Duyên Kỳ Ngộ - Chương 28 - phần 1

Chương 28

Không lâu
sau khi thái tử rời phủ An Thanh vương đưa năm vạn Đông quân đi về khe núi Hoàng
Thủy “khuyên can”, An Thanh vương cũng trang phục chỉnh tề ra chỉ huy trấn giữ Phong
thành, giám sát động tĩnh của Đông quân ở ngoại ô.

Không lâu
sau, mấy chục bóng đen lẩn vào vương phủ. Thanh tổ được lệnh lưu lại bảo vệ phủ,
sau khi nhận được ám hiệu, giao đấu ác liệt với đám người đột nhập ngay trước Tùng
phong đường. Những người mới đến rất đông lại toàn cao thủ, nhân lúc giao chiến
hỗn loạn, một bóng đen lẩn vào nội đường.

Nghe bên
ngoài có tiếng gươm đao, Tư Họa tay thủ trường kiếm, hộ tống A La, chốt chặt cửa
phía trong. Đột nhiên “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đạp đổ, một toán người áo đen
tràn vào: “Tam tiểu thư tướng phủ phải không? Chủ nhân chúng ta có lời nhắn, muốn
Tiểu Ngọc sống, phải theo chúng tôi vào cung”.

A La kinh
ngạc, sắc mặt vẫn không đổi: “Một đứa a hoàn có là gì, chủ ngươi là ai? Muốn giết
cứ việc!”.

Người áo
đen ngạc nhiên, cười: “Chủ nhân ta nói, một a hoàn không đủ, nên đã phải thêm tiểu
công chúa”.

A La lại
cười: “Có phải Vương Yến Hồi hồ đồ không? Tâm Nhi đâu phải con ta, cứ việc giết!”.

Người áo
đen cả giận: “Sao tiểu thư nhẫn tâm như thế? Ngay đứa trẻ hai tuổi cũng không cứu?
Tiểu thư không đi cũng phải đi!”. Trường kiếm tức thì chĩa lại.

Tư Họa vung
kiếm chặn: “Tiểu thư chạy mau!”.

A La hét
to: “Ngươi bảo trọng!”. Nàng vọt qua cửa sổ như con thỏ, lòng giật thót từng cơn,
đầu bấn loạn một câu hỏi. Vương Yến Hồi bắt Tiểu Ngọc từ lúc nào? Lưu Anh chạy đi
đằng nào rồi? Nhanh chóng chạy về phía cánh rừng, thầm nghĩ, tìm chỗ trốn tạm đã,
đột nhiên nhìn thấy một người ăn vận giống Thanh tổ, phấn khởi chạy đến. Người đó
quay đầu không bịt mặt, A La quay phắt người cắm đầu chạy, lòng thầm mắng Thanh
tổ toàn đồ óc lợn, không biết chết hết ở chỗ nào. Nàng vừa chạy vừa hô cứu, người
đó cười khẩy, tung người mấy cú đã đuổi kịp A La, giơ tay điểm huyệt. A La cứng
người, khuỵu xuống, người đó ôm nàng, huýt sáo ra hiệu, nhanh như sóc rời khỏi vương
phủ.

A La khóc
không ra nước mắt. Thầm nghĩ, mình không muốn vào cung làm con tin. Lưu Giác chàng
ngốc hơn lợn! Sao lại để đám người vô dụng này trong phủ vậy! Đang nghĩ, phía trước
đột nhiên lóe ra một thanh kiếm: “Bỏ tiểu thư ra!”.

Nàng mừng
thầm, mở mắt nhìn, Thanh Ảnh! Mặc dù người của Ô y kỵ thường bịt mặt, nhưng sống
lâu trong Tùng phong đường, nàng cũng nhận ra giọng nói và dáng người Thanh Ảnh.

Lúc này
những người áo đen và binh sĩ Thanh tổ cũng đến. Gươm của người bịt mặt vừa lay
động, đã kề vào cổ A La, khẽ nhích, một vệt máu ứa ra. A La cảm thấy trên cổ hơi
buốt, sợ hãi nhìn Thanh Ảnh.

“Chủ nhân
ta nói, không đưa được người về thì giết. Cho dù thất bại, cũng phải để hai vị vương
gia đau đớn suốt đời”.

Thanh Ảnh
nhìn đăm đăm vào người đó, từ cổ A La vọt ra tia máu, người đó vẫy tay, mọi người
chừa ra một lối đi: “Chủ ta cũng nói, nếu tam tiểu thư bị mất một sợi tóc, chủ nhân
các ngươi sẽ bị một nhát dao”.

Người đó
cười ha hả: “Vậy còn phải xem chủ ngươi có giữ được mạng trở về hay không!”.

A La kinh
hoàng, Lưu Giác sẽ xảy ra chuyện sao? Trong lúc lo lắng thầm nghĩ, người áo đen
đã đưa nàng đi.

Thanh Ảnh
chứng kiến A La bị đưa đi ngay trước mắt, uất ức vung tay chém gẫy gốc cây bên cạnh,
than thở: “Chúa thượng trở về, ta chết chắc!”.

Quân sĩ
ở cổng phía tây Phong thành phi ngựa cấp báo đã nhìn thấy khói hoa màu đỏ, mắt An
Thanh vương bừng sáng, quay đầu hỏi Xích Phong: “Người bị bắt đi rồi sao?”.

“Vương gia
vừa đi khỏi, bọn họ đến”. Xích Phong nhẹ nhàng nói, lòng băn khoăn, không nén nổi
lại hỏi: “Thanh Ảnh chỉ sợ bị chúa thượng lấy mạng!”.

“Hừ, không
trách hắn được, có ngươi làm nội gián báo tin, bọn họ phá vỡ phòng thủ của Thanh
tổ là bình thường”. An Thanh vương nén cười, nét mặt bình thường, tiếp tục hạ lệnh,
“Bao vây phủ thái úy, phong tỏa tin tức, ta muốn Vương hoàng hậu và toàn bộ người
của Đông cung trở thành câm điếc! Để lọt người nào ta sẽ tìm ngươi hỏi tội!”.

“Vâng, vương
gia yên tâm. Tin của Cáp tổ rất chuẩn xác, ngoài thái úy tối qua đã vào quân doanh
ở đông ngoại ô, người của phủ thái úy và của Đông cung đều bị giam lỏng trong phủ”.
Xích Phong do dự, “Thuộc hạ không hiểu, tại sao nhất thiết phải để người của thái
tử phi bắt cóc tiểu thư?”.

“Bởi vì
đêm qua trong cung đột nhiên tăng thêm năm nghìn binh mã của thái tử phi, ba cổng
thành đã bị phong tỏa, những người này từ trên trời rơi xuống hay sao? Vương cung
chúng ta có lịch sử ba trăm năm, trên đỉnh núi có lăng mộ của liệt tổ liệt tông
hoàng thất Ninh quốc, sao có thể để Vương Yến Hồi chó cùng dứt giậu, phá hủy vương
lăng của chúng ta?”.

Xích Phong
vẫn chưa hiểu, lại hỏi: “Nhưng, tiểu thư đi thế này, chẳng phải lành ít dữ nhiều
sao?”.

Mạo hiểm
là tất yếu, nhưng như vậy có thể khiến Vương Yến Hồi tưởng rằng tam tiểu thư mới
là quân bài quan trọng mà bỏ qua những cái khác. Lúc đầu để Lưu Giác và Tử Ly trở
mặt mục đích là muốn chứng tỏ tầm quan trọng của A La trong lòng hai người đó”.
Mắt An Thanh vương lộ vẻ phức tạp: “Ta muốn vương cung nguyên vẹn, không suy suyển
dù chỉ một ly! Đi đi, làm theo lệnh cho ta!”.

“Vâng!”.

Mắt An Thanh
vương nhìn về phía xa. Không biết tình hình chiến sự thế nào, mặt trời đã tới đỉnh
đầu, trưa rồi.

Tại đại
bản doanh ở đông ngoại ô, Vương thái úy cũng sốt ruột chờ tin đại thắng từ phía
thái tử ở khe núi Hoàng Thủy, chỉ cần nhận được tín hiệu mong đợi, ông ta sẽ lập
tức dẫn quân về cổng đông thành, bụng nghĩ Nam quân mất chủ tướng, chỉ dựa vào một
mình An Thanh vương chắc chắn đành bó tay chịu trói. Hơn nữa, An Thanh vương đứng
về phía nào hiện vẫn chưa chắc chắn. Một binh sĩ từ ngoài vào cấp báo: “Báo! Đã
nhìn thấy tín hiệu của vương cung!”.

Mắt Vương
thái úy sáng lên, vui mừng, bước vội ra ngoài bản doanh, nhìn về phía bắc, trên
bầu trời phía vương cung đám khói hoa màu xanh vừa bay lên. Ông ta thở phào, con
gái đã bắt được tam tiểu thư tướng phủ vào cung.

Giờ Mùi
sáu khắc, trên bầu trời phía tây cuối cùng vọt lên một làn khói xanh, ngưng tụ trên
không, luẩn quẩn mãi chưa tan.

Vương thái
úy bụng vui như mở cờ, vội hạ lệnh: “Thái tử điện hạ đã đại thắng ở khe núi Hoàng
Thủy! Đông quân hãy theo ta vào cổng đông thành!”.

Đông quân
được lệnh, mười lăm vạn binh mã khẩn trương vào đội hình hành quân về cổng đông
thành, tay giương cao những bó đuốc cháy rực, như con rồng khổng lồ rùng mình trườn
đi.

Lúc này,
tại cổng đông thành, Nam quân đã dày đặc, An Thanh vương cũng nhìn thấy làn khói
xanh đó, lòng nhẹ nhõm như trút được hòn đá tảng. Ông trầm giọng ra lệnh: “Áp giải
Vương tộc và gia quyến tướng lĩnh Đông quân lên tường thành cho ta, Nam quân sẵn
sàng đợi lệnh!”.

Vương thái
úy ngồi trên lưng ngựa, nhìn cổng đông thành đóng chặt, trên mặt tường thành vọng
ra tiếng khóc om sòm. Ông ta trấn tĩnh nhìn kỹ, ức đến nổ mắt: “Lão già này quá
độc ác!”.

Trên mặt
tường thành mấy nghìn con tin bị trói, An Thanh vương tươi cười, từ xa đã lên tiếng:
“Thái úy! Bản vương sợ ông quân doanh buồn tẻ, nên để họ Vương tề tựu đông đủ tại
đây!”.

“Lão vương
gia hà tất phải làm vậy? Dùng đàn bà con trẻ họ tộc ta để gây khó dễ, đâu phải là
phong độ đại trượng phu!”. Từng câu nói của Vương thái úy đã hừng hực căm hận.

“Chẳng lẽ
thái úy muốn binh sĩ Ninh quốc tàn sát lẫn nhau? Để bảo toàn thực lực quốc gia,
bản vương cảm thấy cách này là đơn giản nhất!”. An Thanh vương cười khẩy.

“Lão vương
gia chớ quên, thái tử cũng là con cháu của vương gia! Là người kế vị danh chính
ngôn thuận! Vương gia cấu kết với tứ hoàng tử mưu phản!”.

“Tiên hoàng
có di mệnh, tứ điện hạ đăng cơ kế vị, kẻ nào kháng cự, nhất loạt quy tội mưu phản!
Muốn xem thánh chỉ ư?”. An Thanh vương chậm rãi trả lời, khuôn mặt già đột nhiên
nở nụ cười, “Nhân tiện cho thái úy biết, thái tử đã đầu hàng!”.

Vương thái
úy hét vang như sấm: “Không thể! Thái tử đã phát tín hiệu chiến thắng!”.

“Ồ, vậy
chúng ta chờ ở đây, đợi thêm một canh giờ nữa, ta và thái tử cùng đến đây gặp thái
úy!”. Không đợi Vương thái úy trả lời, An Thanh vương hô: “Chư vị Đông quân tướng
sĩ nghe đây, vương thượng có di mệnh, tứ điện hạ kế vị, niệm tình các ngươi không
biết, ai buông đao kiếm đầu hàng sẽ không truy cứu, kẻ nào chống lại tru di chín
họ!”.

Tiếng khóc
thút thít trên thành truyền đến, những gia quyến bị trói, bị bức ép không dám khóc
to. Chỉ thấy tướng sĩ Đông quân phẫn nộ chửi: “An Thanh vương dùng gia quyến ép
chúng ta, thật quá bỉ ổi!”.

An Thanh
vương nói: “Nếu một binh sĩ vì quốc gia, vì quân vương, vì bách tính chết trên sa
trường là anh hùng, chết có gì đáng sợ? Hãy nghĩ tới Ninh quốc chúng ta mấy trăm
năm quốc thái dân an, khiến mấy nước lân bang thèm thuồng nhòm ngó, lẽ nào chư vị
còn chần chừ? Muốn người mình tàn sát lẫn nhau, để cho ngoại địch thừa cơ nhảy vào?
Bây giờ bản vương sẽ thả người, các người suy nghĩ cho kỹ, vương thượng đã có di
chiếu cho tứ điện hạ kế thừa vương vị!”.

Lời nói
xong, gia quyến tướng sĩ Đông quân tức thì được phóng thích, cửa thành mở toang,
gia quyến bị trói trước Quỷ môn quan vừa quay người đã được tự do, òa khóc chạy
về phía người thân đứng trong hàng ngũ Đông quân. Trong chớp mắt, ngoài cổng đông
thành không hề có không khí chiến trường, tướng sĩ và thân nhân ôm nhau khóc ầm
ĩ.

Vương thái
úy giận sôi máu, nhấc gươm định chém một binh sĩ đang ôm mẹ già, suy nghĩ một lát
lại dừng tay, ngẩng đầu gầm lên: “Lão vương gia thật lợi hại! Cái trò vừa đấm vừa
xoa này, binh lính còn đâu sĩ khí!?”.

“Thái úy
chớ buồn, đều là tướng sĩ Ninh quốc, hà tất phải tàn sát lẫn nhau?”. An Thanh vương
ung dung nói.

“Ngươi!
Truyền lệnh ta, chuẩn bị công thành!”. Vương thái úy hét to. Quân lệnh như sơn,
dồn gia quyến về phía sau, tướng sĩ Đông quân chuẩn bị tấn công vào thành.

“Thái úy
bất chấp tính mệnh của họ Vương hay sao?”.

Vương thái
úy khẳng khái nói: “Chúng ta trung thành với thái tử điện hạ, sẽ giết sạch bè lũ
phản nghịch các ngươi, lấy thủ cấp an ủi binh sĩ họ Vương chết oan!”.

Lúc này
Lưu Giác vừa đến, vội đi lên lầu thành: “Đông quân chư tướng nghe đây, thái tử đã
đầu hàng, tứ điện hạ ba ngày nữa sẽ đăng cơ!”. Đông quân tức thì ồn lên như vỡ chợ,
sĩ khí vừa dâng, lại lập tức tiêu tan.

Nhìn bóng
người Lưu Giác dưới ánh lửa trên lầu thành, Vương thái úy run người, lại nghe lời
vừa nói, suýt ngã từ lưng ngựa xuống, nước mắt lã chã: “An Thanh vương, lão quá
hiểm độc! Lão giả bộ ủng hộ Đông cung, nhưng sau lưng lại âm thầm câu kết với tứ
điện hạ!”. Nói đoạn lại cười: “Yến Hồi đã nói, nếu chẳng may thái tử bại trận, cơ
nghiệp họ Vương ta xây dựng trăm năm nay đâu dễ phá hủy, dẫu phải chiến đấu đến
người cuối cùng, Vương tộc ta cũng quyết không đầu hàng!”. Nói xong nhìn Đông quân
đã mất hết sĩ khí, thái úy thở dài não ruột, lại bất chấp tất cả mang đội thân binh
đi về phía đông.

Lưu Giác
luống cuống, định cho quân truy đuổi. An Thanh vương ngăn chàng: “Trước hết hãy
an ủi binh sĩ Đông quân, Vương thái úy nhất định vào vương cung”.

“Vương cung
có mật đạo hay sao?”. Lưu Giác ngây người.

“Đường hầm
bí mật ba trăm năm nay không ai biết”. An Thanh vương nói nhỏ.

Đến giờ
Hợi, Tử Ly mới dẫn năm nghìn Hữu quân áp giải thái tử vào thành. Lệnh cho hai vạn
Hữu quân đóng bên ngoài cổng tây thành, số binh mã còn lại quay trở về trấn giữ
Biên thành. Nam quân vẫn đồn trú ở ngoài cổng nam thành, Đông quân đã được vỗ về,
trở về đại doanh ở ngoại ô phía đông Phong thành. Phong thành đêm nay giới nghiêm
hoàn toàn, trên đường khắp nơi đều có lính. Đuốc lốm đốm lập lòe vây chặt vương
cung, cổng vương cung đóng chặt, trong đêm tối giống như con thú ngủ phục dưới chân
dãy Ngọc Tượng.

Mọi việc
đã xử lý hoàn tất, Tử Ly cùng Cố tướng, Lý tướng và quần thần tâm phúc nghị bàn
việc quân thâu đêm.

Lưu Giác
dìu An Thanh vương trở về vương phủ. An Thanh vương thở dài: “Đúng là ta già rồi,
vô dụng mất rồi, bận rộn suốt ngày, chưa vào cuộc chiến đã mệt mỏi không trụ được
nữa!”. Ông vừa nói, trọng lượng toàn thân đã chuyển dần lên vai con trai.

Lưu Giác
thận trọng dìu cha, vừa vào cửa đã thấy Thanh Ảnh và binh sĩ Thanh tổ quỳ sụp xuống.
Chàng giật mình, bỗng có dự cảm không lành, miệng cười mắng: “Biết chủ nhân các
ngươi thắng trận, cũng đâu cần long trọng như vậy!”.

Thanh Ảnh
cúi đầu khẽ nói: “Chúa thượng sao có chuyện thua!”.

Lưu Giác
đá anh ta một cái: “Vậy còn quỳ đó làm gì? Bản vương hôm nay mệt muốn chết, mau
tìm người hầu hạ! Đi!”.

Nói đoạn
vừa cởi áo giáp vừa sải bước vào trong. Đi hai bước, thấy sau lưng vẫn không có
động tĩnh, chàng ngoái đầu: “Nói! Rút cục có chuyện gì! Người đâu?”.

“Tư Họa
bị thương! Tiểu... tiểu...”. Thanh Ảnh dập đầu xuống đất, nghẹn ngào, “Thanh Ảnh
bảo vệ không tốt, bọn họ không chỉ võ công cao cường, còn... còn phá được tuyến
phòng ngự của Thanh tổ”.

“Tiểu thư
rút cục thế nào? Sao ngươi ấp úng thế! Nói ngay!”. Lưu Giác như bị rơi xuống hố
băng, lạnh toát từ đầu xuống chân.

Thanh Ảnh
đã dập đầu đến chảy máu, vội trả lời: “Tiểu thư đã bị bắt đưa vào cung. Thanh Ảnh
sẽ lấy cái chết để tạ tội!”.

Lưu Giác
bật cười, ánh mắt dữ tợn: “Giỏi lắm, Thanh tổ một trăm bảy ba nhân mạng, không bảo
vệ được một người? Đối phương có mấy trăm người?”.

“Sáu, bảy
chục!”. Thanh Ảnh đầu càng cúi thấp.

“Soạt” Lưu
Giác rút kiếm: “Thể diện vương phủ ta đã mất hết trong tay các ngươi! Sáu, bảy chục
người, ha ha đối phương có đến sáu, bảy chục người!”.

“Hơn nữa mọi bố trí của Thanh tổ cơ hồ không bị
suy chuyển, cuối cùng đến khi bọn họ vào nội đường, mới phát hiện ra!”. Thanh Ảnh
không biết sống chết lại tự nhận tội.

Lưu Giác
cau mày: “Gọi Huyền Y đến đây, các người ai làm việc nấy cho ta!”.

“Tuân lệnh!”.

Huyền Y
quỳ trước mặt Lưu Giác, “Bẩm chúa thượng, Đông cung có thể biết bố trí của chúng
ta, tìm được tam tiểu thư, thuộc hạ nghi ngờ là do Xích Phong”.

“Hả?”.

“Lúc vào
Tố tâm trai, chỉ có anh ta không đi theo, chúa thượng vừa nói, thuộc hạ mới chú
ý”.

“Tại sao
mãi không báo?”. Lưu Giác đấm tay vào bàn.

“Là cha không cho hắn báo”. An Thanh vương không giấu được
nữa, cảm thấy chuyện này nên nói cho con trai biết vẫn hơn, để Lưu Giác khỏi trách
Ô y kỵ, “Là cha cố ý để Xích Phong đứng về phía Vương hoàng hậu tiết lộ tin tức,
bao gồm... ai chà, lần này Thanh tổ thất thủ, bố trí của Tùng phong đường cũng là
ta bảo hắn tiết lộ”. Nói xong quay đầu đi thẳng không dám nhìn con trai.

“Tại sao? Cha? Tại sao phải đưa A La vào cung? Vương Yến Hồi
sao có thể tha cho nàng ấy?”. Lưu Giác đau đớn nhìn An Thanh vương.

Ông vẫy tay ra hiệu cho Thanh Ảnh và Huyền Y lui, “Cha nói
rõ ra vậy, lúc đầu bày ra tấn trò con và Tử Ly vì A La trở mặt với nhau có thể khiến
Đông cung bán tín bán nghi, nhưng mục đích thực sự là để cho họ biết tầm quan trọng
của A La đối với con và Tử Ly. Chỉ có như thế, Vương Yến Hồi mới chú ý đến A La,
mới coi A La là con bài có thể uy hiếp hai người. A La trong tay bọn họ, cô ta sẽ
không tìm con bài khác. Phải biết, nếu chẳng may Vương Yến Hồi phá hủy hoàng lăng
Ninh quốc, phá hủy vương cung chúng ta, dẫu cuối cùng có thể loại trừ được họ Vương,
chúng ta cũng không còn mặt mũi nào đi gặp tổ tiên!”.

An Thanh vương thở dài nói tiếp: “Để A La vào cung còn một
mục đích nữa, ta muốn hai đứa bọn con dẫn dụ khiến Vương Yến Hồi phân tâm, kỳ binh
của ta mới có thể giành được vương cung với thương vong nhỏ nhất! Cáp tổ đêm qua
mật báo, trong cung có thêm năm nghìn binh mã, con có hiểu ý nghĩa của tin này không?”.

Lưu Giác buột miệng: “Cô ta muốn tử thủ vương cung!”.

“Đừng quên, nguồn nước sinh hoạt của dân chúng toàn thành,
đa phần đều chảy từ thác Túy Ngọc, nếu mấy vạn dân Phong thành chen nhau ra sông
Đô Ninh lấy nước, Phong thành chắc chắn đại loạn!”.

“Nhưng, A La...”.

“Yên tâm, không chết được đâu!”. An Thanh
vương an ủi con trai.

“Thế là
thế nào? Thế nào là không chết được đâu? Nghĩa
là A La có thể bị thương? Phải không?”. Lưu Giác lập tức giãy nảy.

“Ôi dào... Cũng chỉ thế thôi, con lo lắng, lo thì ích gì?
Chẳng lẽ con định giết lão phu?!”.

An Thanh vương tức giận, hất tay áo đi thẳng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.