Kim kiếm tàn cốt lệnh - Chương 09
Chương 9: Truy bắt địch thủ
Đột ngột có một chiếc thuyền
nhỏ từ xa lao nhanh tới như tên. Người điều khiển thuyền không những quen với
nghề sông nước, mà còn thể hiện thân thủ xem ra không phải tầm thường, trong
nháy mắt đã cặp tới sát. Người điều khiển thuyền “ồ” một tiếng, tung lộn người
bay lên chiếc thuyền buồm, thân pháp hiển lộ quả là một nhân vật nhất lưu cao
thủ võ lâm.
Đó là một thiếu niên dáng dấp
hào hoa phong độ. Vừa lên thuyền anh ta cất giọng hỏi Mao Văn Kỳ:
- Mao muội gặp họa rồi sao?
Rồi mỉm cười nhìn quanh mọi
người.
Mậu Văn thấy anh ta với dáng
dấp hào hoa phong độ, diện mạo anh tuấn, vận y phục màu vàng, đôi mắt nhìn
ngược đầy vẻ ngạo nghể, vậy đó chẳng phải là “Ngọc Diện sứ giả” Bàng Sĩ Trạm bị
“Kim Kiếm Hiệp” giết chết một cách thảm thương ở khách điếm hay sao?
Mậu Văn mặt biến sắc, toàn
thân có cảm giác run lên. Chàng ta tận mắt chứng kiến Bàng Sĩ Trạm đã chết, giờ
lại đột ngột xuất hiện, khiến chàng ta kinh hãi thất sắc.
Thạch Lân cũng đại kinh tiểu
quái đổi sắc mặt, nhưng Hồ Chi Huy và Mao Văn Kỳ vẫn cười nói tự nhiên, như
không hề có một chút kinh ngạc. Mao Văn Kỳ tra kiếm vào vỏ, hỏi:
- Ôi! Huynh sao biết muội gặp
họa?
Hồ Chi Huy hỏi xen vào.
- Có phải “Hà Sóc song kiếm”
đã đến gặp Mao đại ca rồi sao? Cước trình của họ nhanh thật.
Hoàng y thiếu niên vẫn không
rời ánh mắt trên mặt Mậu Văn, trả lời:
- Họ không đến gặp gia sư, tiểu
điệt ngẫu nhiên gặp họ ở bờ hồ. Cả hai cùng nổi một cơn thịnh nộ, vả lại họ nói
vội trở về Hà Sóc ngay, chuyện đó như cho qua.
Hoàng y thiếu niên chuyển ánh
mắt nhìn sang Mao Văn Kỳ, mỉm cười nói tiếp:
- Bọn họ tự trêu vào “Hổ
Phách thần kiếm” của Mao muội, thì chẳng khác gì tự tìm lấy cái nhục, biết
trách ai được?
Trong ngữ khí hàm ẩn sự khinh
miệt đối với “Hà Sóc song kiếm”, lại lộ rõ muốn lấy lòng đối với Mao Văn Kỳ.
Mao Văn Kỳ quả nhiên nở nụ
cười ngọt ngào. Hoàng y thiếu niên lại chú ý Mậu Văn phất tay áo tuy cố trấn
tĩnh tinh thần, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch.
Hồ Chi Huy gượng cười bước
tới nói:
- Mậu huynh có lẽ không biết,
để tại hạ giới thiệu vị cao nhân này.
Gã ta đánh mắt thị ý cho Mậu
Văn, nói tiếp:
- Vị này chính là “Lăng Phong
sứ giả” Bành Lương Trạm, vị thứ ba trong “Ngọc Cốt sứ giả” mười đại đệ tử của
Mao đại ca. Nhị vị đều là thiếu niên trai trẻ, sau này sẽ gần gũi thân cận nhau
hơn.
Vị thiếu niên đó thì ra là
Bành Lương Trạm.
Anh ta nở nụ cười khó hiểu
nói:
- Nhìn thần sắc Mậu huynh này,
nghĩ rằng ắt cũng biết gia huynh. Trong giang hồ rất nhiều người nhầm lẫn huynh
đệ ta là một.
Bành Lương Trạm trừng mất
nhìn Hồ Chi Huy, nói tiếp:
- Hồ tam thúc, bất tất đánh
mất thị ý cho Mậu huynh, cái chết của gia huynh tiểu đệ đã biết rồi, bởi vậy
Mậu huynh vừa thấy ta liền cho rằng người chết sống lại, mới biểu lộ thần sắc
kinh ngạc như vậy.
Mậu Văn chợt bừng tỉnh, ánh
mắt càng chú ý đảo nhìn Bành Lương Trạm, trong lòng nghĩ thầm: “Tên ‘Lăng Phong
sứ giả’ này tính tình lạnh hao, cơ trí xảo diệu, xem ra còn hơn Bàng Sĩ Trạm.
Hắn biết được tin ca ca chết, mặt không hề tỏ ra một chút bi thương. Hồ Chi Huy
mới đánh mắt thị ý, hắn đã biết rõ dụng ý trong đó, vả lại lời nói tuôn ra
không một chút lưu tình. Loại người tâm trí cao siêu này là mối họa khôn lường
được sau này.”
Hồ Chi Huy lúng túng cười, bèn
quay sang vấn đề khác, giới thiệu Thạch Lân cho anh ta. Thạch Lân chỉ cười nhạt,
có lẽ cũng rất căm ghét thái độ “lạnh hạo” của đối phương.
Bành Lương Trạm chợt hỏi Mậu
Văn:
- Khi gia huynh chết. Mậu
huynh có mặt tại hiện trường chứ?
Mậu Văn nhẹ gật đầu, thần sắc
đã trở lại bình thường. Hồ Chi Huy than nói:
- Cái chết của lệnh huynh
thật sự khiến cho người ta hết sức đau buồn, nhưng hiền điệt cũng bất tất quá
bi thương...
Thực ra gã hoàn toàn không
một chút bi thương, Bành Lương Trạm lại còn hơn thế nữa.
Bành Lương Trạm vốn không để
ý gì đến lời gã, hạ giọng nói với Mao Văn Kỳ:
- Gia sư luôn nhớ nhung muội,
sợ muội xảy ra chuyện gì. Kỳ thực gia sư quá lo lắng, với thanh kiếm đó trong
tay muội, còn lo sợ gì nữa?
- Nói gì? Muội hoàn toàn cậy
vào thanh kiếm này thôi sao? Huynh chớ cho rằng muội võ công non kém, muội tay
không cũng có thể đánh hạ được huynh.
Bành Lương Trạm quả nhiên mặt
biến sắc, nhưng cố dịu giọng nói:
- Dĩ nhiên, ái đồ của “Đồ
Long Tiên Tử”, đừng nói gì ta, mà kể mười huynh đệ ta hợp lại cũng không chống
nổi.
Mao Văn Kỳ giậm chân nổi giận,
đanh giọng:
- Được. Ngươi dám nói tính
danh sư phụ ta, dám chắc ngươi chán sống rồi hả?
Mao Văn Kỳ có tính cách ngang
ngạnh, bởi vậy trong xưng hô cũng thay đổi bất thường, ánh mắt quét ngang, như
chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.
Hồ Chi Huy vội bước tới can
ngăn.
- Các người vẫn giống như
mười năm trước đây, gặp nhau là gây gổ, không sợ người khác cười sao?
Thạch Lân thầm nhận xét: “Xem
ra Bành Lương Trạm cũng rất có tình tứ đối với Mao Văn Kỳ.”
Bành Lương Trạm nói ra bốn
chữ “Đồ Long Tiên Tử” cho rằng không đáng gây chú ý của kẻ khác, đồng thời cũng
nghĩ rằng những người đang đứng trước mặt đều chẳng hề hay biết nữ kiếm thủ “Đồ
Long Tiên Tử” là người duy nhất trong võ lâm trước đây đã từng địch nổi với “Hải
Thiên Cô Yến” một trăm chiêu.
“Đồ Long Tiên Tử” sống cuộc
đời cô quạnh biệt lập, tuy đã luyện được tuyệt nghệ Đồ Long, nhưng rất ít khi
xuất hiện trên giang hồ.
Hồ Chi Huy nói xong, không
khí bỗng trở nên trầm lặng. Có người không có lời để nói, có người lại không
muốn nói.
Bành Lương Trạm đứng lặng hồi
lâu, sắc mặt thay đổi liên tục. Cảm thấy khó chịu không thể đứng nán lại được
nữa, anh ta bước về phía mũi thuyền, quay lại nói:
- Xin các vị cứ ngao du, tại
hạ về trước để bẩm báo với gia sư, nói rằng Hồ tam thúc và Võ Đang kiếm khách
Thạch đại hiệp đã đến rồi.
Anh ta ôm quyền chào, lúc này
chiếc thuyền nhỏ đã trôi dạt ra xa ngoài hai trượng. Hồ Chi Huy, Mậu Văn và
Thạch Lân cùng bước ra nhìn.
Bành Lương Trạm đánh mắt nhìn
Mao Văn Kỳ một lần nữa, lớn tiếng chào:
- Tiểu ca về trước nhé.
Anh ta co người búng mạnh
thân hình bay vút thẳng lên trên, hai tay duỗi thẳng, như cũng muốn biểu diễn
cho mọi người xem.
Bành Lương Trạm khinh công
cực cao, cứ tung người này quả rất tài linh xảo diệu. Đôi mắt nhắm chuẩn chiếc
thuyền phía trước, chuẩn bị đáp xuống nhẹ nhàng đương nhiên là muốn cho Mao Văn
Kỳ nhìn thấy, nên ngoái cổ nhìn xem...
Biết đâu trong lúc chân khí
hơi thất tán, khi hai chân đáp xuống, chiếc thuyền nhỏ như bị ai kéo, đột ngột
lệch ra ngoài mấy xích.
“Bõm.”
Nước bắn lên tung tóe, Bành
Lương Trạm lọt tõm xuống lòng hồ. Mọi người đều kinh ngạc thốt lên. Thạch Lân
cũng cảm thấy chuyện thật không ngờ, ánh mắt đảo nhanh, thấy Mậu Văn đang đưa
tay sửa mái tóc, mặt vẫn điềm nhiên, Thạch Lân không sao hiểu nổi.
Bành Lương Trạm cầu vinh gặp
nhục, người ướt như chuột lột, cũng may là anh ta sinh trưởng ở Giang Nam, từ
nhỏ đã quen đi sông nước, liền ngoi đầu lên bơi trở lại chiếc thuyền buồm, đu
người nhảy lên. Người ướt sũng như gà rớt xuống nước, hình tướng trông thật
hung dữ và ghê sợ, không giống với dáng dấp hào hoa khi bước lên thuyền lần
đầu.
Bành Lương Trạm hận giọng
nói:
- Ai đã giở trò gì? Ta...
Tức giận đến nỗi không nói ra
tiếng. Mao Văn Kỳ từ trong thuyền bước ra, thấy vậy ôm bụng cười ngất ngưởng.
Nhưng chuyện này ai cũng
không biết được sự thực của nó.
Chỉ có hai loại khả năng, một
là có người lặn dưới nước, đợi khi Bành Lương Trạm vừa đáp xuống, đột ngột kéo
mạnh thuyền, hai là trong bọn họ có một người dùng nội gia tuyệt đỉnh cách
không điều khiển chiếc thuyền xa ngoài mấy trượng. Nhưng trong võ lâm người có
công lực như vậy thật hiếm hoi. Những người trên thuyền tuy đều là cao thủ võ
lâm, nhưng tuyệt đối không thể có công lực như vậy được. Do vậy, cho dù Bành
Lương Trạm hết sức phẫn nộ, nhưng không tìm ra đối tượng. Mậu Văn hiện nụ cười
mỉa mai. Bành Lương Trạm cũng phải đành lòng nuốt giận.
Mọi người đang cao hứng ngao
du Tây Hồ, lại mất hứng, đành quay trở về.
Chỉ có Mậu Văn và Mao Văn Kỳ
vẫn luôn giơ nụ cười trên môi. Bành Lương Trạm tuy không “mặt như xác chết”
cũng “ủ rũ thê lương”.
Thuyền cập bến, đặt chân lên
bờ mới thấy rõ uy thế của Mao Cao ở Hàng Châu lớn mạnh như thế nào. Người trên
bờ vô luận là tam giáo cửu lưu, vừa thấy Bành Lương Trạm đều vội cung kính đón
chào, không dám biểu lộ một cử chỉ khác thường.
Nơi ở của Mao Cao càng phải
kinh người, e rằng phủ đệ phủ doãn của phủ Hàng Châu cũng không bằng.
Cánh cửa đại môn màu đỏ son
mở rộng, có hai hàng sư tử bằng đá to lớn và hình thù hung dữ ngự ở hai bên.
Đối với ái nữ và ái đồ của
Mao Cao, chuyện thông báo khỏi cần, họ đi thẳng vào phòng khách cực kỳ sang
trọng trong phủ.
Mậu Văn đi bên cạnh Hồ Chi
Huy, chợt kéo nhẹ tay áo gã ta, nhỏ giọng:
- Hồ huynh, huynh đệ ta sống
với nhau đã nhiều ngày, xem như tri kỷ.
Những tâm sự của Hồ huynh
tiểu đệ cũng từng hiểu. Hồ huynh đã giúp tiểu đệ rất nhiều, giờ không biết có
thể cho tiểu đệ đáp lại lòng thành đó hay không?
Hồ Chi Huy mừng quýnh, không
ngờ rằng điều mà gã ta lâu nay chưa tiện nói ra, giờ lại được đối phương đề cập
tới.
Nhưng lão lại nói một cách cố
vẻ áy náy khó chịu.
- Mậu huynh nói gì vậy...
Mậu Văn mỉm cười đỡ lời.
- Hồ huynh bị mất tiền bạc.
Tiểu đệ tùy hành một bên, nhưng sức lực non yếu, không giúp gì Hồ huynh được, nói
ra thật hổ thẹn. Tiểu đệ được thừa hưởng âm đức đời trước...
Mậu Văn có ý dừng lại. Hồ Chi
Huy nôn nóng tiếp lời ngay:
- Tại hạ cũng biết Mậu huynh
gia tài vạn bảo. Số bạc mà tại hạ làm mất, đối với người khác là rất lớn, nhưng
so với Mậu huynh thì không đáng vào đâu. Nhưng tại hạ vô công, sao dám hưởng ăn
lộc đó? Thật không giấu gì Mậu huynh, tại hạ trước đây đã nghĩ đến điều đó.
nhưng không dám mở lời.
Mậu Văn nói khéo:
- Hồ huynh nói vậy là không
chân tình. Về tiền bạc tiểu đệ đã mang sẵn trong người rồi.
Hồ Chi Huy không ngờ chàng
công tử phú gia này lại phóng khoáng như vậy, trong lòng mừng khắp khởi, miệng
cảm ơn rối rít. Mậu Văn nói tiếp:
- Đợi lát nữa gặp Mao đại
gia. Mậu huynh cứ nói tiểu đệ là bằng hữu lâu năm, như vậy tiểu đệ đảm trách
việc tiền bạc không sợ người khác soi mói.
Hồ Chi Huy gật đầu lia lịa, trong
lòng cảm kích Mậu Văn đã lo chu toàn như vậy.
Mậu Văn đôi môi hơi nhếch lên,
tựa như đang vui sướng vì đã đạt được mục đích nào đó.
Bọn họ đang to nhỏ trao đổi
với nhau, từ trong cửa bỗng có người ho một tiếng, nói:
- Hồ lão tam dẫn Thạch đệ
cùng đến đó hả?
Giọng nói tuy trầm nhưng nghe
rất chói tai và khó chịu. Một người từ trong cửa bước ra với thân hình cao ốm, lưỡng
quyền cao, mũi như mũi ó, hai mắt sâu hõm, nhưng rừng rực hữu thần, mặt có
nhiều nếp nhăn, nhưng bước đi rất khỏe, chưa dấu hiệu gì là một người già cả.
Hồ Chí Huy vội bước lên mấy
bước, cúi đầu thi lễ mở giọng cười xu nịnh:
- Chào Mao đại ca, tiểu đệ
lâu ngày không đến vấn an Mao đại ca được, xin lượng thứ cho.
Mao Cao cười ha hả kéo tay Hồ
Chi Huy:
- Chúng ta đã là huynh đệ, khách
khí làm gì?
Cặp hung quang lướt quanh
trên mặt từng người, gã cười lớn bước tới trước mặt Thạch Lân, nói:
- Lâu năm không gặp, không
ngờ lão đệ vẫn còn rất trẻ, không giống như ta, đã già rồi...
Miệng nói già, nhưng trong
lòng vẫn rằng cho mình còn trẻ.
Ánh mắt mọi người đều chú
nhìn nhân vật đệ nhất võ lâm, vì vậy không chú ý đến nét kỳ dị lộ ra trên mặt
Mậu Văn.
Nhưng loại người như Mậu Văn,
dù đặt bất cứ nơi đâu cũng không bị bỏ rơi.
Mao Cao chuyển ánh mắt nhìn
lên trên người Mậu Văn nói:
- Vị này diện mạo khác người,
có lẽ là cao thủ mới xuất hiện trong giang hồ.
Gã cười lớn nói tiếp:
- Lão phu những năm gần đây
không ra khỏi Hàng Châu, bởi vậy đầu rất lạ lùng đối với giới trẻ tài ba mới
xuất hiện sau này.
Sự kiêu ngạo dần dần được
biểu lộ ra ở lời nói.
Hồ Chi Huy xổ giọng nịnh bợ:
- Vị Mậu huynh này là bằng
hữu kết thân khi tiểu đệ đặt chân đến Việt Đông trước đây. Tuy tướng mạo anh
tuấn phóng dật, nhưng lại là một thư sinh non trẻ.
Gã cười hì hì nói tiếp:
- Tuy nhiên, vị này có gia
tài bách vạn, tiểu đệ lần này tài bảo bị mất, nếu không có Mậu huynh e rằng
tiêu cục An Bình chúng ta không duy trì nổi sự nghiệp.
Mao Cao “à” lên một tiếng. Hồ
Chi Huy nói tiếp:
- Tìm được bằng hữu khinh tài
trọng nghĩa như Mậu huynh, quả rất hiếm. Mao đại ca, có phải vậy không?
- Phải, rất hiếm, rất hiếm.
Vì vậy trong lần gặp đầu tiên
này, Mậu Văn đã gây được cảm tình rất lớn đối với Mao Cao.
Trong lúc này, chỉ có Thạch
Lân trong đầu chồng chất từ nỗi nghi hoặc này đến nỗi nghi hoặc khác. Vì chỉ có
anh ta biết được Mậu Văn và Hồ Chi Huy mới quen biết nhau, vả lại Mậu Văn vì
sao muốn dùng đủ cách để lấy lòng Hồ Chi Huy và Mao Cao?
Thạch Lân biết rằng trong đó
nhất định tàng ẩn một bí mật rất lớn, anh ta tuy đã phát hiện ra nhưng tuyệt
đối không muốn nói ra, và mong sao điều phán đoán của mình đủ để tiếp cận với
sự thật.
Khi Mao Cao biết rõ những
chuyện phát sinh bất ngờ vừa qua, tính tự kiêu tự đắc trên nét mặt gã ta dần
dần bớt đi.
Ánh mắt chàng ta bị một vật
đặt trong đại sảnh thu hút, thì ra ở chính giữa đại sảnh có một khám thờ được
phủ một tấm lụa đen, vật này đặt trong đại sảnh thật không phù hợp chút nào.
Mậu Văn giả bộ vô tình bước
tới gần đứng nhìn. Hồ Chi Huy nhẹ nhàng đi theo sau, nói nhỏ:
- Đựng trong khám thờ đó
chính là “Tàn Cốt lệnh” của Mao đại ca, mệnh lệnh cho toàn võ lâm thiên hạ. Mậu
huynh cũng biết những vật đó đã từng có một đoạn cố kinh thiên động địa chứ?
Mậu Văn hạ ánh mắt nhìn xuống,
tay thụt vào trong áo rộng để che giấu hai bàn tay nắm chặt.
Trong tình huống chủ nhân ân
cần giữ khách ở lại, khách cũng vô tình nán lại, Mậu Văn và Thạch Lân đêm đó
nghỉ lại trong trang viện của vị cao thủ đứng đầu võ lâm.
***
Màn đêm bao phủ, ngọn gió
xuân vẫn hơi se lạnh, làm đung đưa những chồi cây mơn mởn sau hậu viện của Mao
trang.
Bầu trời không trăng, trong
ánh sáng lờ mờ của những vì sao, sau hậu viện bỗng thoắt hiện một bóng người, không
hề gây ra một tiếng động nhỏ. Thân hình lướt nhẹ đáp trên một cành cây non tựa
gấm, dường như đang dò xét địa hình. Sau đó bóng người bay sà như một cánh én, qua
hai lần thăng giáng đã vào tới đại sảnh, đu nép người trên một thanh rui lớn, hai
luồng nhãn quang chiếu vào trong đại sảnh.
Người này khinh công thật sự
đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa. Thân hình lộn một vòng, hai chân nhẹ
nhàng đáp xuống đất tựa như lông hồng rơi.
Trong những năm trở lại đây
Mao Cao không lo đến chuyện có người đột nhập ban đêm, bởi vậy trong trang viện
lúc này tĩnh mịch vắng lặng không một bóng người.
Đứng ngoài quan sát một lượt,
người đó nhẹ đẩy cửa, dùng đầu ngón chân lướt đi nhẹ đến trước khám thờ, đưa
tay kéo mảnh lụa màu đen xuống...
Bỗng có tiếng quát vang lên
sau lưng, anh ta thất kinh giật mình quay lại, thấy một người đang đứng sừng
sững trước mặt...
Anh ta dường như không muốn
cho đối phương nhận ra diện mạo, liền lách người thoắt nhanh ra cửa. Người vừa
quát đó chính là Mao Văn Kỳ, nàng ta lao đuổi theo như bóng với hình.
Không ngờ đối phương lại có
khinh công kỳ tuyệt, trong phút giây sơ hở đã lách người chạy thoát. Mao Văn Kỳ
hằm hằm tức giận, lao người qua tường đuổi bám theo.
“Dạ hành nhân” khinh công tuy
cao, nhưng Mao Văn Kỳ cũng không kém, hai người một trước một sau lao vút đi
như sao băng giữa màn đêm, trong tích tắc đã cách xa Mao trang đến mấy mươi
trượng.
Mao Văn Kỳ quát:
- Bằng hữu đã đến đây được, hà
tất phải chuồn trốn như chuột vậy?
Vừa dứt lời “dạ hành nhân”
cất giọng cười ha hả, đột ngột dừng lại, quay người thẳng về phía Mao Văn Kỳ
với một động tác rất lẹ.
Mao Văn Kỳ không ngờ đối
phương dừng lại một cách đột ngột, người nàng đang trên đà lướt đi tới suýt tí
nữa đâm vào đối phương.
Nên biết rằng cả hai người
cùng phản ứng cực nhanh, nếu không tận mắt nhìn thấy thì khó thể hình dung
được.
Mao Văn Kỳ thế phát ra khó
thu hồi, trong tình huống đột biến làm chân khí thất tán, nàng ta dừng ngay lại,
lúc này chỉ cạnh đối phương chưa đến một xích.
Thậm chí mùi hương trên người
nàng tỏa ra, đối phương đều ngửi được.
“Dạ Hằng Nhân” lại cất giọng
cười. Mao Văn Kỳ đỏ mặt phẫn nộ hắng giọng:
- Bằng hữu, mở mắt xem đây...
Lời nói của nàng ta bị đối
phương cắt ngang.
- Là một mỹ nhân, nói năng
sao giống đạo tặc giang hồ vậy?
Mao Văn Kỳ má đào ửng đỏ, nàng
vốn là người truy bất “đạo tặc”, giờ lại bị đối phương cho là đạo tặc, bất chợt
đứng ngớ người.
“Dạ hành nhân” đầu trùm kín
bằng một chiếc mạng. Chỉ lộ ra đôi mắt, ánh mắt không chớp chăm nhìn Mao Văn Kỳ,
rồi nhìn chuôi kiếm lộ ra sau vai nàng ta nói giọng châm chọc:
- Thoại tiên ta ngỡ rằng Mao
trang ở Hàng Châu có gì khá lắm không ngờ...
Mao Văn Kỳ tức giận tột độ, lâu
nay chưa từng có người nào dám tỏ lời thất kính đối với Mao trang. Nàng ta hét
một tiếng, hai tay tả vung hữu bạt phát chiêu “Thúy Điểu Lưu Vu”, chưởng phong
đánh thốc vào vùng cổ bên trái của đối phương.
Mao Văn Kỳ xuất chưởng nhanh
và bất ngờ, tưởng rằng đối phương sẽ lãnh trọn.
Ngờ đâu đối phương vung tả
chưởng phản công, tay phải vạch một vòng hóa chưởng thành quyền, hai ngón thực
chỉ và giữa xuất nhanh nhằm điểm thẳng vào huyệt “Kiên Tĩnh” trên vai Mao Văn
Kỳ.
Mao Văn Kỳ trong lòng phát
lạnh, đối phương không những ra tay nhanh phàm tốc, điểm lợi hại là hai tay sử
dụng quyền pháp hoàn toàn không giống nhau.
Nàng ta song chưởng phát ra
liên tục, chưởng phong vù vù như gió lốc.
Thì ra chướng pháp của “Đồ
Long Tiên Tử” có thần lực kinh người. Tuy là giới nữ lưu, nhưng công lực nội
ngoại dung hợp trong “Đồ Long Bát Nhất Thức” do bà tự sáng chế, mang tính cường
mãnh, với chưởng pháp này bà ta đủ để thành danh trên giang hồ.
Song đối phương tiếp qua mười
chiêu, Mao Văn Kỳ cảm thấy không chống đỡ nổi. Nàng ta rất kinh ngạc không biết
loại cao thủ võ lâm này từ đâu ra đây?
Xoay chuyển ý niệm trong đầu,
nàng bỗng quát:
- Ngừng tay.
“Dạ hành nhân” ngạc nhiên
dừng tay lại, Mao Văn Kỳ đã nhảy tạt ngang ra ngoài năm xích, bất ngờ xoay tay
rút kiếm, hồng quang lóe sáng.
Mao Văn Kỳ cười nhạt, lạnh
giọng nói:
- Ngươi thử tiếp đi.
Tay trái lần kiếm quyết, tay
phải múa thanh trường kiếm, chỉ trong nháy mắt kiếm ảnh trùm cả không gian. “Vù”,
một tiếng, ánh kiếm hóa thành vô số vòng tròn rất nhỏ như những đốm lửa đỏ chụp
xuống đối phương.
“Dạ hành nhân” giờ mới biết
đối phương bảo “ngừng tay” chỉ là kế hoãn binh, vừa cười thầm trong lòng thì
ngọn kiếm của đối phương đã ập tới sát người.
Kiếm chưa tới nơi, người đã
cảm thấy nóng ran, trên thân kiếm phát ra không phải là hàn khí mà là nhiệt
khí. “Dạ hành nhân” không dám liều lĩnh tiếp chiêu, cước bộ di chuyển, thân
hình lách ra tránh khỏi chiêu số đó.
Mao Văn Kỳ hét lên một tiếng,
tiếp tục múa kiếm tấn công, phát ra vô số vòng tròn đỏ rực tạo thành một con
hỏa long lớn cuộn đến người đối phương.
“Dạ hành nhân” vẫn không dám
phản chiêu, vội búng người lùi xa mấy xích.
Mao Văn Kỳ tiếp tự tục chuyển
thế kiếm, từng bước sấn tới áp đảo...
“Dạ hành nhân” huýt một tiếng
dài, thân hành bay vọt lên cao hơn hai trượng, hai tay dang ra, người thăng cao
thêm bảy xích nữa. Mao Văn Kỳ chỉ biết đứng nhìn, thầm lăm le: “Chỉ cần ngươi đáp
xuống, ta sẽ cho ngươi một đường kiếm.”
“Dạ Hình Nhân” lộn người trên
không trung, đầu dưới chân trên, sà xuống như tên xẹt, lại đáp ngay trên ngọn
cây cách đó không xa.
Giờ Mao Văn Kỳ mới biết khinh
công của đối phương cao hơn mình xa, vừa rồi đối phương có ý dụ địch mới giữ
khoảng cách như vậy.
Nàng ta mới bước vào giang hồ,
lòng đầy tráng khí. Một cú ra tay đã đánh bại “Hà Sóc song kiếm”, càng cho rằng
mình là cao thủ. Ngờ đâu lại gặp một nhân vật bất tri danh, vô luận là khinh
công hay chưởng lực, đều vượt trội hơn nàng ta nhiều.
Nàng tự hỏi trong lòng không
biết nhân vật đó có lai lịch từ đâu?
Vội vã trở về, tiếng trống
canh từ xa vọng lại đã là canh tư.
***
Sáng hôm sau, khi Thạch Lân
dậy, thấy Mậu Văn ngủ cùng phòng đang vùi đầu ngủ say, cũng không muốn làm
chàng ta thức tỉnh, Thạch Lân bước nhẹ ra ngoài.
Sương mai đã ráo, vừng đông
đã lên cao.
Thạch Lân than nhẹ một tiếng,
hôm nay anh ta thức dậy hơi muộn hơn mọi khi, hoài nghi mình đã già rồi hay sao,
liền vươn người hứng làn gió lạnh ban mai, hít sâu một hơi không khí trong lành,
người phấn chấn hẳn lên. Ở trong hậu viện, Thạch Lân xuôi hai tay, chùn gối, bắt
đầu đi từng chiêu thức về Võ Đang tâm pháp.
Anh ta xuất chiêu tuy chậm, nhưng
chiêu thức nhuần nhuyễn và ảo diệu.
Chợt nghe có tiếng người reo
lên, Thạch Lân quay đầu nhìn, thấy Mậu Văn đứng dựa bên cửa gật gù khen:
- Thân thủ của Thạch huynh
thật tuyệt diệu.
Thạch Lân mỉm cười đáp lại:
- Với văn cốm như Mậu huynh, nếu
học võ công, e rằng hơn gấp trăm tại hạ.
Hai người cùng nhìn nhau cười,
hình như cả hai cùng có tâm sự đồng cảm và thấu hiểu nhau.
Từ trong một khóm hoa, một
thiếu nữ bước ra với dáng thướt tha, từ xa đã lên tiếng:
- Các người dậy sớm nhỉ.
Mậu Văn tươi cười đáp lời:
- Cô nương cũng vậy.
Thì ra đó chính là Mao Văn Kỳ,
giọng nàng ngân lên như tiếng chim hót ban mai:
- Ta không phải dậy sớm, ta
vốn cả đêm không ngủ.
Ngừng lại giây lắt, nàng ta
nói tiếp:
- Các ngươi có thấy kỳ quái
không, đêm qua có tên đạo tặc đột nhập vào đây muốn lấy đi một vật, bị tôi phát
hiện và giao chiến với hắn ta.
Mậu Văn dịu giọng hỏi:
- Với võ công như cô nương, đối
phó với tên tiểu tặc đó ắt hẳn không có vấn đề gì?
Mao Văn Kỳ ửng hồng đôi má, cúi
đầu lấy tay vê lai áo, đoạn ngẩng đầu nói với Thạch Lân:
- Thạch thúc thúc, mấy hôm
nay Hàng Châu đang phát sinh sự cố, nghe nói “Tả Thủ Thần Kiếm” và Uyên Ương
song kiếm vừa đi chưa tới hai ngày, nay phải vội trở về. Nhưng hai ngày nữa tôi
phải ra đi.
Nàng ta tuy nói với Thạch Lân,
nhưng ánh mắt lại đánh nhìn Mậu Văn.
Thạch Lân hỏi:
- Cô nương đi đâu?
- Trở về với gia sư chứ còn
đi đâu. Từ Hàng Châu đến Hà Bắc, mỗi năm tôi đi về một lần.
Mậu Văn nhân dịp đó liền tiếp
lời:
- Tại hạ cũng muốn đến Hà Bắc,
không biết...
Chưa nói hết lời. Mao Văn Kỳ
đã cao hứng nói:
- Anh nếu như cùng đi với tôi
thì quá tốt, tôi cũng đang thiếu bạn đồng hành.
Mao Văn Kỳ đã rất có thiện
cảm với Mậu Văn. Với bản tính ngay thẳng, nàng ta nói ra không chút ngại ngùng.
Mậu Văn hiện nụ cười khó hiểu
trên môi.
Thạch Lân trong lòng lạnh đi,
nhìn chàng ta với ánh mắt nghi hoặc.
Thạch Lân chìm vào trầm tư, quay
người bước đi, tự cảm thấy rằng mình biết những điều đáng lẽ không nên biết.
Ngẩng đầu lên nhìn, thấy có
ba thiếu niên vận trang phục màu vàng đang chạy nhanh tới, anh ta cố cúi đầu
làm lơ. Ba thiếu niên kia cũng chỉ đánh mắt nhìn phớt một cái rồi đi ngang qua,
cách từ xa đã cất giọng gọi:
- Kỳ muội, huynh đệ ta đã trở
về đây này.
Cả bọn hăm hở chạy lại gần
Mao Văn Kỳ, liếc mắt nhìn sang thấy Mậu Văn đang đứng tựa lưng ở cửa, bất giác
cùng ngớ người ra.
Mao Văn Kỳ lạnh lùng nói:
- Các người trở về thì trở về,
làm gì phải đại kinh tiểu quái vậy?
Cả ba lại ngã ngửa ra. Mậu
Văn thấy ba vị hoàng y thiếu niên này đều diện mạo anh tuấn, ánh mắt đều toát
lên tính kiêu ngạo lạnh lùng, thầm đoán: “Thì ra bọn họ cũng đều là ‘Ngọc Cốt
sứ giả’.”
Mậu Văn nhìn bọn họ một lượt
rồi cười thầm, quay người bước đi, nhưng trong đầu lại nhớ rõ diện mạo bọn họ.
Chàng cũng biết rằng Mao Văn
Kỳ đang nhìn theo, trong lòng bất chợt trỗi lên một ý vị đượm nồng, nhưng chàng
cố đè nén tình cảm đó tận đáy lòng, một mặt lại tự răn mình: “Ngươi nếu vì bất
cứ người nào mà chìm hãm trong tình cảm, đó là một tổn thất rất lớn đối với
chính mình. Tình cảm. Cảm tình. Ngươi lẽ nào không nhớ rằng ngươi đến với đời
này cũng vì những thứ đó sao?”
***
Hai ngày sau, khi “Tả Thủ
Thần Kiếm” và “Bách Bộ Phi Hoa” về đến Mao trang. Mậu Văn đã giao khoán ngân
phiếu mười vạn lượng bạc cho Hồ Chi Huy, từ biệt Thạch Lân và mọi người, cùng
với Mao Văn Kỳ lên đường đến Hà Bắc.
Đoạn đường từ Hàng Châu đến
Hà Bắc, Mao Văn Kỳ cô thân vãng lai không biết bao nhiêu lần, đến độ rất thành
thạo. Mậu Văn cùng cưỡi ngựa đi sánh bên, nhưng ánh mắt cứ đắm nhìn Mao Văn Kỳ,
khiến nàng ta trống ngực đập vội.
Cảm giác này, trong cuộc đời
thiếu nữ hôm nay là lần đầu tiên, Mao Văn Kỳ cảm nhận được, nhưng không thể
thốt nói ra bằng lời.
Vừa ra khỏi thành Hàng Châu, phía
sau bỗng có tiếng vó ngựa dồn dập.
Mậu Văn hơi nhíu mày nói:
- Các sư huynh của cô nương
đến kìa.
- Sao anh biết?
Nàng ta mỉm cười hỏi.
Toán kỵ sĩ phía sau quả nhiên
cất cao giọng gọi:
- Kỳ muội muội.
Mậu Văn nhún vai. Mao Văn Kỳ
cười khanh khách.
Từ phía sau tiến lên bốn con
tuấn mã, quả nhiên là nhóm “Ngọc Cốt sứ giả”.
“Lăng Phong sứ giả” Bành
Lương Trạm với nét mặt thâm trầm giảo hoạt cũng có mặt trong đó. Thấy Mậu Văn, Bành
Lương Trạm làm vẻ rất khách khí.
Ba thiếu niên còn lại chẳng
cần để mắt tới Mậu Văn, liền cho ngựa vây quanh Mao Văn Kỳ, một thiếu niên có
nước da trắng muốt cất giọng:
- Gia sư lệnh cho bốn huynh
đệ ta đến bốn tỉnh Ký, Dư, Ngạc và Cán, huynh đệ ta chuẩn bị phân hướng để đi.
Sư muội, muội xem người nào đến đất Ký có vẻ thích hợp nhất?
Miệng hiện nụ cười a dua lấy
lòng người đẹp.
Mao Văn Kỳ dằn giọng trả lời:
- Ta đi lo chuyện cho các
người à?
Bành Lương Trạm tay trái nắm
dây cương, tay phải nắm ra một nắm bạc, nói:
- Ai đoán trúng số bạc trong
tay ta, người đó sẽ được tùy hành theo Kỳ muộn đến Ký Bắc. Nếu đoán không trúng,
thì ta...