Điều Bí Mật - Chương 94 - 95
Chương
94:
Kế
hoạch bí mật
“Anh Đại.
Em xin lỗi vì ra đi mà không báo
trước cho anh một lời nào. Có lẽ đối mặt với anh thực sự là một điều vô cùng
khó khăn với em lúc này, vì thế em phải đi đâu đó để bình tâm lại. Có thể là
Mông Cổ, cũng có thể là Ai Cập, hoặc xa hơn nữa, tới tận Nam Mỹ,... đó là những
nơi mà từ lâu em vẫn muốn đến nhưng lại cố trì hoãn khi không muốn xa anh. Bây
giờ thì em có đủ quyết tâm để làm những điều đó rồi.
Em đã suy nghĩ thật kỹ về chuyện của
chúng ta và em nhận ra mình thật ngu ngốc nếu như cứ để trái tim dẫn dắt lý trí
như trước đây. Em đã quá si mê vào trò chơi tình yêu của chúng ta mà bỏ qua rất
nhiều thứ, rất nhiều cơ hội của cuộc đời em. Em biết rồi em sẽ còn nhớ anh rất
nhiều, và còn mất nhiều thời gian hơn để chấp nhận một người đàn ông khác,
nhưng điều đó không có nghĩa là em sẽ gục ngã nếu không có anh. Em vẫn luôn là
một người mạnh mẽ! Cảm ơn anh vì đã giúp em nhận ra điều đó.
Em xin trả lại cho anh ngăn trái
tim mà anh đã dành cho em. Em không còn lý do gì để tiếp tục chiếm hữu nó nữa.
Nếu em cứ cố chấp giữ khư khư lấy nó, thì trái tim anh mãi mãi chỉ là một trái
tim bị tàn khuyết.
Một trái tim bị tàn khuyết sẽ không
bao giờ yêu thương trọn vẹn người khác được, cũng sẽ không bao giờ nhận được đủ
đầy yêu thương từ người khác. Điều em muốn nhìn thấy là người đàn ông em yêu phải
được hạnh phúc, và em sẽ rất hãnh diện nếu anh có thể làm cho người mà anh yêu
được hạnh phúc.
Vậy nên, từ lúc này, em ra đi mà
không còn vướng bận gì nữa. Còn anh sẽ có lại được trái tim nguyên vẹn của
mình, nguyên vẹn để yêu thương và nhận lại tình yêu.
Em luôn tin rằng chúng ta là những
người rất có duyên. Vì thế em tin rằng chúng ta sẽ vẫn gặp lại nhau. Lúc ấy,
hãy cho em thấy anh hạnh phúc thế nào trên con đường anh đã chọn nhé!
Tường Vi”.
Đại gập lá thư, đứng dậy, đi tới
giá sách, kẹp nó vào một quyển album sau đó đi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa cho
nắng hắt vào. Gió xuân lạnh lẽo theo đó lùa vào, vuốt ve trên gương mặt anh, thổi
tung những sợi tóc rối, khúc khích trêu đùa những làn khói bay ra từ đầu điếu
thuốc đang cháy dở kẹp trên tay anh. Tối nay, khi anh tới thăm Tường Vi thì cô
đã trả phòng trọ và rời đi. Người chủ nhà trọ đưa cho anh lá thư mà cô gửi lại
kèm theo một cái nhìn tiếc nuối. Dường như bà chủ trọ đã rất hy vọng rằng anh
và cô nhà văn trẻ này sẽ là một đôi.
Hôm nay là cuối tuần, Như Ý đã tới
nhà Linh từ sáng sớm. Hai mẹ con Alex đã trở lại Hà Nội được mấy ngày, và cả
hai đều rất bận rộn. Alex đi học, Linh cũng tới Winter cả ngày. Trụ sở của tập
đoàn Greenmark đã chuyển hoàn toàn ra Hà Nội và đặt ngay tại Winter. Linh đang
làm ở đó với cương vị bếp trưởng giống trước đây. Cô nhận ra mình không hợp với
vai trò quản lý, hơn nữa nếu cô tiếp nhận một trong những vị trí quản lý quan
trọng của tập đoàn thì bản thân cô lại không còn thời gian chăm lo cho Alex nữa.
Bây giờ Alex chỉ còn có cô, cô không muốn con mình phải thiếu thốn tình thương
của mẹ.
Sự gượng gạo của Linh với anh cũng
đã giảm đi chút ít, nhưng cô vẫn không dám một mình đối mặt với anh nữa. Cô thường
cố gắng kéo lũ trẻ vào mỗi khi hai người gặp nhau. Đại hiểu và không gượng ép.
Bây giờ anh không còn vướng bận điều gì, chỉ cần được thấy cô và những đứa trẻ
sống vui vẻ, bình yên, như vậy là đủ rồi.
Đại cúi nhìn đồng hồ, đã muộn, có lẽ
anh không nên đến nhà cô vào giờ này nữa. Đằng nào anh cũng đã hẹn sáng mai sẽ
đưa hai đứa tới Fairy Tail chơi, lần này cô cũng sẽ đi cùng hai đứa trẻ, vậy
nên lúc này anh chẳng cần phải vội vã chạy tới gặp cô làm gì. Đại ngồi lại vào
bàn làm việc, bắt đầu vạch kế hoạch đi chơi ngày mai, thỉnh thoảng lại cười một
mình. Tâm trạng này giống như trước đây, khi lần đầu tiên anh chính thức hẹn hò
với cô.
* * *
Đại hài lòng đưa mắt nhìn phòng
khách bừa bộn, ngổn ngang vỏ kẹo, giấy vẽ, vỏ lon nước ngọt. Nhìn vào bếp chỉ
thấy trong bồn rửa, bát và xoong nồi chất cao thành núi, không biết đã để đó từ
bao giờ. Lọ hoa héo quắt lại cũng chẳng có người đổ đi. Bệ bếp gas dính đầy dầu
mỡ thành cáu bẩn.
Đại bước vào phòng ngủ của mình,
giũ đống quần áo cũ thay ra chưa giặt ở trong giỏ sau đó bắt đầu rải đầy nền
nhà, giường, thành ghế, mắc treo. Anh còn nhét nguyên đôi tất bẩn của mình vào
ngăn bàn và đứng cười một mình. Sau đó Đại bước ra ngoài phòng khách, cất cao
giọng gọi:
- Như Ý, con xong chưa vậy?
- Dạ? – Như Ý đáp lại từ phòng ngủ
của mình bằng giọng mệt mỏi – Sắp... xong rồi... papa.
- Nhớ là không được để sách vở lẫn
lộn, bị ném đi là mệt đấy, chỉ xả rác ra thôi.
Như Ý không đáp lại. Vài phút sau,
lúc Đại đang ngồi vắt vẻo trên ghế salon giữa một đống rác, bên cạnh anh là Tuyết
với bộ lông trắng muốt, béo ục ịch đang lười nhác nằm ngủ. Như Ý bước ra, trên
đầu vẫn buộc chiếc khăn màu hồng gấp chéo, nhìn vô cùng xinh xắn. Như Ý vừa bước
ra khỏi phòng đã há hốc miệng, sau đó tò mò đi tới trước mặt Đại, nhìn anh đầy
vẻ hối hận:
- Papa, chúng ta có hơi... hơi quá
tay không?
- Có gì mà quá tay? – Đại bật cười
– Con thấy công phu bày bừa của bố thế nào?
- Dì Linh chắc sẽ tức điên lên mất.
Tuần nào cũng thế này... – Như Ý rụt cổ nhìn ra phía cửa, sợ sệt nói – Dì giận
lên sẽ rất kinh khủng, đến papa còn sợ cơ mà.
- Vậy con có muốn về ở cùng dì Linh
và Alex không? – Đại trừng mắt nhìn cô con gái.
- Chẳng phải papa còn mong hơn con
sao? – Như Ý bĩu môi, nói giọng như một bà cụ non.
- Chúng ta phải thật bừa bộn, như
thế dì Linh mới thương tình mà cho chúng ta về ở chung chứ – Đại nháy mắt nhìn
con bé – Được rồi, nếu dì Linh có hỏi chúng ta ăn gì, con phải nhớ nói là ăn mì
gói đấy.
- Chứ không phải ngày nào cũng đi
ăn nhà hàng sao?
- Nhưng chúng ta phải giả nghèo giả
khổ một chút, nếu không dì Linh sẽ không thương đâu. Con cũng muốn ăn đồ ăn dì
Linh nấu còn gì? Con không muốn sáng sáng đi đạp xe quanh bờ Hồ với Alex à?
- Có chứ – Như Ý lập tức gật đầu.
- Ok, lady, vậy thì chúng ta nhất định
phải làm cho thật tốt. Phải bày bừa thật... hăng, thật hoành tráng. Càng bừa bộn
càng tốt. Đến lúc dì Linh không chịu nổi nữa thì chúng ta sẽ nài nỉ dì Linh cho
chúng ta về ở cùng.
- Thôi được... – Như Ý lấy tay chống
nạnh, hung hăng nhìn anh, trắng trợn đe dọa – Nhưng mà papa phải mua cho con
cái máy tính bảng, nếu không, hừ hừ, con sẽ mách dì Linh là papa xúi con bày bừa.
Đến lúc đó xem dì Linh sẽ xử lý papa thế nào.
- Con đe dọa papa ư? – Đại trừng mắt
– Con có phải là con của bố không vậy? Dám bán đứng bố? Lại đây, để bố cho con
biết thế nào là lễ độ.
Nói rồi Đại nhổm phắt dậy, túm lấy
Như Ý, đặt con bé lên đùi và bắt đầu cù vào nách khiến cho bé cười ré lên không
ngừng.
- A... papa, con đầu hàng... ha
ha... ha ha, tha cho con đi...
- Còn dám uy hiếp papa nữa không?
- Papa mà còn cù con nữa, nhất định
con sẽ méc dì... Ha ha... thôi, con chừa rồi... con chừa... ôi...
Đúng lúc này, cả hai bố con nghe thấy
tiếng chuông cửa. Đại lập tức thả Như Ý ra, sau đó thì thào với con bé:
- Dì Linh tới rồi, con nhớ những gì
papa dặn chưa?
- Con nhớ rồi mà – Như Ý gật gù ra
vẻ bí hiểm.
- Ngoan lắm. Vậy papa vào phòng ngủ
đây – Đại nói sau đó lập tức đi nhanh về phòng ngủ của mình.
Như Ý thấy bố khép cửa phòng lại rồi
mới tụt xuống đất, xỏ chân vào đôi dép bông đi trong nhà, sau đó lon ton chạy
ra mở cửa.
- Con chào dì – Vừa thấy Linh và
Alex đứng sau cánh cửa, con bé đã vui vẻ cất tiếng chào.
- Con ăn sáng chưa? Bố con vẫn chưa
dậy được à? – Linh lo lắng hỏi.
- Dạ chưa dì ạ – Như Ý phụng phịu
nói – Hôm qua bố con về tới nhà là kêu mệt, muốn đi nằm, đến giờ chưa dậy nữa.
Chắc bố con ốm rồi.
- Ừ... dì có mang bánh mì đến đây,
hai chị em ăn đi. Để dì xem bố con ốm thế nào?
Linh gật đầu cười và bước vào nhà.
Vừa nhìn quang cảnh trong phòng khách và căn bếp, nụ cười trên môi cô đã chợt tắt.
Mặt cô tối đen lại, không tìm thấy chút ánh sáng nào nữa.
- A... – Alex vừa tháo giầy cũng phải
giật mình thốt lên – Chị và papa lại chơi bóng trong nhà sao?
- Không... là tại... Tuyết đấy... –
Như Ý rón rén đưa mắt về phía con chó, tìm cách đổ vấy tội cho nó – Chắc nó đói
quá nên lục tìm đồ ăn.
Tuyết đang nằm trên ghế, mặc kệ mọi
người đổ dồn ánh mắt nhìn nó, nó vẫn chỉ vẫy đuôi một cách lười nhác, giống như
nói rằng ta đây đã quá đói nên không thể tung tăng chạy nhảy được nữa.
- Tuần nào cũng thế này, thật không
thể chịu nổi – Linh cảm thấy không thở nổi trong cái căn phòng không khác gì
bãi rác này nữa.
Cô đi lại phía bàn, gạt bỏ tất cả đống
vỏ kẹo, vỏ lon xuống sàn, mang đống cốc thủy tinh bẩn vào bếp. Vừa thấy đống
bát đĩa ngập trong bồn rửa bát, Linh đã muốn ngất xỉu tại chỗ. Thùng rác dưới
chân đầy ứ những vỏ mì ăn liền. Cô quay ra nhìn Như Ý, mặt tối sầm, nghiêm khắc
hỏi:
- Như Ý, mấy ngày nay con ăn gì?
- Dạ, mì gói ạ – Như Ý sợ sệt nhìn
cô.
- Cái gì? – Linh trừng mắt nhìn về
phía cửa phòng ngủ đang khép chặt của Đại, muốn lập tức đạp cửa xông vào hỏi tội
anh.
Nhưng nghĩ tới việc anh đang ốm,
Linh nhìn hai đứa trẻ, dịu giọng:
- Các con lấy bánh mì và pate ra ăn
đi. Ăn xong xuống sân chung cư chơi để dì dọn nhà. Dọn xong dì sẽ đưa hai đứa
đi siêu thị.
Hai đứa trẻ nháy mắt nhìn nhau, sau
đó bắt đầu lấy đồ ra ăn. Linh nhắm mắt đeo cái tạp dề hôi hám và mốc meo vào,
sau đó bắt đầu dọn dẹp.
Nếu đây là lần đầu tiên thì Linh
cũng chẳng đến nỗi giận dữ như thế. Nhưng thực tế, trong vòng ba tháng kể từ
sau khi hai bố con dọn tới chung cư cho thuê này, cô tới thăm hai bố con bảy lần
thì cả bảy lần đều phải chứng kiến cảnh bừa bộn, bẩn thỉu không thể tả nổi.
Cách ăn ở luộm thuộm của người đàn ông không vợ và cô con gái tám tuổi khiến
Linh lần nào cũng tức muốn hộc máu. Và lần nào cô cũng cặm cụi dọn dẹp, lau
chùi cho đến khi mọi thứ như lau như ly mới vừa ý.
Dọn xong bếp, cô dọn tới phòng
khách, rồi tới phòng Như Ý. Hai bố con nhà này dường như chỉ có thói quen bày bừa
chứ không có thói quen dọn dẹp nên ở đâu cũng thấy rác. Quần áo của Như Ý chật
đầy một cái tủ con, vậy mà lúc này chỉ còn non nửa, già nửa đang nằm chất chồng
trong chiếc giỏ đựng quần áo bẩn ở góc nhà. Cô dọn dẹp sau đó ôm đống quần áo tống
hết vào máy giặt. Sau khi phòng khách và nhà bếp gọn gàng sáng bừng lên trong
ánh nắng cuối xuân ấm áp, Linh mới mở cửa bước vào phòng Đại.
Vừa nhìn vào căn phòng sáng mờ mờ,
cô không nhịn được mà thét lên giận dữ:
- Thật tức chết mất.
Chương
95:
Cầu
hôn
Linh bước vào phòng, cố tránh để
không dẫm lên quần áo rơi lả tả đầy trên sàn, tới cạnh giường của Đại. Anh trùm
chăn kín đầu, cô kéo ra, sờ một tay lên trán anh, thấy anh hoàn toàn không giống
đang bị ốm thì càng muốn nổi điên. Cô lập tức tát nhẹ hai cái lên má anh, gằn
giọng:
- Đồ lười nhác, dậy cho em.
Đại khó nhọc mở mắt, giả vờ ngái ngủ
một chút, sau đó cất giọng kinh ngạc:
- A... em tới khi nào vậy? Mấy giờ
rồi? Mấy hôm nay anh mệt quá, không ngờ ngủ không biết gì nữa.
- Anh dậy mà xem anh làm gì với căn
nhà này đi. Không thèm dọn dẹp, bát không rửa, quần áo không giặt, đến con cái
ăn gì uống gì cũng chẳng thèm quan tâm. Ngày trước anh đâu có sống bừa bộn thế
này. Nếu đã không tự chăm sóc mình được thì đừng ra ở riêng nữa – Linh kéo rèm
cửa sang một bên cho ánh sáng chiếu vào, sau đó mở bung cửa sổ để cái mùi nước
hoa ngào ngạt lẫn với mùi hôi của áo quần tản bớt ra ngoài.
- Anh mệt lắm, cho anh ngủ thêm
chút đi – Đại lười nhác cuộn chăn lại, vẫn không có ý định rời giường.
- Anh thuê người giúp việc đi, hoặc
lấy vợ đi, thế nào cũng được. Nếu không tôi sẽ tự mang Như Ý về nuôi đấy, cho
anh thích sống thế nào thì sống – Linh quay lại, chống nạnh nhìn anh, sau đó lại
tiếp tục kéo chăn ra khỏi người Đại.
- A, lạnh quá! – Đại rên lên một tiếng
khi Linh kéo bật cái chăn ra.
Linh trợn trừng mắt, gương mặt hơi
đỏ lên, thì ra Đại đi ngủ mà không mặc gì ngoài một chiếc quần con.
- Em muốn ăn thịt anh thì cũng đâu
cần phải mạnh mẽ như thế. Em chỉ cần nói một câu là anh tự chín rồi dâng lên tận
miệng em cơ mà – Đại càu nhàu nói, lại giật cái chăn quấn vào người, mặt đỏ tía
lia giống như con gái mới lớn lần đầu bị người khác giới nắm tay vậy.
- Anh... – Linh giận tới cứng họng.
- Được rồi. Anh biết em có uy của một
bà vợ lắm. Nhưng em thấy đấy, anh gà trống nuôi con thế này làm sao có thể chăm
lo chu toàn mọi thứ được. Vừa lo đi làm, lại phải đưa đón con đi học, rồi lo
cho nó bữa tối nữa...
- Vậy thì anh lấy vợ đi. Tôi thấy
có nhiều cô gái muốn nâng khăn sửa ví cho anh lắm đấy – Linh cau có đáp, không
ngừng nhặt nhạnh quần áo rơi trên sàn nhét vào giỏ.
Đại mỉm cười nhìn cô đang lúi húi dọn
phòng, nhưng thấy cô nhìn mình thì anh lại nhăn nhó, tiếp tục than thở:
- Ai nào? Làm gì có ai? Em đừng có
suy bụng ta ra bụng người.
- Anh nói cái gì? – Linh trợn mắt –
Ai nói tôi muốn làm vợ anh?
- Ừ, ai nói nhỉ? Anh không nói. Là
em vừa tự nói đấy thôi – Đại giả ngu đáp.
Nhưng anh chưa kịp cười thì đã ăn
trọn một đống quần áo bẩn của mình vào mặt. Rõ ràng anh đã chọc cho Linh tức đến
nỗi muốn động tay động chân rồi.
- Cút ra khỏi giường để tôi còn dọn
– Linh hét lên.
- Sao, giận anh à? – Đại nhìn cô cười
một cách xấu xa và nham hiểm.
- Anh cút hay tôi cút? – Linh trừng
mắt hỏi lại.
- Được, được, anh ra ngoài là được
chứ gì, nhưng em phải lấy quần áo cho anh đã, lạnh chết đi được.
Linh giận dữ nhìn anh, sau đó cũng
mở tủ, lấy ra một bộ quần áo thể thao cho Đại.
- Đây. Đánh răng rửa mặt rồi xuống
dưới sân khu chung cư trông con đi.
- Rõ, bà xã.
Linh quay mặt đi trong khi Đại vui
vẻ mặc quần áo. Cô lại bàn làm việc của anh, lôi mấy đôi tất nhét ở trong ngăn
bàn ra, nhăn mũi vất chúng vào giỏ. Còn đang hí hoáy dọn đống giấy tờ bừa bộn
trên bàn, đột nhiên cô thấy một cái bóng trùm lên mình, sau đó một cánh tay từ
phía sau vươn tới ôm lấy cô và mạnh mẽ nhấc cô lên, đặt cô nằm lên giường.
- A... anh...
Linh kinh hãi hét lên, nhưng lập tức
tiếng của cô đã tắt ngúm vì đôi môi của Đại đã khóa chặt lấy môi cô. Linh vùng
vẫy, nhưng lại bị sức nặng của cơ thể anh đè tới nỗi không cựa quậy được một
chút nào. Một nụ hôn táo tợn và mạnh mẽ khiến Linh không tài nào thở nổi. Cho đến
khi mặt cô từ đỏ chuyển sang trắng rồi anh mới chịu buông tha cho đôi môi cô.
Linh tham lam hít vào một ngụm không khí, sau đó trừng mắt nhìn anh:
- Anh muốn chết sao?
- Ừ... – Đại hoàn toàn không tỏ ra
sợ hãi chút nào, câu này anh đã nghe quá quen tai rồi.
- Anh...
- Làm vợ anh nhé! – Đại nhìn vào
đôi mắt giận dữ của cô, đột nhiên cười và đề nghị.
- Đừng có đùa. Mau đi xuống tìm bọn
trẻ đi.
- Em lại lảng tránh vấn đề rồi – Đại
lắc đầu, dứt khoát không muốn buông tha cô – Anh thực sự nghiêm túc muốn cưới
em đấy.
- Không muốn – Linh đáp không do dự.
- Tại sao? – Đại nhìn cô nghi hoặc.
- Không muốn là không muốn – Linh đẩy
Đại ra khỏi người mình.
Đang định chồm dậy, cô lại lập tức
bị anh dùng thân thể mình đè xuống một lần nữa.
- Hôm nay em không đồng ý thì đừng
hòng thoát khỏi anh.
- Anh định làm gì chứ?
- Anh chỉ muốn cầu hôn em – Đại
nhìn vào mắt cô, thành thực nói
- Vậy thì câu trả lời anh cũng có rồi
còn gì.
- Anh muốn nghe em nói: “Em đồng
ý”.
- Nằm mơ đi.
- Được, vậy chúng ta tiếp tục.
Đại cúi xuống định hôn cô nhưng
Linh đã lập tức nghiêng đầu, để anh hôn trượt lên cổ mình. Đại không bận tâm,
anh đưa môi lên hôn tai cô, sau đó cắn nhẹ vào dái tai cô một cái, cất giọng
thì thào:
- Anh sẽ làm cho tới khi em nói đồng
ý thì thôi.
Linh rùng mình khi anh bắt đầu luồn
tay vào áo mình. Cô giãy lên, hét lớn:
- Đồ vô lại, buông ra mau...
- Sáu năm trước, là anh kém cỏi,
không đủ sức để bao bọc cho em, vai anh không đủ chắc để cho em dựa vào, tay
anh không đủ vững để giữ em ở lại. Anh đã một lần ngu ngốc để mất em, đó là điều
làm anh hối hận nhất trong sáu năm qua, nhưng lần này thì không. Anh nhất định
phải cưới được em. Linh, em phải làm vợ anh!
- Không... anh... – Linh rùng mình
khi bàn tay lạnh như băng của anh chạm vào da thịt mình. Cô cong người cố đẩy
anh ra, nhưng Đại hoàn toàn không có ý nhượng bộ – Đến giờ anh vẫn còn đổ lỗi tại
tôi, anh tưởng là tôi muốn như thế lắm sao? Tôi trở thành người phản bội anh
trong mắt người nhà anh, trong mắt bạn bè tôi, anh tưởng tôi dễ chịu lắm sao? Đồ
ngu ngốc này, anh nói anh yêu tôi, anh muốn cưới tôi, nhưng đến giờ anh vẫn
không chịu nhận lỗi về mình. Anh có đáng để tôi tin tưởng không?
Tiếng hét giận dữ của Linh chuyển
thành tiếng khóc bất lực khiến Đại giật mình, lập tức đình chỉ mọi động tác.
Anh kinh ngạc nhìn cô, mãi không nói thành lời. Đại rút tay ra khỏi người cô,
đưa hai tay ôm lấy mặt cô, để cô nhìn thẳng vào mình, khiếp sợ hỏi:
- Em khóc ư? Anh xin lỗi, anh đang
làm gì thế này? Anh...
- Anh tưởng rằng sáu năm qua tôi sống
thoải mái lắm sao? Đến ngủ tôi cũng không thể quên được cái cách tôi bị anh đẩy
ra khỏi cuộc sống của anh. Rõ ràng là anh sai, vậy mà anh còn đổ lỗi tại tôi, rằng
tôi thay lòng đổi dạ, tôi thích trèo cao, tôi ham giàu khinh nghèo... Anh có
bao giờ nghĩ những lời của anh đã làm tôi thương tâm tới mức nào không?
- Linh, em nói gì vậy? Anh chưa từng
nói như thế! – Đại bối rối ngồi dậy giải thích, còn cố ôm cô vào lòng vỗ về.
- Nhưng anh đã nghĩ như thế. Trong
mắt anh tràn đầy sự khinh ghét tôi – Cô đẩy anh ra, càng khóc to hơn – Tôi vì
không muốn đứa con của anh bị chối bỏ giống như Như Ý nên mới quyết định rời khỏi
anh, tôi tác thành cho anh và chị ta, vậy mà cuối cùng anh vẫn nghĩ tôi như vậy...
- Em nói sao? Em biết Huyền mang
thai, vì thế em mới quyết định rời khỏi anh ư?
- Khi Huyền gặp riêng tôi và nói với
tôi về cái thai đó, tôi đã vô cùng đau khổ. Tôi không nghĩ rằng số phận của tôi
lại bạc bẽo tới mức ấy. Nhưng tôi có lựa chọn nào khác sao? Tôi không muốn như
chị Lệ, chỉ biết ngồi im chờ nghe quyết định của người khác. Cuộc đời của tôi sẽ
do tôi tự quyết định.
- Anh xin lỗi. Anh xin lỗi, Linh.
Anh sai rồi. Anh thực sự sai rồi – Mặc cho Linh giãy giụa, Đại kiên quyết ôm cô
vào trong lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm – Anh đã thấy em ôm Cường khóc và anh
đã nghĩ rằng em đến với anh chỉ vì thương hại anh. Anh đã quá ngu ngốc khi
không tìm hiểu rõ mọi chuyện rồi.
Linh càng khóc to hơn khiến Đại
càng bối rối, không biết phải làm gì và nói gì để giúp cô nguôi ngoai. Rõ ràng
trong sáu năm qua, cô đã luôn để trong lòng những suy nghĩ đầy ấm ức này, vậy
mà anh lại chẳng hề hay biết. Anh vẫn cứ kiêu căng cho rằng mình luôn hành động
đúng, chưa từng có lỗi với cô, nhưng xem ra anh đã quá ngu ngốc khi tin vào điều
đó rồi.
Đại thầm thở phào trong lòng. Khúc
mắc cuối cùng trong lòng hai người cũng đã được giải khai. Tấm chắn vô hình này
được gỡ bỏ cũng đồng nghĩa với việc anh sẽ dễ dàng bước vào cuộc đời cô hơn.
- Cưới anh nhé! Để anh được bù đắp
cho em. Chúng ta vì hiểu lầm mà đã đánh mất nhau trong một quãng thời gian quá
dài rồi – Đến khi cô ngừng khóc, Đại mới vụng về nâng cô dậy, nhìn thẳng vào mắt
cô đề nghị.
- Tại sao anh nhất định cứ muốn kết
hôn? – Linh cau mày hỏi.
- Alex cần có bố, Như Ý cũng rất muốn
có mẹ. Chúng ta ở bên nhau sẽ dễ dàng chăm sóc cho hai đứa trẻ hơn.
Đại suy nghĩ một chút rồi đáp. Anh
cho rằng bọn trẻ vẫn là điểm yếu của Linh, chỉ cần anh lấy chúng ra làm lý do
thì nhất định cô sẽ không thể chối từ. Nhưng...
- Vậy thì anh đi lấy một người đàn
bà khác là Như Ý sẽ có mẹ rồi. Còn Alex, nó không nhất định cần một người bố tới
mức ấy đâu – Linh đẩy anh ra, sau đó đứng bật dậy đáp.
Đại kì quái trước thái độ thay đổi
đột ngột của cô, không hiểu tại sao vừa rồi cô còn như con mèo nhỏ nằm ngoan
ngoãn trong ngực anh, đến bây giờ lại thành ra như thế này?
- Nhưng chúng ta ở với nhau nhất định
sẽ làm bọn trẻ vui vẻ hơn – Đại ngây ngô giải thích.
- Quên đi – Linh đi về phía giỏ quần
áo, nhấc chúng lên, trước khi bước ra khỏi cửa thì nhìn anh nhắc nhở – Trong
khi em phơi đồ và dọn dẹp cả cái nhà này thì anh nên xuống trông bọn trẻ đi.
Rồi cứ thế cô đi ra khỏi phòng, để
mặc Đại ngồi ngây ra như phỗng, mặt ngơ ngác vẫn còn đang tự hỏi tại sao mọi hiểu
lầm đã được gỡ bỏ rồi mà thái độ của cô dường như còn lạnh lùng hơn ban đầu.
Linh bước tới bên máy giặt, gương mặt
lạnh lùng hoàn toàn biến mất, một nụ cười nở nhẹ trên môi. Rồi cô lại cau mày,
dậm chân một cái, thở dài nói thầm:
- Đồ ngốc!

