Duyên Kỳ Ngộ - Chương 38 - phần 1

Chương 38

Lưu Giác
trở về vương phủ, Lưu Anh nhìn thấy chàng thì ngạc nhiên, phấn khởi reo to: “Chúa
thượng không sao rồi ư? Tiểu thư đâu?”.

Lưu Giác
mỉm cười: “Nàng ấy không sao, lão vương gia đâu?”.

“Lão vương
gia đã biết trước chúa thượng không hề gì, đang đợi chúa thượng trong thư phòng”.

Biết trước
không hề gì? Lưu Giác cảm thấy ông già sắp thành tinh thì phải. Đẩy cửa thư phòng,
chàng reo lên: “Ông già, con trai ông đau sắp chết đây!”.

An Thanh
vương quẳng cuốn sách trong tay, chạy đến: “Sao thế? Con trai?”.

Lưu Giác
ngả đầu lên vai ông: “Bị Tử Ly quất ba mươi roi, huynh ấy ra tay không nhẹ tý nào”.

“Ồ, không
hề gì, trở về là tốt, trở về là tốt!”. An Thanh vương cười khì khì, thuận tay ôm
chàng vào lòng, bàn tay se sẽ vỗ lưng chàng. Lưu Giác rên rỉ: “Ai ôi, ông già! Cha
không phải cha ruột của con rồi!”.

“Hừ, nghịch tử! A La của con đâu?”. An Thanh
vương không thấy A La, vội hỏi.

Lưu Giác
cười hì hì: “Tử Ly đã nhận A La là nghĩa muội, phong làm công chúa, một tháng nữa
sẽ đích thân làm chủ hôn gả A La cho con!”.

An Thanh
vương không nói gì, ngước mắt nhìn con trai, mặt tối sầm, không còn nụ cười hiền
từ thường ngày: “Vậy mà con vẫn cười được?”.

Lưu Giác
thôi cười, nghiêm nghị: “Cha, Tử Ly không đưa A La vào suối băng, huynh ấy lựa chọn
chịu hình phạt long biện. Con quả thực rất khâm phục. Chuyện này... Tử Ly là hoàng
đế, chúng ta không nên đòi hỏi quá khắt khe với người ta, đúng không?”.

An Thanh
vương hạ giọng hỏi: “Con trai, cái giá này, con tình nguyện gánh lấy?”.

“Cha à, con tình nguyện! Tử Ly là hoàng đế, bất luận vì A
La hay vì muốn để con suốt đời chịu ơn đức huynh ấy. Tử Ly... từ nay hàng năm đều
phải chịu đựng đau đớn giày vò thân xác bởi hậu quả của cực hình long biện. Cái
giá đó Tử Ly cho là đáng, con cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa”. Lưu Giác
nghiêm túc trả lời.

“Con trai, con hiểu thì tốt, cha chỉ nhắc con một câu. A La
được phong công chúa vào lúc này là có nhiều nghi ngại, danh phận này e là không
bình yên”. An Thanh vương thầm tán thưởng Tử Ly biết cách củng cố vững chắc đế vị
của mình, cũng khâm phục dũng khí chịu đựng cực hình long biện của chàng, chàng
quả xứng với ngai báu này. Đồng thời ông cũng có dự cảm mơ hồ bất an trước việc
làm này của tân vương. Ông nhìn Lưu Giác, con trai ông chọn cô dâu này sao mà khổ
thế? An Thanh vương nheo mắt, con trai năm nay hai mươi lăm tuổi, đường đường khí
phách nam nhi, mắt mũi nét nào ra nét đó, thần thái này sao càng nhìn càng giống
mẹ nó? Ông ngây ra nhìn, mắt lim dim suy nghĩ, riêng cái tên Bình Nam vương, chỉ
cần đánh tiếng e là bao bậc danh gia Phong thành có con gái tới tấp cầu thân, chọn
lựa hoa mắt! An Thanh vương có phần xót xa thương con trai số khổ, đột nhiên nói:
“Hay là chúng ta không chọn A La? Đằng nào cha cũng không ưa Lý tướng!”.

Lưu Giác nghe vậy sững người, vẻ giận dỗi: “Ông già, chuyện
này đâu phải... nếu có thể nói không lấy là không lấy, hà tất con phải vất vả vào
cung đưa nàng đi?”.

“A La kể cũng tốt, cha cũng thích nó, nhưng sau này... nếu
nói nó xinh đẹp, nhìn lâu cũng chỉ như đóa hoa, tính tình cũng tốt. Hay là ta cưới
cho con luôn một lúc tám cô, mười cô như nó, hoặc là xinh đẹp, hoặc là tốt tính,
rồi lấy tất cả ưu điểm của họ dồn vào một người để mà nhìn ngắm!”. An Thanh vương
càng nói càng hưng phấn.

Lưu Giác nhăn nhó: “Cha, vậy thì cha cũng chặt con làm nhiều
mảnh, đông một mảnh tây một mảnh để tám cô, mười cô kia mỗi người nhặt một mảnh?
Thực ra, A La...”. Khuôn mặt đẹp của chàng giãn ra trong nụ cười êm dịu, “Nghìn
người trong thiên hạ không bằng một A La. Cha à, lòng con không phải đá, không thể
chuyển. Lòng con không phải chiếu, không thể cuộn. Bất luận sau này thế nào, con
cũng chịu được!”.

An Thanh vương nhìn con trai, khuôn mặt già phấn khởi cười
tựa đóa hoa: “Tốt, đàn ông có cái nên làm, có cái không. Cái được, cái mất đều gánh
được, chịu được! À, Ly vương đã trao chức đô đốc Phong thành cho Thành Tư Duyệt,
con mắt nhìn người của hắn quả không tồi. Ám Dạ... đợi hắn hoàn tất những việc này,
cũng nên biến mất”.

Lưu Giác cười hì hì: “Biết rồi, Ám Dạ có gia đình, không thể
cả đời là Ám Dạ của vương phủ. Đến khi chàng ta có con, cũng đến lúc để y hưởng
niềm vui gia đình, chúng con chẳng phải là anh em rể sao?”.

“Còn nữa, Xích Phong hồi báo, Hạ vương ngay từ mười năm trước
đã có tiếp xúc với họ Vương. Đừng coi thường Hạ quốc nhược tiểu, bọn họ luôn có
ý đồ mở mang bờ cõi. Thất hồn ngọc dẫn hương chắc chắn do Hạ vương trao cho Vương
Yến Hồi. Họ Vương đã đổ, Vương Yến Hồi tự vẫn để lại một nước cờ bí mật cho Thanh
vương Lưu Giám, lại thêm anh ta lấy công chúa Khởi quốc, e là ẩn họa không nhỏ.
Ta thấy Ly vương không hẳn không biết chuyện, tất cả những chuyện này rất có thể
cũng nằm trong dự liệu của chàng ta?”.

Lưu Giác trầm tư hồi lâu, nói: “Con hiểu ý cha, lần này A
La được phong công chúa, một tháng nữa gả cho vương phủ, rất có thể hôn lễ của chúng
con chính là cơ hội. Con sẽ cho người bảo vệ nàng ấy”.

“Vậy thì tốt, con đến Tùng phong đường để Lưu Anh xem vết
thương cho. Ta cần sai bảo vài việc chuẩn bị cho hôn sự”.

Ngày hôm sau, thánh chỉ và lễ vật đồng thời được chuyển đến
Lý phủ. Lý tướng cười không ngậm được miệng, tíu tít sai người nhận lễ chuẩn bị
lo hỷ sự.

Trong một thời gian ngắn, khắp triều đều biết, Ninh quốc có
thêm một vị công chúa, những người chưa gặp A La đều mong được chiêm ngưỡng nhan
sắc công chúa Thanh La. Tin nhanh chóng truyền đi, trở thành chủ đề bàn luận mới
của Phong thành sau chuyện tân vương đăng cơ.

Minh Châu cũng rất hiếu kỳ, bám lấy Thanh vương Lưu Giám hỏi:
“Nghe nói công chúa vừa được phong là tiểu muội của thứ phi Thanh Lôi. Thứ phi dù
lãnh đạm, năm xưa cũng không làm gì được nàng ấy, rút cuộc công chúa là người thế
nào? So với thần thiếp thế nào?”.

Nhớ lại nhan sắc của A La trong lần nhìn thấy ở Đông cung,
lại nhìn đôi mắt Minh Châu, Lưu Giám khẽ buông một câu: “Đến lễ sắc phong nàng khắc
biết”.

Thanh Lôi cả ngày âm thầm không nói. Nàng và Lưu Giám đã là
phu thê kết tóc, trong hoạn nạn càng thể hiện chân tình, trong lòng cũng biết Lưu
Giám có ý đồ đoạt lại vương vị, lấy Minh Châu chỉ là để mượn binh lực của Khởi quốc
do vậy trước mặt Minh Châu nàng rất mực ôn hòa. Nhưng nghe tin A La được phong công
chúa, nhìn biểu hiện trên mặt Lưu Giám, lòng nàng vẫn trào lên nỗi chua xót.

Lưu Giám mỉm cười quàng tay ôm Thanh Lôi: “Lôi Nhi, lẽ nào
không tin ta? Chỉ là, ta thấy tiểu muội của nàng e là làm công chúa không được bình
yên mấy ngày”.

Thanh Lôi kinh ngạc: “Điện hạ sao lại nói thế?”.

Lưu Giám mỉm cười bí hiểm: “Hôn lễ của Thanh La sẽ là thời
cơ tốt nhất của chúng ta”.

“Điện hạ, Thanh Lôi có câu này không biết có nên nói không”.
Thanh Lôi ngẩng đầu thận trọng nhìn Lưu Giám, thấy chàng cúi đầu lắng nghe, liền
bạo dạn: “Cả nhà chúng ta sống vui vẻ thế này, thực ra cũng không hẳn không phải
là phúc, hà tất...”.

“Im mồm! Lôi Nhi bụng dạ đàn bà! Thân nam nhi sống thế này
khác nào chết? Huống hồ, trong tay ta có không ít quân bài!”. Trong lúc kích động,
ngữ khí của Lưu Giám đã trầm trọng, vẻ tự tin trên mặt chàng khiến Thanh Lôi cảm
thấy hình như chàng vẫn là thái tử điện hạ năm xưa.

Thanh Lôi ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú của chàng, thở
dài: “Lôi Nhi chỉ nói vậy thôi, cho dù điện hạ làm gì, Lôi Nhi cũng đứng về phía
chàng”.

Trong lòng Lưu Giám vốn đã không vui, nghe nàng nói vậy, lại
không nén được, mềm giọng: “Đừng quá lo lắng, ta tất có chủ trương”.

Trần quốc Sở Nam vẫn còn lưu lại Phong thành, lấy cớ chiêm
ngưỡng phong cảnh Ninh quốc, hàng ngày lang thang đến những chốn vui chơi tửu lầu,
trà quán của Phong thành. Anh ta nghe đồn Ninh quốc vừa có thêm một nàng công chúa
một tháng nữa sẽ gả cho Bình Nam vương, bất giác nhớ lại nữ nhân bạo gan khác thường,
một nụ cười khiến anh ta ngơ ngẩn trong một đêm ở thành Lâm Nam ngày nào, Sở Nam
thậm chí cũng không hối hận anh ta đã mất hồn vì nụ cười đó. Miệng nở nụ cười bí
hiểm, Sở Nam nâng ly uống cạn, lẩm bẩm: “Không biết có phải vị công chúa đó không?”.

Bảy ngày sau, Ly vương hạ chỉ mở đại yến, sắc phong công chúa,
văn võ bá quan cùng phu nhân có thể gặp mặt, Sở Nam cũng được mời.

A La vẫn ở trong điện Ngọc Hoa. Nghe tin nàng được Tử Ly nhận
làm nghĩa muội, phong làm công chúa, ban hôn cho Bình Nam vương, Cố Thiên Lâm lòng
lại tràn hy vọng, muốn tiếp cận A La.

Đối với Cố Thiên Lâm, A La luôn cảm thấy có điều áy náy, nhìn
thấy vẻ buồn thảm trong mắt nàng, luôn muốn làm điều gì cho nàng. Một hôm, A La
bất chợt nghĩ đến thiên “Trường môn oán phú(*)” của Trần A Kiều thời Hán mà nàng
đã đọc và lén chép lại, nhưng vẫn chưa có cơ hội đưa cho Cố Thiên Lâm.

(*) Nguyên
Trần A Kiều hoàng hậu bị hoàng đế Hán Vũ đế chán ghét, đày ra Trường môn. Sống lẻ
loi, nàng không biết làm thế nào để tỏ hết nỗi lòng, mong nhà vua hồi tâm se lại
mối tơ duyên. Nghe nói Tư Mã Tương Như có văn tài, nàng nhờ người đem một trăm lạng
vàng đến, nhờ Tương Như viết một bài thơ dâng Hán Vũ đế. Tương Như bằng lòng, viết
bài phú “Trường môn phú”, lời lẽ ai oán, tình cảm tha thiết, Hán Vũ đế đọc bài phú,
cảm động liền vời Trần A Kiều về, phục ngôi hoàng hậu (BTV).

Tử Ly sắc phong cho nàng, còn mở tiệc, muốn nàng xuất hiện
với thân phận công chúa, khiến A La thấy hơi bất an, luôn cảm thấy quá phù phiếm
phô trương. Còn Tử Ly lại cười dịu dàng: “Không để phu nhân văn võ bá quan nhìn
thấy công chúa xinh đẹp, đại ca quả thật không cam lòng”.

Câu nói ấy khiến A La bật cười. Nàng cũng rất muốn bù đắp
cho Tử Ly, liền nhận lời.

Cố Thiên Lâm khẳng khái nhận trách nhiệm trang điểm cho A
La. Nàng nói đùa Tử Ly: “Vương thượng hãy đợi chứng kiến bá quan nhìn thấy công
chúa của chúng ta, con mắt sẽ nổ thế nào”.

Tử Ly cười lớn: “Vậy thì phiền hoàng hậu vất vả. Nếu được
như lời hậu nói, quả nhân sẽ trọng thưởng!”.

“Ồ? Thần thiếp có thể bạo gan hỏi một câu, vương thượng định
ban thưởng gì cho thần thiếp?”.

Tử Ly nhìn nàng: “Quả nhân sẽ hòa một khúc tiêu cầm với hoàng
hậu được không?”.

Cố Thiên Lâm ngạc nhiên sung sướng, chàng có ý gì? Lẽ nào
chàng... Mặt nàng vụt đỏ, cúi người hành lễ: “Thần thiếp mong chờ tiếng tiêu của
vương thượng”.

Nhìn Cố Thiên Lâm rảo bước khỏi ngự thư phòng, Tử Ly thôi
cười, ánh mắt lộ vẻ đau khổ. Chàng sao không biết tâm tư Cố Thiên Lâm, chàng sao
không hiểu ánh mắt của Cố tướng và Cố Thiên Tường. Sống với hoàng hậu đã ba năm,
nhưng vẫn chưa có người nối dõi, sao có thể được? Ninh quốc cũng cần người kế thừa
ngôi báu. Chàng ngồi trên ngai vàng cười đau khổ, đây là sự bất lực của bậc đế vương!
Với người mình yêu lại phải công khai phô ra sắc đẹp của nàng, phơi bày trước những
con mắt tham lam; đối với người mình không yêu, lại phải tỏ ra ân cần chiều chuộng
để nàng sinh con cho mình.

A La... Tử Ly bỗng hơi hối hận, không muốn để nàng xuất hiện
trước mọi người. Nhưng thánh chỉ đã ban, không cho phép chàng hối hận. Tử Ly thở
dài, thì thầm: “Phụ hoàng, Tử Ly làm vậy là đúng hay sai?”.

Sau khi tắm nước thơm, các cung nữ choàng lên người A La chiếc
váy thêu phượng thất bảo. Đây là triều phục mùa hè của công chúa Ninh quốc. Nền
sa màu hồng nhạt, sau lưng là một con chim phượng hoàng thêu chỉ vàng gắn vô vàn
những viên ngọc nhỏ, đang giương cánh như sắp bay lên, lại còn bảy chiếc đuôi phượng
thêu trên đuôi váy dài ba thước kéo lê trên đất, khi bước đi, cánh phượng dập dờn
như sắp bay, sống động như thật. Còn chưa vấn tóc cho A La, Cố Thiên Lâm đã nhìn
đến ngơ ngẩn, mỉm cười: “Thì ra tiểu muội lại đẹp mê hồn đến thế!”.

A La đỏ mặt: “Thiên Lâm tỷ tỷ lại đùa muội rồi, muội nên trang
điểm như cũ thì hơn”.

“Không được!” Cố Thiên Lâm cười, ấn nàng ngồi trước đài gương,
“Ta và vương thượng đã có hẹn, nếu muội khiến cho toàn điện sững sờ, vương thượng,
sẽ... sẽ rất vui”. Nói xong mặt nàng chợt đỏ bừng.

“Đại ca hẹn gì với tỷ?”. A La nhìn gương mặt ửng hồng của
Thiên Lâm hỏi.

Cố Thiên Lâm hơi cúi đầu, dũng cảm nói: “Vương thượng sẽ hòa
tấu tiêu cầm với ta!”.

A La cười khúc khích: “Vì khúc tiêu cầm đó, A La cũng nên
trang điểm thật đẹp mới được”. Nói xong nàng ngồi thẳng ngay ngắn, lòng thầm cầu
mong Tử Ly sớm nhìn thấy ưu điểm của Cố Thiên Lâm, cầu cho chàng được hạnh phúc.

Di Tâm điện lại mở đại yến, phu nhân của văn võ bá quan tụ
tập ở ngự hoa viên chờ đợi xem mặt tân công chúa, sau khi nàng ra mắt bá quan.

Lần thứ hai Sở Nam bước vào Di Tâm điện, anh ta đưa mắt nhìn
quanh, không thấy Bình Nam vương Lưu Giác. Thì ra Tử Ly đã có chỉ, để Lưu Giác khỏi
thấy khó xử, chàng không tham dự tiệc. Lưu Giác đành dặn dò Thành Tư Duyệt chú ý
theo dõi mọi động tĩnh.

Giờ Thân, tiếng chuông ngân vang, Ly vương giá đáo, bá quan
khấu đầu. Nhiều người sắc mặt đã có vẻ sốt ruột ngóng chờ,

Tử Ly mỉm cười: “Hôm nay mở tiệc mời bá quan và Sở Nam vương
tử, chính là vì công chúa Thanh La vừa được quả nhân sắc phong. Trước khi đăng cơ,
quả nhân không may lâm nạn, công chúa xả thân cứu mạng, cho nên ta đã nhận nàng
là nghĩa muội, sắc phong công chúa. Hôm nay mở tiệc là để công chúa ra mắt tân khách
cùng văn võ bá quan, truyền chỉ, mời công chúa!”.

Nội thị hô to: “Truyền hoàng hậu, công chúa vào điện!”.

Cùng với tiếng hô, hoàng hậu Cố Thiên Lâm thân chinh khoác
tay A La khoan thai tiến vào Di Tâm điện. Hai người - một người mình vận triều phục
thêu con chim phượng hoàng vàng chói, một người nền váy màu hồng nhạt, dưới ánh
nến huy hoàng, hai con chim phượng hoàng dập dờn giương cánh như sắp bay. Cố Thiên
Lâm quốc sắc thiên hương, khí độ phi phàm. A La kiều diễm bẩm sinh, nhan sắc khuynh
thành. Trên búi tóc đen mướt cuốn cao cài chiếc trâm vàng hình phượng hoàng ngậm
ngọc. Hai chuỗi ngọc lộng lẫy rủ xuống từ hai cánh chim, một viên minh châu lớn
kẹp trong miệng chim rủ xuống vầng trán rộng thanh khiết sáng ngời, cặp lông mày
thanh tú rõ ràng. Trên khuôn mặt tựa ngọc tạc nổi bật đôi mắt lóng lánh như thủy
tinh, dường như đã làm lu mờ ánh sáng của cả tòa đại điện tráng lệ. Khi gót sen
khẽ bước, chiếc váy rung rinh, đôi cánh phượng dập dờn muốn bay. Tất cả quan khách
ngây ngất nhìn theo, tiếng ngọc bội rung rinh theo mỗi bước chân, hút mọi ánh mắt
ngây dại.

Cả trăm người trong tòa đại điện bỗng chốc im phăng phắc,
chỉ có những ánh mắt sững sờ kinh ngạc. Cố tướng cũng có phần ngỡ ngàng, một người
đàn bà như thế, chẳng trách! Lời cảm thán kẹt nơi cổ họng, Lý tướng cũng ngẩn người
không kém, trước mắt vụt hiện khuôn mặt tựa đóa phù dung của thất phu nhân. Lớp
băng lạnh cố hữu trên khuôn mặt Cố Thiên Tường cơ hồ tan biến, lòng xúc động thầm
ghen với Lưu Giác.

Sở Nam há mồm, hơi thở như ngưng lại. Chính là nàng ta, chính
là nữ nhân đã cười như đóa hoa nở trong một đêm tối trời ở thành Lâm Nam ngày trước.
Chính nữ nhân đó sau khi trang điểm đích thực là giai nhân tuyệt thế. Sở Nam phút
chốc hồn siêu phách lạc, đầu óc mụ mị, trong mắt trong lòng lúc này chỉ có bóng
giai nhân vịn tay hoàng hậu đi đến.

Hai mỹ nữ dìu nhau vào đại điện, gót ngà từ từ lướt, cúi gập
người hành lễ với Ly vương, giọng nói trong như tiếng chuông bạc của A La vang lên:
“Bái kiến vương huynh!”.

Tử Ly cười, từ ngai vàng bước xuống, dìu hai người đứng dậy:
“Miễn lễ!”. Chàng một tay dắt hoàng hậu, một tay dắt A La trở về ngai vàng, hai
người lần lượt ngồi xuống hai bên chàng.

Nội thị hô: “Bá quan triều bái!”.

Bá quan nhất tề rời chỗ, quỳ phục xuống, miệng hô: “Hoàng
hậu thiên tuế, công chúa thiên tuế!”.

Sau khi bá quan đứng dậy, Sở Nam mới định thần trở lại, phất
ống tay áo dài hành lễ với A La: “Công chúa quả nhiên tuyệt thế giai nhân, từng
cứu mạng bệ hạ, cũng từng mỉm cười hóa nguy thành an! Sở Nam kính lễ!”.

A La mỉm cười đáp lại: “Điện hạ đa lễ rồi, Thanh La nghe nói
Trần quốc nhị điện hạ gan dạ dũng mãnh, võ nghệ xuất chúng, hôm nay diện kiến, quả
nhiên khí độ phi phàm!”. Nàng thầm giật mình, Sở Nam này chính là người áo đen bịt
mặt đột nhập quán rượu Thường Lạc ở Lâm Nam đêm đó, nàng nhận ra đôi mắt hoang dã
tựa mắt thú dữ đó!

Tử Ly cười ngất: “Thanh La đâu chỉ mỉm cười hóa nguy thành
an, nói là khuynh thành khuynh quốc cũng không quá!”. Giọng chàng lộ vẻ tự hào,
chợt chuyển chủ đề: “Quả nhân đã ban hôn ước công chúa cho Bình Nam vương, Sở Nam
vương tử nếu không vội hồi hương xin mời ở lại uống ly rượu mừng”.

Sở Nam nhìn khuôn mặt kiều diễm của A La, nghĩ đến thân hình
như ngọc tạc dưới làn áo mỏng bay bay, tỏa hào quang ma quái trong màn đêm thành
Lâm Nam ngày trước. Lần thứ hai gặp lại, cũng khiến anh ta tim giật thót như vậy.
Đang ngơ ngẩn, nghe tiếng Tử Ly, hàng mày rậm của anh ta nhướn lên, mỉm cười: “Chúc
mừng công chúa, Sở Nam nhất định quấy quả một ly rượu hỷ mới chịu hồi hương”.

Gương mặt của A La ửng đỏ, nàng giận dỗi liếc nhìn Tử Ly.
Trong vẻ giận dỗi có phần nũng nịu, Sở Nam ngây người nhìn, người vụt nóng bừng,
thầm nghĩ giá nàng ta chịu nhìn mình như thế, có chết cũng cam lòng.

A La tươi cười cúi người hành lễ với Tử Ly: “Vương huynh,
Thanh La và hoàng hậu xin cáo từ”.

Tử Ly cười
ưng thuận. Khi ánh mắt Cố Thiên Lâm và Tử Ly gặp nhau, mặt nàng thoắt đỏ, biết chàng
rất hài lòng với việc trang điểm cho Thanh La, lòng nàng rộn ràng niềm vui, lại
khoác tay A La, thong thả rời cung điện.

Nhìn bóng
người xa dần, Sở Nam một hơi uống cạn ly rượu, cảm thấy rượu hôm nay nặng hơn lần
trước, vị cay nóng xộc thẳng vào tim. Nghĩ tới giai nhân đó sắp thuộc về Bình Nam
vương, chợt bâng khuâng tiếc nuối, một ý nghĩ vụt lóe trong đầu anh ta.

Lưu Giám
khẽ cười, nói: “Vương thượng đúng là có mắt nhìn. Nhận một nghĩa muội tuyệt sắc
vô song. Chỉ có điều, nhanh chóng gả cho Bình Nam vương như thế, đại huynh này vạn
phần lưu luyến”.

Tử Ly mỉm
cười ôn dịu: “Là đại ca chỉ mong hoàng muội được hạnh phúc, chỉ cần A La vui, quả
nhân cũng vui. Cho dù có gả hay không, hoàng muội đều là báu vật của quả nhân. Nếu
Thanh vương lưu luyến hoàng muội, vậy chuyện xuất giá lần này xin giao cho Thanh
vương lo liệu, nhất định không được qua loa”.

Lưu Giám
vội đứng dậy nhận lời, trong đầu lóe lên bao dự định.

A La và
hoàng hậu bước vào ngự hoa viên, dưới chân vẫn là con đường phát sáng như lần vào
cung ngày nào. Các vị phu nhân của bá quan tụ tập ở đây khiến nàng nhớ đến dạ yến
đêm Trung thu mấy năm trước. Hồi đó nàng đâu có nghĩ có ngày nàng trở thành công
chúa Ninh quốc, chỉ một lòng muốn giấu mình thật kỹ, khiến mình trở nên càng nhỏ
bé, mờ nhạt càng tốt. Nghĩ đến lúc Lưu Giác nhận ra nàng, giở trò điểm huyệt khiến
nàng không thể mở miệng, bất giác bật cười khúc khích.

Cố Thiên
Lâm nghe thấy, khẽ hỏi: “Muội nghĩ đến dạ yến đêm Trung thu phải không?”. Chính
nàng cũng đang nghĩ đến chuyện đó, nhớ lại khi ấy nàng đang cùng Lý Thanh Lôi đua
tài, đua sắc, nhưng không ngờ lương duyên cả đời thực ra lại ở tứ điện hạ bấy lâu
vẫn ẩn trong bóng tối. Lấy chàng, nàng lại trở thành hoàng hậu.

“Tỷ đoán
đúng, chính trong dạ tiệc đó muội đã bị Lưu Giác tìm thấy. Chàng giận lắm. Đã tìm
suốt nửa năm mới biết muội là ai”. Mắt A La long lanh, hồ hởi nói cười.

Cố Thiên
Lâm dừng bước, giơ tay nắm lấy tay A La: “A La, muội có biết muội có nụ cười mê
hồn thế nào không?... Ôi, ta không xứng với vương thượng, lại không ngờ, trong lòng
muội đã sớm có Bình Nam vương như vậy. Ta đoán, khi muội nghĩ đến vương thượng,
cũng không có thần sắc thế này”. Trên mặt A La, trong mắt A La lúc này rạng ngời
niềm vui, niềm vui từ trong đáy lòng. Nàng hiểu, đó là nụ cười không thể kìm chế
mỗi khi nghĩ đến người mình yêu, niềm vui trào lên từ sâu thẳm đáy mắt. Chỉ cần
nhìn mắt A La là biết nàng đang say đắm trong tình yêu.

A La ngây người, thế ư? Lúc đó nàng đã thích Lưu Giác rồi
sao? Mặt nàng lại cười thỏa mãn, ngượng nghịu nói: “Không giấu tỷ tỷ, lúc đó muội
hoàn toàn không nghĩ đến tình yêu, tâm tư muội khi ấy không để ở đây”.

Cố Thiên Lâm bật cười: “Cho nên ta mới ghen với muội, muội
vô tình mà có tình yêu thân thành...”.

“Tỷ đừng buồn, có vài điều A La luôn muốn nói. Thế giới này
là thế giới của đàn ông, yêu và không yêu đều do đàn ông làm chủ. Nhưng, muội biết
có câu nói “đàn ông theo đuổi đàn bà cách cả ngọn núi, đàn bà theo đuổi đàn ông
chỉ cách một bức màn”. Nếu tỷ thích một người, hãy vứt bỏ thiên kiến thế tục, mạnh
dạn thích người đó. Nên biết, hạnh phúc là của mình, không phải để cho thiên hạ
xem”. A La nghiêm túc nhìn Cố Thiên Lâm, “Chờ đợi quá lâu, người sẽ mệt, lòng sẽ
chán chường, tỷ hãy suy nghĩ. Mặc dù A La luôn được cho, sau đó mới bù đắp, nhưng
cũng biết tình yêu giữa hai người thực ra không phải hoàn toàn thuần tuý, dùng một
chút thủ thuật cũng không hẳn không hay”.

Cố Thiên Lâm kinh ngạc lấy tay bịt miệng A La. Trời ơi, Thanh
La công chúa đang khuyên nàng bất chấp tứ đức, vứt bỏ đoan trang, theo đuổi lấy
lòng vương thượng? Có thể nói ra những lời táo bạo như vậy, quả thực không giống
thiên kim xuất thân từ tướng phủ.

A La khẽ cười: “Tỷ đừng ngạc nhiên, lời thực lòng muội đã
nói rồi, A La luôn khác người thường, nếu Lưu Giác nạp thêm thê thiếp, muội sẽ bỏ
chàng ra đi”.

Cố Thiên Lâm lại kinh ngạc, trong suy nghĩ của nàng, dự định
lớn nhất cũng chỉ là được sủng ái hơn một chút. Nàng cười khúc khích, ghé tai A
La: “Nếu Bình Nam vương nghe thấy, không hiểu sẽ nổi cơn thịnh nộ thế nào!”.

Hai người nhìn nhau cười, đi vào phòng tiệc.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3