Việt cổ di tình - Chương 39 - 40

Chương
39: Ô Quả

“Thương
Khung!”. Diệp Thiện Thiện nhỏ giọng thắc mắc.

“Đây
là chỗ nào?”. Âm u đáng sợ.

Thương
Khung nắm tay cô dắt đi.

“Hang
sói!”.

“Hả?”.

Hai
người đi vào trong động tối om. Càng đi đường càng gập ghềnh. Diệp Thiện Thiện
bám sau Thương Khung, trượt chân một cái, đột nhiên trên eo cứng lại, Thương
Khung đã vòng tay bế cô lên. Cô hoảng sợ ôm lấy cổ hắn, phát hiện nhiệt độ cơ
thể hắn không giống bình thường.

“Anh
làm sao vậy?”. Sờ mặt hắn, tay dính đầy mồ hôi ướt đẫm.

Mắt
Thương Khung lấp lóe, chăm chú nhìn sâu bên trong động. Tay phải búng nhẹ, phía
trước một ngọn lửa bùng lên.

Diệp
Thiện Thiện “á” một tiếng! Hóa ra dưới chân không bằng phẳng là do xương cốt,
xương người xương thú đầy đất.

“Sợ
không?”. Hắn nhìn cô.

“Không
sợ!”. Mặt Diệp Thiện Thiện trắng nõn, cô nói thật, có anh ở đây cô không sợ gì
cả.

Thương
Khung nhìn cô một cái, thong thả đi sâu vào trong động. Cùng với ngón tay chớp
động của hắn, từng ngọn đèn cổ xưa loang lổ được thắp lên.

“Vừa
nãy sao anh không thắp đèn?”. Diệp Thiện Thiện lấy làm lạ. Càng đi sâu vào
trong, xương cốt càng ít, gần như có thể nhìn thấy bức tường và đá phiến nhẵn
bóng dưới chân.

“Sợ
dọa đến nàng!”. Thương Khung bước đi kì lạ, trái né phải tránh, mắt không ngừng
lướt nhìn vách tường hai bên. Đột nhiên, mũi chân điểm một cái, lao lên đỉnh
vách. Diệp Thiện Thiện hoảng hồn rụt đầu, sợ hãi nghĩ thầm, tốc độ mau như vậy
lỡ không kịp ngừng đụng bể đầu thì sao?

Thương
Khung mượn thế xông lên, bàn chân đạp nghiêng vào vách tường, ngón tay khẽ ấn
vào đỉnh vách, đổi phương hướng, cách mượn lực xoay mấy vòng để giảm bớt lực va
chạm, mắt quét qua một chóp đá nhô lên trên đỉnh vách, chân dùng lực nặng ngàn
cân quét tới, tảng đá chậm chạp nứt toác thành mấy chục mảnh rơi xuống đất.
Nháy mắt, khói bụi tung tóe trên mặt đất. Thương Khung dùng ống tay áo che mũi
miệng Diệp Thiện Thiện, từ từ hạ xuống. Đặt chân lên khối đá vỡ lớn nhất.

Đợi
khói bụi tản đi, Diệp Thiện Thiện giãy ra khỏi ống tay áo Thương Khung, há
miệng hít thở. Mắt hiếu kì nhìn tảng đá cao hơn hai thước vỡ nằm trên đất. Trợn
mắt há miệng.

Từ
lúc nào, trên mặt đất dài chừng một thước xuất hiện những cọc đá hình chóp, cao
thấp không đều, sắc bén còn hơn đao, vừa nhọn vừa cứng, cắt phiến đá vừa rơi
xuống thành mấy mảnh nữa.

May
mà Thương Khung cảnh giác sớm, bằng không bọn họ chắc đã bị đâm thành nhím rồi!

Diệp
Thiện Thiện sợ sệt nhìn hắn. Vừa nhìn tới, phát hiện toàn thân hắn từ trong ra
ngoài đều ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy ngạc nhiên lại thắc mắc.

Chằm
chằm nhìn động đá sâu hun hút, chậm rãi dời mắt nhìn Diệp Thiện Thiện đang túm
chặt lấy áo mình, nhìn thấy mắt cô lộ vẻ lo lắng.

“Có
sao không?”. Cô hỏi. Mồ hôi thấm ra quần áo sau lưng hắn.

Thần
sắc Thương Khung bình tĩnh, an ủi cô! Không mở miệng! Hắn không ngờ tổ tiên
Ngân Lang tộc lại dùng nhiếp hồn thuật phong ấn trong động, đây là nguyên nhân
vì sao người vào động chỉ có vào mà không ra. Lúc này, càng đến gần nơi thần bí
trong động, năng lực ngăn cản của hắn càng yếu. Nếu chỉ có một mình thì không
sao, đằng này trong lòng hắn còn có Thiện Thiện. Cánh tay căng cứng. Sít sao ôm
cô vào lòng.

Nhiếp
hồn thuật là phép thuật từ thời thượng cổ của Ngân Lang. Mỗi lần dùng phép này
nguyên khí của hắn đều hao tổn nặng. Mà nơi này có thể tập trung nhiều như thế,
có thể dự doán được, ngàn năm trước, năng lực của tổ tiên thời viễn cổ mạnh mẽ
thế nào.

Nhìn
thấy hắn thật sự không bình thường, hai tay Diệp Thiện Thiện ôm lấy eo hắn,
ngửa đầu nhìn cằm hắn, lại nhìn vào chỗ tối đen u ám đó: “Thương Khung… Hay
chúng ta về đi?”.

Thương
Khung cúi đầu hôn cô, ôm chặt nhân nhi bé bỏng vào lòng: “…Nếu ta không đoán
sai!” Hắn nhìn chỗ tối om đó, đầu ngón tay búng khẽ, thân ảnh lóe lên như ma
quỷ tiến vào. Diệp Thiện Thiện rúc trong lòng hắn, chỉ cảm thấy một sức mạnh to
lớn muốn xé nát đầu ra ập tới bọn họ. Tay Thương Khung che lên trán cô, tức thì
áp lực giảm nhẹ, sau cùng dần dần biến mất. Mà sau lưng vang lên một tiếng rên
đau đớn. Thân thể hai người thoát ra, ngã xuống, lăn lộn dữ dội trên đất mấy
chục thước mới dừng lại được, Thiện Thiện chui ra khỏi ngực Thương Khung, quay
lại ôm lấy lưng hắn. Tiếng la vừa rồi…!

“Thương
Khung!”. Cô gọi nhỏ. Anh bị thương rồi sao?

Thương
Khung nửa quì trên đất, lấy tay chùi máu nơi khóe miệng. Mắt híp lại lạnh lẽo
nhìn xuyên qua. Quả nhiên như hắn dự liệu, nơi này là tế đàn của Ngân Lang tộc.

Máu
hắn không ngừng rỉ ra, Diệp Thiện Thiện vội vàng lấy tay áo lau đi.

Thương
Khung nắm tay cô, nhìn khuôn mặt như mèo vá mang theo đau lòng của cô, thở dài!
Giúp cô lau vết bẩn trên mặt.

“Lúc
đầu, nàng phí hết tâm tư đến bên cạnh ta, vì tấm bản đồ đó!”. Khóe môi hắn
nhướng lên. “…Là chỗ này!”.

Diệp
Thiện Thiện nghe xong, im lặng rút tay ra khỏi tay hắn.

“Lúc
đầu là em không đúng, trộm đồ là bị ép buộc thôi! Đối với bảo vật trên bản đồ
em nửa điểm ý tứ cũng không có. Thật đó! Nếu anh không tin…”.

Thương
Khung nhìn cô, đưa tay cản cô nói tiếp.

“Sao
ta lại không tin chứ?”. Hắn mở miệng. Diệp Thiện Thiện rất cảm động, anh tin
cô. Nhưng câu kế tiếp của hắn…

“…Nàng
ngốc như vậy! Căn bản không biết nói láo!”. Vòng tay nhìn nàng, mặt treo nụ
cười.

“Anh…”.
Cô tức giận đưa hai tay đẩy hắn, đẩy không được. Đáng ghét! Quay người muốn
cách xa hắn một chút, lại bị bức tượng đá khổng lồ nhô lên đằng sau dọa hết
hồn. Cẩn thận nhìn kĩ cái đầu to đùng, kinh hoảng lùi lại một bước, đụng vào
ngực Thương Khung. Cô quay người ôm chặt Thương Khung, mặt trắng bệch chỉ vào
đầu tượng sau lưng.

“Bà…
bà…”.

“Bà
sao cơ?”. Hắn nghi hoặc nhìn nàng, lại nhìn cái đầu người bằng đá.

Diệp
Thiện Thiện hoảng hốt nhìn cái đầu đá, đó là mặt một bà lão. Gương mặt này cô
rất quen thuộc, là bà lão đứng tránh mưa trước khi cô xuyên qua.

“Bà
ấy… là ai?”. Diệp Thiện Thiện nuốt nước miếng, run rẩy hỏi. Chắc là nhìn giống
nhau thôi! Quay đầu nhìn thêm lần nữa. Ma à? Vì sao tượng đá này khắc sống động
như thật vậy? Nhìn giống như người thật ấy!

“Tế
lão Ngân Lang tộc!”.

“Tế
lão…”. Diệp Thiện Thiện hoang mang…

Thương
Khung búng tay vào hai mắt bức tượng, chỉ thấy hai tròng mắt lõm vào trong,
tượng đá từ từ di chuyển, đằng sau là một động thiên khác.

Suối
nước nóng chảy róc rách, hơi nước lượn lờ. Thương Khung và Diệp Thiện Thiện
đứng bên rìa đá nhìn về phía một cái đài đá cao chót vót nằm ở trung tâm suối,
cách chừng mấy chục thước. Bên dưới suối có gốc một loại thực vật hiếm gặp,
những sợi rễ dài nhỏ uốn lượn quấn thành từng vòng phía dưới đài.

Trên
nóc đài, loài thực vật đó đã kết thành một trái chín, màu đen đỏ, mọc lệch một
bên đài đá. Tỏa ra mùi hương thoang thoảng.

Thương
Khung phi thân lên trên, áo trắng phất phơ. Lúc sắp chạm đến quả màu đen đó thì
đột nhiên chui ra một cái bóng màu bạc, nhè tay Thương Khung mà cắn. Diệp Thiện
Thiện la “á” một tiếng, bịt mắt lại.

“Hử?”.
Thương Khung trở tay tóm lấy cái bóng bạc đó, bứt lấy ô quả, chân đạp lên đài
đá, bay trở về.

“Cái
gì vậy?”. Diệp Thiện Thiện chỉ thứ màu bạc trong tay trái hắn hỏi, tay hắn xòe
ra.

Trong
lòng bàn tay, một con tiểu Ngân Lang không ngừng giãy dụa, muốn dùng răng nhọn
cắn lòng bàn tay hắn. Thương Khung tiện tay ném một cái, sói con đụng vô vách
tường rớt xuống đất, không cựa quậy.

Hắn
cản Diệp Thiện Thiện đang muốn lại gần nhìn, “Nó chưa chết đâu!”.

“Con
sói con này dễ thương quá!”. Diệp Thiện Thiện vui vẻ, rất muốn ôm nó vào lòng.

“Răng
nanh với lực tấn công của nó quá mạnh! Bất quá…”. Thương Khung đưa ô quả cho
Diệp Thiện Thiện. “Ăn đi!”. Rồi chỉ sói con đang nằm im. “Nó sẽ là của nàng!”.

“Thật
sao?”. Diệp Thiện Thiện nghi hoặc hỏi. Cúi đầu nhìn trái cây mọng nước mỏng vỏ
trong tay.

“Nó
là thú bảo vệ ô quả, nàng ăn ô quả, nó sẽ đi theo nàng!”. Ánh mắt Thương Khung
chớp sáng, dụ dỗ cô.

Không
nghi ngờ gì, cô khẽ cắn lớp vỏ mỏng, nước quả thơm ngọt ngon miệng, nuốt vào
bụng còn cảm thấy ấm áp. Ăn xong có cảm giác kì quái, khiến cô rùng mình nhìn
hắn.

Thương
Khung giúp cô ném hạt ô quả trong tay, nhìn mặt quả trứng dần dần đỏ ửng, khóe
miệng khẽ nhếch.

Tay
hắn luồn vào trong cổ áo cô, nhẹ nhàng tháo Ngân Lang Huyết Ngọc mà cô và A Hi
không làm sao cởi xuống được. Kéo ngón tay mềm mềm của cô cho vào miệng.

“Ui…”
Diệp Thiện Thiện bị đau, hít một hơi. Thương Khung tự nhiên lại cắn ngón tay
cô, kế đó nhìn Thương Khung nhỏ giọt máu nơi đầu ngón tay cô lên Ngân Lang
Huyết Ngọc. Huyết Ngọc hút sạch máu xong thì không ngừng thay đổi màu sắc. Sắc
đỏ và sắc bạc luân phiên lưu chuyển.

Diệp
Thiện Thiện trỏ vào Ngân Lang Huyết Ngọc kì quái lại bị hắn đeo trở lại cổ
mình: “Sao nó… uống máu?”.


sao ăn ô quả rồi, toàn thân có cảm giác nóng rực thế này?

Thương
Khung nhìn cô kì dị, kéo ngón tay bị hắn cắn.

“…Miệng
vết thương ngâm nước nóng sẽ lành!”

“Thật
à?”. Cảm giác kì lạ quá.

Hắn
thong thả dắt cô đi. Mà cô cũng không tự chủ được, mặc hắn dẫn dắt, đi đến hồ
tắm thiên nhiên đang bốc hơi nóng lượn lờ.

Chương
40: Lời tiên tri

Sương
mù bốc lên trong suối nước nóng, mùi hương ái muội tản ra, giục giã.

Mặt
nước gợn sóng tầng tầng, từ một chỗ sóng ngầm trào lên mà cuồn cuộn tràn ra…
sóng sánh, dập dờn.

Dưới
nước suối trong vắt, mềm mại và dương cương giao hợp, tay chân quấn quýt sít
sao. Mái tóc đen dài của nữ tử ngâm trong nước, ngũ quan hài hòa xinh đẹp nhuốm
một màu đỏ sậm. Hai tay mềm mại đặt sau lưng nam nhân, cằm gác trên bờ vai rộng
lớn, thở dốc rên rỉ nhè nhẹ lại có mấy phần nũng nịu…

Ôm
chặt tấm lưng mảnh mai trong lòng, yêu thương hôn lên môi làm cô khó chịu ngửa
cái cổ nõn nà lên. Dưới thân chậm rãi vào sâu ra nông, tay nhẹ nhàng xoa nắn.
Người trong lòng bị giày vò không chịu nổi, hé đôi môi hồng tỉ tê khóc nhỏ.

“Thiện
Thiện…!”. Hắn thở dài dụ dỗ bên tai cô.

“Ưm…”.
Cảm giác rất khó chịu, rất muốn anh… toàn thân cô vô lực không chịu nổi, vùi
vào hõm vai anh!

“Khó
chịu quá sao?”. Khóe miệng hắn khẽ cong lên, nhìn tấm lưng láng mịn nhỏ nhắn
của cô bị nước suối phủ lên một màu hồng. Tốc độ dưới thân càng lúc càng chậm,
bức nhân nhi bé bỏng trong lòng càng níu chặt lấy cổ hắn, tiếng rên rỉ càng lúc
càng quyến rũ! Sao hắn lại không biết nàng muốn gì cơ chứ? Chẳng qua là…

“Không
khó chịu?”. Nhẹ nhàng vuốt ve tròn trịa cao ngất, sau khi tiến vào liền dừng
lại không động đậy! Miệng cười càng thêm sâu. Nhẫn nhịn ham muốn, chờ đợi người
nào đó trả lời.

Từng
đợt khô nóng trong người Diệp Thiện Thiện sau khi Thương Khung ngừng lại mãnh
liệt ào tới, khiến cô càng ôm chặt Thương Khung hơn, cắn đôi môi hồng khóc nhỏ,
cào lên lưng hắn.

“Thiện
Thiện…”. Hắn kề môi vào vành tai trắng nõn, dụ dỗ. “Nói… nàng muốn ta!”.

Khó
chịu vặn vẹo thân mình, muốn … anh? A! khẽ đong đưa mái tóc bóng mượt. Nội tâm
không ngừng thẹn thùng giãy dụa. Thân thể khó chịu uốn éo, tay vô lực đánh vào
lưng hắn, bọt nước văng lên.

Thấy
cô kháng cự, trong người chậm rãi lui ra.

“Hóa
ra nàng không muốn?”. Làm bộ thất vọng. “Vậy ta đi ra được rồi!”.

“Đừng…”.
Cô bám chặt cứng trên người hắn, tức giận khóc nức nở. Anh chỉ biết ăn hiếp cô,
trêu chọc cô! Rõ ràng biết hiện tại cô rất khó chịu mà…

“Đừng
cái gì?”. Thương Khung quấn chặt cô vào lòng. Vật nhỏ khó chịu!

“Đừng…
rời khỏi em!”. Nghẹn ngào! Nước mắt từng giọt to tròn rớt xuống vai Thương
Khung.

Nửa
ngày, Thương Khung không đành lòng thở dài khe khẽ, lòng bàn tay quét qua cái
eo mềm mại nhỏ nhắn của nàng, nâng hai chân nõn nà mảnh mai lên, thong thả mà
mãnh liệt đâm vào. Hài lòng nghe tiếng nàng thở dốc…

Non
mịn giữa hai chân chung quy không chịu nổi hắn. Đột nhiên mạnh mẽ xông vào, khó
chịu nhưng lại vui thích. Khiến cô vặn vẹo đau đớn khó chịu há miệng cắn hắn,
cùng với hàm răng trắng như ngọc cắn vào da thịt, thân mình cũng nhấp nhô theo
cử động ra vào mạnh mẽ của hắn… Á! cắn đến răng cũng đau luôn.

“Oa…
Đừng sâu như vậy!”. Cô nằm sấp lên vai hắn, vô lực khóc kể.

Một
hồi…

“Mau
quá… hức hức!”. Cô chịu không nổi rồi.

Lại
một lát nữa…

“Oa
oa… rốt cuộc anh còn muốn bao lâu nữa?”. Cắn môi khóc không ra nước mắt.

Rất
lâu sau đó…

“Á…
đau quá!”. Vừa đau vừa rát làm cô muốn cắn hắn cái nữa.

Sau
vài ba lần triền miên, hắn ôm nàng vào lòng như báu vật, nhìn đầu nhỏ của nàng
gục lên vai mình ngủ như trẻ thơ. Trong mắt tràn ngập yêu thương, còn có chút
trầm tư.

Bảo
vật trong bản đồ mà bao nhiêu kẻ ở Đại Kiền ngấp nghé… Ô quả, là bảo vật từ
thời thượng cổ của Ngân Lang tộc.

Mấy
đời Lang Vương dùng hết khả năng cũng không tìm được. Mãi đến khi truyền đến
tay hắn. Vị trí trên bản đồ đã thay đổi hoàn toàn, tìm không ra, hắn đã xé nát
từ lâu.

Nhưng
dường như, trong u minh ông trời cũng có định sẵn. Lúc vô tình hắn lại tìm được
tế điện, tới tay không tốn chút công sức nào.

Ô
quả này, là thánh vật duy nhất lưu lại từ thời thượng cổ, hút dưỡng chất và
linh khí từ suối nước nóng mà lớn! Một trăm năm mới kết được một quả, năng
lượng thật sự cường đại.

Tổ
tiên Ngân Lang mỗi khi muốn sinh một Lang Vương tiếp theo thì sẽ đưa nữ tử
thích hợp vào tế điện, để nàng ăn vào ô quả, cùng nhau kết hợp trong suối nước
nóng, bởi vì nơi này là chỗ sinh Ngân Lang con tuyệt nhất. Bằng không, với thể
chất yếu ớt của Diệp Thiện Thiện, cho dù năm ba năm nữa chưa chắc đã sinh ra
được. Sau khi ăn ô quả, một phần năng lượng chuyển vào cơ thể mẹ, bảo vệ hai mẹ
con bình an. Phần còn lại, Thương Khung lấy máu làm dẫn, phong ấn vào Ngân Lang
Huyết Ngọc. Năng lượng từ thời thượng cổ trong đó đủ để bảo vệ nàng.

Hắn
trước giờ vẫn xem thường bảo vật. Mà lúc này, trong lòng hắn đang ôm bảo bối mà
hắn muốn bảo vệ cả đời.

Ngân
Lang vương là hậu duệ của kì thú thời thượng cổ. Cả đời chỉ có một bạn nữ, tình
sâu, đồng sinh đồng tử. Cho nên khi mẫu thân hắn sinh hắn ra, lại xem hai cha
con họ là quái vật, phát điên mà chết thì phụ thân hắn, một đời Lang Vương cũng
chết vì đau lòng.

Cũng
vì vậy, đây là nguyên nhân hắn một mực không dám nói cho Thiện Thiện biết, hắn
kì thật là người sói. Bí mật này hắn vốn định lừa nàng cả đời. Nỗi thống khổ
không nói nên lời này khiến hắn mấy lần muốn phát điên. Hắn không dám tưởng
tượng có một ngày, Thiện Thiện cũng giống như mẫu thân xem hắn là quái vật, đau
khổ rời xa hắn… làm hắn không cách nào tìm được…

Nếu
cuộc đời hắn lại không có nàng… hắn sẽ vĩnh viễn sa ngã. Không thể trở lại cuộc
sống lạnh giá như trước kia… thế giới của hắn vì có nàng mà ấm áp!

Một
bóng trắng thon dài chậm rãi đi ra khỏi động, trong lòng ôm một nữ tử cũng mặc
áo trắng, vùi vào lòng hắn ngủ thật ngọt ngào. Nam tử thần thái như ngọc đột
nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn cái đầu đá khổng lồ. Nhíu mày! Cảm giác không
sao giải thích được! Lần đầu gặp Thiện Thiện, đủ loại hình ảnh nháng lên trong
đầu. Chẳng lẽ… lần đầu tiên gặp mặt dưới đêm dông đó, là nó… đưa nàng tới bên
người hắn?

Hai
mắt tượng đá đột nhiên tự động đẩy ra, từ từ khép cửa động lại, khôi phục như
cũ. Giống như lúc bọn họ vừa đến. Kì dị…

Ánh
mắt vốn dĩ nghi hoặc của Thương Khung nháy mắt toát lên thần sắc thống khổ, bi
phẫn. Quét mắt nhìn cái đầu đó lần cuối, bóng trắng lóe lên phóng ra cửa động.

Cùng
lúc Thương Khung rời đi, tiếng sụp đổ ầm ầm kéo đến dồn dập. Hang động từ thời
thượng cổ cuối cùng của Ngân Lang tộc… đổ nát, hủy diệt hoàn toàn.

Một
tảng đá lớn vỡ toác, trên đó vẫn mang máng thấy được mấy văn tự cổ: Ngân Lang
tộc thượng cổ ắt hẳn bị hủy diệt, nhờ có Việt Cổ Chi Nữ[14] mà xuất hiện sinh
cơ - Tế lão tiên đoán.

[14]: Cô gái xuyên qua cổ đại.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.