Việt cổ di tình - Chương 15 - 16 - 17
Chương 15: Lành vết thương
“Từ xưa tới nay, nữ tử nhìn thẳng nam nhân là đại
bất kính...”.
“Phụ nữ ở nơi này... cái đó... địa vị rất thấp
sao?”.
“Ví dụ như... Nếu nhìn thẳng mặt đàn ông thì thế
nào?”.
“Nhẹ thì đẩy vào thanh lâu, nặng thì... loạn côn
đánh chết!”.
“...”.
Tự dưng lại mơ thấy cuộc đối thoại trước đây với
ác ma, Diệp Thiện Thiện bừng tỉnh. Đờ đẫn lau mồ hôi trên mặt, cực kì hối hận
nghĩ bụng, tự dưng nhất thời nhanh mồm nhanh miệng làm chi? Trong ấn tượng, tựa
hồ động tí là dùng hình phạt một trăm tám mươi gậy, vốn tưởng hai mươi gậy gắng
gượng chút là qua. Ai mà ngờ được gậy này không phải gậy! Cảm giác cái thứ gậy
đá cầm trong tay rắn chắc đó đập vào da thịt, cô không bao giờ muốn thử lần
hai. Hai mươi gậy này hại cô phải nằm thẳng cẳng hơn mười ngày, giả sử ăn thêm
mười gậy nữa chắc mạng cô cũng đi luôn.
“Ngươi đói chưa?”. Một giọng nói trong trẻo vang
lên, Diệp Thiện Thiện hoàn hồn, miễn cưỡng cười với người đang nằm trên giường
bên cạnh.
“Cô ngủ đi! Tôi không đói.”. Tì nữ trong Vân Ẩn
điện rất ít, chỉ có năm, hai người một gian phòng lớn. Ngày đó sau khi cô bị
đánh ngất đi liền bị người ta vứt vào đây. May mà trong phòng có một tì nữ nhỏ
tuổi tên là Thải Linh. Bởi vì một mình ở trong căn phòng quá lớn rất cô đơn,
đột nhiên có một người vào, mặc kệ đã bị đánh gần chết thì cô ấy vẫn hết sức
mừng rỡ, cẩn thận chăm sóc cô, làm Diệp Thiện Thiện rất cảm động. Con người cô
chịu không nổi chính là người khác đối xử tốt với mình. Lúc đầu Hương Nhi tốt
với cô, cô không cách nào đền đáp. Song trước khi rời đi cô từng nói với Diễm
tỉ, nếu như cô không may chết ở Vân Ẩn điện, cô hi vọng Diễm tỉ nể tình cô làm
việc, chiếu cố Hương Nhi đừng để cô ấy chịu uất ức. Nếu điều kiện được một
chút, tìm một người tốt gả cô ấy đi! Diễm tỉ nói Hương nhi là do chị ta đưa
vào, tự nhiên sẽ chiếu cố giúp đỡ, Diệp Thiện Thiện yên tâm nghĩ coi như mình
sau khi độc phát tác còn để lại cho Hương Nhi đường lui.
“Mấy ngày rồi ngươi chưa ăn cơm đàng hoàng, như
vậy sẽ chịu không nổi.”. Giọng nói tràn đầy quan tâm làm cho Diệp Thiện Thiện
cảm động muốn trào nước mắt. Đôi khi muốn làm một người cảm động, chính là lúc
người ấy cô độc đau khổ mở miệng quan tâm một câu! Đơn giản như vậy thôi.
“Ngươi khóc sao? Đừng khóc...”. Thanh âm trong
trẻo có chút không nỡ. Tì nữ mới tới này, vừa vào đã bị đánh gần chết, sau khi
tỉnh lại chưa từng kêu đau, nhưng nàng biết, đau lắm.
“Tôi không khóc, tôi không khóc...”. Diệp Thiện
Thiện quệt nước mắt trên mặt. “Thải Linh, cám ơn cô!”.
“Đừng khách khí, từ nay về sau chúng ta chính là
chị em tốt!”. Thấy cảm xúc của Diệp Thiện Thiện khá hơn rất nhiều, nàng cũng
vui vẻ theo. “Thiện Thiện, sao tỉ lại chọc vào chủ thượng?”. Câu này mấy ngày
nay nàng vẫn muốn hỏi, hiện tại rốt cục đã có cơ hội!
“Chính là... Muốn lại gần nhìn anh ta!”. Diệp
Thiện Thiện bĩu môi, nhúc nhích thân thể úp sấp, tuy rằng khá lên rất nhiều,
nhưng vẫn nhức nhối từng cơn! Mấy ngày nay, may mà mỗi ngày Thải Linh đều bưng
một chậu nước lau rửa hàng ngày cho cô, nói là lấy từ nguồn suối nước nóng, trị
thương làm mềm da rất hiệu quả. Rửa sạch vài lần, quả nhiên khá lên rất nhiều,
nếu không một tháng cũng đừng nghĩ tới chuyện lành hẳn!
“Tỷ nói là... Muốn nhìn chủ thượng?”. Thải Linh
kinh ngạc hỏi.
“Liếc nhìn thôi đã bị đánh thành như vậy, cũng quá
khoa trương đi?”. Diệp Thiện Thiện cười tự giễu, ai ngờ câu kế tiếp của Thải
Linh làm nụ cười của Diệp Thiện Thiện cứng lại trên mặt...
“Nếu có thể lại gần nhìn chủ thượng, ăn đòn cũng...
muội cũng nguyện ý!”. Thải Linh mất hồn thì thào.
“Thải Linh, tỉ không có nghe nhầm chứ?”. Diệp
Thiện Thiện nghĩ con nhỏ này nhất định điên rồi!
“... Nói tỉ đừng cười muội!”. Thải Linh ngượng
ngùng nói nhỏ. “Kì thật, muội chỉ nhìn thấy chủ thượng từ rất xa. Vào đây hai
năm, muội còn không biết bộ dạng chủ thượng ra sao nữa.”.
“...”. Diệp Thiện Thiện trầm mặc, đây là một sự
kiện buồn bực cỡ nào? Hầu hạ bên người ông chủ hai năm còn chưa thấy qua bộ
dạng ông chủ tròn méo ra sao.
“Không chỉ muội, Liễu Nguyệt các nàng đều chưa
thấy. Trong năm tì nữ bọn muội chỉ có Thanh Thanh từng thấy mặt. Nàng ấy trước
kia chuyên môn săn sóc quần áo vật dụng hàng ngày của chủ thượng. Nàng nói nàng
từng liếc trộm một cái, nói dáng vẻ chủ thượng như thần, nhưng... sau đó đồ
dùng của chủ thượng cũng không giao cho nàng ấy để ý nữa.”
“Cô ấy không bị ăn đòn à?”. Diệp Thiện Thiện lúc
này chỉ muốn so sánh thiệt hơn thôi.
“Không có! Nàng ấy đến đây lâu nhất nhưng cho tới
bây giờ chưa từng nghe nàng ấy bị đánh. Tỉ không biết sao? Vân Ẩn điện có hình
đường, rất khủng bố. Làm sai phải vào đó chịu phạt, ai cũng không dám! Có điều,
tỉ đừng sợ, chỉ cần không phạm sai lầm, nơi này rất được...”. Thải Linh nói câu
sau, mới nhớ ra Diệp Thiện Thiện mấy ngày trước đi ra từ đâu, vội vàng kể lể
chỗ tốt của Vân Ẩn điện.
“Đồ ăn ở đây ngon lắm! Công việc của tì nữ so ra
cũng thoải mái, bình thường lúc rảnh rỗi còn có thể tìm chuyện mình thích mà
làm. Hài lòng nhất là ở đây có suối nước nóng. Muội biết có một khúc suối chất
nước đặc biệt tốt, chờ vết thương của tỉ khá hơn, chúng ta lén đi tắm nhé?”.
Thải Linh càng nói càng hưng phấn, giống như không phải đi tắm suối nước nóng
mà là đi thám hiểm.
“Ừ!”. Diệp Thiện Thiện thật tình cũng muốn thử
nghiệm bãi tắm khoáng sản tự nhiên tiêu chuẩn cao một lần. Thình lình nhớ tới
điều gì, nàng bỗng hỏi: “Cái này không phải hành vi phạm sai lầm chứ?”. Một lần
bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Sau trận dạy dỗ bằng đòn roi cô đã tiếp nhận
lối giáo dục này rồi.
“Không tính, suối nước nóng ở đây rất nhiều. Người
trong Vân Ẩn điện không có việc gì đều đi ngâm suối. Chẳng qua chúng ta là nữ
nhân không được thuận tiện, có điều muội phát hiện một chỗ rất khuất, nhất định
chưa có người tắm qua.”.
“Ở đâu?” Câu trả lời của Thải Linh gợi lên tính tò
mò của Diệp Thiện Thiện!
“Chờ tỉ khá hơn, muội dẫn tỉ đi.”. Thải Linh thần
bí nói. Nói xong, ngáp một cái. “Thiện Thiện, chúng ta ngủ đi! Ngày mai sáng
sớm muội còn phải giặt đồ nữa.”.
“Ừ! Muội ngủ đi!”. Diệp Thiện Thiện trả lời, một
lát đã nghe tiếng hít thở đều đều của Thải Linh. Ngược lại mắt cô mở trừng
trừng không hề buồn ngủ, thất thần nhìn bóng đêm.
********************************
Dưỡng thương đã nhiều ngày, nghe Thải Linh trở về
nói Mạc Nhược Thu bị sắp xếp ở Hương Các, tổng quản phái Thanh Thanh qua hầu hạ
nàng! Đang lúc Diệp Thiện Thiện chán ngán nhắm mắt dựa vào tường phơi nắng, một
bóng người bỗng che khuất ánh mặt trời. Diệp Thiện Thiện mở mắt nhìn, hơi ngạc
nhiên khi nhìn thấy một gương mặt hết sức nghiêm túc.
“Chào tả hộ pháp!”. Diệp Thiện Thiện nhiệt tình
chào hỏi, cô nhớ rõ hắn. Hôm đó hắn nói: "Phạt hai mươi trượng, niệm tình
nàng ta vi phạm lần đầu có thể giảm một nửa!". Vô cùng cảm kích đã giảm
cho cô một nửa.
“Xem ra ngươi thích ứng không tệ?”. Giọng điệu rõ
ràng lãnh đạm!
Chủ nào tớ nấy... Đều cùng một kiểu!
“Kì thật, tôi thích ứng không tốt lắm. Khí hậu
không quen, vết thương còn chưa lành hẳn.”.
Tả hộ pháp cười lạnh: “Ngươi có thể ăn thêm hai
mươi gậy để từ từ điều dưỡng.”.
“Cái này không cần...”. Diệp Thiện Thiện vội vàng
chữa lạ.i “Vừa rồi là nói đùa thôi!”.
“Theo ta lại đây!”. Tả hộ pháp liếc cô một cái,
quay đầu bước đi... Diệp Thiện Thiện đành phải đuổi theo!
“Dẫn tôi đi Hương Các?”. Diệp Thiện Thiện trông
chờ hỏi.
“Không phải!”. Hai chữ! Thật ngắn gọn!
“Vậy đi đâu?”. Cô có chút hoảng sợ. Không phải đi
ăn đòn chứ?
“Gặp chủ thượng!”. Ba chữ! Nhiều hơn một chữ!
Diệp Thiện Thiện dừng bước. “Làm gì?”. Cô nghi ngờ
hỏi.
Tả hộ pháp quay đầu, nhìn Diệp Thiện Thiện lộ ra
nụ cười kì quái.
“Bên cạnh chủ thượng thiếu một tì nữ...”.
Diệp Thiện Thiện đợi lâu thật lâu, câu dưới đâu?
“Để tôi đi làm tì nữ của anh ta?”. Diệp Thiện
Thiện nhịn không được liền hỏi.
“Ngươi đoán coi?”. Dường như cô hỏi câu đó quá
thừa, anh ta liếc cô một cái rồi quay đầu tiếp tục đi!
“Tôi đoán?”. Anh định chơi trò đoán mò với tôi
chắc? Diệp Thiện Thiện hơi dẩu môi, một bên nhắc lại lời hắn, một bên chầm chậm
chạy theo sau.
Chương 16: Tiểu Thanh
Diệp Thiện Thiện giờ phút này đang rúc trong một
các của Vân Ẩn điện, cùng Thương Khung mắt to trừng mắt nhỏ.
Vừa bước vào, bạch y nhân liền lui ra, để mặc một
mình cô đứng đó nhìn Thương Khung đang dựa người trên trường tháp, ngắm nghía
cây ngọc tiêu trong tay.
“Xem ra hai mươi gậy không có tác dụng?”. Mày kiếm
nhướng lên, hai mắt sáng ngời có thần nhìn cô.
“Thiện Thiện biết sai!”. Nghe được ba chữ “hai
mươi gậy”, cô lập tức rũ mắt, cúi đầu tỏ ra yếu thế.
“Lại đây!”. Chủ thượng ra lệnh.
Diệp Thiện Thiện theo bản năng chầm chậm nhích tới
từng chút từng chút một.
“Chỉ có chút can đảm vậy sao? Giờ mới biết sợ
ta?”. Thương Khung khiêu khích.
“Ậy... Trước kia nô tì có mắt mà không thấy được
chủ thượng, làm việc lỗ mãng. Nghe nói chủ thượng quyền uy mênh mông, Thiện
Thiện hiện tại chỉ có kính ngưỡng.”. Diệp Thiện Thiện cẩn thận trả lời.
“Cô đang khiêu chiến nhẫn nại của ta sao?”. Nghe
vậy, hắn lập tức sầm mặt, lạnh lùng nhìn Diệp Thiện Thiện.
Thấy anh ta biến sắc, Diệp Thiện Thiện ba bước
cũng biến thành hai, hấp tấp nhảy qua bậc thềm đến trước mặt anh ta. Bụng nghĩ,
hầu hạ anh cũng không dễ ha? Đứng từ xa liếc anh thôi đã mất nửa cái mạng, giờ
còn muốn tôi đến trước mặt nữa? Khóe miệng rụt lại bất mãn.
“Đưa tay!”. Hắn cau mày, nửa ngày mới áp chế được
lửa giận, nghiến răng nói: “Tay kia!”.
Diệp Thiện Thiện nhịn cười, vô tội chìa tay ra.
Lúc Thương Khung nhìn thấy ba chấm đỏ trong lòng
bàn tay cô, mày khẽ cau lại. Tính thời gian thì độc hẳn đã nhanh chóng phát tác
rồi, nhưng hình như chậm lại. Trở tay nắm lấy cổ tay Diệp Thiện Thiện, nét mặt
có vẻ sửng sốt nhìn cô.
Diệp Thiện Thiện đau suýt chút nữa kêu lên, cổ tay
sắp bị vặn đứt. Cái tên này, nắm mạch người ta để xem bệnh hay để tăng thêm
thương tích đây trời?
“Ai hạ Đồng Hoàn lên người cô?”. Giọng điệu hàm
chứa cảm xúc!
Nghe vậy toàn thân Diệp Thiện Thiện đổ mồ hôi
lạnh. Suýt nữa cô đã quên chuyện này. Vốn dĩ mình trúng hai loại kịch độc không
còn sống được bao lâu, lộn xộn cả ngày đã quên mất. Căn bản không hề nghĩ đến
chuyện đi trộm bản đồ để đổi lấy thuốc giải với Diễm tỉ. Song tình huống hiện
giờ khác rồi, vừa rồi động tác xem xét của anh ta đột nhiên khiến cô hi vọng.
Lúc trước cảm thấy việc giải hai loại độc này là vô vọng, hiện tại khả năng rất
lớn!
“Đồng Hoàn là cái gì?” Diệp Thiện Thiện giả ngu,
ngẩn người ra!
Mặt không cảm xúc, đôi đồng tử đen nháy híp lại,
Thương Khung ngó cô... lâu thật lâu...
“... Tôi từng nuốt một viên thuốc...”. Dưới áp
lực, Diệp Thiện Thiện buông vũ khí đầu hàng!
Thương Khung vòng hai tay trước ngực. “Ai?”.
“Lúc trước, sau khi tôi đá anh một đá rồi
chạy...”. Mặt Thương Khung đanh lại. “... Liền bị hai gã đàn ông bắt giữ, trong
lúc giãy dụa kịch liệt bị ép nuốt một viên thuốc, sau đó lại bán tôi vào Khôi
Hương lâu. Chẳng lẽ thuốc đó là cái mà anh nói, Đồng Hoàn?”. Diệp Thiện Thiện
cúi đầu, làm bộ khổ sở nửa thật nửa giả nói, không nhìn thấy mặt Thương Khung
càng nghe càng âm u.
“Hai gã kia tên gì, mặt mũi ra sao?”. Thương Khung
lạnh lẽo hỏi.
“Hả? Ách, lúc đó trúng phải thuốc mê, mơ mơ màng
màng nên tôi không có nhìn rõ!”. Nói cho anh biết tên, anh lại phái người điều
tra, chẳng phải là muốn phơi bày ra ánh sáng à?
“Phải không?”. Kéo dài âm cuối, chủ thượng cười
lạnh. “Ta rất hiếu kì, cô trúng thuốc mê sao còn giãy dụa kịch liệt được?”.
Lần nữa chứng minh, làm người không thể nói dối,
bởi vì nói dối một câu lại thành trăm câu. Diệp Thiện Thiện giờ phút này bình
tĩnh lạ thường! Trời biết cô lớn đến chừng này còn chưa nói dối lần nào.
“Mới đầu hít không bao nhiêu, chân ra sức đạp vài
cái, cũng không biết đạp trúng chỗ nào.” Cái này anh phải lĩnh hội rồi mới
phải.
“Tốt nhất cô nên cam đoan mình nói thật.”. Chủ
thượng nghiến răng tức giận. Sau đó túm cổ áo Diệp Thiện Thiện, lôi ra khỏi
phòng.
Lúc Diệp Thiện Thiện đấu mắt với một con mãng xà
dài chừng hai ba thước, to cỡ bắp chân, toàn thân màu xanh điểm thêm những chấm
đỏ thẫm, hai chân cô run rẩy, nhũn ra như sợi mì, tưởng tượng mình ngất đi.
Nhưng thực tế luôn không như nguyện vọng, cô càng nhìn càng tỉnh táo. Con ngươi
đỏ như máu đảo trong hố mắt tam giác của con mãng xà nhìn cô, cái lưỡi chẻ ba
thụt thò khỏi miệng hưng phấn khi nhìn thấy con mồi.
Diệp Thiện Thiện đưa mắt cầu cứu, nhìn cái người
ném mình vào ổ rắn, Thương Khung! Anh ta lúc này đang khoanh tay trước ngực
đứng ở cửa động, vẻ mặt thích thú nhìn cô, tựa hồ chế giễu cô nhát gan. Diệp
Thiện Thiện cật lực đè nén ý nghĩ muốn cầu xin tha thứ từ đáy lòng, chân run
rẩy nhích dần dần về phía cửa động. Mãng xà nhìn cô trừng trừng. Hình như nhận
ra con mồi trước mắt tính chạy, một giây trước đó còn ở chỗ cũ, chớp mắt một
cái đã trườn tới bên chân Diệp Thiện Thiện, không một tiếng động. Diệp Thiện
Thiện hoảng hốt lảo đảo té xuống đất, kinh hồn nhìn con mãng xà khổng lồ quấn
lên chân cô, cảm giác trơn tuột sởn cả tóc gáy.
Nhìn đầu mãng xà phóng đại trước mặt trong chớp
mắt, kinh hồn bạt vía thấy đầu rắn nằm phục xuống đầu gối mình, cọ lớp vảy dày
lên mu bàn tay Diệp Thiện Thiện. Cô chết lặng người! Run run kêu lên.
“Tiểu, Tiểu Thanh...”. Cô nhớ tới Thanh Xà bên
cạnh Bạch nương tử. “... Đừng cắn! Tao, tao không có ác ý đâu, tao bị người ta
ném vào đây... Đúng rồi!”. Diệp Thiện Thiện nhớ ra gì đó, giống như chụp được
cọng cỏ cứu mạng. “Hồi trước có lần tao đã cứu rắn đó... Tiểu Trương con trai
nhà hàng xóm bắt được một con rắn xanh. Là tao trả tiền mua đem đi phóng sinh,
ngồi mấy tiếng xe bus mới tới ngoại ô thả đi. Tuy không bự bằng mày... nhưng
tốt xấu gì cũng cùng một họ nhà mày mà…”. Mãng xà bắt đầu dùng cái lưỡi đỏ như
máu liếm mu bàn tay Diệp Thiện Thiện… Diệp Thiện Thiện nuốt nước miếng thì thầm
nhắc lại.
“... Tao rất thân thiện! Tao rất thân thiện với
rắn nha...”. Hồi lâu, cô liền cảm thấy hình như mãng xà này không có ác ý với
cô. Vừa mới mừng rỡ với ý nghĩ này thì lòng bàn tay nhói lên đau đớn... Bà nội
nó, cuối cùng vẫn bị cắn!
Mặt Diệp Thiện Thiện trắng bệch, nhìn toàn thân
mãng xà màu xanh vì hút máu cô mà chuyển thành màu đỏ. Làm sao gọi là tiểu
thanh được nữa, rõ ràng là tiểu hồng. Nhìn nó cuộn mình lại, lười biếng nhắm
mắt ngủ, Diệp Thiện Thiện cảm thấy não mình thiếu máu. Lòng bàn tay bị nó cắn
ba lỗ, máu vẫn còn đó, nhưng ba chấm đỏ của Cốt Hồng cũng không còn. Cái này có
phải gọi là trong họa có phúc không?
“Không chịu đi? Còn muốn bị cắn?”. Thương Khung
không biết đến bên cạnh Diệp Thiện Thiện hồi nào.
Diệp Thiện Thiện liếm đôi môi tái nhợt không có
chút máu, chìa tay xụi lơ nói: “Độc, độc hết rồi...”.
Thương Khung lườm cô. “Ta nói rồi... vết thương
lành sẽ giải Cốt Hồng độc cho cô!”. Nhìn cô vẫn còn lơ ngơ… tiêu hóa lời mình!
Không chịu được liền nói:
“Còn không đi/”. Nói xong cau mày xoay người đi ra
cửa động.
“Anh nói nó chính là thuốc giải?”. Chậm nửa nhịp,
Diệp Thiện Thiện không thể tin được chỉ vào mãng xà, hỏi với theo bóng lưng
Thương Khung. “Kẻ trước” lờ đờ nhấc đầu rắn lên, khinh miệt “khè” lưỡi trừng
Diệp Thiện Thiện. Diệp Thiện Thiện hoảng hồn đứng bật dậy, lê cái chân tê rần
nhắm cửa động sáng sủa chậm chạp chạy tới.
Ai dám nói thi thoảng rắn biết nhân từ? Thì là đồ
ngu!
Ra khỏi động, ánh nắng đập vào mắt. Giờ phút này
tâm tình cũng như mây đen tan đi. Cốt Hồng đã giải, mạng nhỏ giữ được một nửa,
cuộc đời tuyệt đẹp làm sao! Nếu Đồng Hoàn cũng được giải thì... Diệp Thiện
Thiện đuổi theo Thương Khung, dè dặt theo sau, hỏi:
“Chủ thượng, Đồng Hoàn... có phải cũng giải rồi
không?”.
Giọng nói lạnh giá như sắt thép của Thương Khung
truyền đến.
“Ai hạ độc, tìm người đó giải!”.
Diệp Thiện Thiện ngậm miệng, rụt cổ, người đâu mà
lạnh quá... Có điều, ngoài dáng người đẹp mắt ra, Thương Khung người này coi như
có một chút đáng khen, nói chuyện biết giữ lời... ầy... chấm được hai điểm.
Hiện tại chỉ còn độc Đồng Hoàn, chỉ cần lấy được
tấm bản đồ kia... Thỉnh thoảng trộm liếc bóng dáng Thương Khung, trong lòng
tính tính toán toán.
Sương mù lượn lờ quanh Vân Ẩn điện, một lớn một
nhỏ, một trước một sau hai bóng người mơ hồ, dưới ánh mặt trời dần dần đi xa.
Chương 17: Sợ bóng sợ gió
Chẳng lẽ tất cả tì nữ đều như vậy sao? Diệp Thiện
Thiện ôm cái bụng kêu rột rột, nhìn một bàn đầy cao lương mĩ vị. Bất mãn lườm
điện chủ Vân Ẩn điện Thương Khung, tên khỉ này lần nào ăn cơm cũng bắt người
khác nhìn à? Hơn nữa, người khác trong này hình như… chỉ có mình cô.
Nói cao lương mĩ vị có hơi khoa trương, nhưng đối
với người hiện giờ đói đến nỗi ngực dán vào lưng như cô mà nói, tương đối hấp
dẫn. Tất nhiên, ẩm thực cổ đại không thể so sánh với các món ăn đa dạng phong
phú ở hiện đại được. Có điều Thương Khung ăn uống thực sự là… quá thanh đạm.
Nhìn động tác chậm rãi mạch lạc của anh ta, Diệp Thiện Thiện đang đói bụng có
cảm giác hình như ăn rất ngon… tiện tay quệt miệng.
“Cô đói quá à?”. Thương Khung dừng lại động tác,
đưa mắt hỏi.
“Không, không có!”. Diệp Thiện Thiện ngớ ra, vội
vàng xua tay phủ nhận. Kết quả bao tử lại kháng nghị kêu ra tiếng, cô mặt đỏ
bừng len lén liếc Thương Khung, mặt hắn cười cợt.
“... Cái đó... Tôi gần đây tiêu hóa không được tốt
lắm, có lẽ là tiêu chảy!”. Diệp Thiện Thiện hơi xấu hổ nói. “Ảnh hưởng chủ
thượng ngon miệng sẽ không tốt lắm... hay là... tôi đi ra ngoài?” Anh bắt tôi
nhìn anh ăn cơm, tôi cho anh không ăn được luôn! Lát nữa ra ngoài rồi, nhất
định phải chạy tới Thực Các ăn một bụng.
“Không cho phép!”. Thấy chân Diệp Thiện Thiện rục
rịch, Thương Khung ngừng cười, nghiêm mặt lạnh lùng nói.
“Dạ!”. Cô vội vàng cúi đầu khom lưng, thông thường
anh ta biến sắc là đại biểu cho tâm tình dễ chịu đã tạm biệt rồi! Phải cẩn thận
không để bị pháo kích oanh tạc trút giận.
Thấy cô không phản kháng, Thương Khung khôi phục
động tác ăn cơm. Không lâu sau...
“Đem lại đây!”. Thương Khung có phần ác ý muốn
Diệp Thiện Thiện đem bánh bao đưa cho hắn.
Cô cố sức nhẫn nhịn không nhìn cái bánh bao vừa
trắng vừa mềm lại thơm kia, cầm bánh bao trên khay đưa qua, kì thật đã thèm
chảy nước miếng. Miễn cưỡng dời mắt nhìn cái khay. Nói là khay nhưng có khác
biệt so với cái khay ở hiện đại, miệng khay uốn cong, hơi sâu, màu xanh lá cây
sẫm. Nhìn có vẻ bóng bẩy sáng láng, sờ vào không cảm thấy lạnh, chắc không phải
làm bằng đá hoặc kim loại.
“Chủ thượng mời dùng!”. Diệp Thiện Thiện nghiến
răng nặng nề nhả từng chữ một, biết rõ cô đói còn kêu cô lấy bánh bao. Rõ ràng
chỉ cần duỗi tay ra là lấy được, còn bắt cô vòng qua nửa cái bàn dâng tới tận
miệng… Đáng ghét!
Thu hết bộ dạng căm giận bất bình của cô vào mắt,
khóe miệng chủ thượng lại nhếch khẽ. Đang định nói chuyện, bỗng một loạt tiếng
bước chân vọng đến.
“Thu nhi bái kiến chủ thượng!”. Mạc Nhược Thu dẫn
theo Thanh Thanh thướt tha bước tới, như lục bình yếu ớt không nơi nương tựa,
nhún người nói.
“Miễn lễ, về sau không cần câu nệ như thế.”. Diệp
Thiện Thiện như được đại khai nhãn giới, té ra anh ta cũng sẽ nói chuyện khách
sáo như thế?
“Thu nhi từ Thực Các đến đây, tự tay hầm một chén
canh, đặc biệt mang đến cho chủ thượng dùng.”. Mạc Nhược Thu quyến rũ mê người.
Diệp Thiện Thiện đã sớm ngửi được mùi. Hương vị
của canh này, dường như đã từng ngửi qua. Nhớ lại trước kia mẹ thường xuyên cho
ba uống canh, tên là gì nhỉ? Trước nay chưa hề cho cô uống, khiến cô nhớ kĩ
trong đầu, vì thế mà buồn bực một hồi! Về sau mới biết, đó là tráng dương đại
bổ cao cấp. Từ thanh lâu đi ra quả nhiên không giống người thường! Cực kì bạo
dạn!
“Canh gì?”. Thương Khung thuận miệng hỏi.
“Canh này gọi là Ô thang, có tác dụng bổ dưỡng rất
lớn. Đã hầm sáu, bảy canh giờ rồi, lúc này mùi vị ngon nhất, thỉnh chủ thượng
uống.”. Nói xong đích thân cầm lấy ấm canh trong tay Thanh Thanh đi tới trước
mặt Thương Khung.
“Đứng ngơ ra đó làm gì? Lấy chén lại đây.”. Mạc
Nhược Thu trừng Diệp Thiện Thiện. Nhìn gương mặt đẹp đẽ bây giờ có vẻ không
tốt, khó hiểu nghĩ bụng, cô trừng tôi làm gì? Vội buông khay trên tay, cầm lấy
một cái chén sạch.
Không biết trên người Mạc Nhược Thu bôi cái gì?
Một chút công phu phòng the làm toàn thân nàng ta tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.
Song Diệp Thiện Thiện lại mẫn cảm với cái mùi này. Mũi khó chịu, nhịn không
được hắt xì một cái. Chén canh gần đầy đổ ra ngoài, hắt ngay lên chân Thương
Khung mới chết chứ… Ặc… ngay vị trí khó xử … lần này tiêu rồi!
“Ngươi, con tì nữ này! Múc chén canh cũng không
xong, cần ngươi làm gì nữa?”. Mạc Nhược Thu ném cho cô cái nhìn khinh bỉ, móc
ra một cái khăn thêu sặc sỡ, nhè vị trí đổ canh mà lau. Diệp Thiện Thiện nhanh
hơn một bước, trực tiếp lấy ống tay áo lau đi, may quá! Nước canh dính tay cũng
không hề gì, kế đó tay bị Mạc Nhược Thu đẩy ra. Diệp Thiện Thiện lúng túng rụt
tay lại, nhìn Mạc Nhược Thu dùng khăn tỉ mỉ lau… chỗ đó. Ráng nhịn cười, không
dám nhìn mặt Thương Khung. Làm bậy trước bão táp. Quả nhiên!
“Đủ rồi!”. Diệp Thiện Thiện co đầu rụt cổ! Thanh
Thanh hoảng hốt thụt lùi mấy bước, Mạc Nhược Thu rút tay về.
“Lui xuống!”. Giọng điệu Thương Khung ẩn nhẫn!
“Chủ thượng, để Thu nhi hầu hạ người thay quần
áo.”. Mạc Nhược Thu thỏ thẻ thì thầm, giọng nói và lá gan đúng là tỉ lệ nghịch
với nhau!
Thương Khung quét mắt giận dữ, nàng ta lập tức
ngậm miệng.
“Vậy... Thu nhi cáo lui!”. Trước khi đi hung hăng
lườm Diệp Thiện Thiện một cái. Khi ấy lòng bàn chân Diệp Thiện Thiện như bôi
mỡ, chuẩn bị theo bọn họ chạy trốn thì ánh mắt giết người của Thương Khung lướt
qua. Lập tức thấy ánh sáng chết chóc… cười như mếu, nghĩ không biết lát nữa sẽ
ăn bao nhiêu roi.
“Quần áo!”. Thương Khung ra lệnh. Cô tức tốc vọt
vào trong phòng lôi ra một bộ quần áo sạch sẽ.
Thương Khung đi vào trong phòng, được nửa đường
lại quay đầu nói với Diệp Thiện Thiện cầm quần áo đang tò tò theo sau.
“Lát nữa vứt hết mọi thứ nàng ta đã chạm vào!”.
Diệp
Thiện Thiện kinh ngạc. Là sao?
“Quần
áo trên người ta không cần giặt, trực tiếp ném bỏ!”. Thương Khung cau mày tiếp
tục nói.
“Còn
có, đừng để ta ngửi thấy cái mùi này trong phòng một lần nữa! Nếu không...”.
Mày Thương Khung nhíu càng chặt hơn.
“Tôi
cam đoan, tôi thề! Sẽ không có mùi nữa!”. Nhìn ánh mắt âm u lạnh lẽo của anh
ta, Diệp Thiện Thiện rụt lại một bước, miệng không ngừng lải nhải: "Tôi
bảo đảm…".
Thương
Khung dời mắt khỏi người cô, đi vào trong phòng. Diệp Thiện Thiện vỗ vỗ ngực
đang phập phồng, xong rồi! Tránh được một kiếp!
Nghĩ
tới nghĩ lui... Ơ! Chẳng lẽ anh ta mắc bệnh ưa sạch sẽ?
***********************************
Sẩm
tối, ánh trăng nồng nàn. Trong phòng, Thải Linh ngồi dưới ánh đèn thêu một cái
khăn gấm. Diệp Thiện Thiện ngồi một bên cầm một cuốn cổ văn cố gắng gặm, một
bên cùng Thải Linh trò chuyện câu được câu mất.
“Thiện
Thiện, chủ thượng rốt cuộc trông như thế nào?”. Thải Linh ngừng thêu, đôi mắt
to không biết ông chủ bụng dạ hiểm ác nhìn chằm chằm, tò mò hỏi!
“Một
cái mũi, hai con mắt.”. Diệp Thiện Thiện kề sát vào ngọn đèn, thuận miệng đáp.
“... Chữ nhìn không rõ, thật tình...”. Đèn cũng quá mờ đi... Oán giận...
….
“Thiện
Thiện xinh đẹp, nói cho muội biết được không? Xin tỉ đó!”. Fan hâm mộ nho nhỏ
này bắt đầu khổ sở năn nỉ vì thần tượng Thương Khung.
Thiện
Thiện bất đắc dĩ buông sách, cả thế giới mọi người đều biết cô dễ mềm lòng
nhất. Làm sao có thể từ chối yêu cầu nhỏ xíu này của cô ấy?
“Bộ
dạng của anh ta... anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong! Dáng vẻ đường đường!
Tác phong nhanh nhẹn...”. Thấy đôi mắt si mê của Thải Linh, dường như chỉ có
mấy câu đó đã phác họa ra đường nét của Thương Khung trong mộng.
“Thiện
Thiện xinh đẹp, nói thêm chút nữa được không?”. Do Thiện Thiện trở về cũng
không nói gì với Thải Linh về Thương Khung. Thật ra là cô sợ mình nhịn không
được cằn nhằn với Thải Linh, vạch trần ra người kia nóng giận bất thường cỡ
nào. Đáng giận cỡ nào.
Từ
mấy ngày trước, Thải Linh nghe nói Diệp Thiện Thiện được làm tì nữ của Thương
Khung liền hâm mộ cô không thôi! Cô cần gì phải phá hoại hình tượng hoàn mĩ của
Thương Khung trong lòng cô ấy? Huống hồ nói ra anh ta ác ôn thế nào thì có tác
dụng gì?
Vậy
nên, Thải Linh chỉ moi được một ít chuyện về chủ thượng từ miệng cô đã hưng
phấn không thôi, tra hỏi không ngừng nghỉ.
“Ặc!”.
Diệp Thiện Thiện chống má khổ sở suy nghĩ.
“Anh
ta ghét ở dơ, thích mặc quần áo màu trắng, mỗi ngày ít nhất phải thay hai bộ.”.
“Còn
gì nữa không?”. Thải Linh cũng học cô lấy tay chống má, mắt sáng lấp lánh như
sao.
“Anh
ta ghét đồ ăn nhiều dầu mỡ, tương đối thích mùi vị thanh đạm.”.
“Còn
gì nữa không?”.
“Anh
ta thường xuyên ngồi một mình ở chỗ tối tăm, không thích quá nhiều người ở
bên!”. Tám phần là khiếm khuyết tâm lí... Diệp Thiện Thiện phỏng đoán!
“Còn
có gì nữa không?”.
“Nhìn
anh ta đi rất chậm nhưng đuổi theo không kịp.”. Khỏi cần nghi ngờ, cái người
đuổi không kịp đó chính là cô.
“Còn
không?”.
“Hết
rồi!”. Diệp Thiện Thiện nhặt sách trên bàn lên. “Ăn, mặc, đi, ở, tỉ đều nói hết
rồi. Không còn nữa!”.
“Thiện
Thiện... Nói thêm chút đi!”. Thải Linh tội nghiệp cầu xin.
“...!”.
Diệp Thiện Thiện cười như mếu.
“Xin
Thiện Thiện đó! Tỉ tốt nhất!”. Thải Linh thực thi chính sách dụ dỗ.
“...”.
Diệp Thiện Thiện đành chịu, nghĩ nửa ngày, quăng ra một câu: “Thời gian anh ta
đi nhà xí dài lắm.”. Trong lòng lặng lẽ nghĩ bậy, là táo bón!
“Cái
này, chắc là thói quen! Muội... cũng rất lâu”. Thải Linh xấu hổ lầm bầm. “Còn
không?”.
“Anh
ta rất lười, buổi sáng dậy rất trễ, buổi trưa còn ngủ trưa nữa.”.
“Chủ
thượng nhiều việc như vậy, nghỉ ngơi nhiều là phải rồi.”.
“Lúc
anh ta ăn cơm, người khác phải ôm bụng đói đứng cạnh nhìn!”. Cô chính là người
bị hại nè! Ngược đãi dạ dày người ta là có tội!
“Thiện
Thiện tỉ thật hạnh phúc!”.
“Hả...?”.
Không đầu không đuôi, Diệp Thiện Thiện choáng váng.
“Chủ
thượng ăn cơm chưa từng nghe nói có ai được nhìn.”. Như vậy cũng kêu hạnh phúc
sao? Chẳng lẽ nhìn anh ta ăn cơm là vinh hạnh to lớn đến vậy?
“Thiện
Thiện... Còn nữa không?”.
“...
Thải Linh, thực sự... hết rồi!”. Vùi đầu vào sách, lần này đổi lại đến phiên
Diệp Thiện Thiện đau khổ năn nỉ Thải Linh.
“Xin
muội tha cho tỉ đi!”.

