bản công chúa, ta vẫn có thể an toàn vô sự
hay sao?”. Lời vừa dứt, liền giơ tay vén rèm xe, miệng vừa há, cả người đã tê dại,
mềm nhũn sụp xuống.

Sở Nam cười: “Nàng
tưởng ta ngốc như vậy sao?”.

A La lườm hắn, bụng nghĩ cả chặng đường đến Lâm Nam chẳng
lẽ ta không ngăn được ngươi?

Sở Nam hiểu ý nghĩ của nàng, tỏ vẻ tự đắc: “Ta có thể đi con
đường này, tất đã có cách, công chúa đừng hòng bỏ trốn”.

Vào nội thành quả thực có lính kiểm tra xe ngựa, Sở Nam lật
một tấm ván trên sàn xe, lộ ra một cái ngăn lớn, bên trong có trải đệm. Sở Nam để
nàng vào đó, cười gian giảo: “Phiền công chúa chịu tủi một chút!”. Nói đoạn đậy
tấm ván lại.

A La nghe thấy tiếng quan binh vén rèm, hỏi: “Lão gia một
mình đi đâu?”.

Lão gia?
Sở Nam đã kịp hóa trang? Một giọng già nua trả lời: “Trở về quê nhà Lâm Nam! Vừa
đến Phong thành thăm con!”.

Sau đó xe
ngựa vào nội thành, dừng bánh trước một ngôi nhà. Trước mắt A La vừa hé sáng, tấm
ván được lật ra, Sở Nam ôm nàng xuống xe, A La nhìn quanh, đây có vẻ giống như hoa
viên một gia đình. Nàng thầm ghi nhớ hình dáng khu vườn, chắc chắn đây là một trong
những địa điểm bí mật người Trần quốc đã bố trí ở Ninh quốc.

Báo cáo nội dung xấu